Episode 1: Ordeal of Rookie (Thử thách của Tân Binh) (Vol 1)

Chương 18: Sau trận chiến

Chương 18: Sau trận chiến

□ <Đồng bằng Nex> 【Thánh Kỵ Sĩ】 Ray Starling

Khoảnh khắc <Vengeance is Mine> đánh trúng đích, phần bụng của 【Gardranda】 nổ tung thành từng mảnh vụn, cơ thể nó bị chia làm hai nửa trên dưới. Khi cái xác đó đổ sầm xuống mặt đất, giống như kết cục của những quái vật khác, nó hóa thành những hạt ánh sáng rồi tan biến. Và khi 【Gardranda】 biến mất, chướng khí dày đặc bao trùm cũng tan đi. Lớp sương mù chướng khí nồng nặc đến mức không thể nhìn rõ khoảng cách ba mét cứ thế tự nhiên tan biến vào trong ánh nắng.

【<UBM> 【Đại Chướng Quỷ Gardranda】 Đã bị đánh bại】

【Đang bình chọn MVP】

【【Ray Starling】 đã được chọn làm MVP】

【Trao tặng phần thưởng MVP 【Găng Tay Chướng Diễm Gardranda】 cho 【Ray Starling】】

Sự biến mất của chướng khí và những dòng tin nhắn vừa rồi đang thông báo cho tôi biết trận chiến đã kết thúc. Tôi nằm gục trên mặt đất, đưa mắt nhìn các cửa sổ thông báo.

"Thắng rồi, sao."

"Vẫn chưa xong đâu...!"

Rook vẫn đang chiến đấu với 【Crimson Roc Bird】 ở trên không. Phải mau chóng đến ứng cứu...

"Nhưng mà Master! Anh vẫn còn bị dính trạng thái bất thường..."

Nhìn vào cửa sổ trạng thái, chướng khí tuy đã tan nhưng bộ ba trạng thái bất thường vẫn còn đó. HP đang bị bào mòn bởi trạng thái 【Kịch độc】, MP và SP thì đã cạn kiệt từ lâu. Nhưng, phải tìm cách hồi phục và đi cứu Rook mới được... Thêm vào đó, đòn tấn công ngay trước khi hạ gục 【Gardranda】 cùng con 【Roc Bird】 trên bầu trời. Đó chắc chắn là...

"Cậu Ray ơi! Cậu có sao không!"

Nghe tiếng gọi, tôi quay lại thì thấy Marie đang chạy tới, người mà tôi đã không thấy tăm hơi đâu sau khi đưa cho tôi 【Elixir】. Chắc là chướng khí tan rồi nên cô ấy mới tiến lại gần.

"Các biểu tượng trạng thái bất thường trông tệ thật đấy. Cậu đợi một chút nhé."

Chắc cô ấy đã kiểm tra qua cửa sổ tổ đội rút gọn, Marie nói vậy rồi lấy ra vài lọ thuốc từ trong hòm đồ — khác với loại dạng túi xách của tôi hay loại bỏ túi mà Cheshire từng dùng, của cô ấy là dạng vòng tay. Đó là loại HP Potion giống như loại tôi đã dùng. Kèm theo là những lọ thuốc có dán nhãn MP và SP.

"Trước tiên thì ta sơ cứu để hồi phục HP, MP và SP đã. Giá mà có Antidote thì tốt, nhưng ban nãy tôi lỡ dùng hết sạch rồi. Còn thuốc trị 【Choáng Váng】 và 【Suy nhược】 thì vốn dĩ tôi chỉ có mỗi 【Elixir】 thôi..."

Vừa nói, Marie vừa nhìn về phía những người trên xe ngựa cũng hứng trọn chướng khí giống tôi. Có vẻ như tất cả mọi người, bao gồm cả lính đánh thuê, đều đã gục ngã vì 【Choáng váng】 và 【Suy nhược】, nhưng dường như không có ai chết vì 【Kịch độc】. Nghe qua lời kể thì có vẻ Marie đã sơ cứu cho họ.

"Tôi từng mang theo khá nhiều đấy chứ. Nhưng mà lính gác, thương nhân và gia đình ông ấy, tổng cộng có tới mười hai người nên tôi dùng hết nhẵn rồi."

