Tập 6A

Chương 1 Án phạt bắt buộc

Chương 1 Án phạt bắt buộc

thumb Ngươi có thể gào thét

Nhưng lỗi lầm sẽ chẳng buông tha

Ngay khi Izumo vừa tiếp đất tại khoảng sân, đòn tấn công của Boldman đã giáng xuống từ bầu trời.

Một tiếng hủy diệt chói tai vang lên cùng một tia sét xé toạc bầu trời.

Ánh sáng đánh trúng vị trí Izumo vừa đứng, nhưng trước đó, một cơn sóng đã lan trên mặt đất rải sỏi.

Lớp sỏi tức thì dạt ra thành một vòng tròn, tạo nên một con sóng cao chừng vài chục centimet.

Cơn sóng gợn ấy quét sạch một khu vực có đường kính hai mươi mét, nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó.

Mặt đất lộ ra bên dưới lớp sỏi bỗng nổ tung.

Một tiếng gầm dữ dội vang vọng không gian, chọc thẳng lên trời cao.

Như thể mặt đất đang đáp lời, đất đá bị hất tung lên không, tạo thành một hố sâu hai mươi mét.

Tất cả đều bay vút lên.

Đá, đất, nhựa đường từ móng tòa nhà, cùng những mảnh vỏ Trái Đất đều bị hất tung lên trời.

Xung chấn theo sau càng làm rung chuyển cả khoảng sân và bầu trời.

Cơn chấn động âm thầm đó đầu tiên tạo ra một khối cầu hơi nước phát nổ ở tâm hố. Ngay sau đó, nó phá tan khối cầu từ bên trong và lan rộng ra.

Sóng xung kích đẩy văng mọi thứ lên không trung một lần nữa.

Sóng xung kích ập vào các dãy nhà học ở phía bắc và phía nam, những bức tường trông như thể bị ai đó dùng một chiếc đục khổng lồ nện vào.

Luồng sức mạnh đổ ập vào các tòa nhà ngay lập tức thổi bay mọi thứ bên trong các lớp học, xuyên thủng những bức tường, và tuân theo quy luật vật lý, thoát ra từ phía bên kia.

Tất cả đồ đạc trong tòa nhà phía nam phá vỡ mọi cửa sổ ở mặt nam, văng ra cùng một trận mưa kính vỡ, và điều tương tự cũng xảy ra với các cửa sổ ở mặt bắc của tòa nhà phía bắc.

Khi các vụ nổ lắng xuống, tất cả những gì còn lại là một khoảng chân không khổng lồ đang hút không khí vào và kẻ đã gây ra va chạm ban đầu.

Kẻ tấn công đó đã nện một chiếc búa khổng lồ xuống đất.

Đó là một người đàn ông vạm vỡ, da ngăm đen và đầu trọc lóc. Gã đang ở trần.

Tên gã là Boldman.

Gã mặc một bộ trang phục màu cam trông giống hakama của Nhật, hơi nước bốc lên từ cơ thể.

Tuy nhiên, gã đang nhìn vào cây búa mình cầm bằng cả hai tay. Món vũ khí tấn công to lớn màu trắng có hai đầu nhọn. Nó rất mạnh, nhưng gã lại quan tâm đến khoảng không giữa lớp vỏ Trái Đất bị nó đập nát và chính mình hơn.

“Không có gì ở đó sao?”

Hai âm thanh vang vọng đáp lại câu hỏi trầm thấp của gã.

Một là tiếng những mảnh vỏ Trái Đất rơi xuống từ bầu trời. Và tiếng còn lại...

“Lâu rồi mới thấy ông chơi hết mình đấy, Đầu Trọc. Đó là Vima, Cowling Hammer của 6th-Gear phải không?”

“Phải. Cậu cũng định chơi hết mình à, Izumo?”

“Ừ.”

Câu trả lời phát ra từ mái của tòa nhà học phía nam đã bị sóng xung kích phá hủy một nửa.

Izumo đang ở đó, dùng thanh kiếm trắng giơ lên đỡ lấy đất đá rơi xuống.

Cậu ngồi trong tư thế nửa ngồi nửa quỳ trên hàng rào mắt cáo bao quanh sân thượng, và mỉm cười với người đàn ông dưới đất.

“Tôi sẽ chơi hết mình đây, Đầu Trọc. Ồ, chết thật. Tôi lại dùng tên thật của ông rồi. Xin lỗi nhé, Boldman.”

Boldman xoay người và tấn công tòa nhà phía nam.

Mũi búa găm vào tường, và ánh sáng từ trời cao giáng xuống.

“Giải quyết dứt điểm đi! Hãy tái hiện lại nỗi tuyệt vọng của sáu mươi năm trước và trận quyết đấu của hai năm trước!!”

Tòa nhà học bị đập tan.

