Web Novel

Chương 55: Lễ hội quạ đen(2)

Chương 55: Lễ hội quạ đen(2)

Note: Hiện là mình không nhớ thằng Longigi xưng hô thế nào với Rihanna ở những chương trước, nên dùng mày tao luôn nhá.

...

...

...

Sáng hôm sau.

Isaac thẫn thờ ngồi dùng bữa tại khu vực ăn uống dành cho người hầu.

Vì vòng thi đấu chính thức của đại hội Ngũ Kiếm Đế sẽ khởi tranh vào chiều tối nay nên anh cần phải nạp năng lượng.

Thế nhưng, cái cách anh uể oải nhai mẩu bánh mì với vẻ mặt có chút chán nường khiến anh trông thực sự thiếu sức sống.

“Trông ngài có vẻ không được vui cho lắm.”

Millie, cô bạn đầu bếp cùng tuổi và cũng là dân thường như anh, thận trọng tiến lại gần.

Trông cô cũng chẳng khá khẩm hơn là bao khi gương mặt hốc hác hiện rõ vẻ mệt mỏi, có lẽ vì phải bù đầu chuẩn bị cho đại hội.

“À, thì... ừ.”

Anh chỉ biết thở dài.

Chẳng phải anh đã chuẩn bị cực kỳ kỹ lưỡng cho đại hội Ngũ Kiếm Đế này sao?

Anh đã không ngừng khổ luyện cùng Jonathan, Sharen, và thậm chí là cả Rihanna, với quyết tâm tìm ra kẽ hở trong kiếm thuật của Helmut.

Thế nhưng cuối cùng, đối thủ được chọn lại là Silverna.

Anh từng tự hỏi liệu có sự dàn xếp nào ở đây không, nhưng thực tế thì Arundel Hellmunt vốn dĩ không phải loại người sẽ làm những trò tiểu nhân như thế.

‘Vậy thì mình cũng phải cố hết sức để giành chiến thắng bằng mọi giá.’

Nhưng có vẻ như Silverna vẫn chưa tới nơi.

Liệu hôm nay cô ấy có kịp đến không?

‘Đại hội Ngũ Kiếm Đế này dường như ẩn chứa quá nhiều rắc rối.’

Anh cần phải tìm ra tên Helmut đang cấu kết với lũ Transcendent.

Đồng thời, anh cũng muốn tự kiểm chứng thực lực của bản thân trong cuộc thi này.

“Này Millie, lúc tôi đi vắng có chuyện gì lạ xảy ra ở đây không?”

“Vâng!?”

Millie giật mình, phản ứng của cô thái quá hơn mức Isaac tưởng tượng khiến anh cũng thấy bất ngờ ngược lại.

“Có chuyện gì sao?”

“À, đúng là có chuyện lạ thật.”

Millie lặng lẽ đẩy thêm vài món ăn trên bàn về phía Isaac.

“Đó là việc ngài Isaac đây chẳng chịu ăn uống gì cả. Đừng có kén ăn nữa, hãy ăn nhiều vào đi vì ngài cần sức mạnh cho ngày hôm nay đấy.”

“...”

“Không hợp khẩu vị ngài sao?”

“Không, ngon lắm. Xí quách luôn.”

Một bàn ăn ấm áp.

Dù không được ngồi cùng bàn với những vị khách quý mà phải ăn ở chiếc bàn khiêm tốn của những người đầu bếp, nhưng đây vẫn là khoảng thời gian thoải mái nhất của Isaac tại dinh thự Helmut này.

“Millie, hôm nay hãy đi xem đại hội Ngũ Kiếm Đế nhé.”

“Vâng?”

“Tôi sẽ cho cô thấy tôi đã thay đổi nhiều đến nhường nào.”

Có lẽ vì cảm giác gần gũi này mà Isaac hiếm khi buông lời khoe khoang như một đứa trẻ trước mặt Millie.

Thế nhưng, Millie chỉ nở một nụ cười cay đắng khi rót nước vào ly cho anh.

“Đừng quá ép buộc bản thân nhé. Ngài biết rằng việc không bị thương mới là điều quan trọng nhất mà, đúng không?”

“Tôi không còn là Isaac mà cô từng biết đâu. Tôi sẽ cho cô thấy tôi đã trưởng thành thế nào ở phương Bắc.”

Anh muốn chứng minh cho cô thấy rằng cô không còn cần phải lo lắng cho anh nữa.

Khi nghĩ đến việc anh sẽ rời khỏi dinh thự này, anh muốn gương mặt cô nở một nụ cười rạng rỡ thay vì bị che phủ bởi bóng tối của sự lo âu.

Isaac muốn cho cô thấy sự đáng tin cậy của mình.

‘Xin lỗi nhé, Silverna.’

Hôm nay, anh tuyệt đối không thể thua.

[Chiến thắng không cần đấu: Isaac Helmut]

“...”

Buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống, Isaac ngơ ngác nhìn kết quả sơ đồ thi đấu được dán trang trọng.

“Cái đồ ngốc này...”

Isaac siết chặt nắm tay.

