Episode 1: Ordeal of Rookie (Thử thách của Tân Binh) (Vol 1)
Ngoại truyện: Đằng sau vạch xuất phát
1 Bình luận - Độ dài: 3,885 từ - Cập nhật:
□ Ngày 16 tháng 3 năm 2045
Đó là ngày đầu tiên Ray Starling đăng nhập vào <Infinite Dendrogram>.
Lúc bấy giờ, bữa tiệc chào mừng Ray do Shu tổ chức đang diễn ra vô cùng náo nhiệt.
Đáng nói là, lúc ấy có lẽ chẳng thể gọi đây là một bữa tiệc chào mừng đơn thuần được nữa. Nguyên do là Shu đã trót chuẩn bị lượng nguyên liệu quá sức khổng lồ, chỉ mấy người bọn họ thì không tài nào tiêu thụ hết được.
Vì lượng thức ăn dư thừa quá nhiều, họ quyết định thiết đãi cả những thực khách khác trong quán. Thế nên bầu không khí giờ đây mang dáng dấp của một đại yến tiệc hơn là một buổi tiệc nhỏ lẻ.
"Phù... Trưởng ban tổ chức bận tối mắt tối mũi luôn, gấu."
Rời khỏi trung tâm náo nhiệt của bữa tiệc do chính mình khởi xướng, Shu khẽ thở hắt ra, trông có đôi chút mệt mỏi.
Dù sao thì từ sáng đến giờ, anh đã phải chạy ngược chạy xuôi để thu thập đủ loại nguyên liệu
Trong Quest đi cùng Ray, anh đã phải đối đầu với hàng chục con quái vật 【Demi-Dragworm】 dưới lòng đất.
Tiếp đó lại tất bật lo toan cho bữa tiệc này. Từng việc tách riêng ra thì chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng dồn lại cùng lúc thì ít nhiều cũng vắt kiệt sức lực.
"Vất vả cho cậu quá nha~"
Ngay lúc Shu đang nghỉ ngơi, một trong những người tham gia bữa tiệc... Lei-Lei, đã đưa cho anh một ly nước.
"...Ly này không bị pha thêm thứ gì mờ ám đó chứ, gấu?"
"Ahaha~ Tặng ly nước an ủi người đang mệt nhọc thì dĩ nhiên là mình không bỏ độc vào rồi màa~"
Lei-Lei xua tay nói "Không có không có" và cười một cách rạng rỡ, nhưng Shu thừa biết.
"Mới chỉ giới hạn ở chữ 'độc' thôi... là đã thấy sặc mùi nguy hiểm rồi, gấu."
Được mệnh danh là Lei-Lei "Tửu Trì Nhục Lâm", cô nàng đồng thời là một <Siêu Cấp> của Vương quốc Altar này chính là một chuyên gia về chiến thuật sử dụng trạng thái bất thường.
Dù không bỏ độc, khả năng cao là cô ta đã pha trộn các loại hóa chất khác vào đó.
Shu biết rằng, loại thuốc mà cô tạo ra bằng Job phụ [Dược Sư Bậc Cao] vốn chỉ là sản phẩm ở mức High-rank Job có thể làm ra, nhưng một khi đã qua tay cô sử dụng, nó còn nguy hiểm hơn xa các loại thuốc của Superior Job.
Anh thậm chí còn cho rằng <Embryo> của Lei-Lei đáng sợ hơn cả Nu của [Vua Tội Phạm] Sechs, kẻ bất tử sở hữu năng lực biến hình.
Đồ uống do chính tay cô đưa lại càng nguy hiểm hơn.
Thực tế thì ngay lúc này đây, một vài vị khách đang vui vẻ tham gia bữa tiệc dự kiến sẽ phải trải qua địa ngục sau vài giờ nữa bởi thứ đồ uống bị Lei-Lei gài trạng thái bất thường vào. Em trai của Shu là Ray cũng nằm trong số đó.
Tuy nhiên, đó không phải là do ác ý. Cô chỉ đang dùng chính cơ thể họ để dạy cho một bài học về một trong những cái bẫy rất thường thấy ở <Infinite Dendrogram> này, dĩ nhiên là trong phạm vi không dẫn đến Death penalty. Nói cách khác, đó chính là sự dịu dàng theo cách riêng của cô nàng.
"Hôm nay thật bất ngờ khi có bạn Lei-Lei ở đây đó, gấu."
