Vol 12

Ngày 1 (Phần 4-5-6-7-8-9-10)

Ngày 1 (Phần 4-5-6-7-8-9-10)

Phần 4

Công chúa ngồi trong buồng lái của Baby Magnum, chiếc Object hiện đã được trang bị các phao nổi trên biển. Những tín hiệu truyền tin mà cô bắt được không chỉ đến từ Frolaytia hay Vương Quốc Chính Thống.

Có cả những tín hiệu từ kẻ thù của họ ở Liên minh Thông tin.

"Oh hô hô. Cái thứ Supernova đó sắp rơi xuống rồi đấy. Đây hẳn là cơ hội tốt để xem cô có thể làm được gì."

"Tôi biết rồi."

"Phải, tôi đang được chứng kiến một Object của Vương Quốc Chính Thống chịu trách nhiệm cho một vũ khí vệ tinh của Vương Quốc Chính Thống đây. Oh Hô Hô! Các người đã trở thành những vị thần bảo hộ cho Second Venice, khu nghỉ dưỡng xa xỉ của Liên Minh Thông Tin rồi nhỉ?"

"Đã bảo là tôi biết rồi mà!"

"Tôi thực sự muốn cô giải quyết nhanh gọn việc này đi. Oh hô hô. Không giống như một số Elite bẩn thỉu nào đó mà tôi có thể kể tên, tôi khá là bận rộn đấy. Ngay lúc này, tôi đang ở giữa cuộc họp lập kế hoạch cuối cùng cho một buổi hòa nhạc trực tuyến. Tôi sẽ cho cô thấy rằng một kỳ nghỉ ở Second Venice thực sự thú vị là phải có màn trình diễn âm nhạc cuồng nhiệt trong bộ đồ bơi. Hô hô hô. Oh hô hô hô hô hô hô hô!"

Công chúa giận dữ định tắt quách radio, nhưng cô đã cố gắng kìm chế được.

(Mình dư sức tự tay xử lý vũ khí đạn đạo này.)

Cô bĩu môi, nhưng hơn 100000 mạng người (ngay cả khi họ thuộc về một quốc gia thù địch) đang đè nặng trên vai cô. Càng có nhiều vũ khí phòng không và tia laser đánh chặn thì càng tốt.

Cô thở dài và nói với Elite kia.

"Một Object thế hệ 2 sẽ có khả năng phòng thủ tên lửa tốt hơn. Tôi sẽ đảm nhận vai trò chính, nên đừng có mà ngáng đường tôi."

"Oh hô hô. Đừng lo. Tôi sẽ nhường công việc vặt vãnh này cho cô."

Cùng với những tiếng bíp khẽ khàng, thông tin mới đã được cập nhật trên màn hình giám sát.

"Công chúa, Supernova đã bắt đầu đi vào bầu khí quyển. Đúng như chúng ta nghi ngờ, có vẻ nó sẽ không bị thiêu rụi trên đường đi đâu. Chúng tôi đang bắt đầu đếm ngược dựa trên lộ trình hạ cánh dự kiến. 30, 29, 28, 27, 26, 25…"

Cô không chờ đợi thêm nữa.

Một khoảnh khắc sau, cả Baby Magnum và Rush cùng lấp đầy cả bầu trời bằng một mạng nhện ánh sáng chói lòa.

Phần 5

Cả bầu trời bị bao trùm trong những chớp sáng rực như lửa hàn.

Mắt người không thể nhìn thấy tia laser được, thứ ánh sáng này chính là năng lượng tích tụ giải phóng ra mọi hướng khi các tia laser bắn trúng bề mặt của vũ khí vệ tinh Supernova trong lúc nó đang lao vào bầu khí quyển.

Và ở phía nam, Heivia tận dụng chính thời điểm đó để vừa nhấn ga mô tô nước hết cỡ vừa gào lên.

