Đó là con đường dẫn về quá khứ
Không gì có thể quay trở lại
Tất cả những gì ta có thể làm là suy ngẫm
Khu vực dưới lòng đất của UCAT Nhật Bản đang nhộn nhịp hẳn lên.
Phần lớn là công việc khôi phục lại cơ sở vật chất, và tiếng người di chuyển giữa các tầng làm rung chuyển cả tòa nhà.
Nhưng có một khu vực gần trung tâm không gian dưới lòng đất vẫn im lìm: phòng phát triển.
Căn phòng lớn đầy ắp những người mặc áo blouse trắng. Họ sẽ rời đi khi có cuộc gọi nội bộ, nhưng rồi lại quay về sau khoảng một giờ.
Một giọng nói duy nhất cất lên, đại diện cho tất cả. Giọng nói ấy phát ra từ người phụ nữ đang ngồi sau chiếc bàn lớn kê sát bức tường phía trong cùng.
“Chu đáo quá cũng thật chẳng dễ dàng gì.”
Bảng tên của người phụ nữ lớn tuổi ghi ‘Tsukuyomi Shizuru’, và bà đang khoanh tay sau gáy.
…Chỉ vì các Gear khác đang hành động chống lại UCAT hoặc cố thủ không có nghĩa là các người cũng phải làm vậy.
Nhưng chẳng ai trong số họ làm gì cả, cứ lẳng lặng như thế suốt. Tất cả họ đều đang suy nghĩ rất nhiều, vẫn đi làm, vẫn hoàn thành công việc, nhưng không chủ động xuất hiện ở bất cứ đâu.
“Ta đoán là chẳng ai trong chúng ta biết phải làm gì. Giờ này mà quay lại làm kẻ thù của họ thì cũng kỳ, nhưng các Gear khác cứ xông lên làm chúng ta cũng băn khoăn không biết có nên hùa theo không.”
Tsukuyomi nói ra suy nghĩ của mình cho cả phòng phát triển đang thảnh thơi nghe.
Bà cảm thấy cuối cùng họ cũng đã quay lại với tác phong cũ, nhưng đồng thời, có một điều gì đó đã bắt đầu chuyển động trong ngày hôm nay.
Sự chuyển động đó phát ra từ phía sau một vách ngăn gần trung tâm căn phòng, tập trung quanh hai người đàn ông, và khá ồn ào.
Họ vẫn đang nói thầm, nhưng giọng nói ngày một nhanh hơn.
“Như tôi đã nói rồi đấy, Kashima, ông chỉ cần rèn một thanh kiếm là được! Một thanh chém được mọi thứ ấy!”
“Ông đang nói cái gì vậy, Atsuta? Tôi mới xuất viện được ba ngày thôi. Thử nghĩ mà xem. Tôi đã nằm viện cả tháng rưỡi với đống xương sườn gãy đấy.”
“Gì cơ? Ý ông là ông vẫn đang trong giai đoạn phục hồi chức năng à?”
“Đúng vậy. Đây là giai đoạn phục hồi chức năng rất quan trọng. Tôi phải hồi phục sau khi không còn được Natsu-san chăm sóc trong phòng bệnh nữa. Mà kể từ lúc tôi xuất viện, cô ấy thưởng cho tôi nhiều video hơn hẳn bình thường.”
“Vấn đề không phải là mấy cái video chết tiệt của ông!!”
Tsukuyomi thấy một mái tóc ngắn nhuộm vàng hoe nhô lên trên vách ngăn khi có người đứng dậy.
“Ông đi vắng, tôi không có vũ khí, nên đành phải ngồi đây im thin thít!!”
Nghe thấy vậy, tất cả mọi người trong phòng, dù mặc áo blouse hay đồ bảo hộ lao động, đều đồng loạt đứng dậy từ sau các vách ngăn.
“Câu cuối là nói dối trắng trợn!!”
Ngồi trên ghế, Kashima gật đầu đồng tình với ý kiến thống nhất của cả phòng phát triển.
Anh nhìn Atsuta, người đang chống khuỷu tay lên lối vào chỗ vách ngăn.
“Vả lại, Atsuta. Ồ, xem này. Đây là video của Harumi. Rốt cuộc ông cần chém cái gì chứ?”
“Đầu tiên, tôi có thể chém bay phần giữa câu ông vừa nói đấy.”
“Ông nói gì thế? Ôi, con bé đáng yêu quá. Nếu có chém gì thì phải là phần đầu với phần cuối chứ.”
Anh chăm chú nhìn màn hình laptop, một đoạn video của Natsu trong phòng bệnh bắt đầu phát.
…Hm, không thể để ai khác thấy cái này được. Đây là đoạn từ lúc cô ấy im lặng thường ngày cho đến khi hôn. Cô ấy nhắm mắt lại và dừng ngay trước khi hôn màn hình.
“Này. Này, Kashima. Trái Đất gọi Kashima. Sao ông lại hôn cái màn hình thế hả, đồ vượn người?”
“Ha ha ha. Tôi thấy tội nghiệp cho ông quá, Atsuta. Ông không thể hiểu hay thậm chí là nhìn thấy được cảm giác gần gũi này đâu.”
Vừa nói, Kashima vừa chuyển ngày càng nhiều dữ liệu anh quay ở nhà vào laptop.
Anh thiết lập vài tệp quan trọng để chúng chỉ có thể phát bằng dấu vân tay của mình rồi mới quay mặt ra phía trước.
“Cái vẻ mặt kỳ quặc đó là sao vậy, Atsuta? Ông đang phá hỏng cả những vẻ mặt kỳ quặc thường ngày của mình đấy.”
“Ông muốn kiếm chuyện à?”
“Đúng vậy. Sẽ là một cuộc chiến ra trò để chuyển đổi hết 672 GB dữ liệu trước ngày mai đấy.”
“Khoan, đợi một giây chết tiệt đã. Ông chưa nghe câu ‘gạn đục khơi trong’ bao giờ à?”
“Tất nhiên là có rồi. …Đây là phần còn lại sau khi tôi đã cẩn thận chọn lọc những gì tinh túy nhất đấy!!”
“Người ta không làm thế và đừng có mà vênh váo thế chứ! …Nghe đây!”
Atsuta vồ lấy không khí rồi đặt nó xuống.
“Để mấy cái video đó xuống đây! Đây này!”
