Chương 5: 【Chó Hoang Chết Ngạt】
206
Chương 5:
Độ nổi tiếng rất cao.
Và rồi ngày hội văn hóa, 『Tinh Thiết Tế』 đã đến.
Hôm đó trời quang mây tạnh, pháo hoa được bắn lên ngay khi lễ hội bắt đầu. Đây là tín hiệu khai mạc mà năm ngoái không có. Chắc hẳn việc xin giấy phép từ cảnh sát và sở cứu hỏa khó khăn lắm, Shizuku giỏi thật đấy.
Ngay khi cổng mở, khách khứa tràn vào khuôn viên Học viện Seitetsu. Tôi nghe nói cho đến mười năm trước nơi đây vẫn là trường nữ sinh dành cho tiểu thư, nhưng có vẻ không gian trải chiếu tatami lại được các ông bố mệt mỏi đánh giá cao.
Suốt cả ngày, lớp nam sinh năm hai tổ 4 thực hiện đúng theo kế hoạch "Trạm dừng chân". Chẳng có việc gì nhàn hạ hơn thế này.
A, đành chịu thôi. Phần lớn khách khứa đều thực hiện phương châm "đến khu nữ sinh trước, còn thời gian thì qua khu nam sinh".
Đương nhiên là khu nữ sinh nổi tiếng hơn. Dù khu nam sinh cũng có thể đi qua lại, nhưng sự khác biệt vẫn rất rõ ràng. Nghe đồn nữ sinh ở đây vừa bí ẩn vừa thuộc tầng lớp tinh anh trí thức. Tôi thì không nghĩ vậy đâu, nhưng nghe nói cũng có người ngủ gục trong trường suốt cả ngày.
Dĩ nhiên, ở phía sau hậu trường, tờ rơi do Hội Nghiên cứu Mỹ nhân biên soạn cẩn thận đang được phát tán. Nghe đâu bên đó cũng cháy hàng rồi.
207
Và về phía khu nữ sinh.
「Mừng chủ nhân đã về nhà ạ.」「Mừng chủ nhân đã về nhà.」
「Mừng chủ nhân đã về nhà.」
Các nữ sinh đồng loạt cúi đầu. Quán "Cà phê kiểu hầu gái" tận dụng phòng học của lớp năm hai tổ 4 đã đông nghẹt ngay từ khi mới mở cửa.
Nguyên nhân là do những bức ảnh chân dung được dán trên tường hành lang với tiêu đề "Hầu gái đi làm hôm nay". Khách hàng có thể nhìn vào đó để xác nhận và chỉ định người phục vụ. Dù bị thu phí chỉ định, nhưng khách vẫn không ngớt.
Bởi vì lớp năm hai tổ 4 có rất nhiều mỹ nhân. Những cô gái bình thường không quá nổi bật, khi trang điểm lên trông cũng khác hẳn. Chỉ cần không nói chuyện thừa thãi, lượng khách quay lại chắc chắn sẽ tăng. Tất nhiên chuyện thừa thãi ở đây là chuyện tiền nong nhé.
Hiếm có nơi nào kinh doanh ăn uống kiểu này nên nhu cầu rất lớn. Tuy nhiên, ở đây làm rất bài bản, hơn nữa lại còn... ghê gớm.
Và tôi, đương nhiên cũng bị bắt làm việc.
「Senō-san, bàn số 3 nhé.」
Tôi đáp 「Vâng」, rồi đặt khăn ướt và cốc nước lên khay và đi tới đó.
Quán này theo kiểu mua phiếu ăn, đồng thời chỉ định hầu gái. Nãy giờ tôi cứ phải chạy đôn chạy đáo khắp các bàn.
208
Cũng phải thôi.
「C... Chị ơi.」
Người quyết định những phương châm này là Lớp trưởng. 「Nếu Senō-san giành chiến thắng trong cuộc thi Miss Contest, lượng khách ngày thứ hai cũng sẽ tăng lên ạ」, cô ấy nói vậy đó. Hay là cô đi làm thư ký chính sách cho chính trị gia luôn đi?
Trên hành lang, ảnh của tôi là to nhất. Hơn nữa, trong phần hồ sơ còn ghi là "Ứng cử viên Miss Contest - Hầu gái tại trường". Viết thế này thì việc khách hàng nghĩ muốn vào xem tận mắt tăng lên cũng là lẽ đương nhiên.
「Xin để chủ nhân đợi lâu ạ.」
Tôi đặt khăn ướt và cốc nước xuống bàn. Người đang ngồi là một cậu bé trạc tuổi học sinh trung học cơ sở. Đầu cắt trọc, trông có vẻ là dân thể thao chất phác.
Tôi xé một nửa phiếu ăn. Cậu bé trung học không nói gì, nhưng cứ nhìn chằm chằm vào cơ thể tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
Cảm tưởng của tôi là, cái kẻ nghĩ ra thiết kế này chết quách đi cho rồi. Từ nãy đến giờ tôi cứ bị nhìn suốt ở khắp nơi trong quán.
Váy thì cực ngắn, lưng thì khoét rộng hoác. Chân không đi bốt mà đi tất da chân kết hợp giày cao gót.
Chà, cũng đáng để bận tâm đấy. Bộ đồ này để lộ vai trần và được chiết eo để tôn lên vòng một. Thủ quỹ đã mang nó từ đâu đó về và bảo: 「Quả nhiên phải thắng bằng sự ấn tượng thôi」.
209
「..................Vâng.」
Cậu bé trung học nói lắp bắp. 「C... Chị sẽ tham gia Miss Contest đúng không ạ?」
Tôi cố tạo ra một nụ cười và trả lời.
「E... Em sẽ ủng hộ chị...... Em đã xem ảnh...... Vì chị rất đẹp......」
Có lẽ không quen nói chuyện với con gái, mặt cậu bé đỏ bừng.
「..................Cảm ơn em.」
「Em sẽ đi xem. Chị cố lên nhé!」
Nói xong câu đó, cậu bé lao ra khỏi quán và chạy biến đi.
Chắc ngày thường cậu ta chưa từng nói chuyện với bạn nữ cùng lớp nào. Tôi cũng từng như vậy nên tôi hiểu rất rõ cảm giác đó. Nhưng tâm trạng hiện tại của tôi thật phức tạp. Cứ thế này đi lừa gạt người nhỏ tuổi hơn sao.
Tôi đành phải dọn dẹp cốc nước và khăn ướt vừa mới đặt xuống.
「Natsuru-tan, cái đó để đấy đi, mang cái này ra kia.」
Lớp phó dúi cái khay vào tay tôi. Cô ấy cũng mặc đồ hầu gái, nhưng là kiểu tạp dề và váy dài đàng hoàng. Trông rất hợp và thực sự dễ thương. Thật không công bằng chút nào.
「Bàn đằng kia nhé.」
Tôi đi đến chỗ được chỉ định.
210
「Xin để chủ nhân đợi...... lâu ạ.」
Tôi nói câu cửa miệng, nhưng không thể thốt nên lời tiếp theo. Những vị khách đang ngồi đó là Higashida và nhóm nam sinh lớp năm hai tổ 4.
「..................Vâng.」
「Em là Senō Natsuru!」
Có một tên chồm người tới hỏi. Là Hanzawa.
「Oa. Lớp tớ cũng có thằng tên Senō nhưng khác hoàn toàn. Mỹ nhân ha!」
「..................Cảm ơn.」
Là cùng một người đấy. Tôi nghĩ bọn họ không đời nào nhận ra đâu.
Hanzawa có vẻ như đã mất trí rồi, miệng liên tục thốt lên 「Tuyệt quá, tuyệt quá」. Higashida thì đắc ý giải thích: 「Tao đã biết cô bé này từ trước rồi」.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể.
「Các vị gọi món thế này đã đủ chưa ạ?」
「Hẹn hò với anh không?」
「X... Xin lỗi ạ. Chuyện đó thì...」
Higashida hăng hái nói. Sao mà mặt dày thế không biết.
211
「Trước đây em đã nói OK rồi mà.」
Tôi nói bao giờ.
Trong lòng tôi thầm chửi rủa, nhưng nụ cười vẫn không tắt. Đó là thành quả của sự huấn luyện.
「Vậy thì, chụp ảnh chung với bọn anh được không? Làm kỷ niệm ấy.」
「Dịch vụ đó cũng......」
Lẽ ra là không có. Sẽ làm giảm tốc độ quay vòng của khách.
Lớp trưởng đã đứng bên cạnh từ lúc nào không hay. Phía sau, Thủ quỹ đang gõ máy tính.
