Tập 23

ACT 2

ACT 2

ACT 2

Từ khi còn nhỏ, Albertina đã là một đứa trẻ đặc biệt. Cô bé có thể nhìn và nghe thấy những thứ mà người khác không thể. Cô không hiểu tại sao lại như vậy, cũng chẳng thể hình dung được cảm giác không cảm nhận được những thứ đó là như thế nào. Rất nhiều điều cô cho là bình thường và tẻ nhạt lại trở nên vô cùng lạ lùng trong mắt người khác. Những thứ cô tin là dễ hiểu thì lại hoàn toàn xa lạ với mọi người, và ngược lại.

Ban đầu, cô đã cố gắng suy nghĩ giống như mọi người, nhưng cô đơn giản là không thể làm được. Cuối cùng, cô thôi không suy nghĩ nữa.

— Oáp... Lại một ngày nữa mở mắt ra là chỉ thấy biển trời mênh mông.

Yuuto bước ra khỏi cabin và đi lên boong tàu, gượng cười. Khung cảnh quả thực rất tráng lệ, nhưng cậu đã ở trên con tàu này suốt cả tháng trời kể từ khi khởi hành từ Tarshish, thủ phủ mới của Tộc Thép. Sau chuyến này, cậu chẳng còn muốn nhìn thấy biển thêm lần nào nữa.

— Lẽ ra giờ này chúng ta phải đến nơi rồi chứ nhỉ? — Cậu hỏi.

Yuuto và cả nhóm hiện đang tiến về phía đông – rất xa về phía đông – băng qua Biển Địa Trung Hải. Họ đang hướng tới nơi mà thời hiện đại gọi là Trung Đông, hay "Phương Đông" trong thời đại này. Nhờ chiến thắng trước Tahurwaili, lãnh thổ của Tộc Thép đã mở rộng đáng kể, nhưng Yuuto không phải loại người sẽ tàn sát cư dân bản địa để chiếm đất, và châu Âu phiên bản này cũng không rộng lớn như bản đồ hiện đại. Họ cần nhiều không gian hơn. Rất nhiều.

Một thước đo tốt để đánh giá hiệu quả của mùa vụ là đo lượng lúa mì thu hoạch được từ một hạt giống gieo xuống. Tại quê nhà ở Yggdrasil, cậu đã áp dụng hệ thống luân canh Norfolk – một quyết định giúp sản lượng tăng gấp mười lần. Tuy nhiên, ở châu Âu này, mùa màng của họ chỉ đem lại sản lượng gấp ba đến bốn lần. Số lượng đó không đủ để nuôi sống khoảng một triệu người dân Yggdrasil.

Về lý thuyết, nếu cậu sử dụng hệ thống Norfolk ở vùng Phương Đông cổ đại, cậu có thể tăng kích thước mùa màng lên đáng kể một cách dễ dàng, nhưng cậu đã quyết định không làm vậy vì lo ngại khả năng viết lại lịch sử. May mắn thay, Yuuto đã tìm ra một giải pháp – thương mại Địa Trung Hải. Nếu họ không có lương thực, tại sao không đơn giản là nhập khẩu từ những nơi có thừa mứa?

Với quyết định đó, Yuuto đã khởi hành một chuyến đi để kiểm tra các loại hàng hóa. Đây cũng được coi là một chuyến du ngoạn thư giãn, thứ mà cậu đang rất cần sau những sự kiện gần đây.

— Phụ thân, Phụ thân! Con cảm nhận được có một thị trấn ở phía trước!

— Ồ, xem ra cuối cùng chúng ta cũng tới nơi rồi.

Yuuto quay lại khi nghe thấy giọng nói hào hứng của Albertina. Trước mắt cậu vẫn chỉ toàn là biển cả, nhưng cậu tin tưởng Albertina, Einherjar mang trong mình cổ tự Hræsvelgr, Kẻ Tiên Phong của Gió. Nếu cô bé nói có thị trấn phía trước, cậu chắc chắn không có lý do gì để nghi ngờ.

— Cuối cùng cũng được thoát khỏi cái nhà tù trôi nổi này. — Cậu nói, vươn vai thư giãn.

— Nhà tù? Nhưng chúng ta có thể đi bất cứ đâu mình muốn mà! — Cô bé đáp lại, có chút bối rối trước câu nói của cậu.

— Con thấy thế chỉ vì con là thuyền trưởng thôi, Al à. Xin lỗi vì làm mất hứng, nhưng bị nhốt ở đây mà không có gì để làm và cũng chẳng có nơi nào để trốn khiến chỗ này ít nhiều giống một cái nhà tù nổi đối với ta.

Cậu nhún vai và cười khổ. Đã lênh đênh trên biển cả tháng trời, cậu đã chán ngấy tất cả các trò chơi mang theo, và sự tròng trành liên tục của con tàu mỗi ngày khiến cậu say sóng. Thành thật mà nói, cậu đang khao khát được đặt chân lên đất liền.

— Nếu Phụ thân thấy chán, người chỉ cần dỏng tai lên và lắng nghe gió! Gió có âm sắc khác nhau ở mỗi nơi chúng ta đến, người biết không? Yggdrasil, Tarshish, thậm chí ngay tại đây – tất cả đều nghe hoàn toàn khác biệt! Còn gì thú vị hơn thế nữa?!

— Có lẽ ta sẽ thấy thú vị nếu ta có thể nghe được nó, nhưng ta chịu thôi.

— Ái chà, thật đáng tiếc... Kris và Hilda cũng không nghe được, nhưng con thực sự ước mọi người có thể. Nó thú vị lắm mà.

Albertina chán nản rũ vai xuống. Dù Yuuto thấy tội nghiệp cho cô bé, nhưng việc mong đợi cậu làm được điều mà ngay cả Kristina và Hildegard cũng bó tay thì quả là đòi hỏi quá cao. Cậu nhanh chóng lảng sang chuyện khác.

— Nhưng ta nghĩ việc con có thể nghe thấy gió thật sự rất tuyệt vời. Nhờ có con mà chúng ta mới đến được đây nhanh chóng và an toàn.

Tất nhiên, đây không phải lời nịnh nọt – đó là ý kiến trung thực của Yuuto. Biển cả đầy rẫy những mối nguy hiểm như bão tố, rạn đá ngầm và giông lốc – một thực tế sẽ không thay đổi ngay cả ba nghìn năm sau trong Kỷ nguyên Khám phá – vậy mà Albertina có thể cảm nhận và tránh né những hiểm họa đó với độ chính xác tuyệt đối. Thêm vào đó, bằng cách đọc gió, cô bé có thể đưa con tàu đến đích nhanh hơn bất kỳ ai khác. Khi nói đến biển khơi, Albertina thực sự chẳng khác nào một vị thần.

— Ehe he...

Nghe lời khen của Yuuto, Albertina gãi đầu và cười toe toét hạnh phúc. Cô bé thậm chí còn không nhận ra Yuuto đã đánh trống lảng. Ngẫm nghĩ về việc cô em gái của Al sẽ không bao giờ để một chuyện như thế trôi qua mà không bị phát hiện, Yuuto thấy sự ngây thơ của Albertina thật dễ thương.

