Episode 1: Ordeal of Rookie (Thử thách của Tân Binh) (Vol 1)

Ngoại truyện: Một ngày của Rook - Phần 2

Ngoại truyện: Một ngày của Rook - Phần 2

□ [Tri-horned Demi-Dragon] Marilyn

Cuối cùng thì dư chấn từ "Cú sốc Catherine" cũng chịu thoái lui khỏi não bộ của tôi.

Audrey vẫn im lìm, có vẻ như ả vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc đó.

Hiện tại, Chủ nhân và Catherine Kongou đang ngồi đàm đạo tại một trong những chiếc bàn của quán.

Chủ nhân và Catherine Kongou ngồi đối diện nhau, và ngự sát bên cạnh Chủ nhân là ngài Babylon.

Thêm vào đó, túc trực ngay phía sau lưng Catherine Kongou lại là những nhân vật khác.

Lúc nãy vì quá tập trung vào Catherine Kongou nên tôi không nhận ra, hóa ra gã không đến một mình mà có cả tùy tùng đi theo.

Số lượng là bốn người.

Bốn người họ khoác trên mình bộ đồng phục hầu gái, xem chừng là hầu cận hoặc nô lệ của Catherine Kongou.

Cái cách họ đứng chầu chực với cung cách từ tốn và tao nhã, trông chẳng khác nào nữ hầu của tầng lớp vương tôn quý tộc............ nếu như nơi họ đang đứng không phải là sau lưng Catherine Kongou.

[......Hừm.]

Nói thêm một chút, điểm hút mắt nhất trong dung mạo của mấy cô hầu gái này chính là mái tóc.

Một cô hầu gái với mái tóc đỏ mang sắc thái của viên ngọc Ruby xõa dài đến tận thắt lưng.

Một cô hầu gái có vóc dáng cao ráo, sở hữu mái tóc xanh lam lượn sóng gợi nhớ đến viên ngọc Sapphire.

Một cô hầu gái nhỏ nhắn như một bé gái, để kiểu tóc bob màu xanh lục của ngọc Emerald.

Và một cô hầu gái mang mái tóc tựa như bạch thủy tinh Crystal, với chiếc bịt mắt bên phải che khuất đến một phần ba khuôn mặt.

"Chị Catherine trên đường đến Gideon không đụng độ vụ khủng bố PK ạ?"

"Chị cưỡi bé cưng nhà chị bay thẳng tới đây luôn đó nha. Xem chừng đám đó không đủ trình để phong tỏa cả đường không đâu ha."

Có vẻ như ngoài đám nô lệ hầu gái, Catherine Kongou còn dẫn theo cả một Monster hệ bay lượn giống như Audrey.

Chị ta (?) cũng mang Job [Ma Cô], nên chắc hẳn cũng có Tame vài Monster giống cái.

......Nhưng bảo tôi không mảy may thắc mắc xem gã có điểm nào hấp dẫn để chúng phục tùng thì đúng là dối lòng.

Vẻ đẹp nhục thể của những bó cơ bắp cuồn cuộn chăng?

Lũ Monster của Catherine Kongou mắc chứng cuồng cơ bắp tột độ hay sao?

"Cưng từng gặp Rubiera trước đây chưa nhỉ?"

Catherine Kongou vừa cất lời hỏi Chủ nhân, vừa ngoái lại nhìn cô hầu gái tóc đỏ phía sau.

"Dạ rồi ạ. Lần đầu em gặp chị Catherine thì cô ấy cũng đi cùng."

"Vậy sao, cơ hội ngàn năm có một, để chị giới thiệu luôn mấy bé còn lại nha. Bé tóc xanh lam là Saphine, bé tóc xanh ngọc là Emerada, còn bé đeo bịt mắt là Christela đó cưng."

Nhận được lời giới thiệu từ chủ nhân của mình là Catherine Kongou, các cô hầu gái đồng loạt cúi gập người chào một cách vô cùng cung kính.

"Rất vui được gặp mọi người. Mình là Rook, hậu bối của chị Catherine."

Chủ nhân cũng nở một nụ cười rạng rỡ chào lại họ.

Hừm, quả không hổ danh là Chủ nhân. Một nụ cười tuyệt mĩ tột bậc.

Tôi cứ ngỡ nụ cười đó thừa sức hạ gục bất kỳ ai, thế nhưng đám hầu gái của Catherine Kongou chỉ khẽ mỉm cười đáp lễ với một phản ứng vô cùng nhạt nhẽo.

