Tập 13

ACT 3

ACT 3

ACT 3

Hai ngày đã trôi qua kể từ khi Bára và Fagrahvél đặt chân đến thành Dauwe.

Ngày hôm sau khi đến nơi, Bára kiệt sức đến độ ngủ say như chết suốt cả ngày trời.

Phải đến một ngày sau đó, những tàn quân của Liên Minh Quân thoát khỏi sự truy đuổi của Thiết Tộc mới bắt đầu tập kết tại Dauwe.

- Chààà, danh tiếng về tốc độ thần thánh của ngài quả là danh bất hư truyềnnn, ngài Hermóðr.

Bára lên tiếng tán dương chào đón những thành viên mới đến của quân đội Thương Tộc.

Bất chấp sự truy sát gắt gao từ lực lượng Thiết Tộc, Thương Tộc vẫn xoay xở đưa được hơn năm ngàn binh sĩ trở về thành Dauwe.

Dù Kiếm Tộc của Bára và Thương Tộc vốn là những đối thủ tiềm tàng trong đế quốc, nhưng xét đến tình cảnh khốn cùng hiện tại, sự hiện diện này lại là một cảnh tượng an lòng.

- Không chỉ là công lao của ta đâu. Sự chỉ dẫn của Phụ thân mới là vô giá. Nhưng đừng bận tâm chuyện đó, chúng ta có bao nhiêu quân ở đây?

Hermóðr, người lập nên chiến công ấy, dường như chẳng mấy ấn tượng, gã đáp lại bằng một câu hỏi với vẻ mặt lạnh tanh.

Bára không để bụng thái độ cộc lốc của hắn. Có một sự hiệu quả đậm chất chiến binh trong đó. Tuy nhiên, cô không thích việc hắn quy kết thành công này cho kẻ mà Bára căm ghét nhất trên đời.

Sau một thoáng ngập ngừng, Bára trả lời trung thực.

- ...Tính cả quân của ngààài, chúúúng ta có thểẽẽ chạm mốc mười ngàn hoặc khôôông.

Cô đã đi đến kết luận rằng bất kỳ sự khoác lác nào ở đây cũng sẽ lợi bất cập hại.

- A, chỉ thế thôi sao? Hừ... – Hermóðr khịt mũi với chút vẻ tự trào.

Hẳn là hắn đang so sánh tình trạng quân lực hiện tại với lúc họ mới đến thành Dauwe. Ban đầu họ có hơn ba vạn quân, nhưng giờ đây chỉ còn lại chưa đầy một phần ba con số đó.

Mọi vinh quang trên đời đều phù du, nhưng khi đối diện trực diện với thực tế đó, điều duy nhất hắn có thể làm là bật ra một tiếng cười khô khốc.

- Xét về số lượợợng, chúng ta tương đương với Thiết Tộộộc, nên nếu tập trung phòng thủ, ta sẽ có cơ hội chống lại họ, nếếếu họ là một đối thủ bình thườườường. – Bára nhún vai.

Phải, thông thường, nếu cố thủ sau những bức tường thành, họ có thể cầm cự trước một lực lượng lớn gấp năm, thậm chí mười lần. Họ có thể cười nhạo mối đe dọa từ một đội quân có cùng quy mô.

- Phải, cô nói đúng. Thành thật mà nói, đối đầu với "Kẻ Đen Đúa" đó, ta phải nói rằng phần thắng không nghiêng về phía chúng ta.

Hermóðr trả lời khá thẳng thắn. Hắn đồng tình rằng tình hình chẳng mấy khả quan.

- Đúúúng như tôi nghĩ.

- Theo lời Phụ thân ta, Thiết Tộc sở hữu những vũ khí kỳ quái có khả năng ném những tảng đá đi rất xa. Những tảng đá lớn đến mức cần vài người đàn ông to khỏe mới di chuyển nổi. Phòng thủ của Dauwe sẽ trở nên vô nghĩa trước những vũ khí như vậy.

- Khoan đããã, họ có cááái gì cơ?!

Ngay cả với mô tả đó, cô cũng không thể hình dung chúng trông như thế nào. Làm sao họ xoay xở được thứ như vậy? Dù có huy động toàn bộ kiến thức và trí tuệ của mình, Bára vẫn không tìm ra chút manh mối nào. Một lần nữa, cô cảm nhận được sức nặng từ sự phi lý của đối thủ.

- Chà, chúng ta vẫn còn chút thời gian. Rõ ràng là chúng khá lớn và mất vài ngày để chuẩn bị.