— Dù sao thì, cứ tiếp tục phát huy nhé.

Yuuto xoa đầu cô bé.

Khoảnh khắc cậu làm thế, một cơn ớn lạnh dữ dội chạy dọc sống lưng, cảm giác mà cậu chưa từng trải qua, ngay cả khi đối đầu với Steinþórr hay Fagrahvél. Chuông cảnh báo trong đầu cậu reo lên điên cuồng – trực giác gào thét rằng cậu đang gặp nguy hiểm nghiêm trọng. Cậu hoảng hốt quay phắt lại, và cảnh tượng trước mắt khiến cậu kinh hãi. Cậu co rúm người vì sợ, buột miệng kêu lên một tiếng thảm hại. Yuuto, người từng đối đầu trực diện với Nobunaga huyền thoại, chưa bao giờ bị đe dọa đến thế trong đời... bởi vì ở đó, phía bên kia boong tàu, thủy thủ đoàn đang lườm cậu cháy mắt. Nhờ sức mạnh to lớn từ công việc nặng nhọc hàng ngày, chỉ một người trong số họ thôi cũng có thể xé xác Yuuto bằng tay không. Tất cả bọn họ đang tụ tập lại, nhìn chằm chằm vào cậu như diều hâu rình mồi.

"Đ-Đáng sợ quá!" Yuuto thầm nghĩ.

Ánh mắt của họ ánh lên vẻ đe dọa bất thường. So với Yuuto, họ chỉ là những kẻ ở dưới đáy của hệ thống phân cấp. Những thuộc hạ thấp kém. Khoảng cách giữa vị thế Chủ tướng của cậu và họ giống như trời với vực. Họ sẽ không bao giờ dám nói điều gì xấc xược trước mặt Yuuto, chứ đừng nói đến việc động tay động chân với cậu.

Nhưng đó chính xác là lý do tại sao nó đáng sợ.

Vì họ không thể làm gì ngoài mặt, cậu có thể cảm thấy sự oán giận đang tích tụ bên trong, cơn giận bóp méo cảm xúc của họ thành những ý định độc ác, tàn nhẫn. Cậu có thể thấy trong mắt họ một sự điên cuồng đáng sợ chực chờ bùng nổ bất cứ lúc nào.

— A-A, ta vừa nhớ ra Felicia nhờ ta làm chút việc.

Tất nhiên là cô ấy không nhờ, nhưng nói dối cũng có thể hữu ích trong hoàn cảnh phù hợp. Dù ở thời đại nào, không có gì đáng sợ hơn những tín đồ cuồng tín. Đôi khi, thận trọng mới là thượng sách.

— Con làm gì ở đây một mình thế, Kris?

Khi rút lui về cabin, cậu thấy Kristina đang dựa lưng vào tường như thể chẳng có việc gì làm, không nhúc nhích dù chỉ một inch. Bình thường, cô bé bám dính lấy chị gái đến mức không thể tách rời ngay cả trong thời gian rảnh, nên thế này thật không giống cô chút nào.

— Mấy đứa lại cãi nhau à?

— Cũng chẳng phải cãi nhau. Chỉ là con...

Kristina liếc trộm qua cửa sổ cabin. Khi Yuuto nhìn theo ánh mắt cô bé, cậu thấy Albertina đang được vây quanh bởi một nhóm thủy thủ đoàn, cười đùa vui vẻ.

— Con chỉ không muốn phá hỏng cuộc vui của chị ấy thôi.

— Hừm, thậậật sao? — Cậu đáp. Vẻ mặt của Kristina cho Yuuto biết suy nghĩ của cô nàng chẳng cao thượng đến thế, và cậu không ngăn được một nụ cười tự mãn nở trên môi.

Điều đó dường như làm cô bé khó chịu, vì cô hỏi cộc lốc:

— Gì thế?

— Khôôông có gì.

Tránh ánh mắt sắc lẹm của cô, Yuuto giả ngu. Vì cậu luôn là nạn nhân của những trò trêu chọc từ Kristina, cậu cũng thích cho cô nếm mùi thuốc đắng của chính mình đôi lần.

— Chà, con không cần phải tiếp tục phồng má giận dỗi thế đâu.

— Ai phồng má chứ? — Kristina nói, má phồng lên. Yuuto không nhịn được cười khúc khích. Nếu đó không phải phồng má dỗi hờn thì là cái gì?

— ...Gì chứ? — Cô bé gặng hỏi lại.

— À, không có gì đâu, thật đấy. Đừng bận tâm.

Dù vậy, Yuuto vẫn quý mạng sống của mình. Cậu biết nếu trêu chọc một con cáo già tinh ranh như cô nàng thêm nữa, cậu sẽ phải hối hận. Cảm thấy đã đến lúc rút lui, Yuuto nhún vai và lỉnh đi mất. Một vị tổng tư lệnh tối cao phải biết chọn trận nào nên đánh.

***

Đảo Arvad nằm ở bờ biển phía đông Địa Trung Hải, quanh khu vực Syria thời hiện đại, và được biết đến như một trung tâm thương mại từ tận năm 2000 trước Công nguyên. Nếu giả thuyết của Yuuto là đúng và năm hiện tại rơi vào khoảng 1500 trước Công nguyên, thì người Hittite của Mitanni, Assyria, Babylonia và Ai Cập đều đang chen chúc nhau ở phương Đông. Dù cậu đã đọc trước về nó, nhưng ba ngàn năm trăm năm là một khoảng thời gian dài. Các ghi chép về khoảng thời gian đó rất ít ỏi và rời rạc, nên cậu chẳng có manh mối nào về tình hình thực tế cho đến khi thực sự đặt chân tới đây.

Tuy Arvad là một hòn đảo nhỏ, nó cũng là một quốc gia độc lập được biển cả bảo vệ tự nhiên. Nói cách khác, đây là nơi hoàn hảo để thu thập thông tin mà không chọc giận các cường quốc lớn hơn.

— Cô Felicia, con lại thấy cô tiện lợi thật đấy. Thảo nào Phụ thân lại đánh giá cô cao đến vậy. — Kristina nói một cách nghiêm túc.

Không cần phải nói cũng biết, có một rào cản ngôn ngữ giữa người phương Đông và những người từng sống ở Yggdrasil. Như người ta vẫn nghĩ, nếu không hiểu ngôn ngữ của nhau, thì đôi bên sẽ không thể truyền đạt ý định. Tuy nhiên, Felicia được trang bị đặc biệt cho chính những dịp như thế này. Cô có thể sử dụng chú pháp đàm phán, cũng như một vài chú pháp khác phù hợp với tình huống, chẳng hạn như chú pháp mang lại cho đối phương cảm giác an tâm, chú pháp nâng cao tinh thần, cùng nhiều loại tương tự mà cô có thể sử dụng tùy ý. Nhờ đó, việc thu thập thông tin có thể tiến hành trôi chảy ngay cả trong lãnh thổ hoàn toàn xa lạ. Bản thân Felicia nhất quyết hạ thấp kỹ năng của mình, ngụ ý rằng cô cái gì cũng biết nhưng chẳng tinh thông cái nào, nhưng Kristina thực sự cảm thấy không có thành viên nào trong tộc tiện dụng hơn cô vào những lúc thế này.