"Những kẻ khả nghi kia, xin hãy chú ý! Bỏ súng xuống và giơ tay lên trời! Các người đang giữ con tin, nên nếu kháng cự, chúng tôi sẽ tuân theo sổ tay bảo vệ hòa bình của Vương Quốc Chính Thống mà nổ súng!"

"Trong cái tiếng nổ chói tai này thì làm sao chúng nghe thấy cậu nói gì được…"

"Thế lại hay. Nếu chúng nghe thấy thật, chắc chúng bắn chết cả lũ rồi."

"Cậu đang dàn dựng để coi như mình đã cảnh báo nhưng chúng ‘vô tình’ không nghe thấy đấy à? Đúng là quái vật."

Khi Heivia điều khiển chiếc mô tô nước kèm sidecar, họ đã kịp áp sát bến cảng bằng cách nấp sau một chiếc thuyền vận tải không người lái đang chở đầy công-te-nơ. Heivia một tay giữ ga, và...

"Tớ không thể bắn súng trường bằng một tay được. Này sinh viên, tớ đưa súng trường cho cậu đây, bắn đi."

Lần này người nhướng mày không phải Quenser, mà là Catherine.

"Ngắm cho kỹ vào thì không trượt được đâu. Ngay khi chúng ta vọt ra khỏi con thuyền này là bắt đầu đấy. Bắn hoặc bị bắn. Chỉ có thế thôi."

"Làm ơn tha cho tớ đi! Tớ mà bắn chắc chắn sẽ trúng ngay mông cậu cho mà xem!"

"Cậu đang mặc thường phục, đến súng cũng không biết bắn, cậu đi theo làm cái quái gì hả!?"

"Tớ chỉ là khán giả thôi! Sao cậu không nhận ra điều đó!? Đồ ngu ngốc vô dụng!"

Heivia dường như không mảy may nghe thấy những lời phàn nàn của Quenser. Tâm trí cậu ta rõ ràng đã tự động lọc bỏ mọi lời lăng mạ không đến từ những cô gái dễ thương. Cậu ta rút khẩu súng lục cỡ lớn đeo bên hông ra và ném khẩu súng trường tấn công sang phía sidecar.

Thế rồi, một chuyện không ngờ đã xảy ra.

Khi khẩu súng còn đang bay trên không trung, hai bàn tay không phải của Quenser đã chộp gọn lấy nó.

Đó là đôi tay của Catherine Blueangel, con quỷ nhỏ trong bộ bikini đen.

"Ồ, chết tiệt!"

"Hi hi hi. Vì anh không làm được nên em sẽ giúp một tay nhé☆"

Trước khi họ kịp nói gì, Catherine đã nhảy từ sidecar lên ghế sau của mô tô nước. Sau đó cô bé lấy đà rồi leo thoăn thoắt lên chiếc thuyền vận tải không người lái.

"Catherine!"

"Để hai anh xông vào mà không có kế hoạch thực sự thì chỉ có nước bị giết thôi. Em sẽ tấn công từ một góc khác, chúng ta sẽ kết liễu chúng bằng gọng kìm nhé, được không? Anh hai, nhớ đóng dấu chỉ đường cho em sau vụ này đấy. Adieu."

Họ không có thời gian để đuổi theo cô bé.

Quenser cúi rạp người xuống khi tiếng súng bắt đầu vang lên.

"Con bé làm thật kìa!"

"Cái đứa nhóc đó có ngón tay bóp cò lẹ thật đấy! Tớ hiểu tại sao họ lại nghĩ một gia sư ở quốc gia an toàn thanh lịch không thể dạy nổi nó rồi. Có khi còn bị nó cắn nát tay ấy chứ!"

Đối mặt với nhiều kẻ thù, một mình Catherine rất dễ bị kẹt trong làn đạn, nên Heivia thúc chiếc mô tô nước vọt ra khỏi nơi ẩn nấp. Cậu ta chuẩn bị nổ súng về phía bến cảng bằng khẩu súng lục lớn.