Kashima làm theo lời anh ta và đặt laptop xuống sàn.
“Đúng rồi, sàn nhà lạnh sẽ giúp nó không bị quá nhiệt. …Ý kiến hay đấy, Atsuta! Xem ra ông cũng biết cách xử lý video ra phết. Mừng là cuối cùng tôi cũng có thể gọi ông là bạn video rồi.”
Kashima nhe răng cười, ngước nhìn Atsuta và chìa tay ra định bắt.
“Chào mừng gia nhập, bạn video của tôi!”
“Đ-đ-đ-đ-đồ khốn! …Mày gọi ai là bạn video hả!? Hả!?”
Atsuta gạt tay Kashima sang một bên, nhưng Kashima lại làm vẻ mặt nghiêm túc và từ từ chỉ vào giữa trán Atsuta.
“Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Tôi đang nói ông đấy. Sao gân trên thái dương ông lại nổi lên như vậy? Vả lại, tôi vừa gửi mail cho Natsu-san, nói rằng nhờ có Harumi mà ông đã bắt đầu làm video rồi.”
Chiếc điện thoại di động bên hông rung lên, anh liền rút ra.
“Đây là hồi âm của cô ấy: ‘Vậy thì từ giờ, hôm nay sẽ là ngày kỷ niệm làm video của Atsuta-san, phải không ạ?’ ”
“Thấy chưa? Ông được vợ tôi chấp thuận rồi đấy. Tuyệt quá còn gì?”
Anh chìa điện thoại ra, nhưng Atsuta đã giật lấy nó và cắn phập vào. Sau ba tiếng “rôm rốp”, chiếc điện thoại hoàn toàn biến dạng, và anh ta đột ngột ngửa người ra sau.
“Oáááh! Đồ điện tử làm răng tôi bị giật!”
“Khoan, khoan, khoan, khoan. Dù nó giàu khoáng chất nhưng ăn thứ cứng như vậy sẽ hại hàm đấy. Và đền cho tôi đi. 5,800 yên tiền điện thoại và 1,780,000,000 yên cho những email từ vợ tôi bị mất.”
Nghe vậy, Atsuta nhe răng và tặc lưỡi.
“Ông có định nói chuyện nghiêm túc không hả!?”
“Chờ đã. Còn ông thì sao? Nếu ông có nghe tôi nói, vậy thì nói xem tôi vừa nói gì.”
“Video, video, video, Harumi, Natsu.”
“Đ-đừng có mà gọi Natsu-san trống không như thế!!”
“Còn mấy cái kia thì ông không có gì để nói à!?”
Hai người họ túm lấy cổ áo nhau, làm không khí trong phòng nóng lên, nhưng một giọng nói đột nhiên vọng đến từ phía bên kia vách ngăn.
“Hai cậu thật là tràn đầy năng lượng.”
Họ nhìn sang và thấy Tsukuyomi đang đứng khoanh tay.
“Hừ.”
Atsuta quay đầu về phía bà rồi quay lại nhìn Kashima.
“Này, Kashima. Hình như có con quái vật nào đó đến mắng chúng ta kìa. Con đó tên gì nhỉ? Mụ già phòng phát triển?”
“Tôi khá chắc là bà ấy chỉ muốn mắng ông thôi. Tôi vẫn làm việc ngay cả khi nghỉ phép mà.”
“Vậy sao?” Tsukuyomi hỏi. “Thế cậu đã phát triển cái gì?”
Kashima dùng laptop hiển thị một bản báo cáo dự án bằng văn bản kèm hình minh họa mà anh đã làm trong bệnh viện.
“Một loại thực phẩm chức năng đầy tâm huyết dành cho những người cha muốn ghi lại quá trình trưởng thành của con mình cả ngày lẫn đêm! Tôi gọi nó là Royal Vita-Video!”
“Vậy thì tự làm rồi tự uống đi.”
“Đ-đừng vô lý thế! Nó chỉ có tác dụng nếu Natsu-san làm cho tôi thôi!!”
“Thế thì làm sao mà sản xuất hàng loạt được!?” cả phòng đồng thanh hét lên.
“Thôi được rồi, chúng ta bắt đầu nói chuyện nghiêm túc nào.”
Kashima đẩy gọng kính lên và ngồi xuống. Không hiểu sao, anh nghe thấy tiếng thở dài từ xung quanh.
Anh ngước nhìn Atsuta và Tsukuyomi đang lườm mình.
“Về cơ bản, mọi chuyện cũng giống như trước đây, phải không ạ?”
“Ừ, có thể nói là vậy.”
“Vậy thì đơn giản thôi. Các Gear khác sống trong khu bảo tồn và để UCAT quản lý Concept Core của họ.”
Kashima không ngần ngại nói trong lúc bắt chéo chân trước mặt Atsuta đang cau mày.
“Nhưng 2nd-Gear thì khác. Yamata bị phong ấn bên trong Totsuka, mà Totsuka lại nằm dưới sự kiểm soát của chúng ta. Và chúng ta là thành viên của UCAT, nên chúng ta có thể toàn quyền quản lý Yamata và không gặp vấn đề gì khi sống ở Low-Gear.”
Anh nói đủ lớn để mọi người trong phòng đều nghe thấy.
“Chúng ta sẽ chẳng được gì nếu cứ phàn nàn, và sẽ mất quyền kiểm soát Yamata nếu rời khỏi UCAT.”
“Nhưng Low-Gear mang tội đã hủy diệt Top-Gear.”
“Thật không may, phòng phát triển chủ yếu do 2nd-Gear điều hành ngay cả trong thời kỳ trống. Giống như chồng của Giám đốc Tsukuyomi đã ở trong phòng lúc đó, nhiều cư dân 2nd-Gear khác cũng đã làm việc với UCAT.”
Anh thở ra một hơi.
“Chúng ta không thể trốn tránh được. Nếu chúng ta điều tra về thời kỳ trống, tôi chắc rằng chúng ta sẽ thấy gia đình mình đã dính líu đến UCAT nhiều đến mức nào vào thời điểm đó. Vậy nên điều duy nhất chúng ta có thể làm bây giờ là…”
“Ồ! Chém càng nhiều thứ càng tốt!?”
“Đầu óc đơn giản như ông thật là sướng.”
Kashima cười khổ, khoanh tay, lắc ghế rồi quay sang Tsukuyomi.
