Vol 12: Cuộc Chiến Nhỏ Nhất - 0.01mm War (Đã Hoàn Thành)

Ngày 5 (Phần 5-6-7-8-9)

Ngày 5 (Phần 5-6-7-8-9)

Phần 5

Vụ nổ đầu tiên đó chính là tiếng súng khai cuộc.

Dưới bầu trời xanh thẫm, chiếc xe bồn giết người nảy nảy lên rồi bùng cháy dữ dội. Những cánh cửa chống nổ bật mở, các binh lính lao ra ngoài trong tình trạng người đang bắt lửa, để rồi ngay lập tức bị trúng đạn súng trường. Heivia vừa huýt sáo vừa bóp cò.

"Đây mới chỉ là màn dạo đầu thôi, trận chiến chưa kết thúc cho đến khi chúng ta vào được sòng bạc đâu. Đừng có nướng sạch đạn trước khi trúng giải độc đắc đấy!"

"Cậu là đứa bắn nhiều nhất đấy, Heivia!"

"Nếu bỏ mạng trước khi đến được đó thì mọi thứ đều vô nghĩa!"

"Rốt cuộc là phải nghe theo cái nào đây!?"

Vừa càu nhàu, Quenser vừa nhào nặn một khối thuốc nổ Hand Axe thành hình cầu cỡ quả bóng chày và cắm kíp nổ điện hình cây bút vào đỉnh. Cậu ném nó về phía những binh lính của Tổ Chức Tín Ngưỡng đang ngoan cố nhắm bắn họ từ sau vật cản.

"Ồ, nó dính lên người hắn rồi à?"

Tên lính địch hoảng loạn khi thấy quả bom dính chặt vào mũ bảo hiểm của mình, nhưng Quenser không hề nương tay. Cậu dùng bộ đàm kích nổ tên lính đang tháo chạy cùng với tất cả mọi thứ phía sau vật cản.

Heivia tàn nhẫn siết cò kết liễu những tên lính vừa kịp lăn người thoát khỏi vụ nổ.

"Chà, lũ lính gác này đúng là nề nếp thật. Chúng chiến đấu bài bản và chết cũng rất đúng quy trình."

"Lương của chúng chắc chắn cao hơn chúng ta rồi."

Trong khi Heivia thay băng đạn, Evans sử dụng khẩu súng bắn tỉa phản vật chất để phá hủy chính bức tường mà kẻ thù đang ẩn nấp.

Quenser và những người khác tiến sâu hơn giữa cảnh tượng những cô gái mặc bikini và các nàng thỏ vô hại đang chạy loạn trong cơn hoảng loạn.

Họ đã tiến đến dải sòng bạc chính ngập tràn ánh đèn neon. Trời đã gần sáng, nhưng những biển hiệu vẫn rực rỡ đến mức làm đau cả mắt.

"Có vẻ Tổ Chức Tín Ngưỡng không coi trọng chuyện này như tớ nghĩ. Ý tớ là, tớ đang vác cả một quả tên lửa hạng nặng trên lưng đây này."

"Có lẽ họ không muốn làm hỏng đường xá và cầu cống bằng xích xe tăng đâu. Vả lại, súng máy hạng nặng hay pháo tự động tầm xa sẽ làm tăng tỉ lệ bắn nhầm vào các VIP."

"Đ-điều đó có nghĩa là họ không dám dùng đạn uranium nghèo trong khu nghỉ dưỡng hạng sang của giới nhà giàu này sao? Loại đạn xuyên thấu mục tiêu bẩn thỉu đó có thể làm thủng cả bồn chứa nước khổng lồ hay thứ gì đó tương tự."

Ngay chính lúc đó, bức tường của nhà hàng bên cạnh bị hất tung, và một khối kim loại khổng lồ lao ra đường chính. Nó không giống chiếc xe bồn lúc nãy. Cảm giác như đang ngước nhìn một chiếc xe ben khai thác mỏ cao bằng tòa nhà ba tầng vậy.

Và đây không phải xe công trình. Đó là một chiếc xe bọc thép 12 bánh với một trục lăn quay thần tốc đặt nghiêng ở phía trước. Nó vung vẩy hàng loạt sợi xích và quả nặng như bàn chải của máy rửa xe tự động, chỉ cần va chạm nhẹ, nó cũng đủ sức san phẳng một tòa nhà bê tông cốt thép. Họ thậm chí không muốn tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra với da thịt con người.

"Đó là xe lăn xích! Chúng thực sự đã phát triển cái máy đào mìn đó theo một hướng ngu ngốc đến cực độ!"

"Tớ đoán là chúng sẽ không để mọi chuyện dễ dàng đâu. Chắc chúng dùng thứ đó để phá hủy các tòa nhà mà không lo gây ra hỏa hoạn do dầu. Evans, súng bắn tỉa của cậu không có tác dụng với thứ đó đâu! Đừng lãng phí đạn nữa!"

Quenser hét lên với đồng đội, người vẫn đang điên cuồng trút những viên đạn phi tiêu chuẩn thẳng vào lớp giáp của chiếc xe.

Trang bị đó vốn dành cho xe rà phá bom mìn để cày xới mặt đất khi di chuyển. Nói đơn giản, nó dọn mìn bằng cách giẫm lên chúng. Khác với lưỡi cắt kim loại của máy kéo, những sợi xích và quả nặng này sẽ không bị cong hay gãy trước tác động từ vụ nổ của mìn. Giờ đây, khi kích thước của nó được phóng đại và tinh chỉnh thêm, hỏa lực thông thường chẳng có cơ hội nào để xuyên thủng.

Và chiếc xe tải bọc thép khổng lồ với những sợi xích vung vẩy đó rõ ràng đang lao thẳng về phía họ. Bất kỳ chiếc xe nào họ chọn làm nơi ẩn nấp cũng sẽ bị biến thành sắt vụn cùng với mạng sống của họ.

Quenser và những người khác nhanh chóng lao vào một cửa tiệm gần đó. Phía trước có một quầy tiếp tân, sau đó là dãy cửa kính hẹp dài, phần còn lại được chia thành các buồng nhỏ trông giống như buồng điện thoại công cộng.

