Tập 03

Chương 02 【Hà Mã Bị Tông Xe】

Chương 02 【Hà Mã Bị Tông Xe】

Chương 2 【Hà Mã Bị Tông Xe】

Đau lưng quá.

Kämpfer là một sự tồn tại tiện lợi, dẫu có mệt mỏi đến đâu thì chỉ cần ngủ một giấc là sẽ hồi phục, nhưng hiện tại cơn đau nhức ở vùng thắt lưng và lưng vẫn đang âm ỉ, có lẽ do tôi đã phải giữ tư thế cúi người quá lâu. Dù sao thì tôi cũng vẫn là một học sinh cao trung. Huống hồ lại là đau lưng. Nếu xương cốt mà bị lệch thì phiền phức to.

Tóm lại là tôi đang ở trong lòng đất. Và trên tay là một chiếc xẻng cán ngắn. Sử dụng thứ này, tôi cứ thế đào về phía trước.

Trên đầu tôi là trần đất. Dưới chân cũng là nền đất. Phải, trái, và cả trước mặt cũng là những bức tường đất.

Thứ chúng tôi đang đào là một đường hầm. Không phải là đi tìm kho báu Tokugawa đâu. Bản thân cái đường hầm mới là mục đích. Công việc hiện tại chỉ đơn giản là đào thẳng về phía trước.

Ở ngay sau lưng tôi không có đất. Đất đào ra đã được dọn đi, thay vào đó là những tấm ván và ống thép được dựng lên để gia cố, ngăn không cho sập. Quy mô tuy nhỏ, nhưng những gì chúng tôi đang làm chẳng khác nào xây dựng đường hầm cho tàu hỏa. Nhân tiện, "hầm chui" chính là từ tiếng Hán của đường hầm (tunnel).

Và từ nãy đến giờ, những lời phàn nàn cứ liên tục phát ra từ phía sau tôi.

「Aaaa, nhảm nhí hết sức.」

Giọng nói khàn khàn, nghe cứ như một gã say rượu đang chửi bới ở trường đua xe đạp, nhưng chủ nhân của giọng nói đó lại là một cô gái chính hiệu. Là Akane.

「Tại sao tôi lại phải bắt chước thợ mỏ ở cái chỗ này chứ? Như đang đào hào vậy. Tôi là Việt Minh đang bao vây Điện Biên Phủ chắc? Thà nằm ở nhà xem 『CSI』 hay 『Waratte Iitomo!』 đã được ghi hình còn sướng hơn.」

Tôi im lặng di chuyển xẻng. Giọng nói ấy cứ vang lên suốt từ nãy đến giờ. Hay đúng hơn, cô ta vừa đào vừa nói không ngừng nghỉ từ lúc bắt đầu. Tôi cố gắng coi đó như mấy bài diễn thuyết ngoài phố mùa bầu cử để bỏ ngoài tai.

「Cái hang thì hẹp mà bên trên thì thối. Nếu tôi mà mắc chứng sợ không gian hẹp thì giờ này tôi đã xiên chết cậu rồi đấy. Không, tôi sẽ xả đạn nát người cậu. Mặt cậu sẽ lỗ chỗ như miếng phô mai trong 『Tom and Jerry』 cho xem. Đáng đời.」

Cái gì mà "đáng đời" chứ. Tóm lại là kẻ ở phía sau có vẻ rất bất mãn với công việc này. Tuy nhiên, với một cô ả lúc nào cũng như khoác lên mình sự căng thẳng quanh năm, hay gây sự với cả hòn đá ven đường, thì dù không bắt đào hầm, có khi tôi cũng bị cô ta biến thành cái rổ rồi.

「Thử tự nhốt mình trong cái chỗ như thế này xem. Chẳng bao giờ trở thành người lớn tử tế được đâu.」

「Ồn ào quá.」

Cô ta bắt đầu bới móc những điều khó hiểu.

「Học sinh cao trung thì phải đấm nhau tưng bừng dưới ánh mặt trời rực rỡ chứ. Những kẻ thích chui rúc trong hang hốc thế này chỉ có lũ chuột chũi hoặc lính công binh đào hầm thôi. Thế này thì khác gì đám hikikomori chỉ ra ngoài mỗi cái xác đâu. Này Natsuru, cậu là bệnh nhân mới của căn bệnh hiện đại đấy à?」

Tôi quay lại phàn nàn.

「Ai là bệnh nhân chứ. Phải làm thì mới làm thôi, im lặng mà phụ giúp đi.」

「Hết cách rồi. Tại bọn mình mà mấy lối đi tắt bị bịt hết cả. Không tự làm thì không lẻn vào trường nữ sinh được.」

「Chỉ cần đường hoàng đi vào từ cổng chính là được mà. Kẻ nào ngáng đường thì giết quách đi.」

「Thế thì nơi tiếp theo cậu vào là nhà đá đấy.」

「Đến đó rồi tôi bắt chúng đào hầm giúp, đỡ tốn sức. Cậu thấy sao?」

「Câu đó phải để tôi nói mới đúng.」

「Hợp với cậu đấy chứ.」

Tôi dùng đèn pin nhỏ soi về phía sau. Hiện lên trong vòng sáng là một cô gái có ánh mắt như chó dữ.

Cô ta nheo mắt lại, gầm gừ.

「Bỏ cái đèn ra.」

Cô gái hung dữ nói.

「Ánh đèn là thuốc độc đối với một thiếu nữ mong manh nhạy cảm như tôi đấy. Vì tôi nhát gan lắm, nên lỡ giật mình mà bóp cò thì khổ. Cậu không muốn não mình kết hôn với đạn chì đâu nhỉ?」

Trong tay Akane thực sự đã xuất hiện một khẩu súng ngắn. Hơn nữa, nọng súng đang định chào hỏi trán tôi. Tính khí nóng nảy của cô ả này là hàng thật, nên chắc chắn sẽ bắn.

Khẩu súng này là vũ khí của Akane. Là một trong những loại trang bị mà Kämpfer có thể sử dụng, cô ta là Gewehr (Súng). Còn tôi là Zauber (Ma pháp).

Nói năng cứ như đám tốt thí của Yakuza hay Mafia vậy. Hình ảnh cô thủ thư nhút nhát đã biến đi đâu mất, hiện tại là một kẻ cuồng chiến và nghiện bóp cò súng (trigger-happy) chính hiệu. Thêm nữa là miệng lưỡi độc địa kinh khủng.

