Nghe đây, tất cả những kẻ đã kết thúc cuộc đời trong quân đội sau khi thất bại trong việc tìm bạn đời hay kiếm một công việc! Tôi là đại úy April thuộc Đơn vị Huấn luyện, và các người có thể coi tôi như một vị nữ thần cực kỳ nhân từ, người sẽ ban cho các người một danh tính mà xã hội thực sự chấp nhận.
Nào, khi nghe nói đây là quân đội, chắc các người đã nghĩ mình sẽ được ra ngoài kia bắn súng trường hay tên lửa, nhưng quân đội không chỉ làm mỗi việc đó đâu. Thực tế là, ai cũng ghét những cuộc đấu súng giữa những người lính bằng xương bằng thịt trong cái thời đại ‘sạch sẽ’ của các Object này. Trại huấn luyện này sẽ nhồi nhét những kỹ năng và phẩm giá đúng nghĩa vào đầu các người, nhưng cứ xác định là các người sẽ chẳng mấy khi có dịp dùng đến chúng đâu.
Quân đội làm rất nhiều việc. Các người có thể dạy thanh niên địa phương cách bắn súng để tăng số lượng tay súng, có thể chụp ảnh cho các tờ bướm quảng cáo để giúp một quốc gia rũ bỏ hình ảnh nghèo nàn và thu hút khách du lịch, có thể thu hồi mìn hoặc vật liệu chưa nổ, có thể giúp đóng phim, giúp khai quật hóa thạch khủng long, xây trường học hoặc bệnh viện, cứu trợ thiên tai, ngăn chặn dịch bệnh lan rộng, và danh sách còn dài lắm. Trừ khi mọi chuyện đi chệch hướng, nếu không, các người sẽ thấy mình cầm xẻng thường xuyên hơn cầm súng đấy.
Đó là cách sử dụng quân đội hòa bình.
Các người đang nghĩ chuyện này nghe có vẻ dễ dàng sao? Hay là nó không nhiều việc như các người tưởng? Cứ thành thật mà giơ tay lên đi... rồi tôi sẽ tha cho các người với chỉ 20 vòng chạy thôi.
Chuyện này không hề dễ dàng chút nào, và các người sẽ nhầm to nếu nghĩ nó nhàn hạ. Tôi đã bảo rồi mà? Đây là quân đội. Ngay cả khi trông có vẻ như chúng ta đang làm những việc tương tự, thì chúng ta vẫn có nhưng khác biệt căn bản so với Hội Chữ Thập Xanh, những người đặt hộp quyên góp cạnh máy tính tiền ở cửa hàng tiện lợi.
Đây là chiến tranh.
Nó có thể mang một hình thái khác, nhưng nó vẫn là chiến tranh.
Ồ, đó có phải là một bước nhảy vọt về logic không? Mà điều đó cũng chẳng quan trọng lắm đối với việc huấn luyện của các người. Chúng tôi sẽ dạy các người cách cầm súng và cầm xẻng. Đến lúc các người lên đường thực hiện nhiệm vụ, các người sẽ tự hiểu quá rõ chiến tranh là gì.
Hửm? Các người không nghĩ súng ống là cần thiết trong các cuộc chiến ngày nay sao?
Tôi thì không chắc đâu. Theo kinh nghiệm của tôi, người ta không biết ơn đến thế ngay cả khi các người đang xây cho họ một ngôi trường hay một bệnh viện.
Tôi tự hỏi tại sao lại thế nhỉ.
Xét trên bình diện chung thì chuyện đó không xảy ra thường xuyên lắm, nhưng có lẽ là vì chúng ta thường có xu hướng lôi súng ra khi cần phải giải quyết dứt điểm một vấn đề nào đó một lần và mãi mãi.
0 Bình luận