• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

Chương 17: Đỗ khổ như chó (3)

1 Bình luận - Độ dài: 1,974 từ - Cập nhật:

Đã mười ba ngày kể từ khi tôi trở thành “chó” trong biệt thự Hasfeldt.

Bão tuyết vẫn dai dẳng ngoài kia nhưng bên trong thì ấm áp hơn hẳn so với căn chòi. Cũng phải thôi, một tòa biệt thự với kiến trúc và hệ thống sưởi hạng nhất thì đâu thể nào lạnh cóng.

Từ năm giờ sáng, khi tôi bắt đầu nghiên cứu ma pháp Flare, giáo sư Hasfeldt sẽ mang bữa sáng đến.

“Đừng bận tâm đến ta, cứ tập trung vào việc của cô đi.”

… Có gì đó không ổn.

Suy cho cùng, mới hai tuần trước thôi chúng tôi còn cãi nhau kịch liệt đến mức tôi bị xích cổ. Thế mà giờ bà ta lại chẳng hề ràng buộc gì khác ngoài việc giữ tôi bên cạnh cả ngày.

Và bà ta thật sự nghiêm túc với cái “cả ngày” ấy: lúc ăn, lúc tôi đi vệ sinh, thậm chí cho đến khi tôi đi ngủ, ánh mắt ấy vẫn bám theo.

Cảm giác sởn toàn thân. Thà bà ta đánh tôi vài trận còn dễ đoán hơn.

Chưa dừng lại ở đó, hành vi của Hasfeldt dạo này kỳ lạ đến mức tôi chẳng hiểu nổi. Không biết có phải thú vui mới không nhưng bà ta lại sai tôi nghiên cứu ma pháp còn bản thân thì ngồi đọc sách.

Tôi liếc nhìn, đọc lướt qua tựa vài cuốn trong tay bà ta:

[Quý tộc và Quân chủ]

[101 cách duy trì quan hệ tốt giữa Chủ và Chư hầu]

[Nhập môn nghệ thuật giao tiếp và ứng xử]

… Bà ta phát điên thật rồi sao?

Căn cứ vào tính cách xưa giờ, Hasfeldt không đời nào chạm đến những loại sách này. Nó chẳng khác nào một con dân xứ sở kỹ thuật đang cố gắng ngẫm thơ ca cổ điển.

Ấy vậy mà thay vì ngày ngày chế tạo cuộn giấy như trước, bà ta lại chỉ đọc mấy thứ nhặt từ thư viện học viện.

“Đến đâu rồi?”

Hasfeldt, người thỉnh thoảng lại liếc sang, bất ngờ giật lấy tờ giấy tôi đang viết.

Mới một tiếng trôi qua thôi, sao bà ta gấp gáp vậy?

Người ta bảo sự nóng ruột hiện ngay trên mặt. Khách quan mà nói, Hasfeldt dạo này trông chẳng tốt chút nào.

Tôi hỏi lấy lệ:

“Giáo sư mất ngủ à?”

“Vì lũ Drake.”

“… Hử?”

Thấy tôi chờ lời giải thích, bà ta nói tiếp:

“Ba tháng gần đây, số lượng Iron Drake trong dãy núi phía sau học viện tăng đột biến và điều này gây không ít rắc rối cho hội đồng. Những ngày này chúng ta phải họp liên tục để xử lý nên ta hơi mệt.”

Trời, tôi thật sự muốn biết mặt mấy ông trong hội đồngi.

“Nếu nghiêm trọng vậy thì quét sạch bọn Ma thú cấp trung trong núi là xong chứ gì.”

“Không phải việc của cô. Mau tập trung hoàn thành Flare đi.”

Rõ ràng bà ta đang sốt ruột thúc ép tôi hoàn tất Hỏa Ma thuật Tối thượng này càng nhanh càng tốt. Nhưng nếu thế thì chẳng phải nên tự mình giúp sao?

Việc một bậc thầy hàng đầu lại bắt một con nô lệ quèn như tôi phải nghiên cứu thay nghe thật sự nực cười.

Tôi chỉ còn tối đa hai tuần. Nếu lỡ mất thời điểm vàng, độ khó để quay về thế giới cũ sẽ tăng vọt. Có lẽ tôi phải chuẩn bị cầu nguyện trước ly nước trong nhà thờ mất thôi.

Hasfeldt vốn chưa từng nói đến chuyện bán tôi cho hoàng gia Đế quốc. Và chỉ mãi đến khi tôi chủ động nhắc mới chịu thừa nhận. Với tôi, thái độ ấy còn tệ hơn cả nói dối.

Cốc cốc.

“Có thư.”

Hasfeldt gật đầu, tôi đặt thìa xuống rồi đi ra mở cửa.

Người đưa thư trao cho tôi một phong bì dát vàng lấp lánh. Loại thư này tôi từng thấy rồi.

