Episode 1: Ordeal of Rookie (Thử thách của Tân Binh) (Vol 1)

Chương 2: Bãi farm Tân thủ

Chương 2: Bãi farm Tân thủ

Vương đô Altea -【Thánh Kỵ Sĩ】 Ray Starling

"Vậy thì, anh chia tay chú tại đây nhé gấu~"

Sau khi tôi chuyển chức thành 【Thánh Kỵ Sĩ】, Gấu Huynh đưa một tay lên chào một cách dứt khoát rồi nói vậy.

"Cái gì, Gấu Huynh không giúp em cày cấp à?"

"Hôm qua anh giúp làm nhiệm vụ rồi, nhưng ngay từ đầu anh đã tính là sau khi chào mừng, giúp chú thu thập trang bị và chọn Job thì sẽ chia tay mà gấu."

"Tại sao?"

"Nếu anh cứ kéo cấp chú như vậy thì sẽ tạo ra khoảng cách lớn giữa chỉ số nhân vật và kỹ năng của người chơi đó gấu~. Trong Dendro, kỹ năng và bản lĩnh của người chơi rất quan trọng, thế nên nếu thật sự muốn mạnh lên phải tự lực cánh sinh nhé gấu~."

"Vẫn còn ta đi cùng nên phải là hành trình của hai người chứ nhỉ."

'Kéo cấp' là việc nhờ những người chơi mạnh hơn giúp đỡ để lên cấp một cách nhàn hạ. Ví dụ như để người chơi mạnh đỡ đòn từ quái vật khủng, trong lúc đó mình chỉ việc đứng gõ lạch bạch cho nó chết để nhận một lượng kinh nghiệm khổng lồ. Đúng là làm vậy thì cấp độ tăng nhanh thật, nhưng kỹ năng chiến đấu của bản thân sẽ không phát triển được.

"Hơn nữa trong Dendro còn có hệ thống <Embryo> mà gấu~. Nếu cứ dựa dẫm vào người khác quá nhiều thì <Embryo> sẽ không tiến hóa theo hướng tốt đâu gấu."

"Thật vậy sao?"

"Có khả năng đó."

Kết quả của phong cách chơi từ lúc bắt đầu đến giờ đã tạo ra Nemesis hiện tại, nên điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.

"Vì thế nên chú với tại đây từ biệt nhé gấu. Nhưng nếu thực sự gặp rắc rối lớn thì cứ liên lạc với Gấu Huynh này."

"Nếu thực sự gặp rắc rối, nhỉ."

"Ừ. Nhưng trước hết hãy tự mình cố gắng nhé gấu."

"Em hiểu rồi. À thì, cảm ơn anh vì suốt từ hôm qua đến giờ."

"Hổng có chi đâu rứa~. À, còn nữa."

Gấu Huynh đưa cái đầu thú bông lại gần và nói:

"Nếu có chuyện gì liên quan đến các Ranker, hãy liên lạc ngay cho anh."

"Anh hai?"

Một lần nữa, giọng anh lại có chút nghiêm túc.

"Mà, chuyện hôm qua chỉ là ngoại lệ thôi, chắc cũng không có gì quá đột biến xảy ra đâu, cứ yên tâm mà tận hưởng Dendro đi gấu~."

Nói rồi Gấu Huynh rời đi. Cùng lúc đó, thông báo 【Tổ đội đã giải tán】 vang lên, bảng trạng thái giản lược của anh vốn hiện bấy lâu nay cũng biến mất. Anh đã đi rồi, giờ chỉ còn lại tôi và Nemesis.

"Vậy thì Master. Cuối cùng cũng đến lúc tự lập, à không, hai ta cùng lập chí, anh đã quyết định đi đâu chưa?"

"Anh tôi có chỉ cho vài bãi săn cấp thấp, tôi định sẽ đi dạo quanh đó xem sao."

"Cày cấp thật đáng mong chờ quá đii. Đêm nay ta đang hăng máu lắm rồi."