「Cảm ơn quý khách. Chúng tôi có nhận chụp ảnh với Senō-san ở đây ạ.」
「Giá chụp ảnh là năm trăm yên một người. Nếu bao gồm cả chụp và rửa ảnh tại đây thì là một nghìn yên ạ.」
Bảng giá được đưa ra nhanh chóng. Họ làm cái này từ lúc nào thế?
「..................Giá chát thật đấy.」
Hanzawa than vãn.
「Vì là chụp chung với mỹ thiếu nữ bí ẩn Senō Natsuru-san nên giá đó là vô cùng phải chăng rồi ạ.」
「Kể ra cũng đúng.」
Đừng có bị thuyết phục chứ. Này.
212
Vì là hội viên Hội Nghiên cứu Mỹ nhân nên bọn họ có mang theo máy ảnh. Ngay lập tức họ xếp hàng lấy tôi làm trung tâm. Người bấm máy là Lớp trưởng.
「Xin hãy đứng gần hơn chút nữa ạ...... Đúng rồi. Nếu chỉ một chút thì chạm vào người Senō-san cũng không sao đâu ạ.」
「Vậy chụp nhé...... Cười lên nào.」
Tôi thì có sao đấy. Đừng có chạm vào.
Tách. Hình dáng hầu gái của tôi đã được lưu vào thẻ nhớ máy ảnh kỹ thuật số như thế đấy.
Higashida trông thực sự thỏa mãn.
「Cảm ơn em. Nghe nói em sẽ thi Miss Contest hả? Anh sẽ cổ vũ.」
「..................Cảm ơn ạ.」
Cậu ta đưa tay phải ra, nhưng tôi vẫn giữ nụ cười và từ chối bắt tay.
「..................Vậy thì, hẹn gặp lại ở hội trường.」
Higashida có vẻ tiếc nuối. Ai thèm gặp lại chứ.
Tôi tiễn đám người ra về với câu 「Xin mời đi cẩn thận ạ」. Chủ nhân, nếu có thể thì xin đừng quay lại nữa nhé.
「..................Vụ này kiếm khá đây.」
Thủ quỹ lẩm bẩm, mắt sáng lên.
213
「Việc để mức giá đơn giản năm trăm, một nghìn yên cũng mang lại kết quả tốt. Không mất thời gian thối tiền.」
「Mấy người coi con người là cái gì......」
「Tất cả là vì Miss Contest ạ.」
Cô ấy chặn họng tôi. Thật vậy sao?
Lớp trưởng ngước nhìn đồng hồ treo tường. Để tạo không khí, chiếc đồng hồ quả lắc này được đặc biệt mang về từ cửa hàng đồ cũ.
「Sắp đến giờ chuẩn bị cho Miss Contest rồi nhỉ.」
「Vậy...... à.」
「Ở đây cứ để bọn mình lo, Senō-san hãy đến hội trường đi.」
「Nhưng mà...... trang phục thì...」
「Ở trong này ạ.」
Thủ quỹ dúi một túi giấy vào tay tôi.
「Đầy đủ cả bộ đấy ạ. Với bộ này thì hoàn hảo. Chắc chắn vô địch.」
「Cả hội trường sẽ tán thưởng nhiệt liệt.」
Thấy vậy tôi định nhìn vào trong thì bị Thủ quỹ ngăn lại với vẻ quyết liệt.
214
「Ở đây không được ạ.」
「..................Tại sao.」
「Xin đừng thay đồ cho đến phút chót. Hãy xem sau khi đến đó.」
「..................Hả?」
「Tại sao cũng mặc kệ. Nào, nhanh lên.」
Tôi bị hai người họ đẩy ra khỏi "Cà phê kiểu hầu gái".
Phòng thay đồ của Miss Contest là một căn nhà tiền chế được dựng ở một góc sân trường. Nghe nói họ dựng riêng cho dịp này. Từ đây đến hội trường là nhà thi đấu nữ sinh, chúng tôi sẽ đi theo một lối đi có mái che.
Lý do không sử dụng các tòa nhà có sẵn là để tránh bị quay lén. Nếu bị gắn camera từ trước thì rắc rối lắm.
Đầu tiên tôi làm thủ tục đăng ký tại ban tổ chức. Nhân viên vừa nhìn thấy tôi liền nói 「Là Senō-san nhỉ」 và đưa cho tôi tấm biển tên có đánh số. Không biết từ lúc nào mặt tôi đã bị người ta nhớ rồi. Do bài báo gây ra vụ náo động Bách Hợp chăng?
Tôi cầm bộ trang phục mà Thủ quỹ đưa, đi đến phòng thay đồ. Cửa được làm hai lớp để người bên trong không bị nhìn trộm khi thay đồ.
215
Trong phòng đã có hầu hết các thí sinh. Quả nhiên là những người được đề cử, cô nào cũng xinh đẹp. Vì chưa từng được chiêm ngưỡng nhiều mỹ nhân thế này nên tôi không khỏi cảm thấy rụt rè.
Tôi định tìm một góc nào đó để thay đồ.
「A, Natsuru-san. Đằng này ạ.」
Người gọi tôi là Sakura-san.
「Đừng đứng ở góc đó, lại chỗ chính giữa này đi ạ.」
「Không...... Tôi ở trong góc......」
Tôi bị bắt đặt hành lý lên chiếc bàn ở chính giữa.
「Không được đâu. Người xinh đẹp thì phải ở chỗ nổi bật chứ.」
Đẹp hay không thì chưa bàn, nhưng đúng là chỗ này nổi bật thật. Các cô gái xung quanh nãy giờ cứ liếc nhìn trộm sang đây.
「Cái này là của mình. Mình có quà tặng cho mọi người.」
Bên cạnh hành lý của tôi có một túi giấy lớn. Của ai vậy nhỉ.
Đó là cái gì thế?
Cô ấy lục lọi trong túi. Lấy ra những món đồ được bọc trong nilon.
「Là những đứa con quan trọng của mình.」
216
Là thú nhồi bông Zōmotsu Animal. Đến cả tôi cũng biết tên con này. Sư Tử Thiêu Sống. Trước đây từng định hợp tác với băng đảng xã hội đen quy mô lớn nhưng bị tẩy chay kịch liệt.
「Mình đang phát cho những người mình gặp. Cầu mong sao có thêm dù chỉ một người yêu thích các Zōmotsu Animal.」
Sakura-san nói. Cô ấy định đưa cho tôi nhưng tôi đã lịch sự từ chối. Vì tôi có rồi.
Tuy nhiên chuyện này, nói sao nhỉ, đúng như suy đoán của Shizuku. Sakura-san và Zōmotsu Animal. Lại còn nữ sinh. Có sức công phá theo nhiều nghĩa.
Tôi có cần phải cảnh giác không đây? Hừm. Cảm giác như đang bị Shizuku giật dây, khó chịu thật.
「Natsuru-san sao vậy?」
「..................Không có gì.」
「Cậu có mang đồ thay rồi đúng không?」
「Ừ......」
Là bộ đồ mà đám nữ sinh lớp năm hai tổ 4 đưa cho.
「Là trang phục thế nào vậy ạ? Mình mong chờ lắm.」
「Sakura-san cũng...... trông......」
Tôi vừa nhìn toàn thân cô ấy vừa nói. Cô ấy đã thay đồ xong rồi.
「Sao cơ ạ?」
217
「À thì...... Đẹp quá......」
Sakura-san đỏ mặt, đáp 「Cảm ơn cậu」. Không phải nịnh nọt đâu. Tôi có thể khẳng định Sakura-san mặc gì cũng tuyệt vời, nhưng bộ này thì đặc biệt.
Thế mà lại là váy cưới. Bộ váy trắng tinh khôi mà các cô dâu hay mặc. Trong khi nhiều thí sinh mặc đồ leotard để khoe đường cong cơ thể, cô ấy lại có ý tưởng ngược lại.
Tuy là một diện mạo gây bất ngờ, nhưng vì vốn dĩ cô ấy đã đẹp nên trông cực kỳ hợp. Nó nhẹ nhàng vượt qua cái gọi là không hợp hoàn cảnh hay gì đó.
「Được cậu khen...... mình vui lắm......」
「Thật sự...... tuyệt lắm......」
Mặc cho Miss Contest thì phí quá. Vì không có quy định về trang phục nên chắc lớp của Sakura-san đã chuẩn bị. Có vẻ như có quân sư tài ba đứng sau.
「Của Natsuru-san là bộ nào vậy?」
「..................Vẫn chưa biết nữa.」
Hành lý không nặng lắm, nhưng có vẻ nhiều đồ lặt vặt.
Tôi nhìn vào bên trong.
218
Tôi vội nuốt tiếng hét vào trong.