“Chúng ta cần chuẩn bị tinh thần. Không thể phủ nhận quá khứ, vậy nên để đối mặt với quá khứ đó và dọn đường cho tương lai, chúng ta chỉ có thể chiến đấu theo cách của riêng mình. …Tôi đề nghị chúng ta nên giúp Đội Leviathan.”
Anh gọi tên Atsuta.
Người đàn ông cau mày và quay về phía anh từ lối vào vách ngăn.
“Tự nhiên nghiêm túc thế làm gì? Ông kiếm chuyện với tôi à?”
“Sao ông lại ở đây? …Nhưng quan trọng hơn, ông cứ nói là muốn có vũ khí, phải không? Nếu vậy, tôi có một công việc khá thú vị cho ông đây.”
“Công việc?”
Atsuta lại cau mày, và Kashima đưa tay về phía bàn làm việc của mình.
Thư từ của tháng rưỡi qua chất đống ở đó, nhưng trên cùng là một tờ fax và một con hạc giấy màu trắng.
“Tôi không biết con hạc này là gì, nhưng tờ fax này được gửi từ một cửa hàng tiện lợi dưới chân núi vào sáng nay.”
Anh nghịch con hạc trong tay phải trong khi tay trái cầm tờ fax giơ lên trước mặt Atsuta. Tờ giấy lướt nhẹ nhàng giữa họ như thể xuyên qua không khí.
“Tờ fax đó là một lời nhờ giúp đỡ, nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Nhưng nếu ông sẵn lòng đi giúp thay tôi…”
Atsuta giật lấy tờ giấy từ không trung như thể đang cố chém nó.
Cùng lúc đó, Kashima mở đôi cánh của con hạc giấy bằng cả hai tay.
“Tôi sẵn lòng cho ông mượn nguyên mẫu của một thanh Cowling Sword mới mà tôi đang làm.”
Hành lang dưới lòng đất trắng toát.
Nó rộng khoảng bốn mét và cao hai mét.
Tường trắng, trần trắng, và những bóng đèn huỳnh quang trên trần sáng trưng.
Bốn cặp bước chân đang đi dưới ánh đèn đó, và cặp đi đầu là của một người phụ nữ mặc áo blouse trắng.
“Tôi rất muốn tiết kiệm năng lượng vì chúng ta đang không cho ai vào, nhưng Moira Đệ Nhất và những người khác cứ khăng khăng.”
Bảng tên trên chiếc áo blouse ghi ‘Tsukuyomi Miyako’ phản chiếu ánh sáng.
Một người phụ nữ tóc vàng mặc đồng phục hầu gái đi cạnh Miyako, cô quay lại nhìn hai người đi phía sau.
“Xin lỗi, Sayama-sama, Shinjou-sama. Chúng tôi rất muốn tiết kiệm năng lượng vì chi phí duy trì ánh sáng trong không gian khái niệm rất tốn kém, nhưng điều đó là cần thiết vì lý do an ninh.”
Sayama, người mặc một bộ vest, khẽ gật đầu với cô hầu gái.
“Đừng lo, Moira Đệ Nhất-kun. Chúng tôi sẽ trả tiền điện.”
“Khoan đã,” Miyako xen vào. “Đừng nương tay với chúng tôi. Tôi sẽ vay dài hạn để trả.”
“Hãy xem đây là một dấu hiệu cho tình hữu nghị của chúng tôi với 3rd,” Sayama nhấn mạnh. “Sau cùng, nếu cô vấp ngã trong bóng tối, nó có thể xóa đi bằng chứng về mối liên kết giữa Low-Gear và 3rd.”
Moira Đệ Nhất gật đầu.
“Ngài ấy nói hoàn toàn đúng, Miyako-sama. Hãy xem như một cách để ăn mừng ạ.”
“Rồi, rồi.”
Miyako khoanh tay sau gáy trong lúc đi, và Shinjou huých khuỷu tay vào sườn Sayama.
“Sayama-kun, tôi thực sự không nghĩ cậu nên thẳng thừng như vậy đâu.”
“Tôi xin lỗi.”
Shinjou nghe thấy Moira Đệ Nhất và Miyako cười khổ vì điều đó.
Mình có lo lắng thái quá không nhỉ? cô tự hỏi trong lúc đưa tay lên bụng mình.
…Mỗi người mỗi khác. Không biết đến lúc mình như vậy thì sẽ thế nào.
Nghĩ vậy, cô thả lỏng vai và nhận thấy những dòng chữ trên tường.
“BF2? Vậy đây là tầng hầm thứ hai à?”
“Lần trước cô đến tầng hầm thứ nhất, phải không? Đó là nơi có phòng tài liệu tham khảo.”
Trước đây, cô đã đi tìm gia đình mình. Lần này, họ đến đây vì Con đường Leviathan và để tìm kiếm quá khứ của mẹ cô với hy vọng tìm hiểu về sự hủy diệt của Top-Gear.
…Cảm giác như chúng ta đang tiến sâu hơn vào hầm ngục sau khi đã lên cấp vậy.
Đột nhiên, Moira Đệ Nhất rút ra một lá cờ từ dưới tạp dề. Trên đó ghi “Hướng dẫn viên du lịch Đội Leviathan”.
“Nào, bên tay phải quý vị là phòng cồn cát thư giãn nổi tiếng của UCAT Izumo.”
Shinjou nhìn sang và thấy một hố cát lớn có các lỗ để tắm cát.
Cát và đá được để lại trong hành lang như những tác phẩm nghệ thuật kỳ lạ, tạo thành vật trang trí phổ biến cho các hành lang ở tầng hầm thứ hai.
Những automaton đang đợi trong hố cát chỉ vào một cái lỗ và cúi xuống như thể thúc giục cô trèo vào, nhưng cô vờ như không thấy.
“Chẳng phải Tottori mới là nơi nổi tiếng với những cồn cát sao?”
“Shinjou-kun, Shinjou-kun. Chuyện này cũng giống như việc Tokyo chiếm một phần Urayasu, Chiba vậy.”
“Tôi hiểu rồi.”
Cô gật đầu và quay sang Moira Đệ Nhất, người đã dừng lại với nụ cười cứng đờ trên mặt.
Sau một hồi im lặng, automaton hắng giọng.
“Nào, bên tay trái quý vị là thủy cung thu nhỏ của UCAT Izumo, một nơi vui vẻ cho cả gia đình.”
