Tập 04 Tìm kiếm dấu vết Vạn Ma
Chương 21: Ngươi làm nhiều việc ác quá
1 Bình luận - Độ dài: 1,887 từ - Cập nhật:
“A! Trảm Ma, gãy mất rồi........”
Thiếu nữ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào nửa thanh đao đã gãy rơi xuống đất, đôi mắt cô ấy đột nhiên mất đi vẻ sáng ngời.
Cô ấy ngã xuống một cách yếu ớt và bất lực, tư thế không chút duyên dáng nào, nhìn chằm chằm vào thi thể của đồng bạn có thể so với người thân trong gia đình đã cùng cô lớn lên. Đùi cô ép chặt xuống sàn nhà lạnh lẽo như băng, khiến những cơn ớn lạnh đau thấu tim gan của cô.
Không phải là ý chí chiến đấu của Lam quá yếu, mà là sức mạnh của kẻ địch vượt xa sức tưởng tượng của cô. Cộng thêm thanh đao yêu quý đã bị hư hại, để thiếu nữ nhớ lại lời cảnh báo được ghi trên trang đầu tiên của cuốn bí thư kia. Khi quá đau buồn và sợ hãi, hàng phòng thủ tâm trí của cô ấy sẽ hoàn toàn sụp đổ, lúc đó cô ấy sẽ mất hết can đảm.
"Ồ, có vẻ như đã giải quyết xong rồi. Này, cuốn sách này của cô..."
Willis chậm rãi bước ra khỏi phòng ngủ, tay cầm một quyển sách dày cộp. Cô định nói gì đó, nhưng lại nhìn thấy thiếu nữ lạnh lùng, uy nghiêm, không gì ngăn cản nổi khi họ gặp nhau vào buổi tối nay, đang quỳ trên mặt đất như một con vịt, ánh mắt vô hồn, như thể bị ai đó chơi hỏng. Một thanh trường đao đã gãy làm đôi nằm trước mặt cô ấy.
Biểu cảm của cô không khỏi trở nên có chút kỳ quái.
Tiểu thư mục sư lặng lẽ bước tới chỗ con vật cưng vô cảm của mình và chọc vào vòng eo con vật kia.
"Này, này, đây là có chuyện gì thế? Em đã làm điều gì kỳ quái khó có thể dùng lời diễn tả được với cô ấy à?"
Tiểu long nương nghiêng đầu một chút, vẻ mặt vô tội.
"Không có nha, chủ nhân. Em chỉ làm theo lệnh của ngài và uy hiếp con người này, khiến cô ta không thể phản kháng mà thôi. Em không hề làm cô ta bị thương. Em không biết tại sao cô ta lại đột nhiên trở nên như thế này..."
"Vậy tại sao cô ấy trông giống như bị bắt nạt vậy... Khoan đã, thanh đao kia bị gãy rồi...? Hự, ta nhớ là trong mục lục kia có ghi là..."
Cô lại mở cuốn sách dày trên tay ra, trên bìa có ghi dòng chữ [Danh đao chân giải], rồi lật đến trang đầu với vẻ mặt kỳ quái.
"À, ta hiểu rồi. Ở đây nó có ghi—[Những ai tu luyện truyền thừa chân chính của ta và muốn hoàn mỹ đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực, thì nhất định lấy tâm huyết làm dẫn, đúc thành bản mệnh danh đao[note79407]. Chỉ khi đao và thân hợp nhất, ngươi mới có thể đạt được đại Đạo. Tuy nhiên, nếu ngươi sắc bén, đao sẽ sắc bén; nếu đao bị hủy, tâm ngươi sẽ chết. Đây là cái giá phải trả của Đạo. Ngươi tuyệt đối không được để thanh đao quyết định mạng sống của mình bị gãy. Hãy nhớ điều này, hãy nhớ điều này.]" [note79406]
“………..?”
Sau khi đọc xong đoạn văn có tiêu đề "Tổng cương" khiến cô có cảm giác déjà vu siêu mạnh, Willis và tiểu long nương hai mặt nhìn nhau. Willis cố gắng kìm nén cảm giác muốn ném quyển sách này xuống đất, đột nhiên nét mặt cô trở nên cau có.