Khi Heivia và những người khác chĩa súng về phía trước, gã thanh niên sau quầy đã mếu máo giơ tay lên thay vì nhấn cái nút báo động dưới gầm bàn.

"T-tôi không có tiền đâu! Ở đây không có két sắt! Tôi không hề biển thủ doanh thu và cũng không có sổ sách bí mật nào hết!"

"Ai mà quan tâm, đồ nói dối. Lối thoát hiểm ở đâu! Chỉ đường đi rồi bọn này sẽ biến. Nhanh lên! Nhanh!"

Gã quý tộc gầm lên với khẩu súng trường trên tay, nhưng vấn đề nằm ở phần còn lại của tòa nhà chứ không phải cái quầy lễ tân.

"Chết tiệt, đây là một trường bắn! Họ cho lũ say rượu dùng súng trường sao!? Họ điên rồi à!?"

"Đừng nghĩ đến chuyện kiểm soát nơi này. Tất cả bọn họ đều đang quay lưng lại và đeo tai nghe bảo hộ. Họ tập trung vào tiếng súng của chính mình đến mức sẽ không nhận ra chúng ta đâu."

Evans thúc giục họ phải cẩn thận trong khi vác khẩu súng bắn tỉa phản vật chất nặng nề. Thay vì những tấm bia giấy di chuyển trên đường ray kim loại, trường bắn này có một màn hình khổng lồ bao phủ bức tường như trong rạp chiếu phim.

"Giải đấu Poker Goddess Cup của sòng bạc Olympus đang tiến tới cao trào. Ngôi sao đêm nay là Wydine Uptown, thuộc dịch vụ dọn dẹp chiến trường của Tập Đoàn Tư Bản. Cách cô nàng hầu gái cuồng tiền đó xếp bài gọn gàng là điểm nhấn của buổi diễn. Nhưng cũng đừng quên đối thủ bí ẩn bất ngờ chỉ tự xưng là Tà Thần Nghìn Mặt. Cái tên đó là một ẩn số, nhưng kỹ năng của anh ta là thật. Tám tay chơi giỏi nhất Châu Âu đã bị cháy túi và loại khỏi cuộc chơi. Tỉ lệ cược dự đoán đang biến động liên tục."

Có vẻ đây là một trò chơi mà khách hàng sử dụng súng đồ chơi đồng bộ đạn mã tử với súng laser hồng ngoại để cố gắng bắn vào giữa hai mắt các nhân vật nổi tiếng trên hình ảnh trực tiếp. Đó là cách để những kẻ thua cuộc xả cơn giận. Bốn tên ngốc lao xuống hành lang chạy phía sau các buồng bắn dài 100m trông như đường hầm bowling.

"Tớ không thể chỉ trích sở thích của những người này, nhưng tại sao Elizabeth không có trên màn hình? Chẳng phải Olympus là sòng bạc cô ta đang ở sao?"

"Cô ta là nữ thần may mắn, nhớ chứ? Cô ta không thể tham gia vào một trò chơi mà người ta có thể thấy cô ta thua đậm được."

Họ thảo luận tình hình trong khi lần theo ánh đèn dẫn đường đến cửa sau.

"Dù sao thì, chúng ta cần xử lý chiếc xe lăn xích bên ngoài. Lớp giáp bất bại của nó chỉ nằm ở phía trước thôi. Nếu chúng ta vòng ra sau và bắn vào hông hoặc ngay lỗ hậu của nó, chúng ta sẽ có thể xuyên thủng nó dễ dàng."

Đúng lúc đó, vài tiếng súng vang lên ở hành lang phía sau. Và chúng không hề giống tiếng đạn mã tử của súng đồ chơi. Myonri và Evans nấp sau một máy bán nước tự động, còn Heivia thì vật Quenser đang lơ đãng xuống sàn. Những vệ sĩ do được thuê dường như sở hữu vũ khí xịn hơn cả đám quân đội chính quy.

Bối rối trước những phát súng vang lên từ hướng không ngờ tới, Evans hét lên với những người khác.

"Mấy cái ô che nắng khổng lồ đó là cái quái gì vậy!? Ngụy trang màn hình à!?"

"Phải, dùng nó làm áo mưa thì vẫn còn đắt đỏ lắm, nhưng tôi đoán thị trường cho loại khiên phẳng cầm tay thế này đang bắt đầu khởi sắc đấy."

"Lũ rảnh rỗi chết tiệt. Chúng định giết thời gian trên ghế băng ngoài này trong khi khách hàng của chúng vô tư xả súng bên trong sao!?"

Heivia bắn một phát súng cảnh cáo ngay sát nhóm vệ sĩ đang ẩn mình sau những chiếc ô vốn có khả năng ghi đè bối cảnh thực tế theo thời gian thực như một chiếc TV.

"Bọn tôi đến đây chỉ để tìm Elizabeth Schnozzle! Nếu không muốn thân chủ của các người bị vạ lây thì biến ngay! Bọn tôi đang cực kỳ điên tiết vì một cô bé Elite 12 tuổi vừa mới chọn được một hướng đi mới cho cuộc đời thì đã ngã xuống rồi. Mạng sống của một mỹ nhân tương lai đang mòn đi theo từng giây đấy. Cản đường bọn tôi là sẽ có một viên đạn găm thẳng vào cái lỗ hậu bẩn thỉu của các người. Nhưng nếu các người là hạng biến thái nghĩ rằng một cuộc đấu súng vô nghĩa đáng giá bằng một viên thuốc nhét 5.56mm, thì cứ nhào vô!"

Sau lời gợi ý từ mấy củ khoai tây nấp sau máy bán nước tự động, những gã mặc đồ đen đeo kính râm đã thu ô lại. Có vẻ bọn chúng vẫn còn tỉnh táo. Chúng từ từ di chuyển về phía các buồng bắn của những gã đàn ông có thân hình đầy đặn (nói trắng ra là béo) và nhấn nút báo động. Heivia giơ ngón tay thối lên và đưa ra một lời khuyên cho những thanh niên có tương lai này.

"Bọn này sẽ báo cáo rằng mình đã phải rút lui trước sự dũng cảm của lũ lính đánh thuê mấy người. Mấy người muốn báo cáo gì cũng được, nhưng hãy đảm bảo bản báo cáo chính thức có nhắc đến việc anh đây đẹp trai như thế nào đấy."