Nó không sụp đổ, cũng không đổ nát.

Đòn tấn công duy nhất đó hất văng cả tòa nhà về phía nam như thể một lực tương đương đã tác động lên mọi bộ phận của toàn bộ công trình.

Kính, vật liệu xây dựng, tấm lót sàn, bàn, ghế, bảng đen, và mọi thứ khác đều bay về phía nam.

Tất cả biến thành gạch vụn và vương vãi khắp nơi.

Khi tòa nhà biến mất, ánh hoàng hôn rọi qua.

Vẫn còn nhiều dãy nhà học khác ở phía nam, nhưng tòa nhà bị phá hủy đã tạo ra một khoảng trống lớn xung quanh sân trường.

Tiếng vang của một vụ nổ lan tỏa trên mặt đất nhá nhem tối.

Và Izumo nhảy lên trên mặt đất đó.

Cậu kẹp V-Sw dưới cánh tay trái, rút ra vài lá bùa cường hóa thể chất từ trong túi, và lật chúng như lật tiền.

“Ông muốn V-Sw đến mức sẵn sàng xen vào việc chuẩn bị lễ hội của chúng tôi sao!?”

“Đương nhiên rồi!”

Boldman lao đến điểm đáp của Izumo, tay cầm Vima hạ thấp.

Lông mày gã dựng lên, răng nghiến chặt.

“Đây là quyết định của khu tự trị 6th-Gear. Nhờ cuộc tấn công của Quân đội một tháng rưỡi trước, chúng tôi đã biết được sự thật và tội ác của Low-Gear, vì vậy 6th-Gear đã quyết định tái đàm phán so với hai năm trước.”

“Và thế là ông lại định chiến đấu như hai năm trước? Nói lịch sự thì, có phải ông hơi vội vàng rồi không?”

“Nhưng Low-Gear đã đàm phán với chúng tôi trong khi che giấu yếu tố quan trọng là Top-Gear!!”

Boldman hét vào mặt cậu trai trẻ như thể không bao giờ có thể tha thứ cho họ. Gã gồng sức lên vai, cơ bắp cuồn cuộn.

“Kể từ cuộc tấn công của Quân đội, các UCAT khác đã gây áp lực buộc UCAT Nhật Bản phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình, nên UCAT Nhật Bản gần như không thể hoạt động được nữa! Điều đó thực chất đã vô hiệu hóa Con đường Leviathan!”

“Và thế là ông muốn có một cơ hội khác?” Izumo hét lên trong khi chuẩn bị đáp đất. “Đúng là đồ đầu trọc nhỏ nhen!!”

“Cậu nhìn nhận vấn đề quá trẻ con!!”

Boldman vung búa lên về phía Izumo.

Izumo phản ứng bằng cách kích hoạt bùa gia tốc xung quanh vai mình trên không trung. Gánh nặng thể chất từ những lá bùa là quá sức đối với một người bình thường nếu dùng liên tiếp, nhưng thần hộ mệnh phòng thủ của Izumo đã bảo vệ cậu khỏi mọi thứ.

Những lá bùa được kích hoạt.

Vài lá trong số đó bị xé tan tành khi cậu vung V-Sw xuống cây búa.

Thanh kiếm trắng và cây búa trắng va vào nhau, tóe ra một luồng sáng chói lòa.

Sét giáng xuống từ bầu trời.

“Xé xác hắn ra, búa ơi!!”

Một sóng xung kích bay ra từ đầu búa. Năng lượng đó sẽ giáng một đòn chí mạng lên mọi thứ nó chạm vào.

Nhưng Izumo vẫn tiếp tục vung V-Sw.

Cậu chém thẳng xuống.

“Ồ.”

Sóng xung kích từ cây búa lao tới, nhưng thanh kiếm trắng đã cắt xuyên qua sức mạnh của nó.

Đòn tấn công uy lực bị chẻ làm đôi, loe ra hai bên trái phải.

Nó cuộn trào ra ngoài.

Trong phạm vi vài trăm mét xung quanh, mặt đất bị xé toạc và hất tung lên không.

Boldman dùng hết sức di chuyển dọc theo dải đất còn lại ở giữa.

Izumo cũng tiến về phía trước, những lá bùa bay lả tả sau lưng cậu.

Hai người họ giao tranh ác liệt trên dải đất thẳng tắp đó.

“Ohhh!!”

Ánh sáng vụt qua, âm thanh gầm rú, tia lửa tóe lên, và mọi hướng đều bị tấn công hoặc chém phá.

Mặt đất, không khí, ánh sáng, bóng tối, và mọi thứ khác đều trở thành mục tiêu của hai loại hình tấn công khác nhau của họ.

Chém vào bóng tối cho phép ánh hoàng hôn rọi vào, và đập vào ánh sáng đỏ rực đó làm nó tán loạn cho đến khi tan biến.

