Vol 12: Cuộc Chiến Nhỏ Nhất - 0.01mm War (Đã Hoàn Thành)

Chương kết

Chương kết

Hạm đội đóng vai trò là căn cứ của Liên Minh Thông Tin đang náo động.

Họ đã phải nhận lấy công việc bẩn thỉu là thiết lập một cuộc cách ly bừa bãi để cứu thế giới, nhưng giờ đây, mọi thứ hoàn toàn bị đảo ngược và họ đang trên bờ vực bị xem là những kẻ phản diện thuần túy. Họ đang thực hiện vô số các biện pháp thao túng thông tin, cả công khai lẫn bí mật. Một sai lầm lúc này có thể xóa sổ tương lai của Elite bên họ.

Trong khi tất cả những điều đó đang diễn ra, một số kỹ sư đã bí mật đến nơi bằng một tàu lặn nhỏ để tránh bị vệ tinh phát hiện.

"Dullahan hả?"

Lendy Farolito, nữ chỉ huy với mái tóc bạc dài và làn da nâu thốt lên tên của nhóm đó.

Đây là chiến trường tiền tuyến, nhưng tất cả bọn họ đều mặc comple thắt cà vạt và tóc tai thì chải chuốt rẽ ngôi hoàn hảo. Chỉ cần hít thở thôi cũng đủ để mùi gel vuốt tóc rẻ tiền xộc thẳng vào mũi cô. Đó chẳng khác nào hành động tự sát, vì họ sẽ bị phát hiện từ khoảng cách 500m nếu cố gắng lẩn trốn trong rừng tối.

Những nhân viên văn phòng quân sự này tươi cười rạng rỡ và đưa ra một đề nghị.

"Thưa trung tá, phần còn lại hãy cứ giao cho chúng tôi. Chúng tôi nghe nói chiếc Gatling 033 gần đây đã bị tấn công mạng bởi chiếc Coilgun 052 của kẻ địch, vì vậy, chúng tôi sẽ kiểm tra và chống phân mảnh hệ thống. Không có gì phải lo lắng cả."

"Các người định chạm vào Juliet sao? Ai là người ra lệnh?"

"Chúng ta không thể để lại bất kỳ khả năng nào về việc AI Chiến lược đã bị lây nhiễm, đúng không? Chúng ta phải dọn dẹp nó. Cô có muốn kiểm tra văn bản điện tử tạm thời cấp cho chúng tôi quyền truy cập cấp S không?… Hay tôi nên nói đó là văn bản điện tử mà chúng tôi vừa làm giả theo thời gian thực?"

"…"

"Không có gì phải lo lắng đâu, trung tá. Khi cô không có cách nào để xác định tính xác thực của thông tin, thì nó có thể là thật cũng dễ dàng như khi nó là giả vậy. Nó giống như việc tranh cãi đâu là mặt ngoài trên một dải Mobius."

"Các người định dùng cái cớ này để thay đổi hộp đen bên trong Object sao?"

Đó là điều cấm kỵ lớn nhất. Hộp đen ghi lại tất cả các hành động và tín hiệu truyền dẫn trong suốt trận chiến, vì vậy, nó giống như một loại tài liệu chứng minh rằng họ không bị mất quyền kiểm soát một quân nhân trên chiến trường. Thay đổi thứ đó đồng nghĩa với việc có thể làm bất cứ điều gì mình muốn mà không phải chịu hậu quả.

Nhưng những nhân viên văn phòng này nhìn nhận chiến tranh từ một góc độ khác và không coi trọng điều đó đến thế.

Tên trưởng nhóm trả lời ngay lập tức với nụ cười nhạt nhẽo thường thấy.

"Nếu cô muốn. Đó là yêu cầu thường gặp trên những chiến trường mà chúng tôi ghé thăm, vì vậy, cứ tự nhiên. Ngay cả việc này cũng là một cuộc đua tranh giành sự ủng hộ mà thôi."

"Tôi hiểu rồi."

