Một thiếu nữ vận chiếc váy dạ hội màu xanh đang chầm chậm bước vào đại sảnh. Quan khách xung quanh đều tự động lui lại nhường cho cô một lối đi, chỉ bởi dung mạo cô thực sự quá đỗi tuyệt mỹ, khiến người ta nảy sinh lòng kính sợ, không nỡ buông lời mạo phạm.
Khác biệt hoàn toàn với những người phụ nữ trát đầy phấn sáp trên mặt, khác với những phu nhân dát vàng nạm bạc điểm tô bằng đủ loại trang sức hoa mỹ, và cũng chẳng giống những thiếu nữ quý tộc cố làm ra vẻ cao ngạo nhưng thực chất lại cay nghiệt. Chiếc váy dạ hội màu xanh ôm vừa vặn lấy vóc dáng, kết hợp cùng phần cổ áo nhạt màu và đôi găng tay trắng muốt điểm xuyết hoa văn ren, toàn bộ trang phục lúc này tựa như những dải lá xanh mềm mại, hoàn hảo tôn lên vẻ đẹp thoát tục của thiếu nữ ấy.
Đôi mắt cô không dừng lại ở bất kỳ ai hay vật gì. Trong đáy mắt trong veo chỉ mang theo vài phần tò mò, hững hờ lướt qua toàn bộ sảnh tiệc. Từng bước chân nhỏ nhắn của cô vang lên, lại giống như đang giẫm thẳng vào trái tim của mỗi người có mặt tại đó, gõ nhịp đồng điệu với những tiếng tim đập thình thịch.
Vẻ đẹp tuyệt mỹ hoàn toàn tự nhiên ấy, dù ngắm nhìn từ góc độ nào cũng hoàn hảo như một kiệt tác nghệ thuật, thu hút trọn vẹn những ánh nhìn từ ngưỡng mộ đến tham lam trong đại sảnh.
Trên mái vòm của đại sảnh treo một chiếc đèn chùm khổng lồ, bên trên là hàng chục ngọn nến lớn đang rực cháy, bao quanh bởi một vòng những chiếc đèn chùm nhỏ hơn. Tất cả đều được chế tác từ đồng thau tinh xảo. Ánh nến cháy rực soi sáng rõ nét những bức bích họa trên mái vòm. Những nét vẽ ghi lại vô vàn truyền thuyết và thần thoại ấy lại càng tô điểm thêm vẻ xa hoa, lộng lẫy cho cả hội trường.
Theo bước chân tiến vào đại sảnh của Loranciel, âm nhạc trong yến tiệc cũng bắt đầu vang lên. Tám nhạc công vĩ cầm cùng một nghệ sĩ dương cầm say sưa biểu diễn ngay cạnh sân khấu. Những giai điệu du dương, nhẹ nhàng hòa quyện cùng tiếng nói cười chúc tụng của quan khách, đánh dấu khoảnh khắc bữa tiệc chính thức bắt đầu.
Đầu tiên là các quý ông, phu nhân khoác trên mình những bộ cánh lộng lẫy lần lượt tiến đến chào hỏi Loranciel. Mặc dù cô chẳng hề quen biết một ai, nhưng nhờ có Chelsea đứng bên cạnh nhắc nhở, cô vẫn giữ phong thái lịch sự, từ tốn đáp lễ từng người một.
Trong ánh mắt những kẻ đang ngắm nhìn cô, có sự ngưỡng mộ, có niềm khao khát, có nét khẩn cầu, và có cả sự si mê cuồng nhiệt. Suy cho cùng, bất kể là ở thế giới nào đi chăng nữa, những chuyện như trúng phải tiếng sét ái tình xưa nay vốn chẳng bao giờ hiếm lạ.
Sau khi cô nán lại đáp lễ đám đông một lúc, một người đàn ông trung niên bận lễ phục đen thong thả tiến bước về phía cô. Trên bộ lễ phục của ông ta được điểm xuyết những họa tiết quả ô liu và vỏ sò nhỏ nhắn thêu bằng chỉ lụa màu xanh ngọc bích, minh chứng cho thân phận người của gia tộc Yagetilin.
“Xin chào tiểu thư Lacey. Ta là Jelink, gia chủ đương nhiệm của gia tộc Yagetilin. Rất hân hạnh được đón tiếp cô.”
“Cháu chào chú Jelink. Cháu từng nghe cha nhắc đến chú rất nhiều lần, lần này đột ngột đến thăm, thực sự đã làm phiền chú rồi ạ.”
“Cháu đừng bận tâm, ta và cha cháu vốn là bạn bè chí cốt. Khi nghe hung tin của ông ấy, ta cũng vô cùng đau xót. Nếu có việc gì cần giúp đỡ, ta nhất định sẽ dốc hết sức mình.”
“Cháu xin cảm ơn ý tốt của chú. Nếu có việc gì cần đến, cháu nhất định sẽ thưa với chú ạ.” Loranciel khẽ cúi đầu hành lễ.