"Giờ đang là ban ngày ban mặt mà........"

Nơi đầu tiên tôi và Nemesis đặt chân đến là <Bình nguyên Easter>, nằm ngay ngoài cổng phía Đông của Altea. Tầm nhìn ở đây cực kỳ thoáng đãng, có thể thấy bóng dáng quái vật đang nhảy nhót khắp nơi và những người chơi đang chiến đấu với chúng. Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên tôi thấy những người chơi khác chiến đấu.

"Được rồi, chúng ta cũng bắt đầu thôi."

"Ừm."

Nemesis đáp lại và biến hình thành một thanh đại kiếm màu đen. Tôi cầm bằng tay phải... đúng hơn là thử vung vẩy thanh đại kiếm đang quấn lấy từ phía vai mình.

"Nó không nặng như vẻ ngoài nhỉ."

Với chỉ số STR của tôi vẫn có thể sử dụng bình thường. Nó nặng cỡ mấy thanh kiếm mô hình lưu niệm hay mua trong chuyến dã ngoại hồi xưa, hoặc cỡ một ống tuýp sắt thôi.

"Bàn luận về cân nặng với một quý cô chẳng phải thất lễ lắm sao."

"Nhưng kiểu gì thì kiểu, cái này rõ ràng là nhẹ hơn lúc cô ở dạng người mà."

Định luật bảo toàn khối lượng đi đâu mất rồi?

"... Ở cái nơi có ma pháp và dòng chảy thời gian khác biệt này mà người còn bận tâm đến định luật bảo toàn khối lượng sao."

Cũng đúng.

"Hơn nữa, có lẽ với người khác thì nó không nhẹ đến thế đâu. Chỉ đơn giản vì ta đang gắn kết với người nên mới nhẹ đi thôi."

"Vậy sao?"

"Vậy đó."

Vậy thì cứ cho là thế đi. Cứ hỏi đáp mãi thì cũng chẳng lên cấp được.

"Vậy thì, bắt đầu cày cấp thôi."

"Tay ta đang ngứa ngáy đây."

Và hai tiếng sau. Cấp độ đã tăng lên 3, và lượng sát thương nhận vào cho đến hiện tại là 0.

"... Tại sao nãy giờ bị đánh túi bụi mà không mất giọt máu nào vậy?"

Từ lúc đến bãi săn này, tôi liên tục chiến đấu với những thứ nhìn qua là biết "A, đây là quái tép riu đầu game" như 【Little Goblin】 hay 【Pashi Rabbit】. Thế nhưng dù bị chúng tấn công bao nhiêu lần, sát thương vẫn là 0.

"Chẳng phải đó là chuyện đương nhiên sao. Anh đang mặc trang bị khá tốt so với cấp độ này, lại còn có kỹ năng 《Giảm thiểu sát thương》 nữa mà? Nhờ nó mà mọi sát thương dưới 10 đều trở thành 0 hết đúng không?"

Nghĩa là quái vật ở bãi săn này không thể gây ra quá 10 sát thương lên tôi khi đã được trang bị phòng thủ tận răng. Nhắc mới nhớ, HP khởi điểm ở cấp 1 chưa tới 100. Xét việc đây là bãi săn dành cho người mới, khả năng cao là họ đến đây với trang bị và chỉ số khởi đầu, nên quái vật có lẽ chỉ được thiết kế với sức tấn công đủ để người chơi không dễ dàng tử ẹo dù chỉ có 100 HP.

Tiện thể, HP của tôi khi lên cấp 4 đã vượt quá 700. Trong đó có 200 là cộng thêm từ kỹ năng, nhưng dù không tính số đó thì vẫn tăng hơn 400. Liliana, người là 【Thánh Kỵ Sĩ】 cấp 60 với tổng cấp độ 210, có HP ở mức 5000. Cứ đà này, đến lúc tôi đạt cấp 60 【Thánh Kỵ Sĩ】, HP chắc chắn sẽ vượt xa con số 6000.