— Thật vinh dự khi nhận được lời khen như vậy từ con, Kris, ngay cả khi đó chỉ là lời nịnh nọt. — Felicia đáp.

— Không phải nịnh nọt đâu, con thực lòng muốn cô gia nhập đội của con đấy. — Kristina thẳng thắn nói.

— Cô xin lỗi, nhưng chỗ của cô là ở bên cạnh Anh Yuuto.

— Vậy có lẽ con nên thử thỏa thuận để mượn cô khoảng một năm hay chừng đó xem sao.

Các chú pháp của Felicia chắc chắn sẽ hữu dụng vô cùng, đặc biệt là trong việc giải mã ngôn ngữ của người dân địa phương. Không kỹ năng nào cơ bản hơn thế khi thu thập thông tin. Kristina tự hỏi sẽ mất bao nhiêu năm để đội của cô tự làm được điều đó. Chỉ riêng khả năng bỏ qua tất cả những rào cản đó thôi cũng khiến Felicia xứng đáng với bất kỳ cái giá nào cô phải trả.

— Năng lực của cô không tuyệt đến thế đâu, nếu nói thật lòng. Ví dụ nhé, chú pháp Đàm phán có một tác dụng phụ. — Felicia giải thích.

— Tác dụng phụ ư?

— Ừ. Nó làm cho ma lực trong lời nói mạnh hơn, nhưng đồng thời, lời nói cũng mất đi sắc thái và sự tinh tế.

— Hừm, thế thì khá phiền phức nhỉ.

Một người mà suy nghĩ dễ dàng bị đọc được qua biểu cảm và giọng điệu sẽ không thích hợp để đàm phán. Nếu đối thủ biết con đang nghĩ gì, con có thể dễ dàng bị lật kèo – thật trớ trêu cho một chú pháp có tên là "Đàm phán". Chà, có lẽ nó được dự định dùng như một công cụ giao tiếp để lấp đầy khoảng cách ngôn ngữ từ trước cả thời của Jean Bodin.

— Chắc không còn cách nào khác ngoài việc học ngôn ngữ của họ theo cách khó khăn rồi. — Kristina trả lời, giọng có vẻ chán nản.

— Cô e là vậy.

— Thật đáng tiếc. Vậy thì, con dùng cô chỉ hôm nay thôi được không? Ồ nhìn kìa, tình cờ có một quán rượu gần đây. Đúng lúc lắm! Chúng ta vào đó thôi.

Kristina chỉ vào một tòa nhà phía trước. Chú pháp không cho phép người dùng đọc được các ký tự nước ngoài, nhưng có những chiếc ghế xếp hàng bên ngoài, nơi đám đàn ông đang ồn ào với những cốc đất nung trên tay. Dù ngôn ngữ và văn hóa có khác biệt, quán rượu dường như ở đâu cũng giống nhau.

Khi họ đến gần quán rượu, một tiếng ồn ào hỗn độn mà Kristina không thể hiểu nổi lọt vào tai. Cô định cho rằng đây là hành vi tiêu chuẩn của những kẻ hay lui tới quán rượu thì chợt nhận ra điều gì đó.

— Đó là... Al sao?

Vì lý do nào đó, bà chị Albertina của cô đang ngồi chễm chệ ngay giữa đám đàn ông. Xung quanh là những thủy thủ mà cô nhận ra, có lẽ đang tổ chức tiệc rượu sau khi lên bờ. Bản thân điều đó thì ổn thôi, nhưng cũng có những người đàn ông với trang phục và hành vi rõ ràng là khác biệt xen lẫn vào – có lẽ là người bản địa. Nhưng trông họ không giống như đang đánh nhau.

— 〇×△◆?

— Hả? Ông đang nói về em gái Kristina của tôi đấy!

— ×▽◇◆?

— Cô Felicia ấy hả? Không, không được! Cô ấy là hoa đã có chủ rồi!

Ngược lại, cô chị trông như đang trò chuyện thong dong với họ. Chú pháp đã hết tác dụng, nên Kristina chẳng hiểu đám người bản địa đang nói gì.

— Al, chị có thể hiểu mấy gã này nói gì sao? — Kristina hỏi.

— Cũng tàm tạm? Chỉ qua ngôn ngữ cơ thể và hành vi linh tinh thôi.

— L-Lời giải thích nghe mơ hồ quá đấy...

— Thôi mà, đừng để ý tiểu tiết. Nào, mọi người! Tối nay tôi bao, uống đi!

Khi Albertina giơ cao ly bia đầy tràn lên không trung, những người đàn ông xung quanh cũng nâng ly hưởng ứng và hò reo vui vẻ.

— ◆▽▲×.

— 〇◆□▽?

— A ha ha! Gì cơ? Tôi không hiểu lắm nhưng được! Được thôi!

"Vậy ra rốt cuộc chị ấy cũng chẳng hiểu ngôn ngữ của họ. Nhưng ít nhất thì chị ấy đang rất hào hứng," Kristina nghĩ.

— Kris, vào uống đi! Cùng uống nào!

— Em đang làm việc, Al à.

— Thôi mà, đừng có làm bà cụ non thế chứ. Một chút thôi có chết ai đâu?

— Không như chị, em bận lắm.

— Ối dào... Dạo này chị cũng bận mà. Ít nhất thì trên tàu chị bận hơn em nhiều đấy nhé.

— Cũng đúng. Thôi, chị cứ việc xõa đi. Em còn việc phải làm vì chúng ta đang ở trên đất liền rồi. — Cô nói lạnh lùng rồi quay gót rời khỏi quán rượu.

Tất nhiên, cô biết mình đang mâu thuẫn thế nào. Thu thập thông tin là công việc của cô, vậy mà cô vừa rời khỏi một quán rượu, một kho tàng tin tức, mà không điều tra gì cả. Cô biết mình đang suy nghĩ không thông suốt, nhưng mỗi lần nhìn thấy Albertina bây giờ, cô không khỏi cảm thấy bực bội. Lúc đầu, cô nghĩ đó là vì họ đã không gặp nhau một thời gian do Albertina chủ yếu ở trên biển còn cô ở trên đất liền, và họ sẽ sớm trở lại như xưa. Nhưng dù bao nhiêu thời gian trôi qua, sự giận dữ và bất mãn của cô đối với chị gái vẫn còn đó – không, thực tế là nó chỉ tăng lên. Cô muốn hét lên: "Đó không phải là chị Al mà em biết!" Cô trở nên khó chịu và bực bội đến mức hoặc là cô sẽ nổi đóa với Albertina, hoặc bỏ đi như vừa rồi, không thể chịu đựng được việc ở cùng một không gian với chị mình. Mọi chuyện đã như vậy gần một năm nay rồi.

***

— Ta hiểu rồi. Vậy là con bé vẫn lờ con đi hả?