"Mình vừa đăng nhập một chút thì đã nghe tin đồn 'Có một con gấu đang càn quét mua sạch nguyên liệu cao cấp trong thành phố~' đó nha. Thế là mình đoán ngay nếu là nấu ăn thì chắc chắn ở chỗ của Darshan nên đã đến hỏi thăm, nghe anh ấy nói là cậu định tổ chức tiệc chào mừng em trai đóo~. Nên mình thu xếp chút thời gian đến xem sao đó nha~"
"Rò rỉ thông tin khách hàng rồi, gấu. Là một quán ăn thì không được phép làm vậy đâu, gấu."
"Cậu cũng có giấu giếm gì đâu chứ hảa~"
Lei-Lei cười khúc khích rồi hướng ánh mắt về một hướng nào đó.
Nơi ánh mắt Lei-Lei chạm đến là hình ảnh Ray đang thi uống nước ép trái cây (hàng do cô Lei-Lei cất công pha chế) với Nemesis.
"Cậu bé đó là cậu em trai mà Shu đã nhắc đến đó hả~"
Shu vừa nhìn bộ dạng của Ray và Nemesis vừa đinh ninh "Kiểu gì lát nữa trạng thái bất thường của hai đứa đó cũng tồi tệ lắm cho xem", rồi gật đầu với lời của Lei-Lei.
"Ừ. Tên nhân vật là Ray Starling đó gấu."
"Vậy sao~. Tên giống mình ghê nha~"
"Cả hai đều lấy tên thật chế lại nên bị trùng cũng phải thôi, gấu."
"Cũng đúng ha~"
Lei-Lei gật gù.
"Bộ thiết bị mà mình đang dùng đáng lẽ ra là của cậu bé đó dùng mà ha~"
"Chà, chuẩn đấy."
Nghe Lei-Lei nói, Shu lại gật đầu xác nhận.
◇◇◇
Đó là vào ngày phát hành <Infinite Dendrogram>.
Shu ―― Mukudori Shuichi là một trong số ít những người đã tức tốc chạy đi mua ngay từ khi có thông báo đầu tiên.
Dù có xảy ra chút vấn đề với AI quản lý số 2 Humpty phụ trách phần Hướng dẫn trong giai đoạn tạo nhân vật, nhưng ngay sau khi đăng nhập, Shu đã biết <Infinite Dendrogram> là "hàng thật".
Ngay sau khi trực tiếp trải nghiệm <Infinite Dendrogram>, người đầu tiên mà Shuichi muốn rủ rê chơi cùng nhất không ai khác chính là em trai mình, Ray ―― Mukudori Reiji.
Sau khi Shuichi xử lý xong sự cố phát sinh ở khâu tạo nhân vật ―― mua một bộ đồ thú làm biện pháp khắc phục tạm thời cho việc lỡ tạo Avatar bằng khuôn mặt thật ―― anh đã Log out và quay lại cửa hàng.
Mục đích là để tậu thêm bộ thiết bị thứ hai tặng cho Ray trước khi thông tin lan truyền và cháy hàng.
May mắn thay, Shuichi đã đến kịp lúc và mua được.
Thế nhưng...,
"Tuần trước em vừa bắt đầu cai mọi hình thức giải trí để tập trung ôn thi đại học rồi, không chơi game được đâu."
"...À."
Em trai cậu khi đó đang học năm hai trung học phổ thông, mới vừa bước vào giai đoạn nhạy cảm của kỳ thi đại học. Và đối với sĩ tử thì game MMO chính là kẻ thù không đội trời chung chứ chẳng đùa.
Shuichi nghĩ, giờ mà cố tình lôi kéo thì chẳng khác nào phá hỏng kỳ thi đại học của em trai mình.
...Mặc dù sau đó thỉnh thoảng anh vẫn buông lời cám dỗ kiểu "Trò này hay lắm đó~", "Hay là em thử chơi đi~".
Dù sao đi nữa, trên tay Shu đang bị dư ra một bộ thiết bị.
Ngoài ra, chỉ một thời gian ngắn sau khi anh mua, thông tin <Infinite Dendrogram> là một game VRMMO Full-Dive "hàng thật" đã bùng nổ, phần cứng bốc hơi khỏi các cửa hàng với tốc độ chóng mặt.
Hàng cũng được đưa lên các trang đấu giá, nhưng giá cả thì tăng phi mã một cách dị thường. Mức giá đội lên mức premium cao đến nỗi những kẻ lỡ đặt giá mua đứt gấp đôi giá gốc cũng phải khóc ròng vì bán hớ.