Gã vệ sĩ cầm đầu liếc nhìn cậu một cái như muốn đuổi khéo, rồi hất hàm về phía ánh đèn của lối thoát hiểm.

"Sự thấu hiểu của người lớn đôi khi cũng thật nghiệt ngã."

"Dù sao vẫn tốt hơn là đụng phải mấy kẻ có tinh thần chính nghĩa kỳ quặc."

"Tớ hiểu ý cậu mà. Bắn một đồng minh của công lý là điều khó chấp nhận nhất."

"Cả cậu nữa hả Evans!?"

Myonri than vãn.

"Chẳng lẽ trong chúng ta không có lấy một anh hùng vì chính nghĩa nào sao!?"

Họ rời khỏi trường bắn xả stress qua cửa sau, lẻn ngược trở lại dải đường chính và quan sát chiếc xe lăn xích khổng lồ đang bò lồm cồm. Những sợi xích chỉ nằm ở phía trước, còn lớp giáp bên hông trông hoàn toàn bình thường.

"Evans."

Chỉ một từ đó là đủ. Khẩu súng bắn tỉa phản vật chất bán tự động đục những cái lỗ to bằng nắm tay vào hông xe theo những khoảng cách đều đặn từ trước ra sau, phá hủy khoang lái, buồng máy và bình nhiên liệu. Vụ nổ lớn cũng thổi bay toán bộ binh đi kèm.

Họ tiếp tục tiến về phía trước và cuối cùng cũng áp sát sòng bạc Olympus.

Nhưng đúng lúc đó, họ nghe thấy một tiếng động lớn như tiếng tấm ga trải giường đang phấp phới trong gió nhưng được khuếch đại lên gấp hàng chục lần. Bộ tứ đần độn nhìn quanh.

"Tiếng đó phát ra từ đâu vậy? Nghe như động cơ đang khởi động ấy!"

"Từ đâu không quan trọng. Nó giống trực thăng nhưng có gì đó khác. Chiếc tiltrotor màu đỏ đó đang chuẩn bị cất cánh! Đó là của Elizabeth!"

"Vậy thì không được để nó cất cánh. Bất kể là ai, tóm lấy một tên lính làm con tin mau."

Tiếng súng vang lên và một tên lính địch ngã nhào ra từ sau tấm biển quảng cáo điện tử sau khi bị bắn vào chân. Đám lính của Tổ Chức Tín Ngưỡng cố gắng kéo đồng đội mình lại, nhưng Myonri đã xua đuổi chúng bằng vài phát shotgun liên thanh.

Quenser lao tới và đá thẳng vào mặt tên lính khi hắn đang cố rút súng ngắn bằng bàn tay đẫm máu. Ai cũng có thể làm anh hùng khi đang nắm thế thượng phong. Cậu giẫm lên tay phải của kẻ thù và đặt câu hỏi.

"Nghe nói nơi này mua lại chip sòng bạc bằng nhiên liệu thay thế từ dầu ô-liu. Bồn chứa nào là của Elizabeth?"

"…"

"Không muốn trả lời cũng được thôi. Thế thì bọn này chỉ việc thổi bay tất cả chỗ đó lên. Ông anh trai đang giận dữ này có thể trở nên đáng sợ lắm khi nghiêm túc đấy."

"S-số 8 đến 19… Cô ấy được Chúa yêu thương. Cô ấy đã dựa vào vận may của mình để gom hết số dầu đó từ các nhà đầu tư khác…"

"Bọn này không cần biết nhiều đến thế. Phần thưởng của người đây."

Cậu rút thuốc sát trùng và băng gạc từ bộ đồ sinh tồn, ném xuống chân tên lính, rồi lấy ra một khối thuốc nổ dẻo từ ba lô.

"Cậu định làm gì với quả bom đó? Tớ nghi là cậu không ném đủ cao để chạm tới cỗ xe bí ngô đó sau khi nó cất cánh đâu."

"Vấn đề thực sự là chúng ta không được giết cô ta. Có hàng tá thứ cần phải hỏi Elizabeth, nhớ không?"

Trong khi Quenser tiến về phía trước, những gã khờ còn lại thảo luận về kế hoạch. Và gã khờ số một đã đưa ra câu trả lời.

"Này Heivia. Là một quý tộc, cậu biết đôi chút về máy bay thuê đúng không? Những lý do chính để hủy bỏ một chuyến bay cất cánh là gì?"

"Hử?"

"Gió và sương mù."

Phần  6

Người phụ nữ xinh đẹp với những đường cong nảy nở diện trên mình một chiếc váy màu đỏ máu. Gu ăn mặc và trang điểm của cô vẫn chưa thoát khỏi cái mác ‘thiếu nữ’. Điều đó tạo nên một sự mất cân bằng với cơ thể trưởng thành của cô, nhưng không ai đủ can đảm để nói thẳng điều đó. Khác với ông vua trong câu chuyện Bộ quần áo mới của Hoàng đế, ít nhất thì cô ta vẫn rất ưa nhìn. Thậm chí có người còn sẵn lòng chào đón vẻ ngoài ấy.

Nàng nữ hoàng xinh đẹp tuyệt trần ấy hiện đang cực kỳ giận dữ. Gương mặt cô đỏ bừng như màu váy, và cô gào thét vào mặt viên phi công lái chiếc tiltrotor với sự nóng nảy đặc trưng của một cô gái trẻ.

"Không thể cất cánh, ý anh là sao!?"

"T-tầm nhìn quá kém, chúng ta không thể bay được! Tôi rất xin lỗi! Đám cháy dầu đã làm bầu trời đầy khói đen rồi!"

"!"

Bầu trời xanh thẳm bị nhuộm sắc cam rực cháy khi phản chiếu những ngọn lửa dưới mặt đất. Và làn khói đen trông đầy độc hại đã mạnh bạo phá nát cái tầm nhìn trị giá hàng tỷ đô la ấy.

"Luật hàng không của Tổ Chức Tín Ngưỡng cấm cất cánh trong sương mù có độ đục lớn hơn 40% hoặc trong điều kiện có tầm nhìn kém tương đương. Đài kiểm soát không lưu sẽ không cấp phép cho tôi cất cánh, và đám cháy dầu này sẽ không thể dập tắt trong một hoặc hai ngày tới đâu. Chờ đợi ở đây thêm nữa cũng vô ích thôi!"