Sự thật là không có hồ sơ nào về trận chiến này thì sẽ tốt hơn. Giả sử mọi chuyện không quá tồi tệ, họ luôn có thể lảng tránh bất kỳ yêu cầu công khai thông tin nào, nhưng luôn có khả năng mọi chuyện sẽ trở nên ‘quá tồi tệ’.

Cô nghĩ về nàng Elite dễ thương của mình và điều gì sẽ là tốt nhất cho cô bé đó.

"Dù sao đi nữa, chúng tôi sẽ hợp tác với các người, Dullahan. Toàn thể Liên Minh Thông Tin cần cô bé đó tiếp tục ở lại trong buồng lái."

"Tất nhiên rồi."

"Nhưng đừng đụng chạm hộp đen đó. Tội ác này sẽ không bao giờ bị đưa ra ánh sáng, nhưng có vẻ cô bé đó không có ý định quên đi những gì đã xảy ra."

"Dù tốt hay xấu, chúng tôi chỉ đơn thuần là tuân thủ các yêu cầu được đưa ra, nhưng tôi vẫn sẽ hỏi vì lợi ích của cô. Trung tá, cô điên rồi sao?"

"Làm ơn đi. Đây là yêu cầu từ chính cô bé đó."

Người đàn ông với mái tóc rẽ ngôi hoàn hảo thở dài một lần duy nhất. Anh ta thu lại nụ cười trước khi trả lời.

"Cô không cho chúng tôi lựa chọn nào khác. Giải quyết việc này dưới những điều kiện đó sẽ đòi hỏi rủi ro rất lớn cho cả hai bên… nhưng đã lâu rồi tôi mới gặp một thử thách thú vị đến thế."

Catherine Blueangel ngồi dậy khỏi chiếc giường bệnh nhỏ của mình.

"Ồ? Cháu thấy khỏe hơn rồi chứ?"

Bà lão bảo trì lên tiếng hỏi.

Catherine tham gia Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 chưa lâu, nhưng cô bé biết người phụ nữ này. Tên bà là Ayami Cherryblossom, và bà đã giúp Catherine hoàn thành các con dấu 'Nấu một bữa ăn' và 'Đấm bóp vai cho người lớn tuổi'.

"Bà? Nhưng tại sao ạ?"

"Chỉ cần cháu thấy khỏe hơn là được, những thứ khác không quan trọng. Frolaytia đã nhờ ta trông chừng cháu khi Quenser đi vắng, qua đó mới thấy cô ta vẫn còn trẻ con đến mức nào… Thế nhưng nếu ta ở lại với cháu quá lâu, Công chúa sẽ giận mất thôi."

Bà lão bảo trì thở dài và lắc đầu.

Catherine nghiêng đầu hỏi.

"Bây giờ cháu có thể ra ngoài được chưa ạ?"

"Nếu cháu cảm thấy đủ sức. Đừng lo lắng về Argeiphontes. Nếu có vấn đề gì ở đó, cháu đã không được đưa ra khỏi khu cách ly."

Khuôn mặt Catherine bừng sáng, cô bé đặt chân xuống sàn nhà.

"Ồ, phải rồi. Cháu đã tích đủ tất cả các con dấu của mình."

"Ồ, giỏi lắm."

"Hì hì hì! Bây giờ cháu có thể đến một quốc gia an toàn rồi! Cháu cần phải hỏi ngài Frolaytia về việc đó. Cháu muốn đến Paris và ngắm nhìn phong cảnh mà anh lớn đã thấy!"

Bà lão bảo trì thở dài khi nhìn Catherine chạy vụt ra khỏi phòng y tế. Đó là một tiếng thở dài quá nặng nề để có thể gọi là sự nhẹ nhõm.

"Chà, mình hiểu cảm giác của Frolaytia mà. Chuyện này thực sự quá sức chịu đựng."

Với độ ẩm thấp, cái nắng mùa hè thật nóng và khô.

Làn gió biển mát rượi lướt qua Frolaytia Capistrano khi cô đang nằm trên ghế bãi biển trong bộ bikini.