Khi Yuuto nghe Albertina kể lại vào ngày hôm sau, cậu gãi đầu bối rối. Kể từ khi Albertina bắt đầu chỉ huy con tàu, cô và Kristina ngày càng xa cách. Tệ đến mức ngay cả Yuuto cũng bắt đầu nhận ra mối quan hệ của họ đang gặp trục trặc. Cậu đã nghĩ chuyến đi này sẽ là cơ hội tốt để hai chị em dành nhiều thời gian bên nhau và làm hòa, nhưng xem ra mọi chuyện không suôn sẻ lắm.

— C-Có khi nào con đã làm gì khiến em ấy ghét con thật rồi không? — Albertina hỏi, nước mắt lưng tròng.

Cô bé đã nhận ra thái độ kỳ lạ của Kristina cho đến giờ, nhưng dường như cô đã nghĩ đó chỉ là do mình tưởng tượng, hoặc có lẽ tin rằng đó là chuyện nhỏ và họ sẽ giải quyết được trong chuyến đi. Tuy nhiên, thái độ của Kristina hôm qua đã vượt quá sức chịu đựng để cô có thể lờ đi, và cô cũng bắt đầu nhận ra có điều gì đó thực sự không ổn.

— Oaaaa! Nếu Kris ghét con thật, con không sống nổi đâu! — Albertina lắp bắp qua khuôn mặt đẫm nước mắt.

Từ sáng đến giờ, Albertina khóc lóc bù lu bù loa. Đương nhiên, để thuyền trưởng điều khiển con tàu trong tình trạng này là quá nguy hiểm, nên cậu đã lắng nghe tâm sự của cô bé. Nhưng...

— Trời ạ, Kristina đúng là khó chiều thật đấy. — Yuuto nói, ôm đầu thất vọng.

Đó thực sự là tất cả những gì cậu có thể nói. Ngay cả từ góc nhìn của người ngoài cuộc, rõ ràng Kristina mới là người sai ở đây. Hơn nữa, lý do lại hoàn toàn nực cười.

— Con bé, ừm, giận vì con trở nên quá nổi tiếng đấy. — Yuuto giải thích cho Albertina.

Phải. Tóm lại là thế, giống như một con cún từ chối ăn khi hờn dỗi vậy. Thật sự quá ngốc nghếch. Một người là thuyền trưởng con tàu nắm giữ vận mệnh tương lai của Tộc Thép. Người kia là lãnh đạo bộ phận tình báo của Tộc Thép, thực tế là huyết mạch của cả tộc. Với tư cách là Chủ tướng, Yuuto đơn giản là không thể để yên chuyện này – đặc biệt là trường hợp của Kristina, người đang để chuyện tư ảnh hưởng đến công việc.

— Ơ... Khi Phụ thân nói với con lần đầu, con thậm chí đã liên tục bảo với em ấy rằng em ấy là người quan trọng nhất đời con mà...

— Hả, thật sao?

— Vâng. Nhưng em ấy cứ dỗi mãi.

— Chắc là vì con không còn chỉ là Al của con bé nữa. Giờ con là Al của mọi người rồi.

Yuuto cười khổ, nhớ lại cảnh tượng trên boong tàu hôm qua. Sự thật là Albertina có một lượng người hâm mộ kha khá trên khắp cả nước. Cô bé nổi tiếng, và ngay cả khi trở về Tarshish, cô luôn được nhiều nhóm người săn đón.

— Hả? Nhưng chẳng phải đó là chuyện tốt sao? — Cô bé nói với nụ cười rạng rỡ.

"Con bé ngoan thật," Yuuto nghĩ thầm.

— Ừ, con nói đúng, nhưng mà...

— Có lẽ hơi khó để một người như con hiểu được, Al à. — Felicia xen vào với một nụ cười buồn bã. — Con thấy đấy, cô hiểu cảm giác của Kris, dù chỉ một chút.

— Thật ạ?! — Albertina chồm tới. Felicia gật đầu.

— Con được người khác công nhận và chấp nhận, thế giới của con nhờ đó mà rộng mở hơn. Như con nói đấy, Al, đó là một điều tuyệt vời, và là thứ đáng để tự hào.

— Con đồng ý!

— Nhưng có một mặt trái của điều đó.

— Thật sao?

— Ừ. Hãy tưởng tượng nếu con không được ai công nhận hay chấp nhận, và thế giới quan của con vẫn hạn hẹp. Con có thể tin rằng mình có thể độc chiếm một ai đó. Con có thể nghĩ, 'Nếu người đó bị mọi người khác ruồng bỏ và không còn ai bên cạnh, thì người đó sẽ phải tin tưởng, yêu thương và dựa vào một mình mình thôi'.

— Hảảả?! — Albertina hét lên, dường như hoàn toàn bất ngờ.

Có lẽ một cô gái tươi sáng và vui vẻ như cô không thể hình dung được những cảm xúc tiêu cực như vậy. Thực ra, ở mức độ cơ bản, giá trị quan của Yuuto gần với Albertina hơn, và bản thân cậu cũng không thực sự hiểu những cảm xúc đó, nhưng kinh nghiệm làm Chủ tướng ít nhất đã giúp cậu nhận ra một số người nhìn thế giới hoàn toàn khác biệt. Albertina, ngược lại, có lẽ chưa bao giờ nhận ra những người như thế tồn tại.

— Tuy nhiên, cô tin rằng đó là một cách suy nghĩ sai lệch và méo mó. Nó chỉ đơn thuần là đặt bản thân lên trên hạnh phúc của người khác.

Có lẽ nhận ra lời nói của mình phản ánh một phần con người mà cô muốn để lại trong quá khứ, Felicia khẽ nhún vai. Cũng như có những người như Albertina sẽ bị sốc trước tư duy như vậy, cũng có những người muốn độc chiếm người mình yêu thương. Có lẽ đó thậm chí là một phần bản chất con người.

— Vậy, tóm lại là, nếu con nghỉ làm thuyền trưởng và trở lại như trước đây, thì Kris cũng sẽ trở lại bình thường? — Albertina nghiêng đầu, giọng không chắc chắn.

Quả thực, đó là mấu chốt của vấn đề này. Yuuto thở dài.

— Ừ, có lẽ vậy. Nhưng điều đó sẽ không tốt cho con, và với tư cách là Chủ tướng, ta nhất định sẽ không cho phép.

— Con đoán vậy... — Cô bé đáp.

— Nhưng hãy quên chuyện đó đi đã. — Yuuto tuyên bố. Sự thẳng thắn đó làm Albertina ngạc nhiên. Dù vậy, Yuuto vẫn tiếp tục. — Mặc dù ta có lẽ là một Chủ tướng thất bại khi nói điều này, nhưng điều thực sự quan trọng, Al à, là con cảm thấy thế nào.

Yuuto vỗ vào ngực mình và cười.

— Con cảm thấy thế nào ư...?

— Đúng. Con muốn làm gì? Tiếp tục làm thuyền trưởng, hay bỏ cuộc? — Cậu hỏi.

— Con muốn tiếp tục! — Câu trả lời của cô là ngay lập tức. Tất nhiên, đó là câu trả lời Yuuto mong đợi. — Nhưng... con cũng không muốn cãi nhau với Kris nữa...