Shinjou nhìn sang và thấy một bể cá lớn với một hành lang dưới nước.
Cô nhận ra một vài loài cá đang bơi trong đó và kinh ngạc khi thấy chúng ở cự ly gần như vậy.
“Nhìn kìa, Sayama-kun! Cá tráp! Có cá tráp trong đó kìa! Em nghe nói màu sắc của chúng trông rất nhạt, đúng là thật!”
Ngay khi cô chỉ vào một con cá lớn, một chiếc lưới đột nhiên vớt nó lên.
“Cô thích con đó sao?” Moira Đệ Nhất mỉm cười hỏi. “Chúng tôi có thể phục vụ nó cho bữa trưa, cô thấy thế nào?”
“Sayama-kun! Sayama-kun! Em nghĩ mình vừa bị sang chấn tâm lý theo một cách mới!”
“Ha ha ha. Shinjou-kun, ăn chúng cũng giống như tổ chức một lễ tưởng niệm vậy. Đây có phải là một trải nghiệm mang tính giáo dục không?”
Họ tiếp tục đi và đột nhiên nhận thấy một người đang đứng ở đầu bên kia hành lang.
Đó là một người đàn ông lớn tuổi, vạm vỡ. Ông ta mặc một bộ vest trắng, hai tay giơ lên cao và nụ cười nở trên môi.
Tuy nhiên, Moira Đệ Nhất và Miyako lờ ông ta đi và đi qua như thể đó là những vật trang trí bằng cát và đá.
Shinjou nhận ra điều đó và cùng Sayama đi qua người đàn ông.
Sau khoảng ba bước, cô nghe thấy ông ta quay lại và búng tay.
“Khoan, khoan, khoan, khoan. Mấy đứa chắc là nên làm thế à hay sao đó? Hả!?”
Giọng nói của ông ta khiến Miyako tăng tốc và hơi cúi người về phía trước.
“Sayama, Shinjou, đừng bận tâm đến ông ta. Cũng đừng trả lời. Nếu không sẽ bị ông ta ám đấy.”
“Khoan, khoan, khoan, khoan. Miyako-kun! Nói thế có ác quá không? Thôi nào! Thôi nào!”
Người đàn ông đi đến bên trái họ, liên tục nói “thôi nào”, tạo dáng vì một lý do nào đó, rồi cởi áo khoác ra.
“Cô có thể gọi tên tôi không!?”
Một cú đá thẳng của Miyako giáng vào thân người ông ta, khiến ông ta văng vào bể cá bên trái.
Sau một tiếng va chạm trầm đục, tấm kính nứt ra, và Miyako quay lại nhanh hơn cả lũ cá kịp chạy trốn.
“Được rồi, thế là câu được chút thời gian. Chúng ta đi thôi.”
“C-chị chắc chứ? Em khá chắc đó là người của Izumo-…”
“Đừng nói. Sẽ bị ông ta ám đấy. Chỉ một chút nữa thôi.”
“Chỉ một chút nữa thôi?” Shinjou hỏi trước khi nghe một giọng nói từ phía sau.
“Khoan, khoan, khoan. Miyako-kun! Sao cô có thể làm thế khi con cháu của những người bạn cũ của tôi đang ở đây?”
Miyako rút một chiếc điều khiển từ xa trong túi ra và nhấn nút.
Sàn nhà phía sau họ kêu lên một tiếng rồi mở ra, người đàn ông mặc vest trắng hét lên một tiếng nhẹ nhàng khi biến mất vào vực thẳm.
Shinjou ngạc nhiên quay lại, nhưng chỉ nghe thấy một tiếng va chạm lớn khi người đàn ông đáp xuống.
“Tại sao lại có một cái bẫy sập ở đó?”
“Tôi không biết chi tiết, nhưng có vẻ nơi này được thiết kế khá giống khu vực dưới lòng đất của UCAT Nhật Bản.”
“Ồ, em hiểu rồi.”
Shinjou có được một cảm giác thấu hiểu vô căn cứ, và Miyako chỉ về phía điểm đến của họ.
Đó là một cánh cửa lớn dẫn xuống tầng hầm thứ ba.
“Khu vực bí mật ở phía trước, nhưng có vẻ như ông già lúc nãy đang mở nó cho hai người. Ông ta cũng cho phép chúng tôi từ 3rd sống trong một số không gian trống. Và…”
Miyako đi chậm lại và nhẹ nhàng bước về phía trước. Cô ngoảnh lại qua vai trong lúc tiến đến cánh cửa.
“Hai người nghĩ phía sau đây là gì?”
“Tôi cho rằng đó là các cơ sở lưu trữ Concept Core, bắt đầu từ của 8th-Gear,” Sayama trả lời. “Sau cùng, Gram và các Core của 6th và 10th ban đầu được lưu trữ ở đây.”
“Vậy tại sao hai người nghĩ những cơ sở lưu trữ đó lại được tạo ra ở đây?”
Miyako vừa hỏi vừa đi đến cánh cửa.
Cánh cửa đó dẫn xuống tầng dưới. Cô gõ mu bàn tay lên cửa và ném cho Shinjou và Sayama một cái nhìn sắc bén.
Những lời tiếp theo của cô đủ để khiến Shinjou run rẩy.
“Shinjou Yukio.”
Khi thấy Shinjou há hốc miệng và ngước lên, Miyako gật đầu.
“Tôi đã nói nơi này rất giống UCAT Nhật Bản, nhớ không? Ghép điều đó với những gì tôi vừa nói. …Giờ thì, hai người nghĩ phía sau đây là gì?”
Shinjou cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở của mình.
Cô tháo chiếc ba lô chứa bìa hồ sơ, tài liệu và laptop ra, ôm nó trước ngực.
Cô nghĩ về ý nghĩa của câu hỏi đó, gật đầu một cái, và quyết định.
“Có phải bên trong là một cơ sở tạo dựng khái niệm?”
Vẻ mặt của Miyako không thay đổi, nhưng đó là câu trả lời duy nhất có thể dựa trên những gì cô đã nói.
“Có, phải không ạ? Mẹ em đã chuyển đến UCAT Izumo, nhưng đó là vì đây là nơi mẹ và bà ngoại em đã sống, và chắc hẳn mẹ đã cố gắng xây dựng một cơ sở tạo dựng khái niệm dựa trên những gì bà đã thấy bên trong Babel.”
