Tập 03

Chương 03 【Seppuku Kuro Usagi】

Chương 03 【Seppuku Kuro Usagi】

Chương 3 【Seppuku Kuro Usagi】

Ngày hôm sau tại Học viện Seitetsu.

Nói sao nhỉ, ánh nắng chiếu trực tiếp tích tụ nhiệt lượng khiến tôi nóng ran, cảm giác như thể bị bàn ủi là lên người suốt từ đầu đến cuối vậy.

Nghe nói nguồn gốc của bộ đồ này là do lính thủy dùng để tập trung âm thanh, nhưng nữ sinh trung học có hoạt động trên biển đâu chứ?

Vốn dĩ tôi cũng chẳng hiểu nổi cái dải yếm rộng thùng thình bắt đầu từ ngực rủ xuống tận lưng này để làm gì.

Tôi cũng đã quen dần với bộ đồng phục thủy thủ. Tuy nhiên, quen là một chuyện, còn thích hay không lại là chuyện khác.

Tôi đến trường trong hình dạng nữ. Sáng ra thức dậy ở hình dạng nào thì cứ giữ nguyên thế ấy cho tiện, gọi là ngẫu nhiên đi. Nếu tạo ra quy luật thì dễ bị nghi ngờ lắm, nên phải cẩn thận.

Trước đây tôi từng lỡ miệng than thở với Higashida, liền bị cậu ta mắng cho một trận: 「Không có cái đó thì đâu còn là đồng phục thủy thủ nữa」. Chắc là vậy thật.

Cái váy ngắn cũn cỡn khiến tôi có cảm giác kì quặc. Hình như váy của tôi ngắn một cách đặc biệt thì phải. Các cô gái khác cũng mặc ngắn, nhưng có vẻ họ cố tình gấp phần thắt lưng lên để thu ngắn lại. Tôi thì cảm giác như mình là một ông chú đang mặc váy vậy (dù bây giờ là nữ).

Cảm giác sai trái không sao xua đi được.

Tuy nhiên, các cô gái bên Khu Nữ sinh lại đua nhau sửa đổi bộ đồng phục vô tính cách này một cách tinh vi để tạo sự khác biệt, nên gió lùa lạnh chân cũng là chuyện thường. Cảm giác thật sự rất thiếu phòng bị. Dù có mang vớ dài đi nữa, vẫn thấy nể thật. Con gái đúng là siêu phàm.

Khi đến gần cổng trường Khu Nữ sinh, ánh mắt của các nữ sinh xung quanh bắt đầu đổ dồn về phía tôi. Đây là hiện tượng tuyệt đối không thể xảy ra nếu tôi là nam. Ở lốt đàn ông, tôi là sự tồn tại còn mờ nhạt hơn cả con sâu nấp sau bóng cột điện, nhưng hễ là nữ thì lại bị phơi bày trước mọi ánh nhìn.

Tất cả là do cái câu lạc bộ hoạt động ngầm hợp pháp kia. Mấy cô gái ở đây tâng bốc tôi quá mức cần thiết. Đây chẳng phải chuyện đáng tự hào gì. Nào là 「Hội bạn hữu ngắm nhìn Senō」, nào là 「Hội muốn làm chị em với Natsuru-sama」, lại thêm Câu lạc bộ Báo chí châm dầu vào lửa nữa, thật hết biết.

Natsuru-san ít khi đến trường, nên được cho là 「bí ẩn và cuốn hút」. Tôi phiên bản nam cũng nghỉ học nhiều tương đương, nhưng lại bị chửi là 「kẻ vô dụng hay trốn học」. Khác biệt một trời một vực.

Nhưng dù có được chú ý trong hình dạng nữ thì cũng... Chẳng hiểu sao cái việc 「(Nữ)」 đính kèm đó cứ lấn cấn.

Tôi cố gắng không bận tâm đến những ánh nhìn và đi về phía lớp học. Nếu chỉ vì thế này mà hoảng loạn thì không thể sống sót ở Khu Nữ sinh được. Nhẫn nhịn, phải nhẫn nhịn.

Tuy nhiên, tâm lý đó đã bay biến ngay khi tôi bước vào Lớp 4.

「Chúc mừng Natsuru-san!」

「Tham dự cuộc thi Hoa khôi nhé!」 「Nếu là Senō-san thì chắc chắn thắng!」

Tất cả xếp hàng ngay ngắn và vỗ tay. Đứng đầu là bộ ba quen thuộc kia, còn Akane thì đang thu mình nhỏ lại ở phía sau.

Tôi chùn bước trước sự cổ vũ nồng nhiệt như màn chào khán giả của một vở opera.

「Cá... cái gì...」

Lớp trưởng lên tiếng: 「Sáng nay, Sakura-san đã đề cử cậu đấy」.

「Cả trường đang xôn xao vì mỹ thiếu nữ bí ẩn Senō Natsuru-san sẽ tham dự, nên lớp chúng ta quyết định đoàn kết nhất trí để ủng hộ cậu」.

「......Hả......」

「Để giành chiến thắng, bọn tớ sẽ hợp tác làm bất cứ điều gì」.

「Bất cứ điều gì là sao?」

「Từ việc bắt cóc giam cầm đối thủ cho đến tiêm thuốc, cứ giao cho bọn tớ. Chỉ là, các biện pháp phi pháp thì giá sẽ cao hơn đấy」.

Đã sặc mùi tội phạm lại còn đòi tiền nữa hả.

Các cô gái hừng hực khí thế. Lớp phó hô hào 「Eiei-oh」 như trong đấu tranh mùa xuân, còn Thủ quỹ thì đang lập bảng biểu gì đó. Thấy ghi mấy chữ như "cửa ngoài", chắc là định mở sòng cá cược đây mà.

Lớp trưởng nói: 「Theo thông tin của lớp ta」.

Chỉ nhìn dáng vẻ này thôi cũng thấy cô nàng giống như một thư ký tài năng. Báo cáo trôi chảy không vấp váp, chắc chắn là nhân tài hiếm có cho các doanh nghiệp. Trừ cái bụng đen tối ra.

「Có thông tin chưa xác thực rằng bản thân Sakura-san cũng sẽ ứng cử, nên chưa thể nói trước được gì」.

「Tâm điểm chú ý nhất là Senō-san. Vì người đề cử là Sakura-san nên được coi là ứng cử viên chắc chắn thắng. Chỉ cần Natsuru-san tham gia thì có thể dự đoán sẽ vượt qua vòng loại. Một con ngựa chiến mạnh mẽ thế này......」

Tôi là ngựa đấy à.

「Ngoài ra còn có Yamakawa Ryōka-san lớp 2-1, Minagawa Hitomi-san lớp 3-3, Ueda Makie-san lớp 1-5 là những ứng cử viên nặng ký. Mà, nếu là Natsuru-san thì đều là đối thủ có thể thắng được」.

So với tôi, mấy cô gái xung quanh còn gật gù ra chiều tâm đắc hơn. Có đứa còn đang ghi chép nữa chứ.

「Vẫn chỉ là giai đoạn đầu. Dự đoán sẽ còn nhiều cô gái khác đứng ra ứng cử. Tuy nhiên, việc một bạn cùng lớp xuất hiện như một ứng cử viên sáng giá, chúng ta phải biết ơn mới đúng」.

「Nè, kẻ địch chỉ có Sakura-san thôi sao?」

Lớp phó giơ tay hỏi.

「Đúng vậy」.

「Chẳng phải sẽ có thêm người tham gia sao? Ví dụ như Hội trưởng chẳng hạn」.

Hự. Tôi rên rỉ trong lòng. Shizuku là một trong hai đại mỹ nhân của Seitetsu. Nếu cô ta tham gia thì chắc chắn sẽ càng náo nhiệt hơn.

Nhưng Lớp trưởng lại phủ định.

「Chuyện đó không có đâu. Hội trưởng là người không hứng thú với mấy chuyện này」.

「Vậy sao ta. Tớ nghĩ biết đâu bất ngờ đấy?」

「Nếu chị ấy ứng cử thì sẽ là đối thủ đáng gờm」.

「Giờ đi xác nhận thử xem. Nếu bị cản trở thì Natsuru-tan nguy to」.

Lại còn thêm hậu tố "-tan" nữa à. Mới hôm trước còn là Senō-san mà. Giáo viên chủ nhiệm gọi bằng "-chan" đã làm tôi giật mình rồi, giờ đến "-tan" thì là lần đầu tiên được nghe đấy.

Lớp phó khoanh tay. Có lẽ vậy thật. Thông tin của Hội học sinh được công khai đến một mức độ nào đó, nhưng luôn có một ranh giới được vạch ra khiến người ngoài tuyệt đối không thể bước qua.