Albertina buồn bã rũ vai.

Nếu một người hạnh phúc, người kia sẽ bất hạnh. Thật là một câu đố hóc búa.

— Tại sao lại thành ra thế này chứ? Tất cả những gì con muốn là trở thành một người chị mà Kris có thể tự hào... — Cô bé lẩm bẩm, rõ ràng đang rất chán nản. Nụ cười thường ngày rạng rỡ như mặt trời của cô chẳng thấy đâu nữa. Chỉ nhìn cô thôi cũng khiến Yuuto thấy buồn. Cô bé chẳng làm gì sai cả; cô chỉ muốn tiến lên phía trước.

— Nhắc mới nhớ, hồi con mới quyết định lên tàu con cũng nói điều tương tự, phải không? — Yuuto hỏi, bất chợt nhớ lại thời điểm đó.

Hồi ấy, soái hạm Noah vừa mới hoàn thành, và trong quá trình kiểm tra, Ingrid đã xin Yuuto cho mượn Albertina. Việc Albertina nói những điều giống hệt hồi đó chứng tỏ điều này thực sự quan trọng với cô bé.

— Vâng. Đó là lý do tại sao nếu con quay lại là Albertina ngày xưa, con sẽ chỉ kéo chân Kris thôi.

— ...Con biết là con bé hoàn toàn không cảm thấy như vậy mà, đúng không?

— Vâng, tất nhiên. Em ấy quá tốt bụng để nghĩ những điều như thế. Chính vì vậy con mới thành ra kìm hãm em ấy.

Cô bé cười một tiếng sáo rỗng, nghe vừa sầu muộn vừa bối rối.

— Vốn dĩ mọi chuyện luôn như vậy mà.

Có thể coi là điều hiển nhiên vào lúc này, nhưng Albertina và Kristina đã không thể tách rời từ khi mới lọt lòng. Họ có cùng khuôn mặt, cùng tuổi và cùng chiều cao. Mỗi người đều coi người kia là cái tôi khác của mình. Cả hai cũng đều có thể nghe thấy gió.

"Em ấy là con, và con là em ấy." Cứ như vậy, họ có thể cảm nhận nhau như thể hòa làm một. Albertina nhớ rất rõ cảm giác đó.

— Nhưng vào khoảng thời gian cha bắt đầu dạy kèm chúng con, có gì đó đã thay đổi. — Albertina giải thích.

Kristina tiếp thu kiến thức mới như một miếng bọt biển và học rất giỏi. Trong khi đó, Albertina vật lộn để nhớ mặt chữ, chứ đừng nói đến việc đọc sách.

— Al, con chưa bao giờ thôi làm ta ngạc nhiên. Với con đúng là hết bí ẩn này đến bí ẩn khác. — Yuuto trầm ngâm.

Albertina có thể bị mọi người công nhận là một đứa ngốc, nhưng không phải cô có trí nhớ kém. Thực tế, trí nhớ của cô rất xuất sắc. Khi được phái đi trinh sát chiến trường, cô có thể nhớ lại khung cảnh một cách sống động, và cô nhớ lộ trình con tàu đã đi chi tiết đến kinh ngạc. Vậy tại sao một người có trí nhớ tốt như thế lại không thể nhớ được mặt chữ?

— Chẳng ai tin khi con nói điều này, nhưng khi nhìn vào các ký tự, con chỉ thấy một mớ hỗn độn. Đó là lý do tại sao con không thể nhận ra hình dạng của chúng...

— Một mớ hỗn độn? Gì cơ, con bị loạn thị hay sao? Những thứ khác nhìn có bị mờ không?

— Không ạ, chỉ các ký tự thôi.

— Hừm, vậy thì có thể là chứng khó đọc rồi.

— Khó...?

— À, đó là tên gọi cho việc gặp khó khăn khi đọc chữ vì lý do nào đó.

Khi Albertina cau mày trước thuật ngữ xa lạ, Yuuto nhẹ nhàng giải thích tiếp. Có một số tình trạng khác ngoài chứng khó đọc khiến người ta nhìn chữ bị mờ, nhưng Yuuto từng đọc được rằng mười đến hai mươi phần trăm người châu Âu và Mỹ không biết đọc đã được chẩn đoán mắc chứng khó đọc.

— Ồ, thật ạ? Chà, vậy chắc là con bị cái đó rồi. — Cô bé nói tỉnh bơ, như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

— Chà, chỉ là một khả năng thôi. Ta không phải bác sĩ nên không có cách nào biết chắc được.

— Hi hi, bị cái gì cũng không quan trọng. Miễn là Phụ thân tin con, thế là đủ rồi.

— ...Ta hiểu rồi.

Nghe quan điểm có vẻ triết lý của Albertina, Yuuto cảm thấy một thoáng buồn bã. Quả thực, với hầu hết mọi người, việc cô tuyên bố không đọc được chữ nhưng lại làm mọi thứ khác một cách hoàn hảo nghe có vẻ như nói dối hoặc viện cớ. Có lẽ điều đó thậm chí còn khiến một số người bực mình – không, đánh giá qua câu nói trước đó của cô, cậu có cảm giác nó đã khiến gần như tất cả mọi người bực mình. Cô hoàn toàn nghiêm túc, nhưng đó lại là cách cô bị đối xử. Yuuto không khỏi thấy thương cho cô bé.

— Nhưng mà, con cũng không muốn Kris bỏ con lại phía sau hay gì cả. Chúng con phải luôn là một, nên con đã cố gắng hết sức bình sinh để đuổi kịp. — Al nói với vẻ kiên quyết.

— Ta không nghi ngờ điều đó. — Cậu đáp.

Albertina không phải kiểu con gái sẽ nói dối về chuyện như vậy. Về bản chất, cô là một cô gái tốt và trung thực. Nếu cô nói đã cố gắng hết sức, thì cô hẳn đã nỗ lực đến mức tuyệt vọng.

Nhưng rồi cô cười uể oải.

— Nhưng dù con có cố gắng thế nào, những con chữ cũng chẳng dễ đọc hơn chút nào. Thật ra, càng cố, chúng càng trở nên hỗn độn hơn.

— Chuyện đó... hẳn là khó khăn lắm.

Cô bé có lẽ đã căng thẳng đến mức làm tình trạng trầm trọng thêm. Cậu không muốn vội kết luận, nhưng cậu chắc chắn đã nghe nói về những trường hợp như vậy. Về cơ bản, cô là một tâm hồn ngây thơ, tự do. Có lẽ không ai ít phù hợp với việc bị trói buộc vào bàn học và bị ép học hơn cô.

— Trong khi đó, Kris ngày càng trở nên tuyệt vời hơn, còn con vẫn dậm chân tại chỗ. Khoảng thời gian đó, con bắt đầu nghe mọi người gọi bọn con là kiểu 'cô chị thông minh' và 'cô em ngu ngốc'.

Điều đó làm Yuuto tức giận đến mức vô thức cắn môi. Thế thì sao chứ nếu cô bé không đọc được chữ? Cô có cả tá phẩm chất và tài năng tuyệt vời khác để bù đắp cho điều đó.