Chắc chắn nếu bán ngay lúc này, hoặc đợi thêm chút nữa, anh có thể thu về gấp vài lần giá mua.
Nhưng Shuichi vốn chẳng thiếu thốn tiền bạc gì, nên cũng không có lý do gì phải vội bán. Thế nhưng, nếu cứ để đó "ngâm giấm" tận một năm rưỡi cho đến khi Reiji thi xong thì trong lòng anh cũng thấy cấn cấn. Nó sẽ bị bám bụi, và việc tặng một hộp game đã phai màu sau ngần ấy thời gian cũng chẳng hay ho gì.
Hơn nữa, trong phần hướng dẫn anh cũng đã nghe rằng "Dù mua nhiều bộ thiết bị thì Avatar vẫn dùng chung", nên trừ phi cái đang dùng bị hỏng, bộ thứ hai này đối với Shuichi hoàn toàn là đồ thừa thãi.
Shuichi ôm khư khư cái máy trong túi ni lông của cửa hàng bán lẻ, vừa ngắm bồ câu trên ghế đá công viên vừa suy tư "Nên làm gì với nó đây ta".
Shuichi có khuôn mặt ưa nhìn, thân hình cao lớn và săn chắc nên chỉ cần ngồi yên trên ghế đá thôi cũng đủ thu hút ánh nhìn. Có điều, vì anh đặt cái máy nằm trong túi ni lông ngay bên cạnh nên phá hỏng hết cả bầu không khí.
Chán ngấy việc suy nghĩ và ngắm bồ câu, anh buông tiếng thở dài rồi đứng dậy khỏi ghế: "Thôi cứ về nhà rồi đăng nhập lại xem sao. Mua bộ đồ thú xong nhẵn túi rồi, chẳng biết làm cách nào để vực dậy nữa đây."
"Haa."
"Phù..."
Đúng lúc đó, một tiếng thở dài khác lọt vào tai anh. Đó là tiếng của một người phụ nữ ngồi ở chiếc ghế đá bên cạnh.
Mái tóc vàng óng với những nét đặc trưng của vùng Bắc Âu... một người phụ nữ trông rất quen. Cô ấy có vẻ như đang cực kỳ thất vọng về chuyện gì đó. Chẳng hiểu sao Shuichi lại để tâm đến cô, anh liền lên tiếng bắt chuyện.
"Cô có chuyện gì sao?"
May mắn là Shuichi có thể giao tiếp tiếng Anh trôi chảy. Anh từng ra nước ngoài làm trợ lý cho giáo sư hướng dẫn thời đại học, và cũng cần tiếng Anh để đọc các bài luận văn bằng tiếng Anh hoặc tiếng Đức nên anh vẫn nhớ rõ. Tiện thể, anh cũng có hứng thú với các ngôn ngữ ít phổ biến như tiếng Ả Rập, đủ để tự giải được các trò chơi ô chữ.
Tuy nhiên, người phụ nữ được bắt chuyện bằng tiếng Anh lại tỏ ra hơi ngạc nhiên một chút, rồi hỏi lại bằng một ngôn ngữ không phải tiếng Anh:
"Ơ, dạ... anh là ai?".
Nếu trí nhớ của Shuichi không lầm, đó là tiếng Bokmål, ngôn ngữ viết của Na Uy. Cũng may là anh biết một chút ngôn ngữ này, nên Shuichi nhanh chóng chuyển đổi ngôn ngữ và đáp lời.
"Xin lỗi. Trông cô, có vẻ, buồn. Tôi, thấy, lo. Có việc gì, tôi, giúp được, không?"
Dù phát âm và ngữ pháp có đôi chỗ còn chắp vá, nhưng anh đã thành công giao tiếp bằng tiếng Na Uy. Người phụ nữ có vẻ ngạc nhiên tột độ khi nghe thấy tiếng mẹ đẻ của mình ngay giữa lòng Nhật Bản. Nhưng nói đúng hơn thì cô ấy ngạc nhiên trước khuôn mặt của Shuichi, dù vào thời điểm đó anh không hề nhận ra điều này.
Người phụ nữ ngẫm nghĩ một chốc, rồi bập bẹ kể lại sự tình. Chuyện là, cô đã hoàn thành công việc ở Tokyo vào ngày hôm qua và dự định từ hôm nay sẽ dành một khoảng thời gian nghỉ dưỡng ở Hawaii. Nhưng xui xẻo thay, một trong những hòn đảo ở đó lại xuất hiện dấu hiệu của hoạt động núi lửa, khiến các chuyến bay bị đình chỉ.