「Natsuru-san? Có chuyện gì vậy?」
「Kh... Không......」
「Không có quần áo sao ạ?」
「Có thì có nhưng mà......」
「Cho mình xem với.」
「..................Không...... Vẫn chưa......」
「A. Mình sẽ giúp Natsuru-san thay đồ.」
Tôi giấu cái túi ra sau lưng. Sakura-san chu môi lên.
「Để mình mặc cho cậu.」
「Tự mình...... cái đó......」
Sakura-san tiến lại gần. Đúng lúc đó.
「Cô dâu...... vui lòng chờ ở đằng kia.」
Một bóng người chen vào giữa chúng tôi. Cô ấy nói thẳng với Sakura-san.
「Ở đây không phải chỗ để đùa giỡn. Sẽ làm phiền các thí sinh khác đấy......」
「..................Mishima-san.」
Là Akane. Từ sau cặp kính, cô ấy đang trừng mắt nhìn Sakura-san.
220
「Sao cậu lại phá đám chứ. Mishima-san và Natsuru-san có quan hệ gì đâu.」
「Bọn tôi cũng là bạn bè mà. Cũng từng hẹn hò rồi.」
「A...... Bọn mình là bạn cùng lớp. Là bạn bè.」
「Chẳng phải Sakura-san đã ép buộc lôi cậu ấy đi sao. Bắt Natsuru-san đi xem phim cùng......」
「Cậu biết rõ nhỉ. Bọn mình thân thiết đến mức đó đấy.」
Hai người không ai chịu nhường ai. Cả hai đều nói nhỏ, nhưng bầu không khí căng thẳng đang dần thu hút sự chú ý.
「Không có chuyện đó. Tôi...... ừm...... thân thiết hơn nhiều.」
Oa, Minagawa-san đang nhìn sang đây kìa.
「Mishima-san tránh ra đi.」
「Không tránh...... Tôi đã quyết định sẽ bảo vệ Natsuru-san rồi.」
「Gì cơ, bảo vệ á?」
Ừm. Đúng đấy.
「Là sai đối tượng rồi ạ.」
「Đúng như lời tôi nói đấy. Để mấy con bọ xấu bám vào thì không được......」
「Ai là sâu bọ chứ. Natsuru-san hiểu tình cảm của mình. Người bảo vệ cậu ấy là mình.」
「T... Tôi sẽ bảo vệ cả hai Natsuru-san!」
221
Cô ấy tuyên bố dứt khoát. Ơ, cả hai á?
Hai người họ không trả lời câu hỏi nhỏ nhoi của tôi mà tiếp tục đối đầu nhau. Cứ như trên võ đài chung kết K-1 Grand Prix vậy.
「Sakura-san, xin hãy lui về cho.」
「Người lui về phải là Mishima-san mới đúng. Cậu là người ngoài cuộc mà.」
「Không phải người ngoài cuộc.」
「Người hỗ trợ không được phép vào tận đây đâu ạ.」
「Bây giờ tôi không phải người hỗ trợ.」
Akane bất ngờ giơ tấm biển số ra.
「T... Tôi cũng tham gia Miss Contest, nên tôi được phép ở đây!」
Điều này không chỉ khiến Sakura-san mà cả tôi cũng kinh ngạc đến ngã ngửa.
Xin nói trước, ở giai đoạn này tôi chưa biết người giật dây phía sau là Mikoto. Lúc này Akane là hiện thân của sự giản dị, tìm điểm đặc trưng còn khó hơn. Nếu cố nói thì cô ấy đeo kính và là thủ thư, thuộc dạng mọt sách. Một cô gái như vậy lại tham gia Miss Contest thì hoặc là quyết tâm dữ lắm, hoặc là bị ai đó xúi giục, hoặc là cả hai.
「......Vậy thì chúng ta là đối thủ nhỉ.」
222
Sakura-san nói.
「Đúng vậy......」
「Mình hiểu rồi. Bây giờ mình sẽ rút lui. Nhưng cậu hãy nhớ lấy. Mình sẽ tỏ tình với Natsuru-san ngay trên sân khấu.」
Hả, trong bộ dạng đó á!!?
Tôi muốn nói nhưng không thể thốt nên lời. Có nói chắc cũng chẳng ai nghe. Cô ấy nghiêm túc đến thế cơ à? Đôi mắt rất nghiêm túc.
Ấy là Sakura-san này, điều đó làm tôi rất vui, nhưng nếu được thì làm ơn tỏ tình với tôi phiên bản nam đi. Bị tỏ tình ở Miss Contest thì tôi không còn đường lui đâu.
Akane, người vừa mạnh miệng, cũng ngạc nhiên thấy rõ. Phải rồi.
Nói bảo vệ xong mà bị người ta chơi đòn đó thì hôm sau chắc thành cặp đôi ai cũng biết mất. Thêm nữa Sakura-san lại có nhiều người hâm mộ, tôi sẽ phải sống qua ngày trong nỗi sợ bị đe dọa.
Sakura-san quay người bước về phía phòng chờ.
「......Hết hồn.」
Tôi thốt lên, cố gắng nhỏ tiếng nhất có thể.
Akane vẫn còn ngạc nhiên.
「..................Tỏ tình á......」
「Sakura-san nghiêm túc đấy...... Giờ làm sao đây......」
「Làm sao với trăng gì...... Quan trọng hơn, chuyện bảo vệ tớ là......」
223
「..................Tớ cũng nghiêm túc.」
「Hự......」
Vậy sao. Tự nhiên lại thêm một mối đau đầu nữa rồi.
「..................Hay là tớ rớt từ vòng loại nhỉ.」
「Chuyện đó...... nghe nói quy định thay đổi rồi. Sẽ không có vòng loại đâu......」
Shizuku, bắt buộc phải thi bằng được sao. Con nhỏ đó, hết đường lui rồi còn đâu.
「A...... đúng là vậy...... nhưng mà......」
「Natsuru-san, đồ thay......」
Chẳng muốn thay chút nào. Tôi cho Akane xem đồ bên trong túi.
「..................Cái gì đây?」
「Chắc là sở thích của Thủ quỹ......」
Không có áo sơ mi hay gì cả. Tức là chỉ dùng hai cái dây đeo quần để che chỗ quan trọng của ngực thôi sao.
Bên trong là quần da, dây đeo quần, và cả mũ của sĩ quan SS Đức Quốc xã. Nhìn thế nào cũng là Charlotte Rampling. Gì cơ, không biết nữ diễn viên gợi cảm nhảy điên cuồng trong phim "The Night Porter" (Người gác đêm) à?
224
Lại còn có cả roi da và súng tiểu liên nữa chứ. Phim S&M của Ý à?
「Cậu định mặc hả......?」
「Mặc thế quái nào được...... Cái này, đường chỉ may quần lỏng lẻo lắm. Đứng lên sân khấu chắc bung ra từng mảnh mất.」
Đó là một âm mưu đáng sợ nhằm thu hút sự chú ý. Bom người đấy.
Nếu không mặc cái này thì lại là bộ hầu gái váy ngắn lúc nãy. Chỉ cần cử động nhẹ thôi là lộ quần lót ngay. Làm sao bây giờ.
「..................Để tớ đi lấy bộ khác.」
Akane nói.
「Chắc trong lớp vẫn còn thừa đồ hầu gái. Có thể Natsuru-san không thích nhưng......」
「Được mà. Giờ không kén chọn được đâu.」
Cô ấy chạy bước nhỏ ra khỏi phòng thay đồ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tại sao xung quanh tôi cứ ồn ào thế này nhỉ. Xin lỗi Akane và Sakura-san, nhưng họ đi rồi thì yên tĩnh hơn hẳn.
Nhưng tình hình này thì kế hoạch "hỗ trợ Sakura-san" cũng phải tính lại thôi. Tôi muốn cô ấy thắng, nhưng nếu sơ sẩy thì cô ấy có khi cầu hôn luôn không chừng.
225
Phòng thay đồ cũng đã vắng tanh. Vì sắp bắt đầu rồi mà.
「Sắc mặt cậu không tốt lắm nhỉ.」
Tôi giật mình quay lại.
Shizuku đang đứng đó.
「Tôi nhìn thấy hết rồi đấy.」
「..................Cô ở đó từ bao giờ.」
「Đừng bận tâm tiểu tiết.」
Bận tâm chứ. Ở đó suốt, nghĩa là cô ta biết cả chuyện hiềm khích giữa Sakura-san và Akane. Thế mà hoàn toàn không phát ra chút khí tức nào.
「Có việc gì?」
「Tôi cũng là thí sinh mà.」
Nhắc mới nhớ.
