Episode 1: Ordeal of Rookie (Thử thách của Tân Binh) (Vol 1)

Ngoại truyện: Gấu Huynh chuẩn bị tiệc chúc mừng

Ngoại truyện: Gấu Huynh chuẩn bị tiệc chúc mừng

9 giờ sáng, ngày 16 tháng 3 năm 2045

Vào buổi sáng hôm ấy, Mukudori Shuichi đang ngồi thong thả trên ghế sofa tại phòng khách của căn hộ cao cấp. Một mặt, anh chăm chú theo dõi bản tin thời sự sáng đang phát trên màn hình khổng lồ phủ kín cả bức tường; mặt khác, anh đang tận hưởng cuộc trò chuyện qua điện thoại với cậu em trai của mình.

"Ồ, cuối cùng em cũng quyết định dấn thân vào Dendro rồi đấy à?"

"Vâng, dù sao thì việc chuyển nhà cũng đã hoàn tất, đây là thời điểm không thể thích hợp hơn để bắt đầu chơi."

"Haha, anh không cản đâu, nhưng nhớ là đừng có quá sa đà vào game mà bỏ bê việc học ở ngôi trường đại học khó khăn lắm mới đỗ được đấy nhé."

"Tất nhiên rồi, em hiểu mà."

"Lát nữa hãy vào game hội quân với anh. Anh sẽ chuẩn bị một bữa tiệc chào mừng thật linh đình để đợi em."

"Em biết rồi."

"Vậy anh sẽ đợi em ở Vương đô của Vương quốc Altar nhé."

"Anh...? Ơ kìa?"

"Hẹn gặp ở đài phun nước trên Đại lộ Trung tâm nhé—"

Chẳng rõ là do vô tình hay cố ý không nhận ra sự bối rối của em trai trước một cái tên quốc gia lạ lẫm, Shuichi cứ thế dứt khoát ngắt cuộc gọi.

"Được rồi, thằng bé đi mua bộ game ở cửa hàng, rồi về nhà, hoàn thành phần hướng dẫn tân thủ... Tính ra thời gian thực tế sẽ mất khoảng hai tiếng, tương đương với sáu tiếng đồng hồ trong game... Hây dô."

Shuichi đứng dậy khỏi sofa, vươn vai một cách sảng khoái. Anh chuyển ánh mắt về phía màn hình lớn, nơi đang phát một bản tin giải trí. Người dẫn chương trình đang bình luận về đoạn video concert của Rachel Raymuse– nữ ca sĩ nhạc rock đẳng cấp thế giới.

"...Xem ra cậu ấy vẫn bận rộn như mọi khi nhỉ."

Shuichi phẩy nhẹ tay, tắt màn hình tích hợp cảm biến chuyển động đi.

"Đến lúc chuẩn bị rồi."

Shuichi bước ra khỏi phòng khách, tiến thẳng về phía phòng ngủ — nơi đặt thiết bị phần cứng để truy cập vào thế giới [Infinite Dendrogram].

◇◇◇

Nói thêm một chút, Mukudori Shuichi sở hữu một thể hình cực kỳ lý tưởng với chiều cao trên 1m80 cùng những khối cơ bắp săn chắc, tỉ lệ cân đối không thua kém gì một võ sĩ chuyên nghiệp. Thực tế, để duy trì vóc dáng vạn người mê này, anh luôn duy trì thói quen tập luyện cường độ cao tại phòng gym nội khu mỗi ngày. Không chỉ vậy, những đường nét trên gương mặt anh cũng vô cùng thanh tú, đủ để khiến bất cứ ai cũng phải lầm tưởng anh là một tài tử điện ảnh.

Vậy mà, một người sở hữu vẻ đẹp hình thể hoàn mỹ như anh...

"Ya-ha—! Đi thu thập nguyên liệu cho bữa tiệc chào mừng thôi nào gấu—!! Cả đôi bàn tay và cái bụng này đều đã sẵn sàng lâm trận rồi gấuuuuu—!"

Hiện tại, anh lại đang khoác trên mình một bộ đồ thú nhồi bông hình gấu và thốt ra những lời lẽ hết sức hài hước. Vẻ đẹp nam tính biến mất không dấu vết, thay vào đó là cái đầu gấu bông ngộ nghĩnh.