Khi Miyako gật đầu, có thứ gì đó dường như chuyển động tán thành.
Nhưng kỳ lạ thay, Shinjou không thấy bất cứ thứ gì xung quanh có thể đã di chuyển.
“?”
Tuy nhiên, cô cảm nhận được thứ chỉ có thể miêu tả là dư âm của sự chuyển động.
Và thế là cô nhìn hai bên rồi hỏi về nó.
“Đây là gì vậy? Một sự hiện diện kỳ lạ nào đó đã phản ứng với những gì em nói, Miyako-san.”
Ấy vậy mà không có ai xung quanh.
Tuy nhiên, cô lại nghe thấy một giọng nói. Miyako cúi gập người cười bên cánh cửa.
“Ha ha. Chúng mừng vì cô đã trả lời đúng đấy.”
“Ch-chúng mừng? Chúng là gì ạ?”
“Chà.” Miyako đứng thẳng dậy và nhún vai với một nụ cười khổ. “Làm sao mà tôi tự biết hết được. Tôi có một chút chỉ dẫn.”
“Ý chị là… không phải ông già mặc đồ trắng kỳ lạ đó?”
Miyako lắc đầu và hắng giọng.
“Nghe này. Một người như thế sẽ không biết câu trả lời đâu. Đó là-…”
Đột nhiên, Sayama di chuyển sang bên phải Shinjou.
Cô bối rối lùi lại một bước ngay khi anh nhặt thứ gì đó từ dưới sàn lên.
Đó là…
“Một hòn đá!?”
Từ lúc nào, vài hòn đá trang trí hành lang đã lăn đến chân cô.
Và chúng đã tự di chuyển đến đó.
Sayama cau mày, nâng hòn đá anh vừa nhặt lên bằng cả hai tay và quan sát kỹ lưỡng.
“Ngươi ra đây để chào đón chúng ta à?”
Một âm thanh trên sàn trả lời anh. Một hòn đá lăn trên nền nhựa trắng để xếp thành hàng và cát cũng bò theo rồi trải ra.
“Nó đang tạo thành chữ.”
“Chào.”
Đá và cát tạo ra một lời chào ngắn gọn rồi đánh vần tên của nó.
“Sứ” “giả” “của” “Vanambi.”
“Ể?”
“Xin lỗi.” “Nhầm rồi.” “Đừng bận tâm.”
Các chữ được đánh vần với tốc độ ngày càng nhanh, nhưng các chữ trước đó đã bị xóa đi và thay thế.
“Sứ” “giả” “của” “Wanambi.”
Cát và đá đánh vần tên của nó chỉ trong ba giây, và nó tạo ra những từ mới giữa hai vị khách và Miyako đang cười khổ.
“Làm” “tốt” “lắm” “đã” “đến” “đây.”
Một lúc sau, hai điều xảy ra.
Đầu tiên, Miyako mở cánh cửa phía sau và để lộ cơ sở bên trong.
Và thứ hai…
…Baku.
Từ trên đầu Sayama, Baku giơ hai chân trước lên trong khi nhìn Sứ giả của Wanambi.
Trông nó như thể đang khao khát quá khứ mà chúng nắm giữ.
Và rồi Shinjou nhìn thấy quá khứ đó.
Sayama nhìn thấy một không gian tối, rộng lớn nhưng lại chật chội.
…Đây có phải là cơ sở tạo dựng khái niệm chúng ta đã thấy phía sau cánh cửa đó không?
Khu vực thiếu sáng được bao phủ bởi các thiết bị từ sàn đến trần. Sàn nhà có những bảng điều khiển màu trắng, các bộ điều khiển và máy móc dài khoảng chục mét, được đóng gói màu trắng và rõ ràng là dùng để xử lý hoặc quản lý thứ gì đó. Ngoài ra còn có hệ thống đường ống kết nối tất cả lại với nhau và…
…Thứ mà mình tưởng là những bức tường này là gì?
Những chiếc bể và thùng chứa cao vài mét hiện ra lờ mờ trong bóng tối.
Tất cả được xếp san sát, tạo thành một khu rừng máy móc với những lối đi nhỏ cho phép di chuyển.
Nhưng bên dưới những sợi cáp treo lơ lửng như dây leo, một khoảng không gian được dọn quang ở giữa để làm lối đi chính.
Một bảng điều khiển duy nhất được đặt ở trung tâm lối đi đó và ngay giữa không gian.
Nó dài khoảng bốn mét và giống như bảng điều khiển của một nhà bếp âm tường.
Sau này, một vài bộ điều khiển khác được thêm vào, cùng với một giá sách và…
“Một cái tủ chén? Cô đúng là thích thoải mái nhỉ, Shinjou Yukio.”
Sayama nhận ra giọng nói vang vọng khắp phòng. Nó phát ra từ người đang ngồi trên chiếc ghế trước bảng điều khiển.
…Tiến sĩ Chao.
Bà chống khuỷu tay lên bảng điều khiển, tựa đầu vào tay và nhìn qua bảng điều khiển với đôi mắt chỉ mở hờ.
“Tôi đã cố tình mang bốn anh em nhà đó đến đây để cô thu thập một số dữ liệu về Concept Core, nên hãy chắc chắn là cô tận dụng nó đấy.”
Sayama nghe thấy có người trả lời. Đó là một giọng nữ ở phía bên kia bảng điều khiển.
“Cảm ơn rất nhiều, Tiến sĩ Chao. Nếu tôi có thể điều tra cả 7th nữa, tôi sẽ chỉ còn cách một bước nữa thôi.”
Giọng nói ấy giống với một người mà anh biết rất rõ.
…Shinjou-kun?
Cùng với câu hỏi đó, anh thấy người mà Chao đang nhìn. Đó là một người phụ nữ mặc áo blouse trắng, với làn hơi bốc lên từ chiếc cốc trong tay cô.
“Cô muốn uống cà phê không?”
Mái tóc đen dài của cô khẽ đung đưa dưới ánh đèn mờ ảo.
Anh có thể thấy một chút nét của Shinjou trong đôi mắt hơi cong và nụ cười trên môi cô.
Đây là Shinjou Yukio.
Baku đã từng cho họ thấy cô trong thoáng chốc ở phía sau Thư viện Kinugasa.
Shinjou không nói gì, nhưng Sayama biết rõ đó là mẹ của cô.