......Đúng là tùy tùng của Catherine Kongou có khác, chẳng lẽ gu của bọn họ là những gã lực điền đô con sao?

"Bé Rook cho chị chiêm ngưỡng mấy bé cưng mà em đang dẫn theo được không ha?"

"Tất nhiên là được ạ. Á, nhưng mà gọi ra ở đây có khi sập luôn cái sàn nhà mất."

Quả thực, sàn nhà ở đây được lát bằng ván gỗ, xem chừng chẳng thể nào chống đỡ nổi sức nặng của tôi.

[Tại con rùa đần nhà mày mập vãi lờ ra chứ sao.]

Ngậm miệng lại đi con gà đỏ kia. Ngươi vừa tỉnh lại sau cú sốc mà câu đầu tiên thốt ra đã là thứ đó à.

"Thế thì chúng ta chuyển địa điểm nhé. Hội trưởng-chan ơiii, mượn sân sau xíu nhaaaa!"

"Không thành vấn đề. Với lại có quest chỉ định đích danh cậu đấy, lát nữa lo mà giải quyết đi."

Gã đàn ông đứng ở quầy tiếp tân bèn đáp lời Catherine Kongou.

......Hóa ra gã đó lại chính là Hội trưởng của Hội Ma Cô.

Đổi địa điểm sang sân sau của Hội Ma Cô.

Nơi này là một bãi đất trống có diện tích khá rộng rãi.

Nghe nói đây là khu đất quy hoạch để cơi nới cơ sở vật chất cho Hội Ma Cô, nhưng có vẻ như dự án vẫn chưa được khởi công.

Việc lượng người theo nghề [Ma Cô] không tăng lên là bao dường như là một trong những lý do khiến cho đất tuy có nhưng vẫn bị bỏ hoang.

"《Call》, Marilyn, Audrey."

Được Chủ nhân triệu gọi, tôi và Audrey thoát ra bên ngoài [Jewel].

"Úi chà, mấy bé cưng tuyệt vời quá đi ha."

Catherine Kongou vừa uốn éo từng bó cơ bắp trên toàn thân vừa đưa mắt nhìn chúng tôi.

Thành thật mà nói, có chút... không, là vô cùng đáng sợ.

"Đội hình này ngang cơ với cả một đội hình của High-rank Job hệ [Thuần Thú Sư] luôn rồi đó nha."

Job [Thuần Thú Sư], đúng như tên gọi của nó, là một Job chuyên thu phục và sai khiến các sinh vật ngoài phạm trù con người ―― Monster.

Nghệ thuật biến Monster thành sức mạnh của bản thân được chia làm ba phương thức chính.

Thứ nhất là Summon.

Đó là thuật pháp ban tặng một thể xác tạm thời cho những Tinh linh hay "những sinh vật không có hình hài" vốn vô hình vô ảnh, để rồi sai khiến chúng.

Tuy tôi không tường tận cho lắm, nhưng nghe đâu đó là những kỹ năng đặc thù có liên quan đến thuật gọi hồn, ngoại chất, hay Shaman giáo.

Ngoài ra, hình như còn có phương thức Contract với Ác ma để triệu gọi chúng lên.

Thứ hai là Creation.

Đây là một hệ học thuật chuyên chế tạo ra các sinh vật ma pháp nhân tạo như Golem hay Homunculus.

Bằng cách thu thập nguyên liệu, thao tác theo đúng quy trình và truyền ma lực của chính bản thân vào, họ có thể khai sinh ra muôn vàn loại Monster nhân tạo. Những kẻ chuyên thao túng Undead thuộc Job [Tử Linh Thuật Sư] cũng được xếp vào nhóm này.

Và phương pháp thứ ba chính là Tame.

Đây là phương thức phổ thông nhất, được ứng dụng rộng rãi cả ngoài các Job chuyên môn.

Tame là thủ thuật khắc ấn khế ước với Monster để bắt chúng quy phục, hoặc là dùng biện pháp mềm dẻo để thu phục chúng.

Để Tame được một cá thể Monster hoang dã, phần lớn phải dựa dẫm vào tố chất cá nhân hoặc những Skill đặc thù của các chuyên gia như Job [Thuần Thú Sư].

Thế nhưng, cứ nhìn vào cái cách mà tôi trôi dạt đến tay Chủ nhân thì đủ hiểu, việc sang tay nhượng lại sau khi đã Tame thành công gần như không vấp phải bất kỳ giới hạn nào. Chính vì sự tiện lợi đó mà phương thức này được sử dụng ở khắp mọi nơi.