"Sẽ khủng khiếp lắm đây."

"Nghe nói vì là High-rank Job nên chỉ số tăng trưởng rất tốt. Ngoài ra còn có ta nữa. Chỉ số cộng thêm của ta thì HP là cao nhất."

Nhớ không nhầm thì chỉ số cộng thêm cho HP là hạng D. Việc HP tăng mạnh dường như là kết quả cộng dồn giữa 【Thánh Kỵ Sĩ】 và cộng hưởng từ <Embryo>. Tôi thực sự cảm nhận được rằng chỉ số cộng thêm từ <Embryo> lớn đến mức nào. Tất nhiên các chỉ số khác cũng tăng, dù không lộ liễu như HP. Thêm vào đó, tôi còn học được kỹ năng ma pháp hồi phục 《First Heal》. Giờ tôi đã có thể tự hồi phục ở một mức độ nào đó.

"Hừm, đổi bãi săn thôi."

Với tình hình này, dù có đến nơi kẻ thù mạnh hơn một chút chắc cũng không sao.

"Đúng vậy. Ta cũng đang thấy hơi thiếu thốn đây."

Ừ, từ nãy đến giờ mấy con Goblin với Rabbit toàn bị chẻ làm đôi chỉ bằng một nhát. Chính tôi nhìn cũng thấy hơi hãi. Quái vật chết không để lại xác thì còn đỡ, chứ nếu không thì cảnh tượng kinh dị lắm.

"Để xem nào, bãi săn thích hợp tiếp theo là <Rừng Noz> phía sau cổng Bắc."

"Vậy thì quay về vương đô một chuyến đi. Cũng sắp đến “giờ ăn nhẹ” rồi."

Giờ ăn nhẹ...

"Tiền trà bánh thì tôi lo được..."

Nhưng nếu cô ấy ăn như bữa tối hôm qua thì biết tính sao. Tôi muốn để dành số tiền bán bộ giáp toàn thân còn lại để mua trang bị cho mốc cấp độ tiếp theo cơ...

Tôi lên đường trở về vương đô trong khi vẫn giữ Nemesis ở dạng đại kiếm. Trên đường đi, tôi quan sát những người chơi khác đang săn bắn. Nhiều người mặc trang phục có trong danh mục trang bị khởi đầu, nên chắc họ cũng là người mới như tôi. Tuy nhiên, dù trang phục là dành cho người mới, mỗi người đều sở hữu một thứ gì đó mà người chơi khác không có.

Người thì dùng xích liềm. Cứ ngỡ tung lên không trung thì xích sẽ tự dài ra tấn công quái vật, ai dè cái liềm lại lặn xuống đất rồi mới trồi lên vồ lấy mục tiêu.

Người thì đẩy xe nôi. Trên xe đặt một thứ gì đó giống như quả trứng, người chơi đó không hiểu sao một tay đẩy xe, một tay vung kiếm chiến đấu điên cuồng với quái vật.

Người thì mang theo một túp lều bằng đá. Trên tường có một cái lỗ, từ đó người chơi dùng súng cao su bắn quái vật. Con quái nào lỡ ngoạm vào túp lều là lập tức tê liệt không nhúc nhích được.

Lại có người dùng một kết giới tỏa ánh sáng đỏ. Con quái nào bước vào kết giới là nổ tung như dẫm phải mìn. À, chính người chơi đó cũng bị thổi bay luôn.

Tất cả những thứ đó, chắc hẳn đều là <Embryo> giống như Nemesis của tôi.

"... Đủ loại kiểu dáng nhỉ."

"Xích liềm là Arms, túp lều là Castle, bãi mìn là Territory. Còn cái xe nôi kia... là gì nhỉ. Arms dạng đạo cụ, hay là Chariots đây..."

Những <Embryo> thuộc các phân loại cơ bản, không phải dạng Maiden. Nhìn họ dùng có vẻ thú vị thật.