"Khó khăn lắm tôi mới xin được kỳ nghỉ dài ngày, tôi đã rất mong chờ chuyến đi này."
"Vậy thì, xin chia buồn, cùng cô."
"Giá mà tôi có nhiều thời gian hơn, có thể dễ dàng đi đến nhiều nơi thì tốt biết mấy. Shu đã giải nghệ rồi nên chắc có nhiều thời gian rảnh nhỉ?"
"...À vâng, cũng tàm tạm."
"Thích thật đấy... Tôi rất yêu công việc của mình, đó là thiên chức của tôi, nhưng đôi khi tôi cũng thèm khát chút thời gian rảnh rỗi."
Cô thở dài, giống như đang tâm sự chuyện đời hơn là than vãn. Chỉ là, điều khiến Shuichi bận tâm không phải là nội dung câu chuyện... mà là việc người phụ nữ này đang nói chuyện như thể cô là người quen của Shuichi từ trước.
Dù thế nào đi nữa thì người ta cũng không thể dốc bầu tâm sự một cách trơn tru như vậy với một người mới gặp lần đầu được. Hơn nữa, cô ấy còn gọi anh bằng cái tên "Shu". Shuichi đã lờ mờ đoán ra cô ấy là người quen dù anh không thể nhớ ra nổi mặt, nhưng…
(Mình đã gặp cô ấy ở đâu nhỉ?)
Phía Shuichi cũng thấy khuôn mặt cô ấy quen quen.
Thế nhưng, Shuichi – người từ nhỏ đã trải qua đủ mọi tầng lớp công việc từ diễn viên nhí, ca sĩ, học sinh, võ sĩ, sinh viên đại học, trợ lý, nhà đầu tư tài sản, cho đến kẻ thất nghiệp – có một vòng tròn quan hệ xã hội rộng đến mức bất thường, số lượng người quen khổng lồ đến mức anh không thể lập tức nhớ ra người phụ nữ này.
(Nói đến giải nghệ thì chắc là giới giải trí rồi. Không, cũng có thể là liên quan đến võ thuật. ...Mà tốt nghiệp xong bỏ việc trợ lý nghiên cứu thì xét ở một khía cạnh nào đó cũng tính là giải nghệ nhỉ?)
Dù sao đi nữa, chắc chắn cô ấy là người quen của Shuichi. Người ta đã trút bầu tâm sự với mình như thế, mà nghe xong chỉ quay đi nói "Vâng chào cô nhé" thì cũng kỳ. Đột nhiên nảy ra một ý, anh nhìn sang bên cạnh mình.
Ở đó có bộ thiết bị của <Infinite Dendrogram> nằm gọn trong chiếc túi ni lông.
"…………"
Shu suy nghĩ một lúc, rồi đưa nó cho cô.
"Cái này, tặng cô."
"Đây là?"
"Game. Nhưng, là một game, rất chân thực. Có thể, thay thế, cho chuyến đi, cũng nên."
Đó là một ý nghĩ chợt lóe lên.
Anh nghĩ thà tặng nó cho người có thể sử dụng một cách ý nghĩa còn hơn là mang về để nó bám bụi ở nhà.
"Có được không?"
Cô có chút ngần ngại, nhưng Shuichi gật đầu quả quyết.
"Ừm, dư ra, thì thà để nó, đến tay người cần, vẫn tốt hơn."
"Vậy sao... Cảm ơn anh. Anh vẫn chẳng bận tâm gì đến đồ đạc của mình, đúng là không hề thay đổi."
Cô nhận lấy chiếc máy, mỉm cười biểu lộ lòng biết ơn.
"Có thể sẽ không thay thế được chuyến đi, nhưng mà."
Cô lấy ra một đĩa CD từ trong túi xách, dùng bút ký nhanh thứ gì đó lên trên.
Rồi cô đưa nó cho Shu.
"Đây là CD bài hát mới của tôi. Nếu anh thích thì hãy nghe thử nhé."
"?"
"Fufu, chắc giờ anh đã rời xa âm nhạc rồi nhỉ?"
Cô cười khúc khích, rồi đứng dậy khỏi ghế đá.
"Cảm ơn anh. Lâu lắm rồi mới được nói chuyện, tôi vui lắm... Hẹn gặp lại nhé."
