Episode 1: Ordeal of Rookie (Thử thách của Tân Binh) (Vol 1)

Chương 12: Tiệc trà của Mèo

Chương 12: Tiệc trà của Mèo

□ <Rừng Noz> - [Thánh Kỵ Sĩ] Ray Starling

Sau khi mua thông tin từ Marie, tôi hẹn gặp lại Rook sau và cùng Nemesis đi đến <Rừng Noz>... hay đúng hơn là nơi "từng là" <Rừng Noz>, chỉ có hai người chúng tôi.

"Uwa, cái này là..."

Vừa bước qua cổng thành phía Bắc, đập vào mắt tôi là một vùng đất hoang tàn. Chẳng còn gì ngoài đất đá trơ trọi. Khu rừng vốn dĩ phải ở đó đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại những thân cây cháy đen nằm ngổn ngang. Thật đáng kinh ngạc khi một người chơi duy nhất có thể làm biến đổi bản đồ đến mức này. Thêm vào đó là những vết đạn, dấu vết nổ tung và mùi thuốc súng vẫn còn vương vấn. Không rõ <Embryo> của [Vua Phá Hoại] có thực sự là chiến hạm hay không, nhưng chắc chắn hắn sử dụng vũ khí hạng nặng giống anh tôi... hoặc là loại <Embryo> dạng vũ khí. Tuy nhiên, trong khi ba người kia xác định rõ mục tiêu PK để tấn công, thì [Vua Phá Hoại] dường như đã hủy diệt cả bản đồ. Đúng là xứng danh [Vua Phá Hoại], nhưng phiền phức cũng không vừa. <Rừng Noz> trở nên thế này thì không còn chức năng bãi săn nữa, cũng chẳng thể gọi là rừng. Phải chăng nếu <Infinite Dendrogram> là game mô phỏng xây dựng thành phố thì chắc việc kiến thiết lại mới thấy đáng. Chứ mặt đấy ở đây đất lồi lõm quá mức do tác động của đạn pháo, muốn san phẳng lại chắc phải cần cả xe ủi đất. Mà thôi, <Infinite Dendrogram> được phân loại là RPG nên chuyện đó là vô nghĩa. Hỡi [Vua Phá Hoại] mà tôi chưa biết mặt biết tên, dù là để tiêu diệt PK thì thế này cũng hơi quá đáng rồi đấy. Việc này chẳng khác nào chặt cả cánh tay chỉ vì một ngón tay bị bệnh cả.

"...Nghĩ thế nào thì chuyện này cũng ảnh hưởng xấu đến tương lai nhỉ."

"Đúng vậy. Thiệt hại về bản đồ là một chuyện, nhưng thảm trạng này nghe đâu lại làm trầm trọng thêm tình trạng chảy máu nhân lực.

Đây không phải chuyện của <Master> mà là chuyện của Tian. Vụ pháo kích hôm qua đã khiến cả Vương đô khiếp sợ. Tưởng quân Dryfe tập kích bất ngờ, kỵ sĩ đoàn cũng đã xuất quân từ cổng Bắc. Nhưng khi họ đến nơi thì pháo kích đã dứt, chỉ còn lại <Rừng Noz> đang bốc cháy. Lạ thay là ngọn lửa không có dấu hiệu lan đến Vương đô, nhưng cũng không thể bỏ mặc. Kỵ sĩ đoàn phải mất cả đêm để dập lửa, sau đó lại bận rộn xử lý hậu quả nên hiện tại có vẻ đang kiệt sức. Nhân tiện, thông tin này tôi nghe được từ Liliana. Lúc nãy tình cờ gặp trên đường, cô ấy cũng có quầng thâm dưới mắt. Còn than vãn với tôi:

"Anh Ray đã thành [Thánh Kỵ Sĩ] rồi thì giúp một tay đi chứ...".

"Dù lúc pháo kích chúng ta đang ở dưới lòng đất, nhưng cũng lạ là không nhận ra nhỉ."

"Lúc đó ta còn đang hoảng loạn vì lũ Zombie nên tâm trí đâu mà để ý. Còn anh thì mệt mỏi quá nên cảm giác cũng cùn đi rồi."