Lấy ví dụ, việc một thương lái mua một con Monster về để kéo xe chở hàng đã là chuyện thường tình, và trong giới [Thuần Thú Sư] cũng có rất nhiều kẻ sinh nhai bằng nghề bắt ép Monster làm nô lệ rồi đem bán.

Tuy đó là một sự nhục nhã tột cùng, nhưng bản thân tôi cũng bị [Thuần Thú Sư] Tame rồi đem bán như thế.

Dẫu vậy, tôi thừa biết không thể đánh đồng tất cả, bởi vẫn có những [Thuần Thú Sư] vun đắp sợi dây gắn kết với Monster và coi chúng như những người bạn đồng hành thực thụ.

Skill đặc hữu 《Male Temptation》 của Chủ nhân nói riêng và của Job [Ma Cô] nói chung, dẫu mục đích chính là quyến rũ, nhưng vẫn mang lại hệ quả phụ là khả năng Tame với xác suất thấp.

Có thể coi đó là đặt dưới sự chi phối, cũng có thể coi là dùng tình yêu để làm sâu đậm thêm mối giao cảm.

[Thế mới nói dính bùa yêu là điểm yếu chí mạng đấy] ―― đó là nguyên văn lời bình phẩm của Audrey.

"Một bé Demi-Dragon với một bé Roc Bird rồi nè, nhưng cái [Jewel] của bé Rook là hàng cao cấp nên chắc vẫn còn dư dả dung lượng ha?"

"Vâng ạ, vì vậy nên đợt này em tính kiếm thêm một bé có khả năng di chuyển trên mặt biển hoặc dưới nước, không biết ngoài chợ có hàng không chị nhỉ?"

"Aquatic Monster hả cưng? Kiếm món đó ở cái đất này e là hơi khó đấy."

Theo lời Catherine Kongou, nguồn nước sinh hoạt chủ đạo của thành phố này là mạch nước ngầm, xung quanh không hề có biển hay sông ngòi nào cả.

Chính vì vậy, các mặt hàng về Aquatic Monster hầu như không được giao dịch.

Chí ít thì ngay tại Hội Ma Cô này, bọn họ cũng tuyệt nhiên không kinh doanh Aquatic Monster hay nhóm á nhân thủy sinh như chủng Mermaid.

"Cơ mà nếu em lượn ra Chợ Trời tìm thử thì biết đâu lại vớt được một mẻ cũng nên."

"Dạ hiểu rồi ạ! Em sẽ đi ngay bây giờ xem sao!"

"Nhưng mà đường sá quanh khu vực đó rất phức tạp, với lại an ninh ở đó cũng không tốt lắm ngay cả với một <Master> đâu cưng. Chị mà rảnh rang tháp tùng em đi thì tốt biết mấy, khổ nỗi lại kẹt công việc mất rồi... A, phải rồi."

Catherine Kongou quay sang phía đám hầu gái đang đứng chờ lệnh đằng sau, và ngoắc tay gọi cô hầu gái mang mái tóc màu đỏ.

"Rubiera, cưng đi theo làm hoa tiêu dẫn đường cho bé Rook hộ chị được không ha?"

"Tuân lệnh, thưa Cô chủ."

Cô hầu gái tóc đỏ ―― Rubiera nhẹ nhàng nâng gấu váy lên nhún mình hành lễ, ngoan ngoãn tuân lệnh Catherine Kongou.

......Mà khoan đã, gọi cái gã đó là "Cô chủ" thì liệu có thật sự đúng với luân thường đạo lý không vậy?

"Như vậy có ổn không chị?"

"Ừa, không sao đâu cưng. Khi nào giải quyết xong công chuyện thì em cứ bảo con bé về lại với chị là được ha."

"Em cảm ơn chị Catherine nhiều nha!"

Đáp lại lời cảm tạ của Chủ nhân, Catherine Kongou khẽ nở một nụ cười trìu mến ―― mà tùy vào người nhìn, nụ cười đó có thể mang nét ngạo nghễ tựa như bản án tử hình của một bậc Bá Giả ―― và vươn tay xoa đầu ngài.

Chủ nhân cũng nhoẻn miệng cười lộ rõ vẻ vui sướng.

[......Chủ nhân đang bị thuần hóa.]