「Nhưng không có cách nào xác nhận nên khó lắm. Chủ nghĩa bí mật của Hội học sinh vượt xa tưởng tượng đấy」.

Đó là hệ thống phòng thủ mà Shizuku đã xây dựng nên.

Câu chuyện vẫn đang tiếp diễn. Tôi nhân cơ hội này nhẹ nhàng ngồi vào chỗ của mình để không gây chú ý.

「Không có ai là tay trong ở Hội học sinh sao?」

「Có nuôi vài người, nhưng tốt nhất nên coi họ là điệp viên hai mang. Hễ đụng đến chuyện liên quan đến Hội trưởng là họ trở mặt ngay lập tức」.

「Vậy thì, đi hỏi trực diện luôn đi. Hỏi xem chị ấy có tham gia cuộc thi Hoa khôi không」.

「Ai đi?」

「Trừ khi là cuộc họp toàn thể của các lớp trưởng, chứ tớ không được phép vào đâu. Lần trước tớ lỡ làm hỏng chuyện rồi」.

「À, vụ đó hả」.

Không chỉ Lớp phó mà hầu hết đám con gái đều gật gù. Lớp trưởng đã làm cái quái gì vậy?

「Không có ai quen biết Hội trưởng sao!? Người có thể nói chuyện mà không bị nghi ngờ, lại còn thân thiết ấy」.

「Đúng thế... phải hội tụ đủ các yếu tố đó, và nếu được Hội trưởng nể trọng nữa thì càng tốt......」

Đột nhiên ánh mắt của hai người, à không, của cả lớp tập trung vào tôi. Ể, cái gì?

「Natsuru-tan đi đi」.

Lớp phó cười toe toét.

「Người thích hợp nhất đây rồi」.

「Đã trở thành một trong ba đại mỹ nhân rồi, nếu là Natsuru-tan thì chị ấy sẽ nói」.

「Tô... tớ đâu có thân thiết gì......」

Lớp trưởng chốt hạ.

「Chắc chắn chị ấy sẽ không nghĩ là ứng cử viên lại tự mình đi thu thập thông tin đâu. Nếu chiếm ưu thế trong cuộc chiến thông tin, chúng ta có thể thắng vụ cá cược này. Để hốt trọn tiền cược, xin cậu hãy đi đi」.

Đó là giọng điệu không cho phép từ chối. Những ánh nhìn đồng loạt găm vào người tôi. Tôi lại một lần nữa thấm thía sức mạnh của con gái.

Mà tôi cũng có chuyện muốn hỏi, nên đành ôm túi giấy đi đến phòng Hội học sinh. Từ khi trở thành Kämpfer, tôi đi lại trong khuôn viên trường rất thường xuyên. Nhờ đó mà nhớ hết đường đi lối lại.

Tôi leo lên tầng bốn của thư viện. Chẳng hiểu sao lại cố gắng không gây tiếng động bước chân.

Trước phòng Hội học sinh thường có người canh gác, nhưng hôm nay lại không có. Cô gái tên Kuzuhara đứng gác trước đây là một Kämpfer, đã bị tôi và Akane đánh bại rồi.

Tôi rón rén lại gần, bất ngờ mở cửa.

Shizuku đang ngồi ngay ngắn trên ghế, quay mặt về phía này.

「Chào mừng, Senō-kun」.

Định làm cô ta giật mình chơi, ai dè cô ta vẫn bình chân như vại. Không lẽ cô ta đoán trước được là tôi sẽ đến sao.

Tôi im lặng kéo ghế ngồi xuống.

「Đang là con gái nhỉ. Gọi là Natsuru-san thì tốt hơn Senō-kun chăng?」

「Sao cũng được」.

Thái độ đầy vẻ dư dả. Tôi cũng chẳng cần khách sáo, nói chuyện thế này kể ra cũng thoải mái. Dù sao thì ở dạng nữ nhưng giọng vẫn là nam, nên tôi chẳng dám hó hé gì nhiều ở những nơi khác.

「Có chuyện gì không?」

「Mọi người trong lớp nói này nói nọ......」

「Nếu là Lớp 2-4 thì qua Lễ hội Văn hóa chắc sẽ lắng xuống thôi」.

「Tôi nghĩ là không lắng xuống đâu, nhưng chuyện đó tính sau, cái này quan trọng hơn」.

Tôi lấy thứ bên trong túi giấy ra.

Đó là Hà Mã Cán Trố. Tôi mang từ nhà đi.

「Tôi muốn hỏi về cái này」.

Tôi chìa nó ra trước mặt Shizuku.

Cô ta lặng lẽ cầm lấy. Tôi thầm nghĩ may mà không có Akane ở đây. Nhỏ đó từng bảo không muốn cho ai thấy, nếu biết tôi làm thế này chắc sẽ bắn chết tôi mất.

「Dễ thương...... Nếu là Kaede thì sẽ nói vậy nhỉ」.

「Không phải chuyện đánh giá, con này được tìm thấy trong lòng đất. Theo lời Hổ Thắt Lưng nhà tôi, nó có dấu vết cho thấy từng là Sứ giả」.

「Ái chà, vậy sao」.

「Cô chắc biết gì đó chứ」.

「Phải ha. Nói là tôi đã muối dưa nó thì sao nhỉ」.

Sao trăng cái gì. Trên đời này làm gì có ai đem thú nhồi bông đi muối dưa. Có phải đồ ăn đâu.

「Nếu cô không định trả lời nghiêm túc thì thôi. Dù sao chúng ta cũng là kẻ thù」.

「Nói cho cậu biết cũng chẳng sao」.

Shizuku xoay xoay con Hà Mã Cán Trố trên bàn.

「Người này đã dạy cho tôi rất nhiều điều. Từ cách chiến đấu cho đến cuộc sống ở ngôi trường này」.

「Người sở hữu con này là một Kämpfer Vòng Đeo Tay Đỏ. Người mà tôi đã gặp hồi năm nhất」.

Khá lâu rồi đấy. Chẳng phải là lúc Shizuku mới trở thành Kämpfer sao.

「Hả. Cô mà cũng có lúc học hỏi từ người khác cơ đấy」.

「Đương nhiên. Quan hệ giữa chúng tôi cũng gọi là khá tốt. Cô ấy thoạt nhìn là một thiếu nữ văn chương... một người rất hợp với sách vở. Cô ấy thích cây mộc lan trắng ở sân trong, và thường ở dưới gốc cây đó」.

Chính là ngay bên trên cái đường hầm tôi đào.

「Nhưng là Kämpfer mà. Chiến đấu là bản năng. Đụng độ với đám màu Xanh, rồi thua cuộc. Thế là tôi chôn cất cô ấy dưới gốc cây kỷ niệm」.

Sự thật về việc cô ấy từng sống nhanh chóng phai nhạt đi. Sứ giả cũng biến mất theo, nên thứ còn lại chỉ là con thú nhồi bông này thôi. Kämpfer khi bại trận thì sự tồn tại cũng bị xóa bỏ.

Biểu cảm của Shizuku không hề thay đổi. Nhưng ánh mắt cô ta hướng về Hà Mã Cán Trố, dù rất khẽ, lại pha lẫn những cảm xúc phức tạp.

Sự hối hận trào dâng trong lòng tôi. Tôi đã lỡ đào lên một thứ quan trọng như thế.

Không có cách nào để biết chuyện gì đã xảy ra giữa tiền bối Kämpfer và Shizuku. Nhưng những lời nói và sự dao động nhỏ trong tâm trí cô ta dường như kể lại câu chuyện hùng hồn hơn bất cứ điều gì.

Shizuku quay sang nhìn tôi.

「Câu chuyện như thế nghe được không?」

「Chuyện bịa hả!」

Tôi suýt nữa thì ngã khỏi ghế.

「Cậu nghĩ là gì?」

「Làm tôi tin sái cổ là chuyện thật còn gì!」

「Vui thật đấy. Chắc tôi nên nhắm giải Tân binh nhỉ」.

Tôi đúng là ngốc khi đi tin lời người phụ nữ này. Có lẽ cứ như Akane, lao vào đánh nhau chẳng cần hỏi han gì mới là đúng đắn.

「Gì chứ」.

「Chắc ai đó đã vứt con thú nhồi bông đi thôi. Vứt rác bừa bãi là không được đâu nhé」.

Hội học sinh đi mà quản lý ấy.

Tôi mất hết cả hứng. Biết thế chẳng hỏi làm gì.

「Gần đây cậu có gặp Kämpfer Đỏ nào không?」

「Đang ở ngay trước mặt đây thây」.