— Nhưng một ngày nọ con bắt đầu nghĩ, 'Có lẽ làm đứa ngốc lại tốt hơn'.

— Hả? — Không thể hiểu ý cô, Yuuto chết lặng.

— Kris tuyệt vời lắm, Phụ thân thấy đấy. Siêu tuyệt vời luôn.

— Ồ ừ, ta biết con bé tuyệt thế nào mà. Không ai sắc sảo như con bé cả.

— Đúng không nào?! — Cô bé đáp lại, gật đầu lia lịa đầy tự hào và vui sướng. Dù có chút cảm xúc phức tạp về em gái, nhưng không nghi ngờ gì việc Albertina yêu thương Kristina hơn bất cứ thứ gì trên đời. — Con đã tin chắc rằng em ấy nhất định, chắc chắn sẽ kế vị cha con và trở thành tộc trưởng của Tộc Vuốt.

— Chà, đánh giá đó không sai.

Với tư cách là Chủ tướng của Tộc Thép, cậu nắm rõ tài năng mà Tộc Vuốt sở hữu, và khi nói đến năng lực chính trị, thu thập thông tin, kỹ năng chiến thuật và khả năng thu phục lòng người, không ai phù hợp với vị trí tộc trưởng hơn Kristina. Cô xuất sắc trong mọi hạng mục – không ai khác có thể so sánh được.

— Đúng chứ? Và thế là con quyết định làm một đứa ngốc.

— ...Ờ, xin lỗi, tua lại một chút. Ta không chắc hai chuyện đó liên quan thế nào.

Thỉnh thoảng, Albertina lại nói những điều không thực sự logic, nhưng cậu cảm thấy mình không thể gạt bỏ những lời này dễ dàng như vậy. Cô là người sống theo cảm xúc hơn là lý trí, và Yuuto biết từ kinh nghiệm rằng một người hòa hợp với cảm xúc của mình đôi khi còn khôn ngoan hơn những triết gia đáng kính nhất – giống như "tiếng nói của gió" mà cô bé luôn nhắc đến.

— Thì là, các chị gái thường phải là người giỏi giang, Phụ thân biết đấy? Nhưng con nghĩ rằng nếu con trở thành một đứa ngốc, Kris sẽ còn trở nên tuyệt vời hơn nữa.

Dù Albertina nói một cách thản nhiên, mắt Yuuto mở to ngạc nhiên. Cậu được nhắc nhở rằng không nên đánh giá thấp những người có trực giác nhạy bén. Yggdrasil là một xã hội trọng thực lực, nhưng cũng có giá trị trong việc xây dựng mối quan hệ với các tộc trưởng tiền nhiệm. Xét đến điều đó, nếu Yuuto lấy con gái của một tộc trưởng làm vợ, điều đó sẽ giúp củng cố vị trí người kế vị của cô ấy trong tộc. Tuy nhiên, dù cậu cưới ai trong cặp song sinh thì người đó tự nhiên sẽ có địa vị xã hội cao hơn nhiều so với người kia. Bất kể bản thân họ mong muốn điều gì, họ vẫn bị ràng buộc bởi thế giới chính trị. Họ không thể cùng tỏa sáng, nếu không sẽ có nguy cơ chia rẽ bộ tộc. Yuuto hiểu rõ điều này, giờ cậu đã là một người cha. Dù là tộc trưởng hay vua, luôn có những kỳ vọng nhất định đặt lên con gái của người nắm quyền.

— Con cố tình đóng vai kẻ ngốc để Kris có thể trở thành tộc trưởng sao?

— A ha ha, chà, nhưng trong quá trình đó con thành đồ ngốc thật luôn rồi.

— ...Al, con không ngốc đâu. Thật ra, ta đã nghĩ con là một thiên tài từ lâu rồi.

— Aha, thôi nào, đừng trêu con nữa.

Al đáp. Cô bé dường như nghĩ Yuuto đang nói đùa, nhưng cậu hoàn toàn nghiêm túc. Nơi người bình thường phải xây dựng các giả thuyết để đi đến kết luận, thiên tài có thể đạt được cùng một kết luận đó chỉ bằng trực giác thuần túy. Albertina có thể làm chính xác điều đó. Cô bé có lẽ sẽ không thể giải thích phương pháp của mình – có khi cô còn chẳng hiểu mình làm thế nào ngay từ đầu. Cô chỉ ent là biết thôi.

— Nhưng mà, thỉnh thoảng, con cũng tự hỏi mình đang ở đây làm gì. Dù con đã trở thành kẻ ngốc để không ngáng đường Kris, con lại làm phiền em ấy vì sự ngốc nghếch của mình. Rốt cuộc, con có tác dụng gì cơ chứ? Đại loại thế. — Albertina cố gắng giải thích.

— Ta sẽ nói bao nhiêu lần cũng được. Con bé không bao giờ nghĩ dù chỉ một giây rằng con là gánh nặng hay phiền toái đâu. — Cậu tuyên bố.

Cậu có thể nói với sự tự tin tuyệt đối – không có cô em gái nào ngoài kia yêu quý chị gái mình hơn Kristina yêu quý chị cô.

— A ha ha... Vâng, con cũng không nghĩ thế. Đó là lý do tại sao con nhanh chóng thôi không nghĩ như vậy nữa. — Là cặp song sinh bên nhau từ khi chào đời, không đời nào cô lại không biết chính xác Kristina cảm thấy thế nào về mình. — Nhưng, Phụ thân biết đấy, con vẫn không muốn rốt cuộc lại kéo Kristina xuống. Nên con quyết định đến với người, Phụ thân.

— Đến với ta?

— Vâng. Con nghĩ rằng nếu con rời khỏi Tộc Vuốt, Kristina sẽ thoát khỏi xiềng xích và có thể bay cao bao nhiêu tùy thích. Nhưng em ấy vẫn cứ lo lắng cho con. Con biết mình có thể không phải là người chị đáng tin cậy nhất, nhưng mà...

Albertina bĩu môi hờn dỗi. Đáp lại, Yuuto không khỏi cười buồn. Cậu có thể đảm bảo lý do Kristina tiếp tục đi theo Albertina không phải vì cô nghĩ chị gái mình không đáng tin cậy. Cậu thậm chí dám cá cược bằng tiền luôn – đó là vì Kristina không chịu nổi việc phải xa chị mình.

— Ngay cả sau khi chúng con gia nhập Tộc Sói, em ấy vẫn luôn lo lắng cho con. Thấy không, chúng con thậm chí còn nhận cùng một thứ hạng dù con chẳng làm gì cả.

— À...

Yuuto nhớ lại bảng xếp hạng hồi lễ nhậm chức của Tộc Thép. Kristina và Albertina đều xếp hạng mười. Nhưng đúng như Albertina đã nói – nhìn theo cách nào thì hầu hết những công trạng đó đều là của Kristina.

— Kristina đã bắt người đổi nó, phải không ạ? — Cô bé hỏi.

— Chà, có lẽ chuyện đó đã xảy ra. — Yuuto trả lời.