Về vị trí thì là đồng đội của tôi. Không biết bên kia nghĩ thế nào, nhưng tôi gọi là 「cộng sự」, chắc cũng không sai lắm đâu.

「Đổ đất vào xô rồi giấu vào nhà kho đi. Đừng có vứt lung tung ở đó. Bị lộ bây giờ.」

Vì không muốn bị đục thêm một lỗ thông hơi trên người, tôi làm theo lời cô ta. Thay vào đó, tôi ra chỉ thị.

「Mấy thứ này cứ rải đại ra quanh đây, hoặc đem cho đám cầu thủ bóng chày trường cao trung là được chứ gì.」

Akane vừa nói "dô... ta..." vừa vận chuyển đống đất tôi đã đào ra.

Hiện tại, chúng tôi đang đào cái đường hầm mà Higashida nhờ vả. Vốn dĩ từ đầu đâu có ai bảo phải đào đâu, nhưng nghe nói hệ thống an ninh đã được thiết lập từ bốn năm trước và báo động đến Ủy ban Ngầm Giám sát Quan hệ Nam Nữ Bình thường. Quả là dục vọng không đáy.

Tôi cũng chẳng biết phải làm sao, nhưng tên đó lại có cả sách hướng dẫn.

Địa điểm là từ dưới bụi cây khu nam sinh đến nhà kho ngầm của nhà ăn khu nữ sinh. Vì đã được đào từ trước nên tuyến đường đã được định sẵn. Chỉ là gần đây bị gián đoạn do vụ ầm ĩ nào đó, nên bát cơm này mới đến lượt chúng tôi.

Chúng tôi cứ men theo đó mà cắm cúi đào.

Tôi và Akane đều đang trong hình dạng nữ. À không, Akane thì vốn là nữ rồi. Làm việc từ phía khu nữ sinh thì tiện hơn nên chúng tôi mới làm thế này.

Lý do biến thân là vì ở dạng này có nhiều thể lực hơn. Chẳng hiểu sao khi trở thành Kämpfer thì thể lực lại tăng gấp bội, chắc là do sự tồn tại này sinh ra để chiến đấu.

Đúng là ngoại trừ đau lưng ra thì ít bị mệt. Tuy nhiên, cái giá phải trả là tôi phải tắm mình trong 「những lời chửi rủa của ả đàn bà chó dữ」.

「Đào nhanh lên đi. Mãi không xong thế.」

Akane khéo léo đá vào người tôi trong không gian chật hẹp.

「Chui rúc trong hang làm mấy chuyện này, chỉ có phường trộm mộ hoặc khai quật tử thi thôi. Natsuru, làm cho xong lẹ đi.」

「Xong dễ thế được à.」

「Cứ như phim 『Đào tẩu』 (The Great Escape) ấy. Cảm giác như trở thành Bronson hay Attenborough vậy. Đừng nói là cậu có cái tên nào kiểu Tom đấy nhé.」

「Hả? Cái gì cơ?」

「Nghe Higashida bảo, hình như tên là Kyoko đấy.」

「Ai mà biết. Truyện tranh ngày xưa à.」

「Ừ, 『Maison Ikkoku』 (Nhà trọ Nhất Khắc) đấy. Chán thật, suy nghĩ của đám Otaku đúng là khó hiểu.」

Cái đầu của cô ả có thể nảy ra cái tựa đề đó ngay lập tức cũng khó hiểu không kém đâu.

Tôi lẳng lặng đào. Nếu giờ mà sập hầm thì đúng là giống 『Đào tẩu』 thật, nhưng may mắn thay kết cấu gia cố vẫn chắc chắn.

「Aaaa, phiền chết đi được. Vẫn chưa xong à?」

「Đã bảo là không xong dễ thế được mà.」

「Tôi biết rồi. Cũng chẳng phải thứ bắt buộc phải thông xe trong hôm nay...... Chết tiệt. Chỗ này cứng thế.」

「Cả cậu và tôi đều là ủy viên lớp lo cho lễ hội văn hóa đấy. Làm gì có thời gian mà làm mấy trò này.」

Đầu xẻng va phải thứ gì đó lồi lõm. Từ nãy đến giờ vẫn suôn sẻ, nhưng cái này có vẻ tốn công đây.

「Này. Làm nhanh lên đi chứ.」

「Chờ chút nào.」

Đột nhiên phần thân dưới của tôi mát lạnh. Akane vừa tốc váy tôi lên.

「Này! Làm cái trò gì thế hả!」

「Cậu mặc quần lót sọc à. Nghĩ cái gì thế.」

「Nó tự nhiên thành thế đấy! Không phải ý muốn của tôi!」

「Hả? Chọn cái nào sặc sỡ hơn hoặc giản dị hơn đi chứ. Thế này nửa vời quá. Mà tại sao lại mặc váy đi đào hầm hả?」

「Biến thân rồi thì nó thành thế này chứ sao.」

Tôi giữ váy, dùng chân ra hiệu đuổi Akane "đi chỗ khác".

Akane thì đang mặc đồ thể dục. Biến thân thành Kämpfer thì quần áo cũng thay đổi theo. Tuy nhiên chỉ có đồng phục trường là đổi, còn quần áo thường ngày thì giữ nguyên. Đã có lần tôi định mua đồ nữ vì chuyện này, nhưng chủng loại nhiều quá nên bỏ cuộc. Mấy đứa đi mua cùng toàn ép tôi mua mấy thứ kỳ quặc.

Nhưng thế này thì muốn có quần áo thay trong trường thật. Chắc để sẵn ở lớp 2-4 khu nữ sinh vậy.

「Dô...... ta......」

Cuối cùng xẻng cũng cắm vào được trong đất. Một khối lớn lộ ra. Cái gì ngáng đường thế này.

Nó to cỡ một vòng tay ôm. Không phải đá. Nó được gói ghém kỹ lưỡng bằng nilon. Cái túi màu đen nên không biết bên trong là gì.

Phía sau lại có tiếng phàn nàn. Đừng có làm chuyện thừa thãi.

「Cái gì đấy. Lần này tôi lột quần cậu thật đấy.」

Chúng tôi lôi nó ra khỏi cái hang.