「Ngoài tôi ra ấy. Cậu cũng biết là các Kämpfer thu hút lẫn nhau mà. Chắc cũng sắp xuất hiện rồi」.

「Tôi thì mong mấy chuyện phiền phức như thế đừng xảy ra thì hơn」.

Nếu được thì tôi còn chẳng muốn biến thành con gái nữa là.

「Vậy sao? Tôi thì lại muốn chúng xuất hiện đấy」.

「Ai mà chẳng muốn có thêm đồng minh」.

「Không phải vậy」.

Shizuku đan tay vào nhau, tựa cằm lên.

「Tại sao chúng ta lại bị bắt phải chiến đấu. Tại sao lại được Người Điều Hành chọn, và tại sao đám Sứ giả lại ở bên cạnh」.

「Cái đó......」

「Cậu chưa bao giờ thắc mắc sao?」

Nhiều lần là đằng khác. Kämpfer được gọi là sự tồn tại để chiến đấu, nhưng chiến đấu vì cái gì thì lại không được cho biết. Cứ như những người lính cấp thấp ra chiến trường, dù sao thì cũng phải nắm được mục đích chứ.

Cái này có hỏi Hổ Thắt Lưng thì nó cũng lảng tránh. Hoặc có thể nó thật sự không biết. Dù thế nào thì những gì chúng ta biết cũng quá ít. Thật khó chịu.

「Đó là phản ứng đúng đắn đấy. Cộng sự của cậu chắc sẽ nói: 『Chiến đấu cần quái gì lý do』 nhỉ. Mà...... cũng phải thôi」.

Nhỏ đó đúng là kiểu người như vậy.

「Nhưng tôi thì khác. Tôi không muốn bị bịt mắt bịt tai mà lao vào chiến đấu. Tôi không biết Người Điều Hành là kẻ nào, nhưng tôi không thích bị điều khiển trong lòng bàn tay」.

Shizuku hoàn toàn nghiêm túc. Vốn dĩ cô ta không có khiếu hài hước, nhưng lời này toát lên một áp lực khủng khiếp. Tôi bất giác muốn ngồi thẳng lưng lại.

「Trước đây, tôi từng nghĩ nếu cứ tiếp tục chiến đấu thì rồi sẽ hiểu ra lý do, nhưng có vẻ không phải vậy. Cho nên tôi cũng không ngoan ngoãn chiến đấu với Kämpfer Xanh nữa. Tôi không phải tay sai của Người Điều Hành」.

「......Lần trước, cô đã tấn công tôi còn gì」.

「Vì tôi nghĩ cậu là kẻ ngu ngốc không hiểu chuyện. Nhưng theo một nghĩa tốt, cậu đã khác với dự đoán của tôi」.

Nếu đúng như dự đoán thì chắc tôi đã bị thủ tiêu rồi.

「Tôi sẽ tìm hiểu tất cả những gì cần biết. Đó là cách làm của tôi. Dù có trở thành Kämpfer cũng không thay đổi. Tôi sẽ cho Người Điều Hành biết tay. Rằng hắn đã chọn nhầm kẻ thù」.

Những lời cuối cùng thật ngắn gọn.

「Đó cũng là một cách để tưởng niệm」.

「Senō-kun?」

「......A. Gì, gì thế」.

Bị gọi bất ngờ làm tôi luống cuống. Không biết đâu là thật tâm của Shizuku, không thể nào phân biệt được. Chỉ biết người phụ nữ này hành động theo một niềm tin duy nhất. Nó được giấu kín tận sâu trong đáy lòng mà không ai chạm tới được. Với một đứa còn phân vân khi chọn loại mì ly như tôi thì không thể nào bắt chước được.

「Việc của cậu xong chưa?」

「À, ừ, vẫn còn chuyện nữa」.

Cô ta không ngạc nhiên, cũng chẳng thèm hỏi giúp.

Cuối cùng tôi đành hỏi Shizuku: 「Cô có tham gia cuộc thi Hoa khôi không?」.

「Tôi tham gia thì có lợi ích gì?」

「Lớp tôi thì có đấy. Hình như vậy」.

「Nếu cô tham gia thì tôi đỡ bị chú ý hơn」.

「Lớp 2-4 vẫn chứng nào tật nấy nhỉ. Kỷ cương đi đâu hết rồi không biết」.

「Cô định tự mình từ bỏ chiến thắng sao?」

「Đàn ông tham gia thì làm được gì」.

「Hình như là vậy」.

Dù vẻ ngoài thế nào thì vẫn thấy kỳ cục mà. Dù là học sinh bí ẩn nhưng rốt cuộc vẫn là con trai. Shizuku có vẻ không bận tâm lắm. Chắc mấy biến chuyển tâm lý kiểu này không đáng để cô ta cân nhắc.

Nói sao nhỉ, cô không thấy thất lễ với mấy cô gái tham gia cuộc thi Hoa khôi một cách nghiêm túc (?) sao.

「Nghe nói Kaede cũng tham gia......」

「Được Kondō-san năm nhất đề cử nhỉ」.

Tai thính thật.

「Tôi sẽ thua một cách qua loa rồi cổ vũ cho Sakura-san. Thế tốt hơn」.

「Bài đã vào thế chờ ù (tenpai) rồi mà cậu định bỏ bài (agari hōki) sao」.

Cô chơi mạt chược đấy à.

「Đối với tôi thì càng náo nhiệt càng tốt. Cuộc đấu tay đôi giữa mỹ thiếu nữ bí ẩn và Kaede, Lễ hội Văn hóa sẽ bùng nổ cho xem」.

「Có thể là vậy, nhưng tôi không thích. Thế còn cô thì sao」.

Câu trả lời của Shizuku cực kỳ chuẩn mực.

「Sao cũng được. Tôi phải lui về hậu trường. Phải làm cho Lễ hội Văn hóa thành công chứ」.

「......Đó là sứ mệnh của Kämpfer à?」

「Không. Là trách nhiệm của Hội trưởng Hội học sinh」.

Bước ra khỏi phòng Hội học sinh, tôi tự hỏi giờ phải làm sao đây.

Chỉ vào khoảnh khắc này, Shizuku trông giống một nữ sinh trung học năm ba bình thường.

Chỗ này nằm ngay ranh giới giữa Khu Nam sinh và Khu Nữ sinh. Tôi có thẻ ID nên có thể đi đến cả hai bên.

Nếu về Khu Nam sinh thì Higashida sẽ lại lải nhải về đường hầm với thông tin này nọ, còn sang Khu Nữ sinh thì đám con gái lại ồn ào chuyện cá cược. Chẳng thấy kết quả tốt đẹp nào ở cả hai phía. Hay là trốn trong phòng y tế? Thế thì lại giống học sinh trốn học, cũng hơi ngại. Cô y tá thì tóc dài thượt, trông rùng rợn bỏ xừ.

Tôi quyết định quay về Khu Nam sinh. Chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt. Chỉ là do sự cam chịu rằng đằng nào cũng là ác mộng đang chi phối tâm trí tôi.

Lớp học đang rôm rả chủ đề Lễ hội Văn hóa. Tất nhiên là về cuộc thi Hoa khôi.

「Ồ, ủy viên thi hành đến rồi」.

Higashida tinh mắt phát hiện ra tôi. Cậu ta vừa tiến lại gần vừa nói 「Cái tên hay đi muộn này」. Tôi muốn cãi là tôi đâu có đi muộn.

「Đúng lúc lắm. Đang tranh luận sôi nổi đây」.

「Nếu là cuộc thi Hoa khôi thì tôi không bàn đâu nhé」.

Bên Khu Nữ sinh tôi đã phải nói mỏi mồm rồi.

「Sao thế được. Mày có vai trò quan trọng là ủy viên thi hành của lớp và cố vấn của Hội Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ mà. Đang đến đoạn cao trào」.

Tôi bị lôi đi xềnh xệch. Trước bảng đen, đám con trai đang tụ tập đông nghịt. Hự, cả lớp 4 luôn à.

Một học sinh cầm phấn đang giải thích rất nhiệt tình.

「......Tóm lại là thế này, Khu Nữ sinh chia tòa nhà theo khối lớp, nên sự đoàn kết trong khối rất mạnh. Ít nhất mỗi khối sẽ có một người tham gia」.

Ồ, tiếng cảm thán vang lên từ đám đông.

「Tất nhiên không chỉ có một người. Chắc chắn sẽ có nhiều người đăng ký, nhưng số lượng giữa các khối sẽ ngang nhau. Nếu chỉ có khối mình bị lép vế thì sẽ ảnh hưởng đến thể diện」.