Việc này hoàn toàn có lý do của nó. Trong thế giới này, ngoại hình của nhân vật được mô phỏng y hệt ngoài đời thực, vì vậy anh buộc phải che giấu diện mạo để tránh phiền phức. Do một sự cố xảy ra ngay từ khi bắt đầu chơi, anh đã luôn hành tung trong bộ đồ gấu này. Tuy nhiên, dù việc mặc đồ thú là để ẩn danh, nhưng chẳng có quy tắc nào bắt anh phải thay đổi cả tông giọng lẫn tính cách trở nên kỳ quặc như thế.

Nói cách khác... cả những hành động tếu táo lẫn cái đuôi "gấu" sau mỗi câu nói đều hoàn toàn là do sở thích cá nhân của anh. Dù sao đi nữa, Mukudori Shuichi trong thế giới game chính là Shu Starling – chàng gấu bông tinh nghịch.

"Vậy thời gian hiện tại là... gấu?"

Ở thế giới thực đã quá 9 giờ sáng, nhưng trong game thì trời chỉ vừa mới hửng sáng. Đây là thời điểm các khu chợ bán buôn bắt đầu hoạt động, cực kỳ thích hợp để đi săn lùng những nguyên liệu tươi ngon nhất.

"Tốt lắm, hôm nay phải oanh tạc các sạp hàng mới được gấu—"

Điểm dừng chân đầu tiên của Shu là chợ rau quả bán buôn.

"Trước tiên phải bắt đầu với đặc sản của Vương đô – quả Rem, gấu. Cứ lấy một lồng trước đã gấu."

Quả Rem được trồng tại các trang trại quanh Vương đô là một loại nguyên liệu cực kỳ trứ danh. Với vị ngọt lịm đặc trưng pha chút chua thanh sảng khoái, nó luôn là loại trái cây được săn đón hàng đầu.

"À, nhưng nếu Ray ăn xong lại nghiện quá rồi bảo 'Em muốn ăn thêm nữa' thì cũng mệt lắm gấu... Được rồi."

Shu bắt đầu lo xa về những viễn cảnh xa vời.

"Xin lỗi đại ca— gấu."

Với nỗi lo đó, anh thản nhiên nói với chủ sạp bán buôn: "Tôi muốn mua sạch toàn bộ số quả Rem của ngày hôm nay, gấu—"

"Toàn bộ luôn sao!?"

Câu nói của Shu khiến chủ sạp chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc.

Kết quả là, Shu đã thu mua một lượng lớn quả Rem. Dù chủ sạp khẩn khoản giữ lại một phần để giao cho các cửa hàng nhỏ lẻ, nhưng gần như toàn bộ hạn ngạch quả Rem của chợ trong ngày hôm ấy đã bị Shu quét sạch. Sau khi thu mua thêm hàng tá các loại rau củ cao cấp khác, Shu rời khỏi chợ với vẻ mặt đầy mãn nguyện.

Được biết, một tiếng sau, có một vị khách khác đến chợ và đã gào lên trong tuyệt vọng: "Hết sạch rồi sao!? Này, chuyện này là thế nào vậy hả!?"

Nơi tiếp theo Shu hướng đến là tiệm thịt mà anh thường xuyên lui tới.

"Ông chú ơi— lâu lắm rồi tôi mới ghé tiệm đây gấu—"

"Ồ, giọng nói này, thì ra là chú em à. Hôm nay lại hóa thân thành gấu đấy hả?"

"Dạo này tôi toàn mặc bộ này thôi gấu—"

Trong thế giới này, các loại quái vật thích hợp làm thực phẩm thường được chăn nuôi tại các trang trại, và các tiệm thịt chủ yếu kinh doanh các nguyên liệu rơi ra từ chúng. Một điều kỳ lạ là dù cùng một loại quái vật, nhưng hương vị thịt lại có sự phân hóa rõ rệt; những con được chăm sóc kỹ lưỡng sẽ cho ra chất lượng tuyệt hảo hơn hẳn. Chính sự khác biệt này đã khiến giá của các nguyên liệu cao cấp luôn ở mức trên trời. Với những loại thịt thượng hạng, cái giá 10.000 Lir cho mỗi 100 gram là chuyện hết sức bình thường.

