Episode 1: Ordeal of Rookie (Thử thách của Tân Binh) (Vol 1)
Ngoại truyện: Một ngày của Rook - Phần 1
0 Bình luận - Độ dài: 6,121 từ - Cập nhật:
□ [Tri-Horned Demi-Dragon] Grandchevaltier Glorious Fortron
Tên của tôi là Grandchevaltier Glorious Fortron. Tôi là đứa con thứ 167 của [Địa Long Vương] vĩ đại.
Trong trường hợp của tôi, do nhân tố của cha không phải là chủng Pure-Dragon, nên tôi được sinh ra với tư cách là một Demi-Dragon. Như lẽ thường tình của những con rồng không thuộc loài Pure-Dragon, tôi đã tự lực cánh sinh ngay từ thuở lọt lòng. Với một kẻ dù mới sinh như tôi, mấy thứ sinh vật hạ đẳng vốn chẳng phải đối thủ, vậy nên tôi chưa bao giờ phải lo nghĩ về cái ăn hay sự sống còn.
Tuy nhiên, việc bị con người bắt giữ có thể coi là nhục nhã tột cùng. Thậm chí, việc bị nhốt vào trong [Jewel] và bị đối xử như một món hàng rẽ rúng lại càng là phẫn nộ tột cùng.
Nhưng nhờ thế mà tôi mới gặp được Chủ nhân hiện tại, âu cũng có thể nói là may mắn tột độ...
À, phải rồi.
Giờ đây, tôi không mang cái tên bẩm sinh ấy nữa, mà dùng cái tên được đích thân Chủ nhân ban tặng.
Chân danh của tôi là Grandchevaltier Glorious Fortron.
Còn hiện tại, tôi được gọi là Marilyn. Đó là một cái tên đẹp đẽ tột bậc do chính Chủ nhân đặt cho. Mà cho dù Chủ nhân có ban cho tôi cái tên như "Taro Ba Sừng" đi chăng nữa, thì nó vẫn sẽ tỏa sáng rực rỡ mà thôi.
Thôi được rồi, hôm nay hãy để tôi kể cho các vị nghe về một ngày của tôi và Chủ nhân.
◇
Một ngày của tôi và Chủ nhân bắt đầu từ lúc trước khi mặt trời mọc một chút. Chủ nhân thức dậy vào giờ đó, nên tôi ở trong [Jewel] cũng thức dậy theo. Nhân tiện, [Jewel] vừa là nơi ở, vừa là nơi túc trực của tôi; ngoài chức năng lưu trữ, nó còn sở hữu vài công năng khác.
Đầu tiên là chức năng phục hồi cho sinh vật bên trong. Tuy không mang lại hiệu quả thần kỳ như ma pháp hồi phục, nhưng chỉ cần nằm bên trong thì vết thương sẽ từ từ khép miệng, và dĩ nhiên là hoàn toàn miễn nhiễm với cơn đói khát.
Tiếp theo là chức năng ngưng đọng thời gian. Tùy thuộc vào thiết lập của người sở hữu mà thời gian bên trong có thể bị đóng băng.
Chủ sở hữu có thể lựa chọn xem có muốn cố định trạng thái của sinh vật ngay tại thời điểm bị đưa vào [Jewel] hay không.
Cả hai đều có điểm lợi riêng. Với thiết lập đầu, dù có dính phải vết thương chí mạng đi chăng nữa, chỉ cần bị ném vào đó là có thể giữ nguyên tính mạng cho tới khi tìm được phương pháp cứu chữa. Với thiết lập sau, dù ở trong [Jewel] thì vẫn có thể nhận biết được tình hình bên ngoài như tôi hiện tại, từ đó dễ dàng ứng phó kịp thời với các tình huống khẩn cấp.
Chủ nhân chủ yếu sử dụng thiết lập thứ hai, nhưng khi tôi trúng độc của bọn Ogre, ngài đã cất tôi vào với trạng thái của thiết lập thứ nhất. Phán đoán chớp nhoáng quả là lý trí tột cùng, và nếu điều đó là để cứu mạng tôi thì đó chính là sự dịu dàng tột độ. Chính vì vậy, hễ Chủ nhân thức giấc, tôi ở trong [Jewel] cũng nhận biết được và tỉnh dậy theo. Điều này luôn luôn đúng mỗi khi Chủ nhân qua đêm ở thế giới này. Bởi Chủ nhân là một <Master> nên đôi khi ngài sẽ đi đến một thế giới khác.
Những lúc như thế, tôi ở trong [Jewel] sẽ rơi vào trạng thái ngưng đọng thời gian cho đến khi Chủ nhân trở lại. Cảm giác cứ như thể ngay khoảnh khắc tiếp theo sau khi Chủ nhân rời sang thế giới bên kia, thì ngày và đêm ở đây đã đảo ngược vậy.
"Chào buổi sáng, Marilyn."
Chủ nhân luôn cất tiếng gọi tôi như thế mỗi khi ngài thức dậy vào buổi sáng. Ngài thật quá đỗi dịu dàng. Nhân tiện thì, bên trong [Jewel] ở tay phải vẫn còn một kẻ nữa, và bên trong huy hiệu trên tay trái đối diện cũng có một vị nữa.