Boldman vung búa với nhiệt khí bao quanh toàn thân.

“Những giả định cơ bản của kết luận và hiệp ước hai năm trước là sai lầm! Low-Gear không phải là người bảo vệ hay người giúp đỡ của chúng tôi! Các người chỉ là những tên tội phạm giả danh mà thôi!!”

Lực tác động của cây búa xé toạc lớp cowling của V-Sw.

“Chúng tôi sẽ không nhượng bộ tội phạm! Các người cần phải trở lại bàn đàm phán với đúng vị thế của những kẻ tội đồ!”

“Vậy… Vậy là chúng ta phải tái hiện lại trận chiến hai năm trước sao!?”

“Phải!” Boldman gầm lên. “Cậu có biết tất cả các khu tự trị đang nghĩ gì khi chúng tôi tẩy chay các người không!? Nếu không làm gì đồng nghĩa với việc bị bọn tội phạm ép vào một cuộc sống bị hạn chế, thì thà một lần nữa đứng lên với tư cách nạn nhân chiến tranh còn hơn!”

“Cậu hiểu không?” Boldman hỏi trong khi tấn công.

Gã đẩy lùi Izumo, tấn công liên tục, và cảm nhận những tác động ngược lại lên chính cơ thể mình.

Giá như Quân đội không bao giờ tấn công.

“Sáu mươi năm trước, chúng tôi đã bị Low-Gear hủy diệt và nhiều người của chúng tôi đã chọn tuân theo các người. Họ không còn nơi nào khác để sống trên thế giới này và họ nghĩ rằng tránh chiến tranh là tốt nhất. …Và việc bắt đầu một cuộc chiến mới có thể hủy diệt thế giới này và giết chết những người dân vô tội đang sống ở đây.”

Nhưng…

“Các người đã che giấu sự tồn tại của một thế giới còn tốt đẹp hơn! Và các người đã che giấu việc mình đã hủy diệt thế giới đó! …Giá như chúng tôi biết được điều đó!”

Kể từ trận chiến hai năm trước, tất cả 6th-Gear hoặc đã chọn một cuộc sống bình thường ở Low-Gear hoặc đã chuyển đến khu tự trị.

Họ giống với người dân trên thế giới này, nhưng họ vẫn khác biệt.

Boldman sinh ra ở Hoa Kỳ, đã chiến đấu trong vài cuộc chiến tranh, và cuối cùng đã biết được sự thật từ di chúc của mẹ mình.

Gã đã biết mình là hậu duệ của người đại diện 6th-Gear và còn có những người khác từ thế giới đó.

Gã bắt đầu cảm thấy các cuộc chiến tranh của quốc gia mình là vô nghĩa, vì vậy gã đã rời quân đội và tìm kiếm những người khác.

Và những người khác đó khao khát một cuộc chiến ở quy mô lớn hơn một quốc gia!

Người già và trẻ em yếu ớt không thể chịu đựng được không khí của Low-Gear.

Họ luôn có thể đến khu tự trị của UCAT, nhưng điều đó có nghĩa là gia nhập Low-Gear.

Thời gian trôi qua, máu và văn hóa của họ sẽ hòa lẫn vào nhau cho đến khi mọi dấu vết cuối cùng của thế giới của họ biến mất.

Nhưng Boldman có một cơ thể cường tráng, kinh nghiệm chiến tranh, và dòng máu phù hợp.

Gã muốn giữ gìn bản sắc 6th-Gear càng nhiều càng tốt và vị thế của gã đã biến gã thành một thế lực đáng tin cậy trong nhóm được gọi là phiến quân.

Ở đó, gã đã chiến đấu.

Và điều đó dẫn đến hai năm trước!

Hai năm trước, họ biết được vũ khí chứa Concept Core của 6th-Gear đang được vận chuyển và họ đã hợp tác với một số tàn dư của 10th-Gear để chiếm lấy nó.

Họ đã bị cản trở và mất đi một vài người.

Cuối cùng, họ đã từ bỏ sau khi một nguyên mẫu Vritra mà họ đã tung ra trong một cuộc tấn công tự sát bị phá hủy. Khối hủy diệt thuần túy đó đã bị tiêu diệt bởi…

G-Sp và V-Sw.

Concept Core của 6th-Gear đã chấp nhận một người của Low-Gear làm chủ nhân.

Sau đó, 6th-Gear cũng đã chọn tuân theo Low-Gear.

Sau đó, chúng tôi không có gì phàn nàn.

Nếu V-Sw đã chọn cứu thế giới này, thì nhiệm vụ của họ là giúp đỡ.

Nhưng…

Nhưng, gã nghĩ khi tấn công liên tục để đẩy lùi Izumo.

Nếu những giả định cơ bản của họ về UCAT là sai thì sao?