「Ra là thế」, 「Đúng thật」, 「Khá lắm Hanzawa」, tiếng tán thưởng vang lên khắp nơi.

Người đang thuyết trình hùng hồn là Hanzawa Yūichi. Gần đây cậu ta gia nhập Hội Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ và có màn ra mắt hoành tráng. Theo lời Higashida thì đó là 「tân binh đầy triển vọng」.

Trước đây cậu ta có cái tật kỳ quặc là say mê các cô gái hư cấu, hơn nữa biên độ cảm xúc rất mãnh liệt. Nói chung là quá đà, kiểu như nhân vật nữ trong manga đến với nhân vật chính là cậu ta khóc, nữ chính trên tivi tỏ tình ở tập cuối cũng làm cậu ta khóc. Rõ ràng không phải làm cho riêng Hanzawa, nhưng cậu ta lại bị sốc khi cô ấy dành tình cảm cho ai đó chứ không phải mình.

Chỉ là không biết do xui xẻo hay kém cỏi mà cậu ta toàn vớ phải bad end. Bi thảm hết chỗ nói.

Tôi từng nghĩ sao cậu ta không chơi game hẹn hò đi, ai dè cậu ta chơi thật.

Dù là tên vô dụng thế này, nhưng thực ra cậu ta là cầu thủ chủ lực số 4 kiêm tay ném của đội bóng chày, phái ném nhanh với tốc độ bóng lên tới 150km/h. Dù vậy trường chúng tôi vẫn không thắng được là do Hanzawa mải xem anime đêm khuya nên trốn buổi tập ngày hôm sau. Không biết giờ có ghi hình lại không nữa.

Ở giai đoạn này cậu ta dường như đã tỉnh ngộ, 「2D không ngoảnh lại nhìn mình. Vậy thì 3D thôi」, và thế là cậu ta gõ cửa Hội Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ.

Hanzawa nói: 「Ồ, cố vấn」. Ý chỉ tôi.

「Senō thấy sao. Về các ứng cử viên thi Hoa khôi ấy」.

「Quan trọng hơn, không cần chốt kế hoạch của lớp mình à. Tôi là ủy viên thi hành phải mang lên Hội học sinh đấy」.

「Mày cứ tự quyết đi」.

Đám bạn cùng lớp cũng nhao nhao: 「Cứ làm phòng nghỉ như năm ngoái」, 「Xếp mấy cái máy bán hàng tự động rồi để đó」, 「Trải nệm làm phòng ngủ trưa đi」. Đúng là toàn mấy tên lười biếng.

Quá tùy tiện.

「Cứ bịa đại ra là được. Thế, danh sách ứng cử viên sao rồi?」

「Nghe được vài người rồi」.

Tôi lỡ miệng nói ra, nhưng đã quá muộn. Không chỉ Hanzawa và Higashida, mà cả đám đông đang bu quanh cũng nhao nhao cắn câu ngay lập tức.

「Ai tham gia!!」

「Cô nàng cao ráo năm hai có tham gia không!!」 「Kể theo thứ tự độ dễ thương xem nào!」

Đừng có hưng phấn thế chứ. Tên cựu otaku anime kia.

Bình thường thì lười chảy thây, thế mà mấy chuyện này mắt lại sáng rực lên. Chẳng giống Khu Nữ sinh lớp 2-4 tẹo nào.

「Này này, bình tĩnh đi」.

Higashida đứng ra dàn xếp. Nghe nói cậu ta từng làm thêm việc sắp xếp chỗ ngồi ở các buổi hòa nhạc thần tượng nên rất quen với mấy chuyện này.

「Senō, kể hết những người mày biết ra đi」.

「Nhưng mà...」

「Đường hầm vẫn chưa thông đâu đấy」.

「Biết rồi」.

Tôi miễn cưỡng chấp nhận.

「Trong phạm vi tớ nghe được thì đầu tiên là Yamakawa Ryōka lớp 2-1」.

「Biết rồi. Gương mặt thần tượng điển hình. Da trắng, dáng người thấp bé. Vẫn còn nét trẻ con lắm」.

Higashida lập tức giải thích.

「Tiếp theo là...... Minagawa Hitomi lớp 3-3」.

「Át chủ bài của câu lạc bộ điền kinh. Từng tham gia giải đấu cấp thành phố. Tạp chí thể thao từng đến phỏng vấn trong chuyên mục đặc biệt về mỹ thiếu nữ đấy. Độ nổi tiếng cao」.

「Ueda Makie lớp 1-5 cũng tham gia」.

「Cô bé có vẻ ngoài sành điệu nhỉ. Có tin đồn là đã đậu buổi thử giọng nào đó. Rất thân thiện và lúc nào cũng vui vẻ. Thành tích học tập kém cũng là một nét đáng yêu」.

Trong đầu tên này chứa nguyên cả cái cơ sở dữ liệu à? Sống trên đời thì mấy thông tin này hoàn toàn vô nghĩa, nhưng kể ra cũng đáng nể thật.

「Chỉ thế thôi à?」

「Không, vẫn còn. À... hình như Sakura-san cũng được đề cử」.

「Ồ, tuyệt thật. Ứng cử viên sáng giá nhất đây rồi」.

Xung quanh cũng xì xào: 「Quyết định rồi」, 「Chắc chắn thắng áp đảo」. Nhan sắc và độ nổi tiếng của Sakura-san áp đảo đến thế đấy.

「Đương nhiên rồi. Ai ra thi cũng không lại được」.

「Senō cũng nghĩ là Sakura-san chắc chắn thắng hả?」

Câu hỏi của Higashida đúng là ngớ ngẩn. Vẫn chưa biết hình thức bỏ phiếu thế nào, nhưng dù có chuyện gì xảy ra thì tôi cũng sẽ dốc toàn lực ủng hộ. Đỉnh cao của ngôi trường này chỉ có Sakura-san là xứng đáng.

Higashida có vẻ đang suy tính gì đó.

「Hả?」

「Không còn ai khác à?」

「Dự định làm chuyên đề lớn cho Hội Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ mà chỉ có bấy nhiêu thì ít quá. Dù có viết bài về chiến thắng áp đảo của Sakura-san thì cũng thiếu kẻ làm nền」.

「Vẫn chưa hết hạn đăng ký ứng cử viên mà, sao biết được. Đợi sang tuần sau là được chứ gì」.

「Phải ra số báo chuẩn bị trước chứ」.

Đúng là tên không bao giờ bỏ lỡ cơ hội. Tương lai hãy làm tổng biên tập tạp chí ảnh tuần san đi.

「Người khác hả......」

Tôi chợt nghĩ đến một người.

Higashida phản ứng rất nhạy.

「Có manh mối à. Ai thế?」

「......Senō phiên bản nữ」.

Uầy, tiếng reo hò vang lên.

「Tâm điểm của lần này đây」.

「Tuyệt thật」.

「Đủ sức đối đầu với Sakura-san」.

Tên nào tên nấy đều rơi vào trạng thái phấn khích.

Sự nổi tiếng của tôi ở Khu Nam sinh dạo này thật kinh khủng. Tấm ảnh tôi đưa cho Higashida trước đây đã bị sao chép và lan truyền khắp các khối lớp. Trong đó còn có những tấm ở góc chụp khác, hình như là do cô nàng Thủ quỹ bên Khu Nữ sinh nhân cơ hội bán ra kiếm lời. Chuyện đáng sợ thật.

「Senō Natsuru nữ」 là một tồn tại bí ẩn đối với bọn con trai. Xinh đẹp nhưng ít khi đến trường, nên chỉ có tin đồn là lan nhanh. Thêm vào đó, Câu lạc bộ Báo chí lại viết bài về nghi vấn bách hợp, càng kích thích trí tưởng tượng của bọn chúng.

「Quả nhiên là nhắm vào con mồi nên mới tham gia cuộc thi Hoa khôi hả」.

「Biết đâu lại ăn thịt luôn trong phòng chờ」.

「Có khả năng lắm. Tha hồ mà chọn lựa」.

「Muốn đặt camera quay lén quá」.

Mấy tên này muốn sủa gì thì sủa.

Hanzawa đang viết tên lên bảng đen. Chỉ có tên tôi là được viết thật to và khoanh tròn lại.

「Còn ai nữa, còn ai nữa không!?」

Phấn khích quá rồi đấy. Cái tên cựu otaku anime này.

「Hết rồi」.

「Được rồi. Chỉ cần Senō nữ và Sakura-san là đủ. Vụ này hay à nha. Chắc chắn sẽ bùng nổ. Phải tìm cách lẻn vào hội trường cuộc thi Hoa khôi bằng mọi giá」.