Nhưng Chủ nhân không hề lên tiếng chào họ.
Tại sao ư?
Vì họ vẫn còn đang say giấc nồng.
Kẻ thức dậy cùng lúc với Chủ nhân chỉ có mình tôi mà thôi. Ngài Babylon ngự trong huy hiệu ở tay trái vốn là <Embryo>... nói cách khác là phân thân của Chủ nhân nên không có vấn đề gì. Nhưng "kẻ đó", mang danh là thuộc hạ của Chủ nhân mà giờ này vẫn còn đang nằm ườn ra đó ngủ nướng. Thật là lười nhác tột cùng.
Thế mới nói cái loài chim chóc...
"Đợi cơm thêm một chút nhé, Marilyn."
Tuy nhiên, chính vì ngài Babylon và "kẻ đó" đang ngủ, nên có thể nói khoảng thời gian bình minh này là thế giới riêng chỉ có tôi và Chủ nhân. Nghĩ vậy cũng thấy thật đáng mừng. Chủ nhân bắt đầu làm vệ sinh cá nhân, rửa mặt, đánh răng, chải tóc. Sau khi xong xuôi những việc đó, ngài cũng không dùng bữa sáng ngay.
Từ đây mới là thói quen thường nhật của ngài.
Chủ nhân lấy ra một chiếc [Hand Mirror] và soi khuôn mặt mình vào đó.
Sau đó, ngài bắt đầu mấp máy môi. Ngài không hề phát ra âm thanh, chỉ có đôi môi là cử động, âm thầm nói một điều gì đó. Ngài vừa soi vào gương, vừa tự mình quan sát và kiểm tra.
Tôi cũng chẳng rõ thói quen này của Chủ nhân rốt cuộc là gì. Đây có lẽ là một kiểu huấn luyện nào đó, nhưng là huấn luyện gì thì tôi hoàn toàn mù tịt.
"Quả nhiên những từ có ý nghĩa thì ngôn ngữ nào khẩu hình miệng cũng giống nhau... nó được tự động dịch sang ngôn ngữ của <Infinite Dendrogram>. Hơn nữa mình vẫn chưa nhớ được hoàn toàn, chắc phải mất thêm chút thời gian nữa mới có thể ứng dụng thuật đọc môi ở thế giới này."
Ngài lẩm bẩm như vậy. Dù hiểu nghĩa của từng từ, nhưng tôi lại chẳng hiểu ý đồ đằng sau, quả là thắc mắc tột cùng. Ngôn ngữ chung của các sinh vật thuộc phạm trù con người có vấn đề gì sao? Dẫu cho tôi không hiểu, nhưng với sự thông minh của Chủ nhân thì chắc hẳn ngài phải có một suy tính sâu xa nào đó.
"Bắt em phải đợi rồi Marilyn. Chúng ta ăn cơm thôi."
Ngài mỉm cười với tôi ở trong [Jewel] như thế. Nếu không phải vì đang ở trong [Jewel], hẳn là tôi đã vẫy đuôi tít mù rồi, nhưng nếu tôi mà vẫy đuôi thì cái nhà trọ này có nguy cơ sập mất.
"Chào buổi sáng Rook! Tới giờ ăn rồi ha!"
Và rồi, ngài Babylon vọt ra từ huy hiệu trên tay trái. Có vẻ như đánh hơi thấy mùi đồ ăn nên ngài ấy đã thức giấc. Thêm vào đó,
[Kiee (...Đói vãi)]
Có vẻ như "kẻ đó" cũng tỉnh dậy chỉ vì miếng ăn.
"Kẻ đó" —— Audrey, một con Crimson Roc Bird.
◇
Chủ nhân giữ nguyên tôi và Audrey trong [Jewel], rời khỏi thành phố qua cổng Bắc cùng ngài Babylon. Đây là <Đồng bằng Nex> mà hôm qua Chủ nhân đã đi qua cùng với những người đồng đội của ngài. Dù ở <Đồng bằng>, Chủ nhân vẫn chọn một nơi sát rìa thành phố để trải tấm [Picnic Sheet] lấy từ [Hòm đồ] ra.
"《Call》, Marilyn, Audrey."
Và rồi Chủ nhân gọi tôi và Audrey ra khỏi [Jewel]. Có vẻ như hôm nay tất cả sẽ cùng nhau dùng bữa. Lý do ra khỏi thành phố chắc mẩm là vì ở bên trong thì ngài rất khó để ăn cùng tôi và Audrey. Thể hình của tôi còn to hơn cả một cỗ xe ngựa, khối lượng của Audrey thì chưa bàn tới nhưng thể tích của ả cũng xấp xỉ tôi chứ chẳng vừa.
"Giống như đi dã ngoại nhỉ."
Chủ nhân nói vậy rồi ngồi xuống tấm bạt, lấy ra những hộp [Lunch Box] nhận từ nhà trọ cùng phần thức ăn của chúng tôi. Ngài Babylon ngồi bên tay phải Chủ nhân, còn tôi và Audrey thì ngồi đối diện hai người họ. Tuy hình thể của tôi và Audrey quá lớn khiến đội hình trông hơi cồng kềnh, nhưng tựu trung lại thì vẫn là bốn người xếp thành một vòng tròn.