Bên cạnh đó, nếu cấp độ của kỹ năng <Decompose> càng cao, số lượng thịt thu được từ quái vật cũng tăng theo. Do đó, những người trong nghề như ông chủ tiệm thịt ở đây thường sở hữu chỉ số thể lực và hình thể cực kỳ vạm vỡ nhờ việc nâng cấp Job liên tục. Ông chủ tiệm thịt này cũng không ngoại lệ, bên dưới lớp áo là những khối cơ bắp cuồn cuộn.

"Hôm nay tôi muốn mua thịt của [Magic Beast], [Monster Bird] và cả thịt [Dragon] nữa. Tất cả đều phải là loại chất lượng nhất, có bao nhiêu tôi thầu bấy nhiêu, gấu—"

Tương tự như lúc càn quét chợ rau quả, Shu tiếp tục chiến dịch thu mua nguyên liệu xa xỉ. Tuy nhiên, giá thịt cao hơn rau quả rất nhiều, khiến ông chủ phải lo lắng hỏi lại:

"Này này cậu em, cậu muốn mua thì tôi bán thôi... nhưng tổng hóa đơn sẽ lên tới 30 triệu Lir đấy."

"Không thành vấn đề gấu— Hôm nay tôi không bàn đến chuyện đến tiền nong đâu gấu—"

Dù số tiền tương đương với 300 triệu Yên ở thế giới thực, Shu vẫn quyết định mua mà không mảy may do dự. Tất cả đều vì bữa tiệc chào mừng cậu em trai quý tử. ...Dù xét theo bất cứ góc độ nào, lượng thực phẩm này cũng là quá dư thừa cho hai người.

Sau khi cất toàn bộ các loại thịt vào Hộp vật phẩm, Shu thong thả rời khỏi tiệm.

"La la la la— tiếp theo sẽ là gì đây... gấu?"

Giữa lúc đang hừng hực khí thế đi săn lùng nguyên liệu tiếp theo, anh chợt nhìn thấy một cảnh tượng. Đó là một căn nhà hoang nằm ngay sát mặt đường với hàng rào bao quanh. Tấm biển thông báo cắm bên cạnh ghi rõ lệnh cấm xâm nhập do công trình sắp bị phá dỡ.

Thế nhưng, từ trong căn nhà ấy lại phát ra tiếng đùa nghịch của trẻ nhỏ. Có vẻ như một phần hàng rào bị hỏng đã tạo điều kiện cho đám trẻ lẻn vào trong chơi. Tuy nhiên, căn nhà đã mục nát đến mức nghiêm trọng, những tiếng kẽo kẹt phát ra từ cấu trúc gỗ mục ruỗng trước những chuyển động của bọn trẻ khiến người đứng bên ngoài cũng phải rùng mình.

Shu quyết định lên tiếng nhắc nhở:

"Ở đây nguy hiểm lắm, chơi thế đủ rồi, ra ngoài đi các gấu con—!"

"Vâng ạ—"

"A—"

"Trốn mau các bạn ơi—!"

"Meo—"

Dù phản ứng của mỗi đứa trẻ mỗi khác, nhưng có vẻ chúng đã nghe thấy lời cảnh báo của anh. Shu vừa gãi gãi cái đầu gấu vừa lẩm bẩm: "Lát nữa mình sẽ quay lại kiểm tra sau, gấu." rồi tiếp tục hành trình mua sắm.

Điểm dừng chân thứ ba của Shu là một cửa hàng hải sản. Thực tế thì gọi là "hải sản" cũng không hoàn toàn chính xác, vì xung quanh Vương đô không có biển hay sông lớn. Nguồn nước ở đây chủ yếu đến từ mạch nước ngầm, nhưng không vì thế mà người dân thiếu hải sản để dùng.