Nhưng rồi, cậu ta khựng lại vì không tin nổi vào mắt mình.

"C-Cái gì thế kia!?"

Catherine Blueangel đang ở đó.

Cô bé không hề nổ súng từ trên đỉnh thuyền vận tải. Cô bé chạy dọc theo boong tàu, thực hiện một cú nhảy cực đại, đáp thẳng xuống bến cảng và tiếp tục xả súng ở cự ly gần.

Trông nó giống như một điệu nhảy vậy.

Cơ thể trẻ thơ của cô bé quá nhẹ để có thể hoàn toàn chế ngự lực giật của khẩu súng trường tấn công. Thay vào đó, cô bé thực sự để mặc cho lực nổ của thuốc súng vung vẩy mình đi. Cô bé xoay vòng, hết bên trái lại sang bên phải, theo chiều dọc rồi lại chiều ngang. Cô bé thực hiện những động tác nhào lộn vốn dĩ là bất khả thi. Dù bị nhiều họng súng bủa vây, nhưng cô bé chưa từng một lần lọt vào đường đạn của bất kỳ ai. Mỗi khi cô bé vung tay, đá chân hay gập người, những viên đạn bay tới đều rít qua sát sạt nhưng không hề chạm được vào cô bé.

"Cái ý tưởng phối hợp gọng kìm biến đâu mất rồi hả đồ ong bắp cày chết tiệt? Con bé tự mình xông ra đó rồi còn đâu!"

Những chuyển động của cô bé quá dị thường khiến Heivia thậm chí không thể bắn yểm trợ.

Và trước khi cậu ta kịp nghĩ ra phải làm gì, mọi chuyện đã kết thúc.

Đám đàn ông và phụ nữ vũ trang đã bị quét sạch.

Chỉ còn lại lão già tóc bạc đang ngã ngồi bệt xuống đất.

"A, a... aaaaa..."

Cô bé mặc bikini đen dùng một tay thản nhiên chĩa họng súng trường vào sau gáy lão già. Và cô bé đưa ra một câu hỏi ngây thơ.

"Ừm, em có nên bắn ông ta luôn không?"

"Dừng lại ngay, Catherine! Đó là gói hàng mà chúng ta phải bảo vệ đấy!"

"Hừm."

Catherine chỉ thốt ra có vậy rồi nhấc họng súng rời khỏi gáy lão già. Như thể vừa nhận ra điều gì đó kinh hoàng, lão già định bò chạy đi, nhưng cô bé không ngần ngại nện mạnh báng súng vào sau đầu lão.

"Ối chu choa."

Catherine dường như đang ôm chặt khẩu súng vào người.

Không. Cô bé đang nhanh tay giữ lấy một mảnh vải nhất định.

"Anh lớnnnn ơi, dây áo ngực của em bị tuột rồi."

"Ôi, thật tình chứ. Tại sao em lại đi đấu súng trong bộ bikini hả!?"

"Ư... Anh buộc lại hộ em được không?"

Cô bé dùng tay giữ chặt phần áo trước ngực và quay tấm lưng nhỏ nhắn, trần trụi về phía Quenser. Cậu thở dài và nắm lấy những sợi dây đang phất phơ.

"Ngón tay anh làm em nhột quá."

"Đừng có cựa quậy, Catherine. Anh sẽ thắt cho em một cái nơ thật đẹp."

Heivia nhìn lão già đã bị đánh ngất bởi cú nện vào đầu, nhìn đống xác chết nằm rải rác xung quanh, rồi lại nhìn Catherine đang để lộ tấm lưng một cách đầy sơ hở như thể đang nhờ ai đó thoa dầu chống nắng. Cuối cùng, cậu ta đúc kết lại tất cả.

"Đúng là một con bé nguy hiểm."

