Tập 6A

Chương 4 Thuyết phục bằng cách tấn công

Chương 4 Thuyết phục bằng cách tấn công

thumb Tốc độ của ngươi đã đẩy thước đo bay đến giới hạn

Đạn của ngươi tuy thô sơ nhưng đầy uy lực

Hỡi cô gái hào kiệt, hãy xuất hiện ngay đi

Âm thanh huyên náo bao trùm cả một không gian rộng lớn.

Đó là một căn phòng tròn dưới lòng đất, không có lấy một cửa sổ. Từ trần nhà xi măng cao vút, một lá cờ của UCAT Mỹ được treo xuống, còn bên dưới là vô số hàng ghế san sát nhau.

Đây là một phòng họp dưới lòng đất.

Một người đàn ông da trắng mặc áo blouse trắng đang ngồi ở phía đông của chiếc bàn tròn trung tâm, và những giọng nói từ tất cả các ghế khác đều dồn về phía ông ta.

Có lời phản đối, có câu chất vấn, cũng có những lời lẽ ôn hòa cốt để thuyết phục.

Những lời lẽ tuôn ra như thác đổ, vang vọng khắp gian phòng, nhưng ông lão vẫn không nói một lời. Ông dường như cho rằng im lặng chính là cách tốt nhất để giành thế thượng phong lúc này.

Thế nhưng, chuỗi cảm xúc dây chuyền của vô số người vẫn không có dấu hiệu dừng lại.

Nếu một người tạm nghỉ, người khác sẽ lại lên tiếng. Nếu một người đề nghị kết thúc, người khác sẽ lại khơi mào.

Tất cả bọn họ đều đang nói về những gì Hajji đã tuyên bố trong cuộc tấn công của Quân đội ba tuần trước.

Top-Gear đã từng tồn tại.

Nó đã bị phá hủy.

Và sự thật đó đã bị che đậy.

Ông ta sẽ chịu trách nhiệm thế nào trước những phản ứng chắc chắn sẽ đến từ các Gear khác?

Chỉ toàn là những lời chỉ trích, và chúng chẳng hề có dấu hiệu lắng xuống.

Một giọng nói nhỏ nhẹ xen vào giữa biển âm thanh đó.

Đó là của cô hầu gái tóc đỏ đang đứng cạnh ông lão.

Cô không nhìn ông, mà vẫn hướng mắt về phía trước và không hề mấp máy môi.

"Ooshiro-sama, tôi tin rằng đã sắp đến giờ ăn tối rồi ạ. …Ngài có thể trả lời tôi không?"

Sau một thoáng im lặng, Ooshiro cũng đáp lại mà không hề động môi.

"Cô nói được sao, #8-kun?"

"Testament. Đây là thuật nói tiếng bụng sao ạ, Ooshiro-sama? Thuộc hạ xác nhận rằng cách này quả thực tốt hơn là ngang nhiên nói chuyện với tôi và tỏ ra như đang phớt lờ họ. …Dù có hơi đáng sợ một chút."

"Giá như tôi có thể dùng chung ký ức với cô thì hay biết mấy. Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều."

Cô thử hỏi ý kiến những người khác, và câu trả lời được gửi về chỉ trong vài nano giây.

"Ooshiro-sama, năm mươi hai người trong chúng tôi đã nói ‘không’."

"Ồ? Vậy là hơn bảy mươi người còn lại nói ‘OK’ sao? Độ nổi tiếng của ta đang tăng vọt à?"

"Testament. Ba mươi mốt người nói ‘nghe tởm quá’, hai mươi người nói ‘thà chết còn hơn’, mười hai người nói ‘không muốn nghĩ tới’, bảy người nói ‘cứ bảo ngài ấy là được đi dù chúng ta không nghĩ vậy’, và một vài người nói ‘không cần quyết định’ cùng ‘Ha ha ha. Bớt giỡn đi rồi đi chết cho khuất mắt’. Thuộc hạ xác nhận rằng độ nổi tiếng của ngài quả thực đã cao hơn trước."

"Sao cơ!? Như thế mà cao hơn chỗ nào!?"

"À thì, có lẽ là ở… ờm… cách họ biểu đạt ạ."

"Cô không cần phải vắt óc suy nghĩ để trả lời câu đó đâu!!"

Cô tuân theo chỉ thị của ông và không nghĩ về nó nữa.

Cô nhìn quanh, nhưng thứ cô quan tâm là âm thanh hơn là cảnh tượng.

Cô nghe thấy những tiếng hét giận dữ và những giọng nói phản đối.

Tập hợp âm thanh đó làm không khí rung chuyển.

Áp lực từ những lời lẽ khiến họ không có cơ hội đáp lại.

Cô thấy Diana và Roger đang lặng lẽ ngồi ở ghế bên cạnh, đối mặt với đám đông xung quanh.

Nhờ có Siegfried, UCAT Đức đã có mối quan hệ thân thiết với UCAT Nhật Bản từ thời Cục Phòng vệ Quốc gia.

Đó là lý do Diana được cử đến làm thanh tra của UCAT Đức cho Con Đường Leviathan, nhưng các cường quốc châu Âu khác lại không thể cử thanh tra của riêng họ đến để kìm hãm bà ta.

Tương tự, mối quan hệ hậu chiến giữa Hoa Kỳ và Nhật Bản đã đặt UCAT Mỹ gần gũi với UCAT Nhật Bản. Và kể từ trận chiến với 5th-Gear, họ đã có một thanh tra của UCAT Mỹ thông qua Heo.

Các cường quốc khác lo sợ Hoa Kỳ sẽ giành quyền kiểm soát Con Đường Leviathan.

Nhưng ngay cả khi họ có cử thanh tra đến, Đức và Mỹ cũng đã bỏ qua quá khứ ẩn giấu sau Con Đường Leviathan.

Diana và Roger đều đã dính líu đến việc phá hủy Top-Gear.

Điều đó đã tạo cơ hội cho các quốc gia khác tấn công. Họ có thể loại UCAT Đức và Mỹ khỏi bàn đàm phán, đồng thời phong tỏa sức mạnh của UCAT Nhật Bản trong khi buộc họ phải chịu trách nhiệm.

Họ cũng có ý định can thiệp vào các khu bảo tồn Gear và biến Con Đường Leviathan thành của riêng mình.

#8 thầm nghĩ trong khi để thiết bị thính giác của mình chặn hết những lời chế nhạo.

Họ chỉ xem Con Đường Leviathan và những gì chúng ta đã làm như một thứ để gia tăng sức mạnh cho bản thân.

Sức mạnh của các khái niệm có thể dễ dàng thay đổi thế giới.

Đó là lý do các Gear đã chiến đấu.

Nếu Con Đường Leviathan giải phóng tất cả các khái niệm đó, họ có lẽ định kết thúc Con Đường Leviathan và tự mình "quản lý" các khái niệm.

Nếu trở thành người quản lý đó, ngay cả một quốc gia nhỏ cũng có thể giành được tầm ảnh hưởng tương đương một cường quốc.

Vậy nên…

"Liệu họ có nghĩ rằng lựa chọn tốt nhất là lên tiếng ngay bây giờ để có thể trở thành người quản lý đó không?"

"Chuyện này phiền phức thật nhỉ?" Ooshiro bình luận.

Cô gật đầu và nói thêm.

"Thế giới này chẳng phải chỉ toàn những kẻ nổi loạn nếu không được thống nhất hay sao?"

"Có lẽ vậy."

Ooshiro xoay cây bút chì kim bằng ngón cái, còn #8 quay sang một bên.

Cô thấy Diana và Roger ở đó, nhưng…

"?"

Dù Diana trông có vẻ bình tĩnh, bà ta lại đang gấp giấy dưới gầm bàn. Roger thì gật gù trước những gì đám đông nói, nhưng anh ta đã dùng cát để làm nút bịt tai.

Nhìn thấy họ, #8 chợt nảy ra một ý nghĩ.

Hay tất cả những điều này chính là kết quả trực tiếp từ sự thiếu đoàn kết của họ?

Cô quay lại nhìn Ooshiro.

"Ooshiro-sama, xin ngài đừng vừa vẽ manga vừa giả vờ ghi chép những gì họ nói nữa. Vả lại, đó có thực sự là cách dùng screentone đúng không ạ? Thuộc hạ xác nhận rằng ngài nên dán nó ra tận mép giấy."