Và rồi, việc <Rừng Noz> quen thuộc với cư dân Vương đô bị thiêu rụi chỉ sau một đêm là quá đủ để gây hỗn loạn cho người dân vốn đang trong tình trạng căng thẳng. Sáng hôm sau, tức là hôm nay, làn sóng rời bỏ Vương đô đang tăng tốc. Động thái đột ngột này một phần cũng do PK ở các phương đã bị quét sạch. Mục tiêu chính của PK là <Master>, nhưng tùy đối tượng mà Tian cũng có nguy cơ bị tấn công, khiến giao thông bị đình trệ. Đến hôm nay khi đường xá bất ngờ được khai thông, dòng người ồ ạt di chuyển là điều dễ hiểu. Có vẻ PK cũng là đối tượng đáng sợ đối với Tian.

Nghĩ kỹ thì, trong mắt Tian, không có sự phân biệt giữa <Master> và Tian. Dù <Master> có <Embryo> và bất tử, nhưng về cơ bản họ vẫn là những con người sống động "giống như mình". Tức là trong mắt Tian, PK chẳng khác nào những kẻ giết người hàng loạt. Đặc biệt là những kẻ không tha cả Tian.

"Nhưng mà, thế này thì việc giải quyết vấn đề PK cũng lợi bất cập hại nhỉ."

"Mất toi nguyên một bãi săn. ...Tiện thể thì trải nghiệm kinh hoàng ở <Mê Cung Bia Mộ> cũng coi như uổng phí."

Tốn bao nhiêu khoản chi phí mà rốt cuộc chỉ có lợi thế trong một đêm thôi sao. Được cái may mắn là quen biết anh Figaro.

"Cơ mà, tên đó... <Sát Thủ Siêu Cấp> đã chạy thoát khỏi đòn tấn công xóa sổ cả khu rừng."

"Nếu lời của đứa đeo kính râm đen là thật."

Kính râm đen... Hết gọi anh tôi là Gấu Huynh, Nemesis thỉnh thoảng lại có mấy cách gọi kỳ cục. Về thông tin mà Marie kể liên quan đến PK ở <Rừng Noz> —— <Sát Thủ Siêu Cấp>, nguồn tin mà <DIN> có được chính là từ bản thân cô ấy. Cô ấy nói rằng dù đến trễ nhưng vẫn tới hiện trường vụ việc hôm qua để lấy tin. Đúng lúc đó, cô ấy chứng kiến <Sát Thủ Siêu Cấp> thoát khỏi cơn bão lửa thiêu rụi cả khu rừng và chạy trốn thành công. "Không nhìn rõ hình dáng vì hắn dùng kỹ năng ngụy trang hay gì đó, nhưng dựa vào đặc điểm của <Embryo> hắn dùng thì không sai vào đâu được!", cổ khẳng định vậy.

Khi tôi hỏi thì cô ấy bảo đó là "một <Embryo> dạng súng lục bắn ra quái vật đạn". Đúng phóc. <Sát Thủ Siêu Cấp> dường như đã dùng quái vật đạn bắn liên thanh để triệt tiêu những quả pháo bay về phía mình —— trong đó có cả vài quả đạn truy mục tiêu. Và thế là <Sát Thủ Siêu Cấp> chạy trốn vào tận trong Vương đô. Dù [Vua Phá Hoại] có gây ra thảm cảnh đến mức này, nhưng cũng không thể pháo kích vào tận Vương đô nên đành để hắn chạy thoát. Nghĩ theo cách này, 'trận chiến rút lui trước đối thủ mạnh hơn'... tức là trong cùng một điều kiện chiến đấu, tôi đã thua còn hắn thì thắng. Việc [Vua Phá Hoại] không nẫng tay trên mục tiêu trả thù của tôi thì tốt đấy, nhưng cảm giác thật phức tạp.

"Thôi, chuẩn bị về thôi. Còn hẹn với Rook nữa."

"Đúng vậy... Hửm?"

Khi định quay về Vương đô, Nemesis dường như nhận ra điều gì đó và chăm chú nhìn vào một điểm trong khung cảnh.

"Sao thế?"

"Anh nghĩ cái đó là gì?"

Nemesis chỉ tay, nhưng tôi nhìn theo hướng đó chẳng thấy gì cả.

"Tôi không thấy gì cả, có gì ở đó sao?"

"Trời không nóng mà lại có hiện tượng ảo ảnh. Không, đó là... không gian bị bóp méo sao?"

Nemesis vừa nói vừa bước về phía mà cô chỉ —— rồi biến mất.

"......!!? Nemesis!"