- Ra vậyyy. Vậy chúng ta cần tìm ra giải pháááp trước lúc đó, đúúúng không?

Trong quá khứ, cô đã vô số lần bị khả năng thu thập thông tin của cha Hermóðr – Hárbarth – làm hỏng việc, nhưng chỉ lần này, cô thấy biết ơn vì điều đó. Dù sự hiểu biết này làm tăng thêm dự cảm chẳng lành, nó cũng giúp họ có thể đưa ra các biện pháp đối phó.

- Tuy nhiên, phải làààm sao đây...

Bára thở dài, có lẽ đã gần cạn kiệt mưu kế.

Đúng là quân số hiện tại tập trung ở thành Dauwe tương đương với Thiết Tộc, và đến ngày mai, họ có thể sẽ có nhiều hơn. Nhưng trước đội quân hùng mạnh của Thiết Tộc, cân bằng về quân số là chưa đủ.

Tệ hơn nữa, kẻ thù đang có đà tiến công, vừa giành được chiến thắng vang dội trong trận chiến trước, trong khi lực lượng đang trú ngụ trong thành Dauwe chỉ là tập hợp những kẻ sống sót từ một đội quân bại trận. Khoảng cách về sĩ khí là quá lớn.

Và Fagrahvél, người có sức mạnh để khỏa lấp sự chênh lệch đó bằng cổ tự Gjallarhorn của mình, vẫn chưa tỉnh lại.

Câu trả lời mà Bára đưa ra trước tình cảnh này là...

***

Ngày hôm sau.

Quân đội Thiết Tộc bắt đầu tập kết trước thành Dauwe. Bára ước tính họ có chưa đến hai vạn quân.

Ngay cả khi tính đến việc họ đã bổ sung lực lượng phòng thủ thủ đô Vígríðr của Tàn Tộc, đây vẫn là một đội quân lớn hơn nhiều so với đội quân họ từng đối mặt trước đó. Điều đó có nghĩa là họ cũng đã sáp nhập những binh lính của Liên Minh Quân bị bắt trong cuộc truy đuổi.

Dù rất muốn nguyền rủa những kẻ đổi phe để giữ mạng, Bára cũng thừa hiểu rằng con người thường có xu hướng ngả theo phe thắng thế.

- Chààà, chuyện này còn tệệệ hơn dự kiến nữa.

Chỉ còn khoảng một ngàn binh sĩ ở lại thành Dauwe. Số còn lại đã bỏ trốn. Tất nhiên, chủ nhân Fagrahvél yêu quý của cô cũng nằm trong số những người trốn thoát.

- Hehe, dù sao thì, đây cũng là nơi hoàààn hảo cho một trận chiến cuối cùng oanh liệt. Cơ hội có một không hai trong đờờời. Đã đến lúc ra đi trong hào quang rực rỡỡỡ.

Bára mỉm cười, như thể đang tận hưởng khoảnh khắc này.

Biểu cảm của cô mang sự dữ dội của một kẻ đã chuẩn bị tâm thế sẵn sàng đón nhận cái chết.

***

- Nhìn tận mắt quả thực rất ấn tượng.

Yuuto buông tiếng thở dài thán phục trước những bức tường thành Dauwe sừng sững phía trên.

Thành Dauwe vốn được xây dựng để đối phó với các cuộc xâm lược từ phía đông, nghĩa là mặt phía tây mà Yuuto đang đối mặt, so ra, được xây dựng đơn giản hơn. Dẫu vậy, nó vẫn là một công trình kiến trúc ấn tượng.

- Hạ gục thứ này bằng cách thông thường sẽ khá đau đầu đấy.

- Vậy muội có nên cho người mang máy bắn đá đến đây càng sớm càng tốt không? - Felicia hỏi với vẻ hiểu ý.

Máy bắn đá là vũ khí công thành mà Yuuto mang kiến thức từ tương lai đến – chúng đi trước vũ khí công thành hiện có của Yggdrasil khoảng ba ngàn năm.

Dù thành Dauwe được cho là bất khả xâm phạm có kiên cố đến đâu, nó vẫn là sản phẩm của thời đại này; một bức tường xây bằng gạch bùn. Máy bắn đá sẽ cho phép phá hủy nó dễ dàng. Tuy nhiên, Yuuto lắc đầu quầy quậy.

- Chúng ta sẽ bắt đầu lắp ráp chúng, nhưng nếu được, ta không muốn dùng đến chúng ở đây.

- Tại sao vậy? - Felicia hỏi, trông có vẻ bối rối.

- Theo báo cáo của trinh sát, có gần một vạn quân ở đây. Nhưng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy sự hiện diện của họ cả.