[Cái thằng tóc vàng đợt trước cũng thế, công nhận Chủ nhân nhà mình dễ dãi với đàn ông vãi lờ.]

[Dễ, dễ dãi cái gì chứ. Chủ nhân đâu có dễ dãi! Chẳng qua là ngài ấy hay mủi lòng trước sự dịu dàng của người khác thôi!]

[Thì thiên hạ gọi cái nết đó là dễ dãi chứ đéo gì nữa?]

Gừừ......

[Chỉ giới hạn ở những trường hợp người ta không có tà tâm thôi nha. Nếu có là nhận ra liền à.]

Ngài Babylon vừa lẩm nhẩm điều gì đó, nhưng tôi lại không thực sự nắm rõ được ý nghĩa của nó.

Dưới sự dẫn đường của Rubiera, chúng tôi đặt chân đến một phân khu hoàn toàn dị biệt.

Nếu phải tóm gọn bản chất của tụ điểm này trong một cụm từ, thì đó đích thị là "Chợ Đen".

Những khu phố mua sắm chính thống nằm xếp lớp ở các phân khu khác. Trái lại, ở chốn này, nhan nhản khắp các ngõ hẻm là muôn vàn những thứ hàng hóa mờ ám.

Nào là chiến lợi phẩm bị đánh cắp từ một bảo khố vô danh nào đó.

Nào là các loại biệt dược bị luật pháp vương quốc liệt vào danh sách cấm.

Nào là những nô lệ bị xiềng xích quấn chặt quanh cổ.

Và cả hằng hà sa số những Monster đang bị nhốt trong cũi hay giam cầm trong [Jewel].

"Tuyệt thật đấy......"

Đứng trước khung cảnh bủa vây xung quanh, Chủ nhân vô thức trút ra một tiếng thở dài cảm thán.

Không rõ sự choáng ngợp đó là dành cho núi hàng hóa đang chất đống, hay là vì luồng nhiệt khí hừng hực tỏa ra từ dòng người đang đổ xô về phân khu này.

Thành phố Gideon này vốn dĩ đã ngập tràn sự sôi động, nhưng sự cuồng nhiệt ở nơi này lại mang một màu sắc hoàn toàn khác biệt.

Bởi lẽ, luồng khí nóng này hoàn toàn được sinh ra từ dục vọng của con người.

Sức nóng mãnh liệt đến mức, dẫu đang trú ngụ bên trong [Jewel], tôi vẫn có thể cảm nhận rõ hơi nóng truyền tới.

Nơi này chính là Khu phố số 4 của Gideon.

Hay còn được xưng tụng là "Khu Chợ" của Gideon...... không, phải gọi là trung tâm quy tụ dục vọng của cả vương quốc mới đúng.

"Thưa ngài Rook, tôi có thể mạn phép trình bày đôi điều về khu Chợ này được không ạ?"

Rubiera trong vai trò hoa tiêu lên tiếng hỏi, Chủ nhân bèn gật đầu chấp thuận.

"Tại khu Chợ này có hai hình thức kinh doanh: một là các sạp Bazaar bày bán la liệt trên đường phố, hai là các Cửa hàng có mặt bằng cố định. Tuy ở các sạp Bazaar ngài vẫn có cơ may tìm được những món hời, nhưng nếu không có sự xuất chúng ở Skill 《Appraisal Eye》, ngài sẽ rất dễ mua phải hàng giả hoặc hàng kém chất lượng, do đó tôi không khuyến khích. Còn tại Cửa hàng, tuy mức độ tin cậy về chất lượng và độ thật giả của sản phẩm được đảm bảo phần nào, nhưng đổi lại, giá cả sẽ được thiết lập ở mức khá cao."

"Nói vậy nghĩa là nếu lần đầu đi mua sắm thì chọn Cửa hàng vẫn là tốt nhất nhỉ."

"Đúng là như vậy ạ. Tiện thể nói thêm, ngài hoàn toàn có thể tự mình mở sạp bán hàng ở khu Bazaar. Vị trí đặt sạp ở Bazaar được quản lý bởi vị quản sự của Khu phố số 4. Chỉ cần nộp đủ tiền bến bãi theo ngày, dẫu không phải thương nhân, ngài vẫn có thể tự do bày bán hàng hóa trên đường phố."

Được biết, tiền bến bãi đắt hay rẻ tùy thuộc vào vị trí đặt sạp, giá thuê mướn dao động trong khoảng từ 1.000 đến 50.000 Lir một ngày.