Tôi chạy vội đến chỗ Nemesis vừa biến mất... và chui qua một "tấm rèm vô hình". Cảm giác như rèm cửa là vì dường như có thứ gì đó chắn lại nhưng lực cản rất mềm mại. Tôi đi xuyên qua nó với lực chỉ như vén rèm cửa thật và rồi...

"......!?"

Tôi bị ném vào một không gian kỳ lạ, không sáng cũng không tối, thậm chí không phân biệt được trên dưới. Trong không gian đó trôi nổi vô số cửa sổ (window) trong suốt màu xanh lam, và lẫn trong những cửa sổ đó là "hai" nhân vật quen thuộc.

"Master, đây là..."

Một người là Nemesis đang nhìn lại tôi, vẫn bình an vô sự. Người còn lại... không, "con" còn lại là...

"...Ủa? Sao người chơi lại vào đây được thế này—?"

Một con mèo đang khéo léo dùng hai tay thao tác trên các cửa sổ —— Cheshire, AI quản lý mà tôi đã gặp khi mới bắt đầu chơi <Infinite Dendrogram>, đang ở đó.

Vài phút sau khi chui qua tấm rèm vô hình và lạc vào không gian bí ẩn. Tôi và Nemesis đang ngồi trên ghế do Cheshire lấy ra, uống trà do Cheshire pha. Thấy chúng tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì, Cheshire bảo "Giải thích đứng thì mỏi chân lắm—" rồi chuẩn bị những thứ này. Không gian này vốn dĩ chẳng có gì ngoài các cửa sổ, vậy mà Cheshire thản nhiên lôi ra bàn, ghế, bộ ấm chén và bánh kẹo từ trong túi áo như không có gì. Cảnh tượng này cứ như bộ phim hoạt hình về chú mèo máy nào đó mà tôi xem từ nhỏ. Có điều Cheshire có tai. Cái túi đó chắc là Hộp vật phẩm cùng nguyên lý với cái túi xách tôi đang dùng. Loại túi áo trông gọn nhẹ và tiện lợi hơn loại túi xách.

"Loại túi áo được ưa chuộng lắm đó. Nhiều đứa trẻ bảo muốn có hộp kiểu túi áo vì ảnh hưởng của Doraemon mà—. Người lớn cũng thế—"

Quả nhiên là có để ý đến Doraemon. Mà, đó là một trong những giấc mơ của trẻ con mà lỵ. Trong số các bảo bối, tôi thì muốn cái Chong chóng tre tuy đơn giản nhưng an toàn. Anh tôi thì bảo muốn có Tủ điện thoại yêu cầu. "Dùng Tủ điện thoại yêu cầu rồi bảo 'Thế giới mà tôi có tất cả bảo bối' thì chẳng phải hốt trọn ổ sao", ổng bảo thế. Thôi quay lại chuyện chính.

"Vào vấn đề chính nhé, AI quản lý làm gì ở đây vậy?"

"Chuẩn bị sơ bộ cho việc chỉnh sửa môi trường ấy mà—. Công việc chính là của số 3 và số 5... mấy AI quản lý phụ trách quái vật và môi trường cơ—. Không gian này giống như phòng làm việc tạm thời thôii—"

Giống như dựng lán trại tại công trường xây dựng ấy hả.

"Bình thường thì ngoài bọn tôi ra không ai thấy và vào được đâu—. Nhưng <Embryo>-chan bên đó có vẻ là Maiden, nên chắc cũng có trường hợp ngoại lệ—. Ray-kun là bị <Embryo>-chan kéo theo vào đây đấyy—"

"Là Maiden thì có gì khác sao?"

"Về nhiều mặt thì gần gũi với bọn tôi hơnn—. Chức năng ■■■ vẫn còn sót lại mà—"

Hửm?

"Vừa rồi ngươi nói gì cơ?"

"A, xin lỗii—. Đó là thông tin không thể ngôn ngữ hóa ở phía bên này đượcc—. Chẳng có gì to tát đâu, quên đi nhée—"

Trả lời hay không trả lời vậy trời. Câu trả lời không rõ ràng, có lẽ đụng chạm đến nghĩa vụ bảo mật của nhà điều hành hay gì đó. Hiện giờ cũng coi như đang nhìn thấy hậu trường rồi. Còn nhiều điều muốn hỏi, nhưng tạm gác chuyện này lại đã.

"Mà này, khu vực này sẽ được sửa lại đúng không? Ta cứ tưởng sẽ ưu tiên tính chân thực mà để nguyên chứ."