"Bình tĩnh nào," ông nói. "Mọi người ồn ào như vậy. Theo cô thì tại sao?"

"Vì cuộc họp này ạ. Cố gắng tỏ ra công bằng là tốt, nhưng điều này đã bộc lộ một điểm yếu trong hệ thống hội họp. Tuy nhiên, họp riêng với từng quốc gia sẽ tốn quá nhiều thời gian, và bất kỳ cuộc thảo luận kín nào cũng sẽ bị các nước khác phàn nàn là không công bằng."

"Ta hiểu rồi," Ooshiro nói. "Vậy ai là kẻ chủ mưu trong số những người đã kêu gọi cuộc họp này?"

"À thì…"

#8 suy nghĩ một lúc.

"Thuộc hạ xác nhận đó là UCAT Trung Quốc."

Cô nhìn vào một điểm duy nhất trong đám đông đang la hét.

Không có ai ngồi ở ghế đại diện của UCAT Trung Quốc, nhưng…

"Thuộc hạ xác nhận rằng những quốc gia đủ lớn để kêu gọi cuộc họp này chỉ có Trung Quốc, Nga và Pháp. Nhưng Nga và Pháp không may lại không có Gear tương ứng theo Thuyết Tương tác Thần Châu - Thế giới. Cả 1st và 10th đều có liên hệ mật thiết hơn với Đức, nên Nga sẽ không có nhiều ảnh hưởng."

Và…

"Với cái chết của Chao-sama, Trung Quốc đã trở thành một quốc gia bình thường không có thanh tra ở đây. Thực tế, họ thậm chí có thể tự nhận mình là nạn nhân vì đã mất thanh tra trong sự kiện Con Đường Leviathan. Vì vậy, Trung Quốc có cơ hội để dẫn đầu ở đây."

"Vậy thì," Ooshiro bắt đầu. "Chúng ta gặp rắc rối rồi."

"Có vẻ là vậy," #8 đồng ý. "Nhưng đó là công việc của ngài. Và đây cũng là một cơ hội cho chúng ta."

"Cơ hội?"

"Testament."

Cô thấy Ooshiro đặt tựa cho bộ manga của mình là "Nữ Nhân Sắt Nóng Tính #8-kun", nên cô bèn cầm lấy tờ giấy Kent và bắt đầu xé nó ra thành từng mảnh.

"Thuộc hạ xác nhận đây là một cơ hội. Chúng ta có thể cho các UCAT nước ngoài thấy những tiếng la hét của họ vô ích đến mức nào, vậy nên chúng ta hãy câu giờ một chút."

Đám đông im lặng đi một chút và trông có vẻ bối rối, nhưng #8 vẫn tiếp tục xé giấy thành những mảnh không lớn hơn vài milimét và tung chúng đi khắp nơi. Cô dùng khả năng điều khiển trọng lực của mình để đưa chúng bay lên cao, trông hệt như tuyết rơi.

"Thuộc hạ xác nhận rằng việc này đáng để thử. Chúng ta có thể cho họ thấy sức mạnh của những người đang chiến đấu, bất kể quá khứ đã xảy ra chuyện gì. Rốt cuộc thì…"

Cô nhìn lại tất cả những cặp mắt đang đổ dồn về phía mình.

"Dù những người này có la hét bao nhiêu lần rằng đây chỉ là dối trá, thì sức mạnh của đội đó vẫn mãi là sự thật không thể chối cãi."

Thành phố trống rỗng vẫn còn vương lại chút chuyển động khẽ khàng.

Không một bóng người trên đường hay trong các tòa nhà.

Tất cả xe cộ trên đường đều không người lái, nhưng chúng vẫn trôi đi theo quán tính.

Tốc độ của chúng giảm dần, rồi hoặc va chạm vào nhau, hoặc lao lên lề đường.

Khi mọi thứ dừng lại, ánh sáng và âm thanh vẫn còn đó.

Những cửa hàng sáng đèn nhưng trống rỗng ngập trong tiếng máy móc gầm gừ hay tiếng nhạc phát ra từ đầu đĩa CD. Một máy gắp thú gần siêu thị phát ra âm thanh điện tử.

Bất chợt, một âm thanh mới được thêm vào.

Nó đến từ con đường Itsukaichi chạy dọc từ đông sang tây qua Akigawa.

Ở đầu phía đông con đường, nó uốn quanh rìa ngoài một ngôi trường, và hai âm thanh vang lên tranh đấu với nhau khi chúng lao vun vút trên con đường hai làn xe đó.

Cả hai âm thanh đều là của thứ gì đó đang xé toạc không khí.

Chúng lao về phía tây dưới những ngọn đèn đường.

Cả hai đều đang bay.

Nhưng không chỉ có vậy.

Những âm thanh đó mang sắc màu của sự hủy diệt.

Chúng còn chứa đựng những vụ va chạm trên không ở tốc độ cao.

Kim loại va vào kim loại, và một thứ gì đó vỡ tan một cách chói tai.

Những âm thanh đó phát ra từ hai cô gái.

Một người đang lướt đi thoăn thoắt ở tầm thấp trên một cây chổi.

Người còn lại đứng trên một tấm khiên dài và hẹp như ván trượt, để bộ phận gia tốc của ngọn thương kéo đi như đang lướt ván nước.

Họ là Brunhild và Kazami.

Người trước cầm một thanh trường kiếm, người sau cầm một ngọn thương với một chiếc khăn quàng quanh đầu thương, trên đó có viết chữ "vỏ bọc". Họ đang ở giữa một cuộc rượt đuổi tốc độ cao.

Kazami đã tháo găng tay phải. Dòng máu chảy từ ngón trỏ của cô đã viết nên từ trên chiếc khăn quàng, và dòng chữ "trượt tốt" trên tấm khiên.

Họ trao đổi đòn tấn công và đạn phóng trong khi lao về phía tây dọc con đường.

Hiện tại, những đòn tấn công liên hoàn đang bay về phía Brunhild.

Cô né tránh những phát bắn của Kazami và truy đuổi khi đối thủ tăng tốc bỏ chạy.

"Thiệt tình chứ. …Chịu thua đi được không!"

Trong khi đó, cô điều khiển cây chổi của mình như một tấm ván trượt tuyết và vung thanh kiếm cao bằng cả người cô.

Trên Gram có một từ duy nhất được viết bằng bút lông dầu: súng máy.

Brunhild nhìn vào từ mà mình đã viết.

Cũng được phết.

Chữ viết cũng đẹp đấy chứ. Có lẽ mình cũng có thể trở thành trưởng câu lạc bộ thư pháp. Mình có thể bắt các thành viên khác viết ngày đêm trong khi dạy họ theo phong cách của 1st-Gear. Chắc sẽ tuyệt lắm!!

Con mèo đen trên gáy cô lên tiếng.

"Brunhild, cô lại đang có suy nghĩ xấu xa gì đấy à?"

"Ngươi nói gì vậy? Ta đang nghĩ về hoạt động câu lạc bộ và văn hóa. …Và cách sử dụng người khác."

Khi cô kẹp Gram dưới cánh tay và ngang hông, Kazami mở to mắt.

"Này, khoan đã! Đừng có chĩa súng vào người khác!!"

"Nãy giờ cô cũng chĩa đại bác vào tôi đấy thôi!"

"Ôi, thôi nào, Brunhild. Cậu đang nói gì vậy?"

Kazami cầm G-Sp2 trong tay phải và xua tay trái một cách thờ ơ.

"Đây không phải là đại bác. Đây là G-Sp2."

"Đúng vậy," G-Sp2 nói thêm.

Đó là một lời bào chữa tệ đến mức Brunhild không thể không nổ súng.

Những viên đạn ánh sáng bay ra từ mũi Gram.

Thuốc súng ánh sáng tạo ra một chuỗi âm thanh lặp đi lặp lại.

Cô lách qua những chiếc xe đang trôi dạt và né tránh các đòn tấn công của đối thủ trong khi bắn về phía Kazami.

Kazami hét lên và tăng tốc lao về phía trước.

Nhưng Brunhild vẫn giữ chặt Gram khi nó rung lên vì độ giật.

"Thiệt tình. Có thể nào bớt phiền phức hơn được không!?"