"Hôm nay thời tiết đẹp thật đấy. Không khí ở đây cũng trong lành, tự dưng thấy buồn ngủ ghê. ...Munya."
Chủ nhân vừa nói vừa thưởng thức chiếc [Sandwich]. Cử chỉ đó đẹp như một bức tranh, chỉ ngắm thôi cũng đủ khiến người ta mê mẩn. Ngài có vẻ hơi gà gật, ắt hẳn là vì hôm qua có quá nhiều chuyện xảy ra khiến ngài kiệt sức, thế mà sáng nay lại phải dậy sớm.
"Cơm hộp của nhà trọ ngon tuyệt cú mèo!"
Ngài Babylon vừa hô hố vừa đổ cả một ngọn núi gia vị màu đỏ chót lên chiếc bánh trên tay rồi nhồm nhoàm thưởng thức.... Cái đó thì có liên quan quái gì đến cách nêm nếm của nhà trọ nữa không vậy?
[KIIE, KIIE, KIIE, KUUU]
Audrey cũng vừa kêu quang quác vừa mổ thức ăn. Nhân tiện thì, nếu dịch tiếng kêu đó sang ngôn ngữ loài người thì sẽ như thế này:
[Đ*t, Đ*t, Đ*t, đúng là Đ*t con mẹ nhà mày]
Thật là những từ ngữ thô bỉ.
[Ngứa mắt vãi đái, thề ngứa mắt đéo chịu được.]
Tiếp đó, ả cố tình liếc đểu về phía này và lầm bầm.
[Ngươi ngứa mắt cái gì?]
Bị càu nhàu mãi bên tai cũng phát bực, tôi liền gằn giọng hỏi. Audrey liền đáp trả:
[Đồ ăn thì ngon, cảnh quan thì đẹp, Chủ nhân thì đúng là cực phẩm cmnr, nhưng tao chỉ ngứa mắt đúng một chỗ thôi.]
[...Đó là?]
[Con rùa đần bên cạnh bốc mùi vãi cả l*n.]
............Hả?
[Ta chẳng thấy con rùa nào ở đây cả? Quanh đây chỉ có một con gà nhép rỗng tuếch thôi.]
[Làm đéo gì có con gà nào sở hữu bộ lông vĩ đại như này hả con dở.]
[Ta cũng có những chiếc sừng hơi bị vĩ đại đây. Bị quáng gà nên ngay cả điều đó mà ngươi cũng nhìn nhầm sao!?]
Tôi và Audrey trừng mắt gườm gườm, thi nhau móc mỉa bằng ngôn ngữ của các sinh vật ngoài phạm trù con người... hay còn gọi là Quái vật. Những trận khẩu chiến nảy lửa thế này đã diễn ra như cơm bữa ở trong [Jewel] kể từ hôm qua, sau khi Audrey bị Chủ nhân thu phục còn tôi thì được chữa trị. Nội dung loanh quanh cũng chỉ là những lời lẽ lăng mạ, miệt thị về đặc điểm thể chất và đặc trưng chủng tộc của đối phương.
Sở dĩ chúng tôi cứ phải mạt sát nhau như vậy là vì bản thân chúng tôi ghét cay ghét đắng nhau tận xương tủy. Chắc chắn Chủ nhân không hề hay biết chuyện này, nhưng đây là số kiếp không thể chối từ. Bởi lẽ... chủng Earth Dragon bao gồm cả tôi, và chủng Roc Bird bao gồm cả Audrey, vốn là những kẻ thù truyền kiếp trên phương diện chủng tộc.
Xuyên suốt chiều dài lịch sử, hai giống loài đã nổ ra vô số cuộc huyết chiến để giành giật quyền sinh tồn. Nói là như chó với mèo không biết có lột tả được hết không. Mối thâm thù đại hận này còn tồi tệ gấp hàng chục lần sự bất hòa kinh điển giữa chủng Elf và chủng Dwarf.
Quả là sự bài xích sinh lý tột cùng.
[Fuck. Chủ nhân thì rõ là đỉnh của chóp mà đéo hiểu sao lại rước một con rùa đần về làm đồng nghiệp chứ. Mày cút mẹ đi cho khuất mắt tao coi.]
[Thật không may, ta mới là kẻ trở thành thuộc hạ của Chủ nhân trước. Nếu có kẻ phải cút đi thì đó là ngươi đấy.]
[Tưởng gì, tao lại phải nghe một con rác rưởi bị thằng boss cũ của tao đấm phát chết luôn ra vẻ đàn chị dạy đời cơ đấy.]
[Thì ra là vậy. Ngươi chính là con ả lẳng lơ đã chìa cái lưng ra cho cái mông của con Poison Ogre tởm lợm tột cùng đó cưỡi lên à.]
[Đồ rùa đần trắng cùi bắp vô dụng.]
[Đồ gà đỏ lẳng lơ rỗng tuếch từ đầu đến đuôi.]
[[............]]
――Ta muốn giết nó.
Sát ý của tôi đối với cục thịt gà trước mắt đã sục sôi tới đỉnh điểm. Xét về khí tức, có vẻ như con gà đỏ cũng có chung một suy nghĩ. Tôi duỗi thẳng đôi chân đang gập lại, đạp mạnh xuống nền đất. Bị đè bẹp bởi luồng sát khí của chúng tôi, lũ chim chóc trên những tán cây xung quanh sợ hãi bay vút lên trời.