"Hôm nay ngài có nguyện vọng muốn mua một Aquatic Monster, vì vậy tôi xin phép dẫn đường ngài đến một Cửa hàng mà Cô chủ nhà chúng tôi vẫn thường xuyên lui tới giao dịch. Nếu xem xét ở Cửa hàng đó mà vẫn chưa ưng ý bé nào, thì lúc đó chúng ta sẽ dạo qua các sạp Bazaar xem sao ạ."

"Trăm sự nhờ cô nhé."

Theo gót dẫn đường của Rubiera, chúng tôi dừng chân trước một gian hàng cũ kỹ xây bằng đá.

Cửa tiệm nằm tít sâu trong một con hẻm, nếu không có người dẫn đường thì e là không thể nào tìm thấy.

Tấm biển treo trước cửa tiệm ghi dòng chữ "Cửa Hàng Ma Vương - Chi Nhánh Lục Địa Trung Tâm".

Cái cách viết đó cứ như thể ông chủ đứng sau điều hành là một Ma Vương, và trụ sở chính thì tọa lạc ở một lục địa khác vậy.

Vốn dĩ, bản đồ thế giới cũng chỉ ghi nhận sự tồn tại của mỗi lục địa này thôi mà.

"Chàooo mừnnnggg~"

Vừa bước vào trong tiệm, một giọng nói đã lảnh lót vọng ra từ quầy tiếp tân phía trong cùng.

Chủ nhân của chất giọng đó là một người có vóc dáng vô cùng nhỏ bé. Thấp hơn Chủ nhân phải đến cả một cái đầu.

Người đó khoác trên mình bộ áo choàng đen tuyền, dùng mũ trùm che khuất khuôn mặt. Khấu trừ cái chiều cao khiêm tốn đó ra, thì khí chất toát ra đúng chuẩn một lão chủ tiệm điển hình của loại cửa hàng này.

"Ủa? Chẳng phải là cô bé Rubiera đây sao~"

"Đã lâu không mạn đàm. Hôm nay đích thân Ông chủ ra mặt trông coi cửa tiệm sao ạ."

"Đổi gió một chút thôi~. Catherine đâu rồi?"

"Hôm nay ngài ấy không đi cùng. Thưa Ông chủ, nhiệm vụ hôm nay của tôi là hộ tống ngài Rook đây ạ."

"Hân hạnh được làm quen, tôi là Rook, hậu bối của chị Catherine."

Khi Chủ nhân cất tiếng chào, gã Ông chủ của cửa tiệm này tỏ vẻ hơi kinh ngạc đôi chút.

"Ố ô, hậu bối của Catherine hử~. Hiếm thấy nha~"

Từ "hiếm thấy" đó rốt cuộc là đang ám chỉ việc một <Master> làm [Ma Cô] là hiếm, hay là việc một hậu bối lại ngoan ngoãn thân thiết với Catherine Kongou mới là hiếm.

Hay có lẽ là cả hai.

"Cất công tới tận tiệm của ta thì chắc mẩm là nhắm tới Monster rồi đúng không~? Yêu cầu thế nào đây~?"

"Tôi muốn tìm một Aquatic Monster ạ."

"Aquatic hử~, ở khu vực này nhu cầu mua mặt hàng đó hẻo lắm~. Mấy con thuộc hàng siêu hiếm thì đào đâu ra~. Cơ mà nói thế chứ ta vẫn có một góc chuyên dành cho chúng đấy~"

Nói đoạn, Ông chủ bước ra khỏi quầy và dẫn đường cho Chủ nhân.

Cửa tiệm này có vẻ như chỉ bán Monster đã qua khâu Tame, nên trên kệ bày la liệt vô số viên [Jewel].

Chỉ cần nhìn vào bên trong là có thể thấy rõ hình hài của lũ Monster.

A, có bán cả [Jewel] chứa [Tri-Horned Demi-Dragon] đồng loại của tôi kìa.

"Chẳng biết nên gọi chỗ này là Pet Shop hay là Jewelry Shop nữa."

Chủ nhân lầm bầm bâng quơ như vậy.

"Đây là góc của Aquatic Monster. Cứ thong thả nhìn ngắm đi nha~"

Trên một cái kệ duy nhất bày biện những viên [Jewel] nhốt Aquatic Monster.

Đem so với sỉ số của các loại Monster khác thì số lượng quả thực rất ít ỏi.

Nhưng, tôi có một điều cần phải lên tiếng.