Tiếng súng liên thanh tạo thành nhạc nền cho tiếng hét của cô.

"Đêm nào cũng có người mò đến nhà ta hoặc nhà Fasolt! Bọn ta đâu phải trại tị nạn! Và Requiem Sense cũng không phải điện thoại để gọi xuống âm phủ! …Fasolt cứ phải treo mình ngoài vách đá sau nhà để suy ngẫm về những gì ông ta đã làm đấy!"

"Làm như tôi biết gì về mấy cái tục lệ kỳ quái của các người không bằng!"

"Vậy thì học ngay bây giờ đi!"

Cô thêm chữ "hạng nặng" vào trước "súng máy" để tăng hỏa lực.

Một âm thanh như tiếng súng hiệu vang lên xé toạc bầu trời.

Nhưng Kazami đã bay vút lên trước khi Brunhild kịp vung Gram.

Cô gái đó rất nhanh.

Cây chổi gia tốc và thanh kiếm tấn công của Brunhild là hai thứ riêng biệt, nhưng Kazami lại dùng dạng thứ hai của G-Sp2 để gia tốc và dạng thứ ba để tấn công.

Với Kazami, khai hỏa đồng nghĩa với việc giảm tốc, nên chuyển động của cô có xu hướng chậm đi một chút. Ngược lại, cô nhanh đến vô lý khi chỉ tập trung vào việc gia tốc.

Đáy tấm khiên của cô tóe lửa khi cô lượn lách qua những chiếc xe đang trôi dạt.

Những phát đạn ánh sáng từ Gram đuổi theo, sượt qua mặt đất và xé toạc những chiếc xe.

"!"

Một phát bắn vào động cơ của một chiếc xe đã đốt cháy nhiên liệu và làm nó nổ tung cùng với vài chiếc xe khác.

Ba tiếng nổ trầm đục vang lên.

Lực nổ thổi bay mui xe và thân xe ngay lập tức chìm xuống.

Nhưng một lúc sau, phản lực từ vụ nổ hất thẳng xuống dưới và tung những chiếc xe lên không trung.

Những chiếc xe biến thành đuốc sống, tỏa ra luồng nhiệt lung linh.

Brunhild cúi xuống để lướt qua bên dưới chúng.

Kazami đã di chuyển lên phía trước.

Brunhild cố gắng nhắm vào lưng cô, nhưng một chiếc xe mới lại xuất hiện giữa họ.

"Ôi, thiệt tình! Dù mình có thổi bay mọi thứ cản đường, cũng không thể nào bắn cho trúng được!!"

"Tôi nghĩ lựa chọn của cậu đang trở nên hơi bạo lực rồi đấy, Brunhild."

"Đúng, ta đồng ý. …Nhưng bị người khác chỉ ra thì tức thật."

Mình sẽ trả đũa cô ta vì chuyện này, cô tự nhủ.

Dù sao đi nữa, tốc độ là thứ quan trọng nhất lúc này.

Con đường Itsukaichi đang tiến đến ngã tư trước văn phòng thành phố.

Sau khi qua khỏi văn phòng, một làn đường dành cho xe đạp được thêm vào, mở rộng con đường.

Điều đó giúp việc né tránh xe cộ dễ dàng hơn và mở rộng chiến trường, nên Brunhild tăng tốc cây chổi của mình để đến được chiến trường rộng lớn đó.

"Đó mới là nơi trận chiến thực sự bắt đầu!!"

Phía trước, cô thấy những chiếc xe đang dừng lại ở ngã tư.

Những chiếc xe không người lái đã va chạm hết lần này đến lần khác, tạo ra một mớ hỗn độn.

Cô không quan tâm. Cô viết chữ "gia tốc" lên con mèo đen rồi ném nó ra phía trước cây chổi.

Nó hoảng hốt bám chặt lấy cây chổi.

"Đây là cái mà cô gọi là ngược đãi thú cưng à!?"

"Ngươi nói gì vậy? Ngươi không phải thú cưng. Ngươi là thành viên gia đình. …Nhưng chỉ trong lúc này thôi."

"Th-thế thì đây là bạo hành gia đình!"

Khi cô tăng tốc, Kazami cũng tăng tốc theo và ngoái lại nhìn.

"Chà, mừng là phía sau vẫn sôi động nhỉ."

Kazami nhướng mày và cười khổ.

"Nhưng được thôi. Giải quyết dứt điểm nào!"

Cả hai đồng thời đạp mạnh xuống tấm ván của mình và nhảy lên.

Họ dùng nóc những chiếc xe đang dừng lại làm bệ phóng để thực hiện một cú nhảy lớn hơn nữa.

"Tới luôn!"

Hai cô gái bay lên không trung.

Họ nhìn xuống khoảng không bóng tối và ánh sáng bất tận của màn đêm.

Đây là một khung cảnh mà chỉ những ai đang bay mới có thể chiêm ngưỡng.

"…A."

Cả hai đều sững sờ trước cảnh đêm của Akigawa.

"…"

Họ đang ở trên con đường hai làn xe rộng lớn dẫn về phía tây văn phòng thành phố và đến ga JR Akigawa.

Hai hàng đèn đường chạy thẳng khoảng ba trăm mét, nơi một ngã tư khác dẫn đến ga Akigawa.

Đoạn đường thẳng đó là chiến trường của họ, nên cả hai trao đổi một cái nhìn.

"…!"

Họ hành động ngay khi chuyến bay tốc độ cao của mình kết thúc.

Trên đường hạ xuống, Brunhild ngả người ra sau để thực hiện một cú lộn ngược.

Cô kẹp cây chổi giữa ngón chân phải và gót chân trái rồi xoay cây chổi bốn vòng sang phải khi xoay người.

Ngay khi tiếp đất, cô phóng một luồng gia tốc về phía tây.

Mặt khác, Kazami di chuyển lên trên và đẩy chân lên trời.

Khi đang bay, cô xoay đáy tấm ván trượt khiên của mình trên không và thực hiện một cú lộn nhào thẳng đứng.

Cô định đáp xuống cách Brunhild mười mét, nên Brunhild đã chuẩn bị một đòn tấn công cho vị trí đó.

thumb

Kazami rơi xuống từ độ cao năm mét so với mặt đất.

"…!!"

Brunhild giơ Gram trong tay phải lên.

Những dòng chữ siêu đậm trên bề mặt Gram ghi "Vòng Tròn Đạn Tự Dẫn Hạng Nặng Liên Thanh" và cô vác Gram lên vai phải.

Cơ thể cô chùng xuống dưới sức nặng, và Gram mở ra.

Với một âm thanh kim loại, lớp vỏ bọc lưỡi kiếm ở hai bên mở ra và phát ra ánh sáng.

Một lúc sau, một vòng tròn ánh sáng xuất hiện sau lưng Brunhild.

Vô số chữ cái hiện ra trong vòng tròn màu đỏ, và còn nhiều chấm nhỏ hơn xuất hiện giữa những chữ cái đó.

"————!"

Những vòng cung ánh sáng bắn ra từ các chấm nhỏ, bay ra với số lượng lên đến hàng trăm.

Đôi mắt Kazami mở to khi cô ngoái lại nhìn.

"Như thế là không công bằng!!"

"Cô không hiểu sao!? Gram là toàn bộ 1st-Gear! Dù không viết ra cơ chế, nó vẫn có thể hiện thực hóa bất cứ thứ gì cô viết lên nó!"

Như để chứng minh lời cô nói là đúng, các luồng ánh sáng kết lại với nhau và đuổi theo Kazami.

Kazami nhìn về phía trước và tăng tốc ngay khi tấm ván trượt khiên của cô đáp xuống.

Cô trượt dọc theo con đường để né tránh.

"————!"

G-Sp2 kéo cô đi như thể đang lướt ván nước trên đường. Cô nhanh chóng lượn qua lại để né tránh, và một chùm tia lửa tóe lên từ lớp nhựa đường phía sau cô.

Nhóm đường kẻ màu đỏ đuổi theo cô như một con sóng, nhưng những tia sáng đỏ đã đâm vào những chiếc xe mà cô lách qua hoặc va vào lớp nhựa đường mà cô sượt qua.

Những chiếc xe bị phá hủy bởi loạt đạn tập trung và lớp nhựa đường biến thành cát.