Đám động vật nhỏ quanh đó cũng thục mạng bỏ chạy. Sắp tới sẽ là trận tử chiến một mất một còn giữa một Demi-Dragon và một Roc Bird. Nếu để ả vỗ cánh bay lên sẽ rất bất lợi, tôi phải bẻ gãy đôi cánh đó bằng một đòn duy nhất trước khi điều đó xảy ra.
Móng vuốt của tôi bấu chặt xuống đất, ả dang rộng đôi cánh, và cuộc quyết đấu chuẩn bị bắt...
[Thôi đi nào.]
Ngay giây phút ngàn cân treo sợi tóc, một giọng nói can ngăn vang lên.
Đó là giọng của ngài Babylon, và hiện giờ ngài ấy đang sử dụng ngôn ngữ của các sinh vật ngoài phạm trù con người. Ngài ấy đưa một ngón trỏ lên trước miệng làm cử chỉ "Suỵt" và nói nhỏ.
[Rook sẽ thức giấc mất.]
Nhìn lại, không biết từ lúc nào Chủ nhân đã gối đầu lên đùi ngài Babylon và ngủ say sưa. Có vẻ như sự mệt mỏi từ ngày hôm qua đã ập đến khiến ngài lịm đi. Nếu cứ tiếp tục lao vào cấu xé nhau thế này thì sẽ phá bĩnh giấc ngủ yên bình của Chủ nhân...
[...Tạm thời đình chiến.]
[Fuck. Nhưng mà thôi, tao đéo thể làm hỏng tâm trạng của Chủ nhân được.]
Chủ nhân là ưu tiên tối thượng.
Đó là một trong số ít những quy tắc chung hiếm hoi giữa tôi và Audrey.
◇
Rốt cuộc, tôi và Audrey vừa gặm nhấm bữa ăn vừa phải căng mắt ra cảnh giác xung quanh. Cốt là để bảo vệ giấc ngủ ngàn vàng của Chủ nhân và đề phòng sự tập kích của các sinh vật thù địch. Dù sao thì phần lớn sinh vật đã co giò chạy trốn hết do áp lực tỏa ra từ tôi và Audrey lúc nãy rồi.
Chủ nhân tỉnh giấc sau khoảng ba mươi phút. Dù chỉ là một giấc ngủ chớp nhoáng, nhưng khuôn mặt ngài trông đã hồng hào, sảng khoái trở lại nên chắc là ổn rồi.
"Hôm nay chúng ta sẽ làm gì đây ha?"
Đáp lại câu hỏi của ngài Babylon, Chủ nhân cất lời.
"Trước tiên mình sẽ ghé qua Hội Ma Cô xem sao. Mình có một người hơi muốn gặp một chút. Sau đó mình sẽ đi lượn một vòng quanh khu chợ quái vật thuần hóa."
Có vẻ như hôm nay ngài sẽ đến Hội Nghề Nghiệp mà ngài trực thuộc. Và dường như tôi lại sắp sửa có thêm đàn em.
[Lần này cầu xin ngài đừng rước chim về nữa.]
[Cũng né bọn rùa ra luôn đi Chủ nhân.]
Chủ nhân không sở hữu Skill 《Monster Language》 nên chắc ngài không hiểu, nhưng tôi và Audrey đã vô thức buông lời thỉnh cầu.
"Đúng rồi nhỉ. Trên cạn thì có Marilyn, trên trời thì có Audrey rồi, tiếp theo chắc là dưới biển ha. Thế nên mình nghĩ sẽ không phải là chim đâu, nhưng không chừng lại tậu được một con rùa biển đấy."
Khi Chủ nhân nói vậy, Audrey rũ rượi buông thõng cả hai cánh xuống.
Đáng đời lắm.
[[............Hả?]]
◇
Những hiểu biết của tôi về Hội có lẽ cũng chỉ dừng ở mức ngang ngửa với Chủ nhân - một người vẫn chưa nắm rõ tường tận luật pháp và lý lẽ của đất nước này, nhưng tôi vẫn cố hồi tưởng lại để xác nhận. Hội là một tổ chức liên hiệp quy tụ các ngành nghề và kỹ năng khác nhau, chịu trách nhiệm sắp xếp và phân bổ các yêu cầu, quest nhận được từ quốc gia hoặc tư nhân.
Hơn nữa, việc gia nhập và đăng ký vào Hội đều mở cửa cho cả <Master> lẫn các sinh vật thuộc phạm trù con người không phải <Master> ―― Tian.
Hội được chia thành hai phân loại lớn.
Đó là Hội Mạo Hiểm Giả và Hội Nghề Nghiệp.
Hội Mạo Hiểm Giả là tổ chức thầu các yêu cầu thập cẩm không đòi hỏi kỹ năng chuyên môn sâu, chỉ cần có thực lực là làm được, ví dụ như thu thập vật phẩm, thảo phạt Quái , hoặc vận chuyển hàng hóa như nhóm Chủ nhân đã làm hôm qua, rồi phân bổ chúng cho những cá nhân có nguyện vọng và thực lực tương xứng.