Trong trường hợp đó, V-Sw đang được sử dụng để bảo vệ tội phạm.

Và chúng tôi đã bị lợi dụng trong khi bị che giấu sự thật!

Một số người khác từ 6th-Gear đã chết trong khi làm việc cho UCAT.

Bây giờ gã phải giải thích cái chết của họ như thế nào?

Gã phải an ủi gia đình họ ra sao?

“Nếu… Nếu chúng tôi biết sự thật, chúng tôi đã không ngừng chiến đấu hai năm trước!”

Xét cho cùng…

“Thà bị hủy diệt còn hơn bị bọn tội phạm bắt giữ, đó là tinh thần của 6th-Gear! Tôi không muốn thấy những khái niệm của thế giới chúng tôi bị sử dụng để bảo vệ tội phạm!”

Gã vung búa xuống. Nó bay thẳng về phía mặt Izumo.

Nhưng thứ lọt vào tai gã không phải là tiếng va chạm.

Đó là một giọng nói.

Giọng của Izumo vọng đến tai gã như thể trào lên từ mặt đất.

“Im đi!!”

Một nhát chém đi kèm với giọng nói.

“Đủ mấy cái ‘nếu’ với ‘thì’ rồi, đồ đầu trọc cố chấp!! Vả lại…”

Với một tiếng kim loại chói tai, cây búa bị đánh bật lên trên.

“Mấy chuyện này quá khó hiểu đối với tôi, đồ ngốc! Bỏ cuộc đi!!”

Boldman thấy Izumo lách qua bên dưới cây búa bị đánh bật và lao về phía mình.

Ánh mắt sắc bén của cậu trai trẻ đủ để kinh nghiệm chiến đấu của Boldman cảm nhận được nguy hiểm.

Tuy nhiên, đã quá muộn.

Một tiếng vang nguy hiểm được thêm vào chiến trường.

Một loạt âm thanh kim loại vang lên dồn dập trên dải đất còn lại.

Izumo đã bắt đầu một đợt tấn công như vũ bão.

Boldman giữ chặt cây búa của mình và tung ra những đòn đánh gọn gàng để phòng thủ và đánh chặn.

Gã có thể cầm búa gần đầu cán, nhưng Izumo không thể làm điều tương tự với V-Sw.

Một thanh đại kiếm chỉ có thể được sử dụng cho những cú vung rộng.

Nhưng Izumo vẫn tấn công nhanh như chớp. Cậu tung ra hết đòn này đến đòn khác từ trên xuống hoặc từ hai bên.

Boldman đỡ được thanh kiếm và ngay lập tức cố gắng tung ra vài đòn tấn công tầm gần của riêng mình, nhưng…

“!?”

Bằng cách nào đó, lưỡi kiếm trắng lại ngay lập tức lao về phía gã.

Gã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dùng đòn phản công của mình để phòng thủ.

Một lần nữa, đòn tấn công của Izumo đã tiếp cận được gã.

Cậu trai trẻ tấn công rất nhanh.

Các đòn tấn công của cậu đã ngang bằng tốc độ của Boldman khi cậu còn cầm kiếm ở vị trí thấp hơn trên cán.

Nhưng Izumo đã tăng tốc độ kiếm của mình ngay cả khi cậu chỉ có thể thực hiện những cú vung rộng.

Cách cậu làm điều này rất đơn giản.

Cậu đã chuyển V-Sw sang dạng thứ hai và sử dụng mặt sau của cowling để gia tốc. Hơn nữa…

“Cậu đang dùng bùa để giúp vung tay trở lại vị trí à!?”

“Đúng vậy. Nhận thêm một chiêu nữa này!!”

Trong khi trả lời, Izumo vung kiếm ra, tạo ra một âm thanh kim loại.

Đúng như Boldman đã nói, cậu đã bung sẵn vài lá bùa ở sau bắp tay.

Bằng cách không sử dụng bùa khi tấn công, cậu đã giảm một nửa thời gian tung bùa và giảm bớt gánh nặng cho cơ thể.

Cậu để V-Sw tự xử lý việc gia tốc, nhưng thanh kiếm và suy nghĩ của cậu được liên kết với nhau. Lưỡi kiếm trắng khổng lồ sẽ tấn công mạnh mẽ kẻ thù của họ đúng như cậu muốn.

Vì vậy, cậu không ngần ngại tấn công.

“Ồ!”

Cậu tiến lên cùng với cơn mưa đòn đánh của mình. Cậu đẩy lùi cây búa khi nó lao về phía mình và ép người đàn ông cao lớn hơn xuống đất.

“Ohh!!”

Cậu bước tới một bước, rồi bước nữa, rồi bước thứ ba.

“Ohhh!!!”

Không gì có thể cản được cậu lúc này.