Thực tế, Kristina đã làm loạn lên và nói rằng nếu cô và Albertina không có cùng thứ hạng, cô sẽ không chấp nhận thăng chức. Ngay cả vào thời điểm đó, mạng lưới tình báo của Kristina thực sự là huyết mạch của cậu, nên cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tuân thủ dù thấy yêu cầu đó cực kỳ kỳ quặc.

— Con biết mà. Nếu em ấy không kéo con lên bảng xếp hạng, em ấy đã ở vị trí cao hơn nhiều rồi, đúng không?

— Không hẳn, nhưng chà, ta sẽ không phủ nhận rằng có lẽ sẽ dễ dàng hơn cho con bé thăng tiến sau này. — Yuuto thừa nhận.

Ngay cả sau khi gia nhập Tộc Thép, Kristina vẫn tiếp tục lập công với tư cách là cánh tay phải của Yuuto, bao gồm cả việc thành lập đơn vị Vindálfs, nhưng thứ hạng của cô vẫn giữ nguyên. Vì cậu đã gian lận thứ hạng cho Albertina, cậu đã hạn chế thăng chức cho Kristina thêm nữa để cân nhắc cho mọi người, và Kristina đã đồng ý. Nhưng từ góc nhìn của Albertina, có lẽ nó chỉ giống như em gái đang nuông chiều mình, và đó không thể là một cảm giác dễ chịu. Cậu đã cho rằng Albertina luôn vui vẻ vô tư sẽ không bận tâm, nhưng giờ cậu mới nhận ra mình đã nông cạn đến mức nào.

— Thật ra, mấy gã ở cung điện cũng nói thế. Rằng nếu không có con ở đó, Kristina sẽ ở vị trí cao hơn nhiều. Rằng em ấy có thể đã trở thành tộc trưởng của Tộc Vuốt.

— Đó là vào khoảng thời gian diễn ra trận chiến chống lại Tộc Kiếm, phải không?

Cậu nhớ lại cảnh Albertina chạy đến văn phòng trong nước mắt. Lúc đó, cậu đã tự hỏi chuyện gì có thể khiến một cô gái vô tư như cô khóc như vậy, nhưng giờ thì cậu đã hiểu. Với một cô gái coi em gái là cả thế giới của mình, những lời đó cắt sâu hơn bất cứ thứ gì khác.

— Đó là lúc con quyết định rằng con muốn trở thành kiểu chị gái vẫn ổn ngay cả khi Kris không chăm sóc. Con muốn trở thành người chị mà em ấy có thể tự hào!

Cô nắm chặt tay. Tất nhiên, điều này có vẻ mâu thuẫn với mong muốn trở thành kẻ ngốc trước đó của cô, nhưng nhờ Kristina, Tộc Vuốt đã được sáp nhập vào Tộc Thép, và lãnh thổ của họ đã mở rộng. Có lẽ Albertina đã tự nhiên cảm nhận được rằng quy mô đã lớn hơn nhiều so với chỉ riêng Tộc Vuốt và đã quyết định thay đổi mục tiêu cho phù hợp.

— Nhưng cuối cùng, con vẫn là một con ngốc. Con tự nhủ sẽ cố gắng, nhưng con chẳng làm được gì cả.

Cô lại rũ vai buồn bã, nhưng rồi biểu cảm của cô thay đổi. Yuuto có cảm giác cậu biết những lời tiếp theo của cô sẽ là gì.

— Nhưng rồi con gặp Noah! — Cô thốt lên như thể đang mô tả cuộc gặp gỡ với người trong mộng. — Và sau đó, mọi chuyện bắt đầu xảy ra, con trở nên có ích cho người, Phụ thân, và con đã có thể góp một tay cứu mọi người!

— Con không chỉ 'góp một tay' đâu, Al. Con là người có công lớn nhất đấy.

Nếu được hỏi ai là ngôi sao sáng nhất trong dự án đại di cư, cái tên Linnea và Jörgen có thể được nhắc đến, nhưng cá nhân Yuuto sẽ đề cử Albertina. Thành thật mà nói, nếu không có cô ở đó, rất có thể hạm đội đã bị hút vào một cơn bão và nằm dưới đáy biển rồi. Công nghệ hàng hải của thời đại này thô sơ đến thảm hại. Không có cô, họ thực sự như mò mẫm trong bóng tối, và bất chấp những kiến thức cậu có thể tiếp cận, Yuuto không có phương tiện nào để giải quyết vấn đề đó một cách đáng tin cậy. Khả năng thần thánh của Albertina đã bù đắp cho sự thiếu hụt công nghệ đó – đối với Yuuto, cô chính là nữ thần của cậu.

— Con đã giành đủ sự tôn trọng và công trạng trong mắt ta rồi. Con chắc chắn là người chị mà Kris có thể tự hào.

Thành thật mà nói, không có Albertina, cậu không chắc Tộc Thép sẽ ở đâu lúc này. Họ rất có thể đã nằm dưới đáy đại dương sau khi gặp bão trong lúc di cư đến Thế giới Mới. Ngay cả trong chuyến đi buôn bán hiện tại của Yuuto, tài năng của Albertina là không thể thiếu. Có lẽ sẽ không sai khi nói rằng không có cô, Tộc Thép thậm chí không thể tồn tại vào lúc này. Đó là giá trị của cô đối với bộ tộc.

— Vâng. Con cũng nghĩ vậy... — Biểu cảm của cô chùng xuống. — Cuối cùng thì con cũng chỉ là một con ngốc, nên có lẽ con thực sự sai về chuyện đó.

— Con tuyệt đối không sai đâu, Al. Ta chắc chắn về điều đó. — Yuuto tuyên bố.

Kristina và Albertina đều yêu thương nhau, nhưng họ khác nhau ở một điểm cơ bản. Thế giới quan của người này không ngừng mở rộng, còn người kia cứ thu mình sâu hơn vào trong vỏ ốc. Nhưng dù cậu hiểu lý do đằng sau hành động của người sau, cậu biết điều đó là sai. Cậu biết không có tương lai nào trong một lối sống như vậy.

— Cảm ơn vì đã lắng nghe con, Phụ thân! Con thấy khá hơnnn nhiều rồi!

— Không có gì, Al. Nếu con cần bất cứ điều gì khác, ta luôn sẵn sàng lắng nghe. Hãy đến gặp ta bất cứ lúc nào.

— Vâng ạ!

Với nụ cười rạng rỡ, Albertina lao ra khỏi cabin của Yuuto và chạy lên boong tàu. Dù cậu không hoàn toàn tin rằng mình đã giải tỏa mọi lo lắng của cô bé, ít nhất cô cũng đã lấy lại được phần nào sự vui vẻ, và thế là đủ cho lúc này. Vấn đề thực sự là—

— Con đang ở đâu đó quanh đây phải không, Kris? — Yuuto gọi với ra, tự tin sẽ nhận được câu trả lời.

— Con ngạc nhiên là người nhận ra đấy, Phụ thân. Ngay cả Al cũng hoàn toàn không hay biết gì.