「Tôi đến thay đồ. Ngoài ra cũng có việc khác nữa.」
「..................Là Zōmotsu Animal à?」
「Ừ. Sakura phát nhiều lắm nhỉ. Hầu hết các thí sinh nữ đều có.」
「Cô không ngăn lại à?」
「Nói gì để ngăn?」
Đúng là không có lý do để cấm. Nhưng vì có khả năng chúng là Sứ giả, lý lẽ thì
226
cũng phải có chứ.
「Ai đó trở thành Kämpfer mới cũng được mà. Nếu chịu để tôi giám sát thì càng không có vấn đề gì. Tôi cũng có chuyện muốn hỏi người đó.」
Hình như Shizuku vừa cười. Oa, quả nhiên định tra tấn người ta đây mà.
「......Vậy thì cứ tự nhiên.」
「Tất nhiên rồi. Nếu thấy Kämpfer thì báo cho tôi.」
「Vẫn còn nợ tôi đấy nhé. Tính cả lãi nữa.」
「Vốn dĩ tôi với cô là kẻ thù mà.」
「..................Biết rồi.」
Chết tiệt. Cái đồ cho vay nặng lãi này.
Tôi chẳng làm được gì nhiều, đành chú ý đến các thí sinh nữ vậy. Nếu có biến thân thì Zōmotsu Animal nói chuyện rồi báo cáo cũng chưa muộn. Còn lại là việc của Shizuku.
Tôi vẫy tay ra hiệu đã hiểu rồi định đi ra khỏi phòng thay đồ.
「Ơ kìa, không thay đồ à?」
「Không có đồ.」
「Nhờ người đi lấy rồi còn gì.」
「Không phải chuyện đó, cậu không hứng thú với việc tôi thay đồ sao.」
227
Bị ăn tươi nuốt sống mất.
Shizuku lẩm bẩm 「Người đàn ông chán ngắt」 với tôi. Chán ngắt cũng tốt thôi.
Nhớ lại thì ở nhà cũng có cuộc đối thoại thế này. Cảm giác như hình ảnh Shizuku và Akane cứ chồng chéo lên nhau.
Ο
Đúng lúc tôi thay đồ xong thì Miss Contest bắt đầu.
Cửa sổ trần được mở ra và quạt thông gió hoạt động hết công suất vì sức nóng. Dù vậy nhiệt độ ở đây vẫn tăng cao. Nghe đồn vé giả được tuồn ra ngoài nên lượng khán giả tập trung vượt xa sức chứa.
Nhà thi đấu nữ sinh chật kín người. Học sinh nam và nữ của Học viện Seitetsu đứng chen chúc đến mức không còn chỗ đặt chân.
「Ladies and Gentlemen. Và, các bố, các mẹ.」
Người dẫn chương trình cầm micro đang tuôn ra mấy câu đùa hoài cổ.
「Cuối cùng cũng đến rồi đây, cuộc thi Miss Seitetsu. Những mỹ nữ được tuyển chọn kỹ càng của học viện sẽ xuất hiện trước mặt quý vị. Xin quý vị hãy mở to mắt, ai thiếu ngủ thì nhỏ thuốc mắt vào mà xem.
Tôi, MC Nishino Masumi đây ạ. Xin được chỉ giáo.」
Nói trôi chảy như nước chảy mây trôi. Tiếng vỗ tay bôm bốp vang lên. Con nhỏ Masumi này, bảo sao không thấy mặt mũi đâu, hóa ra nhận thầu công việc này à.
228
Phía sau Masumi là một bảng hiển thị điện tử lớn. Chắc là mượn ở đâu đó về. Nghe nói có dịch vụ cho thuê những thứ thế này.
「Trong cuộc thi này, quý vị khán giả đồng thời cũng là giám khảo. Xin hãy kiểm tra nút bấm trên tay. Khi có hiệu lệnh của tôi, xin hãy nhấn nút, số phiếu bầu sẽ được hiển thị ngay lập tức trên bảng điện tử này.」
Thành thục thật đấy. Không phải kiểu nói kéo dài âm cuối như mọi khi. Nghe đâu nhỏ tham gia hơn hai mươi câu lạc bộ, chắc có cả Câu lạc bộ Phát thanh Truyền hình cũng nên.
「Xin khoan hãy bấm nút. Các thí sinh vẫn đang ở sau cánh gà, dồn hết sức chuẩn bị. Quý vị nào tò mò quá thì hãy kiểm tra tên trong tờ rơi trên tay nhé.」
Mặt khác, phòng chờ lại khá tao nhã, không khí căng thẳng trước trận quyết chiến không quá nặng nề. Từ phòng chờ này có thể nhìn bao quát toàn bộ sân khấu. Cũng nhìn rõ cả khán đài. Hình như hơn một nửa khán giả đang cầm cuốn sách nhỏ do Hội Nghiên cứu Mỹ nhân biên soạn. Nếu Lớp trưởng có ở đây, chắc cô ấy đã bỏ thuốc kích thích vào rồi.
Tuy nhiên, hai bên cạnh tôi thì lại khác. Bên phải là Sakura-san, bên trái là Akane. Cả hai kẹp tôi ở giữa và ném vào nhau sự thù địch lạnh lùng.
229
「Cậu nói rồi đấy nhé.」
「..................Mishima-san mặc đồ lạ nhỉ.」
Cú đấm móc của Sakura-san. Akane mặc áo sơ mi trơn màu phối với quần denim, khoác ngoài chiếc áo jacket cũ kỹ, trông chẳng ra thời trang gì mà chỉ như quần áo cũ.
「Thế mà cũng nắm bắt được trái tim khán giả sao?」
「Kh... Không liên quan...... Sakura-san mới là...... mặc cái váy dài thượt thế kia, định lau sàn sân khấu à?」
「Kết quả Miss Contest mới quyết định xem ai xứng đáng với Natsuru-san, hãy phân thắng bại đi.」
「C... Chiều ý cậu thôi!」
Cuộc thi gì thế này. Akane cũng đừng có trả lời kiểu đó.
Nhân tiện, trang phục của tôi là bộ đồ hầu gái dùng ở "Cà phê kiểu hầu gái". Là váy dài. Akane đã bí mật mang ra cho tôi.
Màn đấu khẩu kiềm chế nhau đã kết thúc, giờ chỉ còn tóe lửa. Tôi ở giữa chỉ biết thầm cầu nguyện 「Làm ơn kết thúc nhanh giùm」.
230
Trên sân khấu tiếng nhạc vang lên. Đèn sân khấu cũng đã chiếu sáng. Nhân viên đến gọi.
「Sắp bắt đầu rồi. Hãy chuẩn bị nhé.」
「Vâng ạ」, các cô gái đáp lời.
「Vậy thì người đầu tiên. Ueda Makie lớp một tổ 5, xin mời!!」
Một cô gái nhỏ nhắn bước ra sân khấu. Cô ấy mặc bộ đồng phục thủy thủ có kiểu dáng hơi lạ, nhưng đúng như lời đồn đã đậu buổi thử giọng thần tượng, khuôn mặt nhỏ nhắn, mắt mũi rõ ràng.
「Em là Ueda Makie. Em sẽ hát ạ.」
Cúi chào xong, cô ấy bắt đầu hát theo nhạc đệm.
Bài hát là một ca khúc anime từng làm mưa làm gió một thời. Về mấy cô thiếu nữ xinh đẹp mang tên các hành tinh chiến đấu ấy. Ra là vậy, bộ đồ đó là cosplay.
Một bộ phận khán giả cũng giống Akane, đứng dậy hát nhiệt tình. Có cả nam lẫn nữ, chứng tỏ mức độ thâm nhập của văn hóa hoạt hình.
Nhưng vì nó cũ dở dang nên đại đa số khán giả trong hội trường không biết. Tôi cũng không biết, nhưng Akane đã thì thầm giải thích cho tôi. Quả không hổ danh otaku anime đêm khuya. Chân cô ấy nhịp nhịp theo nhạc.
Makie hứng chí hát liền bốn bài, cuối cùng cũng xong. Cô ấy lui vào trong tiếng vỗ tay, nhường chỗ cho Masumi xuất hiện.
231
「Xin cảm ơn. Đó là Ueda Makie-san. Thể loại bài hát hơi hoài cổ nhỉ. Vậy thì quý vị khán giả, hãy cầm công tắc lên. Sẵn sàng chưa ạ... Rồi, Switch, ON!」
Bụp bụp bụp bụp. Bảng hiển thị kỹ thuật số xoay tít. Dừng lại cùng với âm thanh 'Tèng'.
「E hèm..................184 điểm! Wow, điểm số khá cao đây. Dù không hát cùng nhưng có vẻ có khá nhiều fan ngầm.」
Con nhỏ đó nói thừa thãi cái gì thế không biết. Với lại, thang điểm bao nhiêu vậy?