"Đang ngoại tình đấy à!? Tay phải đang ôm ấp ta mà lòng lại nghĩ đến kẻ khác sao!?"

... Cái này mà cũng tính là ôm ấp à?

"Không phải ngoại tình gì đâu, tôi chỉ thấy mỗi <Embryo> đều có năng lực và cá tính riêng biệt nên thú vị thôi. Đúng cuẩn chất kỳ ảo luôn."

Cái của Gấu Huynh thì quá lộ liễu là vũ khí hạng nặng với hỏa lực rồi, đó là vấn đề trước cả khi nói đến chuyện kỳ ảo.

"Bởi vì mỗi <Master> đều “độc nhất” chính là triết lý cơ bản của <Embryo> mà."

"Hơn nữa so với họ, Nemesis trông khá là “ngầu lòi” dù mới ở Hình thái thứ nhất nhỉ."

"Ngầu...!?"

Ừ, là ở chế độ đại kiếm ấy. Đang đi thì tôi lại thấy bóng dáng người chơi đang chiến đấu với quái vật. Khác với nãy giờ, ở đó có hai bóng người. Một người mặc bộ trang bị khởi đầu, trông trẻ hơn tôi một chút, tầm học sinh trung học. Dù lấm lem bùn đất và máu từ trận chiến, nhưng đó là một thiếu niên mỹ nam có thể dùng cả hai từ 'đẹp trai' và 'xinh xắn' để mô tả. Bộ trang bị khởi đầu của cậu ấy giống bộ tôi chọn, nhưng thay vì áo khoác jacket thì cậu ấy mặc áo choàng dài.

Xét về ngoại hình, người còn lại cũng rất đặc trưng. Đó là một thiếu nữ xinh đẹp trông như tiểu ác ma với cái đuôi và đôi cánh dơi.

"Haaa!"

"Êí!"

Cả hai đang chiến đấu hết mình, nhưng vì bị bao vây bởi bốn con 【Little Goblin】 nên tình thế có vẻ hơi bất lợi. Tôi muốn giúp một tay, nhưng nhảy bổ vào thì hơi bất lịch sự.

"《First Heal》"

Tôi thi triển ma pháp hồi phục vừa học được để hồi HP cho hai người họ, cũng là để test chiêu. Đây gọi là kiểu “hồi máu dạo”. Vì không cùng tổ đội nên không xem được trạng thái, nhưng vết thương của họ rõ ràng đã biến mất.

"A! Cảm ơn anh đã cứu giúp!"

"Cảm ơn nha~!"

Hai người họ lấy lại tư thế và tiếp tục chiến đấu.

Khoảng năm phút sau, họ đã tiêu diệt hết lũ 【Little Goblin】.

"Vất vả rồi. 《First Heal》."

Tôi dùng ma pháp hồi phục một lần nữa cho hai người đã kết thúc trận chiến.

"Cảm ơn anh đã hồi máu! May quá đi mất."

"Cảm ơn nhé~"

"Tôi cũng chỉ muốn dùng thử ma pháp hồi phục thôi nên đừng bận tâm."

Thực sự thì khi được cảm ơn tôi lại thấy hơi ngượng.

"Từ hôm qua đến giờ anh toàn được cảm ơn suốt thôi nhỉ, thôi nào."

Bất thình lình, sức nặng của Nemesis trên tay phải biến mất. Cùng lúc đó, Nemesis ở dạng người đã đứng cạnh tôi.

"Ê, ê!?"

"Ơ? Cô là..."

Hai người kia có vẻ ngạc nhiên, nhưng Nemesis không quan tâm, cô nàng cứ nhìn chằm chằm vào cô bé tiểu ác ma.

"Hừm hừm, không phải đồng loại, mà là Gardner à. Nhưng một Gardner giống người đến mức này thì cũng hiếm đấy."

"Này Nemesis, đừng nhìn chằm chằm người ta thế chứ. Thất lễ lắm."