"Cái cảm giác đi vòng quanh đút thuốc cho mọi người cứ như thể tôi đã trở thành một Job 【Dược Sư】 vậy á,"

Marie cười nói. Có vẻ như Marie đã dốc hết sức mình vì những người trên xe ngựa... để các Tian không phải bỏ mạng.

"............"

"Sao vậy? Cậu cứ cười tủm tỉm thế. Nếu cậu Ray mà là ông chú trung niên thì chắc tôi đã kiện cậu rồi đấy."

Tủm tỉm... tôi đâu có nhớ là mình đã cười như vậy.

"Không, tôi chỉ nghĩ là, cô tốt bụng thật đấy."

"Không phải là tốt bụng hay gì đâu. Chỉ là tôi thấy ghét thôi."

Ghét?"

"Người chơi nếu có chết thì cũng chỉ chịu Death penalty thôi nên không sao, nhưng các Tian thì không thể sống lại được. Bị xóa sổ vĩnh viễn thì tôi hơi ghét nên vậy là không được."

"...Cũng đúng."

Giống như cảm giác dằn vặt khó chịu mà tôi cảm nhận được sao. Nhưng người chơi bị giết cũng không sao á, với một đứa vừa mới bị giết cách đây không lâu như tôi thì... a.

"Đúng rồi, Marie. Vừa nãy quanh đây... cô có thấy gã đó, có có thấy tên <Kẻ Sát Siêu Cấp không>?"

"A, đúng rồi! Còn chuyện đó nữa!"

Marie vỗ tay cái độp.

"Tôi đã thấy đấy! <Gã Kẻ Sát Siêu Cấp> mà chúng ta gặp ở <Rừng Noz>, hắn đã bắn Embryo vào vai trái của 【Gardranda】!"

Quả nhiên đó là Embryo của Kẻ Sát Siêu Cấp sao... Nhưng tại sao hắn lại chỉ bắn vào vai trái. Nếu mục đích là hạ gục <UBM> 【Gardranda】, hắn chỉ cần bắn nát bét những chỗ khác nữa là xong. Nếu làm thế thì MVP đã là của hắn. Thế này thì chẳng khác nào hắn đã trợ giúp tôi vậy.

"Sau khi nổ súng thì Kẻ Sát Siêu Cấp đã rời đi. Nhìn hướng đi thì có vẻ hắn cũng đang hướng tới Gideon."

"Vậy sao..."

Nếu thế, có thể chúng tôi sẽ còn chạm trán hắn lần nữa.

"À, cậu hồi phục chưa?"

"Rồi."

Trong lúc nói chuyện, việc hồi phục bằng potion vẫn đang diễn ra. HP vẫn đang giảm do 【Kịch độc】, nhưng MP và SP đã đầy lại. Nemesis biến hình thành cây rìu thương cờ đen. Nhưng khác với lúc nãy, [Reverse as a Flag] lại không kích hoạt.

"Có lẽ là vì chúng ta đã hạ gục 【Gardranda】, ngọn nguồn của trạng thái bất thường rồi chăng..."

[Reverse as a Flag] là skill đảo ngược các trạng thái bất thường và hiệu ứng debuff nhận từ kẻ thù. Có vẻ như bây giờ khi nguồn gốc gây ra trạng thái bất thường đồng thời là kẻ thù, 【Gardranda】, không còn nữa, thì skill cũng không thể kích hoạt được. ...Đúng là khá khó xài. Cái đà này, khéo có khi đánh bại kẻ thù xong lại chết dần chết mòn vì trạng thái bất thường mất...

"Thôi, đành chịu vậy. Không có [Reverse as a Flag] cũng được. Chỉ số cơ bản cũng đã tăng rồi, tôi sẽ làm thử xem sao."

Sau trận chiến vừa rồi, Level của tôi đã tăng thêm 3 cấp lên thành 23. Nếu đối thủ là quái vật tương đương Demi-dragon thì không phải là không thể...

"Nhưng Master ơi Master à. Hồi phục lại thì cũng tốt thôi."