[......Thế này là ý gì đây.]

Ông chủ vừa mới buông một câu là "Mấy con thuộc hàng siêu hiếm thì đào đâu ra", nhưng lời nói đó rất có vấn đề.

Bởi vì đang xếp hàng dài ở đây là hàng tá [Jewel] chứa các Aquatic Demi-Dragon.

Thế này mà dám bảo là "không thuộc hàng siêu hiếm" thì rốt cuộc là có ý gì.

"Nếu là Earth Dragon hay Sky Dragon thì ta còn có cả Pure Dragon đấy~. Chứ còn Sea Dragon thì chịu rồi~"

Tiêu chuẩn của gã này có vấn đề nặng rồi.

Gã có biết một con Pure Dragon đáng giá đến mức nào không...

Chỉ tính riêng về sức chiến đấu thì nó dư sức một mình hủy diệt cả một party High-rank Job hạng trung đấy.

"Nếu là Pure Dragon thì ngân sách của tôi không đủ mất......"

"Người do Catherine giới thiệu thì ta chấp nhận cho trả góp luôn~"

Trả góp sao. Với Chủ nhân thì chắc chắn ngài sẽ thanh toán sòng phẳng thôi.

Nhưng nếu một Pure Dragon thực sự xuất hiện, thì vị thế của tôi có nguy cơ biến mất......

"Thật hoài niệm. Khi xưa tôi vinh hạnh gặp gỡ Cô chủ ở đây cũng là mua theo diện trả góp đấy ạ."

"À~, vụ đó cách đây cũng hơn bốn năm rồi nhỉ~. Chớp mắt cái mà thời gian trôi nhanh thật đấy~"

......Hửm?

Hình như ban nãy tôi vừa nghe thấy một phát ngôn gì đó rất kỳ lạ.

"Tính sao đây ta......"

Chủ nhân trầm ngâm ngắm nghía mấy viên [Jewel] nhốt Aquatic Monster với vẻ mặt đầy trăn trở.

Tôi cứ đinh ninh ngài sẽ chốt một cá thể Demi-Dragon, nhưng chẳng lẽ ngài không ưng ý điều gì sao.

"Rook ơiii, cậu bị sao vậy taaaa?"

"Chẳng lẽ Demi-Dragon vẫn chưa đủ tốt sao?"

"Dạ không, không phải vấn đề đó. Nhưng mà......"

Chủ nhân khẽ nghiêng đầu với vẻ bối rối, rồi cất lời như thể chính bản thân ngài cũng không hiểu rõ:

"Cảm giác nó... không thực sự bắt sóng cho lắm."

Một lý do hoàn toàn không dựa trên lý trí.

"Khi gặp gỡ Marilyn hay Audrey...... những đứa trẻ mà tôi đang dẫn theo, dù không hiểu rõ lý do nhưng tôi lại cảm thấy có một sức hút mãnh liệt. Nhưng hiện tại thì hoàn toàn không......"

[Thế chứng tỏ giữa tao và Chủ nhân là Tình Yêu Định Mệnh mẹ nó rồi Chủ nhân ơiii!]

Audrey ồn ào quá. Tuy nhiên, cảm nhận của tôi cũng tương tự ả nên tôi không phàn nàn gì.

Việc ngài nói ngài "cảm thấy có sức hút mãnh liệt" với tôi quả là những ngôn từ tuyệt diệu.

Chắc tôi phải phát đi phát lại câu nói đó trong não thêm một chốc nữa. Repeat tột cùng.

"À~, ra là thế~"

Nghe Chủ nhân nói vậy, Ông chủ gật gù như thể đã thấu hiểu hoàn toàn.

Rubiera có vẻ như cũng tán thành.

"Cậu nhóc tên Rook nhỉ. Tuy Job [Ma Cô] có vẻ là chân ái của cậu, nhưng cậu cũng sở hữu tài năng của một [Thuần Thú Sư] rất ra trò đấy. Những người có trực giác nhạy bén cỡ đó không có nhiều đâu."

"Thật vậy sao ạ?"

"Thật mà. Đã tới nước này thì cậu không nên tự bó hẹp mục tiêu vào Aquatic Monster nữa. Cứ xem qua toàn bộ [Jewel] trong tiệm của ta, tìm xem có kẻ nào bắt sóng được với cậu không."

"Dạ hiểu rồi. Để tôi thử xem sao."