Hội Nghề Nghiệp là tổ chức tập hợp những người cùng chung một Job, chuyên quản lý các yêu cầu mang tính chuyên môn đặc thù mà chỉ những người mang Job đó mới có thể giải quyết. Lấy ví dụ, Job [Kỵ Sĩ] hay [Thánh Kỵ Sĩ] thì có Hội Kỵ Sĩ, Job [Thương Nhân] thì có Hội Thương Nhân.
Chủ nhân sở hữu Job [Ma Cô] nên ngài trực thuộc Hội Ma Cô.
Nội dung yêu cầu, đúng như tên gọi của Job, chủ yếu xoay quanh việc môi giới phụ nữ. Mảng công việc thực tế thì khá đa dạng, điển hình như việc môi giới người mẫu - nguyên nhân cốt lõi dẫn đến cuộc gặp gỡ định mệnh giữa tôi và Chủ nhân. Trở lại với Hội Ma Cô, dường như trụ sở chính của Hội này tại Vương quốc Altar không tọa lạc ở Vương đô mà lại đóng đô ở Gideon này.
"Rook định đi gặp ai vậy?"
"Là một người tên Catherine, hồi mình mới lấn sân sang Job [Ma Cô] ở Vương đô, chị ấy đã chỉ bảo cho mình rất nhiều điều. Người khuyên mình nên đi làm thêm ở cửa hàng để lấy Skill 《Appraisal Eye》 cũng chính là chị ấy đấy."
"Ở Vương đô có gặp người như vậy sao ta?"
"Đó là lúc Babi đang say giấc nồng mà."
Chủ nhân và ngài Babylon vừa rôm rả trò chuyện vừa sải bước, nhưng cái khu vực mà họ đang đi qua thì chẳng hề êm đềm chút nào.
Khu phố số 8 Gideon.
Đây là khu vực nằm kẹp giữa vị trí bảy giờ và tám giờ trên mặt đồng hồ, nhưng xem chừng an ninh ở đây có vẻ khá bát nháo. Thấp thoáng bóng dáng của đám đầu đường xó chợ, và những kẻ lọt thỏm vào mắt là biết ngay chẳng phải dân lương thiện. Đôi chân thò ra từ trong con hẻm tăm tối kia, kẻ đang nằm gục đó là một bợm nhậu, hay là một cái xác vô hồn? Trụ sở của Hội Ma Cô có vẻ nằm chình ình ở một nơi nguy hiểm lộ liễu thế này đây.
Thêm vào đó, nghe đồn quanh đây không chỉ có trụ sở Hội Ma Cô mà còn là sào huyệt của Hội Đạo Tặc và Hội Sát Thủ, chứng tỏ khu vực này đích thị là thế giới ngầm giữa lòng Gideon. Nhân tiện, tôi đã thầm lo lắng liệu Chủ nhân và ngài Babylon với bộ trang phục thiếu vải kia cứ thế đi lại trơ trẽn ở một nơi nguy hiểm thế này có ổn không, nhưng hóa ra sự lo lắng đó là thừa thãi.
Bởi lẽ, chiễm chệ trên mu bàn tay trái của Chủ nhân là huy hiệu <Embryo> - minh chứng thép cho thân phận <Master> của ngài. Trên thế giới này, không có sinh vật nào mà vẻ ngoài lừa tình và sức mạnh kinh hồn bạt vía bên trong lại chênh lệch một trời một vực như <Master>.
Đó là những tồn tại cực đoan mà nếu lỡ coi họ là con mồi và lao vào cắn xé, thì hoàn toàn có khả năng ngay khoảnh khắc tiếp theo, chúng sẽ tan biến không còn đọng lại cả một cái bóng. Quan trọng hơn cả, <Master> là một giống loài bất tử, dù có trúng thương chí mạng thì họ cũng không chết mà chỉ thoát ly sang thế giới khác, rồi ba ngày sau sẽ hoàn toàn bình phục và giáng trần trở lại thế giới này.
Nếu lỡ chọc giận để rồi bị một đối thủ bất tử như vậy thù dai thì sống không bằng chết. Do đó, trừ khi có biến cố gì đó cực kỳ chấn động, sẽ chẳng có tên tội phạm đầu đất nào lại tự đào mồ chôn mình bằng cách nhắm vào một kẻ mà chúng thừa biết là <Master>. Nếu có thì kẻ đó ắt hẳn phải ảo tưởng sức mạnh tột độ, hoặc đơn thuần chỉ là một thằng ngu.
Lại là một sự lạc đề tột cùng, nhưng ở bảy đại quốc gia bao gồm cả Vương quốc Altar này, luật pháp nghiêm cấm việc Tian xăm huy hiệu lên mu bàn tay trái và giả mạo thân phận "Mình là một <Master>".
Những kẻ dám vi phạm sẽ phải đối mặt với những hình phạt vô cùng tàn khốc, điển hình nhất là "từ hình". Nghe nói chế độ này được ban hành là do có quá nhiều <Master> sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa, kéo theo việc lũ chuột nhắt giả danh <Master> để nhúng chàm vào các phi vụ bẩn thỉu như tống tiền mọc lên như nấm.