Cô đang ở trên sân thượng của một tòa nhà phía nam. Trên chiếc bàn uống nước nhỏ cạnh hồ bơi biệt thự là một chiếc laptop. Cửa sổ chat video hiển thị một người đàn ông ở độ tuổi giữa thanh niên và trung niên, anh ta hắng giọng.

"Thiếu tá Capistrano, bộ đồ đó hơi quá khiêu gợi rồi đấy."

"Đại úy, tôi đang cố gắng rũ bỏ mọi căng thẳng mà quân đội đã gây ra cho mình đây… Lẽ ra đây là một nhiệm vụ đơn giản mà ngay cả một Object cũ cũng có thể xử lý được, nhưng hãy nhìn xem, bọn tôi đã phát hiện ra điều gì này. Và phần tồi tệ nhất là cấp dưới của tôi tin rằng đây hoàn toàn là quyết định của tôi."

"Thiếu tá, cuộc hội thoại này đang bị giám sát đấy."

Cô phớt lờ anh ta.

Trong khi nữ chỉ huy căn cứ với mái tóc bạc và thân hình bốc lửa vẫn nằm dài trên ghế bãi biển, chiếc laptop tuyệt vọng tiếp tục lên tiếng như để dỗ dành tâm trạng của cô.

"T-Tôi nghe nói Seccond Venice sẽ được trả lại cho Liên Minh Thông Tin."

"Chứ chúng ta còn làm được gì khác sau tất cả những thiệt hại này? Cố gắng sửa chữa nó có thể dễ dàng khiến chúng ta nợ nần chồng chất, mà ai biết được liệu có thu hồi vốn nổi bằng cách mở cửa nó lại như một điểm du lịch hay không. Đặc biệt là với những tin đồn về việc nó từng là một căn cứ lây nhiễm. Chúng ta cần đẩy nó lại vào tay Liên Minh Thông Tin. Dù họ sửa chữa hay bỏ mặc nó, rõ ràng nó vẫn sẽ gây ra thiệt hại tài chính khổng lồ cho họ."

Chủng tộc, hệ tư tưởng, tài nguyên và lãnh thổ. Rất nhiều thứ được đặt lên bàn cân khi nói đến chiến tranh, nhưng trong thời đại này, yếu tố phổ biến nhất chính là tiền bạc. Từ góc độ đó, việc trả lại một nguồn lực du lịch vô dụng để kéo kẻ thù vào cảnh nợ nần không phải là một quyết định tồi.

Nhưng người đàn ông trên laptop vẫn còn điều muốn nói.

"Một số người nghi ngờ rằng họ đã chờ đợi điều này."

"Ý anh là họ đã bí mật đã thúc đẩy Tổ Chức Tín Ngưỡng tấn công để có thể chiếm lại Second Venice từ tay chúng ta? Không có khả năng đó đâu. Một kế hoạch ở quy mô đó cần rất nhiều thời gian, nên thời điểm không khớp. Chưa kể, nguồn lực du lịch của họ đã tan tành, căn cứ lây nhiễm bí mật bị phơi bày trước thế giới, và họ đã đánh chìm hình ảnh ngoại giao của chiếc Rush bằng cách sử dụng nó cho việc cách ly. Thành phố đó không đáng để chiếm lại."

"Vậy thì?"

"Tôi đã bảo anh rồi mà? Liên Minh Thông Tin đã bị tổn hại nặng nề bởi tất cả chuyện này, nên họ đang nỗ lực tung tin nhảm nhí nhằm làm loãng sự thật. Đừng có cuống cuồng lên vì mọi thuyết âm mưu anh thấy trên bảng tin chứ, đại úy. Đây là một chiến thắng tuyệt đối cho chúng ta, nên tôi khuyên anh hãy ngồi xuống với một món đồ uống ngon lành và xem bọn họ vùng vẫy. Ôi, tôi căm ghét bọn chúng biết bao."

Nói là vậy, nhưng Liên Minh Thông Tin không dễ sụp đổ đến thế. Seccond Venice thực sự đã bị phá hủy một phần. Và hình ảnh tiêu cực về căn cứ lây nhiễm đồng nghĩa với việc sẽ cần một lượng lớn nỗ lực và kinh phí để khôi phục nó thành một điểm du lịch.