Kristina mở cửa cabin và bước vào. Cậu đã đoán cô bé đang nghe lén từ đâu đó, nhưng cậu không thể cảm nhận được sự hiện diện của cô. Yuuto sở hữu cặp song cổ tự giúp tăng cường nhận thức, và Felicia là một chiến binh hàng đầu, nhưng không ai trong số họ nhận thấy cô bé dù ở khoảng cách gần. Kristina thực sự là bậc thầy trong lĩnh vực của mình.

— Để con nghe lén là một phần trong kế hoạch của ta ngay từ đầu mà. — Yuuto đáp với một tiếng cười mũi thích thú.

Thực ra, cách duy nhất Yuuto thấy có thể giải quyết chuyện này là để hai người họ nói chuyện thẳng thắn với nhau, nhưng biết tính cách vặn vẹo của Kristina, cô sẽ không dễ dàng bày tỏ cảm xúc của mình. Với suy nghĩ đó, sau khi nhận được báo cáo của Felicia hôm qua, Yuuto đã vạch ra một kế hoạch. Cậu triệu tập Albertina đến cabin của mình một mình, biết rằng Kristina sẽ không thể cưỡng lại việc nghe lén từ trong bóng tối.

— Nói cách khác, ý Phụ thân là con đã cắn câu hoàn toàn sao? — Kristina hỏi.

— Việc con không thể nhìn thấu một kế hoạch rõ ràng như vậy chứng tỏ con không ở phong độ tốt nhất. — Cậu trả lời.

Kristina im lặng.

— Con đã mất bình tĩnh, Kris. Ta không thể để con lãnh đạo bộ phận tình báo của ta như thế được.

— Hừ.

Không thể cãi lại, cô chỉ biết bĩu môi. Cậu không thể phủ nhận cảm giác thật tốt khi khiến một cô gái xấc xược như Kristina không nói nên lời, nhưng nó cũng có phần không thỏa mãn. Bình thường, cô sẽ đốp chát lại nhiều hơn thế.

— Vậy sau khi nghe Al cảm thấy thế nào, con nghĩ sao?

— ...Al vẫn hết thuốc chữa như mọi khi. Đúng là đồ ngốc toàn tập. Thật tình, chị ấy sai quá sai rồi.

— Kris! Sao con dám! — Felicia mắng Kristina vì câu trả lời tàn nhẫn, phũ phàng, nhưng Yuuto giơ tay ngăn cô lại. Kristina bản chất vốn vặn vẹo. Nếu họ tiếp tục hiểu lời cô theo nghĩa đen, họ sẽ không bao giờ chạm tới sự thật.

— Địa vị? Sự ngưỡng mộ? Ai cần mấy thứ rác rưởi đó chứ? Chị ấy chẳng hiểu con chút nào. Chị ấy là một thất bại trong vai trò chị gái. Thật sự, con phải có một cuộc nói chuyện dài với bả mới được.

Lời lẽ của cô gay gắt, nhưng giọng cô đang run rẩy. Đúng như Yuuto dự đoán, cô không hề thành thật. Nhưng có lẽ việc xem xét điều đó cũng là một phần sự bao dung cần có của một bậc cha mẹ.

— Ừ, con thực sự nên làm thế. Thật ra, hai đứa thực sự cần dành thời gian để giải quyết mọi chuyện với nhau đấy. — Yuuto đáp.

— Vâng, có vẻ... chị ấy cần được giáo huấn một trận, nên con đi đây.

Cô nghiêm túc đồng ý và rời khỏi cabin. Lời thú nhận của Al hẳn đã thực sự làm Kristina dao động nếu cô sẵn sàng dùng một cái cớ mỏng manh như mắng mỏ Al để nuốt trôi lòng tự trọng và đi gặp chị mình. Nhưng Yuuto biết họ vẫn quan tâm đến nhau nhiều thế nào. Cậu chắc chắn họ sẽ có thể làm hòa.

Khi Kristina đã đi, Felicia thở dài và cuối cùng lên tiếng.

— Chà, chuyện này quả thật bất ngờ. Thoạt nhìn Kris có vẻ giống người chị hơn, nhưng xem ra Al mới là người trưởng thành hơn cả.

Yuuto không thể đồng ý hơn với nhận định đó.

***

— Phụ thân, Phụ thânnn!

— Gaaah!

Sáng hôm sau, giấc ngủ yên bình của Yuuto bị cắt ngang khi Albertina nhảy chồm lên người cậu. Vẫn còn ngái ngủ trên giường trong cabin, cú va chạm còn chấn động hơn cả khi cậu hoàn toàn tỉnh táo. Bình thường, chuyện này sẽ là lý do để mắng cô một trận, nhưng...

— Nghe này, nghe này! Tối qua Kris và con đã nói chuyện cả đêmmm, và đoán xem? Bọn con làm hòa rồi!

Nhìn nụ cười tỏa nắng ngàn watt trên khuôn mặt cô bé, cậu quyết định bỏ qua. Dù sao thì biểu cảm rạng rỡ đó cũng hợp với cô nhất. Có lại một Albertina bình thường là tất cả những gì thực sự quan trọng.

— Và tất cả là nhờ người đấy, Phụ thân!

— Không đâu, ta thực sự chẳng làm gì cả...

— Có mà! Kris kể cho con nghe hết chuyện người đã lừa em ấy thế nào rồi!

— 'Lừa' nghe có vẻ hơi nặng nề đấy...

— Chà, người đã làm thế mà, đúng không? — Kristina xen vào từ phía bên kia phòng, lưng dựa vào cửa. — Con chắc chắn sẽ không gọi việc che giấu ý định của mình với con là công bằng đâu.

— Con mà cũng quan tâm đến công bằng sao? Mới mẻ đấy. Thôi được rồi, dù sao mọi người cũng đã làm hòa, hãy để quá khứ ngủ yên đi. — Yuuto đáp.

Hầu hết hàng hóa đã được kiểm tra, các cuộc đàm phán đã kết thúc, và có vẻ như mối quan hệ thương mại sẽ khá hiệu quả. Giờ khi cặp song sinh đã hòa giải và mọi vấn đề của Tộc Thép đã được giải quyết, họ có thể sống hạnh phúc mãi mãi về sau.

— Cảm ơn người nhiều lắm, Phụ thân! Con yêu người!

*Chụt.*

— Hả?

— A!

Cùng lúc Yuuto thốt lên đầy bối rối, một tiếng kêu ngạc nhiên thoát ra khỏi miệng Kristina. Chỉ diễn ra trong tích tắc nên cậu không chắc chuyện gì vừa xảy ra, nhưng có phải môi của Albertina vừa chạm nhẹ vào cậu không?

— Xin lỗi, Phụ thân? Con có thể thảo luận với người một chút được không ạ?

Người run lên bần bật, Kristina tiến lại gần Yuuto với một nụ cười rạng rỡ.

— Chết tiệt. Chuyến này mình chết chắc rồi.

Đó là suy nghĩ thật lòng của Yuuto. Khiến hai chị em làm hòa chỉ là một cuộc giao tranh nhỏ – cuộc chiến giành giật sự sống của Yuuto thực sự bắt đầu ngay tại đây và bây giờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!