"Nhưng chúng ta vẫn còn cơ hội để uốn nắn lại mà. Chúng ta có thể biến con bé thành kiểu lớp trưởng đeo kính trông rất tri thức, hoặc một cô nàng điền kinh với làn da nâu rám nắng rạng rỡ. Quan trọng là chúng ta ít nhất phải khiến con bé trở nên nóng bỏng."

Trước khi họ kịp nói thêm điều gì, bầu trời xanh lại bị bao phủ bởi một chớp sáng khác, thứ chắc chắn chẳng có lợi gì cho sức khỏe.

Quenser ngước lên đầy bối rối.

"Đợi một chút... Chẳng phải chỉ có một chiếc Supernova rơi xuống đây thôi sao?"

"Thì sao..."

Heivia bỏ lửng câu nói khi dường như cậu ta nhận ra điều gì đó.

Quenser đã thắt xong nơ, nên Catherine có thể cử động trở lại, cô bé xốc lão già bí ẩn đang bị vứt xó như một túi rác lên.

"Vậy cái gì đã rơi xuống để tạo ra chớp sáng thứ hai đó...?"

Phần 6

Sau khi thay bộ đồ bơi bằng bộ quân phục và bước lên con tàu tuần tra chỉ huy tác chiến đầy ăng-ten đang đỗ tại chân tòa nhà chọc trời, Frolaytia lắng nghe báo cáo với vẻ mặt cực kỳ khó chịu.

"Ý cậu là sao!? Chuyện này không giống như những gì chúng ta được thông báo!"

"K-không, nhưng có vẻ như không chỉ có một chiếc Supernova. Ừm, 15, 20, 40, 80… đùa nhau à. Con số vẫn đang tiếp tục tăng lên…!?"

"Không thể nào đạt đến con số hàng trăm được. Đừng có mắc bẫy! Những chiếc Supernova đó đang rải nhiễu xạ hoặc pháo sáng để ngăn chặn việc bị bắn hạ thôi. Không còn lại nhiều vũ khí vệ tinh đến thế đâu!"

"Nhưng điều đó có nghĩa là…"

Ngay cả các nhân viên vận hành trên cùng chuyến tàu tuần tra cũng trao cho Frolaytia những ánh nhìn lo lắng.

"Đúng vậy. Đây không phải là những món vũ khí cũ bị bỏ hoang rồi vô tình rơi xuống. Hệ thống của chúng vẫn đang hoạt động, và có kẻ ngu ngốc nào đó đã cố tình thả chúng xuống theo quỹ đạo này!"

Màn hình hiển thị đủ loại thông tin về những mục tiêu Supernova đó. Chúng rải nhiễu xạ hoặc pháo sáng để phá vỡ mọi khóa mục tiêu. Chúng kích hoạt bộ tăng tốc ngẫu nhiên để di chuyển lắt léo như những sinh vật sống. Chúng ẩn nấp sau một chiếc Supernova khác để dùng nó làm lá chắn. Chúng có hàng loạt chiến thuật để thoát khỏi tia laser phòng không của một Object.

Đó là những món vũ khí cũ kỹ đã bị bỏ hoang từ hơn hai thập kỷ trước.

Giống như việc thực hiện một cuộc tấn công mạng vào một chiếc máy tính hoàn toàn không được cập nhật, bất kỳ ai cũng có thể chiếm quyền điều khiển chúng. Thế nhưng...

"Kẻ ngốc nào lại mượn chúng cho một âm mưu rẻ tiền thế này chứ?"

Frolaytia nghiến răng.

Bất kể là ai làm điều này hay vì lý do gì, các đơn vị Supernova đều được nạp đầu đạn nhiệt áp có khả năng biến mọi thứ trong bán kính 1,2km thành tro bụi. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Công chúa để lọt dù chỉ một quả? Nếu nó rơi trúng một sân vận động mái vòm hoặc sân bóng đá đang được dùng làm nơi trú ẩn, hàng chục nghìn mạng người sẽ bị thiêu rụi ngay lập tức.

Và giờ đây, hàng chục chiếc Supernova như thế đang cùng lúc lao xuống.