Người ta thường đánh bắt hải sản tại các thành phố cảng phía Tây, sau đó bảo quản trong các Hộp vật phẩm có chức năng ngưng đọng thời gian để vận chuyển đến Vương đô. Nhờ đó, chất lượng hải sản vẫn giữ được độ tươi ngon tuyệt đối. Hộp vật phẩm chính là công cụ tối quan trọng trong việc lưu thông hàng hóa giữa các vùng lãnh thổ.

Tạm gác chuyện đó sang một bên, Shu hiện đang đứng tần ngần trước bể trưng bày. Đó là những tủ kính trong suốt, khách hàng chỉ cần chỉ loại mình muốn, nhân viên sẽ lấy hàng tương ứng từ Hộp vật phẩm ra. Với những đầu bếp chuyên nghiệp, họ còn được phép tự tay tuyển chọn từng con một.

"Ưm... gấu."

Shu khoanh tay, nhìn chằm chằm vào bể nước với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, cân nhắc xem nên chọn loại cá nào cho thực đơn bữa tiệc. ...Thế nhưng trong mắt người qua đường, cảnh tượng này chẳng khác nào "một con gấu khổng lồ đang rình mò vồ cá để ăn thịt". Những vị khách khác đều nơm nớp lo sợ, chỉ trực chờ xem khi nào cái móng gấu kia sẽ thò vào bể nước.

Cuối cùng, Shu đã mua sạch hơn mười loại cá và vài loại giáp xác cao cấp. Dù giá của hải sản vận chuyển đường dài rất đắt đỏ, anh vẫn không hề nhíu mày. Có một giai thoại nhỏ truyền lại rằng, một đứa trẻ đã chỉ tay vào anh và hỏi: "Mẹ ơi, con gấu kia định ăn sống cá hồi ạ?", kết quả là người mẹ đã hốt hoảng bịt miệng con lại: "Suỵt! Không được nhìn!".

"Rau củ, trái cây, thịt, hải sản... tiếp theo là bột mì nhỉ gấu."

Vì vậy, mục tiêu tiếp theo của Shu là một cửa hàng bán buôn bột mì. Nhân tiện, dù ở đây có bán cả lúa gạo – vốn là lương thực chính, nhưng do nó được xếp vào hàng rau củ nên Shu đã mua xong từ trước. Ẩm thực của Vương quốc Altar nhìn chung vẫn xoay quanh phong cách phương Tây.

"Xin chào— tôi muốn mua loại bột mì thượng hạng nhất để làm bánh mì và mì ống... gấu?"

Vừa bước chân vào cửa hàng, Shu đã cảm nhận được một bầu không khí không mấy bình thường. Nhìn kỹ lại, ông lão chủ tiệm đang bị một kẻ bịt mặt chĩa mũi kiếm vào người. Không chỉ vậy, ba tên bịt mặt khác cũng đang chĩa vũ khí vào các nhân viên, khách hàng và cả Shu.

"Không được nhúc nhích! Tao đâm xuyên luôn cả bộ đồ gấu của mày bây giờ!"

"Này! Tao bảo mày giao nộp cái Hộp vật phẩm đựng tiền và thức ăn ra đây mau!"

Dựa vào tình hình thực tế và lời lẽ của đám người này, có thể khẳng định 100% đây là một băng cướp.

"...Ơ? Sao chuyện xui xẻo lại xảy đến vào đúng lúc này cơ chứ gấu?"

Biểu cảm của Shu dưới lớp mặt nạ gấu lúc này không phải là "lo lắng", mà thiên về "phiền phức". Nếu dây dưa ở đây quá lâu, anh sẽ trễ giờ hẹn với em trai và không kịp chuẩn bị nguyên liệu. Nghĩ một đoạn, Shu quyết định hành động chớp nhoáng.

"Thằng gấu kia! Tao bảo mày đừng có... nhúc... nhích..."

Tên đầu tiên chưa kịp dứt lời đã bị Shu tung một cú đấm trái tay khiến hắn ngất lịm, anh đã cố tình kiềm chế lực để không làm nát mặt đối phương. Tiếp đó, thay vì tấn công kẻ ở gần nhất, Shu nhắm vào tên có phản xạ quay đầu nhanh nhất. Anh áp sát hắn trong tích tắc, tung một cú đấm thẳng vào bụng với uy lực vừa đủ để khiến hắn bất tỉnh mà không làm tổn thương nội tạng.