Một cú đánh trúng chắc chắn sẽ biến cơ thể người thành một màn sương.

Ánh sáng trút xuống như mưa đỏ. Nó uốn lượn theo Kazami và tiếp cận từ mọi hướng để bao vây cô.

Nhưng cô liên tục lách qua giữa những hàng cây ven đường để nhanh chóng giảm số lượng đòn tấn công đang truy đuổi.

Cô vỗ cánh để thực hiện một cú lộn 360 độ để kiểm tra phía sau, và cô bay ra khỏi đường đi của ánh sáng đỏ.

"…!!"

Chỉ còn lại vài chục phát bắn.

Cô vỗ cánh để thực hiện một cú nhảy lớn. Khi lướt qua nóc một chiếc xe RV lớn đậu cạnh hàng cây, cô đặt tay lên nóc xe và dùng gót chân đá tấm ván trượt khiên lên và vòng ra phía trước.

Cô cúi xuống khi cô và tấm ván trượt khiên đáp xuống con đường phía sau chiếc RV.

Cùng lúc đó, những tia sáng còn lại đâm vào đuôi chiếc RV.

Những âm thanh hủy diệt vang lên.

Kính vỡ, kim loại gãy, và lực tích tụ đã hất tung chiếc RV lớn lên không trung.

Cô cúi xuống và tiếp tục trượt trên mặt đất. Trong khi đó, đuôi chiếc RV nhô lên và có nguy cơ đổ sập xuống người cô.

Tuy nhiên, cô không bận tâm. Cô giơ tay phải lên và dùng máu của mình để viết "siêu nhẹ" lên gầm xe.

Sau đó, cô dùng ngón trỏ trái để nâng chiếc RV lên.

Cô xoay nó trên ngón tay như một chiếc đĩa và ngay lập tức xoay người.

Cô dùng đà đó để ném chiếc RV trở lại phía Brunhild.

Kazami thấy Brunhild đã bắt đầu đòn tấn công tiếp theo.

Cô đã xoay Gram lại sao cho nó đang vác ngược trên vai.

Một bên lưỡi kiếm có ghi "máy phóng" và Kazami thấy con mèo đen đang đứng trên đó.

Từ "gia tốc" trên bụng con mèo đã bị gạch đi, và một thuật ngữ mới đã được viết trên lưng nó: đạn pháo.

"Không lẽ…!"

Tiếng hét kinh ngạc của Kazami được theo sau bởi một luồng sáng đỏ lao ra từ gốc Gram và vọt đến tận mũi kiếm.

Như thể cưỡi trên luồng sáng đó, viên đạn pháo được phóng đi.

Nó ngay lập tức tạo ra một vụ nổ hơi nước.

"Aaaaaaaaaa!"

Và nó hét lên khi xé toạc chiếc RV.

Bị xuyên thủng từ trước ra sau, chiếc xe ngừng di chuyển giữa không trung và phồng lên một chút.

"!!"

Nó vỡ tan tành như thể được làm bằng giấy.

Được bao bọc bởi một vệt sương mù, viên đạn pháo bay thẳng về phía Kazami.

Kazami mất một khoảnh khắc để quyết định.

Nếu cô khai hỏa G-Sp2, viên đạn pháo này không phải là mối đe dọa.

Tuy nhiên, cô lại do dự khi phải phá hủy viên đạn pháo này.

Dù không thích đạn pháo, cô lại thích mèo. Thậm chí là yêu mèo.

Và thế là cô do dự.

Mình nên làm gì đây?

Cô thoáng nghĩ về những gì báo cáo về cái chết của mình sẽ viết.

Thành viên Đội Đặc nhiệm Tác chiến và Đội Leviathan, Kazami Chisato, đã tử trận vì một con mèo.

Họ có viết "yêu mèo" lên bia mộ của mình không nhỉ? Thế thì sẽ là một sự xấu hổ cho tất cả con cháu mình. Mà khoan, nếu mình chết bây giờ, mình sẽ chẳng có con cháu nào cả, phải không?

Viên đạn pháo đã ở ngay trước mặt cô.

"!"

Cô đưa ra quyết định trong tích tắc và viết lên G-Sp2.

Gợi ý của cô đến từ Izumo. Anh đã từng làm một việc tương tự.

Cô viết "Gậy Bóng Chày Chống Đạn Pháo".

Cô cầm G-Sp2 gần cuối và vung cây gậy kim loại.

"Keeeeeng!!"

Cô tự tạo hiệu ứng âm thanh khi đánh trúng viên đạn pháo, và cảm giác hơi bẹp đi lúc va chạm cho cô biết đó là một cú đánh hoàn hảo.

Với một tiếng động lớn, quả bóng được đánh trả lại thẳng về phía người ném.

Bay đi nào, cô nghĩ trong khi nắm chặt tay và tăng tốc về phía trước với G-Sp2.

Hử?

"Thay vì đánh trả lại, sao mình không né đi nhỉ?"

Brunhild thấy viên đạn pháo đang bay trở lại phía mình.

Tốc độ tương đối của họ cộng với hiệu ứng từ cú đánh đã làm cho tốc độ của viên đạn pháo lớn hơn lúc cô bắn nó.

Cô cân nhắc việc viết "khiên" lên Gram để chặn nó lại, nhưng điều đó sẽ làm viên đạn pháo vỡ tan.

Thế thì Gram và quần áo của mình sẽ bẩn hết!

Cô đưa ra quyết định trong tích tắc và giơ cây bút lông dầu trong tay phải lên.

Cô dự đoán đường bay của viên đạn pháo và đặt cây bút vào đúng vị trí lưng nó sẽ lướt qua.

"————!!"

Khi lưng con mèo lướt qua dưới cây bút, một đường gạch xóa đi từ "đạn pháo".

Tất cả chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc.

Con mèo đen trở lại là một con mèo, giảm tốc và bám vào vai trái của Brunhild.

"Ư-ư-ư-ừm, Brunhild!! T-Ta cần-Ta cần phải nói chuyện với cô!!"

"Ừ." Brunhild vòng tay trái quanh con mèo trên vai trong khi lướt đi trên con đường bằng cây chổi của mình. "Ta biết chính xác ngươi muốn nói gì. …Đánh trả một viên đạn pháo bằng gậy bóng chày? Cô gái đó vô lý đến mức nào vậy?"

"Cô đang lờ đi người đã làm hết mọi việc đấy, biết không hả?"

Brunhild không trả lời nó.

Kazami nhảy lên để tạo khoảng cách và chĩa G-Sp2 xuống đất.

Rõ ràng là cô định làm gì.

"Bắn xuống đất!"

Chuyện xảy ra đúng như vậy và tạo ra một âm thanh chắc nịch.

Và nó xảy ra liên tục.

Những phát bắn đó có đủ sức mạnh để phá hủy một con rồng, nên chúng đã phá tan lớp nhựa đường. Lớp nhựa đường vỡ vụn bắn lên trời như những mạch nước phun, nhưng những khu vực đó dài vài mét và chúng ngay lập tức tạo thành những bức tường.

Brunhild đã tạo ra một bức tường lớn duy nhất trước đó, nhưng Kazami lại xé toạc mặt đất để tạo ra những bức tường từ những mảnh vỡ nhỏ hơn.

Chỉ có một biện pháp đối phó hữu hiệu.

"Gram!"

Brunhild viết từ "đại dương" lên cạnh của Gram.

"Thêm sức mạnh đó vào!!"

Trong khi lướt đi, cô vung thanh trường kiếm như một cây gậy đánh gôn và đập xuống đất.

Lớp nhựa đường biến thành một đại dương.

Những bức tường vỡ vụn đang dâng lên biến thành những con sóng bạc đầu.

Cô sẽ chỉ bị dính một làn nước bắn vào người, nên cô tiếp tục tiến lên.

Cô có thể nhìn thấy Kazami qua những con sóng, và cô gái đó đã bắt đầu lướt ván nước.

"Không tệ!"

Cô gái đó tặng cô một nụ cười tự tin, nên Brunhild gật đầu đồng ý.

Brunhild truy đuổi người bạn cùng lớp mà vị thế đã biến cô thành kẻ thù.

Khi cô truy đuổi, cả hai đã vượt qua một ngã tư lớn gần như cùng một lúc.