Lễ hội Văn hóa thì nam nữ có thể tự do đi lại. Nhưng vì đây là lần đầu tiên tổ chức cuộc thi Hoa khôi kể từ khi trường chuyển sang hệ đồng giáo, nên khả năng cao sẽ hạn chế người vào xem. Vé vào cửa chắc chắn sẽ có giá trên trời.

「Được rồi, phương hướng của Hội Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ đã được quyết định」.

Higashida hừng hực khí thế. Rõ ràng là câu lạc bộ hoạt động chui mà lại công khai thế này. Mà, trong cái lớp này thì chẳng ai là không biết cả.

「Để tăng thêm phần kịch tính, tớ muốn kiểm soát cuộc thi Hoa khôi này một chút」.

Hử? Cậu ta bắt đầu nói cái gì lạ lùng rồi đây.

「Bình thường thì Sakura-san sẽ thắng. Cô ấy cũng rất được lòng nữ sinh. Nhưng lần này có thêm Senō Natsuru tham gia. Tớ không đoán trước được kết quả, nhưng chắc là 6-4 nghiêng về Sakura-san」.

「Vậy nên...... tớ muốn người chiến thắng cuộc thi Hoa khôi là Senō Natsuru」.

Tất cả đều gật đầu. Lũ ngu này. Phải là 10-0 nghiêng về Sakura-san chứ.

Tôi bất giác nhảy dựng lên.

Cái gì cơ!

Mọi người ngơ ngác nhìn tôi.

「Vì tương lai thôi」.

「Này. Nói là Natsuru nhưng không phải mày đâu nhé」.

「À...... ừ nhỉ. Không, nhưng mà, tại sao Sakura-san có thể thắng mà lại chọn Senō!!」

「Để lại di hận......?」

Tên Higashida khoanh tay, làm bộ mặt nghiêm túc.

「Để Sakura-san thắng ở đây thì quá bình thường. Với tư cách là Hội Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ, để Senō Natsuru thắng thì sẽ để lại di hận về sau, thế mới thú vị」.

「Trong đấu vật biểu diễn cũng có mà. Cuộc thi Hoa khôi là mầm mống nảy sinh xích mích giữa hai người đẹp. Sau đó nếu theo dõi động thái của họ thì sẽ cực kỳ phấn khích. Sẽ có chuyện để bàn tán cho đến lúc tốt nghiệp luôn」.

「Quả không hổ danh Higashida」.

Người đầu tiên tán thưởng là Hanzawa.

Cũng được thôi, nhưng việc tôi trở thành trò tiêu khiển thì sao đây.

「Không, là toàn thể Khu Nam sinh đấy chứ. Niềm vui càng nhiều càng tốt mà」.

「Không hổ danh Hội trưởng. Cậu đang nghĩ cho Hội Đồng hảo Mỹ thiếu nữ sao?」.

Mấy tên này đương nhiên không thể hiểu được tôi đang ôm đầu trong lòng. Chúng cứ gật gù tán thành, còn Hanzawa thì cảm động đến mức thốt lên 「Vào Hội Đồng hảo Mỹ thiếu nữ thật đúng đắn」. Dân thể thao tập nhiều quá teo não rồi hả?

Tôi phản đối.

「Higashida, làm thế sẽ để lại vết nhơ trong lý lịch của Sakura-san đấy!」.

「Chừng đó thì ăn thua gì. Cô ấy chịu được」.

「Tôi thì không chịu được!」

「......Tao biết mày theo chủ nghĩa Sakura-san là số một, nhưng mà...」

Higashida nói.

「Mỹ nữ của Seitetsu = Sakura-san」. Tại sao các người không chịu hiểu cái công thức còn đẹp hơn cả E=mc2 này vậy. Nhân tiện thì số 2 không phải là nhân 2 mà là bình phương nhé.

「Vì lợi ích chung, chỗ này nên để Senō Natsuru thắng」.

「Đúng vậy đúng vậy」.

「Một chút thôi có sao đâu」.

Không chỉ Hanzawa, mà tất cả mọi người đều hùa theo Higashida. Chết tiệt. Lũ này thiếu tình yêu với Sakura-san. Việc một người xinh đẹp nhường ấy chiến thắng còn thuận theo lẽ tự nhiên hơn cả quả táo rơi từ trên cây xuống, thế mà... Hãy thấu hiểu cho nỗi bất hạnh của tôi đi chứ.

「Ch... Chưa biết Senō Natsuru là loại con gái thế nào mà. Biết đâu lại không phù hợp với Hoa khôi Học viện Tinh Thiết......」

Ví dụ như nợ nần chồng chất thực chất, là tình nhân của xã hội đen, hay là một chiến binh suốt ngày chém giết......

Cái cuối cùng mới là sự thật đấy các bạn ạ.

「Thì cũng chỉ biết là có sở thích bách hợp thôi, nhưng thế cũng được mà. Nếu trở thành Hoa khôi thì sẽ biết thêm nhiều điều. Chứ làm gì có chuyện là chiến binh」.

Higashida nói.

「Hay là Senō, mày còn biết chuyện gì có thể gây sốt hay bàn tán nữa không?」.

「......Có đấy」.

Tôi lỡ miệng nói bừa.

「Chuyện gì?」

「À...... ừm」.

Tuyệt vời.

Yêu.

Không ổn. Không nghĩ ra được gì. Tại hưng phấn quá thôi. Hễ dính đến Sakura-san là tôi lại thế này. Nếu có vụ 「Lừa đảo Sakura Sakura」, chắc chắn tôi sẽ dính bẫy. Nếu cô ấy nói 「Sakura-san đang gặp khó khăn, hãy chuyển tiền đi」, tôi sẽ ôm toàn bộ gia tài chạy ra ngân hàng ngay. Ngay cả cái nét ác quỷ đó của em cũng......

「Sao thế Senō」.

「......H, Hội trưởng」.

「Hả?」

「À, ờ thì...... đúng rồi, vẫn còn người tham gia cuộc thi Hoa khôi」.

Không chỉ Higashida, mà Hanzawa và cả đám khán giả đều tỏ vẻ nghi hoặc.

「Hội trưởng Sangō Shizuku cũng tham gia cuộc thi Hoa khôi. Thật ra lúc nãy tao có đến phòng Hội học sinh, thấy nói chuyện đó. Không sai đâu」.

Cả lớp học xôn xao.

Chắc chắn là nói dối. Tôi cũng tự thấy mình vừa nói ra một điều liều lĩnh. Nhưng đám con trai này lại đang sôi sục lên.

「Vậy thì đúng là tuyệt vời」.

「Chắc chắn là cuộc hỗn chiến!」

「Cái này nhất định phải xem!」

「......Ừ」.

「Thật không!!」

Higashida lách qua đám bạn cùng lớp đang ầm ĩ để hỏi tôi.

「Vậy thì đúng là Senō Natsuru không cần phải thắng nữa. Không, ai thắng cũng được. Chỉ riêng cuộc thi Hoa khôi này thôi cũng đủ lưu danh vào sử sách Học viện Seitetsu rồi」.

Cậu ta hớn hở ra mặt. Không chỉ cậu ta. Tất cả mọi người đều rạng rỡ và vui vẻ.

Cứ như cả lớp đã hòa làm một vậy. Đây chính là cái gọi là đoàn kết nhân dịp Lễ hội Văn hóa sao.

Duy nhất chỉ có tôi là mặt mày u ám.

Chắc là tôi sẽ phải đi đề cử cô ta thật rồi.

Tận dụng giờ nghỉ giải lao, tôi lại đến phòng Hội học sinh. Giờ thì dù có đi lại trong thư viện cũng chẳng ai thấy lạ nữa. Thế này chẳng phải giống như tôi thân thiết với Hội học sinh lắm sao.

「A, Natsuru-san」.

Akane đang ở quầy lễ tân tầng một vẫy tay. Hôm nay đến phiên trực của ủy viên thư viện à. Cô nàng chỉ ngón cái lên tầng trên.

「Không, tớ có việc ở phòng Hội học sinh」.

「Mượn sách à?」

「Ừ. Mà, cũng có nhiều chuyện」.

「Chỗ Hội trưởng, sao......?」

「A...... tớ cũng đi」.

Cô nàng vội vàng chạy ra khỏi quầy.

「Hội trưởng ấy à, ừm...... không thể lơ là được, tớ sẽ đi cùng」.

「Phiên trực ủy viên thư viện thì sao?」

「Ngăn chặn âm mưu của Hội trưởng quan trọng hơn」.

Mạnh mẽ thật đấy, nhưng hình như có hiểu lầm gì đó thì phải.