「Ra ngoài một lát đã. Lui lại đi.」

Dưới ánh đèn mờ ảo của nhà kho ngầm, chúng tôi chăm chú nhìn nó. Cầm lên thấy nhẹ bất ngờ, và có cảm giác mềm mềm nhũn nhũn.

「Sao cũng được. Mở ra đi.」

「Cái gì thế này. Ai chôn rác ở đây à?」

Akane vẫn nóng nảy như mọi khi.

「Biết đâu là ma túy hay bài kiểm tra điểm 0. Cái nào thì cũng tìm chủ nhân mà tống tiền được. Kiếm ra tiền đấy.」

「Cậu chỉ nghĩ được đến thế thôi à.」

Vì được dán bằng băng dính nên tôi giật mạnh ra. Trong nháy mắt, thứ bên trong lộ diện.

「......Cái gì đây?」

Đó là một con thú nhồi bông. Nội tạng lòi ra từ bụng. Với chúng tôi thì chẳng lạ lẫm gì, nhưng với xã hội thì đây là series không được ưa chuộng của thế kỷ, nổi tiếng là hàng cho mấy kẻ lập dị: Zōmotsu Animal (Thú Nội Tạng).

Đương nhiên là chẳng thể nào nổi tiếng được, chúng được bán ra bởi một nhà sản xuất đồ chơi mà người ta chỉ có thể nghĩ là cả công ty đã phê thuốc tập thể. Thú nhồi bông này lấy mô típ là phơi bày nội tạng ra ngoài, vừa rồi còn được chương trình "Close-up Gendai" làm chuyên đề "Tại sao thứ này lại bán ế đến thế".

Thứ trước mắt là một loại tôi chưa từng thấy trong đám Zōmotsu Animal. Dù tôi cũng chẳng muốn am hiểu gì, nhưng vì Sakura-san thích nên tôi cũng nhớ được vài con.

「Hà mã à?」

「Không phải.」

Akane đáp.

「Chẳng hiểu nhà sản xuất nghĩ cái quái gì.」

「Nội tạng lòi ra, sắc mặt thì xanh lè. Tôi không biết con này.」

「Ừ. Nhưng sao nó lại bị chôn ở đây?」

「Đám Zōmotsu Animal con nào trông chẳng thế.」

「Chắc là vứt rác bừa bãi thôi. Nó có nói chuyện không?」

「Vấn đề là nó ít nói, hay thực sự chỉ là một con thú nhồi bông thôi.」

Thú nhồi bông thì làm sao mà nói chuyện được, nhưng những con Zōmotsu Animal mà chúng tôi gặp, con nào cũng nói được. Cả tôi và Akane đều được những con thú nhồi bông biết nói thông báo rằng mình là Kämpfer.

Nhân tiện, tôi là Harakiri Tora (Hổ Mổ Bụng), còn Akane là Seppuku Kuro Usagi (Thỏ Đen Mổ Bụng).

「Mang về hỏi thử xem sao.」

Akane phủi đất trên quần áo.

「Hỏi ai?」

「Con Harakiri Tora chỗ cậu ấy. Con đó có vẻ biết nhiều. Chắc nó biết đấy.」

「Đương nhiên rồi.」

「Thế thì tốt.」

「Tôi muốn đi tắm. Dính đầy đất, tóc tai cũng xơ xác hết cả rồi.」

「......Này. Cậu định vào nhà tôi tắm đấy à?」

Akane lại lôi súng ra, gầm gừ.

「Cậu định bắt tôi đào đất xong rồi 'sayonara' đấy à?」

Dĩ nhiên tôi định thế, nhưng lúc này tốt nhất là nên im lặng.

Tôi đang sống một mình trong một căn nhà riêng biệt, một hoàn cảnh sống khá xa xỉ. Chỉ là sự tận hưởng đó chỉ kéo dài lúc đầu, dần dà bụi bặm tích tụ khắp nhà, những không gian ngoài khu vực sinh hoạt trông thảm hại vô cùng. Nhà hai tầng mà, dọn dẹp phiền phức lắm.

May mắn là từ lối vào đến phòng riêng của tôi vẫn ở mức con người sống được. Cả nhà tắm và toilet nữa. Nên việc cho Akane dùng vòi hoa sen cũng không khiến tôi quá bối rối.

Tuy nhiên, vừa ra ngoài thì trời đổ mưa rào. Cả hai đều không mang ô nên đành đội mưa chạy về.

「Cấm có nhìn trộm đấy.」

「Có gì mà nhìn.」

Vừa về đến nhà, Akane đã phun ra câu đó.

「Thử hé cửa nhà tắm ra dù chỉ một chút xem. Tôi sẽ khiến cơ thể cậu không bao giờ còn nhìn thấy mặt trời được nữa.」

「Không làm đâu. Có cho nhìn thấy mặt trời tôi cũng xin kiếu.」

「Mau đi tắm đi. Khăn tắm cứ tự nhiên dùng. Không có đồ thay đâu.」

Tôi lập tức đáp trả. Ai mà thèm nhìn cơ thể của con chó dữ chứ. Tôi có phải bác sĩ thú y đâu.

Akane chìa tay ra.

「Chắc cậu có mua đồ nữ chứ?」

「Chưa mua. Định mua mà hụt, từ đó đến giờ chưa mua lại. Cậu mặc đồ người khác mà thấy bình thường à?」

「Thằng keo kiệt. Không cho cậu nhìn trộm nữa.」

Tại sao từ "cấm nhìn trộm" lại chuyển thành "không cho nhìn trộm" thế kia.

Akane hậm hực đi vào nhà tắm. Đến tận lúc vào vẫn còn la lối "Không được nhìn trộm đấy nhé".

Tôi không phải nghệ sĩ hài, nên dù có bị hét "đừng làm" liên tục, tôi cũng sẽ không giống Ueshima Ryuhei mà nghĩ rằng "À, cái này là ý bảo hãy làm đi đây mà". Làm thế thà bị chửi là thằng không biết đọc bầu không khí còn hơn.

Đúng lúc tôi thay đồ xong trong phòng riêng thì Akane từ nhà tắm bước ra.

「Cậu đúng là chán ngắt.」

Cô ả này giận cái gì thế không biết.

「......Cậu không nhìn trộm thật à.」

「Chả hiểu nổi. Tôi không muốn làm trò vui cho cậu xem.」

「Muốn bắn chết cậu ghê.」

Là Akane thì cô ta dám làm thật lắm. Trước khi cô ta rút súng, tôi quyết định đi tắm.