Sau một hồi trò chuyện ngắn, một thiếu nữ bận chiếc váy dạ hội màu vàng tươi bước đến. Cô ấy sở hữu mái tóc dài màu xanh lam, phần đuôi tóc uốn thành những lọn xoắn ốc thả nhẹ trước ngực. Trên chiếc cổ thon thả đeo một sợi dây chuyền vàng nhỏ nhắn mà tinh xảo, chính giữa điểm xuyết một mặt dây chuyền pha lê màu xanh biếc.
“Kính chào phụ thân đại nhân.” Cô ấy trước tiên nâng nhẹ tà váy hành lễ với Jelink, sau đó mới xoay người lại đối diện với Loranciel, đôi mắt màu vàng kim tràn ngập vẻ tò mò.
“Rachel, con đến rồi sao. Giới thiệu với cháu một chút, đây là con gái ta, Rachel. Hai đứa trạc tuổi nhau, hẳn là sẽ có nhiều chủ đề chung để trò chuyện hơn. Ta không làm phiền hai đứa nữa nhé.”
Nói đoạn, Jelink liền bước sang phía bên kia đại sảnh để tiếp tục trò chuyện cùng những vị quan khách khác.
Thiếu nữ trong chiếc váy dạ hội màu vàng chủ động lên tiếng chào hỏi Loranciel trước.
“Xin chào, mình là Rachel.”
“Chào cậu, mình là Lacey. Xin lỗi nhé, vì đây là lần đầu tiên mình đến Virgar nên vẫn chưa rành các quy tắc lễ nghi ở đây cho lắm. Nếu có gì thiếu sót, mong cậu cứ thẳng thắn góp ý cho mình.”
“Làm gì có chuyện đó chứ, Lacey. Mình thấy cậu thể hiện còn xuất sắc hơn tất cả mọi người ở đây, cứ như một nàng công chúa bẩm sinh vậy.” Rachel mỉm cười đáp lời.
“Chúng ta qua góc bên này ngồi một lát nhé.”
Rachel kéo tay Loranciel đến bên một chiếc bàn nhỏ nằm sát mép sàn khiêu vũ. Rất nhanh, hai người hầu đã bước tới đặt một bệ nến lên tấm khăn trải bàn trắng muốt, sau đó còn cẩn thận mang lên hai ly nước ép trái cây.
“Nửa cuối năm nay mình mới đến tuổi trưởng thành, nên cha chưa cho phép mình đụng đến rượu. Không biết cậu có uống nước ép trái cây không, chứ mình nghe nói người bên Tây Phong chuộng uống rượu hơn cơ.”
“Không sao đâu, mình cũng rất thích nước ép, bình thường mình hầu như không đụng đến rượu bao giờ.”
Loranciel khẽ lắc đầu. Tuổi tác ở kiếp này ra sao chính bản thân cô cũng chẳng rõ, thế nên chuyện đã đến tuổi trưởng thành hay chưa lại càng không có cơ sở để định đoạt. Còn nhớ ở kiếp trước, cô cũng hiếm khi đụng đến rượu mạnh, cùng lắm cũng chỉ nhâm nhi vài ly rượu nhẹ với bạn bè mà thôi.
Nước ép trong chiếc ly thủy tinh mang sắc xanh lục nhạt. Khẽ lắc nhẹ, còn có thể thấy rõ những vụn thịt quả li ti bồng bềnh bên trong. Khi nhấp một ngụm, vị chua thanh lập tức lan tỏa nơi đầu lưỡi rồi nhanh chóng đọng lại vị ngọt ngào. Trong ly còn có thêm vài viên đá lạnh, mang đến cảm giác mát rượi và sảng khoái tuyệt vời giữa tiết trời mùa hạ.
“Cậu thích chứ?”
“Ừm.” Loranciel nhấp từng ngụm nhỏ thứ nước ép mát lạnh này, hương vị thanh mát của nó đã xua tan đi không ít cái nóng oi ả của ngày hè.
“Hihi, thứ này là do mình tự sáng chế ra đấy. Nước ép này được vắt từ quả mọng Thúy Việt, nhưng vì loại quả này có vị hơi chua nên mình đã thử cho thêm một chút mật ong vào để trung hòa lại. Cuối cùng, lúc uống thì cho thêm đá lạnh vào để cảm giác kích thích hơn.” Rachel hào hứng giới thiệu tác phẩm đắc ý của mình với Loranciel.
“Đá lạnh sao?”
“Đúng vậy đó. Trong nhà mình có một vị Băng Quang Điều Tửu Sư[note92032] đạt tới Chuỗi Nguyên Sơ cấp 3. Cô ấy cực kỳ giỏi khoản này. Mấy loại nước hoa mới tung ra thị trường những năm gần đây của nhà mình cũng là do cô ấy phụ trách đấy. Khi nào rảnh, mình sẽ giới thiệu cô ấy với cậu nhé.”