Họ chỉ còn cách ga Akigawa một trăm mét.

Một ánh đèn di chuyển dưới những ngọn đèn đường.

Đó là đèn của một chiếc xe đạp leo núi.

Nhưng thay vì cưỡi nó, một người đang đẩy nó bằng ghi đông.

Người đó là Ooki, mặc một chiếc áo khoác.

Cô đẩy xe bằng tay trái và cầm điện thoại di động trong tay phải.

"À, Sibyl-san. Tôi đã lấy xe của Kazami-san rồi, nên đừng lo."

Cô nghe thấy giọng nói áy náy của Sibyl qua điện thoại.

"Testament. Cảm ơn cô rất nhiều. Có vẻ như Chisato-sama đã khá vội."

"Quyết định tức thời là sở trường của cô ấy mà. Cô ấy đã thay đồ trong không gian khái niệm và tôi cũng đã thu dọn nó rồi."

"Q-Quần áo của cô ấy! T-Tôi cần phải giặt chúng, ủi chúng và trả lại chúng!"

"Cô thích lo liệu mọi thứ nhỉ?"

"Testament. Đó là sở trường của tôi."

Ooki nghe thấy cô ấy nói thêm một từ "nhưng", nên cô nhìn lên bầu trời đêm.

"Ooki-sama, mọi chuyện trong không gian khái niệm thế nào ạ?"

"Hừm."

Ooki suy nghĩ về câu hỏi. Sau khoảng ba giây, cô nhíu mày lại.

"À thì, trời tối, trời lạnh, và không có ai ở đó cả."

"Đó không phải là ý của tôi."

Có một giọng điệu tươi cười trong giọng nói của Sibyl, nhưng Ooki lại cảm thấy như mình đang bị mắng.

Mình đã nói gì lạ sao?

Cô nghiêng đầu, nhưng Sibyl lại hỏi một câu khác.

"Cô có thể cho tôi biết trận chiến của Chisato-sama đang diễn ra thế nào không?"

À, hiểu rồi, Ooki nghĩ khi dừng lại.

Bên trái cô là một cánh đồng, bên phải là những ngôi nhà, và trên trời là những vì sao, nhưng cô lại nhìn thẳng về phía trước.

Con đường này có lẽ chạy song song với con đường Itsukaichi lớn hơn mà Kazami và Brunhild đã bay qua.

Ooki nheo mắt lại.

"Tôi nghĩ họ đang tràn đầy năng lượng."

"Ể?"

Ooki mỉm cười trước sự bối rối của Sibyl.

"Họ có lẽ đang có một khoảng thời gian tuyệt vời để trao đổi đòn đánh ngay bây giờ. …Tôi nói sai sao?"

Con đường được làm bằng nhựa đường đen, nhưng nó lại hoạt động như nước.

Trên đường có viết số "30", nên nó chứa một dòng chảy với tốc độ đó.

Kazami và Brunhild bay dọc theo vạch kẻ giữa các làn đường, nơi dòng chảy khác nhau.

Ánh sáng đỏ bắn ra từ Gram, trên đó có ghi "súng liên thanh", nên Kazami đã dùng đầu thương để làm chệch hướng nó.

Kazami xoay người và khai hỏa G-Sp2, nên Brunhild đã làm chệch hướng nó bằng "khiên" Gram.

Cả hai di chuyển ra xa nhau và tạo ra một vệt nhựa đường bắn tung tóe khi họ vẽ một vòng cung trên đó.

"!"

Trong khi lướt đi giữa lòng đường, thương và kiếm va vào nhau.

Một âm thanh kim loại vang lên, tia lửa tóe ra từ những lưỡi kiếm đang ghì chặt vào nhau, và họ di chuyển ra xa nhau vừa đủ để tiếp tục đấu kiếm.

Khi Kazami đâm tới, Brunhild làm chệch hướng. Khi Brunhild vung kiếm, Kazami làm chệch hướng.

Nhưng Kazami lại chiếm thế thượng phong trong cận chiến.

Bằng cách đâm vào rồi rút ra, G-Sp2 có thể hất văng Gram ra ngoài.

Âm thanh sắc lẻm của kim loại vang lên, và tia lửa tóe ra.

"————!"

Gió thổi từ phía trước và tay của Brunhild run lên khi cầm Gram.

Cô vung lưỡi kiếm thẳng về phía Kazami, nhưng cô gái kia dường như đã uốn đòn tấn công quanh đầu thương và hất nó ra ngoài.

Nữ phù thủy cau mày và nghiến răng một chút.

Tấn công như thế này không phải là sở trường của cô.

Khi một người mới bắt đầu tấn công bằng một vũ khí dài, họ có xu hướng bị chiều dài của nó dẫn dắt và không bao giờ thực sự dồn lực vào các đòn đánh của mình.

Với vũ khí dài hơn, người ta phải tập trung vào gốc lưỡi kiếm và đáy chuôi kiếm khi cầm nó. Họ phải sử dụng nó một cách nhẹ nhàng trong khi đảm bảo rằng họ không chỉ sượt nhẹ vào kẻ thù bằng mũi kiếm, nhưng đó là một yêu cầu cao đối với một người mới bắt đầu như Brunhild.

Gram là một thanh trường kiếm, nên nó bị ràng buộc bởi những quy tắc đó ngay cả khi nó nhẹ. Và không giống như một ngọn thương, cán cầm ngắn và lưỡi kiếm dài, điều đó chỉ làm cho những quy tắc đó trở nên quan trọng hơn.

Một khi nó bị làm chệch hướng, sức nặng của lưỡi kiếm sẽ truyền đến tay cô và một người mới bắt đầu phải mất một lúc để lấy lại quyền kiểm soát.

Nhưng Kazami không hề nương tay.

Cô lao thẳng vào.

"Kết thúc rồi!"

Cô nhìn thẳng vào cô gái kia trong khi đâm ngọn thương của mình cũng thẳng không kém.

Cô tự tin rằng nó sẽ trúng.

"!?"

Nhưng với một tiếng kêu của thép, G-Sp2 đã bị Gram làm chệch hướng.

Đôi mắt Kazami mở to.

Có thể không hoàn hảo, nhưng cô đã hất văng Gram lên trên và tấn công vào lồng ngực không được che chắn của cô gái.

Brunhild không có đủ kỹ năng chiến đấu để ngay lập tức lấy lại quyền kiểm soát Gram.

Thực tế, ngay cả Kazami cũng không thể lấy lại quyền kiểm soát một thanh trường kiếm dài như vậy một cách nhanh chóng.

Cô chỉ có thể theo kịp cuộc trao đổi tấn công và phòng thủ tốc độ cao này vì cô cầm ngọn thương dài ở gần đầu.

Làm sao cô ta làm được thế!?

Kazami sững sờ và thấy có gì đó được viết trên cạnh thanh kiếm mà Brunhild đang vung nhẹ.

"Đoản kiếm!?"

"Lẽ ra tôi nên làm thế này ngay từ đầu, nhưng như vậy thì tôi đã không thể khiến cô mất cảnh giác."

Giờ đây, người không có phòng bị chính là Kazami.

Cô đã dồn toàn bộ sức lực vào cú đánh đó, nên cô đã không cầm ngắn ngọn thương.

Sau đó, cô thấy Brunhild chuẩn bị Gram ở hông phải.

Hành động đó đã ấn mũi lưỡi kiếm vào bụng Kazami.

Cô cũng thấy những từ ngữ trên cạnh thanh kiếm.

"Pháo 88 ly. Ở khoảng cách này, cô không thể đánh trả lại được đâu nhỉ?"

Tiếng nổ vang lên nhanh chóng.

Kazami hành động hoàn toàn theo phản xạ.

Cô gập người để kéo bụng về phía sau và vỗ cánh về phía trước.

"…!"

Cô tạo ra khoảng cách lớn nhất có thể giữa mình và Gram.

Một lúc sau, cô nhấc chân phải lên.

Lông mày của Brunhild nhướng lên.

"Vô ích thôi!"

Cuối lời nói của cô bị át đi bởi tiếng nổ của phát súng được bắn ra.

Cùng lúc đó, Kazami đá thứ gì đó lên bằng chân phải.

"Tấm khiên!"

Đó là tấm khiên của G-Sp2 mà cô đã dùng làm ván trượt.