Thôi, quay lại chủ đề chính.
May mắn thay, chẳng có con thiêu thân nào dám vuốt râu hùm mà tấn công Chủ nhân với tư cách là một <Master>, và chúng tôi đã cập bến trụ sở của Hội Ma Cô mà không rụng một cọng lông.
Nơi chúng tôi đặt chân đến là một công trình kiến trúc có quy mô khá bề thế, nhưng nhìn từ bên ngoài thì nó chẳng khác nào một tạp pín lù kết hợp giữa nhà trọ và quán nhậu. Cấu trúc thông tầng giữa tầng một và tầng hai; tầng một là một tửu quán bày la liệt bàn tròn và ghế, còn tầng hai có vẻ là khu vực phòng trọ. Tuy nhiên, khi đảo mắt về góc quầy bar nơi tay barmen đang lau ly rượu, chỗ một gã đàn ông cầm xấp danh sách đang hí hoáy làm gì đó, có đặt một tấm biển chễm chệ dòng chữ "Quầy tiếp tân Hội Ma Cô".
Có vẻ như cái ổ này vừa là tửu quán, vừa là nhà trọ, kiêm luôn vai trò trụ sở của Hội Ma Cô.
"Babi ra đằng kia xơi cơm đây!"
Dù vừa mới đánh chén bữa sáng xong, ngài Babylon đã bay thẳng đến dãy bàn ghế của tửu quán. Quét mắt một vòng quanh tửu quán ở tầng một, có thể thấy lượng khách khứa cũng khá đông đúc.
Một thằng cha ăn mặc màu mè hoa lá cành, một gã mang bộ mặt đầy sẹo có vẻ từng nếm mật nằm gai, và một ả đàn bà ăn mặc hở hang tới mức lố lăng.
Tuy nhiên, bói mãi cũng không thấy mống nào có huy hiệu trên mu bàn tay trái... tức là một <Master> giống như Chủ nhân. Theo như những gì Chủ nhân hóng hớt được từ tay [Ký Giả] đó, thì "Xu hướng của các <Master> là thường đâm đầu vào những Job có vẻ ngoài hào nhoáng hoặc những chức danh nghe bùi tai". Thế nên, cái Job [Ma Cô] này bị hắt hủi cũng là điều hiển nhiên, việc tìm đỏ mắt mới ra một <Master> dấn thân vào nghề này là lẽ thường tình.
Thành thử, trong Hội lúc này đào đâu ra kẻ thứ hai có hình xăm ở tay trái ngoài Chủ nhân. Cộng hưởng với tuổi trẻ mơn mởn và nhan sắc tựa như tuyệt tác điêu khắc của thần linh, Chủ nhân nghiễm nhiên trở thành cục nam châm hút trọn mọi ánh nhìn trong căn phòng.
[Hả? Đứa đéo nào dám lườm Chủ nhân của bọn tao hả. Thích nhích không mấy con lợn kia.]
Trong [Jewel], con mụ Audrey quang quác làm ồn, quả là phiền phức tột cùng. Và rồi, cứ như thể mấy cái ánh nhìn soi mói đó hay mớ tạp âm trong [Jewel] chỉ là gió thoảng qua tai, Chủ nhân lững thững bước thẳng tới quầy tiếp tân.
"Xin lỗiiiii."
Khi Chủ nhân vừa cất lời gọi, gã đàn ông đang cắm mặt vào xấp danh sách trong quầy lập tức ngẩng lên tiếp chuyện.
"Chào mừng cậu ấm. Một vị khách vô cùng trẻ tuổi nhỉ. Không sao không sao đâu! Quán của chúng tôi không có giới hạn độ tuổi đâu! Bất cứ lúc nào, bất cứ ai cũng có thể vào đây tìm vui mà!"
Gã đàn ông nở một nụ cười ranh mãnh và niềm nở đến sởn gai ốc, rập khuôn y đúc cái hình tượng bẩn bựa của một [Ma Cô] trong mắt thế gian, rồi bắt đầu bắn liên thanh bài ca chào hàng. Sự đáng ngờ tột cùng.
"À, tôi không phải khách. Tôi cũng là hội viên của Hội Ma Cô."
Chủ nhân vừa nói vừa lôi thẻ hội viên từ trong [Hòm đồ] ra chìa cho gã đàn ông.
Ngay tắp lự, gã tắt phụt nụ cười tởm lợm đó đi và chuyển sang thái độ tiếp khách bằng một khuôn mặt bình thường.
"Ái chà, hàng thật này. <Master> mà lại đâm đầu vào làm [Ma Cô] thì đúng là của hiếm đấy. Mặc dù ở đây cũng có lác đác hai, ba người khác, nhưng cậu là tay chơi trẻ nhất đấy."
Gã đàn ông có vẻ đã rơi rụng bớt độ đáng ngờ và đáng ghét so với lúc lầm tưởng Chủ nhân là khách. Có vẻ đây mới là bộ mặt thật của gã. Hơn nữa, gã dường như không hề có ý khinh suất sự non nớt tuổi đời của Chủ nhân.
"Là hội viên nghĩa là cậu đang vác mặt đi tìm nơi môi giới? Hay là muốn bổ sung đào?"