…Không biết Shinjou-kun cảm thấy thế nào khi thấy cảnh này.

Mình cần phải ở bên cạnh cô ấy sau khi chuyện này kết thúc, anh quyết định. Anh đang cân nhắc nên khoác tay lên vai hay eo cô thì bị giọng nói của Chao ngắt lời sau khi bà nhận lấy cốc cà phê.
“Cô không có thuốc lá à?”
“Đây là một cơ sở nghiên cứu quan trọng đấy, cô biết không?”
“Asagi hút như rồng cuốn mà.”
Yukio mỉm cười và yếu ớt nghiêng đầu.
“Đừng lo. Tôi chắc chắn Yume-san sẽ mắng anh ấy vì chuyện đó.”
“Yume đang ở Thư viện Kinugasa để thu thập tất cả tài liệu mà cô hoặc Asagi yêu cầu. Gần đây, Itaru đã làm trợ lý cho cô ấy khi có thời gian rảnh.”
“Vậy thì tốt quá.”
Yukio cười khổ và dựa người lên bảng điều khiển. Cô cũng gõ hai tay vào cốc của mình.
“A… Ước gì mình cũng có thể sống giữa những cuốn sách. Giống như phòng của Diana vậy.”
“Cô không hiểu ý nghĩa của công việc à?”
Dù lời nói là vậy, Chao vẫn đang mỉm cười khổ sở.
Khi bà mỉm cười, một tiếng động nhỏ phát ra từ dưới sàn.
Sayama nhìn xuống và thấy một hòn đá cỡ nắm tay và cát dưới chân Yukio. Nụ cười của Chao biến mất.
“Đó là…?”
“Đó là Sứ giả của Wanambi, Concept Core của 8th-Gear. …Nó chui ra khi tôi mở thùng chứa.”
“Tôi nghe nói nó đã tự mình chọn rời khỏi khu bảo tồn. …Nó thích cô à?”
“Vâng, có vẻ chúng là dạng sống silicon, hoặc tương tự vậy. Ông tôi đã dạy chúng ngôn ngữ, nên chúng có thể nói. …Ồ, nhưng bà cũng ở đó mà, nên tôi đoán bà đã biết rồi.”
“Ừ,” Chao lẩm bẩm và Sứ giả của Wanambi nói với bà.
“Nhớ,” “nhưng” “vẫn” “còn” “trẻ” “Kỳ lạ” “Trò bịp bợm gì đây!”
“Ngươi kiếm chuyện với ta à?”
Hòn đá lăn ra sau lưng Yukio để trốn.
Yukio mỉm cười và rút một cuốn sách từ giá sách của bảng điều khiển.
Đó là một cuốn sách giáo khoa vật lý đại học.
“Bữa tối của ngươi đây. Bữa tối tri thức.”
“Hiểu” “rồi” “Yukio” “Người” “tốt” “Người tốt”
Đá và cát khiêng cuốn sách giáo khoa trên mình và biến mất vào bóng tối.
Yukio vẫy tay chào tạm biệt.
“Thật kinh ngạc. Mỗi một hạt trông như cát lại là một sinh vật có khả năng tư duy. Và bằng cách chia sẻ tâm trí, chúng có được sức mạnh tính toán khổng lồ. Chúng là một dạng sống lấy ký ức chung của các automaton của 3rd và tập trung nó sâu hơn vào việc tính toán.”
“Trong khi sinh vật thực vật của 4th là một dạng sống duy nhất, thì những sinh vật này lại thực sự được chia thành các cá thể nhưng vẫn chia sẻ tâm trí để tạo thành một dạng sống duy nhất, nhỉ? Nó rất giống mối quan hệ giữa toàn bộ cơ thể con người và từng tế bào riêng lẻ, phải không? Theo Sayama, 8th-Gear có một hành tinh duy nhất, nhưng bản thân hành tinh đó lại là một sinh vật sống duy nhất.”
“Vâng,” Yukio đáp. “Chúng có một tâm trí tập thể và khả năng sao chép, quản lý thông tin được nắm giữ bởi Wanambi, Concept Core. Đối với 8th-Gear, Wanambi có lẽ giống như DNA của con người.”
Yukio hít một hơi, nhìn vào bóng tối nơi nó đã biến mất, và đặt tay lên đầu gối.
“Tôi tự hỏi làm thế nào mà Cụ Sayama đã đưa chúng trở về từ thế giới trống rỗng mà chúng trôi dạt. …Chà, tôi nghi là chẳng phải chuyện gì tốt đẹp đâu.”
Cô nhún vai.
“Hình như người của các Gear khác từng mượn sức mạnh tính toán của 8th-Gear. 3rd và 5th đã nhận được sự giúp đỡ của họ trong việc thiết kế những con rồng máy và các vị thần chiến tranh. Đó là tất cả những gì chúng có thể làm vì chúng không thể chiến đấu và chúng rất hiền lành. Ngoài ra… chúng nhớ đã làm việc đó. Bà có hiểu điều đó có ý nghĩa gì không?”
“Những hòn đá đó nhớ mọi Gear mà chúng đã đến, phải không?”
“Vâng.” Yukio bắt chéo chân và đối mặt với Chao một lần nữa. “Chúng có thể thích nghi với bất kỳ Gear nào và hữu ích ở đó. Một khi nhận ra điều đó, những sinh vật thông minh này đã quyết định không đóng vai trò tích cực trong Cuộc chiến Khái niệm. Concept Core của chúng, Wanambi, chính là tâm trí tập thể của chúng, và nó đã quyết định rằng nó có thể tồn tại ngay cả khi phải di chuyển đến một thế giới mới.”
“Vậy chúng là một chủng tộc du mục à? …Khác xa với những kẻ bám víu vào thế giới của mình cho đến phút cuối cùng.”
“Chúng có rất nhiều tự do theo cách đó, nên vẫn còn là một bí ẩn về cách Cụ Sayama đã dẫn dắt chúng đến đây.”
Sayama sau đó nghe Yukio nói rằng chúng đang giúp đỡ cô.
Cảm giác mà điều đó mang lại cho anh không tệ, và một suy nghĩ bất chợt nảy ra.
…Thật là thong thả.
Anh đã mong đợi thời kỳ trống sẽ có một bầu không khí u ám hơn với cuộc chiến chống lại Top-Gear sắp xảy ra.