Thứ tự không theo bảng chữ cái. Số báo danh được quyết định ngẫu nhiên.
「Vậy xin mời người tiếp theo. Minagawa Hitomi lớp ba tổ 3, xin mời.」
Minagawa Hitomi xuất hiện trong trang phục leotard. Đúng là dân điền kinh, cơ thể tuyệt đẹp. Đám con trai trên khán đài reo lên 「Ồ」.
「Mình là Minagawa. Sở trường là chạy 400 mét...... nhưng ở đây không chạy được nên mình sẽ biểu diễn độ dẻo dai.」
Cô ấy uốn éo cơ thể. À không, uốn éo thì thất lễ quá. Gập người về phía trước rồi đủ các tư thế, bẻ gập khắp nơi trên cơ thể. Giống vận động viên thể dục dụng cụ nghệ thuật, không biết là do uống giấm hay là cao thủ Yoga nữa. Có cả tư thế con cá.
Mỗi lần cô ấy ngửa người ra sau là vòng một lại được tôn lên, khiến đám con trai la hét. Cấm chụp ảnh nhưng chắc có mấy tên lén chụp.
232
Như Hanzawa chẳng hạn.
Cô ấy toát chút mồ hôi rồi thông báo 「Mình xin hết」. Tiếng vỗ tay nồng nhiệt chủ yếu đến từ phái nam.
「190..................6. 196 điểm! Minagawa-san đã vượt qua Ueda-san lúc nãy để vươn lên dẫn đầu.」
Hội trường sôi động hẳn lên. Mới có hai người ra sân khấu, nhưng quả nhiên chế độ bỏ phiếu lôi kéo cả hội trường đã đóng vai trò khuấy động không khí.
Cuộc thi tiếp tục diễn ra. Các tiết mục trên sân khấu không chỉ có hát hay chơi nhạc cụ mà còn có diễn hài kịch, tính nhẩm, thậm chí có cô gái còn làm ảo thuật biến ra chim bồ câu.
Dần dần cũng sắp đến lượt. Tôi ở gần cuối.
Cảm thấy hơi căng thẳng.
Nghĩ lại thì, đây là lần thứ hai tôi phải đứng trước đám đông lớn thế này. Hồi tiểu học, tôi từng được khen trước toàn trường vì dắt người già qua đường, nhưng lúc đó đâu có biểu diễn tài năng gì.
233
Kể từ đó, tôi chưa từng trải nghiệm việc đứng trước hơn 30 người trong lớp. Chắc líu lưỡi mất thôi. Nghĩ vậy mới thấy mấy ứng cử viên diễn thuyết tranh cử giỏi thật.
Sakura-san bên cạnh cũng cứ bồn chồn không yên. Chắc là căng thẳng rồi.
「..................Không đến sao nhỉ......」
「Hả?」
「A, xin lỗi. Tại không thấy Shizuku-chan đâu......」
Sakura-san nói. Nhắc mới nhớ, không thấy bóng dáng Shizuku trong phòng chờ. Dù là Hội trưởng Hội học sinh nhưng cô ta cũng tham gia Miss Contest cơ mà.
「Chắc là bận......」
「Nhưng mà...... mình chưa từng thấy cậu ấy đến muộn bao giờ......」
Cô ấy đứng dậy trong bộ váy cưới.
「Mình đi tìm đây...... Natsuru-san.」
Gì vậy.
「Cậu đi cùng mình được không?」
「..................Sắp đến lượt Sakura-san rồi mà......」
「Làm ơn đi. Nếu có chuyện gì xảy ra với Shizuku-chan thì nguy lắm.」
Tôi nghĩ dù có chuyện gì thì người phụ nữ đó cũng tự mình vượt qua được thôi. Nhưng Sakura-san lo lắng đến thế, chắc là vì họ là bạn thanh mai trúc mã.
234
Chúng tôi rời phòng chờ và đi vòng ra sau sân khấu. Tất nhiên là không thể đi vào khu vực khán giả.
Tôi đồng ý. Akane bên cạnh trông cực kỳ khó chịu, nhưng đành chịu thôi. Chúng tôi đi đến căn phòng chứa đạo cụ sân khấu và trang phục.
「..................Ở đây, được không nhỉ.」
Sakura-san quay lại nhìn tôi.
「Hả......?」
Vẻ mặt Sakura-san rất nghiêm túc. Bạn bè mất tích thì nghiêm túc cũng phải thôi, nhưng cảm giác cứ sai sai thế nào ấy.
「Natsuru-san...... mình...... mình......」
「Ơ...... Ơ kìa!」
Đột nhiên cô ấy ôm chầm lấy tôi. Sakura-san vòng hai tay ra sau lưng tôi, ghì chặt không buông.
「Sa... Sakura-san...... làm gì......!?」
「Xin lỗi vì đã đưa cậu đến nơi thế này.」
「..................Hội trưởng thì......」
「Là nói dối đấy. Không cần lo cho Shizuku-chan đâu. Mình muốn được ở riêng với Natsuru-san.」
235
Đôi mắt cô ấy ươn ướt. Rất dễ thương. Dễ thương thì có dễ thương, nhưng tình huống gì thế này.
Trong phòng lờ mờ tối. Trong bóng tối đó, tôi - một đứa con gái - đang bị một cô dâu mặc váy cưới ôm chặt.
「Mình...... căng thẳng quá, thấy bất an lắm. Mình muốn mọi người công nhận chuyện giữa mình và Natsuru-san tại đây......」
Theo một nghĩa nào đó tôi cũng thấy bất an.
「Mình biết làm thế này là không được, không được, nhưng không ngừng run rẩy được...... Chắc là không xong rồi......」
Người không xong có lẽ là tôi mới đúng.
Nếu đây là hình dáng nam, tôi sẽ ôm lại Sakura-san và thì thầm lời yêu thương. Sau đó mặc áo vest trắng và cùng cô dâu tiến tới hôn nhân.
Quyết tâm hỗ trợ cô gái này của tôi đã bay biến nhẹ nhàng, chỉ còn lại câu 「Làm sao bây giờ」 xoay mòng mòng trong đầu.
Tuy nhiên giờ tôi đang trong hình dáng nữ. Nếu trở thành cặp đôi công khai thế này, chắc tôi không dám bước ra đường nữa quá.
「..................Natsuru-san......」
「V... Vâng......」
「Cậu có thể...... cho mình...... chút dũng khí được không......?」
236
Dũng khí là cái gì.
Nhìn kỹ lại cô ấy, hồn vía tôi bay thẳng lên tận mặt trăng. Cô ấy hơi ngẩng mặt lên và nhắm mắt lại.
Tư thế này là xin một nụ hôn đây mà.
Cái yêu cầu quái quỷ gì thế này. Giống hệt Shizuku hồi đó. Chỉ khác là tôi đang là con gái. Giá mà là con trai thì hay biết mấy. Tôi sẽ bắt cóc cô ấy khỏi nơi này ngay. Rồi đi làm ở cơ quan nào đó, sống cuộc đời thong thả.
Ở đằng xa, Masumi đang nói 「Xin cảm ơn rất nhiều. Tiếp theo là người được mong chờ nhất, Sakura Kaede-san」.
Không được trốn tránh hiện thực. Không có cơ quan nào cả nhưng Sakura-san thì đang ở đây. Lại còn đang vòi vĩnh tôi.
Nhưng Sakura-san không chịu buông ra. Cô ấy quyết tâm không nhúc nhích cho đến khi nhận được thứ mình muốn. Đòi nợ thuê à.
「Đến lượt...... Sakura-san rồi kìa......」
「Mình biết...... Nhanh lên...... Mình không đòi hỏi quá đáng đâu......」
Cái đó mới là quá đáng đấy.
「Cái đó...... quả nhiên là......」
237
「Chỉ nhẹ thôi cũng được...... cho mình đi...... làm ơn......」
「Nếu là đạn chì thì tao cho nhé.」
Akane biến thân đã chen vào giữa tôi và Sakura-san. Chính xác thì thứ chen vào là khẩu súng lục, và cùng với giọng nói nghe như Horie Yui bị viêm họng là nòng súng chĩa ra. Mắt con ả chó điên đỏ ngầu.
「Tưởng đi đâu không về, hóa ra là sắp sửa làm trò đồi bại ở cái nơi tối tăm thế này. Nghe đồn não của diễn viên phim Pink Flamingos có mùi giống lợn. Tao muốn kiểm chứng xem.」
Bọn mày là cái gì, chó đến mùa động dục hả?
Chó là cô đấy.
Tất nhiên tôi không dám nói thế. Lỡ mồm nói câu gì sơ suất, con nhỏ này sẽ nổ súng không do dự. Nó đang giận đến mức đó đấy.