- Điều đó quả thực đúng, thưa Huynh trưởng.

Felicia quay sang nhìn thành Dauwe như để xác nhận quan sát của cậu và gật đầu.

Nếu có một vạn quân trong thành, hẳn phải có tiếng xì xào và những tiếng động khác vọng ra khi quân địch đến. Cũng chẳng có vẻ gì là họ đang giữ im lặng để dụ Thiết Tộc mất cảnh giác.

Liên Minh Quân là một đội quân chắp vá từ nhiều bộ tộc. Hơn nữa, họ vừa chịu một thất bại thảm hại. Chuỗi chỉ huy của họ hẳn đang rối loạn. Thật khó tưởng tượng họ có thể duy trì được mức độ kỷ luật đó trong hàng ngũ lúc này.

Nghĩa là—

- Tòa thành này có lẽ gần như trống rỗng, ngoại trừ một lực lượng nhỏ để bọc lót cho cuộc rút lui. Tức là, Fagrahvél có lẽ cũng đã đi rồi.

Yuuto nhận xét với tiếng khịt mũi chán chường, tay chống cằm.

Đánh giá thành thật của cậu là họ đang ở trong một tình huống khá phiền toái.

- Nếu chúng ta tốn thời gian loay hoay với máy bắn đá, họ có lẽ sẽ chạy thoát. Ta muốn bắt được ít nhất là Fagrahvél trước khi điều đó xảy ra.

Ngay cả khi họ đang nói chuyện, Fagrahvél đang di chuyển xa dần khỏi họ – về phía lãnh thổ Kiếm Tộc. Cậu muốn đuổi theo cô ta càng nhanh càng tốt, nhưng dù nơi này có được canh phòng mỏng manh thế nào, họ cũng không thể tiến lên mà không giải quyết pháo đài này trước.

Thật khó chịu, và sự bồn chồn trong cậu ngày càng tăng.

- Xin lỗi Phụ thân. Chuyện này đều do con thất bại mà ra... - Sigrún, trông hoàn toàn chán nản và nhìn xuống đất, lên tiếng xin lỗi.

- Hả? Không, ta đâu có ý trách con...

- Nhưng! Nếu con không bị lừa, chuyện này đã không... - Cô cau mày, vẫn trừng mắt nhìn xuống đất với vẻ thất vọng tột độ hiện rõ trên khuôn mặt.

Chắc chắn việc bị lừa bởi thế thân của Fagrahvél và để sổng Fagrahvél thật vẫn đang làm cô day dứt.

Cậu không thể nói thẳng vào mặt cô, và nhận xét đó cũng không đúng lúc, nhưng Yuuto không khỏi liên tưởng đến hình ảnh một chú cún đang hờn dỗi với cái đuôi cụp xuống sau khi làm điều gì đó sai trái.

Đó là một hình ảnh khác xa với vẻ điềm tĩnh thường ngày của cô, và cậu không thể không thấy phản ứng của cô thật đáng yêu.

- Không phải lỗi của con. Không ai biết Fagrahvél trông như thế nào cả. - Yuuto nói, rồi nhẹ nhàng xoa đầu Sigrún.

Cậu nói những lời đó một cách chân thành, không chỉ đơn thuần là liều thuốc an ủi. Phân biệt được đâu là thế thân và đâu là người thật khi chưa từng gặp mặt bao giờ là một kỳ tích. Dường như bản thân cô vẫn không thể chấp nhận sự thật đó...

- Nhưng, Phụ thân, người đã có thể nhận ra chỉ bằng một cái liếc mắt! Bản thân con cũng cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng con lại nghĩ đó là do mệt mỏi và...

Cổ tự của cô, Hati - Kẻ Ăn Mặt Trăng, ban cho người sở hữu trực giác sắc bén. Rõ ràng cô không thể tha thứ cho bản thân vì đã phớt lờ linh cảm đó.

- Con cũng chỉ là con người, con sẽ mắc sai lầm thôi.

- Con hiểu điều đó. Nhưng lại mắc sai lầm ở thời điểm quan trọng như vậy!

Điều đó chắc chắn đang gặm nhấm cô. Sigrún cắn chặt môi dưới trong sự thất vọng.

Việc cô luôn nghiêm khắc với bản thân là một đức tính tốt và là một trong những điều giúp cô liên tục có động lực để tiến bộ, nhưng nó cũng có thể kìm hãm cô trong những tình huống như thế này.