Nhưng đồng thời, các nền kinh tế luôn có sự kết nối lẫn nhau. Hình ảnh về căn cứ lây nhiễm dường như đã khiến doanh số bán bình xịt và tấm trải kháng khuẩn tăng vọt hơn bao giờ hết tại các quốc gia an toàn. Việc còn lại chỉ là các thủ tục gom tiền và rửa tiền thông thường. Khoản lợi nhuận từ ngành công nghiệp kháng khuẩn sẽ được bí mật chuyển đến căn cứ lây nhiễm để chữa lành vết thương này nhanh nhất có thể. Liên Minh Thông Tin là cường quốc thế giới đã công khai tuyên bố rằng họ được cai trị bởi những người chiến thắng trong cuộc bành trướng kỹ thuật số, bất kể họ tốt hay xấu, tử tế hay độc ác, vô tội hay có tội. Chuyện như thế này chẳng là gì đối với họ.

Bất kể nó có tiếp tục tại Second Venice hay không, họ sẽ lặp lại điều tương tự ở một địa danh du lịch quốc tế khác. Họ đã có dữ liệu cho thấy chi phí y tế cực đoan mà các quốc gia của họ phải chi trả vì người dân đi khám bác sĩ quá thường xuyên do cơn sốt kháng khuẩn làm suy yếu hệ miễn dịch của họ. Với dữ liệu đó trong tay, họ không thể ngó lơ vấn đề này.

"Chà, đó đại loại là bản chất của các điểm du lịch. Chúng mời gọi mọi người từ bên ngoài vào và gây ảnh hưởng lên họ bằng văn hóa của mình. Đó có thể là con người, tiền bạc, thông tin, hệ tư tưởng hay thẩm mỹ, nhưng đó là nơi tất cả được trao đổi. Chuyện lần này trở nên phức tạp chỉ vì có thêm lĩnh vực miễn dịch học xen vào thôi."

"Cô nghĩ sao về căn cứ lây nhiễm đó, thiếu tá?"

"Nó chẳng tốt mà cũng chẳng xấu. Vả lại, giới quý tộc của Vương Quốc Chính Thống yêu rượu vang và phô mai đến chết đi được, nên họ có xu hướng khá thân thiện với vi sinh vật. Chúng ta cần tiếp xúc với mầm bệnh và vi khuẩn, nhưng quan trọng là cách anh thực hiện nó như thế nào. Thay vì lén lút, lẽ ra họ nên tạo ra một cơn sốt lớn nào đó. Cứ gọi nó là thực phẩm sức khỏe hay đồ uống ăn kiêng rồi bán mấy thứ mầm bệnh đã trôi nổi hàng thiên niên kỷ đó như một loại sữa chua mới… Và vì đây là Liên Minh Thông Tin, họ có thể khiến cả thế giới phục tùng chỉ bằng cách dán cái nhãn nói rằng thứ này đang rất được ưa chuộng tại New York."

Tại sao họ không làm vậy?

Họ đã nói về việc bảo vệ sức khỏe người dân và giảm chi phí y tế quốc tế, nhưng có khả năng mọi chuyện cuối cùng cũng chỉ quay quanh quyền lực và lãnh thổ. Phải chăng ai đó đã không muốn sử dụng ngành công nghiệp thực phẩm? Hay có kẻ muốn một cái cớ để duy trì phương thức phát tán virus chết người, giống như việc cải tạo một căn cứ phóng tên lửa vũ trụ thành căn cứ tên lửa đạn đạo?

"Chúng ta cũng thế thôi, đại úy."

"?"

"Liệu có lý do thực sự nào để các cuộc chiến hiện đại phải mang hình thái này không? Giống như căn cứ lây nhiễm đó, nó có thể là kết quả của việc ai đó đã bóp méo mọi thứ để gia tăng quyền lực của mình… Không phải những quân cờ trên bàn cờ như chúng ta có thể nhận ra được."