Trở lại hình dạng nam rồi mới vào bồn tắm. Tôi tự đặt ra một ranh giới cho bản thân, riêng việc tắm và đi vệ sinh thì nhất định phải làm trong hình dạng đàn ông. Chỉ hai việc này thôi, nỗi sợ hãi nó lớn hơn cả sự tò mò.

Tắm rửa và ăn uống là những điều vĩ đại, gột rửa mồ hôi và lấp đầy cái bụng, dù tâm hồn có đang hoang mang thì cũng thấy sảng khoái lên nhiều. Dù rắc rối thì chẳng giải quyết được bao nhiêu.

Ngâm mình qua loa, thấy sảng khoái rồi tôi bước ra.

Về đến phòng riêng, thấy người phụ nữ đang góp một phần vào nỗi phiền muộn của tôi đang khoanh tay đứng đó.

「Gì thế. Vẫn còn giận à?」

「Chả giận gì cả. Chỉ thấy cậu tắm lâu quá thôi.」

「Tôi ra nhanh lắm rồi đấy.」

「Tưởng cậu bị ngộ độc khí CO rồi chứ.」

「Thời gian ngắn thế sao mà bị được.」

Thoáng nghĩ hay là cô ta lo lắng, nhưng chắc không có chuyện đó đâu. Trước mặt cô ta, dù tôi có bị xe tông, chắc cô ả cũng cười ha hả rồi bỏ đi cho xem.

Tôi vừa lau tóc bằng khăn vừa hỏi:

「Thế con thú nhồi bông tìm thấy đâu rồi?」

「Cho xem rồi.」

Akane hất cằm.

「Hắn đang giám định như lão chủ tiệm đồ cổ râu kẽm trong chương trình 『Nandemo Kanteidan』 ấy.」

Con thú nhồi bông Zōmotsu Animal đào được từ trong đất đang được đặt trên bàn, Harakiri Tora đang ngắm nghía nó.

「Cái này, là một con thú nhồi bông khá cổ đấy.」

Harakiri Tora nói. Con này biết nói. Như tôi đã giải thích sơ qua trước đây, nó là 「Sứ giả của Người điều phối」 đã chọn tôi làm Kämpfer. Công việc của nó là đưa ra cảm tưởng hoặc chê bai mọi việc tôi làm.

「Là Hà Mã Bị Tông Xe của dòng Zōmotsu Animal.」

「Mày rành ghê nhỉ.」

Tôi ngán ngẩm. Chỉ là thú nhồi bông mà kiến thức còn hơn cả tôi.

「Cả dòng Zōmotsu Animal tôi nhớ hết đấy chứ. Con này tìm thấy ở đâu vậy?」

Nghe nói nó là sản phẩm đời đầu, điểm đặc biệt mà nhà sản xuất chú trọng là vết bánh xe in trên lưng.

「Trong đất.」

Tôi giải thích qua loa. Bị bắt đi đào hầm, rồi tìm thấy nó ở đó. Tiện thể nói luôn chuyện sắp tổ chức lễ hội văn hóa.

「Hô. Thường thì tổ chức vào mùa thu chứ nhỉ.」

「Nghe bảo làm trước mùa hè để thắt chặt tình đoàn kết học sinh sớm hơn. Quan trọng hơn, Hà Mã Bị Tông Xe là cái gì. Đồng bọn của mày à?」

「Đồng bọn...... có vẻ đã từng là vậy.」

「Cái gì cơ?」

「Hồn xiêu phách lạc rồi. Con này ấy.」

Harakiri Tora dùng chân trước ngắn tũn chỉ vào Hà Mã Bị Tông Xe.

「Có vẻ như vốn là vật chứa của một Sứ giả giống tôi, nhưng giờ chỉ là thú nhồi bông bình thường thôi.」

「Sao mày biết hay thế?」

「Có dấu vết mà.」

Tôi chẳng phân biệt được gì, nhưng chắc là có ở đâu đó.

「Đã từng là Sứ giả, nghĩa là có một Kämpfer ở gần con này đúng không?」

「Thì là vậy đấy.」

「Thế Kämpfer đó đi đâu rồi?」

「Nghĩ là đã biến mất thì hợp lý hơn.」

「Tức là bị giết rồi hả?」

Harakiri Tora trả lời vòng vo. Akane nói thẳng toẹt ra. Cô ả này lúc nào cũng trực diện.

「Nếu vốn là Sứ giả, thì nghĩ là đã bị giết cho nhanh.」

「Sao nhỉ. Nghĩ theo lẽ thường thì là vậy, nhưng biết đâu lại khác.」

Khác ở chỗ nào.

「Nó được chôn ở đoạn nào vậy?」

Tôi nhớ lại vị trí trên mặt đất rồi chỉ.

「Đường ranh giới với khu nam sinh...... Chắc là dưới gốc cây của khu đó.」

「Ha ha. Chôn dưới vật làm mấu đấy à. Đào thêm có khi ra cả đống ấy chứ.」

「Giống giấu xác chết thật.」

Dù là thú nhồi bông nhưng chắc chắn nó từng có ý thức. Khác hẳn với Furby hết pin.

「Lý do thì không biết. Tôi chỉ suy đoán được đến đây thôi.」

「Có ai rành hơn mày không?」

「Để xem nào......」

Giọng nói đăm chiêu. Cứ như đang nghe Nobita tâm sự vậy.

「Shizuku-san chắc được đấy. Cô ấy là Kämpfer kỳ cựu, có khi còn biết rõ hơn tôi ấy chứ.」

「Đừng có giỡn mặt!」

Người hét lên không phải tôi mà là Akane. Tuy nhiên tôi cũng cùng ý kiến.

「Bảo tao đi hỏi con mụ đó á! Xin kiếu. Chỉ nhìn cái mặt quá mức xinh đẹp của ả là tao muốn nôn rồi. Thà hôn vào mông Mephistopheles còn hơn.」

Vẫn thô thiển như mọi khi nhưng tôi đồng cảm. Càng ít dính dáng đến cô ta càng tốt cho cả tâm hồn lẫn thể xác.

Vì không phải người trong cuộc nên Harakiri Tora tỏ ra dửng dưng.

「Vậy thì cứ để nguyên thế thôi.」

「Chả liên quan gì sất.」

Akane ngậm một cây Pocky, cắn rau ráu. Mang theo người cơ à.