"Cái trò vớ vẩn kiểu chuunibyou này là của ai thế? Đây có phải là nói dối người khác không?!"
"Chủ nhân, em cảm thấy những lời ngài nói rất có lý. Liệu có phải là sự thật không?"
"Có cái rắm ấy! Ta nói cho em biết, ta nói cho em biết là những gì viết trong cuốn sách này thực ra là... cái thứ chết tiệt này, nó…nó..."
Tiểu thư mục sư vốn hiền lành, bỗng nhiên tuôn ra một tràng lời lẽ hoa mỹ[note79409], dường như muốn giải thích điều gì đó, nhưng nhìn khuôn mặt của thiếu nữ tóc vàng đang bối rối, cô không biết nên bắt đầu từ đâu.
Cuối cùng, Willis, người dường như hoàn toàn không nói nên lời, đã đến bên cạnh tiểu thư Lam, người vẫn đang quỳ dưới đất và hoàn toàn không biết gì về thế giới bên ngoài, rồi dùng ngón tay vuốt nhẹ vầng trán trắng mịn của cô ấy.
"Thôi nào, đừng buồn nữa! Cuốn sách nát chết tiệt này đang trêu chọc cô đấy, đồ ngốc."
Cái vuốt nhẹ của Willis không chỉ là cái chạm tiếp xúc vật lý, mà còn kết hợp với ma pháp Thánh Quang cấp thấp [Tỉnh Hồn Chấn Minh] dùng để giải trừ trạng thái hôn mê. Hiệu quả của nó tương tự như việc đốt một quả pháo có âm lượng lớn bên tai một người đang ngủ.
“Oa a!!!”
Lam, người cũng có mái tóc đen buông xõa trên vai, nhưng độ dài rõ ràng kém hơn một tiểu thư mục sư nào đó, đột nhiên nhảy dựng lên.
"Trảm Ma của ta! À! Các ngươi......!"
Không đợi cô gái có cùng kiểu tóc nhưng dáng người cao hơn nhiều, lên tiếng trong cơn sốc vì tức giận, Willis giơ cuốn sách [Danh đao chân giải] mà cô tìm thấy trên bàn lên trước mặt cô ấy và lớn tiếng hỏi bằng giọng điệu không thể nghi ngờ.
“Quyển sách này, cô lấy được từ đâu ?”
“Ta, ta…Tại sao ta phải nói cho các ngươi biết, bọn tội phạm..."
"Trả! Lời! Câu! Hỏi! Của! Ta!!!"
“Híc…!”
Như thể bị khí tức hung dữ của tiểu thư mục sư làm cho sợ hãi, tiểu thư Lam lại lần nữa phát ra tiếng kêu buồn cười từ khóe miệng.
Thiếu nữ tóc đen trước mặt rõ ràng thấp hơn cô rất nhiều, trông giống như một cô nhóc, nhưng không hiểu sao, ngay tại lúc này, Lam lại cảm thấy từ cô ấy toát ra một vẻ uy nghiêm khó cưỡng, như thể việc khuất phục người trước mặt cô ta là một lẽ tự nhiên và cũng là một lẽ thường tình.
Đây là một sự khác biệt tinh tế mà cô chưa từng cảm nhận được với bất kì ai ngay cả với cha cô, Taylor Tours, thành chủ của Trấn Ma thành, hay là ông nội cô, Griffith Tours, Tể tướng của vương quốc, kể từ khi cô ấy vẫn còn nhỏ.
Trong lòng cô ấy dâng lên một gợn sóng khó hiểu, không hiểu sao Lam lại ngoan ngoãn làm theo chỉ dẫn của Willis và nói ra sự thật.
………………………………
"300 năm trước, gia tộc của cô đã mua được quyển võ công này từ một vị cường giả với giá cao ư?"
"Là như thế này... Ta nghe nói vị cường giả kia vô cùng thần bí, dường như đến từ một vùng đất rất xa xôi, người đó sở hữu sức mạnh kinh người đến cả cấp Siêu Việt cũng không sánh bằng. Tuy tổ tiên chúng ta đã phải trả giá đắt mới có được cuốn sách này do hắn viết... Khoan đã! Tại sao ta lại nói với ngươi những điều này? Ngươi đang dùng thủ đoạn kỳ lạ nào đó để can thiệp vào tâm trí ta sao? Tên tội phạm chết tiệt...!"