「C... Cô là ai?」
Sakura-san cứng cỏi hỏi.
「Là cộng sự của cái gã khốn kiếp này đấy.」
「Cô định làm gì bọn tôi!」
「Hô, nhớ dai phết nhỉ. Khen cho đấy.」
「..................Chẳng lẽ, là người ở thư viện hồi trước......」
「Biết rồi còn hỏi à con ả kia. Hả?」
「Cái gì......?」
238
Akane chĩa họng súng vào Sakura-san.
「Dám đụng vào tên này, gan to đấy. Để tỏ lòng biết ơn, tao đến tặng mày viên đạn .45 ACP đây. Biết không!? Dưới tầng hầm Tokiwa-so chôn tất cả các chữ cái ngoại trừ A và F của Fujiko Fujio đấy.」
Biết thế quái nào được mấy chuyện nhảm nhí đó.
Trên sân khấu, vì Sakura-san chưa xuất hiện nên Masumi đang kể chuyện phiếm. 「Việc chuẩn bị có vẻ tốn thời gian. Xin quý vị vui lòng chờ trong giây lát.」
Ngón tay đã đặt lên cò súng. Sakura-san vẫn cứng đờ người. Nguy rồi.
「Là vậy đấy. Muốn niệm Amen hay Niệm Phật thì tùy.」
「Đồ ngốc, dừng lại!」
Cơ thể tôi tự động phản ứng. Một tay nắm lấy nòng súng, tay kia ấn vào bụng Akane.
Không thể phát động ma pháp Zauber ở đây được. Nó giống hiện tượng siêu nhiên hơn súng lục, không lấp liếm được đâu.
Chỉ là hư trương thanh thế, nhưng có vẻ có tác dụng với Akane.
「Natsuru, tên khốn nhà cậu......」
239
「Sakura-san.」
Tôi phớt lờ con ả chó điên.
「V, vâng!」
Cô ấy phản xạ trả lời.
「Ở đây ổn rồi, cậu ra sân khấu đi. Chạy đi cũng được. Người phụ nữ này...... để mình thuyết phục.」
Oa, nói nhiều kinh khủng. Vì giọng giống hệt tôi lúc là nam nên tôi đã cố gắng im lặng hết mức. Không biết Sakura-san cảm thấy thế nào.
「Mình hiểu rồi. Mình sẽ ra sân khấu. Vì Natsuru-san đã cất công cứu mình mà.」
「..................Được rồi đi nhanh đi.」
Cộp cộp.
Cô ấy chạy đi. Mặc váy cưới nên cũng chẳng chạy nhanh được.
Tôi thở phào nhẹ nhõm và rụt tay lại. Ngay lập tức,
「..................Đau vãi......」
Tôi bị báng súng đập mạnh vào đầu. Trước mắt, ả chó điên đang khiêu vũ điệu Tango với sắc màu điên loạn.
「Làm chuyện thừa thãi.」
Nghe rõ cả tiếng nghiến răng ken két.
240
「Không làm thế thì cô bắn rồi còn gì.」
「Bắn chứ. Thì đã sao nào.」
「Nghĩ cái gì vậy hả.」
「Tại con ả đó đấy.」
Đọc sách kiểu gì mà học được cách ăn nói đó vậy. Trong thư viện có từ điển chửi bậy à.
「Ngứa mắt lắm Natsuru.」
Akane dí súng vào đầu tôi, cố tình ấn mạnh. Cảm giác lạo xạo vang tận vào trong não.
「Ngứa mắt cái gì. Cậu nóng nảy quá đấy.」
「Muốn nói là tất cả mọi thứ, nhưng đặc biệt là thái độ với con ả khốn kiếp đó.」
Ngón tay ả chó điên đang đặt trên cò súng. Oa, nguy hiểm quá.
「Đừng gọi là ả khốn kiếp. Nói xấu Sakura-san là......」
「Tao cay cái việc mày gọi con ả đó kèm 'san' đấy. Con đó có gì tốt.」
「Điểm tốt thì đầy ra đấy. Trước hết là xinh đẹp này. Với lại thái độ......」
「Tao đếch cần biết lý do của mày.」
Akane càng siết chặt cò súng hơn. Đồ ngốc, buông ra. Chết người bây giờ.
241
Cô ta suy nghĩ một chút.
「Là việc tại sao bà mày lại điên tiết thế này đây. Tao muốn mày hiểu điều đó.」
Lại bị dí nòng súng vào.
「Hiểu được thì có lợi gì?」
「Lý do bà mày đang giận đấy. Dùng cái đầu rỗng tuếch của mày mà nghĩ đi. Hiểu chưa?」
「......Chẳng hiểu cái quái gì cả.」
Tôi trả lời thành thật. Tại sao cái vị khuyển vương này lại ngượng ngùng thế nhỉ.
Sắc mặt Akane thay đổi.
「..................Hô, câu này còn kinh khủng hơn bất kỳ đáp án bài kiểm tra nào tao từng thấy. Tệ hại nhất. Trông mày còn vô dụng hơn cả cây xương rồng trên sa mạc.」
Gì vậy trời. Tại sao trả lời thành thật mà cũng bị nói thế chứ.
Nhưng dù có nói gì thì con nhỏ này cũng chẳng thèm nghe đâu.
「Được chưa hả cậu Natsuru. Bà đây sẵn sàng tặng bao nhiêu đạn chì tùy thích cho con ngốc Kaede đấy nhé.」
「Hủy đơn đặt hàng đó đi.」
「Không, trả sau cũng được.」
「Hô.」
Cả hội trường bỗng ồ lên. Những tiếng reo hò 「Đẹp quá」, 「Tuyệt vời」 vọng đến tận đây. Sakura-san đã xuất hiện trong bộ váy cưới. Masumi cũng đang phấn khích.
242
Tiếng vỗ tay và reo hò. Ánh sáng lọt vào nên tôi ghé mắt nhìn thử, toàn bộ khán giả đều đang đứng dậy.
「Năm hai tổ 2, Sakura Kaede-san, xuất hiện trong trang phục cô dâu.」
「Chà cái này tuyệt thật!」
「Hơi gấp gáp một chút nhưng tôi muốn phỏng vấn Sakura-san. Lý do bạn chọn trang phục này là gì vậy ạ?」
「Cái đó...... mình có người muốn cho xem......」
「Là ai vậy ạ!?」
Tiếng ồ lên như sấm dậy.
「Vẫn là bí mật ạ. Dù người đó đã nhìn thấy rồi.」
Hú hét, vỗ tay, và không hiểu sao có cả tiếng pháo giấy. Như lễ hội Carnival vậy.
「Nghĩa là, tin vui sắp đến?」
「Cái đó...... vẫn chưa. Nhưng với bộ dạng này mình sẽ tấn công luôn.」
「Ồ, thật tuyệt vời. Ai là người may mắn đó đây...... Ơ kìa, trên tay bạn là bó hoa cưới.」
「Vâng. Mình sẽ trao cho quý vị khán giả, chia sẻ một chút niềm hạnh phúc.」
243
「Đừng có làm ồn.」
Pựt.
Khán đài lại sôi sục. Tiếng hô 「Đằng này đằng này!」, 「Ném mạnh vào!」 vang lên. Sự phấn khích đã truyền đến tận đây.
Và tỷ lệ thuận với những âm thanh đó, sự khó chịu của Akane ngày càng tăng.
「Làm màu, con khốn đó......」
Trên sân khấu, Sakura-san quay lưng lại với khán giả. Cầm bó hoa bằng cả hai tay.
「Vậy mình ném nhé. Một, hai, ném này!」
Không phải bó hoa bị đứt. Mà là mạch máu của người phụ nữ đang dí súng vào tôi bị đứt. Không nhầm đâu. Tôi nghe rõ mồn một.
「..................Cái con ả kia!!」
Akane lao ra khỏi phòng.
「Này, Kaede!」
Khi người phụ nữ lạ mặt - tức Akane - xuất hiện trên sân khấu, hội trường đang ở trạng thái cực kỳ phấn khích. Màn trình diễn váy cưới và ném hoa của Sakura-san gây chấn động đến mức đó.
Đúng lúc đó ả chó điên vung vẩy súng xuất hiện.
244
Akane chĩa thẳng súng lục vào Sakura-san. Lúc này khán giả cũng nhận ra.
「Nhầm thứ tự rồi.」
「Diễn mấy trò rẻ tiền, sau đây là giờ tỏ tình hả? ......Cô lại định phá đám sao.」
「Phá đám cái gì, tao đang muốn bắn chết mày đây. Bày đặt làm bộ mặt tỉnh bơ.」
Bên cánh gà, Masumi đang lật danh sách điên cuồng.