Frolaytia lăn người như thể đang hờn dỗi, nhưng chủ đề của cuộc trò chuyện có lẽ không còn quan trọng mấy. Bất cứ ai cũng có thể nhận thấy tâm trí cô đang đặt ở nơi khác.

Cô đưa tẩu thuốc kiseru lên miệng và tiếp tục.

"Lũ hám tiền ở các quốc gia an toàn, những kẻ chưa bao giờ đặt chân lên chiến trường, tất cả chúng nên xuống địa ngục vì đã đặt tương lai của Catherine lên bàn cân chỉ để mua vui cho chính mình."

Ngày càng nhiều tàu vận tải lớn cập cảng. Số lượng tàu quá lớn khiến bến tàu không còn chỗ chứa, một số phải thả neo gần đó và dùng thuyền nhỏ để trung chuyển nhu yếu phẩm.

Quenser và Heivia vừa thảo luận về tình hình vừa lắp ráp một ngọn hải đăng chạy bằng pin trên một phần nhô ra ở phía bắc của Second Venice.

"Chà, tàu của Liên Minh Thông Tin nhiều hơn bất cứ thứ gì khác."

"Thì họ đang tuyệt vọng cải thiện hình ảnh mà. Cứ bật radio lên đi, cậu sẽ nghe thấy giọng nói ngọt ngào của Oh Hô Hô nhiều hơn mức cậu muốn đấy. Cô ta rõ ràng là sắp tổ chức một buổi hòa nhạc từ thiện ở quốc gia an toàn, toàn bộ lợi nhuận sẽ dùng để khôi phục Second Venice."

"Liệu cái đó có hiệu quả thật không? Second Venice  đầy rẫy VIP và giới siêu giàu từ khắp thế giới mà, đúng không? Tớ không biết ngành công nghiệp nào cần thiết để lăng xê một thần tượng, nhưng những kẻ ở đỉnh chóp hẳn sẽ chẳng hài lòng gì với cô ta đâu."

"Có vài tin đồn đáng sợ về chuyện đó đấy. Những người giàu có đó chưa bao giờ thực sự ra ngoài đại dương, đúng không? Chà, ngay cả khi sự thật bị bại lộ rằng Liên Minh Thông Tin đứng sau cuộc phong tỏa, họ dường như vẫn có thể che giấu đó là chiếc Object nào. Họ rõ ràng đang tạo ra dữ liệu cho một chiếc Object và Elite hoàn toàn hư cấu để đổ hết mọi tội lỗi lên đó. Họ đang sử dụng một loại thiết bị bảo mật thông tin được gọi là Dullahan Protection, vì họ có thể hoán đổi cái đầu bằng kỹ thuật số. Tất nhiên, chúng ta đang nói về Liên Minh Thông Tin mà. Tin đồn đó có lẽ cũng chỉ là một đòn hỏa mù để che giấu một bí mật thậm chí còn sâu kín hơn."

"Cậu nghiêm túc đấy à? Cho dù có mã hóa quân sự đi nữa, chúng ta đã gào thét trên radio như lũ điên mà. Rồi cả cái bóng khổng lồ của Object nhìn thấy rõ ràng từ bờ biển nữa. Chỉ cần một tay đam mê radio nghiệp dư hay một người đi ngắm chim thôi cũng đủ khiến kế hoạch đó phá sản rồi."

"Họ đang đổ hết tội lỗi lên đầu một Elite trẻ tuổi nào đó vốn là cấp dưới ngưỡng mộ Oh Hô Hô. Và dĩ nhiên, Elite đó chỉ tồn tại dưới dạng một dãy số an sinh xã hội 15 chữ số. Nếu những tin đồn đó là chính xác."

"Chết tiệt, thật đáng sợ."

"Ừ, phải công nhận khả năng của Liên Minh Thông Tin. Không có nhiều người có thể điều khiển được cả những từ khóa đang thịnh hành trên công cụ tìm kiếm đâu. Tớ thực sự không muốn chứng kiến khoảnh khắc lịch sử bị bóp méo như thế. Nghĩ đến thôi đã thấy sợ run rồi."