「Để nguyên cũng chả sao. Mở miệng nói chuyện với ả là một sự tra tấn. Không biết cũng chả chết ai.」

「Nhưng là Kämpfer mà......」

「Shizuku thì giết. Kẻ nào đeo vòng tay đỏ thì giết hết. Do dự là bị giết ngược ngay. Phải rồi.」

Cô ả lườm tôi một cái sắc lẹm.

「Cậu mà ngáng chân thì tôi cũng giết luôn đấy.」

Đúng là cái cách chết đáng ghét. Cuộc đời chẳng có gì đáng tự hào, nhưng chết vì bị chó dữ cắn thì tôi xin kiếu.

「A?」

「......Này khoan đã. Ai bị bắn cơ? Tôi á?」

Tôi vội vàng tham gia vào cuộc nói chuyện, nhưng chẳng ai trả lời. Harakiri Tora (có lẽ) đang cười nham hiểm, còn Akane thì ngậm Pocky như hút thuốc lá và lườm tôi cháy mặt.

「Mở miệng nói chuyện cũng thấy phiền, Natsuru.」

「Không muốn giải thích.」

「Chả hiểu gì sất.」

Thực ra tâm trạng tôi cũng đang bực bội chuyện cái bồn tắm nên luôn trong tư thế sẵn sàng bắn đây.

「Này. Cậu cũng là ủy viên lớp lo lễ hội văn hóa đấy, thế này thì hỏng.」

「Ai nói chuyện lễ hội văn hóa đâu.」

「Ý là đừng có dỗi vì mấy chuyện không đâu ấy.」

「Làm ủy viên thực hiện trong lễ hội văn hóa à?」

Harakiri Tora hỏi, nên tôi kể thêm chi tiết. Bị ép làm ủy viên, rồi dường như sắp bị bắt tham gia cuộc thi Misscon (Hoa khôi) nữa, kể nốt luôn.

「Hắc hắc hắc hắc hắc.」

Con thú nhồi bông cười như Mito Komon. Tuy nhiên chất giọng không phải của Tono Eijiro, Nishimura Ko hay Ishizaka Koji, mà là giọng của Shizuka-chan đời trước.

「Tham gia Misscon thì buồn cười thật. Natsuru-san có tham gia không?」

「Chưa quyết. Hay đúng hơn là sẽ từ chối.」

「Làm thế đi. Lời nói nhảm nhí của con ả Sakura đó, nghe làm cái gì.」

Akane nhổ toẹt một câu. Lại nữa rồi. Cô ta cực kỳ ghét Sakura-san. Ghét sâu sắc từ lúc chưa biến thân chứ không chỉ phiên bản chó dữ. Ghét một người đẹp như thế, không biết là có hiểu lầm gì đây.

「Sao cậu lại ghét Sakura-san đến thế?」

「Ai mà biết. Đi mà hỏi cái tôi lúc chưa biến thân ấy.」

「Cùng một người còn gì.」

「Không muốn nói. Đặc biệt là lúc này.」

Nói vậy nhưng cô nàng vẫn tiếp tục.

「Sự chậm tiêu của cậu đúng là ác mộng. Tôi không phải muốn cậu nhận ra, nhưng cái tôi lúc chưa biến thân cứ để ý mãi. Bực cả mình.」

「......Chuyện gì cơ?」

Akane vò đầu bứt tai.

「Cậu là thằng ngu nhất thế giới mà lại có duyên với phụ nữ, nghĩ mà tức. Con mụ Sakura thì đáng ghét, con Mộc Cầm (Mokkin - chơi chữ Mikoto) thì là bạn thuở nhỏ. Cái này là gì, kiểu treo biển từ chối khách vãng lai như tôi ấy hả?」

「......Cái gì thế. Biển hiệu quán nhậu à?」

「Đồ ngu. Đi chết đi.」

Chửi rủa thậm tệ thật. Ánh mắt đáng sợ quá. Harakiri Tora thì có vẻ thích thú như biết được điều gì đó, thật tình, ở nhà mình mà thấy khó ở ghê.

「Gì vậy, sắp tối rồi mà.」

Rầm rầm, cửa ra vào bị đập mạnh.

Tôi liếc nhìn đồng hồ. Đến thăm giờ này, chắc là thu tiền báo à?

「Na~ tsu~ ru~! Có nhà không~!!」

Giọng nói to đến mức vô tư lự vang vọng khắp hàng xóm. Là Mikoto chứ ai. Kondo Mikoto.

「Vào đấy nhớ~」

「Ồn ào quá, làm phiền hàng xóm đấy.」

Tôi đứng dậy. Lúc đó Harakiri Tora lên tiếng.

「Này, cho vào được không đấy?」

「Không, Akane-san đang......」

「Này, Akane.」

「Gì.」

Phải rồi. Akane vẫn đang trong dạng biến thân thành Kämpfer. Người phụ nữ chó dữ đang ngậm Pocky, vẻ mặt đầy phẫn nộ.

「Biến trở lại đi. Mikoto đến rồi.」

「......Xin kiếu.」

Cô ta vừa nói ra một điều không thể tin nổi.

「Tại sao tôi phải làm theo lời cậu chứ. Dâng con ngốc Mộc Cầm đó lên đây. Bắn chết nó giảm đi một tình địch.」

Tình địch là cái quái gì.

Hơn nữa, với câu nói này thì không thể cho Mikoto vào được. Cô ả này đã nói là làm. Sẽ xả đạn không thương tiếc, bạn thuở nhỏ của tôi sẽ lỗ chỗ như cái rổ mất.

「Đừng nói linh tinh nữa, biến trở lại đi.」

「Cậu định coi tôi là kẻ lập dị à?」

「Dị?」

「Không nghe thấy à. Để nguyên thế này là được.」

「Tôi không được. Định biến nhà tôi thành biển máu à?」

「Chỉ tốn một cái xác thôi. Tội còn nhẹ hơn Ed Gein chán.」

「Không phải vấn đề nhiều hay ít!」

「Lắm mồm thế. Cậu cũng biến thân đi? Tôi dùng chút sức là cậu bị kéo theo ngay đấy.」

Hỏng rồi. Cô ta dở chứng rồi.

Cứ thế này thì tính mạng Mikoto nguy to. Đương nhiên cuộc đời tôi cũng nguy. Tầm tuổi này mà bị cảnh sát thẩm vấn thì xin kiếu.