"Xin lỗi, xin lỗi. Tại ta hơi tò mò một chút thôi."

Tò mò chuyện gì thì tôi cũng hiểu mà.

"Xin lỗi vì <Embryo> nhà tôi đã thất lễ nhé."

"Đừng bận tâm ạ. Mà công nhận, cũng có <Embryo> biết biến hình nữa nhỉ!"

"Uhm, ta là <Embryo> TYPE: Maiden with Arms, Nemesis!"

Nemesis dõng dạc xưng tên với khí thế như có hiệu ứng âm thanh đi kèm. Tôi thấy xấu hổ thay.

"À, giới thiệu muộn, tôi là Ray Starling. Mới bắt đầu chơi <Infinite Dendrogram> từ hôm qua."

"A, em là Rook. Em cũng mới bắt đầu từ hôm qua thôi."

"Babi là Babylon! Là <Embryo> TYPE Gardner!"

Rook và Babylon sao.

"Nhưng Gardner nhớ không nhầm thì phải là dạng quái vật chứ..."

Babylon, ngoại trừ cái đuôi và đôi cánh, thì giống hệt con người. Mà cái đuôi và cánh đó thì lúc tạo hình nhân vật cũng thêm vào được, nên coi như không có khác biệt gì. Nếu hỏi nhìn cô bé giống quái vật hay con người hơn, chắc chắn ai cũng sẽ trả lời là con người.

"Vì Babi là Succubus mà! Vừa gợi cảm, vừa đáng yêu, vừa khiến người ta mê mẩn luôn!"

Succubus. Dâm ma á?

"Kìa Babi, đã bảo đừng có nói oang oang trước mặt người khác như thế mà...!"

"Ơ, nhưng Babi là <Embryo> tự hào vì mình là Succubus nên Babi không thấy xấu hổ đâu?"

"Nhưng anh thấy xấu hổ đấy!"

"... Rook, anh thấy xấu hổ vì Babi sao?"

Babi làm bộ mặt rưng rưng. Nhìn từ góc độ người ngoài, cái ánh mắt ngước lên đầy lệ kia đúng là gian xảo thật. Rook lập tức bối rối cuống cuồng.

"À thì, không phải anh thấy xấu hổ vì Babi, mà là nếu bị người ta soi mói tâm hồn gốc của anh thì anh sẽ thấy xấu hổ..."

Không hiểu sao, tôi thấy có chút Deja vu. Và tôi có cảm giác mình sẽ hợp cạ với Rook.

"Này này, đừng có làm Master của mình khó xử quá chứ Babi."

"Cô không có quyền nói câu đó đâu."

Vì nhóm Rook cũng định kết thúc buổi săn tại đó, nên chúng tôi cùng nhau quay về vương đô. Sau đó, nhân tiện tôi mời cả Rook và Babi tham gia luôn 'giờ đồ ngọt'. Ở đó...

"Đã đến mùa đào ngon rồi nhỉ."

Dù là lần đầu tiên trong đời được ăn bánh Tart đào, Nemesis vẫn nói như đúng rồi và cấp tốc chén sạch đến đĩa thứ mười bảy.

"Đồ ngọt thì đúng là phải ăn kèm với cái này mới chuẩn~"

Và hình ảnh Babi đang rưới "tương ớt" lên ly kem dâu Strawberry Parfait.

"... Không, tương ớt thì không ổn đâu."

"Em cũng nghĩ vậy... Nhưng tốc độ ăn của chị Nemesis cũng, à thì..."

"Ừ, tôi hiểu mà..."

Nhưng thật kỳ lạ. Cả Nemesis lẫn Babi đều mới 'sinh ra' được một ngày, vậy mà họ đã có kiến thức vững chắc đến mức để tâm đến mùa vụ hay gia vị yêu thích. Hôm qua Nemesis có nói dù là dạng người nhưng không phải con người, nhưng dù vậy thì...