Dù nói vậy, họ cũng chẳng có ý định chấm dứt bầu không khí trang nghiêm này.

"Chà, cứ coi như chúng ta đang nắm giữ bí mật riêng tư của một thần tượng đi."

"Ồ, tớ thích cách nói đó đấy. Lại thêm một chiến tích nữa cho cuộc đời tớ."

Đúng lúc đó, một tiếng bíp đồng thời vang lên từ túi quần của họ. Đó là thiết bị cầm tay. Họ rút chúng ra và thấy một email công vụ từ Frolaytia. Thông tin này lẽ ra sẽ không được tiết lộ cho họ, nhưng có lẽ cô cảm thấy mình có nghĩa vụ với những người lính đã tham gia sứ mệnh này.

Phải, họ đang đối mặt với một vấn đề khác bên cạnh việc khắc phục hậu quả(?) cho Second Venice.

"Vậy là họ thực sự đã dánh rớt Catherine rồi sao."

Heivia lẩm bẩm với vẻ khinh bỉ.

Hệ thống Hỗ trợ Thích nghi Dân sự cho phép một Elite rời bỏ con đường đó và sống tại một quốc gia an toàn thay vì một quốc gia chiến trường. Sứ mệnh của họ là theo sát Catherine Blueangel cho đến cuối con đường đó. Nói một cách đơn giản, họ có nhiệm vụ xem liệu bàn tay nhỏ bé của Catherine có thể quên đi cảm giác cầm súng hay không.

Nhưng cô bé đã tỏ ra quá hữu dụng.

Nếu không có cô, khó có thể tin rằng họ đã vượt qua được những thử thách tại Second Venice. Quenser sẽ mất mạng, nấm mốc chết người sẽ phát tán khắp toàn cầu, và thí nghiệm tạo ra ‘phép màu’ sẽ bắt đầu một cách nghiêm túc, dù khả năng thành công là cực thấp.

Cô bé chắc chắn xứng đáng được ngợi khen vì những gì mình đã làm.

Cô xứng đáng được đeo một tấm huy chương chính thức trên ngực áo.

Nhưng đó là vinh quang trên chiến trường. Cô càng làm được nhiều, cô càng rời xa việc trở thành một thường dân bình thường.

Việc giành huy chương vàng tại một cuộc thi piano hay ballet quốc tế không phải lúc nào cũng là điều tốt cho người chiến thắng. Đôi khi nó sẽ hạn chế cuộc đời của họ. Nghe có vẻ giống như một đặc quyền của tầng lớp thượng lưu, nhưng khi nói đến những cuộc chiến đẫm máu, đó là một vấn đề nghiêm trọng hơn nhiều.

Quenser thở dài.

"Nghe có vẻ khó khăn hơn cho cô bé vì cô bé không có cha mẹ. Vì cô bé chỉ có một mình, nên rào cản rõ ràng là cao gấp đôi. Có vẻ mọi chuyện đã khác nếu cô bé có ai đó nhận nuôi, người có thể ngăn cô bé lại nếu mọi chuyện đi quá xa, nhưng những người duy nhất đang tiến tới lại là đặc vụ chính phủ. Họ chỉ muốn tống cô bé vào quân đội hoặc phòng thí nghiệm và cướp đi sự tự do của cô bé dưới danh nghĩa quyền giám hộ."

"Đấy toàn là ‘có vẻ’, tớ không quan tâm nếu cậu không có bằng chứng xác thực đâu! Điều gì sẽ thực sự xảy ra với Catherine? Sẽ mất nhiều năm trước khi họ hoàn thành được cỗ máy kế nhiệm chiếc Exact Javelin. Và vì đó là Object cá nhân của gã khốn Flide, ai mà biết được liệu có bộ phận nào còn tồn tại để tiếp tục nghiên cứu hay không."

"Trong trường hợp đó, họ có thể nhìn vào kết quả ở đây và dùng cô bé như một kẻ phá hoại. Hoặc có lẽ họ sẽ gắn đầy điện cực lên đầu cô bé trong phòng thí nghiệm để moi ra càng nhiều thông tin càng tốt."