Nói rồi, cô vẫy tay và cất bước ra khỏi công viên.
Nhìn bóng lưng cô rời đi, Shuichi cảm thấy đôi vai mình như nhẹ bẫng. Một phần là do không còn phải vác theo cái máy nặng nề nữa, nhưng mặt khác, anh cũng có cảm giác "Quyết định của mình không sai".
Bất chợt, anh cúi xuống nhìn chiếc đĩa CD mà cô vừa đưa. Trên đó có viết một thứ giống như địa chỉ email và tên... chữ ký của cô. Đúng vậy, chữ ký được viết như thế này.
Rachel Raymuse.
"...À, thời còn lăn lộn trong giới giải trí."
Nhờ cái tên đó, Shuichi cuối cùng cũng nhớ ra.
Khi Shuichi vẫn còn là một diễn viên nhí kiêm ca sĩ, từng có một dự án mang tên "Tạo một nhóm nhạc từ các ca sĩ nhí trên toàn thế giới". Shuichi cũng tham gia vào đó, và cô ấy... cô bé nhỏ tuổi hơn tên Rachel cũng đồng hành cùng anh trong một thời gian ngắn.
Mặc dù dự án đó đã nhanh chóng chết yểu do khó khăn trong việc quản lý lịch trình. Tuy nhiên, nếu cố lục lọi lại ký ức, anh vẫn có thể nhớ rõ khoảnh khắc được hát cùng những thành viên khác, trong đó có cả cô. Anh cũng nhớ cả những kỷ niệm bị bọn trẻ nghịch ngợm ép uống những ly nước trái cây pha cả đống đường tại các bữa tiệc.
Nhưng với một người như vậy, việc Shuichi thấy quen mặt nhưng không thể nhớ ra cho đến khi biết tên cũng là lẽ đương nhiên. Bởi vì anh chỉ gặp cô khi anh hãy còn là học sinh tiểu học. Sự trưởng thành phổng phao của cô hiện tại và hình ảnh cô bé trong quá khứ, dù có điểm tương đồng nhưng ấn tượng lại không thể kết nối trực tiếp với nhau được.
Thế nhưng…
"...Rachel lại nhận ra mình ngay, hay thật đấy.".
"So với hồi bé, bây giờ mình vừa cao nhòng vừa cơ bắp cuồn cuộn, chắc chẳng còn nét nào sót lại đâu nhỉ," Shuichi nghiêng đầu thắc mắc.
◇◇◇
Sau đó, hai người vẫn duy trì liên lạc qua email, hoặc cùng nhau nhận Quest trong <Infinite Dendrogram>.
Sau này, khi anh hỏi "Sao lúc đó cậu lại nhận ra mình?", cô trả lời "Tầm mười năm trước cậu cũng nổi tiếng trong giới võ thuật mà? Từ Shu hồi bé với Shu bây giờ thì mình chịu không liên kết được, nhưng so với Shu thời thi đấu võ thuật đó thì cậu hầu như chẳng thay đổi gì cả", nghe vậy anh mới gật gù "Ra là thế".
"Nhân tiện, dạo này công việc thế nào rồi?"
"Tour diễn thế giới cũng tạm ổn định rồi nên ngoài đời mình được nghỉ tầm hai ngày, nhưng sau đó thì công việc vẫn bận rộn đều đều nha~"
"Thế à~. Ca sĩ đương thời vất vả thật đấy, gấu."
"Đúng rồi, lúc nãy mình mới nhận được liên lạc, món sơn hào hải vị mà mình muốn ăn từ lâu đã cập bến cảng phía Tây rồi đó nha~. Trong kỳ nghỉ này thương nhân giao dịch sẽ vận chuyển đến tận đây, mình đang rất mong chờ được thưởng thức nó đây nè~"
"Bạn Lei-Lei vẫn có tâm hồn ăn uống như ngày nào, gấu."
Vừa nhìn Lei-Lei một tay cầm đồ uống, tay kia nhón món Canapé, Shu vừa lên tiếng với vẻ thán phục.
Nói thêm một chút, tại sao Shu lại gọi Rachel – người quen cũ và nhỏ tuổi hơn mình – là " bạn Lei-Lei", thêm chữ "bạn" vào, thực ra chính Shu cũng không hiểu nổi.
Chỉ là một cách vô thức, khi nói chuyện anh tự nhiên lại thêm "bạn" vào thôi.