Tên thứ ba định lao tới nhưng đã bị Shu hạ gục bằng một cú low-kick, anh cẩn thận để chỉ làm gãy xương chân chứ không cắt đứt lìa chân hắn. Cuối cùng, trước khi tên cầm kiếm uy hiếp ông lão kịp phản ứng, Shu đã vòng ra sau lưng, dùng đòn siết cổ nhẹ nhàng đưa hắn vào giấc ngủ, tuyệt đối không để xảy ra thương vong không đáng có.

"Vậy là xong, gấu."

Chưa đầy ba mươi giây, toàn bộ băng cướp bốn tên đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Nói một cách chính xác thì tên bị gãy chân vẫn còn chút ý thức và đang rên rỉ đau đớn. Dù sao thì, sau khi dọn dẹp xong chướng ngại vật—

"Tôi muốn mua loại bột mì cao cấp nhất để làm bánh mì và mì ống gấu—"

Shu quay lại với mục tiêu ban đầu, thản nhiên hỏi mua hàng từ ông lão chủ tiệm vẫn còn đang bàng hoàng.

Sau đó, để báo đáp ơn cứu mạng, ông lão và các nhân viên đã bán cho Shu loại bột mì thượng hạng nhất với giá cực kỳ ưu đãi. Sau khi giao lại đám cướp cho vệ binh, Shu rời đi với tâm trạng cực kỳ phấn chấn: "Hời quá rồi gấu—".

"Mấy thứ đồ uống có cồn chắc Reiji không uống được đâu, vả lại trong kho đồ mình cũng có sẵn nhiều rượu rồi, không cần mua thêm gấu. Tiếp theo là... gấu."

Sau khi có bột mì, Shu cảm thấy các nguyên liệu cơ bản đã ổn, nhưng dường như vẫn thiếu một mảnh ghép quan trọng nào đó. Anh vừa vỗ nhẹ vào đầu gấu vừa lẩm bẩm suy nghĩ... rồi chợt vỗ tay một cái đánh bộp.

"Thiếu nước, gấu."

Nước. Dù thành phố này sử dụng mạch nước ngầm nhưng chất lượng nước ở mỗi khu vực lại khác nhau. Nghe đồn loại nước tinh khiết và ngon nhất chính là dòng suối chảy ra từ trong cung điện tại Khu Quý tộc.

"Đi xin một ít nước vậy gấu."

Thế là, để chuẩn bị cho bữa tiệc chào mừng hoàn hảo nhất, Shu quyết định đột nhập vào Vương cung.

Chưa đầy hai mươi phút sau, Shu đã có mặt tại khu vực sâu nhất của Vương cung. Điều này không phải vì hệ thống an ninh của cung điện lỏng lẻo, mà là do một món trang bị của Shu sở hữu kỹ năng <Concealment> cực kỳ cao cấp. Tuy nhiên, dù việc thâm nhập diễn ra suôn sẻ, nhưng khu vực nguồn nước luôn được canh phòng cẩn mật nhất để tránh bị đầu độc, với vô số đạo cụ ma pháp cảnh giới. Dù là trang bị của Shu cũng khó lòng vượt qua lưới an ninh dày đặc ấy... nhưng Shu dường như không có ý định tiến về phía nguồn nước.

"Hôm nay người ấy ở đâu nhỉ gấu—?"

Anh vừa đi vừa tìm kiếm một nhân vật đặc biệt. Đúng vậy, Shu đến để "xin nước" chứ không phải "trộm nước". Nhưng vì chẳng có ai lại đi chia nước cho một con gấu bông đột nhập bất hợp pháp, nên anh buộc phải tìm người quen.

"Gấu Huynh đấy à?"