Cô ép chân phải vào ngực và lòng bàn chân đưa tấm khiên lên, đặt nó giữa cô và khẩu súng.

Cùng lúc đó, viên đạn pháo 88 ly ánh sáng phát nổ ngay họng súng.

Chúng va chạm.

Kazami bị thổi bay lên bầu trời phía tây với tốc độ của một ngôi sao băng và tiếng ồn bao trùm lấy Brunhild.

Chiếc mũ ba góc màu đen rơi khỏi đầu cô, nhưng nữ phù thủy không quan tâm.

Cô nhìn về phía Kazami qua làn gió và khói hơi nước đang thổi.

Cô gái đó đã đâm vào mái của một tiệm pachinko ở phía tây ga tàu.

Cô đã bay một quãng đường dài. Một phần là do lực của đạn pháo, nhưng…

Cô ta đã dùng gia tốc của G-Sp2 để thoát khỏi đòn đánh sao!?

Đó là cùng một ý tưởng với việc kéo cơ thể về phía sau để giảm sát thương từ một cú đấm.

Nhưng nếu cô đã làm điều đó…

"Cô ta vẫn còn tỉnh táo sao!?"

Nếu vậy, trận chiến sẽ tiếp tục.

Nàng nhanh chóng nghĩ ra cách để xác định xem cô gái kia có còn khả năng chiến đấu hay không.

Ở phía Kazami, tấm biển hiệu đèn neon ghi chữ "pachinko" vì bảo trì kém cỏi nên chữ "pa" đã tắt ngóm. Nếu bị thứ đó bắn trúng trong cái thế giới chữ nghĩa này, ấy sẽ là nỗi ô nhục truyền đến tận đời con cháu sau này[^1], thế nên Brunhild quyết định ra tay.

"Bắn trúng nó đi!!"

"Brunhild, Brunhild. Cô cũng là con gái mà, hãy tinh tế một chút đi chứ."

Nhưng ngay trước khi viên đạn kịp chạm tới, Brunhild đã thấy khẩu pháo của G-Sp2 thổi bay nốt chữ "chi".

Điều đó có nghĩa là Kazami vẫn còn tỉnh táo.

"...!"

Biết rằng kẻ địch vẫn còn ý chí chiến đấu, Brunhild liền hướng cây chổi lên trời và thực sự vút bay.

Đích đến của nàng là vị trí cách nóc tiệm pachinko đang thủng một lỗ lớn khoảng hai mươi mét.

Trong nháy mắt, nàng đã lơ lửng giữa không trung rồi gỡ con mèo ra khỏi cán chổi.

Sau khi viết chữ "cánh" lên mông nó rồi để nó bám vào lưng mình, nàng đã có thể trôi nổi giữa trời mà không cần đến chổi.

"B-Brunhild! Ta không biết mình là cái giống gì nữa rồi!!"

"Đừng lo. Câu trả lời chỉ có một mà thôi."

"Ể? Là gì? Một chú mèo cưng dễ thương? Hay là con mèo đen yêu dấu của cô?"

"..."

"Đ-đừng có im lặng thế chứ! Nói câu trả lời đi, Brunhild!"

Nàng phớt lờ nó, dùng đôi cánh để giữ độ cao rồi vác cây chổi lên vai trái.

Nàng gia cố cây chổi bằng những mảnh giấy ghi "hộp đạn", "buồng đạn", "cửa nạp đạn", "nòng súng" và "thiết bị đánh lửa". Sau đó, nàng đặt vài viên đạn giấy dọc theo phần gốc chổi.

Nàng đã biến cây chổi thành một khẩu pháo nòng dài.

Rồi nàng đặt khẩu pháo Gram bên cạnh nó.

"Song pháo!"

Cùng với tiếng hô đó, nàng khai hỏa.

Mục tiêu của nàng là mái nhà đã vỡ vụn của tiệm pachinko. Kẻ địch đang ở bên dưới.

"Bắn!!"

Ánh lửa từ nòng pháo bừng lên rực rỡ trong màn đêm.

Tiếng nổ vang rền làm rung chuyển cả không trung khi nàng liên tục bắn hết lần này đến lần khác.

Những viên đạn giấy và ánh sáng được bao bọc bởi sóng xung kích, điên cuồng trút xuống tiệm pachinko bên dưới.

Sóng xung kích từ những vụ va chạm khiến các vật liệu xây dựng nhẹ của những tòa nhà hiện đại bay tứ tán như giấy vụn. Mái nhà biến mất chỉ sau vài phát bắn, và sóng xung kích bên trong tòa nhà thổi bay các bức tường từ bên trong ra.

Chỉ trong thoáng chốc, nơi đó chỉ còn trơ lại những cây cột, và những vụ nổ làm vô số chấm sáng bay lên không trung.

Đó là những viên bi bạc.

Chúng vọt lên như những tia nước, rung lên trong tiếng nổ, rồi rơi xuống và văng đi khắp nơi. Thỉnh thoảng, xác của một chiếc máy pachinko cũng bay lên, nhưng chúng cũng bị những đợt sóng xung kích nối tiếp nhau thổi bay đi mất.

Dù vậy, Brunhild vẫn không dừng tay.

"...!"

Điều đáng sợ nhất của một trận pháo kích không phải là bản thân viên đạn. Sóng xung kích được tạo ra khi một viên đạn vật lý bay đi và va chạm sẽ gây ra sự tàn phá lớn hơn nhiều so với khu vực bị trúng đạn đơn thuần.

Ngay cả mười centimet bê tông cũng dễ dàng bị một viên đạn kim loại bay với tốc độ cao phá nát.

Kazami chỉ có thể đánh chặn được một viên đạn bằng G-Sp2. Những luồng sóng xung kích từ mặt đất dội ngược lên không trung, nhưng Kazami không có cách nào phòng thủ trước chúng và sẽ bị xé thành từng mảnh.

Kể cả khi cô ấy cố gắng ngăn chặn những viên đạn, Brunhild lại đang bắn một cách ngẫu nhiên. Kazami sẽ không thể xác định được chúng sẽ bắn vào đâu, và sẽ bị tấn công từ một hướng không ngờ tới.

Thế nên Brunhild tiếp tục bắn phá.

...Biến mất đi!

Nếu cô gái đó cứ thế biến mất thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn biết bao.

"...!!"

Cây chổi đã hết đạn. Khói bốc lên từ đầu nòng, nhưng Brunhild sẽ không để kẻ địch của mình trốn thoát. Nàng xé hết giấy cũ và dán lên một tờ giấy mới.

Nàng nhìn xuống cây chổi trong khi cảm thấy tai mình ù đi vì những tiếng động làm màng nhĩ rung lên bần bật.

Trên cây chổi giờ đây có ghi dòng chữ "nối dài nòng".

Nàng thở ra một hơi, nhắm mắt lại, nuốt nước bọt để làm dịu cơn ù tai, rồi gắn phần nòng được nối dài vào Gram.

Khẩu pháo đặt trên vai nàng giờ đã dài gấp đôi chiều cao của nàng, và nàng thêm một từ nữa vào Gram.

"Long pháo. ...Phát bắn cuối cùng này là khúc tiễn biệt từ 1st-Gear."

Đôi tai tê dại của nàng chỉ có thể nghe thấy giọng nói của chính mình một cách mơ hồ.

Nàng nhận ra tóc mình đã bết vào trán vì mồ hôi, và hơi thở cũng trở nên nặng nhọc.

Nhưng nàng vẫn chuẩn bị khẩu long pháo trên vai, bất chấp cả hai điều đó.

Mục tiêu của nàng là trung tâm của tiệm pachinko, nơi vẫn còn lại ba cây cột thép. Nàng nhắm vào giữa đám bụi đang bốc lên.

Nàng lẩm bẩm "vĩnh biệt" khi đưa tay lên cò súng.

"————"

Phù thủy nhìn thấy kẻ địch của mình, cùng với đôi cánh trắng muốt ấy.

Kazami đang quỳ một gối trong đám bụi mờ.

"Làm sao ngươi sống sót được sau từng ấy đòn?"

Câu trả lời rất đơn giản, và Kazami đáp lại bằng một giọng run rẩy.

Cô ấy cất tiếng nói ngay cả khi cơ thể vẫn còn run lên vì những thương tích còn sót lại.