Không làm được điều gì đó thường không khiến cô buồn bực đến mức này. Chính vì cô đã thất bại ở một việc mà cô có thể làm trong bất kỳ hoàn cảnh nào khác nên cô mới cảm thấy xấu hổ đến vậy.

- Trời ạ.

Yuuto không kìm được tiếng cười khan khi xoa rối mái tóc cô.

Không phải Yuuto không hiểu cảm giác đó. Bản thân cậu cũng cảm thấy như vậy khi mất Fárbauti, người tiền nhiệm của cậu với tư cách là Tông chủ Lang Tộc. Cái cảm giác không thể tha thứ cho chính mình.

Vẫn thật khó khăn cho cậu khi nhớ lại những ngày tháng cảm giác như đang vùng vẫy dưới đáy hồ lạnh buốt, mắc kẹt trong bóng tối và không tìm thấy lối ra.

Dù có lẽ không tệ như sự trầm cảm của chính cậu, cậu vẫn không thích nhìn một trong những đứa con gái yêu quý của mình đau khổ như thế này. Làm cha mẹ là muốn làm điều gì đó cho con mình...

- Đó là lý do tại sao ta muốn giải quyết tòa thành này trước khi ngày tàn. Có ý tưởng gì không, Huynh đệ?

- Cậu nói nghe dễ dàng quá nhỉ. - Hveðrungr khịt mũi vẻ ngán ngẩm, ngoẹo đầu nhìn lên bức tường thành sừng sững.

Ngay cả Hveðrungr cũng không khỏi cảm thấy chóng mặt trước độ cao của những bức tường. Chúng là một trong những bức tường cao nhất mà hắn từng thấy. Hạ gục một pháo đài như vậy trong một ngày dường như là nhiệm vụ bất khả thi.

- Nếu có gì, thì loại kỳ tích đó là sở trường của cậu mà, phải không?

Nói rồi Hveðrungr ném ánh mắt lạnh lùng về phía Yuuto.

Luyện sắt. Huấn luyện binh lính chiến đấu trên lưng ngựa. Ném những tảng đá lớn. Tất cả những điều này đều là không tưởng ở thế giới này.

Luôn là kiến thức của chàng trai trẻ trước mặt hắn đã biến điều không thể thành có thể.

- Mm, chà... Chúng ta không mang theo máy bắn đá nào, chỉ còn lại hai quả thiết pháo cuối cùng, và chúng ta đang thiếu tên. Mọi thứ đều cạn kiệt.

Như muốn nói rằng mình đã hết cách, Yuuto ngửa lòng bàn tay lên trời và nhún vai.

Theo một cách nào đó, điều này hoàn toàn tự nhiên. Đại quân Thiết Tộc vừa hoàn thành cuộc hành quân thần tốc từ lãnh thổ cũ Gashina của Lôi Tộc, đến tận thủ đô Vígríðr của Tàn Tộc chỉ trong mười ngày. Ngay sau đó, họ đã có một cuộc đụng độ lớn với một đội quân có quân số gấp đôi mình. Sẽ thật kỳ lạ nếu họ vẫn còn đầy đủ quân nhu. lương thảo.

- Theo nghĩa đó, cậu giỏi xoay xở với những gì mình có hơn, đúng không, Huynh đệ? Cậu đã đánh bại Chiến Xa Trận vài lần, và lời khuyên của cậu là yếu tố then chốt khi chúng ta hạ thành Gashina.

- Tôi đánh giá cao lời khen của cậu, nhưng ngay cả Alþiófr cũng không thể thực hiện các mánh khóe nếu không có sự chuẩn bị đầy đủ. - Hveðrungr nhún vai và bật cười khan.

Chắc chắn, từ góc nhìn bên ngoài, Hveðrungr đã sử dụng những chiến thuật bất ngờ để đánh úp kẻ thù. Nhưng đó chỉ là khi nhìn từ quan điểm của người khác. Bản thân Hveðrungr đã có những tính toán và kế hoạch riêng cho từng mánh khóe đó. Rốt cuộc hắn đâu phải là pháp sư.

- Hửm? Ồ, tôi hiểu rồi! Chuẩn bị! Rốt cuộc thì tôi có thể có một cách. Dù sao thì, tôi cần bắt tay vào việc ngay. Cảm ơn nhé, Đại ca.

Rõ ràng là đã nghĩ ra điều gì đó, Yuuto hăng hái bước đi.

- Ồ! Huynh trưởng! Đợi muội với!

Felicia, người đang lườm Hveðrungr cháy mắt, vội vã đuổi theo cậu.