Tôi quyết định, lao vào.

Cố sức đè cô ta xuống.

Akane giãy giụa, nhưng tôi cũng đang liều mạng. Dù sao cũng là chuyện sống chết mà.

「Im đi! Nhờ ai mà cậu mới vất vả thế này hả!」

「Uoa! Tên này, dám động tay động chân với phụ nữ. Cái đầu toàn game khiêu dâm kia!」

Cơ thể người phụ nữ chó dữ mềm mại bất ngờ khiến tôi giật mình, nhưng tôi xốc lại tinh thần ngay. Buông ra là chết.

「Natsuru, nhớ đấy nhé! Tôi không tha cho cậu đâu!」

「Im lặng! Nghe thấy ở dưới bây giờ!」

Định bịt miệng lại nhưng không xong. Theo phản xạ, tôi cầu cứu thứ ở trên bàn.

「Này, mày cũng là thú nhồi bông thì làm gì đi chứ!」

Tôi cũng tự thấy lý lẽ của mình vô lý. Harakiri Tora có vẻ cũng nghĩ thế.

「Làm gì là làm thế nào.」

「Làm cho Akane biến trở lại ấy!」

「Tự ý chí của cổ mới biến lại được chứ.」

Nhân vật chính Akane thì đang cố thoát khỏi tay tôi, gào lên: 「Tên Natsuru kia! Không buông ra là tao giết! Buông ra cũng giết!」. Á, nó cắn. Đúng là chó thật.

「Lần đầu mày làm cho tao rồi còn gì!」

「À, cái đó à.」

Harakiri Tora gãi gãi cái băng bịt mắt.

「Không biết có tác dụng với Akane-san không đâu nhé.」

「Sao cũng được, làm đi!」

Tôi kẹp chặt Akane đang la hét om sòm. Giả vờ không nghe thấy câu 「Tao giết chết mày!」.

「Nhanh lên!」

「Vậy thì.」

Harakiri Tora dùng cái chân ngắn tũn đá vào bàn.

「Hự!」

Khí và tiếng hét thoát ra từ miệng Akane. Cô nàng dính cú đấm của Harakiri Tora vào chấn thủy, ngất xỉu ngay trên chiếu tatami.

Mikoto xuất hiện ngay sau đó.

「Ossssu.」

Chào kiểu Ikariya Chosuke xong, cô nàng chạy huỳnh huỵch lên cầu thang. Thật tình, cứ như nhà mình vậy.

「Khỏe không Natsuru!」

「Không khỏe lắm.」

Tôi chỉnh lại quần áo xộc xệch. Đúng hơn là mệt. Vừa vật lộn xong mà.

「Gì thế~, như ông già ấy. Học sinh cấp ba mà héo hon thế thì tương lai bi thảm lắm.」

「Tại cậu khỏe quá mức thôi.」

「Bạn thuở nhỏ đến thì mở cửa nhanh nhanh chứ. Làm người ta làm ồn ngoài cửa.」

「Biết thế thì im lặng chút đi.」

Cô nàng nhìn thấy cô gái đang nằm chỏng chơ giữa phòng, mắt tròn mắt dẹt.

「......Đây chẳng phải là, Akane-chan sao?」

Akane đã trở lại bình thường đang rên rỉ 「Ư ư......」. Một lúc sau, cô ấy lồm cồm bò dậy.

「Sao thế Akane-chan?」

「Hu......」

Sau lớp kính, nước mắt đang rưng rưng.

「S, sao thế?」

「Đ, đ, đau quá......」

Akane ôm bụng ngồi thụp xuống. Mikoto vội vàng chạy lại gần.

「Bị đấm......」

「Hả, Natsuru, cậu làm à?」

「Không, không phải tôi.」

Kẻ đấm là con thú nhồi bông đang làm vẻ mặt vô tội đằng kia kìa. Đương nhiên là không thể nói thế được. Đến cả Mikoto cũng nổi giận đùng đùng. Dù tôi là người nhờ.

「Sao lại đánh phụ nữ hả. Sở thích của cậu đấy à, SM!?」

「Thuần ái (Jun-ai) mà lại đánh con gái à?」

「Thất lễ quá. Tôi là thuần ái đấy.」

Nói thì đúng là thế, nhưng sao tôi thấy không phục chút nào. Tôi cứu mạng cậu đấy nhé.

「K...... Không phải đâu......」

Dù đau nhưng Akane vẫn cố giải thích cho Mikoto.

「Không phải Natsuru-san đánh đâu....... Cái đó....... là tại tớ không tốt...... chắc vậy.」

「Không cần bao che cho kẻ đánh phụ nữ đâu Akane-chan. Kiện không?」

「Đã bảo...... không phải Natsuru-san mà......」

「Vậy ai làm?」

「......Người xúi giục...... chắc là Natsuru-san...... nhỉ......」

Mikoto nhìn tôi đầy nghi ngờ.

「Vẫn là cậu.」

「Natsuru. Trong lúc tớ đi Trung Đông, cậu đã trở thành kẻ bất nhân rồi nhỉ.」

Mikoto gật gù ra chiều đã hiểu. Hiểu cái gì mà hiểu. Chắc chắn chả phải điều gì tốt đẹp.

「Không có đâu.」

「Thì cậu đánh Akane-chan còn gì.」

Khó giải thích thật. Không đánh nhưng đúng là có xúi giục. Và chuyện đó là để cứu Mikoto.

「Không phải đánh...... nói sao nhỉ, là chuyện bắt buộc thôi. Cậu không hiểu được đâu.」

Nhưng nói thế này liệu có tin không nhỉ. Chắc là không rồi.

「......Natsuru-san không có lỗi đâu......」

「Khỏi cần bênh vực cậu ta Akane-chan. Kiện tên này ra tòa, thiến hắn đi là xong chuyện.」

Nói cái gì với bạn thuở nhỏ thế hả.

「Đã bảo là không làm gì rồi mà. Akane-chan cũng nói thế còn gì.」

「Không làm gì là không thế nào.」

「Không, đúng như Natsuru-san nói đấy. Cứ để thế thì tớ...... à ừm, sẽ gây ra chuyện khủng khiếp mất......」

「Đấy, cô ấy cũng bảo thế rồi. Là chuyện bất khả kháng thôi.」

Nghe tôi nói, Akane gật đầu. Harakiri Tora cũng khẽ gật gù. Vẻ mặt Mikoto thì cực kỳ nghi hoặc.