Nơi môi giới tức là đi nhận quest, tìm bến đỗ để môi giới các Quái vật nữ hoặc nô lệ nữ dưới quyền như ngài Babylon hay tôi. Còn bổ sung đào tức là bỏ tiền túi ra để mua Quái vật nữ hoặc nô lệ nữ. Tiện nói luôn, ở cái đất Gideon này, nghe đâu ngoài đây ra thì còn có thể mua bán ở khu chợ tại khu phố số 4.
"Là vế sau ạ. Nhưng trước đó tôi muốn hỏi một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Có <Master> Catherine ở đây không ạ?"
Chỉ một giây sau khi cái tên đó bật ra khỏi cửa miệng, bầu không khí trong Hội đông cứng lại, ngay cả tôi nằm trong [Jewel] cũng cảm nhận được luồng khí lạnh ngắt đó.
Gã đàn ông ở quầy thoáng giật mình.
Vấn đề nằm ở đám [Ma Cô] khác đang tụ tập nhậu nhẹt trong quán.
Kẻ thì chỉ vừa nghe thấy cái tên đó đã hoảng loạn làm đổ cả chai rượu, kẻ thì vòng tay ôm lấy cơ thể co rúm người lại, kẻ thì ném toẹt tiền thanh toán lên bàn rồi vắt chân lên cổ tẩu thoát khỏi Hội.
...Catherine rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy?
"Cậu là người quen của Catherine à?"
"Vâng. Hồi ở Hội Vương đô tôi đã được chị ấy chiếu cố rất nhiều."
"Con mụ đó... nói mụ giỏi chăm bẵm mấy thằng nhóc mặt hoa da phấn thì cũng đúng. Mặc dù kết cục toàn bị mấy thằng nhóc đó né như tà... Nếu là mụ đó thì tôi đoán chắc cũng sắp vác mặt tới rồi đấy."
Giỏi chăm bẵm mấy thằng nhóc mặt hoa da phấn? Tức là một ả đàn bà mê trai đẹp sao, đã vậy thân là nữ nhi mà lại đi làm [Ma Cô] ....Trời đất, lẽ nào đây là một mối họa sát sườn đối với Chủ nhân?
Chủ nhân vẫn đang ở tuổi vị thành niên, nếu không có sự đồng thuận thì dù có giở trò quấy rối tình dục cũng sẽ bị "Sự bảo vệ của <Master>" hất văng ra, nhưng nhỡ ngài bị bỏ bùa lừa tình thì sao...
[Sự khủng hoảng trinh tiết tột cùng, nên giở trò gì để thọc gậy bánh xe đây.]
[...Tao thừa hiểu cái não tôm của con rùa đần đang tính toán cái gì, nhưng việc Chủ nhân thích ai là quyền tự do của ngài ấy mà nhỉ.]
Con Audrey khốn khiếp, lại dám gọi ta là rùa đần. Tuy nhiên...
[Ngươi nói cũng có lý, thân làm thuộc hạ mà dám nhúng tay cản trở chuyện tình duyên của Chủ nhân thì quả là ăn to nói lớn vượt quá thân phận sao...]
[Chuẩn mẹ rồi?]
Lần này con ả Audrey nói không sai một chữ. Dù ngứa mắt con ả điên cuồng, nhưng riêng cái đạo lý này thì ta không thể không gật đầu thừa nhận...
[Thế cho nên, tao sẽ bơm mặn sức hấp dẫn của á nhân hệ chim cho Chủ nhân và từng bước tẩy não ngài ấy chuyển tông sang đam mê loài chim.]
[Đứng lại đó cho ta!]
Dù có thích ai đi nữa thì hóa ra ý ngươi là cái thứ tà đạo đó sao!
[Cái con khốn này, chẳng phải ngươi đang mưu đồ dụ dỗ Chủ nhân sa ngã vào con đường tà đạo bất thường sao!!]
[Bất thường cái mả mẹ mày! Chỉ cần có tình yêu thì mọi thứ đều là chân lý nhé! Cùng là thư hùng cấu tạo cả mà!]
[Thà Chủ nhân chơi hệ đồng tính còn bình thường hơn là sa đọa vào đám nghiện thú! ...Ta đang lảm nhảm cái quái gì thế này!?]
Cứ ngỡ ả thốt ra được câu triết lý sống đúng đắn, ai dè phát ngôn ảo tưởng sức mạnh của Audrey lại châm ngòi nổ, và cuộc võ mồm nảy lửa của chúng tôi lại tái diễn.
[Chẳng phải con rùa đần nhà mày chốt hạ cũng nhắm tới cái đích đó sao!]
[Rất tiếc cho cái đầu đất của ngươi, chủng rồng một khi trưởng thành sẽ có thể kích hoạt 《Human Form》! Ta tuyệt đối không có dã tâm lôi kéo Chủ nhân sa chân vào cõi súc sinh đạo đâu!]
[Chơi bẩn! Con rùa đần nhà mày chơi bẩn! Fuck!]
...Bổ sung thêm một chút, 《Human Form》 là thứ mà những con Pure Dragon sinh ra đã mang sẵn làm hàng mặc định, nhưng Demi-Dragon thì đành ngậm ngùi nói không, và số lượng Demi-Dragon có thể cày cuốc để tiến hóa đến mức thi triển được skill đó cũng đếm trên đầu ngón tay.