Hveðrungr thấy mình đứng một mình bên bức tường. Hắn khịt mũi như tự chế giễu và lẩm bẩm:

- Với lại, bây giờ cậu mới là đại ca cơ mà, phải không?

***

- Cuối cùng cũng quá trưa rồi...

Bára thở dài khi ngước nhìn lên từ một tháp canh trên tường thành. Thời gian dường như trôi qua quá chậm chạp.

Cô đã để Fagrahvél rời đi trên một con ngựa với trang bị cưỡi lấy được từ Thiết Tộc, nhưng nó vẫn phải chở hai người. Trong khi đó, kỵ binh của Thiết Tộc đều có ngựa riêng và được huấn luyện bài bản về cưỡi ngựa. Khả năng họ đuổi kịp vẫn còn đó.

- Nếu mình có thể cầm cự thêm hết ngààày hôôôm nay... - Bára lẩm bẩm một mình, nắm chặt vạt áo chẽn.

Thông thường, điều đó không quá khó. Cố thủ trong thành và cầm cự một ngày là điều mà ngay cả vị tướng tồi nhất cũng có thể làm được.

Nhưng mọi chuyện thay đổi khi người chỉ huy quân đội đối phương là "Kẻ Đen Đúa". Cô không thể rũ bỏ cảm giác rằng hắn sẽ tung ra một chiêu trò hoàn toàn bất ngờ và phá hỏng mọi kế hoạch của cô.

- T-Thưa ngài Bára! Chúng đang đến từ lối thoát hiểm...

- Ồ! Chúng cắn câu rồồồi! - Bára cười toe toét trước tin này.

Từ ngàn xưa, các lâu đài đều có lối thoát hiểm dành cho những nhân vật cấp cao như lãnh chúa sử dụng để tẩu thoát. Thành Dauwe không phải là ngoại lệ, nhưng Bára đã quyết định để ngỏ tuyến đường đó không phòng thủ.

- Vậyyy thì, hãy tiến hành như kế hoạạạch.

Họ biết kẻ thù sẽ đến từ đâu. Và, là một lối thoát hiểm, nó chật hẹp, có lẽ chỉ đủ chỗ cho một người đi lọt. Không có nơi nào tốt hơn để phục kích.

- Giờ nếu chúng ta bắt được con sói bạc thì may mắắắn to.

Ngay cả khi cá nhân đó được đồn đại là chiến binh vĩ đại nhất Yggdrasil, họ cũng sẽ đơn độc với đôi tay bận rộn leo thang. Họ không có cơ hội nào trước cuộc phục kích của một nhóm đông người.

Ồ! Chúng đến rồi.

Thứ xuất hiện từ cái lỗ sau tiếng bước chân ầm ĩ là—

- Á?!

Một khi đã chấp nhận cái chết, con người có thể chịu đựng hầu hết mọi thứ.

Dù đó là Mánagarmr hay kỵ sĩ đen đeo mặt nạ, hay thậm chí là bom sấm lan tỏa âm thanh và lửa, chắc chắn họ vẫn sẽ giữ vững vị trí và chiến đấu bằng ngọn thương của mình.

Nhưng tất cả những người lính đó đều tái mặt – mắt mở to kinh hãi – quên mất nhiệm vụ khi cơ thể họ căng cứng vì sợ hãi. Họ hoàn toàn bị bất ngờ và không thể lấy lại tinh thần.

- Graaaaaaahh!

Trước tiếng gầm gừ trầm đục của một con thú vang vọng đến tận tâm can, những người lính chùn bước và lùi lại. Thậm chí có người còn khuỵu chân xuống.

Vốn đã hoàn toàn tập trung và chuẩn bị tinh thần để đối mặt với một đối thủ cụ thể, trái tim họ không thể chịu đựng được nỗi sợ hãi trước điều bất ngờ.

- Một con G-G-Garmr?!

Ngay cả Bára cũng hoàn toàn bị bất ngờ.

Phải, đứng đó là con sói khổng lồ cư ngụ tại ba dãy núi lớn được mệnh danh là Mái nhà của Yggdrasil.

- Á?!

Bára sau đó nhìn thấy những vật thể được ném qua đầu con Garmr về phía những người lính.

Đó là bom sấm.

Ở trong này, chúng sẽ là một vấn đề nghiêm trọng. Chúng sẽ làm đảo lộn hoàn toàn cục diện trận chiến.

Cô cảm thấy mọi thứ chậm lại, và những quả bom sấm bay theo đường vòng cung chậm rãi trong không khí...

Bùm!

Tiếng nổ chấn động quen thuộc tấn công màng nhĩ cô.

- Gaaah!