「À ừm...... Đây là Mishima Akane-san lớp năm hai tổ 4...... à không phải...... A, vừa có đính chính. Do Mishima-san bỏ cuộc nên Thiếu nữ bí ẩn A-san sẽ tham gia. Một màn trình diễn mới ạ!」
Cái quái gì thế. Nhưng cũng thuận tiện.
Trên sân khấu, cuộc đối đầu sặc mùi sát khí vẫn tiếp diễn.
「Bắn chết cô dâu, Shotgun Wedding (Đám cưới súng đạn) đích thực là đây chứ đâu.」
「Cô định phá đám màn tỏ tình đúng không.」
「Tao cũng muốn nói thế, nhưng nãy tao nhìn thoáng qua rồi. Mày bỏ cái gì vào trong bó hoa vậy? Không chỉ có hoa đâu nhỉ.」
「..................Định không trả lời à.」
「Cô đang nói chuyện gì vậy?」
Sakura-san làm vẻ mặt ngạc nhiên.
245
Mắt Akane nheo lại. Cuộc đối đầu căng thẳng khiến cả hội trường nín thở. Giống phim ảnh thật, nhưng tôi không thể đứng đực ra đó được.
Tôi lao lên sân khấu. Akane không hề di chuyển họng súng đang chĩa vào Sakura-san. Có vẻ sắp nổ súng đến nơi rồi.
Tôi dùng sức mạnh của Kämpfer để nhảy lên. Đáp xuống giữa hai người họ. Đứng chắn che chở cho Sakura-san.
Akane giật mình.
「Vướng víu quá, tránh ra!」
「Dừng lại, không được bắn!」
Cảm giác như đang diễn tuồng vậy.
「Ối chà, đồng minh chính nghĩa bảo vệ cô dâu đã xuất hiện. Năm hai tổ 4, Senō Natsuru-san!」 Masumi gào lên.
Khán giả nghĩ là phần tiếp theo của màn trình diễn nên hò reo ầm ĩ. Nghe kỹ thì có cả tiếng la thất thanh 「Không phải bộ đồ đó!」, 「Bị lừa rồi!」. Chắc là nhóm Lớp trưởng.
Akane không hề để tâm đến khán giả.
「Tránh ra mau, con ả đó biết cái gì đấy!」
「Không phải bây giờ. Cất súng đi.」
Không biết Akane suy đoán điều gì, nhưng chỗ này không ổn. Chỗ này tệ lắm.
「Tên kia, muốn nghe lời thoại của Kaede đến thế à.」
246
「Không phải thế. Ở chỗ thế này thì......」
Tôi cảm nhận được lực dồn vào cò súng. Nguy rồi.
Akane đã nổ súng. Tôi ôm lấy Sakura-san và nhảy lên. Sức mạnh của Kämpfer rất hữu dụng trong những lúc thế này.
Viên đạn đục một lỗ trên bức tường đối diện. Cầu mong khán giả nghĩ đó là diễn xuất.
Akane cũng đạp chân xuống sàn. Lao tới thu hẹp khoảng cách. Ánh mắt hoàn toàn nghiêm túc. Nghiêm túc của nghiêm túc, hoàn toàn không có ý định nương tay.
Tôi tiếp đất, vừa đè đầu Sakura-san xuống vừa lăn tròn. Những viên đạn liên tiếp găm xuống chỗ đó.
「Muốn chết chung hả!」
Xin kiếu, nhưng tôi phải cứu Sakura-san.
Tôi lại ôm cô ấy nhảy sang ngang. Akane vừa chạy vừa bắn. Nhờ may mắn mà tôi né được hết.
Trên sân khấu tràn ngập tiếng súng, càng kích thích sự phấn khích cao độ.
Cuộc chiến của hai thiếu nữ tranh giành một cô dâu!
「Diễn xuất quá tuyệt vời! Màn kịch tính nhất lễ hội văn hóa, không xem bây giờ thì xem bao giờ nữa!」
Masumi giờ như xướng ngôn viên trên võ đài. Khán giả dậm chân rầm rập như tộc người Zulu say máu chiến đấu.
「Không chạy thì tao bắn trúng rồi.」
「Không chạy sao được!」
248
「Đứng yên thì tao giết nhẹ nhàng cho!」
Đằng nào chả bị bắn.
「Thế thì...... A!」
Tôi bị vướng chân. Dẫm phải váy cưới của Sakura-san. Tôi ngã nhào, nhưng cố gắng gượng dậy.
Thứ hiện ra trước mắt là họng súng đen ngòm trên tay Akane.
「..................Bắt được rồi nhé.」
Lông tóc con ả chó điên dựng đứng lên theo đúng nghĩa đen, không đùa được đâu.
「..................Cô bắn thật đấy à.」
「Thôi cái trò bao che đi.」
「Tao bắn đấy. Nhưng tao có điều muốn hỏi. Qua màn trình diễn ban nãy, tao nhận ra ngay. Con ả này chắc chắn biết cái gì đó.」
Vụ ném hoa cưới đó sao?
「Cái gì...... là cái gì cơ.」
「Cái gì đó. Không diễn tả bằng lời được. Nhưng tao cảm nhận được. Là linh cảm của Kämpfer.」
Con nhỏ này bô bô tự xưng là Kämpfer. Có vẻ không vọng đến khán đài, nhưng Sakura-san nghe thấy hết rồi kìa.
249
「Cậu...... nói chuyện giống Shizuku nhỉ.」
「Hừ, giống cái bà Hội trưởng đó á. Mà thôi kệ. Con ả đó phải chết.」
Làm sao đây. Sakura-san đang ở trong vòng tay tôi. Nên giao ra hay không nên giao. Lời Akane nói cũng có gì đó lấn cấn. Nhưng nếu nghe theo thì mất mạng như chơi, không đùa đâu.
Tôi im lặng. Akane sốt ruột tiến lại gần. Bỗng nhiên,
Một bóng người bay xuống từ trên đầu.
Đồng phục thủy thủ tóc đen. À không, là màu bạch kim. Là Shizuku. Cô ấy đáp xuống giữa tôi và Akane.
「A, lại thêm một kẻ xâm nhập! Hội trưởng Hội học sinh Sangō cầm dao găm xuất hiện! Ngầu quá đi mất!」
Masumi vung vẩy micro.
Shizuku tuyên bố.
「Dừng lại đi.」
「Đừng có cản đường!」
Ả chó điên nổ súng.
Shizuku hất văng viên đạn bằng dao găm. Tiếng cổ vũ vang lên khắp hội trường.
「Hội trưởng cố lên!!」
「Người lạ mặt cũng đừng thua nhé!」
250
Khán giả làm ầm ĩ cả lên. Cộng thêm việc đang ở trên sân khấu, màn trình diễn trở nên tuyệt diệu.
「Tôi khen ngợi khả năng quan sát của cô. Nhưng chưa phải lúc đó.」
Con dao găm có xích chĩa vào Akane đang giận dữ.
「Không phải cầu xin đâu. Dừng lại đi.」
「Biết đếch gì. Sao tao phải nghe lời mày!」
Trong mắt Shizuku cũng thoáng hiện vẻ nghiêm túc.
Trước khí thế bất thường đó, Akane nuốt lại lời thoại định nói. Rồi cười khẩy.
「Thú vị đấy. Quyết thắng bại ở đây luôn xem nào.」
「Không được đâu.」
「Đừng có giỡn mặt. Đỡ chiêu này đi!」
Shizuku di chuyển.
Chính xác như một cơn gió. Con dao găm múa lượn với tốc độ mắt thường không theo kịp, đánh trực diện vào tôi, Akane, và cả vùng bụng của Sakura-san.
Không đâm xuyên qua, nhưng chấn động khiến lục phủ ngũ tạng đảo lộn.
「Màn kết của Miss Contest nhé...... Chúc ngủ ngon.」
「Hự!」
Trong ý thức đang mờ dần, điều cuối cùng tôi nghe thấy là tiếng hét của Masumi: 「À ừm, người chiến thắng là Hội trưởng Hội học sinh!」.
251
「Ổn không?」
Tôi bật dậy. Tôi đang nằm trên ga trải giường trắng. Phía trên đầu là trần nhà thấp. Không phải sân khấu nhà thi đấu nữ sinh. Là phòng thay đồ.
Người ngồi bên cạnh là Mikoto. Có vẻ nhỏ đã ở đây suốt, trông có vẻ buồn ngủ.
「Thấy bà bất tỉnh nên tui lo lắm đó.」
Tôi hoảng hốt kiểm tra cơ thể mình. Đã trở lại làm con trai.