Nói đoạn, Chủ nhân rời khỏi góc Aquatic Monster để chuyển sang kiểm tra những viên [Jewel] khác.

Lúc đó, câu nói "Không phải là Skill từ Sense, mà là 《Beast Appraisal Eye》 bẩm sinh sao. Kẻ thứ ba nối gót Catherine với gã đó rồi đây" của Ông chủ chẳng hiểu sao cứ văng vẳng trong tai tôi.

Tuy nhiên, dù Chủ nhân đã dành ra chừng hai tiếng đồng hồ để kiểm tra toàn bộ [Jewel] trong tiệm, kết quả thu về lại không mấy khả quan.

Từ cấp thấp như Goblin cho tới cấp cao như Pure Dragon, ngài đã xem xét hàng ngàn viên [Jewel] nhưng vẫn không có bất kỳ Monster nào tạo được cảm giác "bắt sóng" như ngài kỳ vọng.

"Ái chà, đáng tiếc thật~"

"Tôi xin lỗi vì đã làm phiền Ông chủ ạ."

"Không sao không sao~, để khách hàng thoải mái kiểm tra hàng hóa vốn là nguyên tắc cốt lõi của việc buôn bán mà~. Cơ mà tình hình này thì chắc cậu chỉ còn cách dạo qua khu Bazaar thôi~"

"Đúng là như vậy ạ. Tuy nhiên thưa Ông chủ, nếu sử dụng 《Beast Appraisal Eye》 ngoài Bazaar thì......"

"À~, nếu lỡ để lộ năng lực đó ra thì ngay cả <Master> cũng gặp nguy hiểm đấy ha~"

Ông chủ và Rubiera dường như đang bàn bạc về một vấn đề gì đó.

Chủ nhân vì không nắm rõ sự tình trong cuộc trao đổi của hai người họ nên có phần bị bỏ lại phía sau.

"......Ủa?"

Bất chợt, có thứ gì đó đã thu hút sự chú ý của Chủ nhân, và đồng thời tôi cũng nhận ra.

Nó nằm ở một góc khuất của cửa tiệm.

Một chiếc chum bằng kim loại lớn đến độ một đứa trẻ có thể chui lọt.

Nắp chum đang mở toang, chiếc nắp lăn lóc ngay bên cạnh.

Và chẳng hiểu vì lý do gì, chiếc chum lại bị rào kín bằng một dải xích được sơn màu cảnh báo, như thể đang dõng dạc tuyên bố "Cấm Lại Gần".

Được xử lý nổi bật đến mức độ đó, thật kỳ lạ là tại sao từ nãy tới giờ chúng tôi lại không hề chú ý tới nó.

Chủ nhân có vẻ cũng bị thứ đó khơi gợi sự tò mò nên lân la tiến lại gần, ngón trỏ tay trái đưa lên chỉ vào nó.

"Ông chủ ơi, cái chum này là..."

"Cái chum? ......Hả!? Tránh xa ra!!"

Giật mình trước tiếng thét lớn của Ông chủ, Chủ nhân vội vã lùi lại một bước.

Ngay tức khắc, "một thứ gì đó ánh bạc" vụt ngang qua đúng vị trí mà ngón trỏ của Chủ nhân vừa đặt ở đó.

"............!"

Nhìn lại, đoạn xích cảnh báo giăng ngang lúc nãy đã bị cắt đứt lìa.

Mặt cắt vô cùng nhẵn nhụi, phẳng phiu đến mức khiến người ta lầm tưởng rằng chỉ cần ghép hai nửa lại với nhau là vết đứt sẽ tự động lành lặn.

Và thực tế là, ngón tay trỏ của Chủ nhân cũng bị khứa một đường nông và mỏng, nhưng chỉ cần vuốt nhẹ là vết thương đã khép miệng tăm tắp, chỉ để lại một vệt xước mờ nhạt.

Đó chính là hiện tượng Vết Chém Siêu Tốc.

Nếu không dùng một lưỡi đao sắc bén tột độ vung lên với một tốc độ khủng khiếp thì không thể nào tạo ra được hiện tượng này.

Thế nhưng, thủ phạm gây ra nhát chém đó lại không phải là đao kiếm.

Nó là một dạng chất lỏng.

Một vũng chất lỏng mang màu bạc với độ bóng kỳ lạ đang đọng lại trên vành chum, và thoắt cái nó đã tự trườn tuột trở lại vào bên trong chiếc chum.

Thứ đó, là Slime sao?