Nemesis hếch mũi rìu thương hướng thẳng lên trên.

"Nhưng anh tính xen vào trận không chiến... bằng cách nào vậy?"

Cô ấy vừa nhắc cho tôi nhớ ra một chuyện mà tôi đã hoàn toàn quên khuấy đi mất.

"............"

"............"

"............"

Thế này thì quả thực là không thể làm gì được. Tôi chưa tính tới việc đó. Đừng nói là đi cứu, đến tay chân cũng chẳng vươn tới được còn gì.

"Ờm, hay là ném đá nhé?" 

"Làm sao mà ném tới độ cao đó được..."

Cao tới mức ngay cả con 【Roc Bird】 với đôi cánh khổng lồ cũng chỉ trông như một chấm nhỏ. Rook và Babi thì cả một cái chấm cũng không thấy... a.

"Nó đang hạ cánh xuống kìa."

Con 【Roc Bird】 vốn trông như một dấu chấm đang dần dần hạ độ cao. Thấy vậy, tôi và Marie liền thủ thế. Nhưng, tình hình có vẻ hơi lạ. Không phải là cú bổ nhào tốc độ cao như lúc nó tập kích tôi, mà nó đang từ từ hạ độ cao một cách thong thả. Cho đến khi có thể nhìn rõ dáng vẻ của 【Roc Bird】, tôi mới nhận ra. Trên lưng 【Roc Bird】 là Rook, người đáng nhẽ ra đang phải chiến đấu với nó. 【Roc Bird】 chậm rãi tiếp đất và thả Rook xuống.

"Anh Ray! Chị Marie! Hai người không sao chứ!?"

"Ừ, bên này không sao... Còn phía em thì sao? Anh không thấy Babi đâu cả."

"Babi mệt quá vì trận chiến nên đã quay lại vào trong em rồi."

Rook vừa nói vừa đưa huy hiệu trên tay trái ra cho xem.

"Vậy à... Thế con 【Crimson Roc Bird】 đó thì sao?"

"Là Audrey đấy ạ!"

[KIIIEAAA!]

Đại điểu? À, là Audrey à.

"Việc cậu đặt tên cho nó, chẳng lẽ là..."

"Vâng! Sau khi mê hoặc thì em đã Tame được nó rồi!"

Nhắc mới nhớ, hiệu ứng của [Male Temptation]của Rook cũng có tỷ lệ nhỏ Tame được mục tiêu. ...Nghĩa là, con này cũng là giống cái (♀). Nhìn bề ngoài thì đúng là chịu không phân biệt nổi.

"Không, khoan đã... Con chim này, đáng lẽ là thú cưỡi của 【Gardranda】 mà."

"Lúc đầu hiệu ứng mê hoặc rất khó tác dụng và em cũng không nghĩ là Tame được đâu, nhưng khi chướng khí bên dưới tan đi thì đột nhiên kỹ năng lại có hiệu lực."

Lúc chướng khí tan đi, cũng chính là thời điểm tôi hạ gục 【Gardranda】. Nghĩa là vì chủ nhân của nó là 【Gardranda】 đã chết, nó không còn là thú cưỡi nữa, nên độ khó để mê hoặc và Tame đã giảm xuống sao. Nhìn lại thì, con 【Crimson Roc Bird】... Audrey đang cọ cọ cánh vào lưng Rook. Hành động tán tỉnh hay gì đây? Có vẻ nó đang rất bám Rook. Và cái tên Audrey cảm giác cũng hợp hơn là Marilyn. Audrey Hepburn dưới suối vàng có nghĩ gì thì tôi không biết đâu nhé.

"Vì chướng khí dày đặc quá em không thấy rõ tình hình của mọi người nên em rất lo."

"Ừ, thắng rồi. Nhờ có Rook và Marie cả đấy." 

"Và cũng nhờ có TA nữa!!!!!"

"Tôi biết rồi. Cảm ơn cô nhé, Nemesis."

"...Ư, ừm. Anh biết là được rồi..."

Hửm? Phản ứng lạ thật đấy.

"Vậy là mọi chuyện đều đã được giải quyết êm xuôi hết rồi nhỉ."