"T-tại sao anh lại làm như chuyện này nguy hiểm lắm vậy? Trên đó làm gì có thứ gì để mà đâm vào chứ."

"Thứ nhất, Olive Garden có rất nhiều tòa nhà cao tầng để tận dụng tối đa không gian hạn hẹp. Thứ hai, vùng trời phía trên Olive Garden là khu vực có lưu lượng giao thông cao, cứ hai phút lại có một loại máy bay đi ngang qua. Chưa kể đến khả năng có mòng biển hoặc mấy chiếc drone chụp ảnh không đăng ký mà du khách lén mang vào. Và chắc chắn rất nhiều kẻ trong số đó muốn quay phim lại đám cháy dầu này. Vậy nên…"

"Ôi, thật là bực mình!"

Elizabeth đập mạnh lòng bàn tay vào vách ngăn và leo ra khỏi chiếc tiltrotor. Đi cùng cô là dàn vệ sĩ được trang bị như thể họ sắp đánh nhau trong đô thị (có lẽ vì thân chủ của họ muốn thứ gì đó giống như trong phim). Cô bước xuống từ sân bay trực thăng, một tay giữ lấy mái tóc nâu dài của mình.

"Tên phi công vô lo vô nghĩ bị đuổi việc! Chúng ta sẽ đi đường bộ. Lập một nhóm hộ tống với mấy chiếc xe bọc thép dưới hầm gửi xe ngầm đi, chúng ta sẽ qua cầu để tới…"

Cô chợt im bặt khi nghe thấy một vụ nổ khác từ phía xa. Thật khó để nhìn xuyên qua bức màn khói đen, nhưng những ánh chớp loé lên vẫn hiện rõ ở một hướng.

Chúng phát ra từ cây cầu duy nhất nối với đất liền.

Đó có vẻ là một cuộc tấn công bằng tên lửa. Và bất cứ ai có đầu óc đều sẽ nhận ra mối liên hệ giữa các sự việc.

"Kh. Kiếm cho tôi một chiếc du thuyền! Hoặc một chiếc tàu ngầm nếu cần thiết! Ở bến cảng có đầy rẫy những thứ có thể mua chỉ bằng một cú chạm trên danh mục điện tử mà!"

"Tiểu thư Elizabeth."

Một gã trong đơn vị đặc nhiệm thì thầm với cô.

Cô lườm gã  và định bụng sẽ đuổi việc luôn cả tên này, nhưng gã vẫn kiên quyết báo cáo.

"Cách đó cũng không ổn đâu… Đối phương đã đến đây rồi."

Một giây sau, một vụ nổ rung chuyển toàn bộ sòng bạc.

Phần 7

Một chiếc xe bồn giết người đã túc trực sẵn ở vòng xuyến phía trước khách sạn Olympus, nhưng họ chỉ cần ném vài quả bóng Hand Axe là đủ để thổi bay nó. Khi họ ném mấy chiếc mũ bảo hiểm cháy sém vào qua cánh cửa kính vỡ nát của tòa nhà, đám nhân viên và khách khứa trong sảnh bỗng trở nên cực kỳ ngoan ngoãn. Những gã gác cửa với phần thân trên sưng phồng lên vì lớp áo chống đạn thương mại mặc bên trong đồng phục cũng phải buông khẩu shotgun có gắn máy dò kim loại và giơ tay đầu hàng. Họ hiểu rằng cơn giận của những gã cao bồi này đã vượt xa sự ức chế của một con bạc vừa cháy túi.

Vừa bước chân vào trong, Quenser đã phải sững sờ.

Cổng trước là tòa nhà tử tế duy nhất. Phía sau đó, các loại hình giải trí dành cho người lớn được phân chia ranh giới giống như trong vườn thú hay công viên giải trí. Có một hồ bơi thư giãn ngoài trời được thắp sáng từ dưới đáy nước. Những máy đánh bạc và quầy bar xếp hàng dài bên bờ hồ, còn các bàn Roulette và đánh bài thì nổi lềnh bềnh trên mặt nước như những hòn đảo nhỏ.

"Tại sao bọn nhà giàu cứ thích nhảy vào hồ bơi sau khi đã đến một khu nghỉ dưỡng sát biển thế nhỉ?"

"Họ đến đây vì những cô gái mặc đồ bơi, không phải vì biển cả đâu…  Này, cái gã kia! Đừng có lợi dụng lúc hỗn loạn này mà trùm cái quần tất đẫm mồ hôi của mấy bà già lên đầu nhé, đồ thảm hại! Bọn này không để ai gánh một vụ cướp sòng bạc tầm thường lên đầu mình đâu. Nếu không muốn bị bắn chết vì lòng tham thì biến mau!"

"Con người đúng là những sinh vật táo tợn."

Đoạn phim trực tiếp mà họ thấy ở trường bắn dường như diễn ra trên một sân khấu vọng lâu đặc biệt nổi giữa hồ bơi, nhưng giờ nó đã bị bỏ trống. Những chuyên gia bài bạc có vẻ đã đánh hơi được rắc rối trước khi nó ập đến.

Quenser lịch sự nhét một ít tiền của Vương Quốc Chính Thống vào khe ngực của một nàng thỏ đang co rúm gần đó và đặt một câu hỏi đầy phong thái quý ông:

"Xin lỗi quý cô. Sân bay trực thăng ở đâu vậy!?"

Cả nhóm lao đi theo hướng ngón tay trỏ của cô nàng. Nó cách sòng bạc hồ bơi một khoảng ngắn và tầm nhìn bị che khuất bởi những hàng cọ và rặng dâm bụt.

"Nghĩ lại thì, tớ không còn nghe thấy tiếng cánh quạt nữa."

"Họ không đần đâu."

Khi họ băng qua bức tường thực vật khổng lồ, đường đi bị chặn lại bởi một hàng rào xích cao vút. Một tấm biển kim loại cảnh báo về dòng điện cao thế.

"Hóa ra họ trồng cây để giấu thứ này khỏi mắt du khách. Thật nguy hiểm."