「Ở đây đợi tớ đi」.

「Nh, nhưng mà」.

「Được mà, một mình tớ lo được」.

Tôi chỉ nói vậy rồi đi lên tầng bốn.

Như thường lệ, tôi lao vào không thèm gõ cửa. Đằng nào cô ta cũng chẳng giật mình.

「......Senō-kun, tôi mong cậu giữ lễ nghĩa một chút」.

Đúng như dự đoán, Shizuku vẫn ở đó với tư thế y hệt lúc trước.

「Châm chước cho tôi đi」.

Tôi xăm xăm bước lại gần cô ta.

「Hãy tham gia cuộc thi Hoa khôi đi」.

Nếu có Akane ở đây, chắc cô ấy đã nín thở. Nhưng Shizuku vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh.

「Có chút chuyện. Nếu cô tham gia thì sẽ náo nhiệt hơn và...... giúp tôi nhiều thứ」.

Tôi không nói lý do. Vì nó quá áp đặt, hay nói đúng hơn là hoàn toàn vì lợi ích của tôi. Không nói ra thì cũng chẳng hay ho gì.

Nhưng cô ta làm cái mặt như thể đã nhìn thấu tất cả vậy.

「Lại chuyện đó à? Không có chuyện gì làm tôi vui hơn sao?」

「......Có thể không có, nhưng tôi thì có」.

Tôi hỏi lại câu lúc nãy.

「Tôi tham gia thì có lợi ích gì cho tôi?」

「Sự ích kỷ của đàn ông?」

「Muốn nói sao cũng được」.

「Vậy sao」.

Suy nghĩ kỹ thì đúng là vậy. Bên Khu Nữ sinh cũng bàn tán chuyện này, Shizuku tham gia thì không khí sẽ nóng lên, nhưng với cô ta thì chẳng có ý nghĩa gì. Nếu bảo là vì học sinh thì chắc cô ta sẽ chấp nhận, nhưng...

「Câu trả lời thế nào cũng được. Tôi sẽ đề cử cô」.

「Ái chà. Dù có đề cử thì Hội học sinh cũng có vòng thẩm định trước đấy. Nếu bị loại ở đó thì không được tham gia vòng chính thức đâu. Để ngăn chặn mấy trò đùa nghịch ấy mà」.

「Tự mình loại mình là xong chứ gì」.

「Không. Ngược lại, tôi có thể cho cậu qua vòng loại vô điều kiện đấy」.

「Cậu nhạy bén thật」.

Cô ả này, quả nhiên là Sadist (người thích bạo dâm). Không sai vào đâu được.

Chắc là nhờ những thủ đoạn này mà cái ghế Hội trưởng Hội học sinh mới vững như bàn thạch, nhưng tôi không sao ưa nổi. Tôi ghét bạo dâm. Đau đớn thì sướng ích gì chứ.

Shizuku cười 「Fufufu」 chỉ bằng lời nói.

「Được thôi, tôi tham gia giúp cậu cũng được」.

「......Thật sao?」

「Nhưng cậu nợ tôi một lần đấy」.

Oa. Cái giá có vẻ đắt đây. Với người phụ nữ này, lãi suất chắc chắn còn cao hơn cả Minami no Teiou (Vua đòi nợ vùng Minami). Kiểu như Tojuu (lãi 100% trong 10 ngày) ấy.

Làm sao đây?

Tôi rên rỉ. Còi báo động đang hú inh ỏi trong đầu. Mức độ nguy hiểm còn cao hơn cả sự cố nhà máy điện hạt nhân Three Mile Island.

Vốn dĩ tôi và Shizuku là kẻ thù. Nhờ sự cân bằng kỳ lạ nên mới tạm thời đình chiến, nhưng ngọn lửa chiến tranh có thể bùng lại bất cứ lúc nào. Không, lúc nãy cô ta cũng nói là hiện giờ sẽ không chiến đấu mà nhỉ.

Shizuku không làm chuyện vô ích. Tự cô ta nói đồng ý, tức là phải có lợi ích gì đó mà tôi không biết.

「Sao nào?」

「......」

「Không dứt khoát nhỉ」.

Đó là tín hiệu nguy hiểm.

Nhưng Shizuku tham gia thì khả năng vạ lây sang tôi cũng giảm đi.

「Được rồi... Tôi nợ cô」.

「Vậy」.

「Gì cơ」.

「Hả?」

Shizuku ngồi sâu vào ghế.

「Vai」.

「Món nợ cũng chẳng to tát gì đâu. Trả ngay tại đây cũng được」.

Tôi cảnh giác. Có khi nào bị lấy mất một ngón út không. Không, có khi còn bị xử lý hoành tráng hơn. Tôi nhớ đến cảnh Kawatani Takuzō bị chặt cổ tay trong phim yakuza của Toei.

Nhưng cô ta không rút dao găm ra, thay vào đó lại nghiêng cổ về phía trước.

「Cậu bóp vai giúp tôi được không?」

Nghĩa là thế sao.

Có vẻ không phải nói đùa, nên tôi vừa bối rối vừa vòng ra sau lưng cô ta.

Mái tóc dài buông xõa. Toàn một màu đen, không phải màu vàng bạch kim. Chưa biến thành Kämpfer.

Tôi đưa tay đến gần vùng cổ. Nhấn nhẹ.

Không cứng lắm. Nhưng cơ bắp bên trong có vẻ bị bó lại. Người hay bị đau vai thường nói 「như có tấm sắt bên trong」, còn trường hợp của Shizuku thì giống như sắt nóng chảy đang đông cứng lại vậy. Thảo nào mà khó chịu.

「......Không giỏi lắm nhỉ」.

Bóp bóp. Tôi di chuyển ngón tay.

「Im đi」.

Học sinh cấp ba mà đau vai, đúng là thế giới suy đồi. Từ hồi bóp vai cho bố tôi đến giờ tôi có làm đâu.

Shizuku khép hờ đôi mắt. Chắc vậy.

「......Đây là lần đầu tiên tôi được đàn ông bóp vai cho đấy」.

「Tôi cũng thế, lần cuối bóp vai cho phụ nữ là hồi tiểu học bóp cho mẹ tôi thôi」.

「Tôi là người phụ nữ khác đầu tiên sao?」

「Vấn đề hình tượng thôi. Hội trưởng Hội học sinh mà than phiền như bà cô già thì hơi bị...」

「Đừng có nói kiểu đó. Tay sai để bóp vai thì thiếu gì」.

「Có người lại bảo khoảng cách đó mới hay đấy」.

Tôi thì không nói thế đâu.

Từ gần cổ, tôi dần dần di chuyển ra phía ngoài. Nếu đau lắm thì tôi sẽ dùng khuỷu tay ấn mạnh, nhưng chắc không cần đến mức đó đâu.

Tuy nhiên, vai cô ta mảnh mai đến bất ngờ. Tôi cứ tưởng phải cơ bắp cuồn cuộn như khỉ đột, ai dè lại đúng như vẻ bề ngoài. Hồi trước xem ảnh mặc áo tắm do Higashida đưa, thấy tạng người đô con hơn nhiều. Hóa ra là ảnh ghép à.

「Cậu nghĩ tôi là cái gì?」

Oái. Đừng có hù người ta. Cô đọc được suy nghĩ hả.

「......Một cơ thể giống máy móc. Kiểu như đi trên chuyến tàu 999 ấy」.

「Đâu có bình thường」.

「Không phải ốc vít đâu nhé. Xin lỗi vì không đáp ứng được kỳ vọng nhưng tôi là con người. Một nữ sinh cấp ba cực kỳ bình thường」.

Trừ việc là Kämpfer ra thì năng lực của Shizuku cũng vượt trội. Học hành bắt làm gì cũng luôn đứng đầu. Thể thao cũng giỏi hơn con trai, nghệ thuật, nữ công gia chánh đều đạt trình độ chuyên nghiệp.

Có lần tôi nghe cô ta chơi violin, ngạc nhiên thay là khán giả say mê đến quên cả thời gian không phải vì âm thanh tuyệt vời, mà là vì... đến cả chim sẻ cũng phải im lặng.

「......Mọi người xung quanh cứ tâng bốc là tuyệt vời, nhưng thực ra cũng chẳng có gì to tát đâu. Chẳng qua là danh tiếng đi trước thôi」.

「Giải thưởng violin ở Vienna ấy hả. Tôi không hứng thú nên quên rồi」.

Quên được cái đó cũng đáng sợ thật.

「Chỉ là tôi hoàn thành vai trò mà mọi người kỳ vọng nên mới thành ra thế này thôi. Cuộc đời chỉ đi trên đường ray định sẵn, nhàn hạ thật đấy」.