Cuối cùng cũng đến.

Vàng là biểu tượng của thư từ Đế quốc hoặc một cơ quan trọng yếu. Tôi chẳng cần xem người gửi, lập tức chạy về đưa cho Hasfeldt.

“Có vẻ là thư từ hoàng gia.”

“… Hoàng gia sao?”

Ánh mắt Hasfeldt thoáng hiện lên sự giằng xé giữa lo lắng và quyết tâm.

Bà ta xé phong bì, lướt đọc nội dung.

Chỉ vài giây sau, lông mày bà ta đã nhíu chặt như cây cung kéo căng.

Cốc cốc cốc.

“Sáng nay khách khứa nhiều thật.”

Ồ, đây có phải cái huấn luyện chó con gì đó không?

Tôi lại chạy ra cửa chính. Nghe giọng quen quen vọng vào, tôi lập tức mở cửa đầy phấn khởi.

“Chào, dạo này thế nào?”

“Giáo sư Heerlein!”

Chỉ vài câu xã giao thôi cũng đủ thu hút sự chú ý của Hasfeldt. Bà ta liền đứng dậy, bước đến chỗ cửa.

“Ngày nghỉ mà đến sớm thế này, có chuyện gì vậy?”

“Tin vui chứ gì nữa.”

“Ý cô là sao chứ?”

Heerlein mỉm cười nhẹ đáp. Nhìn thấy phong bì vàng trong tay Hasfeldt, bà còn tò mò hỏi thêm:

“Ô, thư từ hoàng đế sao? Bệ hạ gửi thiệp chúc cuối năm cho quý tộc à?”

“Không phải.”

“Hay là tiệc tùng? Nếu là trà hội hay yến tiệc thì tôi cũng muốn đi.”

“Không liên quan đến cô. Và tôi đã hỏi hai lần rồi, cô đến làm gì?”

“Đến thăm học trò yêu quý của tôi.”

“… Học trò, sao?”

Mặt Hasfeldt đờ ra trước câu trả lời.

Ngay lúc ấy, tôi bất ngờ bị kéo giật ra sau. Vòng cổ sắt leng keng rồi tôi cảm thấy một vòng tay ôm lấy vai.

Giáo sư Heerlein tiếp lời với giọng dứt khoát:

“Trong nhà này ngoài cô và Aether còn ai nữa? Dĩ nhiên tôi đến gặp em ấy.”

“Con bé là trợ lý riêng của tôi. Học trò của cô thì đi mà gặp trong lớp.”

“Lớp học đâu quan trọng. Chỉ cần có người dạy và người học thì đó chính là thầy trò. Và bất cứ nơi nào họ đứng cũng là lớp học.”

“Meri, ngay cả với cô thì thế này cũng quá lố rồi. Tự dưng xuất hiện còn ăn nói kiểu đó?”

Hasfeldt nào hay Heerlein đã ngấm ngầm giúp tôi bấy lâu. Đây là lần đầu tiên cả ba đối mặt trực tiếp.

Dù thế nào đi nữa thì chắc chắn rằng điều này khiến Hasfeldt khó chịu khôn cùng. Hay đúng hơn, chủ nhân cũ của tôi.

Tôi hiểu rõ vì sao Heerlein có mặt ở đây nên thoải mái đứng nhìn như thể đang nhai rôm rốp bỏng ngô trong lúc xem kịch.

“Đúng, thật thất lễ khi một Hầu tước hèn mọn lại dám đường đột với một Đại công tước.”

“Không phải ý tôi là thế…!”

“Hay là khó chịu khi một kẻ vốn chỉ là dân đen… không, một kẻ ăn mày còn tệ hơn nô lệ, giờ lại được làm giáo sư học viện, dạy cùng môn với cô?”

“… Cô muốn nói gì, Meriga?”

Người ngoài nghe chắc thấy lời Heerlein như dao cắt.

Nhưng tôi biết, đó chỉ là phong cách nói chuyện của cô.

Khác với đọc và viết, ngôn ngữ nói thường phơi bày trạng thái tinh thần qua âm điệu, âm lượng. Mà Heerlein thì chẳng hề mất bình tĩnh, trái lại còn khá vui vẻ.

Theo “dữ liệu lớn” tôi gom được, khả năng Heerlein khen Hasfeldt ngay sau đây lên đến 95%.

“Tôi biết cô không nghĩ vậy đâu, Klais. Cô đôi khi đi chệch hướng nhưng tận sâu bên trong, cô vốn là một người tốt. Tôi đã thấy điều đó suốt mười năm qua.”

“……”

“Nhưng cô biết không, ngoài chuyện đó ra, tôi thấy cô đối xử với nghiên cứu sinh quá tệ. Họ không phải dụng cụ thí nghiệm. Cô nghĩ vì sao chúng ta rời chiến trường để trở thành giáo sư?”