Dù sao đi nữa, đây vẫn là một nơi được dùng để chuẩn bị cho cuộc chiến đó.
Mình đoán mỗi người mỗi khác, anh kết luận và nhìn về phía trước một lần nữa.
Chao đưa cốc lên miệng, nhấp một ngụm, và hít một hơi trước khi nói.
“Cô biết đấy, tên ngốc Kaoru đó đã liên lạc được với bên kia cùng với một nhóm từ 10th.”
Yukio lại gục xuống bàn điều khiển.
“A…,” cô bắt đầu. Sau một lúc im lặng, cô tiếp tục. “Top-Gear đang yêu cầu tôi hoặc Asagi-kun đến thăm, phải không?”
“Về mặt kỹ thuật, họ chỉ yêu cầu thế hệ của cô nói chung, nhưng rõ ràng là họ muốn gì rồi. Họ sợ cô vì cô đã vào Babel và xây dựng cơ sở này.”
“Việc vào được Babel hoàn toàn là một sự trùng hợp đối với cả Asagi-kun và tôi. Chúng tôi vẫn không biết tại sao mình có thể vào được. …Vậy nên tôi không chắc phải nói gì khi đó là lý do họ quan tâm.”
Lời nói của cô làm tâm trí Sayama trồi lên bề mặt.
…Họ không biết tại sao họ có thể vào được?
Điều đó đã được viết trong báo cáo, nhưng việc có từ “vẫn” cho thấy họ đã làm điều đó nhiều hơn một lần.
Cô ấy có lẽ đã làm vậy để hoàn thiện lý thuyết tạo dựng khái niệm của mình và xây dựng cơ sở này.
Và cô nói thêm trong khi vẫn nằm trên bàn điều khiển và vuốt ve chiếc cốc.
“Nó được cho là đã được tạo ra ở Top-Gear, nên giá như họ vẫn còn một chút thông tin về nó.”
“Chắc hẳn họ đang tìm kiếm trong lịch sử của mình một cách tuyệt vọng. Nhưng…”
“Babel là một cổ vật rất cũ. …Bà biết kết quả của các cuộc kiểm tra bên ngoài của nó, phải không?”
“Cô nói nó không có khái niệm về thời gian, phải không?”
“Vâng,” Yukio xác nhận trong khi từ từ ngồi dậy. “Bên trong vẫn hoạt động mà không bị ăn mòn. Rõ ràng là nó được xây dựng bởi con người… hoặc ít nhất là các dạng sống thông minh có kích thước tương đương chúng ta. Và để có được không gian bên trong tối đa, các bức tường được sử dụng làm sàn nhà thông qua điều khiển trọng lực.”
“Đó là những gì cô đã nói. Và có đủ không gian cho cả một thành phố bên trong, phải không?”
“Chúng tôi đã thấy thứ có lẽ là một công viên và khu dân cư. Hầu hết được làm từ vật liệu tự nhiên, nên đã mục nát hết rồi.”
Cô mỉm cười khổ sở và gõ nhẹ vào bảng điều khiển.
“Nhưng mọi thứ được làm từ vật liệu vô cơ vẫn còn hoạt động và có một thứ rất giống thế này. Thiết kế của nó tinh tế và hiệu quả hơn, mặc dù vậy. …Giá như chúng ta có thể mang những thiết bị đó ra ngoài, tôi chắc rằng nó có thể tạo ra các khái niệm ngay lập tức.”
“Sao, cô muốn mang các khái niệm tiêu cực ra khỏi Babel à? Hay cô định tự mình khiêng tất cả thiết bị đó ra ngoài?”
“Tôi không thể nhờ Asagi-kun giúp sao?”
Yukio lắc ghế, đặt tay lên bảng điều khiển, và nở một nụ cười nhỏ.
“Chắc hẳn điều này rất khó khăn cho Top-Gear. Một thứ do họ tạo ra lại đang được chúng ta nghiên cứu… và nó chắc chắn sẽ là chìa khóa cho cuộc đối đầu của chúng ta.”
“Tốt nhất là đừng nghĩ về nó quá nhiều. Trong trường hợp hiếm hoi các khái niệm tích cực bị các khái niệm tiêu cực hủy diệt, việc tạo dựng khái niệm của cô là cần thiết để tạo ra sức mạnh mới.”
“Tôi tự hỏi liệu mình có đang cố đóng vai Chúa khi làm điều này không?”
“Đừng nói vậy khi cô gần như đã là Chúa rồi, đồ ngốc.”
“Bà nói đúng.” Yukio mỉm cười. “Nhưng tôi thực sự quan tâm đến ý tưởng về Chúa. …Ví dụ, ai là người đã tạo ra các khái niệm ngay từ đầu?”
Cô quay về phía Chao khi nói.
"Cậu có biết tại sao Top-Gear lại sợ hãi Low-Gear đến vậy không?"
"Chẳng phải là vì Babel và cô sao? Nếu chúng ta có thể tạo ra các khái niệm, thì họ sẽ mất đi lợi thế đến từ các khái niệm tích cực."
"Nhưng chúng ta cũng có các khái niệm tích cực mà. Vẫn chưa phải toàn bộ các Gear đều đứng về phía UCAT, nên chúng ta vẫn luôn có thể thương lượng để mượn Concept Core của họ."
"Cô nói cứ như dễ lắm vậy."
"Ừm." Yukio ngước nhìn trần nhà rồi nhún vai. "Việc phỏng đoán cấu trúc của các khái niệm mà chúng ta không có Core thực sự rất khó. Tôi phải tra cứu lại toàn bộ hồ sơ về những trận chiến trong quá khứ với họ. Nếu có thể trực tiếp thương lượng để mượn Core thì mọi chuyện đã dễ dàng hơn nhiều rồi."
"Đó là ý kiến của một người làm công tác nghiên cứu tại đây. Quan trọng hơn, cô định trả lời câu hỏi của mình cho tôi nghe chưa?"
"Ồ."
Yukio hạ đôi vai đang nhún xuống.
Tâm trí Sayama nhận ra đó là một động tác của Shinjou.
...Tại sao Top-Gear lại sợ hãi Low-Gear?
Yukio giơ tay phải lên, xòe ra ba ngón.