"Xin lỗi cậu nhóc nha~. Ta biết nó nguy hiểm nên đã giương sẵn Kết giới cách ly rồi, nhưng có vẻ như nó đã tự động bị phá vỡ mất tiêu~"

"Tôi thì không sao, nhưng đứa trẻ vừa rồi là gì vậy ạ?"

Nghe Chủ nhân hỏi, Ông chủ đứng từ đằng xa vừa lầm rầm niệm ma pháp để chắp vá lại đoạn xích vừa trả lời:

"[Mithril Arms Slime]. Thuộc hàng cá thể vô cùng quý hiếm ngay cả trong chủng Metal Slime. Cấu tạo cơ thể hoàn toàn từ Liquid Mithril, biến hóa thân xác thành vũ khí với tốc độ cực cao để tấn công mục tiêu~"

[Mithril Arms Slime]...... Ngay cả một kẻ như tôi cũng chưa từng nghe qua loại Monster này.

"Đấu giá thành công để rước nó về thì tốt đấy, ngặt nỗi nó lại là một cá thể chưa được Tame~. Ta tính lát nữa sẽ nhờ một [Thuần Thú Sư] quen biết đến Tame hộ...... nhưng rủi thay cái niêm phong lại bị xé toạc do sơ suất, kết quả là đẻ ra cái tình trạng này đây~"

"Tình trạng này ạ?"

"Trạng thái trực chiến và cảnh giác cao độ liên tục~. Bất kỳ sinh vật sống nào tiến lại gần đều bị nó băm vằm, đích thị là một thứ đồ vật nguy hiểm~. Độ khó để Tame nó đã tăng vọt, mà tùy tiện di chuyển nó cũng không xong~. Chẳng còn cách nào khác nên ta mới phải dùng Kết giới để cách ly nó đấy chứ~"

Vì là Slime nên nó cũng miễn nhiễm hoàn toàn với sự mệt mỏi, Ông chủ nói thêm.

"Hạ gục nó thì việc dọn dẹp sẽ nhàn hạ hơn rất nhiều, nhưng nghĩ đến số tiền đã bỏ ra thì ta thực sự thấy vô cùng lãng phí~"

"Khoảng chừng bao nhiêu vậy ạ?"

"Mười triệu hai trăm năm mươi ngàn Lir."

......Đắt quá.

Mức giá này cao hơn rất nhiều so với bảng giá gắn trên đồng loại của tôi lúc nãy.

"Sức mạnh thì khoan bàn tới, độ hiếm của nó mới là yếu tố quyết định~. Giá bị đẩy lên cao cũng phải thôi~"

"Dạ, Ông chủ."

"Chuyện gì thế cậu nhóc~?"

"Để tôi Tame đứa trẻ đó, Ông chủ nhượng lại cho tôi có được không ạ?"

Lời nói đó khiến Ông chủ, Rubiera và cả chúng tôi ở trong [Jewel] đều sốc không nói nên lời.

Người duy nhất vẫn giữ nụ cười như không có chuyện gì xảy ra chính là ngài Babylon.

"Chuyện đó, khoản thanh toán tôi xin phép được trả góp ạ."

"Như ta đã nói lúc nãy, việc trả góp không thành vấn đề~. Cơ mà, cậu có thực sự chắc chắn không đó~?"

Lời chất vấn của Ông chủ mang hàm ý rành rành: "Đó là kẻ vừa mới xém chút nữa thì gọt bay ngón tay của cậu đấy".

Tuy nhiên, nét mặt của Chủ nhân lúc này hoàn toàn không còn đọng lại vẻ đắn đo như khi quan sát những viên [Jewel] trước đó nữa.

"Vâng ạ, bởi vì...... vừa nhìn thấy đứa trẻ đó là tôi đã bắt được sóng ngay lập tức rồi."

Chủ nhân khẽ nở một nụ cười.

Đó hoàn toàn không phải là nụ cười mà ngài thường thể hiện khi thân thiết với một ai đó, cũng không phải là nụ cười dịu dàng dành cho lũ chúng tôi.

Nó hệt như nụ cười kiên định, không lùi bước của gã đàn ông tóc vàng đó khi hắn đứng lên thách thức [Gardranda].

"Đích thân tôi, sẽ Tame đứa trẻ này."

Và lặp lại lời tuyên thệ ấy một lần nữa...... Chủ nhân bắt đầu bước vào thử thách Tame cá thể siêu hiếm [Mithril Arms Slime].

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!