「......Nếu thế thì thôi. Nhưng Natsuru này, trong tớ thì cậu bị hạ xuống một bậc rồi đấy. Không tắm chung với cậu nữa đâu.」

「Chuyện hồi mẫu giáo rồi còn lôi ra.」

Lại chuyện tắm rửa. Bị nguyền rủa hay sao ấy.

「Tớ đến nấu cơm đây.」

「Mikoto, cậu đến làm gì vậy?」

Cô bạn tự xưng là bạn thuở nhỏ quay mặt đi.

「Sao tự nhiên mất hứng thế nhỉ~」

「Tại Akane-chan tội nghiệp quá mà. ......Có sao không? Còn đau không?」

「Đến không ai mời, rồi tự nhiên mất hứng là thế nào. Xấu tính vừa thôi.」

「Tớ ổn...... mà.」

Đương sự Akane có lẽ cảm thấy có lỗi vì đã la lối 「Giết」, nên lại đứng về phía tôi. Biến thân thì chắc chắn thành kẻ thù, nên chỗ này phức tạp thật.

「......À, Kondo-san.」

「Hửm?」

「Nguyên liệu nấu ăn, có không?」

「Tất nhiên. Tớ mua đến mà.」

「Vậy để tớ nấu cho......」

Akane vừa ôm bụng vừa định đi vào bếp.

「Nguyên liệu trong tủ lạnh đúng không? Tớ sẽ nấu, cậu ở lại ăn nhé......」

「Khoan đã nào. Sao lại là Akane-chan nấu!」

「Cũng coi như...... là nhiệm vụ của tớ mà.」

「Thế thì, tớ cũng nấu!」

「Cậu bảo mất hứng rồi mà?」

Tôi thắc mắc hỏi, nhưng bị mắng ngay:

「Đừng có xía vào chuyện thừa thãi!」

Một lúc sau, bữa tối hoàn thành.

Món ăn của Akane rất tỉ mỉ. Cơm, rau ninh, súp miso. Hương vị chuẩn mực và an tâm. Sống một mình thì mấy món này ngon tuyệt.

「Ngon thật đấy.」

Vừa đưa đũa lên miệng, tôi lỡ buột miệng khen.

「Vậy sao ạ......」

Akane có vẻ hài lòng. Cơn đau bụng chắc cũng đỡ rồi.

「Ư ~...... Đáng lẽ là món cà ri chứ.」

Tâm trạng Mikoto không tốt. Áp thấp nhiệt đới à. Vì đang nóng nên chắc là hiện tượng El Niño rồi.

「Sao lại biến thành món ninh thế này.」

「Ủa, cậu không nấu à?」

「Định nấu, nhưng Akane-chan làm nhanh quá. Chả đến lượt tớ.」

Mikoto phồng má. Cử chỉ như học sinh tiểu học, nhưng cô nàng làm thì trông cũng khá dễ thương. Dù tôi nhìn chán rồi.

Tôi nghĩ Akane và Mikoto cùng nấu thì tốt hơn, nhưng có vẻ cũng không ổn. Từ Akane cho đến Mikoto, tâm lý phụ nữ đúng là khó hiểu ngang toán cao cấp.

Akane thu mình lại. Có vẻ đang sợ sệt. Thế thì đừng có nấu ngay từ đầu phải hơn không.

「Thế, cậu đến chỉ để nấu cơm thôi à?」

「A, đúng rồi.」

Mikoto đặt đũa xuống.

「Có chuyện cần nói với cậu. Về lễ hội văn hóa. Natsuru và Akane-chan đều là ủy viên thực hiện đúng không?」

「Vâng......」

「Ừ.」

Tôi và Akane đồng thanh xác nhận.

「Tớ cũng thế.」

「Hả? Cậu có đi họp đâu.」

「Tại trốn mà.」

「Tự hào ghê nhỉ. Thần kinh kiểu gì đấy.」

「Chuyện đó để sau đi. Nghe đồn là có tổ chức Misscon hả?」

「Có. Hội trưởng cũng hào hứng lắm.」

「Tớ nghe nói thế này.」

Cô nàng hạ giọng ra vẻ bí mật.

「Nghe bảo Natsuru nữ sẽ tham gia Misscon đấy.」

「Hảảả!」

Tôi giật mình không phải là diễn. Sao con nhỏ này biết?

Mikoto cười nham hiểm. Mày là mèo Cheshire chắc.

「Tin này, là tin chuẩn đấy.」

「Nghe ở đâu?」

「Sakura Kaede. Người đẹp số một Seitetsu ấy, đi rêu rao khắp nơi là 『Natsuru-san sẽ tham gia Misscon』. Giờ chắc tìm người không biết trong trường còn khó hơn ấy chứ.」

Tôi và Akane nhìn nhau. Akane liếc nhìn tôi. Chợt nhận ra. Ra là vậy, cái này là để chặn đường lui của tôi đây mà. Sakura-san tuyệt đối muốn tôi tham gia Misscon, nếu bị từ chối thì mất hết ý nghĩa. Nên mới tung tin đồn đi trước.

Đáng sợ thay sự chấp niệm của phụ nữ. Bày mưu tính kế thế này, cứ như đám con gái lớp 2-4 vậy. Tất nhiên, tôi cũng thích điểm đó, coi như là vậy đi.

Tốc độ lan truyền nhanh thật. Hơn nữa người nói lại là Sakura-san. Cô ấy định làm gì đây. Misscon mới được quyết định trong cuộc họp sau giờ học hôm nay thôi mà.

「Cảm giác cứ dễ dàng tham gia thế này, thấy hơi thất vọng về Natsuru nữ nhỉ. Vừa nghỉ học vì bệnh quay lại mà đã thi Misscon, chắc là thích nổi bật ha.」

「Không phải...... thế đâu.」

「Tớ cũng nghĩ thế, nhưng chắc phải nghĩ lại rồi.」

「Tớ cũng vậy, lúc đầu nhìn tưởng là người kín đáo hơn cơ. Nhưng Misscon thì...... giá mà đừng nói ủng hộ.」

「Ủng hộ là sao?」

Lúc nói chuyện với cô nàng dưới lốt nữ, hình như cô nàng có nói thế thật.

「Ồn ào quá...... sao cũng được mà.」

Mikoto đỏ mặt càu nhàu. Cảm à? Đang có dịch đấy.