Boldman đang ngả người ra sau và lùi lại, nên gã không thể ngăn cản cậu trai trẻ.

Izumo lao tới.

“Thật tình, đúng là thảm hại!”

“Cái gì thảm hại, kẻ mang tội lỗi của thế giới này!?”

“Im đi! Đừng cố gắng chạy trốn chỉ vì mọi thứ trở nên bất lợi cho ông!!”

“Đây gọi là sự thách thức! Và… 6th-Gear phải dùng trận chiến này để chứng minh cho các Gear khác thấy rằng chúng tôi không hề biết về tội ác của các người!”

Boldman lườm lại Izumo qua những tia lửa.

“Low-Gear sẽ sớm bị các Gear khác chất vấn hoặc tấn công! Các người cũng sẽ bị các UCAT khác chất vấn! Và khi điều đó xảy ra, chúng tôi không thể để họ nghĩ rằng 6th-Gear đã đồng ý với bất kỳ điều gì trong số đó! …Nếu các người sắp chết, thì đừng kéo chúng tôi theo, hỡi thế giới thấp kém nhất!”

“Ông không lừa được tôi đâu!” Izumo hét lên. “Chỉ có những gã đầu trọc xấu xa mới nói dối về những gì mình đã làm! Tôi có rất nhiều tóc, nên tôi sẽ không bao giờ làm thế! Vả lại, Chisato đang ở Low-Gear!”

“Cậu định chết cùng thế giới này vì một cô gái sao!?”

“Tôi không muốn nghe điều đó từ một người đã cố gắng chết cùng 6th-Gear hai năm trước đâu!”

Izumo gồng sức lên vai và nhấn nút gia tốc của V-Sw.

“Và không chỉ có hai chúng tôi chết! Những kế hoạch cho tương lai và gia đình của chúng tôi cũng sẽ chết theo! …Tất cả chúng đều ở đây, trong đầu tôi và tôi thậm chí đã tự cho phép tất cả rồi!”

“Đó chỉ là ảo tưởng của riêng cậu thôi!!”

“Việc tự cho phép một ảo tưởng thì có ích gì chứ!?”

Cậu hít một hơi và lao cả người về phía trước.

“Đồ đầu trọc!!”

Cậu đâm thanh kiếm tới.

Boldman vung búa để đánh chặn.

Lúc này, nó giống như một đòn tấn công tương đương hơn là một cú đánh chặn đơn thuần.

Izumo không ngần ngại gia tốc thanh kiếm. Thay vì chỉ dựa vào V-Sw, cậu đã tung bùa gia tốc khắp cơ thể.

Tốc độ tràn ngập cơ thể cậu và cậu đã vượt qua tốc độ tiếp cận của cây búa.

Nhát kiếm sắp sửa trúng đích và trở thành một nhát chém.

Nhưng ngay trước khi điều đó xảy ra, Izumo đã làm một điều đơn giản.

“Đây.”

Cậu đột ngột giảm tốc và buông V-Sw ra.

Và nó tiếp tục lao thẳng về phía Boldman.

Lúc đầu, Boldman không thể phản ứng lại với cảnh tượng trước mắt mình.

Có gì đó trong tim gã gióng lên hồi chuông báo động và phản xạ của gã đã nới lỏng lực tay trước khi suy nghĩ của gã kịp bắt kịp.

Gã cảm thấy lực nắm của Vima đang rời khỏi tay mình.

Cây búa bay đi đâu đó và gã mất vũ khí.

Nhưng ngay cả lúc đó, gã vẫn chưa hiểu được những gì mình đang thấy.

Gã đưa đôi tay giờ đã trống rỗng ra phía trước và cảm nhận một trọng lượng ập vào chúng.

Trọng lượng đó là một lưỡi kiếm lớn. Đó là một thanh đại kiếm được bao bọc trong một lớp Cowling màu trắng.

Của 6th-Gear…

Concept Core được niêm phong bên trong.

Gã đã khao khát điều này hai năm trước.

Gã đã từ bỏ điều này hai năm trước.

Đây là thứ mà họ phải gánh vác.

Và đó là thứ tôi phải gánh vác với tư cách là người đại diện của 6th-Gear.

Trong thoáng chốc, gã nhớ lại những người đã chiến đấu bên cạnh mình hai năm trước.

Họ sẽ làm gì nếu nó rơi vào tay họ lúc đó?

Nhưng…

“…!?”

Nó nặng quá.

Izumo đã vung nó xung quanh như không, nhưng nó lại đè nặng lên tay gã.

“Cái gì!?”

Gã đủ mạnh để vung búa theo ý muốn và gã có sức mạnh thể chất lớn nhất trong số những người sống sót của 6th-Gear, nhưng gã không thể chịu nổi trọng lượng của thanh kiếm này.