"Tất cả đều là những lựa chọn tồi tệ. Catherine đã liều mạng để cứu 100000 người và bất cứ ai cũng có thể thấy cô bé không phải kẻ sát nhân hàng loạt, vậy tại sao điều đó lại có nghĩa là cô bé không thể rời bỏ con đường giết chóc?"

"Đó là lý do tại sao tớ sẽ không để chuyện đó xảy ra."

"Cái gì?"

"Cậu không nghe à? Rào cản sẽ thấp hơn nhiều nếu có ai đó nhận nuôi cô bé. Và cậu có nhớ vai trò mà tớ được giao trong nhiệm vụ này không?… Tớ là anh trai của Catherine Blueangel."

Tài liệu bên ngoài - Bản ghi âm cuộc gọi giữa cha và con trai

"Chào bố yêu."

"Ồ, Quenser đấy à? Sao lại gọi cuộc gọi quốc tế từ chiến trường thế này? Con không nên tiêu xài hoang phí chỉ vì chính phủ đang trả lương cho con chứ?"

"Đừng lo. Đây là cuộc gọi mà người nhận sẽ trả tiền qua điện thoại vệ tinh, nên bố sẽ là người thanh toán hết."

"Đúng là một cú đấm bồi! Bố gác máy ngay lập tức được không? 10 giây tốn bao nhiêu tiền hả!?"

"Nào, nào, nào. Con đâu có thường xuyên gọi về nhà, bố phải biết là cậu con trai dễ thương của bố đang gặp chút rắc rối chứ. Con muốn mượn chút trí tuệ của bố yêu đây."

"Chưa bao giờ có chuyện gì tốt lành xảy ra mỗi khi mẹ con bắt đầu nói năng ngọt ngào hay khi con bắt đầu gọi bố là ’bố yêu’ cả. Con thậm chí còn đe dọa bố bằng hóa đơn điện thoại để bố không kịp suy nghĩ quá lâu nữa. Nhưng ít nhất thì đây là việc mà một nhân viên văn phòng ở quốc gia an toàn có thể làm được, đúng không?"

"Đơn giản thôi ạ."

"Để bố tự phán xét chuyện đó. Thế chính xác là con cần cái gì?"

"Vâng. Bố yêu ơi, con muốn có một đứa em gái."

"Phụt!!?? Khụ, khụ! Ừ-ừm, Quenser? Con không còn là trẻ con nữa, chắc chắn con phải biết là em bé không được ông già Noel gói vào hộp quà rồi đem đến đâu. Bố không biết con bị ảnh hưởng bởi bộ phim nào, nhưng con phải nghĩ đến gánh nặng lên cơ thể của bố mẹ chứ."

"Không, không phải thế. Con đang nói về một đứa em gái nuôi cơ."

"Thật tình, con đã xem cái loại phim gì thế hả thằng nhóc này!? Chuyện đó cũng đâu có dễ dàng gì!"

"Thôi nào, đừng như thế chứ bố. Cô bé mới là người gặp rắc rối, không phải con. Bố còn nhớ lần bố che chở cho cô nàng quý tộc khó ưa tên Monica trong kho lương thực của nhà mình khi gia đình cô ấy lụi bại không? Bố không thể giúp cô bé này giống như vậy sao?"

"…"

"Bố yêu? Bố-bố ơi?"

"Để bố hỏi một điều thôi. Bố chắc chắn chuyện này có liên quan đến quân đội, nên con có thể lược bỏ các chi tiết. Chỉ cần cho bố câu trả lời cuối cùng thôi… Cô bé đó thực sự gặp rắc rối chứ? Giống như với Monica, cô bé có gặp nguy hiểm tức thời nếu chúng ta không đưa tay ra giúp đỡ không?"

"C-chà, cứ cho là chuyện này còn tệ hơn cả vụ Moni…"

"Thế thì bố chẳng quan tâm nếu việc này đồng nghĩa với việc gây chiến với cả thế giới đâu. Mang cô bé đó về đây với tốc độ nhanh nhất cho bố. Ý bố là ngay bây giờ đấy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!