"Ừm."

Chuyện cuối cùng về <Kẻ Sát Siêu Cấp> cũng khá đáng bận tâm, nhưng một khi hắn đã không còn ở đây nữa thì cũng đành chịu. Tạm thời cứ gác chuyện của hắn sang một bên, bây giờ tôi quyết định ưu tiên hồi phục cho bản thân và Marilyn đang nằm trong <Jewel>. Tôi sử dụng ma pháp hồi phục của mình và thuốc của Marie để vừa hồi phục HP vừa cùng chờ trạng thái bất thường biến mất.

Chắc là vì chướng khí - mầm mống gây họa - đã biến mất, nên khoảng 10 phút sau toàn bộ trạng thái bất thường cũng tan biến. Lúc đó, đoàn người trên xe ngựa cũng đã hồi phục. Thủ lĩnh của họ, một thương nhân — nghe đâu tên là ông Alejandro — đã tỏ lòng biết ơn chúng tôi vô cùng. Ông Alejandro là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, khá bảnh bao với nước da ngăm đen đậm chất Latinh. Ông ấy cứ rơi nước mắt mà liên tục nói những lời cảm ơn như "Nếu không có các cậu thì tôi và gia đình đã bỏ mạng rồi", "Các cậu là ân nhân cứu mạng", "Có cảm ơn bao nhiêu cũng không đủ", làm cả tôi và Rook đều cảm thấy ngại ngùng. Vì ông Alejandro và những người khác vẫn tiếp tục hành trình tới Gideon nên chúng tôi quyết định đi cùng họ. Một phần cũng vì trong trận chiến vừa rồi họ đã mất vài người lính gác, những người còn lại thì cũng không ở trong trạng thái sung mãn nhất nên chúng tôi hơi lo. Ông Alejandro đã rất vui vẻ và lập tức đồng ý với đề xuất của chúng tôi.

Khi đang dựng lại xe ngựa để chuẩn bị khởi hành, những người của thương hội và số lính gác còn sống sót đang lấy ra một thứ gì đó từ trong ngực áo của những người đã khuất. Nhìn kỹ thì, đó có vẻ như là hòm đồ dạng hộp. Bọn họ đang cất xác của những người đã khuất vào trong đó, từng người một. Mỗi thi thể được cất vào trong hòm đồ mà chính họ sở hữu. Hỏi Marie, tôi mới biết đó chính là những "cỗ quan tài" của những Tian thường xuyên đi lại giữa các thị trấn. Vì đây là những chuyến đi đầy rẫy hiểm nguy với quái vật rình rập, nguy cơ tử vong luôn hiện hữu. Nhưng, nếu có người đồng đội sống sót khi họ nằm xuống, người đó sẽ đặt thi thể họ vào "cỗ quan tài" như vậy, để có thể đưa họ về với gia đình và quê hương mà không bị phân hủy. Chính vì thế, những thương nhân hay mạo hiểm giả là Tian đều có mang theo hòm đồ để làm chỗ an nghỉ cho chính mình. Điều đó khiến tôi phần nào cảm nhận được quan niệm về sự sống và cái chết của những Tian, những người luôn cận kề với hiểm nguy tử thần từ quái vật.

"............Quan tài, sao."

Ở những tựa game khác ngoài <Infinite Dendrogram>, việc NPC chết chưa bao giờ làm tôi bận tâm quá mức, nhưng lần này thì khác. Tôi cảm thấy hơi nghẹt thở một chút. Dù biết đây chỉ là game, nhưng có vẻ tôi không thể nào quen được với việc nhìn người ta bỏ mạng ở thế giới này. Có lẽ là vì <Infinite Dendrogram> chân thực đến mức đáng sợ. Hoặc có thể là...

"Mà thôi... Bây giờ không phải lúc."

Tôi cắt ngang dòng suy nghĩ đó và quay lại với công việc dựng xe ngựa lên.

Khởi hành trở lại và lắc lư trên cỗ xe rồng của Marilyn khoảng nửa ngày trời, vào lúc bóng chiều tà dần buông. Chúng tôi đã đặt chân đến Thành phố quyết đấu Gideon.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!