"Hãy nhìn xung quanh tôi đi."

Brunhild làm theo và nhìn xuống bên dưới lớp bụi đang tan dần.

Nền gạch đỏ trắng của sàn nhà dần hiện ra. Bụi phủ lên nó như một lớp cát, nhưng nó vẫn hoàn toàn nguyên vẹn. Và...

"Tại sao phần đế của những chiếc máy pachinko vẫn còn đó?"

Phần trên của những chiếc máy đã bị xé toạc, nhưng tất cả phần đế từ sàn nhà lên đến ngang hông đều vẫn còn nguyên.

Ánh sáng từ xung quanh chiếu vào tiệm pachinko đã cho Brunhild biết lý do.

Cánh tay phải của Kazami giơ lên, cầm chiếc khiên của G-Sp2. Brunhild nhìn thấy dòng chữ mà cô gái đã viết trên đó.

"Sàn nhà."

"Đúng vậy. Khi một sóng xung kích được tạo ra trên mặt đất, nó sẽ thoát lên không trung, nên cô sẽ không bị thương nếu đặt mình thấp hơn sàn nhà. Nếu không thể thoát khỏi một vụ nổ, người ta thường bảo hãy trốn xuống nơi thấp nhất của mặt đất và che mình bằng thứ gì đó, đúng không? Với lại..."

Kazami yếu ớt đứng dậy và giơ tay trái lên.

Trên tay đó là một tấm áp phích kiểu cờ hiệu.

"Cô có thấy nó ghi gì không? 'Trúng độc đắc'. Tôi đã nhanh chóng rải rác mỗi chữ 'trúng' dọc theo bốn góc trần nhà, và điều đó đã dẫn dụ phần lớn các phát đạn."

Những bộ phận bị vỡ của lớp vỏ G-Sp2 đang dần tự tái tạo.

Brunhild đã từng nghe về điều này. Trong trận chiến với 7th-Gear, G-Sp2 và V-Sw đã kết hợp sức mạnh để tự chữa lành và cứu sống Kazami khi cô ấy đang trên bờ vực của cái chết.

Đó là một khả năng đặc biệt ngay cả đối với một Concept Core. Nàng nghe nói rằng điều đó đã không xảy ra lần nữa kể từ đó, và Kazami bây giờ cũng không hồi phục nhanh chóng. Vũ khí đã cứu chủ nhân của nó khi cô ấy thừa nhận sai lầm của mình, nhưng phần còn lại là trách nhiệm của chính chủ nhân đó.

...Đúng là một vũ khí khái niệm lạnh lùng.

Tuy nhiên, điều đó có lẽ có nghĩa là vũ khí tin tưởng vào chủ nhân của nó.

Điều đó khiến Brunhild hướng suy nghĩ của mình về Gram trên vai phải.

"..."

Nàng lắc đầu và nở một nụ cười tự giễu khi nhìn xuống.

Kazami đang đứng trên đôi chân run rẩy và cố gắng nâng G-Sp2 lên.

Cô ấy vẫn là một kẻ địch đáng gờm, thế nên Brunhild không hề nương tay.

Nàng bóp cò và nhe răng cười.

"Ngươi cũng ngầu đấy, Kazami. Nhưng ta đã thấy chuyện gì xảy ra khi ngươi bay vào đây lúc nãy rồi."

Nàng hét lên trong khi khai hỏa.

"Đồ con gái 'nko'!!"

Ánh sáng từ mặt đất giao nhau với ánh sáng từ bầu trời.

Chúng va chạm và nổ tung với âm thanh như kính vỡ.

Một vụ nổ ánh sáng bao trùm mặt đất trong bán kính vài trăm mét theo mọi hướng.

Toàn bộ khu vực nhà ga ngay lập tức biến thành đất cháy.

Một luồng không khí cực mạnh lan ra ngoài vụ nổ và biến thành một cơn cuồng phong.

Tiếng rít của không khí nghe như tiếng sóng vỗ.

Nữ phù thủy áo đen bị thổi bay lên trời, và nàng bay vút qua bầu trời với gia tốc từ cây chổi trong tay phải.

"...!!"

Nàng run rẩy trước âm thanh kinh thiên động địa của long pháo và long thương va chạm bên dưới.

Nhưng có thứ gì đó đã xuyên qua cơn chấn động ấy.

Đôi cánh cầm thương bay vút lên qua tiếng gầm của rồng.

"Kazami!?"

G-Sp2 dùng toàn bộ lực đẩy để đâm thẳng từ dưới lên, thế nên Brunhild thả cây chổi ra sau lưng.

Con mèo trên lưng nàng bám vào cây chổi trong khi vẫn chui trong cổ áo nàng. Brunhild cảm thấy như bị ai đó giật gáy khi con mèo và cây chổi kéo nàng thẳng lên trời.

Nàng viết chữ "khiên" lên Gram, nắm lấy cả lưỡi và chuôi, rồi giơ ra phía trước để tự vệ.

Nhưng G-Sp2 đã đâm sầm vào đó.

"!?"

Nàng lập tức bị đẩy lên trời cao.

"Cái-!?"

Lực đẩy mới này vượt xa cây chổi của nàng. Nàng gập người lại khi Gram ấn vào bụng và đẩy nàng lên không trung.

"...!!"

Nàng cố gắng phản kháng trong vô vọng, nhưng cơ thể nàng nhanh chóng bị cuốn đi.

Giờ đây, nàng đang nhìn xuống Tokyo từ trên cao.

Nàng xuyên qua những đám mây trắng và hét lên khi cảm nhận được cái lạnh của độ cao.

"Kazami! Ngươi định-..."

Nàng không hỏi hết câu.

Nàng đã nhận ra đôi mắt của Kazami đang nhắm nghiền.

...Không thể nào.

"Vụ nổ đó đã làm ngươi mù và điếc sao?"

Giác quan của cô ấy đã bị tê liệt.

Ngay cả trong đòn tấn công này, cô ấy sẽ chỉ biết rằng mình đã đánh trúng.

Nhưng ngay cả sau khi trúng đòn, cô ấy vẫn tiếp tục bay lên và không hề giảm tốc.

...Tất cả chỉ để đánh bại mình.

Họ đã bay lên đến tầng bình lưu, nhưng điều đó dường như vẫn chưa đủ.

"Ngươi sẵn sàng đi xa đến thế này chỉ để đánh bại ta sao!?"

Brunhild nghiến chặt răng.

...Vẫn chưa đủ.

Trận pháo kích đó thì có nghĩa lý gì? Hay khẩu long pháo?

Xung quanh nàng, nàng thấy vòm trời đêm, cảnh đêm rộng lớn, và bóng tối giữa những ngọn núi.

Đường chân trời xa xăm hơi cong.

...Đây là độ cao của chiến trường chính của con bé sao?

Brunhild đã thực hiện bất kỳ cuộc tấn công nào ở cấp độ này chưa?

"Đồ ngốc," nàng lẩm bẩm.

Nàng cúi người về phía trước cho đến khi đủ gần để có thể hôn cô gái và thấy đôi mắt cô ấy hé mở một chút.

Bất chấp vẻ mặt bơ phờ, đôi mắt vô hồn của cô ấy vẫn nhìn lên bầu trời và mặt đất.

"Ngươi có thấy không? Khu vực này là nơi chúng ta sống."

Kazami nhìn quanh những ánh đèn xa xôi của các thành phố.

"Tôi có thể nghe thấy."

"Nghe thấy gì?"

Kazami không trả lời. Cô ấy chỉ nhắm mắt lại.

"Đi nào."

Cùng với những lời đó, cảm giác bị ép chặt vào người Brunhild biến mất.

Kazami đã thả nàng ra, và nàng biết điều đó có ý nghĩa gì.

...Mình sẽ rơi xuống đất từ đây.

À, nàng nghĩ ngay khi lộn người lại và bắt đầu rơi ngửa.

Nàng lao xuống từ trên trời với lưng hướng xuống đất.

"Á á á á á á á!" con mèo trên lưng nàng hét lên. "Đừng để ta nhìn xuống!"

Nhưng nàng phớt lờ những lời phản đối của con mèo. Một đòn tấn công đến từ bầu trời phía trên.

Đó là G-Sp2.

Kazami khép cánh lại và tăng tốc lao thẳng xuống để thực hiện một cú va chạm khác.