「Đường ray rộng quá nhỉ」.

「Nhưng tôi chưa làm được điều mình muốn」.

「Việc gì cô chẳng làm được」.

「Không hẳn đâu. Hồi nhỏ tôi chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành con người thế này」.

「Vậy cô muốn làm gì?」

Tay tôi bất giác dừng lại.

「Người kể chuyện (Hanashika)」.

Hanashika, tức là người diễn Rakugo ấy hả?

「Tôi rất thích Rakugo. Muốn một ngày nào đó được bước lên bục cao, chọc cười khán giả. Nhưng khoản ăn nói của tôi tệ quá, nên không được」.

Tôi cứ nghĩ cô ta nói đùa, nhưng có vẻ là nghiêm túc. Không nhìn thấy mặt, nhưng tôi có thể cảm nhận được qua bầu không khí.

Không phải là tệ, mà là trông cô không giống người biết nói đùa thì đúng hơn.

Ít nhất thì tôi cũng biết được Shizuku cũng có tính người. Nhưng nghĩ lại, biết đâu đây cũng là thủ đoạn để khiến tôi nghĩ cô ta giống con người. Một thủ đoạn khá kỳ quặc.

「Vậy thì đâu cần làm Kämpfer nữa nhỉ」.

「Phải. Nhưng tôi đã có lý do để tiếp tục」.

「Lý do gì?」

「Quên rồi sao?」

Cô ta có nói gì với tôi hả ta. Hình như có nghe chuyện bịa nào đó.

Trong phòng Hội học sinh chỉ có hai người là tôi và Shizuku. Không có học sinh nào khác. Việc cô ta có đuổi người khác đi hay không thì tôi không rõ lắm.

「......Về đám thú nội tạng cậu mang đến ấy」.

「Hử? A」.

Tôi vội trả lời.

「Cái đó, là do Kaede tặng đấy」.

「Cho ai」.

Không có câu trả lời. Ý là chủ nhân cũ hả.

「Phải. Hổ Thắt Lưng của cậu, Mèo Rừng Điện Giật của tôi, vốn đều là của Kaede. Của Kuzuhara cũng vậy. Của Mishima-san chắc cũng thế nhỉ」.

「Đúng là Sakura-san có tặng thú nhồi bông rồi biến thành Sứ giả thật. Nhưng mà...」

Shizuku khẳng định.

Thì đúng là các Kämpfer đều có thú nhồi bông thuộc series Thú Nội Tạng bám theo. Nhưng bảo đó là quà tặng của Sakura-san thì...

「......Sakura-san có liên quan đến Người Điều Hành sao?」

「Không thể nói là không liên quan. Nhưng liên quan đến mức nào thì không biết」.

「Cô chắc đã điều tra rồi chứ」.

「Mãi không tìm ra cách điều tra」.

「Giờ tìm ra rồi à?」

Cô ta không nói. Lại chủ nghĩa bí mật nữa hả.

Tim tôi đập thình thịch. Sakura-san của tôi... tuy chưa phải là của tôi, nhưng tóm lại Sakura-san có liên quan đến phe Người Điều Hành sao. Một cô gái tuyệt vời như thiên thần, được tạo nên từ những phần ưu tú nhất của tất cả các nữ diễn viên trên thế giới cộng lại, một Sakura-san vừa giống nữ thần vừa giống Bồ Tát, lại có liên quan đến phía bên kia. Nhân tiện, khi tôi kể chuyện 「Như thiên thần~」 cho Higashida nghe, tên đó cũng phải thốt lên 「Tao cũng không đến mức đó」 rồi lảng ra xa.

Người Điều Hành là một kẻ cực kỳ phiền phức. Tự tiện chọn người làm Kämpfer rồi ném vào chiến trường. Tôi cũng đang muốn được chiêm ngưỡng dung nhan hắn một lần đây.

Nếu điều tra Sakura-san, liệu có biết được về Người Điều Hành đó không.

Đám bạn của Người Điều Hành ấy.

「Thú Nội Tạng chắc chắn sẽ biến thành Sứ giả sao?」

「Biến hết thì loạn mất. Kho hàng ồn ào lắm」.

「Vậy số mà Sakura-san đã phát, không nhất thiết tất cả đều biến đổi」.

「Đúng vậy. Nhưng cũng có thể nghĩ thế này. Số Thú Nội Tạng mà Kaede phân phát, từ giờ sẽ trở thành Sứ giả」.

Điều đó có nghĩa là, sẽ có ai đó trở thành Kämpfer. Số lượng các thiếu nữ biến thân và sử dụng vũ khí sẽ tăng lên.

「Tôi đã đọc bản kế hoạch của lớp Kaede. Là triển lãm thú nhồi bông」.

「Cái đó quả nhiên là...」

「Thú Nội Tạng」.

Shizuku thông báo.

Chắc vậy rồi. Sakura-san rất thích Thú Nội Tạng mà.

「......Ý cô là từ đó Kämpfer sẽ tăng lên sao」.

「Tôi đang nói về khả năng. Chắc chắn khả năng tăng lên là rất cao」.

Thì đúng là vậy.

「Giả sử Kämpfer tăng lên, cậu nghĩ là Đỏ hay Xanh?」

「Sao tôi biết được」.

「Tôi thì màu nào cũng được」.

Lại nói chuyện bí hiểm.

Shizuku thay đổi giọng điệu một chút.

「Các cậu đã đánh bại Kuzuhara rồi nhỉ」.

「Nhờ mưu kế của cô đấy」.

「Người Điều Hành chắc cũng nghĩ vậy. Nếu tôi ở cùng lập trường, tôi sẽ gửi Kämpfer mới đến để giám sát」.

Tôi buột miệng hỏi lại.

「......Để giám sát Hội trưởng sao?」

「Đương nhiên」.

「Về cơ bản Kämpfer là nữ biến thành nữ. Tuy cũng có ngoại lệ」.

Giọng điệu không thay đổi. Có chuyện gì cũng không dao động nhỉ.

「Xin lỗi nhé」.

「Kaede sẽ tham gia cuộc thi Hoa khôi. Cô bé đó thích tặng Thú Nội Tạng cho người khác lắm. Có khi sẽ phát cho cả người tham dự nữa」.

「......Rồi sao?」

Shizuku tiếp tục.

「Lúc nãy tôi đã nói về khả năng rồi nhỉ. Cái này cũng thế. Nữ sinh trung học và Thú Nội Tạng. Cậu không nghĩ đó là một phản ứng hóa học nhỏ sao?」

Nơi dễ làm tăng số lượng Kämpfer nhất, chính là cuộc thi Hoa khôi sao.

Tôi cũng tham gia. Trước đây Hổ Thắt Lưng từng nói, Kämpfer hút lẫn nhau. Nếu Kämpfer mới xuất hiện thì đây là nơi tuyệt vời nhất. Lại còn có cả Sakura-san yêu thích Thú Nội Tạng ở đó nữa.

「Có thể không chỉ là Kämpfer bình thường. Mà là sự tồn tại để trừng phạt tôi」.

「......Đó không phải là giám sát, mà là sát thủ (người dọn dẹp) còn gì」.

「Phải ha. Mong chờ thật」.

Bình thản ghê. Đang bị nhắm vào đấy.

「Cho tôi rút khỏi cuộc thi Hoa khôi được không」.

「Không được nữa rồi. Cậu cũng phải tham gia. Kämpfer mới và Sứ giả có thể nắm giữ thông tin chi tiết, khác với chúng ta. Càng gần gũi với Người Điều Hành thì càng biết nhiều. Cho nên nếu bắt được...... nhé」.

Định tra tấn hay gì.

Shizuku đang thể hiện sự thù địch với Người Điều Hành. Vì là người phụ nữ như máy móc nên bề ngoài không nhận ra, nhưng cô ta đã nói vậy thì chắc chắn là thật.

Tôi lại thấy khó xử. Tôi không muốn bị cuốn vào tham vọng của Shizuku. Đến cả Người Điều Hành mà cô ta còn coi là kẻ thù, lỡ xảy ra chiến đấu thì chắc chẳng còn phân biệt Đỏ hay Xanh nữa. Đáng sợ thật đấy, những việc cô làm.

Dù có bị gửi người giám sát hay sát thủ đến, cô ta cũng định đối đầu.

「......T, tôi xin lỗi」.

Mãi mới nhận ra. Do mải suy nghĩ nên tôi đã ngừng bóp vai một lúc lâu, hơn nữa tay lại đang đặt ở vùng ngực.