Cánh tay gã cong xuống và có nguy cơ gãy. Khi gã cố gắng đỡ nó, lưng gã có nguy cơ gập lại ở eo.

Cái gì thế này?

“Ý chí của Concept Core 6th-Gear vẫn coi tôi là chủ nhân của nó.”

Gã nghe thấy một giọng nói từ ngay phía trước.

Izumo đang đứng trước mặt gã khi gã hạ hông và trụ vững chân trên mặt đất để chịu đựng sức nặng trên tay.

Cậu trai trẻ lau mồ hôi trên trán và hướng ánh nhìn mạnh mẽ về phía Boldman.

“Concept Core của 6th-Gear yêu quý 6th-Gear.”

“Vậy tại sao lại nặng thế này?”

“Ông không biết à?” Izumo hỏi. “Suy nghĩ của ông chỉ dừng lại ở việc tự sát. Hai năm trước cũng vậy. Và bây giờ khi mọi thứ trở nên bất lợi, ông lại cố gắng trốn thoát. Nhưng sự hủy diệt và tái sinh của 6th-Gear có nói rằng mọi thứ kết thúc bằng cái chết hay ông có thể dễ dàng thoát khỏi nó không?”

“…”

“Hai năm trước, ít nhất ông còn cố gắng chết, nhưng bây giờ ông thậm chí còn không làm điều đó. V-Sw có thể đã cho ông mượn sức mạnh lúc đó để nói rằng đừng chết, nhưng bây giờ nó sẽ không bao giờ cho ông bất cứ thứ gì đâu.”

Boldman nuốt nước bọt.

“Vậy khi chúng tôi cố gắng thực hiện cuộc tấn công tự sát bằng Vritra, chính V-Sw cũng như cậu đã cứu chúng tôi?”

“Tự mình nghĩ đi. Và nói cho rõ, chính Chisato đã kéo tôi về phía trước lúc đó.” Izumo cười khổ. “Chisato và tôi sẽ không chết cùng với thế giới này. Chúng tôi sẽ chỉ đập tan và sửa chữa bất cứ điều gì sai trái với người khác hoặc với chính mình. Đó là lý do tại sao V-Sw sẽ đi cùng tôi. …Đúng vậy. Với cách làm việc của 6th-Gear, không có chuyện chạy trốn hay lừa dối.”

Izumo nắm chặt tay.

Cậu vung nắm đấm đó, nhưng Boldman đã nghe thấy một giọng nói và nhìn thấy một vài từ trước.

Giọng nói là của Izumo.

“Nhờ có Quân đội, mọi thứ đã trở nên khá thú vị đấy.”

Những từ đó là những gì gã nhìn thấy trên bảng điều khiển của V-Sw khi gã cúi nhìn.

Những từ màu xanh lá cây phát sáng và dường như đang nhảy múa.

“Nặng lắm, phải không?”

Ngay khi gã gật đầu, một cú va chạm đã đẩy tâm trí Boldman vào bóng tối.

Cùng lúc đó, gã cảm thấy một trọng lượng lớn biến mất khỏi tay mình.

***

Những ngày mùa đông kết thúc nhanh chóng.

Mặt trời chiều di chuyển về phía tây và lặn đi trong chốc lát.

Ngay trước khi nó lặn hoàn toàn, ánh sáng của nó bao phủ một tòa nhà màu trắng.

Nó có một bãi đậu xe lớn, trải dài về phía đông và tây, và có một cây thánh giá lớn trên đó.

Đó là một bệnh viện đa khoa.

Các buổi khám bệnh buổi chiều đã kết thúc, vì vậy chỉ có khách thăm bệnh mới bước vào.

Ánh sáng buổi chiều tràn ngập sảnh chờ qua lối vào bằng kính rộng.

Sảnh chờ yên tĩnh.

Rèm của quầy tiếp tân đã được kéo lại và chỉ có hai người ngồi trên băng ghế chờ dài.

Cả hai đều mặc đồ đen.

Người cao hơn, một người đàn ông mặc bộ pyjama đen, nhìn thẳng về phía trước, phớt lờ người phụ nữ mặc đồng phục hầu gái màu đen ngồi bên trái anh ta.

Cô hầu gái cũng nhìn chằm chằm vào tấm rèm đóng kín của quầy tiếp tân mà không nhìn người đàn ông.

Họ trao đổi lời nói thay vì ánh mắt.

Người đàn ông mở lời trước.

“Sf, tôi nghe nói Boldman và Izumo đã đánh nhau.”

“Tes. Tôi tin rằng đây là phản ứng đầu tiên đối với sự thật được tiết lộ bởi Quân đội, thưa ngài Itaru.”