"Câu trả lời của cậu về Babel chỉ là một phần thôi, nhưng có tổng cộng ba lý do khiến họ sợ hãi chúng ta. Thứ nhất là Babel, và thứ hai là một sự thật mà họ tình cờ phát hiện ra khi tìm kiếm những ghi chép về Babel trong thế giới của mình."
Cô hơi chau mày.
"Thế giới của họ thiếu vắng thần thoại Kinh Thánh."
"Cái gì?"
Trái tim trong tâm thức của Sayama nảy lên khi nghe câu hỏi của Chao.
...Top-Gear thiếu vắng thần thoại Kinh Thánh ư?
Tại sao lại thế? cậu tự hỏi.
...Và điều đó có nghĩa là gì!?
Như thể để trả lời những thắc mắc của cậu, Yukio hơi rướn người về phía trước và mỉm cười.
"Sayama đời cũ và những người thuộc thế hệ thứ 10 từng đến đó vẫn chưa nhận ra, vì họ chỉ tập trung vào việc đàm phán chứ không đi tham quan đây đó. Nhưng cậu thử nghĩ mà xem. Nếu các hệ thần thoại khác nhau của Low-Gear bắt nguồn từ việc tiếp xúc với những Gear khác, thì thần thoại Kinh Thánh sẽ không chỉ là sự thật lịch sử của Top-Gear, mà còn là thứ đã tạo nên chính Top-Gear. Nói cách khác..."
"Lẽ ra Top-Gear phải là thế giới của Kinh Thánh, nhưng nó lại chỉ là một thế giới bình thường khá giống với nơi này."
Nói đến đây, Chao chợt nín thở, còn Yukio thì nở một nụ cười khổ.
"Nếu đó là thế giới của thần thoại Kinh Thánh, họ chỉ cần kiểm tra lịch sử của mình là sẽ biết về Babel. Nếu những thần thoại đó vẫn đang tồn tại ở nơi ấy chứ không chỉ là dĩ vãng, thì sẽ có những vật thể hiện hữu đóng vai trò như tài liệu ghi chép, và họ vẫn sẽ sử dụng những thứ tương tự. ...Giả sử văn hóa hay văn minh của họ chưa từng bị thất lạc, thì công nghệ đó hẳn vẫn còn tồn tại ở đó," Shinjou nói. "Nhưng Top-Gear lại muốn có Asagi-kun và tôi. ...Thế nhưng đối với Top-Gear, Babel lẽ ra chỉ là một di tích của quá khứ. Tại sao họ lại muốn nghe kể từ những người đã vào bên trong nó? Nếu Top-Gear sở hữu kiến thức của Babel như một phần thần thoại sống của họ, họ đã có thể tạo ra một Babel vĩ đại hơn nữa... và họ đã tấn công chúng ta ngay khi chúng ta tiến vào Babel rồi."
"Nhưng chuyện đó đã không xảy ra, vậy nên..."
"Đúng vậy." Shinjou đứng dậy, hai tay cầm cốc đặt trước eo và mỉm cười. "Tôi nghĩ Top-Gear thiếu vắng thần thoại Kinh Thánh. Vì một lý do nào đó, họ dường như thiếu đi thứ mà chúng ta có. Đó là lý do họ không thể tìm thấy bất kỳ ghi chép cổ xưa nào về chuyện này. Họ đã đánh mất manh mối cần thiết để tạo ra Babel, dù cho ban đầu chính họ được cho là đã tạo ra nó. Và đó là lý do họ sợ hãi chúng ta. Họ sợ rằng thần thoại Kinh Thánh mà họ thiếu sót sẽ trở thành sức mạnh đánh bại họ. ...Sau cùng, đó là một trong những thứ mà Low-Gear có, còn họ thì không."
Cô di chuyển bàn tay phải, gập ngón cuối cùng trong ba ngón tay đang giơ xuống.
"Và còn một thứ khác nữa mà Low-Gear có nhưng Top-Gear lại không."
"Lại là một hệ thần thoại khác sao?"
"Không phải." Yukio lắc đầu, đôi mày hơi cụp xuống và mỉm cười. "Tôi vẫn chưa biết đó là gì. ...Có lẽ là không ai biết cả. Nhưng tôi biết chắc rằng đó là thứ mà Low-Gear và chỉ duy nhất Low-Gear sở hữu."
"Hửm? ...Có thứ như vậy tồn tại trong cái Gear tiêu cực này sao?"
"Có chứ." Nụ cười của Yukio thay đổi. Đôi mắt cô cong lên và đuôi mày trở lại bình thường. "Tôi muốn biết nó là gì và đó cũng là điều tôi đang nghiên cứu. Tôi tin rằng nó liên quan trực tiếp đến ý nghĩa tồn tại của Low-Gear."
Sayama nghe thấy sự tự tin tràn đầy trong giọng nói của cô.
"Tôi tin rằng đó là một giá trị được Chúa ban cho, cho phép thế giới này tồn tại dù mang trong mình sự tiêu cực."
...Giá trị ư? Low-Gear có một thứ như vậy sao?
Khi Sayama tự hỏi điều đó, khung cảnh trong tâm trí cậu dần tối sầm lại.
Cậu đang trở về với thực tại. Cậu đang tỉnh dậy từ giấc mơ ngắn ngủi và quan trọng này.
Và khi chìm vào bóng tối mơ màng đó, cậu nghĩ.
...Top-Gear thiếu vắng thần thoại Kinh Thánh.
Nhưng Yukio đã nói rằng Low-Gear sở hữu một thứ mà các Gear khác không có.
Cậu cũng có một suy nghĩ khác. Yukio đã nhận ra nhiều điều đến vậy, thế nên...
...Tại sao cô ấy lại đến Top-Gear?
Cậu đột nhiên cảm nhận được điều gì đó trong suy nghĩ ấy.
Shinjou Yukio chắc hẳn phải có lý do để đến Top-Gear.
Cậu cảm thấy rằng hành động và việc làm của cô ấy là một sợi chỉ chung kết nối tất cả những gì họ đã khám phá về quá khứ.
"Vậy thì suy nghĩ của chúng ta rằng việc truy tìm Shinjou Yukio là chìa khóa để hủy diệt Top-Gear là đúng sao?"
Liệu họ có thể tìm ra một sự thật cho phép họ chống lại Top-Gear không?
"Hãy đi theo con đường và những việc làm của cô ấy."
Với những lời đó, tâm trí của Sayama đã bừng tỉnh.
0 Bình luận