Thực tế thì <Vườn Rêve cũ> bị quái vật côn trùng chiếm đóng vẫn để nguyên như vậy. Nhưng <Rừng Noz> là bãi săn cho tân thủ nên chắc là ngoại lệ... tôi nghĩ vậy nhưng Cheshire lắc đầu.

"Không sửa đâuu—. Sẽ không tái tạo trực tiếp <Rừng Noz> đã mất trong vụ việc lần này. Nhưng bọn tôi có thể bố trí các yếu tố để môi trường tương tự dễ hình thành hơnn—. Công việc của tôi là chuẩn bị cái đóo—"

Cheshire ngắt lời, nhấp một ngụm hồng trà rồi nói tiếp. Không quan trọng lắm nhưng có vẻ nó không bị lưỡi mèo (mèo sợ đồ nóng).

"Thế giới này tự do màa—. Dù là người chơi, Tiam hay quái vật, AI quản lý sẽ không đảo ngược kết quả của những hành động tự do mà họ đã thực hiện đối với thế giới này—. Dù kết quả của sự tự do có gây ra chuyện gì thì bọn tôi cũng không can thiệpp—. ...Nhưng, thi thoảng cũng có ngoại lệ. Cũng có cả AI quản lý chuyên trách hình phạt màa—"

"Hình phạt? Nếu PK cũng không bị phạt, thì phạt cái gì?"

"Hưm, chắc là khi bị quốc gia truy nãa—. Này nhé, thế giới này hầu hết các nước đều có luật pháp, nhưng người chơi dù bị bắt thì vẫn có thể thoát ra ngoài nhà lao bằng cách đăng xuất hoặc chết rồi hồi sinhh—. Cảnh sát hay kỵ sĩ đoàn bên này đâu có kỹ thuật ngăn chặn người chơi đăng xuất hay chết hồi sinh đâuu—. Vì thế nhà lao dành cho người chơi, hay còn gọi là 'Gaol – Ngục Giam', do AI quản lý phụ tráchh—. Cả việc xử lý không cho dùng điểm lưu khi bị quốc gia truy nã nữaa—"

...Ra là vậy, nếu bị bắt bao nhiêu lần mà chỉ dính án phạt tử vong chứ không có bất lợi nào khác thì chúng sẽ tái phạm tội mãi.

"Tiện thể, cái này nằm trong thiết lập của thế giới này rồii—. 'Kẻ phạm tội, bị đánh bại trong trạng thái không thể trở về điểm lưu sẽ bị chuyển tống vào Nhà ngục'—. Thế nên tốt nhất là hãy đăng ký điểm lưu ở càng nhiều nước càng tốt nhée—"

"Trước đó thì tôi sẽ không làm chuyện gì để bị truy nã đâu."

Nhưng mà "Gaol" à... Thật sự phải cẩn thận để không bị tống vào đó.

"Thế cũng tốt thôii—. Mà, dù bị truy nã nhưng nếu không bị đánh bại thì cũng không bị tống vào đó đâuu—"

...Thế thì tội phạm mạnh chẳng phải sẽ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao?

"Hừm, nếu có cả AI quản lý chuyên trách hình phạt... thì con mèo này phụ trách cái gì?"

"Tôi phụ trách tạp vụ trong số các AI quản lý thôii—"

Tạp vụ?

"AI cũng có cái hợp cái không mà—. Tôi kém khoản quản lý hệ thống lắm—. Đặc biệt là mấy cái liên quan đến môi trường thì chịu chết—"

"Việc đang làm bây giờ không phải thế à?"

"Cái này chỉ là chuẩn bị sơ bộ thôi. Chỉ là đặt các đối tượng vào thôi màa—. Chứ mô phỏng môi trường quy mô lớn thì phải kiểm soát đến cả entropy của hạt mây cơơ—"

"......"

Với khả năng tính toán của con người thì nghĩ đến thôi đã đau đầu rồi. Nhưng AI quản lý chắc làm được những việc đó. Có điều con Cheshire này có vẻ không làm được.

"Công việc tôi làm nhiều nhất chắc là hướng dẫn viên tân thủu—. Đó là việc của những AI quản lý còn dư tài nguyên tính toán màa—. Một nửa số người chơi đến đây là do tôi tiếp đón đấyy—"

Một nửa thì là con số khổng lồ đấy.

"A, nhân tiện thì ngay lúc này tôi vẫn đang làm việc hướng dẫn tân thủ đàng hoàng đấy nhée—. Kiểu như thế này nàyy—"

Nói rồi, Cheshire phân thân thành năm con. Cả năm con vừa lạch cạch thao tác cửa sổ vừa nói.