Một giọng nói vang lên từ phía sau Shu khi anh vẫn đang trong trạng thái ẩn thân. Anh quay lại và thấy một cô bé với dáng vẻ khá đặc biệt. Cô bé mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa cao cấp thêu tay, mái tóc bồng bềnh, trông chỉ tầm tuổi học sinh tiểu học. Điểm kỳ lạ nhất không phải bộ đồ ngủ, mà là cô bé đang cưỡi trên lưng một sinh vật — đó là một con chuột hamster khổng lồ với kích thước ngang ngửa một con chó lớn. Dù con chuột trông như đang ngủ gật nhưng nó vẫn bước đi vô cùng chuẩn xác trên hành lang.

"A, ra là bé Theresia, gấu."

Shu không hề tỏ ra ngạc nhiên trước sự xuất hiện của cô bé. Theresia cùng con chuột hamster của mình đều là người quen của Shu.

"Hôm nay anh lại có việc gì mà phải lẻn vào đây thế?"

"Anh đến để xin ít nước cung điện gấu. Anh đang tìm ông quản sự nhưng mãi không thấy gấu."

"À, ông quản sự hôm nay có việc bận với chị của em rồi. Nhưng nếu là nước thì em giúp được, một thùng gỗ có đủ không?"

"Chắc là đủ rồi đó gấu."

"Vậy cứ để em lo. Chỉ cần nói là Dormouse muốn uống nước thì sẽ không ai nghi ngờ đâu."

Theresia vuốt ve đầu con chuột hamster khổng lồ. Con chuột dù vẫn nhắm mắt nhưng vẫn rung rung hàng ria như thể đang đáp lại lời cô bé.

"Vậy nhờ nhóc cả nhé gấu, ơn này anh sẽ trả sau gấu—"

"Em sẽ nhớ kỹ đấy."

Nghe thấy tiếng bước chân từ phía đầu kia hành lang, Shu nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp.

"Hử... gấu?"

Chẳng biết tại sao, cả Theresia và con chuột hamster cũng trốn vào cùng một chỗ với anh. Một cô hầu gái vừa đi ngang qua hành lang ấy mà không hề hay biết gì. Sau khi cô ta đi khuất, Shu tò mò hỏi:

"Sao Theresia cũng phải trốn thế hả gấu?"

"...Em trốn khỏi giường ra ngoài đi dạo một chút thôi."

Theresia quay mặt đi, vẻ mặt có chút bối rối.

"Sức khỏe nhóc không được tốt, có muốn đi dạo thì cũng chỉ được phép đi quanh quẩn trong cung điện thôi đấy gấu."

"Em biết mà, em cũng sắp về phòng rồi. À đúng rồi, thùng nước em sẽ bảo Dormouse ném xuống từ cửa sổ phòng, anh nhớ đứng dưới đón nhé."

"Rõ, gấu."

Shu chào tạm biệt rồi nhanh chóng di chuyển đến khu vực phía dưới cửa sổ phòng của cô bé.

[Đừng để bị phát hiện đấy nhé, nếu gây náo động thì an ninh sẽ thắt chặt hơn, khi đó chúng ta muốn đi dạo cũng khó khăn lắm.]

Một giọng nam trầm ấm đầy quyền uy vang lên từ phía sau Shu. Tuy nhiên, dường như anh chẳng mấy bận tâm đến danh tính người phát ngôn, chỉ giơ tay vẫy vẫy thay lời chào rồi biến mất vào màn đêm, để lại cô bé và sinh vật kỳ lạ trong bóng tối cung điện.

Sau đó, Shu thuận lợi nhận được nước và rời khỏi cung điện mà không để lại bất cứ dấu vết nào.

"Phù, cuối cùng cũng đầy đủ rồi gấu—"

Shu đã dành khoảng bốn tiếng đồng hồ để thu thập một lượng lớn nguyên liệu từ rau quả, thịt, hải sản, ngũ cốc cho đến nước tinh khiết. Tất cả đều đạt tiêu chuẩn của một bữa đại tiệc hoàng gia với tổng chi phí lên tới hơn 50 triệu Lir. Đây là một con số khổng lồ, ngay cả với một người chơi lâu năm và thuộc hàng top như Shu thì đây cũng không phải là khoản chi có thể coi thường. Dù vậy, anh vẫn cảm thấy vô cùng xứng đáng. Sau một thời gian dài chờ đợi, cuối cùng em trai anh cũng đã gia nhập thế giới này, anh muốn dành cho cậu sự chào đón nồng nhiệt nhất.