Họ đi dọc theo hàng rào và tìm thấy một cánh cửa xích. Thông thường, nó sẽ được đóng chặt bằng khóa điện tử, nhưng có vẻ ai đó đã quá vội vàng. Nó đang được để mở hé.

Họ tiếp tục tiến vào và sân bay trực thăng hiện ra sau những tán cây nhiệt đới. Chiếc tiltrotor màu đỏ nằm đó với động cơ đã tắt. Nó chỉ cách chưa đầy 30m.

Có người ở đó.

Người phụ nữ trẻ đẹp diện chiếc váy đỏ với thiết kế quá trẻ con và nữ tính so với tuổi của mình. Gương mặt cô ta hoàn toàn khớp với mẩu tin báo chí trong báo cáo của Frolaytia.

"Elizabeth!"

"Đợi đã, Quenser! Chết tiệt!"

Quenser định lao tới, nhưng Heivia đã kịp tóm lấy tay cậu và nhanh chóng lặn xuống sau một cây cọ gần đó. Những tiếng súng lập tức vang lên. Đội vệ sĩ xung quanh đã phản ứng.

"Cô ta có 15 vệ sĩ được trang bị giáp chống đạn. Một quả lựu đạn sẽ giải quyết xong nếu chúng ta có thể giết Elizabeth, nhưng chúng ta không thể. Evans, hạ gục từng tên một bằng khẩu súng phản vật chất của cậu đi!"

"Cứ thong thả như vậy thì viện binh sẽ kéo đến mất. Heivia, hãy dọn dẹp tất cả bọn chúng cùng một lúc đi. Bắn khi nghe tín hiệu của tớ."

"Cái gì, cậu định nhào nặn khối thuốc nổ đó thành hình một bộ ngực, cắm kíp nổ vào khe rồi quăng đi hả? Cậu sẽ thổi bay Elizabeth thành từng mảnh cùng với lũ đó luôn đấy!"

"Bình thường thì đúng là vậy. Nhưng cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta bắt đầu nổ súng, nhưng lại giả vờ rút lui ngay khi chúng bắn trả!?"

Cả bọn trông có vẻ bối rối, thế nên Giáo sư Quenser tiếp tục bài giảng của mình.

"Đây là sân khách đối với chúng ta. Và chúng ta đang bị áp đảo về số lượng. Vì vậy, nếu chúng ta bắt đầu lùi lại, bọn chúng sẽ rất dễ bị cuốn theo! Chúng sẽ hăm hở bắt đầu cuộc đi săn. Và vì không thể dùng chiếc tiltrotor, chúng buộc phải đi qua cánh cửa này để tìm đường thoát khác. Chúng sẽ lao thẳng về phía chúng ta, nên việc giấu một quả bom không hề khó. Nếu chúng ta kích nổ ngay dưới chân khi chúng đến gần, chúng ta có thể hất văng tất cả bọn chúng!"

Mọi chuyện diễn ra đúng như dự tính.

Ba mươi giây sau, nhóm vệ sĩ bất cẩn đã bị hất tung cùng với dây điện cao thế và hàng rào xích. Có vẻ họ được cấp loại áo khoác khá xịn, vì đám vệ sĩ vẫn còn sống, dù đang rên rỉ giữa đống sắt vụn và cây cối gãy đổ.

Sau khi chờ đợi ở một khoảng cách ngắn, nhóm của Quenser quay trở lại sân bay trực thăng.

Heivia chĩa súng vào những con sâu đang nằm la liệt và hét lớn.

"Nếu các người nghĩ mình có thể lật ngược tình thế lúc này thì cứ thử xem! Nhưng chỉ khi các người tự tin rằng mình có thể thắng khi còn chẳng biết khẩu súng của mình đã văng đi phương nào!"

"N-này. Nhớ cái màn ngụy trang bằng màn hình không? Liệu có đứa nào đang nấp sau mấy cái ô kỳ quái đó nữa không? Tớ hơi sợ đấy."

"Nhìn màu trời đi Evans. Bầu trời xanh thẫm đang là một mớ hỗn độn của ánh cam phản chiếu và khói đen. Những thước phim thời gian thực không thể theo kịp sự thay đổi của bối cảnh đó đâu. Nếu thông số kỹ thuật của nó giống với cái thứ mà một ông giáo sư biến thái ở trường tớ từng nghịch, thì chắc chắn nó sẽ lộ ra ngay lập tức."

Nhưng gương mặt người phụ nữ tóc nâu xinh đẹp, người đang diện chiếc váy đỏ tươi vốn hơi quá trẻ con so với tuổi, giờ đây cũng đỏ bừng lên vì giận dữ. Cô ta chỉ tay vào từng tên vệ sĩ đang nằm la liệt như thể vừa trải qua một trận say xỉn sau kỳ huấn luyện.

"Anh! Cả anh, anh và anh nữa! Tất cả các người đều bị đuổi việc!"

"Đừng lo. Tài sản của cô đang bốc cháy ngùn ngụt ngoài kia kìa, nên dù thế nào cô cũng chẳng có tiền mà trả cho họ đâu. Nói ra chỉ phí lời thôi."

Nghe thấy thế, những gã đàn ông kia đồng loạt thở dài. Họ ôm đầu chậm chạp đứng dậy, nhưng rõ ràng là họ không còn chút ý chí chiến đấu nào nữa. Đó là bầu không khí thường thấy trong khoảnh khắc mà ai đó quyết định từ bỏ, hoặc bị từ bỏ bởi một người khác. Giữa bầu không khí cực kỳ gượng gạo đó, những gã cơ bắp lẳng lặng rời khỏi hiện trường như thể công việc của họ đã kết thúc.

"Giờ thì, tiểu thư."

"Éc!"

"Hãy cho bọn tôi biết những gì bọn tôi muốn biết, và bọn tôi sẽ không làm đau cô. Bọn tôi đều là một lũ biến thái thiếu hụt đạo đức trầm trọng, nên tôi khuyên cô đừng có chọc giận bọn tôi. Đừng đánh giá thấp những kẻ đủ điên để lẻn qua một chiếc Object chỉ để đi đánh nhau vì đứa em gái nhỏ đáng yêu của mình. Cô hiểu luật chơi rồi chứ? Vậy thì nói đi xem nào."