「Ờ, chắc không sao...... Ủa, oái!」
「Sao vậy?」
「Đập đầu à? Bà là con trai mà.」
「À không, tại, cái đó...... con trai.」
「Thì đúng rồi......」
252
「Đi giày vào đi.」
May là chỉ có tôi và Mikoto. Chắc không còn đồ thay hay hành lý gì nữa nên mới được đưa đến đây. Quần áo không phải đồ hầu gái mà là đồng phục nam sinh. Ai mặc cho tôi vậy.
「Này...... Bà vác tui đến đây hả?」
「Không phải. Là Hội trưởng Hội học sinh. Nghe bảo bà bị ngất ở khán đài Miss Contest hả? Nhiệt khí ghê quá nên chắc bị sốc nhiệt thôi, người ta bảo thế.」
Oa, vậy là Shizuku thay đồ cho tôi sao. Không biết có bị nhìn thấy lúc khỏa thân không nữa.
Tôi định bước xuống giường. Cũng không thấy chóng mặt hay gì.
「Miss Contest, ai vô địch vậy?」
「Hội trưởng Hội học sinh.」
Mikoto nói.
「Mọi người diễn sâu quá, làm tui toát cả mồ hôi hột. Natsuru nữ cũng khá lắm đó chứ.」
Tóm lại là sự hiện diện áp đảo. Với nhan sắc đó mà làm thế thì chịu sao nổi.
「Áp đảo luôn. Hình như là 456 phiếu. Trong màn trình diễn đó, chị ấy ngầu nhất mà. Chốt hạ gọn gàng luôn. Sakura-san cũng suýt soát nhưng tiếc quá.」
Thế thì cảm ơn nhé. Tôi sẽ coi đó là lời khen.
Cửa phòng thay đồ mở ra. Người bước vào là Shizuku trong lời đồn.
253
Nhờ ơn cô cả đấy.
「Tỉnh rồi à?」
「Chưa.」
Mikoto cúi đầu chào nhẹ.
「Hội học sinh có chuẩn bị bánh kẹo ở đằng kia đấy. Mời cậu dùng.」
「Xin lỗi nhé Kondō-san. Cứ như đùn đẩy trách nhiệm cho cậu vậy.」
「Vâng. Vậy tui không khách sáo nhé.」
「..................Không vô địch được, tiếc thật nhỉ.」
Cô ấy vui vẻ đi ra ngoài.
Shizuku ngồi xuống giường.
「Cũng chẳng sao.」
「Cậu cũng đủ ngầu rồi.」
「Tại cộng sự nóng tính quá mà. Nhắc mới nhớ, cô ta đâu?」
「Phòng y tế. Không bị thương. Kaede cũng bình an vô sự.」
「Cô dám đánh bạn bè cơ đấy.」
「Chỉ là chọn phương pháp tối ưu thôi.」
Có lẽ vậy, nhưng chắc không chỉ có thế.
254
Shizuku từng nói Sakura-san có thể liên quan đến Moderator. Akane cũng hét lên 「Biết cái gì đó」. Tin rằng không có chuyện gì thì đúng là ngây thơ quá mức.
Có lẽ mọi chuyện đang bắt đầu chuyển động. Ở nơi tôi không biết.
「..................Nhắc mới nhớ, cô bảo Zōmotsu Animal có vấn đề gì mà. Hình như cô bảo sẽ có chuyện xảy ra trong lúc thi Miss Contest?」
「Có chuyện gì không?」
「Ừ. Đúng vậy.」
「Vậy thì Sakura-san không liên quan gì đúng không.」
「Đặc biệt thì không. Kaede đi phát quà, tự mình vui vẻ thôi.」
「Cô thực sự nghĩ vậy sao?」
「Là vậy đó. Chỉ là ngẫu nhiên hôm nay bình yên thôi.」
Cô ta nhìn sâu vào mắt tôi. Xin lỗi. Tôi không nghĩ vậy.
Bình yên cái nỗi gì. Tôi nhớ lại chuyện trên sân khấu.
「Sóng gió nổi lên ầm ầm còn gì.」
「Cảm ơn vì điều đó đi. Người dẹp loạn là tôi đấy.」
「Vâng vâng. Biết rồi khổ lắm.」
「Vẫn chưa đủ đâu.」
255
Cô ta nói cái gì vậy.
Hả?
「Nợ chồng chất thế này thì cũng phải trả bớt đi chứ.」
「Nợ nần gì.」
Đột nhiên, cà vạt đồng phục của tôi bị nắm lấy.
Bị kéo mạnh một cái. Trong khoảnh khắc khuôn mặt Shizuku đã ở ngay trước mắt.
Tôi không thể thốt nên lời. Miệng tôi đã bị đôi môi của người con gái tóc bạch kim chặn lại.
「――Chừng này chắc đủ rồi nhỉ.」
Môi rời ra. Tôi hoàn toàn không thể cử động.
「Vừa rồi là phần lãi. Phần còn lại tính sau.」
「C... C...」
Shizuku thong thả bước ra cửa. Định đi ra ngoài, nhưng tôi lúc này không thể nào đuổi theo được. Toàn thân tê dại.
「Phải rồi. Chuyện này, tốt nhất đừng nói với Mishima-san nhé.」
「..................Tại sao.」
Khi tôi rốt cuộc cũng phát ra tiếng, Shizuku thản nhiên trả lời.
「Muốn bị giết à?」
Cánh cửa đóng sầm lại, cô ấy đã đi khỏi.
256
「Phù......」
Tôi bị bỏ lại một mình trong phòng thay đồ. Trên môi vẫn còn vương lại cảm giác của Shizuku. Cái đó...... là lần đầu của tôi đấy.
Mikoto đang uống nước ép ừng ực. Vì chạy đi khắp nơi từ sáng nên cơ thể đang thiếu nước.
Sau khi uống thêm ba cốc nước ép bưởi, cuối cùng cô cũng thấy tỉnh táo lại. Cổ họng đã thỏa mãn. Nhưng trong lòng thì hơi lấn cấn.
(..................Sao lại là Hội trưởng nhỉ?)
Sau khi Miss Contest kết thúc, cô bị dúi cho Natsuru đang nằm sóng soài. Bảo là mang đến phòng thay đồ giúp, nhưng nhìn cậu ta không giống bị sốc nhiệt chút nào. Cô từng thấy triệu chứng tương tự ở sa mạc hay rừng rậm, nhưng cái này có gì đó khác.
「Hưm......」
Chẳng lẽ có vụ án nào khiến cậu ta ngất xỉu? Có mùi âm mưu thoang thoảng đâu đây.
Đang suy nghĩ miên man. Bất ngờ bị vỗ vai.
257
「Mikoto!」
Là Masumi. Một tay cầm nước ép, trông có vẻ đang hưng phấn.
「Ồ Masumi, vất vả rồi.」
「Yeah. Thấy tao dẫn chương trình thế nào?」
「Giỏi phết. Nhưng vụ Fujiko Fujio thì tao thấy hơi kỳ.」
「Thế hả ta~」
Cô nàng cười khanh khách. Không có rượu mà cứ như say. Cô giơ cái túi giấy trên tay ra.
「Cái này?」
「Nhắc mới nhớ, bó hoa của Sakura-san, Mikoto bắt được đúng không?」
「Tình cờ thôi. Nó rơi xuống chỗ tao mà.」
「Tình cờ là quan trọng nhất đấy. Chắc chắn mày sẽ hạnh phúc cho xem.」
「Kết hôn thì còn sớm quá.」
Mikoto cười khổ mở túi ra. Bên trong là bó hoa Kaede ném. Là con gái, không thể vứt đi được.
「..................Ủa?」
Lúc nãy không để ý, nhưng có cái gì đó ẩn sau những bông hoa giả. Cô thò tay vào.
258
「Cái gì......」
Mikoto lấy nó ra. Là một con thú nhồi bông.
「..................Là Zōmotsu Animal.」
Thứ Kaede ném cùng bó hoa là sản phẩm mới nhất của dòng Zōmotsu Animal, Chó Hoang Chết Ngạt.
Masumi tò mò nói:
「Hể. Đây là sở thích của Sakura-san hả?」
Mikoto ghé tai vào con Chó Hoang Chết Ngạt.
「Chắc vậy. Trông kỳ cục nhỉ...... Hửm?」
「Sao thế?」
「..................Mày không nghe thấy gì à?」
「Gì cơ?」
Masumi bật cười.
「Cái này, hình như vừa nói chuyện.」
「Làm gì có chuyện đó. Thú nhồi bông sao mà nói được.」
Mikoto nhìn chằm chằm vào con Chó Hoang Chết Ngạt. Không có gì thay đổi.
「..................Đúng ha. Làm gì có chuyện đó.」
Cô cất con thú nhồi bông lại vào túi giấy.
0 Bình luận