"À... suýt nữa thì quên mất việc quan trọng nhất là đặt chỗ, hy vọng tiệm của Darshan hôm nay có mở cửa gấu."

Shu quen biết một Superior Job [Đầu Bếp Thiên Thượng]. Đây là Job thuộc nhánh đầu bếp phương Tây cấp cao nhất, nhưng thời gian mở tiệm của người này vô cùng ngẫu hứng vì anh ta cũng là một Master. Tuy nhiên, nhờ kỹ nghệ của một bậc thầy sở hữu Superior Job, các món ăn ở đây luôn mang hương vị tuyệt hảo mà không nơi nào có được. Đặc biệt, thực khách có thể mang nguyên liệu đến để nhờ anh ta chế biến.

"Ồ, anh ta đang online, gấu."

Shu kiểm tra danh sách bạn bè để xác nhận trạng thái.

"Đến thẳng tiệm xem sao gấu."

Nói đoạn, Shu quyết định trực tiếp tới cửa hàng.

Một điều thú vị trong [Infinite Dendrogram] là người chơi không thể trò chuyện từ xa một cách thuận tiện như các game khác. Để liên lạc với người ở xa, họ phải sử dụng <Telepathic Communication> hoặc các đạo cụ ma pháp chuyên dụng. Dù bị phàn nàn là bất tiện, nhưng phía Ban quản trị game luôn phớt lờ và giữ vững nguyên tắc mô phỏng thực tế này, khiến họ bị mang danh là "Ban quản trị bỏ game".

May mắn thay, tiệm của Darshan hôm nay có mở cửa và Shu đã đặt chỗ thành công. Khi thấy đống nguyên liệu thượng hạng mà Shu mang tới, vị đầu bếp chỉ cười và nói: "Lần này tôi sẽ được trổ hết tài nghệ rồi".

Mọi khâu chuẩn bị cuối cùng cũng đã hoàn tất.

Shu thong thả di chuyển về phía đài phun nước — điểm hẹn hội quân. Anh vừa đi vừa lẩm bẩm: "Chỉ còn chờ Reiji đăng nhập nữa thôi... gấu." Nhưng đúng lúc ấy, anh chợt khựng lại vì nhận ra một vấn đề nan giải.

"Mặc dù đã hẹn địa điểm, nhưng làm sao hai anh em nhận ra nhau được nhỉ gấu?"

Shuichi không biết nhân vật của Reiji trông thế nào, và Reiji chắc chắn cũng không thể ngờ anh trai mình lại đang trong hình dạng gấu bông.

"Hay là mình hát nhỉ? Như vậy nó sẽ nhận ra giọng mình gấu."

Nhưng anh nhanh chóng gạt đi ý tưởng đó, vì nếu một con gấu khổng lồ đứng hát giữa phố, chắc em trai anh sẽ giả vờ không quen biết mà đi thẳng mất.

"Được rồi, phải tập phát âm cho thật chuẩn đã... hử gấu?"

Shu bất chợt nhận thấy điều bất thường. Ngay góc phố anh vừa đi ngang qua — chính là căn nhà hoang lúc nãy. Để kiểm tra tình hình bọn trẻ, anh đã cố tình chọn con đường này. Nhưng thực tế đang diễn ra có vẻ không ổn. Một vài đứa trẻ đang đứng ngoài hàng rào, nhìn vào căn nhà hoang với vẻ mặt vô cùng hoảng hốt.

"Có chuyện gì thế các gấu con—?"

Shu tiến lại gần hỏi thăm khiến lũ trẻ giật mình. Một số đứa tỏ ra sợ hãi, nhưng cũng có đứa lộ rõ vẻ nhẹ nhõm khi thấy anh.

"Bạn Thomas... căn nhà sắp sập rồi mà bạn ấy vẫn chưa ra ạ!"

Nghe đến đó, Shu lập tức hiểu ra mức độ nghiêm trọng. Căn nhà hoang đang nghiêng hẳn sang một bên, những tiếng răng rắc khô khốc vang lên liên hồi. Có vẻ như tuổi thọ của căn nhà đã chính thức chấm dứt ngay lúc đám trẻ đang chơi đùa. Dù phần lớn đã chạy thoát, nhưng vẫn còn một đứa trẻ bị kẹt lại bên trong.