- Ác!

- Áhhh!

Sau đó là tiếng la hét của binh lính phe cô.

Có một nữ chiến binh tóc bạc ngồi trên lưng Garmr. Khuôn mặt cô ấy, dù lấm lem máu kẻ thù, vẫn đẹp đến mức ngay cả Bára cũng thoáng chốc bị mê hoặc.

- Ta là Sigrún, nghĩa nữ của Tông chủ Yuuto Suoh thuộc Thiết Tộc. Hãy đối mặt với ta nếu các ngươi đã sẵn sàng đón nhận cái chết!

Đôi môi Sigrún nhếch lên khi cô lao vào trên lưng con sói khổng lồ. Cô lấy mạng kẻ thù sau mỗi tia chớp của ngọn thương. Hình ảnh của cô trông như bước ra từ thần thoại.

- Này, Má Rún! Đừng có giành hết vinh quang chứ!

- Đúng đấy. Phải chừa lại vài tên địch cho bọn này với.

- Gah!

- Hự!

Những người khác xuất hiện từ lối thoát hiểm, gia nhập cùng Sigrún và chém gục những người lính cản đường.

Một là cô gái tóc đỏ buộc tóc hai bên, người kia là một gã đàn ông khổng lồ râu ria xồm xoàm trông như một con gấu.

Họ trông hoàn toàn trái ngược nhau, nhưng những chuyển động và đòn đánh của họ đều sắc bén, cho thấy cả hai rõ ràng đều là những chiến binh điêu luyện.

- Ááá!

- Gư!

- Ự!

Mỗi lần ba người họ vung vũ khí, một người lính lại hét lên đau đớn.

Họ quá mạnh. Mạnh áp đảo. Mỗi người chiến đấu với sự cuồng nộ và sức mạnh ấn tượng chẳng kém gì bất kỳ ai trong số các Nữ Thần Sóng.

Chỉ có ba người họ, nhưng không ai có thể ngăn cản được. Ngay cả khi họ áp đảo đối thủ, thêm nhiều lính địch xuất hiện từ lối thoát hiểm, tăng cường quân số.

- ...Lần này thì họ lừa chúúúng ta hoàààn toàn rồi. - Bára nghiến răng nói khi một giọt mồ hôi lăn dài trên má.

Cô đã để họ lọt vào thành và giờ họ đã có chỗ đứng. Ngay cả Bára cũng không thể làm gì nhiều để ngăn chặn làn sóng này. Thay vì gài bẫy kẻ thù, họ đã khiến cô hoàn toàn bất ngờ và chiếm thế chủ động.

- Nhưng mà này, dùng Garmr là gian lận, không phải saooo?!

Làm sao cô có thể lường trước việc sử dụng một con thú hoang dã như thế? Không có cách nào để chuẩn bị đối phó với nó.

Một khoảnh khắc bất ngờ đó đã tạo ra sơ hở chết người cho kẻ thù của cô.

- Hừ, vậy thì ít nhất, ta cũng sẽ kéo con Sói Bạc đi cùùùng!

Bára cầm lấy ngọn thương và lao vào Sigrún. Nếu cô có thể hạ gục cô ta, sĩ khí của Thiết Tộc sẽ bị ảnh hưởng.

Hơn nữa, cô ta là chỉ huy đơn vị kỵ binh. Nếu mất cô ta, đơn vị sẽ mất đi sự gắn kết và cuộc truy đuổi có thể bị chững lại. Đòn đánh mang theo biết bao hy vọng như vậy, nhưng...

- Chưa đủ!

Nó dễ dàng bị đòn của Sigrún gạt sang một bên.

- Cái gì?!

Bára trân trân nhìn mũi thương của mình bị cắt đứt như thể nó được làm bằng phô mai. Cô biết rằng Thiết Tộc, đúng như cái tên, sử dụng sắt thép. Nhưng dù vậy, khả năng cắt đứt ở mức độ này thật nực cười.

- Vòng circlet vàng. Ngươi là một trong những Nữ Thần Sóng, phải không?

Cô gái tóc bạc trừng mắt nhìn Bára từ trên lưng sói, và lưỡi kiếm trong tay cô lóe lên như một tia chớp bạc. Không kịp tránh đòn, Bára cảm thấy một cơn đau nhói truyền qua vai.

Fagrahvél... cầu mong ngài được an toàn...!

Khi mất dần ý thức, Bára bám víu vào tia hy vọng duy nhất đó.

***

- ...Ưm?

Trước tiếng vó ngựa và những rung động lắc lư cơ thể, Fagrahvél từ từ mở mắt.

