Phần 2: Kiếm và trái tim

Lời bạt - Tổng kết Tập 2

Lời bạt - Tổng kết Tập 2

2023/10/25 13:16:49 UTC+8

---

Kính gửi các độc giả thân mến:

Đến đây, tập 2 của cuốn sách cuối cùng đã kết thúc.

Tập này tổng cộng có 29 chương, nếu tính cả hai chương gộp ba thì thực tế bằng 33 chương. Thật ra đây là cách phân chương rất đúng với phong cách của người viết.

Các độc giả quen thuộc hẳn đều biết, thông thường một tập của người viết rơi vào đúng khoảng 32 đến 34 chương. Bộ "Ma Dược"[note87793] thì có hơi ngoại lệ một chút.

Quay lại với cuốn sách này. Tên tập này là "Kiếm và trái tim". Chủ yếu là, ừm, dùng lời lẽ mà mọi người đều biết để nói thì là "buff" cho Carol-chan nhà chúng ta một cái "hack", cái hack này đại khái giống như Cửu Vĩ đối với Naruto vậy... Do đó, việc giao tiếp với Đọa Lạc Quân Vương hiển nhiên cũng sẽ là một trong những tình tiết chính về sau, Đọa Lạc Quân Vương dạng người là một loli tóc đen có xúc tu.

Điểm khá then chốt của tập này là: Arnold đã tỏ tình với Carol.

Thật ra về điểm này, bản thân người viết cũng khá đắn đo. Cũng không ngại nói cho mọi người biết, người viết từng do dự xem có nên làm thành kiểu tình cảm "tình bạn" các thứ để hai người giằng co qua lại sau này hay không.

Nhưng nếu làm thế, cảm giác sẽ không đủ “sướng”, giống như người viết từng nói, bản thân người viết rất nhiều lúc viết sách là nhập vai vào góc nhìn độc giả. Ở "lập trường" của độc giả, ừm, giống như trong phần "lời muốn nói" đã nói đấy, đứng ở lập trường độc giả mà nhìn thì sẽ thấy kiểu lằng nhằng đó mang lại cảm giác rất "gượng ép". Hơn nữa cũng sẽ làm hỏng thiết lập nhân vật của Arnold.

Arnold là người thế nào nhỉ? Để người viết nghĩ xem... Ý chí kiên định, có chính kiến riêng, tuy chưa chắc đã đúng nhưng luôn nỗ lực suy nghĩ, nhận thức dù chưa toàn diện nhưng biết khiêm tốn học hỏi. Lương thiện, sẵn lòng tin tưởng người khác... Những “thuộc tính” này, hay dùng cách nói tế nhị hơn là "nhãn dán", là thiết lập nhân vật. Giả sử trong cục diện này mà Arnold vẫn không nói ra lòng mình, chỉ vì những lý do như "xấu hổ", "ngại ngùng" hay "sợ bị Carol từ chối" mà biến thành cục diện dây dưa lằng nhằng, thế thì rất khó nói Arnold là nam chính mà bản thân người viết yêu thích.

Nói cụ thể hơn thì là: Không đủ bá khí.

Cho nên ở đây, tôi đã chọn để Arnold tỏ tình.

Vậy có gì không tốt sao? Thật ra người viết cũng rất muốn nhìn cảnh Carol-chan bày ra vẻ mặt ghét bỏ đuổi người đàn ông thích mình sang một bên, sau đó vừa "ăn" cái boomerang của chính mình vừa thầm tủi thân.

Tất nhiên, giống như đã nói trước đó, cuốn sách này là thuần ái, cho nên, bất kể các cô gái khác sau khi chịu sự dạy dỗ của Carol có trở nên chủ động hay tính tấn công mạnh đến đâu đi nữa. Arnold rốt cuộc vẫn một lòng hướng về bé Carol nhà ta. Các vị không cần lo lắng về điểm này.

Và một điểm cần nhấn mạnh ở đây là, Carol ở thời điểm hiện tại quả thực chưa có loại tình cảm đó với Arnold, cô ấy hiện vẫn chưa trả hết "ân tình của Arnold". Đối với người như Carol, điều này có nghĩa là không thể giao tiếp bình đẳng với Arnold, cũng dẫn đến khó nảy sinh thứ tình cảm gọi là yêu đương.

Đây cũng là một điều rất quan trọng cần chỉ rõ. Tất nhiên cũng có thể nói là cô ấy có chỗ cứng miệng, nhưng giống như người viết đã nói, Carol không phải là đối tượng dễ công lược. Do đó, Arnold vẫn còn phải khổ não một thời gian nữa.

Ừm... đại khái là vậy đi. Về cuốn sách này, tôi chỉ có thể nói là "tôi sẽ khắc họa thật tốt". Dù sao thì, thi sĩ mà, thực ra cảm giác rất giống với nghề tác giả này, bản thân người viết thực sự rất mong chờ.

Ừm, ngày mai cập nhật tập tiếp theo. Tên tập là "Ẩn lưới lớp mặt nạ".

Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người suốt thời gian qua, mong rằng có thể cùng mọi người đi tiếp chặng đường dài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!