"Hây dô gấu!"

Shu hành động chớp nhoáng. Anh đánh nát hàng rào chắn đường rồi lao thẳng vào trong khu nhà. Tuy nhiên...

"Oa— Oa—...!"

Cùng lúc đó, một cậu bé ôm chặt con mèo trong lòng lao ra khỏi căn nhà hoang. Cậu bé vừa khóc vừa liều mạng chạy, nhưng sự sụp đổ của căn nhà diễn ra nhanh hơn. Cấu trúc mục nát sụm xuống, phần mái nhà nặng nề bắt đầu trượt thẳng xuống đầu cậu bé—

"Hình thái thứ nhất."

[Ready]

Một luồng pháo sáng rực rỡ bắn ra, nghiền nát phần mái nhà đang rơi xuống thành tro bụi trong tích tắc. Sự phá hủy diễn ra triệt để đến mức không còn một mảnh vụn nào sót lại, mọi thứ bị phân rã đến cấp độ phân tử. Đó chính là uy lực của khẩu đại bác được tích hợp trên cánh tay trái của Shu. Cứ như một món bảo bối bước ra từ phim hoạt hình, toàn bộ cánh tay của anh đã hóa thành vũ khí tối tân.

"...An toàn rồi gấu. Xét về uy lực thuần túy thì form này vẫn là mạnh nhất, gấu."

Khẩu đại bác này chính là hình thái đầu tiên của Baldr — Embryo của Shu. Nhận thấy nếu chỉ lao tới cứu sẽ không kịp, anh đã dùng hỏa lực để triệt tiêu chướng ngại vật. Dĩ nhiên, nếu là đại bác thông thường thì chỉ khiến sự tàn phá trầm trọng hơn, nhưng với sự hỗ trợ từ kỹ năng Job và thuộc tính của Baldr, Shu đã tính toán chính xác để cứu mạng cậu bé.

"May mà không bắn trượt gấu! Làm mình cũng thót tim theo gấu—..."

Shu tự trấn an bản thân. Trong khi đó, cậu bé và con mèo vẫn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Bụi từ đống đổ nát phủ trắng đầu cậu bé, khiến gương mặt vốn đã lấm Rem nay càng thêm thẫn thờ. Lũ trẻ đứng ngoài hàng rào cũng đứng hình trước cảnh tượng vừa rồi.

"Này cậu nhóc, lần sau nhớ rút kinh nghiệm, không được chơi ở những nơi nguy hiểm như thế này nữa nghe chưa hả gấu."

Nghe lời răn dạy của "chú gấu", lũ trẻ dường như mới bừng tỉnh khỏi cơn kinh hoàng. Sự nhẹ nhõm sau khi thoát chết khiến chúng òa lên khóc nức nở.

Sau đó, Shu vừa an ủi vừa đưa đám trẻ đến đài phun nước – điểm hẹn với em trai. Những đứa trẻ vốn đang sụt sùi nay lại vui vẻ leo trèo trên người anh gấu khổng lồ, tiếng cười lại giòn giã khắp phố. Khi đã ngồi xuống cạnh đài phun nước, Shu nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của trẻ con quanh vùng.

Mặc cho lũ trẻ nô đùa trên người mình, Shu bắt tay vào làm một thứ. Anh tận dụng những tấm gỗ từ căn nhà hoang đã sập, ghép chúng lại thành một tấm biển và viết lên đó dòng chữ:

[Welcome Em trai]

Anh đắc chí nghĩ rằng với tấm biển này, Reiji chắc chắn sẽ nhận ra anh. Ý tưởng này nảy ra khi anh nhìn thấy tấm biển cấm xâm nhập lúc nãy. Thế là, chàng gấu bông vừa cầm tấm biển chào đón, vừa đóng vai "công viên giải trí" cho đám trẻ, kiên nhẫn đứng đợi em trai suốt hơn một tiếng đồng hồ bên đài phun nước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!