Phần 7

Công chúa cũng nghiến chặt răng.

"...Rèèèè.. Xì. Độ chính xác của tôi đang bị sụt giảm... rè!"

"Tôi nghĩ các mảnh vỡ của Supernova đang hoạt động như những sợi nhiễu xạ vậy."

"Cô vẫn xoay xở được chứ?"

"Tôi vẫn ổn."

"Oh hô hô. Phải rồi, tôi thực sự nên để loại công việc này cho Object thế hệ 1."

"Đó chính là những gì tôi đã nói với cô đấy."

Họ vốn không hề phối hợp hành động. Đơn giản chỉ là họ cùng nhắm vào một mục tiêu với nhiều luồng tia laser để tăng mật độ của lưới lửa. Vì vậy, ngay cả khi Rush của Liên Minh Thông Tin bắt đầu gặp trục trặc, nó cũng sẽ không tạo ra kẽ hở ngay lập tức. Công chúa cũng chẳng hề dựa dẫm vào đối phương đến mức đó.

Cô vẫn có thể làm được việc này.

Mọi thứ vẫn ổn.

Baby Magnum được thiết kế để đánh chặn một chiếc MIRV có khả năng tách rời ở độ cao lớn và rải hàng chục đầu đạn hạt nhân nhỏ, nên hệ thống phòng không của nó là quá đủ.

Tuy nhiên...

Đó là lúc một chuyện khác xảy ra.

"?"

Công chúa bị xâm chiếm bởi một cảm giác rằng có điều gì đó không ổn.

Phần 8

"Tất cả kết thúc rồi..."

Lão già cứ lẩm bẩm điều gì đó trong khi Quenser đang giữ chặt lấy lão.

Lão lặp đi lặp lại cùng một câu nói.

"Chúng ta tiêu đời rồi. Nó sẽ không đi theo quỹ đạo đó. Chỉ có một cách giải thích duy nhất thôi..."

"Ông đang nói cái quái gì thế?"

"Vẫn còn hơi sớm để bắt đầu kịch bản tận thế đấy, ông già. Công chúa của chúng tôi sẽ thổi bay mấy cái Supernova đó thôi. Ông không nên đưa ra mấy lời bình phẩm nghe có vẻ nguy hiểm như vậy đâu. Mấy cuốn sách giải mã Nostradamus đều đã trở thành trò cười ngay khi thiên niên kỷ mới bắt đầu rồi. Tất nhiên, mấy người đó cũng giống như những kẻ viết sách ăn kiêng thôi, dù thất bại bao nhiêu lần, họ vẫn luôn đi tìm tư liệu mới."

"Em có nên làm ông ta khai ra không?"

Catherine nghiêng đầu hỏi.

Quenser giơ bàn tay không bận ra để ngăn cô bé lại. Có lẽ cô bé chỉ muốn thể hiện một chút, nhưng cậu phải ngăn cô làm đau hay gây hại cho lão già. Và việc này cũng chẳng giúp cô bé kiếm thêm con dấu nào cho tờ chỉ tiêu đâu.

"Không, đừng làm thế."

Đôi vai của Faires Appetizer run lên khi lão cắt ngang.

Lão nhìn vào hai tên ngốc và tiếp tục lời tự thú của mình.

"Cái vệ tinh nhân tạo nhỏ bé đó không phải là vấn đề."

"?"

"Các người không biết sao?"

Lão thực sự trông có vẻ sốc.

Một trong những nhà thiên văn học hàng đầu của Liên Minh Thông Tin đã tiết lộ một mẩu tin tức sốt dẻo.

"Hôm nay, chúng ta sẽ được chiêm ngưỡng một màn trình diễn thiên văn chỉ xảy ra 500 năm một lần. Đây chính là ngày mà tiểu hành tinh Appetizer đi ngang qua Trái Đất ở khoảng cách gần nhất."