"Nói thật thì, chúng ta - những <Embryo> - đã được sử dụng ký ức của <Master> trước khi ra đời rồi. Kiến thức về thế giới này lấy từ hệ thống, còn sự đời thì lấy từ <Master>."

À, hèn chi cô nàng biết cả mùa đào chín.

"Nghĩa là, <Embryo> biết mọi thứ về <Master> đấy nhé."

"Vậy mẫu người lý tưởng của tôi là gì?"

"CHÍNH LÀ TA!!!!"

"Sai bét."

"Sao thế được!!!???"

Mà, chắc là lấy được những kiến thức thường thức chứ không phải tất cả mọi thứ đâu.

"Dù vậy, tại sao Babi lại có cách ăn báng bổ như thế kia..."

"Chẳng phải vì báng bổ nên cái tên mới là Babylon sao?"

Đại dâm phụ Babylon. Một người phụ nữ xuất hiện trong sách Khải Huyền, cưỡi trên con thú bảy đầu, gieo rắc sự đồi bại và ô uế, được coi là từ thù của những kẻ tử vì đạo. Không biết Babi này có giống với cái tên đó không, nhưng Nemesis nhà tôi cũng trùng tên với nữ thần báo thù hay thiên phạt trong thần thoại Hy Lạp, và kỹ năng thì toàn là phản đòn (counter). Quả nhiên tên của <Embryo> có lẽ thể hiện năng lực của chúng.

"Nhân tiện, Babi này, ta hỏi cô với tư cách là một Dâm ma, có những chiêu 'quyến rũ gợi cảm' nào khiến cánh đồng ang không cưỡng lại được không?"

Này, cái đồ đen thùi lùi kia đang hỏi gì thế hả????

"Nhiều lắm luôn nha~"

Nhiều lắm cơ à. À, Rook bên cạnh đang sặc kìa.......

"Hô hô, mong cô chỉ giáo cho."

"Để xem nào, đấm bóp vai này~, dẫm lưng này~, và tuyệt chiêu lợi hại nhất là combo gối đầu lên đùi và ngoáy tai! Gợi cảm quá đúng không!"

""... Hả?""

Gợi cảm? Chẳng phải đó chỉ là phạm trù mát-xa thông thường thôi sao? Hoàn toàn không có ý nghĩa đen tối nào cả.

"Không phải mấy cái đó, mà là cái gì đó mang tính 'đại dâm phụ' hơn cơ."

"Là như nào?"

"K-Không, cô hỏi ta thì ta cũng..."

Đã lúng túng khi bị hỏi ngược lại thì đừng có hỏi chứ đồ đen xì kia.

"À thì, vì em vẫn là trẻ vị thành niên nên có vẻ Babi cũng điều chỉnh theo cho phù hợp ạ..."

Rook sau khi hồi phục từ cơn sặc đã giải thích như vậy, nghe cũng hợp lý.

"À, giới hạn độ tuổi sao."

Cũng giống như rượu bia và thuốc lá. Nếu Master là trẻ vị thành niên, thì sự gợi cảm của Dâm ma cũng chỉ dừng lại ở mức độ đáng yêu như một cô bé mát-xa cho bố mình thôi.

Sau này tôi mới biết, có một hầm ngục khó nhằn tên là <Cung điện Dâm ma>, độ khó của nó khác biệt một trời một vực tùy vào việc người chơi đã thành niên hay chưa. Nếu người lớn vào hầm ngục, các dâm ma nam thanh nữ tú sẽ tiếp cận một cách đầy quyến rũ, trong lúc người chơi còn đang bàng hoàng bối rối thì sẽ bị hút sạch HP, MP, SP cho đến chết. Còn đối với trẻ vị thành niên, chúng sẽ tấn công mà không dùng đến các chiêu bài gợi cảm.

Thật tình, <Infinite Dendrogram> đúng là khiến người ta khó lòng phân định được nó là game "trong sáng" hay "đen tối" mà...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!