“Ngon đúng không? Cậu có thể miêu tả cảm giác lúc uống thử được không? Mấy ông anh trai của mình toàn chê nước ép, chỉ thích uống rượu thôi. Lần nào mình hỏi, mấy ổng cũng trả lời cho có lệ cả.”
“Ừm, giống như vào một buổi trưa hè oi ả, cậu được thả tay vào dòng suối mát lạnh trên núi vậy. Tiếng nước chảy róc rách khiến cả người bỗng chốc bừng tỉnh và sảng khoái hẳn lên.”
Loranciel cố gắng dùng ngôn từ để miêu tả lại cảm nhận của mình, còn Rachel thì vui sướng vô cùng, ngỡ như vừa tìm được tri kỷ của đời mình vậy.
“Lacey, hẳn là cậu học giỏi lắm nhỉ. Mấy ông anh trai với cha mình mà muốn khen thứ gì đó ngon thì cùng lắm cũng chỉ rặn ra được một câu ‘rất tốt’, ‘không tồi’ là cùng.”
“Lúc nào cũng chỉ loanh quanh có mấy từ đó thôi, trò chuyện với họ đúng là chẳng có chút thú vị nào cả.”
Rachel bắt đầu than phiền rằng những người xung quanh cô ấy, chẳng có lấy một ai là có chút tố chất văn chương cả. Suốt ngày ngoài việc giỏi tính toán và kiếm tiền ra, họ chẳng thèm mảy may quan tâm đến bất cứ điều gì khác.
Thế rồi Rachel bắt đầu huyên thuyên đủ thứ chuyện, từ văn học, tiểu thuyết cho đến kịch nghệ. Dù cho Loranciel hầu như chưa từng nghe qua những tác phẩm đó, chỉ thi thoảng gật đầu phụ họa, nhưng cô nàng vẫn cảm thấy vô cùng vui sướng. Có thể thấy Rachel là kiểu thiếu nữ cực kỳ say mê những câu chuyện lãng mạn bay bổng, và vì xung quanh không có ai để chia sẻ nên cô ấy đã phải kìm nén từ rất lâu rồi.
“Cậu biết không Lacey, mình thích nhất là Đoàn kỵ sĩ Tật Điện trong truyền thuyết đấy, Đoàn trưởng Aer đúng là cực kỳ đẹp trai luôn!”
Đoàn kỵ sĩ Tật Điện vốn là một huyền thoại xuất hiện từ Kỷ nguyên thứ Ba. Đoàn trưởng Aer khi ấy là bạn chí cốt của vị quân chủ khai quốc Vương quốc Tây Phong, hai gia tộc cũng từng nhiều lần liên hôn với nhau. Ngày nay, Tật Điện vẫn là Đoàn kỵ sĩ hoàng gia trực thuộc vương thất Tây Phong, để lại trong sử sách biết bao chiến tích huy hoàng và những truyền thuyết lẫy lừng.
Cuộc đời của Đoàn trưởng Aer cũng vô cùng ly kỳ. Qua sự tô vẽ không ngừng của hậu thế cùng những vở nhạc kịch được dàn dựng công phu, ông đã trở thành cái tên nhà nhà đều biết trên khắp đại lục. Dù đã là người của mấy trăm năm trước, ông vẫn là hình mẫu anh hùng trong lòng biết bao thanh niên, và là người tình hoàn mỹ trong mộng của hàng vạn thiếu nữ.
Cuộc vui nào rồi cũng đến hồi kết, bữa tiệc dần trôi về những giây phút cuối cùng. Đúng lúc đó, một vị quản gia trẻ tuổi thong thả bước về phía hai người.
“Chào tiểu thư Lacey. Tôi là Owen, quản gia của nhà Yagetilin, xin lỗi vì đã làm phiền cô. Ông chủ Jelink của chúng tôi muốn mời cô sang phòng sách bên cạnh ngồi nghỉ đôi chút, ngài ấy muốn tìm hiểu thêm một vài chuyện về cha của cô, ngài Angus.”
“Được, tôi sẽ đến ngay.” Loranciel đứng dậy, khẽ ra hiệu cho quản gia và hầu gái trưởng của mình ở phía xa, sau đó rảo bước theo vị quản gia trẻ tuổi rời khỏi đại sảnh, tiến vào dãy hành lang dài bên cạnh.
Nhìn người bạn cùng lứa vừa mới quen bị cha mình mời đi, Rachel không khỏi cảm thấy có chút thắc mắc.
“Từ bao giờ mà cha lại trở nên nghiêm túc đến thế nhỉ?”
Theo bước chân thiếu nữ rời khỏi đại sảnh, từ những góc khuất trong dinh thự nhà Yagetilin bỗng vang lên những tiếng bước chân khe khẽ, thi thoảng còn nghe thấy cả tiếng giáp trụ va chạm lách cách vào nhau.
2 Bình luận