Tầm nhìn của cô lờ mờ tối, và có một dãy núi quen thuộc hiện ra mờ ảo ở đằng xa.

Dãy núi Þrymheimr.

- Mình đang... ở đâu...?

Cô chưa hoàn toàn tỉnh táo và đầu óc vẫn còn mơ hồ. Những ý nghĩ chậm chạp của cô nhớ lại rằng mình đã chiến đấu với quân đội Thiết Tộc tại Đồng bằng Vígríðr.

Phải, cô đã sử dụng Gjallarhorn đến giới hạn cuối cùng, và Bára, cảm nhận được giới hạn đang đến gần, đã ra lệnh cho tám Nữ Thần Sóng lao vào kẻ thù, điều mà cuối cùng đã kết thúc trong thất bại—

Và đó là tất cả những gì cô có thể nhớ.

- Ồ, thưa ngài, ngài đã tỉnh! - Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Đó là một thành viên trong đội cận vệ của cô.

Đến lúc đó cô mới nhận ra rằng, giống như binh lính Thiết Tộc, cô đang cưỡi ngựa với sự hỗ trợ của anh ta. Đơn giản là có quá nhiều điều cô không hiểu.

- Keith, giải thích tình hình cho ta.

- Vâng, thưa ngài. Chúng ta, Liên Minh Quân chống Thiết Tộc, đã bị đánh bại tại Trận Vígríðr. Chúng ta hiện đang rút lui về lãnh thổ Kiếm Tộc.

- Còn Bára thì sao?

Không có ai khác đi cùng Fagrahvél. Cô có thể dễ dàng tự mình điền vào những chỗ trống.

Nhưng cô vẫn cần phải hỏi...

- Chị Bára nói sẽ cầm chân kẻ thù tại thành Dauwe.

- ...Ta hiểu rồi.

Fagrahvél nhắm mắt lại như thể đang từ từ tiêu hóa những điều Keith nói với mình, và cuối cùng thở dài thốt nên lời.

Cô đã biết Bára từ khi còn tấm bé. Kể từ khi cô lên ngôi Tông chủ Kiếm Tộc, Bára đã phò tá cô với tư cách là một quân sư. Bára sẽ luôn ở bên cạnh cô. Fagrahvél đã entự thuyết phục bản thân rằng điều đó sẽ luôn đúng.

Nhưng giờ cô ấy không còn ở đây nữa. Cô có thể sẽ không bao giờ gặp lại Bára nữa. Fagrahvél cảm thấy một cơn đau nhói trong lồng ngực, nắm chặt tay để kìm nén cơn đau.

Tuy nhiên, kẻ thù không định cho Fagrahvél cơ hội chìm đắm trong nỗi buồn...

Tiếng vó ngựa như sấm rền vang lên từ phía sau. Ngoái nhìn lại, một đội quân kỵ binh đang tung bụi mù mịt khi nhanh chóng tiến về phía vị trí hiện tại của cô.

Thành Dauwe hẳn đã thất thủ, nghĩa là Bára, người đang trấn thủ tòa thành, đã...

- Chết tiệt! Chúng ta đã đi xa thế này rồi mà còn bị bắt kịp sao!

Keith vội vã quất ngựa thúc nó chạy nhanh hơn. Dù anh ta cố gắng trốn thoát đến đâu, trên lưng ngựa vẫn có hai người. Khoảng cách giữa họ và đội kỵ binh truy đuổi tiếp tục thu hẹp.

- Chết tiệt! Chạy đi! Chạy đi! Sao mày không chạy?! - Keith hét lên bằng giọng chói tai, vung roi điên cuồng.

- Đủ rồi. Chỉ một mình ta sống sót thì có ích gì? - Fagrahvél lặng lẽ nói với giọng cam chịu.

- Thưa ngài, ngài là cha mẹ của chúng thần, những thần dân trung thành của Kiếm Tộc! Tất cả chúng thần—cả đất nước này—đang chờ đợi ngài bình an trở về!

- Ta sẽ chỉ mang lại nỗi nhục nhã cho chúng ta thôi.

Tất nhiên, những người lính cũng có gia đình riêng của họ.

Là Tông chủ, cô đã ra trận với trách nhiệm về mạng sống của họ trên vai. Cô không thể tưởng tượng tại sao mình lại được phép sống sót khi biết bao người đã ngã xuống dưới mệnh lệnh của mình.

Ngay cả khi đó, nếu cô có thể bảo vệ được Sigrdrífa, cô em gái yêu quý của mình, thì cô sẽ chịu đựng mọi sự nhục nhã, mọi gian khổ.