"Kiểu này nàyy—"

"Nhưng phân thân ở đây cũng vô nghĩa thôii—"

"Dù có thành năm người thì tốc độ làm việc cũng không đổii—"

"Vì dung lượng tính toán dùng cho công việc ở đây vẫn thế màa—"

"Thậm chí tốn công tính toán hơn nên còn chậm đi một tí ấy chứu—"

Nói xong năm con nhập lại làm một.

"Biết nói sao nhỉ..."

Mấy chuyện tính toán này làm tôi nhớ ra đây là bên trong máy chủ game, lâu lắm rồi mới nhớ lại. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy phần công nghệ cao.

"Tôi giỏi xử lý phân chia kiểu này nên bị đẩy sang làm tạp vụ đấyy—"

"Ra vậy. Mà nếu một nửa do ngươi phụ trách, thế nửa còn lại là do AI khác tiếp đón à?"

"Đúng rồii—. AI nào rảnh rỗi tính toán vào lúc đó thì sẽ phụ tráchh—. Trong đó có cả những AI khó tính, một khi đã quyết định tạo nhân vật rồi là không cho làm lại đâu nhé?"

Cái đó thì cho người ta làm lại đi chứ. Nhắc mới nhớ anh tôi tạo nhân vật bị lỗi, không khéo vớ phải AI quản lý đó cũng nên.

Sau khoảng 20 phút vừa thưởng thức trà bánh vừa tán gẫu với Cheshire, chúng tôi quyết định xin phép ra về.

"Lâu lắm rồi mới gặp người khác ngoài lúc tiếp đón tân thủ trong hình dạng này đấyy—. Muốn tặng quà kỷ niệm ghêe—. Nhưng nếu nhà điều hành làm thế thì thành thiên vị, vi phạm quy định mấtt—"

"Không sao đâu. Trà với bánh là đủ rồi. Cảm ơn nhé."

"Ừm. Ngon lắm."

Ngon một cách kỳ lạ... và Nemesis ăn như voi nên tôi đang thon thót lo là đã vi phạm quy định rồi đây.

"Ai chàa—, nghe nói thế thì bõ công làm quáa—"

Bánh quy tự làm á. Bất ngờ thật. ...Khoan đã. Cái tay mèo đó làm bánh quy kiểu gì.

"Bánh quy đó đem bán được đấy nhỉ."

"Tôi sẽ suy nghĩi—. A, phải rồi. Ray-kun sắp đi đến Gideon đúng không nhỉ?"

Lúc uống trà tôi cũng có nhắc qua chuyện đó một chút.

"Ừ, đúng vậy."

"...'Cẩn thận nhée—'"

Cheshire nói một cách đầy ẩn ý. Nghe có vẻ rất đáng thương, cảm giác như có cái flag gì đó vừa được dựng lên.

"Này, có chuyện gì à?"

"Có thì cũng có nhưng màa—..."

Có vẻ khó nói. Nói ra chắc lại thành thiên vị và vi phạm quy định.

"Vậy tôi nói trong phạm vi không ảnh hưởng nhée—, 'Tim quỷ nằm trong bụng'."

"?"

"Thế thôii—. Cũng chưa chắc đã gặp đâu nhưng màa—"

Cheshire đưa cho tôi một câu đố, hay gợi ý kiểu tiểu thuyết trinh thám. Chắc là có ý nghĩa gì đó, tạm thời ghi vào cửa sổ ghi chú cho nhớ vậy.

"Vậy thì không biết có cơ hội gặp lại không, nhưng nếu có duyên thì gặp lại nhée—"

"Ừ, gặp lại sau."

Chúng tôi đi qua lối ra do Cheshire tạo và trở về bản đồ cũ.

Bước qua lối ra, chúng tôi trở lại tàn tích của <Rừng Noz>. Hỏi Nemesis thì cô ấy bảo giờ không còn thấy dấu vết lối vào nơi làm việc của Cheshire nữa. Xem giờ thì có vẻ thời gian bên trong và bên ngoài không gian đó trôi như nhau, hiện giờ vừa qua 3 giờ chiều. Giờ hẹn gặp Rook là 4 giờ nên chắc sẽ kịp. Tôi và Nemesis hướng về địa điểm hẹn gặp —— Hiệp hội Mạo hiểm giả

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!