Phần 9

"Chuyện này không ổn rồi…"

Frolaytia căng thẳng nuốt nước bọt bên trong con tàu tuần tra chỉ huy tác chiến.

Cô rất muốn tin rằng bản báo cáo bị sai lệch, nhưng lời cầu nguyện không thể thay đổi thực tế phũ phàng.

"Công chúa! Có một vấn đề khác đang lao xuống cùng với các Supernova! Đó là một khối vật chất khổng lồ dài 500m. Gần như chắc chắn đó chính là tiểu hành tinh Appetizer!"

"Cái gì? Không ai nói với tôi về chuyện đó cả!"

"Tôi cũng vừa mới biết thôi. Tôi thực sự muốn đấm lão già Appetizer đó một trận vì cái kiểu thản nhiên thông báo lộ trình va chạm dự kiến như thế, nhưng chúng ta phải ứng phó với tình hình hiện tại. Chúng ta đã chệch khỏi đường ray an toàn mà tất cả vốn đang tin tưởng rồi. Cứ đà này, nó sẽ rơi thẳng xuống Second Venice!"

"Nhưng ngài Frolaytia..."

"Chúng ta buộc phải làm thôi. Nó dài tận 500m, nếu va chạm xảy ra, chúng ta không thể tránh khỏi một kỷ băng hà mới. Vấn đề này không còn nằm gói gọn trong phạm vi của một hòn đảo nghỉ dưỡng nữa đâu."

"Tia laser phòng không của tôi không thể phá hủy hoàn toàn một tiểu hành tinh được. Và khi nó vỡ tan trên không trung, sóng xung kích sẽ nghiền nát cả khu vực này!"

"…"

Thỉnh thoảng, người ta lại tìm thấy một vết cháy xém khổng lồ với bán kính từ vài chục đến hàng trăm ki-lô-mét ở những vùng núi hoang vu hay sa mạc. Tuy nhiên, đó không phải do UFO rơi hay di vật lạc chỗ. Nó đến từ vụ nổ do thiên thạch hoặc tiểu hành tinh vỡ tung trên không trung trước khi kịp chạm đất.

Nếu điều tương tự xảy ra ở đây, nó sẽ gây ra thiệt hại khủng khiếp cho Second Venice và Malta.

Với kích thước 500m, ngay cả những mảnh vỡ nhỏ nhất cũng là một mối đe dọa nghiêm trọng. Chúng có thể tạo ra những hố thiên thạch khắp hòn đảo nhân tạo và thậm chí đánh sập cả những tòa nhà chọc trời.

Nhưng…

"Nếu để nó va chạm, toàn bộ Trái Đất sẽ rơi vào kỷ băng hà."

"Kh."

"Vì vậy hãy ra tay đi, Công chúa! Mọi trách nhiệm tôi sẽ gánh vác. Tập trung toàn lực vào tiểu hành tinh đó!"

Phần 10

Trong khoảnh khắc đó, Rush thế hệ 2 của Liên Minh Thông Tin bình thản chuyền gậy lại cho đối thủ, dù nhiệm vụ của nó vốn là bảo vệ Second Venice. Phải chăng Elite đó nhường lại cho Object thế hệ 1 của Vương Quốc Chính Thống vì cô ta không quen với kiểu đánh chặn đạn đạo này, hay đơn giản là cô ta từ chối chịu trách nhiệm cho bất kỳ hành động nào không nằm trong sách hướng dẫn?

Công chúa nghiến chặt răng.

Chiếc kính bảo hộ đọc theo từng chuyển động của mắt cô và khóa mục tiêu vào khối vật chất khổng lồ.

Đầu ngón tay cô chạm vào phần gờ nổi trên bề mặt cần gạt đang nắm chặt.

Cô hít một hơi thật sâu rồi thở ra.

Cô đã hạ quyết tâm.

Ánh sáng chói lòa bao phủ lấy tiểu hành tinh Appetizer, và nó bị chẻ thành sáu khối lớn ngay giữa không trung.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!