"N-n-nói cái gì cơ...?"

"Làm thế nào để mua được tình yêu của Chúa."

bcca8a1c-fa5a-4e99-b86a-70d0ea051aa2.jpgPhần 8

"Cậu biết gì không?"

Heivia cất giọng đầy vẻ vô tư lự.

Những lời tán gẫu vu vơ của cậu vang vọng trong một không gian rộng lớn và vắng lặng.

"Thế giới này đúng là một nơi kỳ lạ. Đã 10 tiếng trôi qua kể từ lúc đó. Giờ ăn trưa sắp kết thúc và mặt trời đã lên cao. Ngay sau vụ tấn công đã có một sự hỗn loạn lớn, nhưng tại sao Dược phẩm Hermes vẫn thản nhiên tổ chức tiệc theo cái lịch trình hòa bình của họ chỉ nửa ngày sau đó nhỉ?"

"Đây không phải là một bữa tiệc đêm muộn trong quán bar sang chảnh nào đó. Đây là một buổi lễ ban ngày. Họ chắc chắn đã đặt trước cả một khách sạn nghỉ dưỡng cho khách tham dự và thuê cả một hội trường sự kiện lớn. Những sự kiện trang trọng thế này không được phép thất bại. Ngay cả khi có thiên thạch rơi xuống, họ cũng phải trưng ra được chữ ký xác nhận rằng mọi thứ đã hoàn tất không chút chậm trễ. Tớ cứ ngỡ một quý tộc như cậu phải rành mấy chuyện này hơn chứ."

"N-nhưng tớ ngạc nhiên là họ không tìm thấy chúng ta. Nếu họ huy động toàn bộ nhân lực để lùng sục cái khu đất lấn biển hạn hẹp này hoặc dùng xe lăn xích cày nát mọi thứ, chúng ta đã chẳng còn chỗ nào để chạy."

"Chuyện gì cũng có hai mặt. Đám cháy dầu sẽ không tắt trong hai hoặc ba ngày tới, chính lửa và khói của nó đã ngăn cản họ sử dụng ảnh vệ tinh hay cảm biến nhiệt. Chỉ cần chúng ta không bị hạ gục bởi sức nóng và khói độc, thì đây chẳng phải là nơi ẩn náu đô thị tốt nhất sao?"

Quenser vừa tán gẫu vừa tiếp tục ‘công việc’ của mình.

Heivia giúp một tay ở bên cạnh nhưng dường như vẫn còn nhiều thắc mắc.

"Này. Chúng ta đang săn đuổi những kẻ đã phát triển loại khí độc đó trong Dược phẩm Hermes, đúng không? Nếu không thì chẳng đời nào lấy được thuốc giải. Chúng đã tạo ra một khoản nợ hàng tỷ euro, vậy tại sao chúng vẫn giữ được vị trí quan trọng? Ngay cả 10000 euro đối với chúng ta đã là một khoản nợ vô vọng rồi. Mấy đơn vị tiền tệ này làm tớ lú lẫn quá."

"Đó là vì chúng là trụ cột quá quan trọng đối với đất nước. Có thể nói chúng sở hữu một phần của quốc gia đấy."

Họ đang dán những khối thuốc nổ dẻo dạng đất sét lên một bức tường sang trọng. Những thanh thuốc nổ dài và mảnh được gắn thành một hình vuông cạnh hai mét như thể để tạo ra một cánh cửa. Sau đó, họ gắn các kíp nổ điện hình cây bút và đồng bộ hóa thời gian kích nổ.

Ngay cả khi không có micrô định hướng, họ vẫn có thể nghe thấy giọng nói ở phía bên kia bức tường.

"Cậu có thấy sợ khi mọi chuyện diễn ra quá suôn sẻ không?"

"Cậu lây bệnh của ngài Frolaytia rồi đấy. Đáng lẽ cậu phải ăn mừng mới đúng."

Cả bốn người họ lùi xa khỏi bức tường.

Họ nghe thấy thông báo sau đây từ phía bên kia.

"Và sau đây, chúng ta sẽ được lắng nghe chia sẻ từ một nhân vật đặc biệt, người sẽ mang lại một tương lai rạng ngời hơn nữa cho Hermes! Xin hãy chào đón Veneto Dandelion, người tiên phong trong lĩnh vực an ninh hóa học, bao gồm cả bình xịt hơi cay và ngăn dầu loang!"

Họ thổi bay bức tường thành từng mảnh.

Ngay khoảnh khắc đó, một cánh cửa hoàn hảo bị khoét thủng vào bức tường phía sau của sân khấu đại tiệc hoành tráng trước sự chứng kiến của 500 người. Một lão già có thân hình vạm vỡ bị hất văng một cách ngoạn mục qua không trung và rơi thẳng vào bục phát biểu. Đầu lão bị chấn động mạnh đến mức bộ tóc giả bay mất dạng, và bốn tên ngốc trong quân phục của quốc gia đối địch túa ra từ lối đi tự chế đó.

"Này, lão ta ổn chứ? Chân lão già đó gãy rồi kìa."

"Lão ta đã kiếm đủ số tiền bẩn để hưởng lạc cả đời rồi, nên dù có phải dành phần đời còn lại trên giường bệnh thì tính trung bình ra lão vẫn có một cuộc đời khá tốt đẹp. Và thế này là hoàn hảo. Này, hãy nói điều đó trước mặt tất cả mọi người của Hermes đi. Hãy nói rằng mày đã che đậy các vụ tai nạn khí độc, phá hủy danh tiếng mà mọi người khác đã dày công xây dựng, và mày đang chủ động giết chết một cô bé 12 tuổi đáng yêu chỉ vì lòng tham điên cuồng của mày."

Một cảnh tượng bạo lực đang diễn ra ngay trước mắt, nhưng không một ai trong số 500 người tại hội trường nhúc nhích. Họ không chỉ đứng yên vì sợ hãi những họng súng hay những người lính từ quốc gia kẻ thù.

Sâu thẳm bên trong, họ hầu hết đều biết sự thật, dù chẳng bao giờ dám nói ra.

Vậy nên, nếu có những gã lính phe địch ra tay dọn dẹp đống rác rưởi này, họ cũng chẳng có lý do gì để phàn nàn.