「Natsuru, cậu tính sao?」

「Tính sao là tính gì.」

Bảo tôi làm gì bây giờ. Chỉ còn mỗi nước tham gia Misscon thôi.

「Natsuru nữ ấy. Không thấy cay cú à? Có vẻ làm bộ lạnh lùng ít nói nhưng đến mức đó thì thấy ghê ghê. Lúc nói chuyện với tớ cũng im thít. Vì đẹp nên trông cũng được, nhưng mở miệng nói chút đi chứ.」

「Chuyện cậu không ưa...... tớ cũng hiểu cảm giác đó, nhưng làm gì được. Cô ấy chắc...... sẽ từ chối thôi...... nhỉ.」

Cô ta đang bối rối đấy. Xin lỗi nhé. Tại sốc quá không nói nên lời.

「A? Trông thân thiết nhỉ. Thích hả?」

「Không phải thế......」

Mikoto phản ứng y hệt Sakura-san. Cứ phải để ý từng tí một.

「Mà thôi. Vậy thì, cho Natsuru nữ nếm mùi đau khổ chút đi? Misscon mà không có gió, để cô ta thắng thì tức lắm.」

「Chắc không thắng nổi đâu.」

「Cái đó......」

Akane nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng.

「Nhưng Natsuru-san...... Natsuru-san nữ ấy, cô ấy cũng xinh đẹp mà, chắc sẽ là một trận đấu cân sức......」

「Ơ kìa. Akane-chan bênh vực Natsuru nữ à?」

Mikoto có vẻ không hài lòng.

「Không phải thế......」

Đúng là không phải thế thật. Vì ghét Sakura-san nên mới bênh tôi. Kẻ thù của kẻ thù là bạn. Dùng cách này chắc đúng rồi nhỉ.

「Không, tôi muốn Sakura-san thắng.」

「Tớ thì ai thua cũng được.」

「Tớ thì Natsuru-san......」

Mỗi người một phách. Suy nghĩ khác nhau hoàn toàn. Hơn nữa tôi lại không ủng hộ chính mình nên càng rắc rối.

「Tóm lại, tớ sẽ đề cử Sakura-san. Nhờ cậu hợp tác nhé.」

Mikoto ép buộc.

Chủ nghĩa trung tâm bản thân của cô nàng này không có chút do dự nào. Nguyện vọng của bản thân là ưu tiên hàng đầu. Phát quật di tích ở Trung Đông nhưng lại phá vỡ hiệp định với đội khảo sát Anh, rồi đổ tội buôn lậu cho họ để đuổi đi, nghe mà choáng váng tập hai. Hơn nữa đội khảo sát đó hình như buôn lậu cổ vật thật, nên càng choáng hơn.

「Sakura Kaede.」

「Ai vậy.」

Mikoto làm vẻ mặt như vừa nghĩ ra ý tưởng tuyệt vời. Sakura-san á!

「Nên mới dựng lên đối thủ cạnh tranh. Có chế độ đề cử mà. Bên này cũng dùng người đẹp là được.」

Người phụ nữ số một Học viện Seitetsu là Sakura-san. Tôi sẽ biến sự thật không thể chối cãi này thành điều chắc chắn.

Quyết định rồi, tôi sẽ tham gia Misscon. Và đóng vai trò hỗ trợ cho Sakura-san.

Thế thì đỡ phải lộ diện. Tốt quá còn gì.

「Tớ cũng nghĩ thế.」

「Cảm ơn.」

「Sakura-san nhất định phải thắng. Cái loại Senō nữ đó sao mà thắng được. Ngoài Sakura-san ra, không ai xứng đáng làm Miss Học viện Tinh Thiết cả.」

Mikoto chớp chớp mắt trước sự hùng hổ của tôi. Đang lẩm bẩm 「Sốt à?」. Tôi đang bùng cháy vì Sakura-san đấy.

「Vậy đối thủ này cũng sẽ khiến Natsuru nữ khổ chiến đây. Không thắng dễ dàng được đâu. Phiếu bầu cũng sẽ bị chia nhỏ.」

Đương nhiên là người ấy thì không ai phàn nàn gì rồi. Trong bảng khảo sát của Hội nghiên cứu Mỹ thiếu nữ, cô ấy luôn tranh vị trí số một với Shizuku, còn về mặt tính cách thì chắc chắn đứng đầu. Tất nhiên trong tôi cô ấy là vương giả vĩnh cửu.

Nhưng ý muốn của đương sự thì sao. Cô ấy là người khiêm tốn, không thích đánh giá người khác cũng như bị người khác đánh giá. Nhưng gần đây cô ấy có vẻ xông xáo nhỉ.

Tôi hát dở tệ.

Còn phải nghĩ đến cả lớp nữa. Đám con trai thì kệ đi, nhưng đám con gái mới phiền. Bọn nó chắc chắn chẳng làm gì tử tế đâu.

Học sinh cấp ba nên chắc không đến nỗi, nhưng lỡ bị bắt biểu diễn tài năng lẻ thì sao. Tôi có biết làm gì đâu.

Tóm lại là Misscon. Nghĩ đến thôi đã thấy u ám. Chắc bị bắt mặc đồ bơi quá.

Chỗ này cần thay đổi tư duy. Tôi dừng đũa, trầm ngâm suy nghĩ.

Sẽ làm bằng mọi giá để cô ấy thắng. Hơn nữa làm thế thì tôi (nữ) sẽ không bị nổi bật nữa. Toàn chuyện tốt.

Tôi gật đầu mạnh mẽ với Mikoto.

「Akane-chan.」

「Dạ......」

Lờ đi.

Tôi từ từ hướng ánh mắt sang.

「Ủy viên thực hiện khu nữ sinh, nhờ cậu nhé.」

「Để Sakura-san thắng. Không được chậm trễ.」

Akane quay mặt đi. Có vẻ đang phụng phịu. Hừm, hơi quá đáng với người ghét Sakura-san rồi.

Mikoto đang thắc mắc 「Sao cậu lại nhờ ủy viên thực hiện khu nữ sinh?」, nhưng thôi kệ. Vì Sakura-san, tôi sẵn sàng hy sinh bất cứ thứ gì. Quan hệ với Akane có trở nên tồi tệ cũng đành chịu.

Giữ bí mật trong lòng, tôi tiếp tục ăn bữa tối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!