"Ẩm thực cũng là một thú vui của du lịch mà nha~"
Tuy nhiên, số phận của món sơn hào hải vị đó là sẽ bị băng <Goblin Street> cướp mất do lệnh phong tỏa vương đô ngay sau đó, và trở thành mồi nhắm rượu của bọn chúng.
Và đó cũng chính là khởi nguồn đầu tiên dẫn đến sự diệt vong của <Goblin Street>.
"Nhưng mà tháng sau có vẻ mình lại phải bắt đầu tour diễn nữa rồi, nên có thể mình sẽ không tham gia được vào cuộc chiến này đâuu~~"
Rachel Raymuse, khác với một Mukudori Shuichi đã giải nghệ, hiện tại vẫn đang hoạt động năng nổ với tư cách ca sĩ.
Hơn nữa, cô còn là một nữ ca sĩ nhạc Rock solo đẳng cấp quốc tế, sở hữu những bản hit đạt kỷ lục Triple Million.
Với một người bận rộn tột độ như cô, <Infinite Dendrogram> – nơi cô có thể tận dụng những khoảng thời gian ngắn ngủi một cách hiệu quả và chiêm ngưỡng những cảnh sắc không thể thấy trong cuộc sống thường nhật – quả thực mang ý nghĩa rất lớn.
Hơn nữa, đây vừa là nơi để xả hơi, vừa là một môi trường tuyệt vời để khơi nguồn cảm hứng cho những ca khúc mới. Kể từ khi bắt đầu chơi <Infinite Dendrogram>, các ca khúc của cô ngày càng được giới chuyên môn đánh giá cao.
Dù sao đi nữa, đối với một người có thời gian chơi thực tế hoàn toàn ít ỏi như cô, việc đạt đến đẳng cấp <Siêu Cấp> quả là một điều đáng kinh ngạc.
Mà, xét theo góc độ của Shu thì những câu hỏi kiểu như "Tại sao vào Dendro cô lại nói chuyện kiểu kỳ cục thế" hay "Tại sao <Embryo> của cô lại nguy hiểm đến vậy" còn lớn hơn nhiều... nhưng ai cũng tự hiểu rằng về hai điểm đó, bản thân anh hoàn toàn chẳng có tư cách gì để phán xét người khác cả.
"Cùng lắm thì trong cuộc chiến lần này, Gấu sẽ dốc sức ra solo tả xung hữu đột vậy, gấu! Bạn Lei-Lei cứ tập trung hoàn thành tốt công việc nhé, gấu!!"
"Ồ~, nghe yên tâm ghê nè~. Nhưng mà mình cũng sẽ làm những gì mình có thể nha~"
Hai người chơi thuộc hàng Top Bảng xếp hạng cùng nở một nụ cười đầy tự tin với nhau.
"Vậy ta ùng cố gắng nhé. Mà, biết đâu..."
Shu hướng ánh mắt về phía em trai mình... về phía Ray Starling, Avatar của em trai anh.
"Tâm bão của những biến cố sắp tới... có thể không phải là chúng ta đâu."
Đó không phải là lời thiên vị trên tư cách một người anh trai, mà là nhận xét thuần túy dưới góc độ của một người chơi.
Vừa mường tượng lại những gì Ray đã làm được hôm nay, và những gì cậu sẽ làm được trong tương lai... Shu đã đưa ra lời đánh giá như thế.
Lei-Lei mỉm cười nhìn dáng vẻ đó của Shu. Rồi như sực nhớ ra điều gì đó, cô nói:
"A, cậu uống nhanh đi kẻo đồ nguội mất đó nha~"
"Rồi rồi. ...Ngọt quá!!!"
Ngay sau khi lỡ dại nghe lời mời mọc của Lei-Lei mà uống cạn ly nước. Lượng đường khổng lồ được bỏ vào thức uống khiến Shu phải ôm chặt miệng, còn Lei-Lei nhìn thấy cảnh đó thì cười khúc khích.
Vừa hoài niệm quá khứ với ý nghĩ "Cái tật thích bày trò trêu chọc đúng là chẳng thay đổi chút nào", Shu vừa ôm lồng ngực nóng ran, cứ thế mặc nguyên bộ đồ gấu lăn lộn khóc la đi tìm nước.
Cảnh tượng đó trông như một trò mua vui của bữa tiệc, khiến bầu không khí lại thêm phần sôi động.
Cứ thế, đêm tiệc do Shu dày công chuẩn bị dần trôi về khuya trong tiếng cười nói vui vẻ.
1 Bình luận