“Aether không phải học trò, nó là trợ lý của tôi.”

“Thế thì vốn liếng hơn tám trăm Hỏa Ma thuật tự nhiên có à?”

“Tôi không nghe thêm lời vòng vo nào nữa. Nói thẳng mục đích đi.”

“Được thôi. Có lẽ hơi đường đột, nhưng vì tình bạn này, tôi sẽ nói rõ.”

Heerlein khẽ đẩy tôi ra, rút từ tay áo một phong bì vàng khác. Cũng ánh kim như của Hasfeldt nhưng hoa văn khác biệt.

Nổi bật ở giữa là phù hiệu cây đuốc và trượng phép giao nhau. Là dấu ấn của Học viện Tilette, thứ cũng thêu trên áo choàng giáo sư.

“Con dấu Tilette…?”

“Đúng. Sáng nay tôi vừa nhận được.”

[Giấy Báo Nhập Học]

[Tên: Aether]

[Số báo danh: 108128]

[Thí sinh được công nhận đủ năng lực để theo học tại học viện và chính thức trúng tuyển.]

[Đồng thời, kể từ thời điểm nhận thông báo, thí sinh được cấp thân phận học viên khóa 1024 của Học viện Ma pháp Tilette, theo luật mọi địa vị hay chức phận trước đó đều bị hủy bỏ.]

[◇ Điểm số: 440/500 (Viết 400, Thực hành 40). Thắc mắc về điểm xin liên hệ Văn phòng Tuyển sinh.]

[◆ Thông báo xếp hạng: Hạng 2 (Được cấp học bổng bán phần học kỳ đầu).]

[Hiệu trưởng Học viện Ma pháp Tilette, Jakob Robespierre (ấn ký).]

“Oho.”

Tôi cứ nghĩ mình sẽ nhảy cẫng lên khi nhận giấy báo nhưng trái lại tôi bình thản hơn dự đoán.

Quyết định ghi địa chỉ nhà giáo sư Heerlein quả là sáng suốt. Có người bảo hộ đã giúp tôi tránh khỏi ba bi kịch:

không còn là nô lệ sau ba năm, không bị bán cho Nhị Hoàng tử làm đầy tớ, và quan trọng nhất, thoát khỏi cảnh nghiên cứu sinh “chui” không bằng cấp.

Lẽ ra tôi phải khóc vì mừng, nhưng lúc này… tôi chẳng thể nghĩ cho bản thân.

“C-cái này là… gì…?”

“Thử nghĩ xem. Một nhóc chẳng có đồng nào ngoài tiền ăn cô cho lấy đâu ra phí dự thi đắt đỏ?”

“Cô đứng sau chuyện này, Meriga…!!”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Hasfeldt lộ vẻ mặt ấy. Giờ trông bà ta y như chị gái tôi khi bị tôi giành cả hai chiếc đùi gà chiên.

“Tuyệt thật. Ai ngờ sau cả ngàn năm mới xuất hiện người đạt điểm tuyệt đối phần thi viết. Thực hành thì hơi kém nhưng sao phải bận tâm? Việc một Mắt Vàng vượt ngưỡng đã đủ chứng minh tài năng rồi. Đáng được cộng thêm điểm.”

Một trụ cột trong Tứ Đại Công tước run rẩy bất lực trước loạt đòn dồn dập của một Hầu tước.

“C-cái… làm sao… vì sao cô lại…?”

Mọi lời lẽ của Hasfeldt nghẹn ứ nơi cổ. Bà ta chỉ biết há miệng rồi lại ngậm vào, chẳng thể đáp trả Heerlein.

Trong đầu hẳn đang quay cuồng dữ dội.

Biết tôi nộp đơn thì đã đủ sốc. Nhưng chấp nhận rằng người bảo trợ lại chính là tri kỷ bấy lâu thì… khác hẳn.

“Đúng và đây là điều tôi muốn nói.”

Heerlein, vừa xoa đầu tôi, vừa mỉm cười lẩm nhẩm một câu thần chú. Một chiếc chìa nhỏ hiện ra. Cô đưa nó lại gần cổ tôi và xoay.

Lạch cạch.

Vòng sắt bung ra, trượt khỏi vai, rơi phịch xuống thảm.

Thanh nộ của Hasfeldt đã vượt quá 100%. Chỉ còn chút nữa thôi là nổ tung nhưng Heerlein vẫn thản nhiên tung cú chốt hạ:

“Klais, trợ lý của cô ngầu phết đấy.”

Hệ thống sưởi trong biệt thự hôm nay thật sự hoạt động quá tốt.

Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận

Toẹt cmn vời,tình tiết hay nhất mà trăm năm qua mới gặp 🐧🐧
Xem thêm