Đó chính là bầu không khí bao trùm cả khán phòng lúc này.

"Thuốc giải đâu?"

"…"

Khi Quenser chậm rãi cất lời, Veneto Dandelion cũng từ từ đưa tay vào túi áo vest sang trọng của lão. Lão lôi ra một vài ống tiêm nằm trong một chiếc hộp đặc biệt.

Quenser rút một ống ra, đâm thẳng vào cổ lão già và tàn nhẫn ấn mạnh ngón tay cái xuống pít-tông. Loại thuốc bí ẩn nhanh chóng chảy vào tĩnh mạch của lão.

Khi lão già đột nhiên bắt đầu giãy giụa dữ dội, ông anh trai đang giận dữ tóm chặt lấy tay lão và gào thẳng vào tai.

"Tao hỏi thuốc giải! Tao không biết mày định lừa tao bằng cái thứ gì, nhưng nếu mày phải vật vã thế này thì chắc chắn nó không phải hàng thật rồi. Vậy nên, tốt nhất là mày cũng nên tìm cách tự cứu mình đi! Chuyện này bây giờ là vì tính mạng của cả hai chúng ta đấy!"

Phần 9

Và thế là...

"Ai mà ngờ được cái thẻ mỏng dính này lại có thể biến thành thuốc giải cơ chứ?"

Sau khi thu hồi số vũ khí dự phòng đã chôn dưới bãi cát, Heivia giơ tấm thẻ ép plastic lên soi dưới ánh trăng trên bầu trời đêm.

Quenser thì đang lắc một thiết bị thủy tinh.

"Pha chế thuốc cũng giống như pha cocktail vậy. Nếu cậu biết nguyên liệu và tỉ lệ, cậu chỉ cần biết cách thức và thứ tự trộn chúng lại với nhau. Giữ công thức đó trong một tấm thẻ ở ví tiền thì an toàn hơn là để trên cloud. Và nó cũng chẳng gây ra sự nghi ngờ nào khi cảnh sát lục soát đồ đạc, vì nó không có thiết bị gì đặc biệt. Họ sẽ không biết được bên trong nó có gắn chip IC mã hóa quân sự hay không."

Giống như lần trước, cậu đã kết hợp những thứ như máy pha cà phê chân không và một cái bát đầy đá để tạo ra một bộ dụng cụ hóa học trông như một đường đua tàu lượn bằng thủy tinh. Cậu dùng nó để tách và tái tổ hợp các thành phần từ thuốc cảm và thuốc giảm đau mua được ở một cửa hiệu dược phẩm.

Thay vì vội vã quay về Seccond Venice với tấm thẻ, họ lại ẩn náu ngay trong khu đất lấn biển nguy hiểm này để thực hiện công việc trước. Họ có một lý do đơn giản cho việc đó.

"Thật điên rồ khi chúng ta không thể chỉ việc gửi một cái email trong khi đã có nó ở ngay đây. Mà thôi, tớ hiểu là chúng ta không được để chiếc Rush và đống thiết bị liên lạc quy mô lớn của nó phát hiện ra mình."

"Và nếu gã khốn Veneto đó nói dối lần thứ hai hay thứ ba, chúng ta cần phải quay lại ngay lập tức, tống Hand Axe vào mồm và vào lỗ hậu của lão ta, rồi biến lão thành một quả pháo hoa người."

"Cậu đúng là một ông anh trai đáng sợ đấy."

"Mạo hiểm mạng sống vì một đứa em gái nhỏ đáng yêu là nghĩa vụ của một công dân mà."

"Chắc chắn cậu là con một rồi. Chẳng đời nào tớ lại vứt bỏ mạng sống của mình vì một đứa em gái đâu!"

Họ hoàn tất việc pha chế thuốc giải trong khi vẫn không ngừng tranh cãi.

Đó là một loại chất lỏng trong suốt và hơi ngả vàng.

"Nhưng làm thế nào để thử nghiệm nó đây?"

"Tớ có mang theo thứ này. Đây là những tạp chất tích tụ trong bộ lọc của mặt nạ phòng độc mà Catherine đã đưa cho tớ. Nói cách khác, nó là thành phần chính của Argeiphontes."

"Cậu điên rồi à!?"

"Hãy tiêm thuốc giải cho tớ. Nếu nó không hiệu quả, hãy đi giết gã khốn Veneto đó trả thù cho tớ. Adios."

Quenser đổ lớp bột trắng lên mu bàn tay rồi hít vào. Cảnh tượng đó trông có vẻ khá nhạy cảm, nhưng ngay sau đó, cậu bắt đầu lảo đảo và ngã khuỵu sang một bên.

"Cậu đùa tớ đấy à, đồ biến thái!? Có Catherine bên cạnh đã đánh thức một sở thích quái đản mới trong cậu đấy hả!?"

"Hãy lịch sự một chút và gọi đó là một niềm đam mê đi! Ống tiêm đây!"

"Heivia, quấn cái thắt lưng hay thứ gì đó quanh bắp tay Quenser đi. Tôi nghĩ chúng ta cần làm cho mạch máu nổi lên!"

"Chết tiệt, chúng ta thực sự phải làm cho cảnh tượng này trông giống loại phim đó hơn nữa sao!?"

Quenser đã ngất đi vì sốt, nên họ mượn cánh tay phải của cậu, xắn tay áo quân phục lên, sát trùng bằng cồn và đâm kim qua da. Đáng ngạc nhiên là Heivia lại quay mặt đi khi mũi kim đâm vào. Cậu ta chẳng hề do dự khi cắt cổ lính địch từ phía sau, nhưng rõ ràng là cậu lại gặp khó khăn với chuyện này.

"Sao rồi? Có chuyện gì không? Nó có hiệu quả không?"

"Làm ơn đợi một chút. Đây không phải là keo dán sắt, nên không thể có tác dụng ngay lập tức được."

"...Là tôi tưởng tượng hay là hơi thở của cậu ấy đang yếu dần đi vậy?"

"Không ổn rồi! Chuẩn bị ép tim ngoài lồng ngực mau!"

Trong khi đó, đôi mắt Quenser hơi hé mở khi đang nằm trên đất. Ánh sáng lọt vào đồng tử. Thuốc giải có vẻ đã phát huy tác dụng.