"Đừng có làm ồn nữa! Ta đang suy nghĩ đến chuyện này!!"
“Được rồi, được rồi, tôi xin lỗi…”
Tiểu thư Lam cuối cùng cũng đã phản ứng lại, hung hăng hét vào mặt Willis một tiếng, rồi lập tức co rúm lại. Cô ấy ôm hai nửa của thanh đao bị gãy, vẻ mặt ủy khuất, co rúm người trong góc không dám hé răng nửa lời. Trông cô ấy như một cô bé bị bắt nạt, vẻ mặt lạnh lùng uy nghiêm lúc mới gặp đâu rồi?
Tiểu long nương đứng bên cạnh nhìn với vẻ mặt khó hiểu, dường như không hiểu tại sao con người này lại đột nhiên trở nên ngoan ngoãn như vậy?
Willis đứng bên cạnh, tay chống cằm, nhíu mày suy nghĩ. Quả thực cô đang nghĩ đến một điều gì đó, một điều hoàn toàn không liên quan đến mục đích ban đầu của họ.
Cuốn sách [Danh đao chân giải] này chắc chắn có vấn đề, có vấn đề lớn.
Trước hết, những gì được ghi lại ở trên là khả năng trong [Huyễn thế], nó là một bộ kỹ năng cơ bản của chiến binh, Thái Đao lưu phái.
Tên cường giả từ 300 năm trước mà Lam nhắc đến chắc chắn là, không, có lẽ hơi cường điệu khi nói chắc chắn, có ít nhất 99% khả năng tên đó là một người chơi trong trò chơi [Huyễn thế].
Tức là có một người xuyên không giống như cô ấy, Willis.
Mặc dù trước đó cô đã biết qua nhiều manh mối rằng có những dấu vết trên thế giới này có thể do người chơi để lại, nhưng cuốn sách [Danh đao chân giải] mà Willis vô tình phát hiện ra chắc chắn đã xác nhận điều này.
Dĩ nhiên, cuốn sách này khác với bách khoa toàn thư về ma pháp mà Willis từng cho Lilia mượn. Mặc dù nó ghi chép hàng chục kỹ năng về đao thuật ở nhiều cấp độ từ trung bình đến thấp, nhưng nội dung chính không phải là sách hệ thống trong [Huyễn thế].
Đây là một cuốn **[note79410]tiểu thuyết thương mại, được chuyển thể từ cốt truyện của một số tiểu thuyết võ hiệp kinh điển trên Trái Đất, kết hợp với trí tưởng tượng và hiểu biết về đao pháp của chính người chơi vô đạo đức này thì đây chính xác là một tác phẩm hỗn tạp, được viết đơn giản theo bất cứ điều gì xuất hiện trong đầu của tên kia.
Không nói đến những thứ khác, ít nhất Willis chưa từng nghe nói đến sự tồn tại của [Bản mệnh chi đao] từ trong trò chơi. Bên trong trò chơi [Huyễn thế] có rất nhiều trang bị. Liệu một người chơi có muốn mang theo vũ khí cấp thấp của mình đến tận giai đoạn cuối của trò chơi không?
Mặc dù quả thực có trang bị được gọi là vũ khí tăng trưởng. Tiếp đó cũng có những người chơi đa cảm đã nâng cấp các trang bị màu tím và màu vàng mà họ thường sử dụng trong những năm đầu của trò chơi lên gần đến cấp Thần khí thông qua việc liên tục tiêu hao nhiều loại vật liệu cao cấp. Nhưng suy cho cùng, những người chơi đó chỉ là thiểu số. Phần lớn người chơi bình thường đều sử dụng những gì họ có và họ sẽ đổi sang trang bị tốt hơn bất cứ khi nào họ sở hữu nó.
Nhìn xem, cái tên kia, ngươi đã lừa gạt cô bé tội nghiệp này thành dạng gì vậy?!


1 Bình luận
Ác vkl 🤣🤣🤣🤣