Tôi vội vàng rụt tay lại.

Shizuku quay lại, ngước nhìn tôi.

「Không được lơ là, cũng không được sơ hở nhỉ」.

「Đã bảo là xin lỗi rồi mà!」

「Bức bối hả?」

「Không phải」.

Tôi giấu tay ra sau lưng. Nói trước là tôi không nhớ cảm giác thế nào đâu nhé.

Shizuku quả nhiên vẫn bình thản. Thà cô ta giận lên còn đỡ, chứ cứ như mặt nạ kịch Noh từ đầu đến cuối thế này thì chịu thua. Cảm giác như không được coi là đàn ông vậy.

Cô ta tự xoay vai hai, ba vòng.

「Tuy bị chạm vào chỗ lạ」.

「Tôi có làm gì to tát đâu」.

「Cảm ơn. Thoải mái hơn rồi」.

「Đã xin lỗi rồi mà!」

Nếu cô ta cười tươi thì còn cứu vãn được, đằng này...

「Chuyện cô bảo nợ ấy, coi như xong sau vụ bóp vai này nhé」.

「Sao lại hỏi thế?」

「Tôi nghĩ là mình sẽ bị lôi vào vụ tiêu diệt Người Điều Hành của cô」.

「Ý kiến hay đấy」.

Nói thì nói vậy, nhưng nghe giọng điệu này thì cô ta đã tính toán từ đầu rồi. Định biến tôi thành tay sai chắc.

Shizuku đứng dậy, quay về phía này.

「Muốn nói là xóa nợ bằng việc bóp vai, nhưng cậu làm không giỏi lắm」.

「Chắc phải trả bằng việc khác thôi」.

「Lắm chuyện quá. Tiền thì tôi không có đâu」.

「Chuyện gì」.

「Nhắm mắt lại một chút được không?」

Cái gì bất ngờ vậy.

「Nhắm lại」.

Tôi làm theo lời cô ta.

Đứng im trong bóng tối hóa ra lại đáng sợ hơn tôi tưởng. Cảm giác cứ chao đảo thế nào ấy.

Thoang thoảng có mùi thơm.

Là xà phòng?

Mùi hương khiến đầu óc lâng lâng, như muốn tan chảy. Không phải nước hoa.

Nhưng tại sao lại có mùi này?

Tôi hé mở một bên mắt vì chưa được bảo là được mở mắt.

Tôi kinh ngạc. Gương mặt Shizuku đang ở ngay trước mắt, chỉ cách vài milimet.

Hơn nữa cô ta còn đang khép hờ mắt. Và đôi môi cô ta đang sắp chạm vào môi tôi.

Cô định làm cái gì... Khoan, ngược lại mới đúng. Shizuku định làm gì tôi.

Mồ hôi túa ra. Tôi biết, nhưng cần phải chuẩn bị tâm lý chứ.

Ngay lúc đó, có tiếng rầm một cái ở đâu đó.

Khoảnh khắc tôi nghĩ cửa mở, nhân vật vừa bước vào đã đạp mạnh xuống sàn. Gần như cùng lúc, Shizuku rời khỏi tôi và xoay người lại.

Tiếng động tiếp theo vang lên chói tai, đập vào mắt tôi là nòng súng lục và dao găm đan chéo vào nhau.

「Vẫn nóng nảy như mọi khi nhỉ」.

「Shizuku, con khốn, mày định làm gì cộng sự của tạo」.

Là Akane. Cô nàng đang nhai Pocky rào rạo. Đôi mắt xếch lên, chứa đầy sát khí. Họng súng hoàn toàn nhắm vào Shizuku, không phải chó dữ mà là chó điên mới đúng.

Shizuku cầm hai con dao găm, quỳ một chân xuống để kiềm chế Akane. Một con dao hất nòng súng lên, con còn lại chĩa vào bụng Akane. Mái tóc lấp lánh ánh kim, chắc là đã biến thân trong chớp mắt.

「Chỉ là đòi nợ thôi mà」.

「Đừng có giỡn mặt. Natsuru ngây thơ lắm. Đừng có lợi dụng」.

「Nghe khó nghe quá」.

「Trêu chọc người nhỏ tuổi hơn vui lắm đấy」.

「Mày không có quyền trêu chọc Natsuru」.

Màu đen và màu vàng bạch kim nhảy múa giữa không trung. Trong căn phòng chật hẹp này mà Shizuku cũng nhảy lên được. Cùng với con dao găm có xích, cô ta lao xuống Akane theo thế đảo ngược. Cô nàng chó dữ vừa lăn trên sàn vừa nổ súng. Một con dao bị bắn bật ra, nhưng con còn lại lao thẳng vào yết hầu.

Con dao đó bỗng chốc bị bao trùm trong lửa. Không phải đạn của Akane. Là ngọn lửa do tôi phóng ra, ma pháp đã được kích hoạt.

Cơ thể tôi đã biến thành Kämpfer.

Shizuku tiếp đất. Thu hai con dao găm về tay.

「Con khốn này!」

「Đừng có đùa」.

Akane bừng bừng lửa giận, định nổ súng lần nữa. Nhưng Shizuku nhanh hơn. Di chuyển với tốc độ như dịch chuyển tức thời, cô ta thọc dao găm vào nòng súng. Con còn lại kề ngay ngực tôi.

Tôi và Akane trong nháy mắt đã bị khống chế không thể cử động.

「Mỹ nhân thì mỹ nhân, nhưng cư xử thô lỗ quá đấy」.

Akane đáp trả ngay lập tức. Vẫn còn sung sức lắm.

「Người lợi dụng cộng sự của người khác thì còn thô lỗ hơn」.

「Không nghĩ là sành ăn sao?」

「Tao giết mày!」

Shizuku thản nhiên đối phó với Akane đang hừng hực khí thế.

「Tạm thời đình chiến ở đây được không?」

「Tao không ưa cái bản mặt mày. Cái thái độ làm bộ làm tịch đó làm tao phát ói. Tao sẽ biến mày thành tác phẩm nghệ thuật hiện đại đầy lỗ rồi đem đến chương trình 『Takeshi no Dare demo Picasso』. Liệu hồn đấy」.

「Tôi cần Senō-kun. Để đối đầu với Người Điều Hành」.

「Nói cái quái gì khó hiểu thế」.

「Một mình tôi không đủ nhân lực」.

「Cải tạo cơ thể đi. Nhân bản lên như Quan Âm nghìn tay ấy. Hoặc mượn tay mèo về mà dùng」.

「Một chàng trai là đủ rồi」.

Shizuku thu dao lại. Quay lưng đi như thể phớt lờ Akane.

「Con mụ này, định chạy hả」.

「Vào giờ học rồi」.

Do vụ ồn ào nên tôi không để ý, có lẽ chuông đã reo rồi.

「Hai người cũng về đi. Mishima-san, nếu muốn biết về tôi thì...... cứ hỏi Senō-kun nhé. Cậu ấy sẽ dạy cho cô nhiều điều đấy」.

Akane ném cho tôi cái nhìn đầy nguy hiểm. Này, định bắt tôi giải thích cái gì chứ. Tôi có nghe được gì nhiều về cô ta đâu.

「Vậy nhé, Senō-kun. Món nợ lúc nào đó hãy trả nhé」.

「......」

Shizuku rời khỏi phòng Hội học sinh. Ể, vẫn chưa trả xong á?

Tôi bị bỏ lại cùng với Akane.

Cô nàng chó dữ im lặng. Oahaha, quả nhiên là chó nên không biết tiếng người.

Sáng dậy thấy con quạ ngoài cửa sổ, hay giày dép không xếp gọn gàng, hay kiểu tóc của biên tập viên dự báo thời tiết...... Không phải. Cô ấy đang giận. Lý do thì tôi chịu. Nhỏ này lúc nào chẳng giận. Chắc là tức cái gì đó thôi. Đúng là đồ không tiến bộ.

Chắc tôi phải dạy cho cô nàng này biết trên đời có những chuyện dù có giận cũng chẳng làm được gì. Cô biên tập viên kia, trông hơi giống Sakura-san thì phải.

「Này, Akane」.

Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng.

「......Im đi」.

Khói bốc lên từ nòng súng. Tất cả đạn đều sượt qua đầu tôi, vẽ thành một vòng tròn đẹp đẽ trên tường.

「Lần sau mà làm chuyện nhảm nhí tao giết. Bị làm cũng giết. Nhớ lấy」.

Akane đạp mạnh xuống sàn rồi bỏ đi.

Tôi cứ thế ngồi bệt xuống, hồn vía lên mây cho đến khi tiết học trôi qua được một nửa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!