Nhưng cô đã mất đi hầu hết binh lính, và bắt đầu từ quân sư Bára, cô cũng đã mất tất cả những vị tướng tài ba của mình – các Nữ Thần Sóng.

Chiến thắng đó có lẽ sẽ mang lại động lực lớn hơn nữa cho Thiết Tộc. Giờ cô phải chiến đấu với họ thế nào đây?

Điều đó là không thể tránh khỏi. Chẳng bao lâu nữa Kiếm Tộc sẽ bị Thiết Tộc thôn tính. Và sau đó, cả đế quốc cũng vậy. Dù cô có làm gì, số phận đó đã được định đoạt. Đã đến lúc chấp nhận nó.

- Keith, dừng ngựa lại.

- N-Nhưng...

- Đây là mệnh lệnh với tư cách là mẹ của ngươi.

- ...Vâng, thưa ngài.

Sau một thoáng do dự, Keith ghìm cương ngựa, vẻ mặt đầy hối tiếc. Ngay sau đó, những kỵ binh bao vây họ.

Nhìn vào kẻ thù, Fagrahvél lên tiếng, không hề nao núng.

- Ta là Fagrahvél, Tông chủ của Kiếm Tộc và là lãnh đạo của Liên Minh Quân. Hãy đưa ta đến gặp thủ lĩnh của các ngươi.

***

Cung điện Valaskjálf—

Nơi ở của Thần Đế Đế quốc Ásgarðr Thần thánh, Sigrdrífa – tọa lạc giữa Thánh đô Glaðsheimr.

Hay đúng hơn, tất cả chỉ là trên danh nghĩa, vì chủ nhân thực sự của cung điện không còn là cô nữa.

Kẻ thực sự nắm quyền trong đế quốc là Thượng Tế kiêm Tông chủ Thương Tộc Hárbarth, một điều mà tất cả các quan lại trong triều đều biết.

Hiện tại lão đang ngồi trên ghế trong phòng riêng, người dựa vào lưng ghế, mặt nhìn xuống sàn.

Nếu có ai khác ở đó, họ rất có thể đã tin rằng tuổi già đã bắt kịp lão và lão vừa mới chết. Lão đã ngồi như thế suốt hai giờ đồng hồ, nhưng rồi đột nhiên giật mình, cơ thể bừng tỉnh.

- Hừm. Dauwe đã thất thủ, và Fagrahvél đã rơi vào tay kẻ thù. - Hárbarth lẩm bẩm không chút vui vẻ.

Từ Thánh đô Glaðsheimr, phải mất ít nhất mười ngày để đến thành Dauwe bằng xe ngựa. Nhưng bằng cách nào đó lão biết chuyện gì đã xảy ra ngay trong ngày. Đó là một phần sức mạnh Einherjar của lão.

- Một lũ tốt thí vô dụng.

Lão thở dài bực bội.

Với việc Tông chủ của họ, Fagrahvél, nằm trong tay Thiết Tộc, tốt nhất là coi như Kiếm Tộc đã mất về tay kẻ thù. Việc chuyện này xảy ra dễ dàng như vậy thật bất ngờ.

Xem xét việc sẽ có nhiều vấn đề cần giải quyết sau các trận chiến và mùa đông sắp tới, điều đó cho lão chút thời gian nghỉ ngơi, nhưng sớm nhất, chúng có thể sẽ tấn công vào khoảng mùa xuân năm sau.

- Không đủ binh lính hay thời gian cho đến lúc đó.

Trong cuộc giao tranh gần đây nhất, Thương Tộc đã mất khoảng một nửa số binh sĩ được phái đi. Đó là một con số thương vong khổng lồ.

Hơn nữa, các thành viên khác của Liên Minh Quân cũng chịu thiệt hại tương tự. Nha Tộc đã mất Tông chủ và sụp đổ, trong khi Tông chủ Vân Tộc bằng cách nào đó đã thoát chết, nhưng giờ hắn đã rút lui về đồng bằng, khó có khả năng quay lại phía nam. Đề Tộc và tàn quân Báo Tộc đã bị đánh bại và rút lui.

Mặc dù tấn công cùng với tất cả các bộ tộc xung quanh, họ đã bị đẩy lùi triệt để. Sự thật đó là không thể chối cãi.

Ngay cả khi lão sai Thần Đế ban hành một chiếu chỉ khác, chắc chắn sẽ không có một bộ tộc nào hành động hưởng ứng vì sợ hãi Thiết Tộc.

- Vậy thì, phải làm gì đây...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!