“Vậy à.” Một chút khinh bỉ len lỏi trong giọng nói của Itaru. “Chuyện này chắc sẽ khó khăn cho Đội Leviathan đây. Với tư cách là đại diện của Low-Gear, họ sẽ bị yêu cầu chịu trách nhiệm về một sự thật mà họ thậm chí còn không biết. …Tôi rất vui khi nghe họ sẽ gặp nhiều rắc rối như vậy.”

Anh ta phì ra một hơi và chỉnh lại tư thế để nhìn vào quầy tiếp tân trống rỗng một lần nữa.

“Sao rồi? Diana đã ở đây lúc nãy, phải không?”

“Tes. Cô ấy sẽ tham dự cuộc họp với các UCAT nước ngoài, vì vậy cô ấy đã ghé qua để chào tôi.”

“Vậy à.” Itaru gật đầu và khoa trương giơ tay lên. “Mọi thứ thật nhàm chán khi không có một người phụ nữ tồi tệ ở xung quanh. Cô không nghĩ vậy sao, Sf? Thật là sảng khoái.”

“Tes. Thưa ngài Itaru, là một automaton, tôi không hiểu khái niệm ‘nhàm chán’, nhưng tôi đã có thể đưa ra một dự đoán thống kê dựa trên những nhận xét trong quá khứ của ngài và tôi đã xử lý việc đó rồi.”

Itaru vẫn nhìn thẳng về phía trước.

“Ý cô là sao? UCAT Đức đã cho cô một chức năng giải trí nào đó à?”

“Không, UCAT Đức là một tổ chức nghiêm ngặt. Không có chỗ cho bất cứ thứ gì giống như giải trí.”

Đôi mắt sau cặp kính râm của Itaru nhìn xa xăm, nhưng Sf không nhận ra vì cô đang nhìn về phía trước. Cô thò tay xuống dưới tạp dề và lôi ra một chiếc hộp kim loại nhỏ có nút màu xanh lá cây.

“Để đề phòng trường hợp xấu nhất là ‘nhàm chán’ xảy ra, tôi đã tuyển dụng nhóm múa Butoh nổi tiếng của Ban Biểu diễn Nghệ thuật IAI có tên là ‘Những Dây Thần kinh Gào Thét’. Họ chủ yếu đợi ở trên trần nhà và vào phòng bên dưới trong khi phát ra những tiếng động kỳ lạ để trấn an thần kinh của mọi người khi họ đang trong tình huống căng thẳng, chẳng hạn như thực hiện phẫu thuật. Tôi nghe nói là vậy.”

“Giải thích cho tôi tại sao cô lại không biết chắc chắn điều đó đi.”

Trong khi đó, một giọng nói kỳ lạ và một tiếng hét vang lên từ cuối hành lang.

Sau tiếng hét, chủ nhân của giọng nói kỳ lạ lên tiếng.

“Đừng lo! Đừng lo! Đừng lo một chút nào! Nhìn này, không có gì phải sợ cả. Hi hi hi hi hi. Tôi không buông tay đâu!”

Khi giọng nói kỳ lạ và tiếng hét vang vọng xung quanh họ, Sf lên tiếng trong khi vẫn nhìn thẳng.

“Bây giờ tôi có thể nói chắc chắn rồi. …Họ nhảy xuống từ trần nhà và chuyện đó xảy ra.”

“Tôi sẽ đổi chủ đề vì sự an toàn của chính mình,” Itaru nói.

Anh ta khẽ điều chỉnh vị trí trên ghế và nhìn lên trần nhà như đang suy nghĩ.

Ai đó mặc đồ trắng đang nhìn xuống anh ta qua một khe hở trên các tấm trần.

Khi cặp kính râm của Itaru bắt gặp ánh mắt của người đàn ông, má anh ta hơi ửng đỏ, và anh ta vẫy tay nhanh một cái trước khi từ từ biến mất vào bóng tối.

Tấm trần đóng lại và Itaru cuối cùng cũng lên tiếng.

“Thế giới này đã trở thành một nơi tồi tệ.”

“Vì UCAT đã đánh bại Quân đội? Hay vì quá khứ đã thua Quân đội?”

“Cả hai đều không.”

Itaru nhìn lên trần nhà đã đóng kín.

“Hajji và phần còn lại của Quân đội đang bị giam trong các phòng giam được xây dựng trên tầng trống của tầng hầm thứ năm và thứ sáu, nhưng Tatsumi, Alex, và khoảng năm mươi người khác trong lực lượng chính của Quân đội vẫn đang mất tích. Hơn nữa…”

“Các UCAT nước ngoài đã bắt đầu phản đối quá khứ mới được tiết lộ. Một số đề nghị chuyển sang lối suy nghĩ của Quân đội và những người khác đề nghị tước bỏ mọi quyền hạn của UCAT Nhật Bản.”