Và khi cậu chuẩn bị nói điều đó với những người khác đang cúi xuống nhìn mình...

"Được rồi, bắt đầu! 1, 2, 3, 4, 5!"

"Bweh!? Gbah! Aghah!"

(Mình sắp chết! Mình sắp chết rồi sao!? Khoan đã, tại sao bọn nó lại ép ti… gweh!?)

"A, Quenser có phản ứng rồi kìa!"

"Giữ hắn ở lại cái hành tinh bẩn thỉu này mau. Còn quá sớm để gã ngốc này đi nghỉ dưỡng ở cái resort hạng sang trên thiên đàng đấy!"

"Bh… ah…"

Trong khi Heivia vẫn miệt mài thực hiện những cú ép tim không nương tay, Quenser đã chộp lấy cổ gã bạn rồi bật dậy như một cái bẫy lò xo.

"Cậu định giết tớ đấy à!?"

"Đó là lời cậu dành cho người vừa cứu mạng cậu đấy hả!? N-này, dừng lại! Đừng có nghiền nát mấy bánh lương khô như xà phòng đó dưới cái đôi ủng bẩn thỉu rồi ném vào tớ chứ!"

Myonri và Evans chỉ biết thở dài khi nhìn hai tên ngốc lao vào tẩn nhau. Dù có vài rắc rối dọc đường, nhưng thuốc giải đã chứng minh được hiệu quả.

Và thế là...

"Tớ chính là bằng chứng sống. Chúng ta không cần phải sợ Argeiphontes nữa. Hãy quay lại Second Venice và đánh thức người đẹp ngủ trong rừng thôi."

"Khụ. Được rồi. Catherine là người duy nhất bị nhiễm, nên chiếc Rush sẽ mất đi cái cớ để phong tỏa nếu chúng ta cứu được con bé."

"Nhưng chúng ta quay về bằng cách nào? Mượn một chiếc du thuyền thì dễ thôi, nhưng chiếc Rush của Liên Minh Thông Tin vẫn đang canh chừng mọi hướng."

"Đ-đúng vậy. Và Quenser này, lần này chúng ta không thể trôi dạt như mấy khúc gỗ được đâu. Hướng của hải lưu là cố định. Vì chúng ta đã nương theo nó để đến đây, nên lần này chúng ta sẽ phải đi ngược lại dòng nước."

Quenser nhún vai trước những nhận xét của Myonri và Evans.

"Chúng ta cứ lấy du thuyền mà về."

"Cái gì?"

"Chúng ta không việc gì phải trốn tránh cả. Nhiệm vụ của chiếc Rush là giữ chúng ta ở trong. Cô nàng đó không thể ngăn cản nếu chúng ta đang đi vào. Vì chúng ta đã trốn ra ngoài rồi, cô nàng sẽ tò mò xem chúng ta đã đi đâu chơi bời, nhưng việc ép chúng ta quay ngược ra ngoài là vô lý, vì chúng ta có thể đã nhiễm bệnh."

"…"

"…"

Hai người bình thường nhất trong số những gã khờ trao cho nhau một cái nhìn cay đắng.

Và gã khờ phi thường nhất vẫn còn điều muốn nói.

"Nào, hãy làm một màn trở về huy hoàng ngay trước mũi Liên Minh Thông Tin, những kẻ sẽ chẳng hiểu cái quái gì đang diễn ra đâu."

Tài liệu  bên ngoài - Báo cáo về tiến trình phát triển Object của Tổ Chức Tín Ngưỡng

Trong tuyên truyền thời chiến, cả 4 cường quốc trên thế giới đều có xu hướng thần thánh hóa các Object và Elite của mình. Vương Quốc Chính Thống coi họ là những hiệp sĩ, còn Liên Minh Thông Tin xem họ như những thần tượng. Tuy nhiên, xu hướng này thể hiện rõ rệt nhất ở Tổ Chức Tín Ngưỡng, nơi tập trung mạnh mẽ vào niềm tin tôn giáo.

Họ có xu hướng chú trọng vào Elite hơn là bản thân cỗ máy Object, và coi Object chỉ như một công cụ để Elite đó gia tăng sức hút cá nhân. Có thể nói, Tổ Chức Tín Ngưỡng xem Object như một ngôi đền, còn Elite là vị linh mục hay thánh nữ điều khiển ngôi đền đó. Thông qua đó, những người dân dưới sự bảo hộ của họ sẽ nhìn thấy được một vị thần.

Vì lý do này, Tổ Chức Tín Ngưỡng đôi khi áp dụng những thiết kế xa rời lý tưởng về tính hiệu quả và logic. Đối với họ, khái niệm về một Object như một con tàu không thể chìm với hỏa lực mạnh mẽ chỉ là một khía cạnh của thiết bị nhằm gia tăng sức hút cá nhân. Để hiện thực hóa vị thần mà nó mượn tên cũng như lý tưởng mà dân chúng khao khát, họ thậm chí sẵn sàng vứt bỏ bất kỳ lợi ích nào có thể làm tổn hại đến sự cân bằng mang tính biểu tượng đó của họ.

Những thiết kế kỳ quái này thường khác xa với hiệu quả tác chiến thông thường, đồng thời dẫn đến những sai sót và sự mong manh.

Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó, như một minh chứng rõ ràng từ việc Tổ Chức Tín Ngưỡng vẫn duy trì vị thế là một trong 4 cường quốc thế giới. Những giả định tiêu chuẩn không thể áp dụng cho các thiết kế kỳ dị này. Nó có thể giống như việc những hành động không thể lường trước của một kẻ nghiệp dư hoàn toàn lại có khả năng hạ sát một chuyên gia dễ dàng hơn cả nỗ lực vô vọng của những binh lính thiếu rèn luyện. Nhưng nếu họ có thể kiểm soát và tái hiện được những cú đánh may mắn hay sự may mắn của kẻ mới bắt đầu đó, thì đó thực sự là một mối đe dọa đáng gờm.

Hoặc có lẽ, việc vận mệnh của toàn bộ quân đội họ phụ thuộc vào những cú đánh may mắn đó chính là dấu hiệu cho thấy Tổ Chức Tín Ngưỡng thực sự được Chúa yêu thương.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!