Nhưng! Ta thề sẽ trưởng thành cho các người lác mắt, tất cả vì tiếng gọi của tình yêu với Chủ nhân!
[Chết tiệt, hay là tao cũng nên vắt óc cày cuốc học 《Human Form》, hay là thao túng sở thích của Chủ nhân cho nhanh nhỉ...!]
Audrey bắt đầu vò đầu bứt tai trước ngã ba đường.
Ngay lúc tôi định lớn tiếng tuyên bố sẽ liều chết phá đám nếu ả chọn phương án hai, thì tiếng đẩy cửa của Hội Ma Cô vang lên.
"Chàooo~♪ Chào buổi sáng cả nhà yêu~♪"
Giọng của một người phụ nữ trẻ. Đồng thời, chuỗi âm thanh lạch cạch của những chiếc ghế trong tửu quán đồng loạt vang lên. Và tôi loáng thoáng nghe thấy những tiếng xì xào rên rỉ "Catherine" của đám [Ma Cô].
Cái con mụ tên Catherine chuyên lừa gạt Chủ nhân đã xuất đầu lộ diện rồi sao! Nhưng khổ nỗi, nằm kẹt trong [Jewel] góc nhìn bị hạn chế nên tôi chẳng thể săm soi được cái cửa ra vào.
"A, chị Catherine."
Chủ nhân xoay người 180 độ hướng về phía cửa, nhưng chết tiệt, góc độ này vẫn bị khuất tầm nhìn!
[Fuck! Chủ nhân lia góc máy ra xíu nữa đi ngài ơi!]
Dù cực kỳ cay cú con ả này nhưng tôi phải thừa nhận là tôi hoàn toàn đồng tình!
"Ái chà ái chà! Chẳng phải là bé Rook đây sao♪ Chị biết thừa lệnh phong tỏa PK đã bị xé bỏ rồi, nhưng không ngờ cưng lại lặn lội tới tận Gideon nhanh thế này đấy."
"Vâng! Em đi cùng Babi, các anh chị trong party là anh Ray và chị Marie, cùng với mấy bé này nữa ạ!"
Chủ nhân hồ hởi nói rồi giơ tâng [Jewel] bên tay phải lên. Được rồi! Phen này thì tôi tha hồ mà chiêm ngưỡng dung nhan của cái ả đàn bà mang tên Catherine này............................
[[Cái, đéo gì...]]
Tiếng gầm rú của tôi và Audrey vô thức hòa làm một.
Hãy để tôi phang thẳng kết luận cho nhanh.
Tôi và Audrey đã không có diễm phúc được chiêm ngưỡng dung nhan của một người phụ nữ tên là Catherine.
Mái tóc vàng óng ả buông dài, từng sợi tơ mảnh mai và bóng mượt đến khó tin.
Màu mắt là một sắc xanh sâu thẳm hệt như một vùng biển khơi trong suốt.
Bộ trang phục ả đắp lên người là một kiệt tác thiết kế được nhào nặn từ hàng tá vật liệu cao cấp, chắc mẩm là hàng may đo nguyên khối từ tay một thợ may cự phách.
Nghệ thuật làm móng tinh xảo trên từng đốt ngón tay, ắt hẳn do chính ả tự tô vẽ, đã đạt tới cảnh giới của một bậc thầy.
Chất giọng thì mị hoặc và thánh thót hệt như loài Mermaid.
Thế nhưng, chiều cao của ả thì vượt ngưỡng 2 mét.
Cái bắp tay với những múi cơ nhị đầu cuồn cuộn vạm vỡ bằng cỡ cái cổ ngựa.
Lấp ló qua phần ngực áo xẻ sâu hoắm chẳng phải là đôi gò bồng đảo lả lơi, mà là một khối cơ ngực vĩ đại rắn chắc như một bức tường thép.
Đường nét trên khuôn mặt thì vô cùng thô kệch và góc cạnh.
Nó khiến người ta phải rùng mình mường tượng rằng, giả sử có một gã Bá Vương hiển linh trên cõi đời này, thì cái bản mặt của hắn chắc chắn cũng sẽ y xì đúc thế này.
Chúng tôi đã không được chiêm ngưỡng dung nhan của một người phụ nữ tên là Catherine.
Thứ mà chúng tôi vinh dự được diện kiến là khuôn mặt của Catherine ―― một gã Okama đô con lực điền.
"Rook, người này là ai vậy ha?"
"Đây là chị Catherine Kongou mà ban nãy anh vừa kể đấy. Là một bậc tiền bối cực kỳ đáng để nương tựa của anh đó."
"Ối dồi ôi thôi đi bé Rook này, cưng cứ tâng bốc chị lên tận mây xanh thế làm Catherine ngượng chín cả mặt rồi đây này♪"
Trân trân nhìn Chủ nhân ngoan ngoãn sáp lại gần gã Catherine Kongou, tôi thầm nghĩ với một trái tim như đang dần tan thành cát bụi.
Quả nhiên là, cái bọn đam mê nghiện thú trông còn bình thường chán so với cái thể loại đồng tính luyến ái này.
0 Bình luận