Và…

“Mọi liên lạc và tương tác với các khu tự trị của các Gear - đặc biệt là 1st, 6th, và 10th - đã bị cắt đứt. Một bộ phận của 2nd, 3rd, và 4th cũng đang có những hành động bí mật.”

Khi nghe Sf nói, Itaru hơi hé miệng, có thể gọi là một nụ cười hoặc sự bất mãn.

“Nhàm chán thật. Mọi thứ đều có thể đoán trước được. Có thể tóm tắt lại rằng UCAT Nhật Bản đang phải chịu tội cho những hành động ích kỷ của mình trong quá khứ và hiện tại. Nó là mục tiêu cho sự oán giận của các Gear và mong muốn quy trách nhiệm của các UCAT khác. Và do đó Con đường Leviathan không còn hiệu lực nữa.”

“Thưa ngài Itaru, đó có phải là điều ngài gọi là ‘nhàm chán’ không?”

Anh ta điều chỉnh tư thế mà không gật đầu.

Anh ta nghiêng người về phía trước, đặt khuỷu tay lên đùi, đặt cằm lên tay đó, và nói với giọng khó chịu.

“Ông già tôi và Roger chắc đã lên đường đến cuộc họp với các UCAT khác rồi. Diana sẽ đến sau họ.”

“Họ có tìm ra giải pháp cho mong muốn quy trách nhiệm của các UCAT khác không?”

“Không. Họ chỉ đang thao túng cuộc họp thôi. Họ tin tưởng bọn trẻ đó, nên họ sẽ tránh thực hiện bất kỳ hành động trực tiếp nào.”

Anh ta lại thêm một câu “nhàm chán thật”, thở dài một hơi từ tận đáy lòng, và tiếp tục một cách bực bội.

“Nhưng điều thú vị về những tình huống nhàm chán là chúng là điềm báo cho những điều thú vị hơn sắp tới. Vậy nên, Sf, nếu ba người đó định trì hoãn cuộc họp đó…”

“Tes. Ý ngài là các khu tự trị của các Gear sẽ hành động giống như 6th-Gear?”

“Phải.” Giọng anh ta trầm xuống sàn. “Nhưng tôi nghi rằng sẽ không có nhiều người hành động. Một khi vài Gear đầu tiên bị đè bẹp, những người khác sẽ nhận ra vị trí của mình. Tôi đoán chỉ có một hoặc hai Gear nữa sẽ làm gì đó thôi.”

“Tes. Và nếu họ bị khống chế, tôi tin rằng các khu tự trị của các Gear sẽ cần phải suy nghĩ lại về quan điểm hiện tại của mình.”

“Phải,” Itaru đồng ý trước khi quay sang Sf. “Gear nào sẽ đòi một trận tái đấu? Và Gear nào sẽ đòi một cuộc tái đàm phán? Và Gear nào sẽ tự đưa ra quyết định sau khi chứng kiến điều đó?”

“Tes. Tiểu thư Diana đã đưa cho tôi những thứ này để tìm hiểu điều đó.”

Sf đứng dậy và lôi ra vài vật từ dưới tạp dề.

“Hạc giấy Origami? Và có năm con à?”

Anh ta nhanh chóng nhận ra một con đã bị bẹp dúm. Trông nó như thể đã tự gập cánh về phía trước.

“Con này đã bị nghiền nát ngay khi ngài Boldman thua.”

“…”

Đôi mắt dò hỏi của Itaru quan sát những con hạc và Sf gật đầu đáp lại. Sau đó cô hơi cúi người.

“Tes. Thưa ngài Itaru, thế giới đang chuyển động theo một hướng thú vị, nhưng ngài sẽ đi về đâu?”

“Hah. Tôi sẽ tìm kiếm hướng đi nhàm chán nhất, dĩ nhiên rồi.”

Sf đáp lại lời của chủ nhân một cách vô cảm.

“Tes. Tôi đã xác định rằng mình may mắn khi có một người chủ không đi theo xu hướng chung của đám đông. Và tôi chắc rằng mọi người khác sẽ cảm ơn ngài. Họ chỉ có thể tiếp tục đi theo hướng thú vị đó vì ngài đang một mình thu thập tất cả những phần nhàm chán của thế giới.”

Sf cúi đầu và giơ những con hạc trắng lên trong ánh sáng đỏ rực chiếu vào qua lối vào sảnh chờ.

“Nếu có lúc nào ngài không thể chịu đựng được sự nhàm chán, xin hãy dựa vào tôi. Tôi không hiểu cảm giác ‘nhàm chán’, vì vậy tôi đã xác định rằng tôi có thể đảm nhận bao nhiêu cũng được tùy ngài cần.”

Cô hít một hơi.

“Vậy hãy cho tôi biết ngài mong muốn điều gì, thưa ngài Itaru. Ngài mong muốn điều gì để làm cho thế giới trở nên thú vị hơn?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!