Ngược lại với lúc trước, cô ấy đang tấn công Brunhild từ trên xuống.

Nàng lại đỡ đòn bằng Gram, nhưng...

"...!!"

Lực đẩy vượt xa tốc độ rơi của nàng, và nàng không thể làm gì để chống cự.

"Kazami!"

Nàng hét lên bằng giọng khàn đặc vào không trung.

"Ngươi thật sự định đâm xuống mặt đất từ độ cao này sao!?"

Kazami mỉm cười và trả lời.

"Trả lời câu đó thì có ích gì chứ?"

Tiếng động cơ điện vang lên trong không khí.

Đó là tiếng quạt quay trầm, bị bóp nghẹt.

Nó phát ra từ một chiếc máy hút bụi công suất lớn.

Âm thanh tràn ngập một căn phòng được tạo thành từ hai phòng thông nhau. Căn phòng tách biệt có một không gian rộng mười mét vuông với sàn gỗ và một không gian lớn tương đương trải chiếu tatami.

Với chiếc áo khoác đồng phục đã được cởi ra, Shinjou đẩy máy hút bụi dọc theo sàn gỗ.

Cô mặc một chiếc tạp dề màu hồng mượn được và liếc nhìn bộ ghế sofa ở giữa phòng sàn gỗ. Cô cũng nhìn ra cửa sổ lớn đang mở để thoáng khí.

Cuối cùng, cô nhìn vào chiếc TV đặt cạnh cửa sổ rồi tắt máy hút bụi.

"Sayama-kun, TV ở nhà cậu xịn thật đấy. Chúng có nút bấm để chuyển kênh thay vì núm vặn."

"Shinjou-kun, cậu nghĩ TV trong phòng ký túc xá của chúng ta là gì? Nó hoàn toàn được điều khiển bằng điều khiển từ xa mà."

"Ồ, thôi đi. Đừng có nói dối nữa. Đó không phải là TV. Nó là một loại màn hình. Không thể gọi là TV nếu không có thứ gì đó để chuyển kênh được."

Cô kiểm tra phía sau TV để chắc chắn rằng mình đã hút bụi ở đó.

Cô vuốt thẳng phần dưới của chiếc tạp dề và liếc nhìn Sayama trong phòng chiếu tatami.

Một cái mông đang chìa ra từ tủ quần áo tối tăm ở phía xa của căn phòng đó.

Đó là mông của Sayama.

Mỗi khi mông hoặc chân cậu ta di chuyển để giữ thăng bằng, cô lại nghe thấy tiếng kim loại và các vật thể khác đổ sập như tuyết lở từ trong tủ.

Cô đã đảm nhận việc dọn dẹp chung trong phòng trong khi cậu ta xử lý những thứ quan trọng và bất cứ thứ gì không nên đụng vào. Công việc chính của cậu ta là kiểm tra các ngăn kéo, tủ quần áo và những không gian tương tự. Cậu ta là người duy nhất có thể kiểm tra xem cha mẹ mình có để lại bất kỳ loại hồ sơ nào không.

Shinjou không thể không lo lắng về một điều.

...Cơn đau ngực của cậu ấy có ổn không?

Có lẽ cậu ta đã cảm thấy nó suốt thời gian này, nhưng cô đã quyết định không làm gì trừ khi cậu ta gục ngã, ngừng di chuyển hoặc cầu cứu. Cô cũng đã quyết định sẽ phớt lờ nếu cậu ta nói bất cứ điều gì kỳ lạ.

Trong khi lo lắng về điều đó, cô lau sàn gỗ bằng cây lau khô.

Cô đã sử dụng hệ thống liên lạc nội bộ của phòng để nhờ Ryouko mang đồ dùng dọn dẹp. Vì một lý do nào đó, cô sẽ nghe thấy tiếng động di chuyển từ bên dưới sàn hành lang và bên trên trần nhà, và đồ dùng sẽ xuất hiện trước cửa phòng.

...Mình nghĩ là mình nên tránh hỏi tại sao họ không lộ diện.

Đúng lúc đó, Sayama ngừng di chuyển khi đang lục lọi trong tủ phía sau cô.

Lo sợ điều tồi tệ nhất, cô cũng đứng hình.

Cô quay lại và thấy cái mông và đôi chân đang giữ thăng bằng của cậu ta đã dừng lại.

"Sayama-kun, cậu có sao không?"

"Ha ha ha. Cậu đang nói gì vậy, Shinjou-kun? Tớ chưa bao giờ có vấn đề gì cả."

"Thật sao? Vậy thì chắc là cậu ổn rồi."

"Ghi nhận và bình luận của cậu có vẻ hơi không liên quan đến nhau nhỉ."

Phớt lờ điều đó, cô nghiêng đầu và hỏi câu hỏi trong lòng.

"Cậu tìm thấy gì à?"

"Ừ, và tớ cho rằng nó sẽ được nhìn thấy ánh sáng ban ngày lần đầu tiên sau chín năm."

"Ể?"

Cô cau mày và cậu ta trả lời câu hỏi của cô.

"Đúng vậy. Tớ đã tìm thấy một trong những bẫy gián anime mồ côi của IAI, 'Roach Hutch'. Đó là một cách chơi chữ dựa trên nhân vật tên Hutch trong một bộ anime nổi tiếng vào thời điểm đó."

Shinjou quyết định giữ im lặng, nhưng cậu ta lại thở ra một hơi ấm áp.

"Nhưng sau chín năm, số lượng cư dân đã tăng lên khá nhiều. Giờ đây Hutch sẽ không bao giờ cô đơn nữa."

"Cậu không cần phải kể chi tiết đâu. Và cũng không cần mang nó ra cho tớ xem. Không cần đâu, được chưa!?"

"Nhưng Shinjou-kun, tớ muốn cậu hiểu giá trị của thứ mà tớ đang cầm trên tay."

"Cậu có thể vứt cái giá trị đó vào thùng rác được rồi đấy!"

Cô ném cán cây lau nhà vào mông cậu ta và cậu ta phản ứng bằng cách ngửa ra sau và ngã vào trong tủ.

Cô hoảng hốt khi nghe thấy cậu ta đâm sầm vào bức tường gỗ của tủ và cảm thấy cả căn phòng rung chuyển.

"A! S-Sayama-kun, tớ xin lỗi! Tớ đã hành động theo bản năng!"

"Ha ha ha. Shinjou-kun, mọi thứ đều ổn. Tớ đã giữ được Hutch."

"Dừnnnnnng lạiiiiii!!"

Sự rung chuyển trước đó chắc hẳn đã làm lỏng thứ gì đó, vì một tấm trần gần tủ bị dịch chuyển và một chiếc hộp các-tông màu trắng rơi xuống từ trần nhà.

Cô hét lên và thấy chiếc hộp rơi xuống trong ánh sáng của căn phòng.

Nó đáp xuống một cách hoàn hảo với một tiếng uỵch và ánh sáng chiếu rọi lên nó.

"S-Sayama-kun. Một chiếc hộp vừa rơi từ trần nhà xuống. Cái gì thế? Đập vào tường để làm một thứ gì đó rơi xuống nghe giống như một vật phẩm ẩn trong một trò chơi điện tử gần đây. Ồ, tớ cá là có một mạng 1-up bên trong."

"Shinjou-kun, tớ có cảm giác cậu sẽ mất một mạng nếu bị vật phẩm ẩn đè bẹp. Đặc biệt là trong tình hình hiện tại của tớ."

Sayama có thể nói chuyện dù bị đè bẹp, vậy nên không có mạng nào bị mất và điều đó có nghĩa là mọi thứ đều ổn.

Shinjou thở phào nhẹ nhõm và nhìn vào chiếc hộp các-tông đã đè lên cái mông đang chìa ra từ tủ.

Mặt trên của chiếc hộp được niêm phong bằng một lá bùa, và cô đọc những gì được viết trên đó.

" ‘Đáng đời nhà ngươi. –Sayama Kaoru’ "

Đây là cái gì và chuyện gì đang xảy ra vậy?

Cô nín thở trước những câu hỏi đó nhưng rồi nhìn Sayama đang nằm dưới chiếc hộp.

"Đúng là cha nào con nấy."

[^1]: Chinko có nghĩa là dương vật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!