Isaac siết chặt nắm tay.

Không hiểu sao do sự chậm trễ của Silverna mà Isaac đã tiến thẳng vào vòng trong mà không cần rút kiếm.

Chính vì điều này mà đám đông xung quanh đang xôn xao, họ cho rằng gia tộc Caldias đã thiếu tôn trọng Helmut.

Ngay cả Arundel Helmut trông cũng lộ vẻ không hài lòng.

Việc này thực tế chẳng khác nào một sự sỉ nhục đối với sự kiện Ngũ Kiếm Đế của gia tộc Helmut.

“Chúc mừng anh đã thắng mà không cần tốn sức nhé!”

Sharen hớn hở nhảy nhót bên cạnh chúc mừng khiến Isaac phải nhéo má cô vì cái sự thiếu tinh tế này.

“Sao anh lại làm thế! Đó là chuyện tốt mà!”

“Hà, chắc rồi. Tốt lắm.”

Sau khi đã tuyên bố đầy tự tin với Millie, anh giờ lại đi tiếp vào vòng trong mà không cần chiến đấu.

Cô ấy sẽ nghĩ gì đây?

Thật là có chút xấu hổ.

“Nhưng ngày mai anh sẽ bị loại thôi.”

Sharen chỉ vào sơ đồ thi đấu với vẻ mặt đầy thất vọng.

Isaac nhún vai rồi cười khan.

Thú thực thì anh cũng không ngờ mình lại gặp gã đó sớm đến vậy.

[Isaac Helmut đấu với Lohengrin Helmut]

“Isaac, hãy nhớ lấy một điều này. Đừng có để bị ăn đòn vì thói kiêu ngạo nhé!”

“Sao người bị ăn đòn vì thói kiêu ngạo lại là anh được hả?”

Isaac túm lấy đầu Sharen và lắc qua lắc lại khiến cô la oai oái.

Nhưng dù kêu la thì giọng cô nghe vẫn có vẻ phấn khích, như thể Sharen đang tận hưởng việc này.

Khi anh dừng lại, Sharen dù hơi chóng mặt nhưng vẫn nghiêm túc bày tỏ sự lo lắng.

“Anh biết đấy, Isaac. Lohengrin không bao giờ nương tay đâu. Hiệp sĩ đối đầu với hắn ngày hôm nay đã phải rời sân trong tình trạng máu me be bét đấy.”

“Đặc biệt là với anh, vì hắn đã từng dần cho anh ra bã vài lần rồi. Lohengrin sẽ chẳng thấy cắn rứt chút nào đâu.”

“Nhớ không? Cái ngày hắn thua chị Rihanna, hắn đã tức điên lên và lôi anh ra trút giận đấy.”

Nghe đến đây, Isaac đột nhiên thắc mắc.

“Mà này, em gọi Rihanna là ‘chị’, nhưng lại gọi Lohengrin là ‘hắn’ sao?”

“Hả? Gì cơ, chẳng lẽ em phải gọi hắn ta là ‘anh trai yêu quý’ à? Em không công nhận mấy tên như hắn là anh trai mình đâu.”

“...”

Sharen vẫn luôn như vậy.

“Dù sao thì, em hy vọng anh không bị thương, Isaac! Đặc biệt là bởi mấy gã ngốc như thế!”

“Hừm.”

Tại dinh thự Helmut này.

Anh cảm giác như mình đã có thêm một nơi nữa để có thể thư giãn đôi chút ngoài bên cạnh Millie.

“Đi thôi Sharen. Millie nói cô ấy sẽ chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn cho anh vì hôm nay anh đã ‘vất vả’ rồi.”

Tại bữa tiệc tối nay.

Millie đã hứa là sẽ đặc biệt chuẩn bị gì đó cho Isaac nên tốt nhất là anh nên đi sớm.

Dù đó là khoảng thời gian quý giá, nhưng anh cảm thấy mình có thể chia sẻ nó với Sharen của hiện tại.

“Ồ!”

Sharen theo sau, mỉm cười hỏi.

“Nhưng hôm nay anh đã làm việc gì vất vả đâu, Isaac?”

“...”

Rihanna đang nhìn chằm chằm vào đóa hoa đặt trong bình.

Đóa hồng duy nhất trông như thể sắp héo úa nhưng cô dường như không có ý định thay nó.

Bất chấp việc đang là kỳ đại hội Ngũ Kiếm Đế diễn ra, cô vẫn không thể lộ diện.

Việc trưởng nữ của gia tộc không xuất hiện tại một sự kiện như vậy là điều không hay, nhưng nó cho thấy Arundel đang giận Rihanna đến mức không cho phép cô ra ngoài.

RẦM!

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng ngủ bị mở ra một cách thô bạo.

Khi ánh mắt Rihanna từ từ hướng về phía cửa, cô thấy Lohengrin đang lườm cô với hơi thở dồn dập.

“Tao sẽ không nói những lời vô nghĩa đâu. Tao sẽ trở thành gia chủ, Rihanna.”

Có chuyện gì đã xảy ra sao?

Trông Lohengrin rất nóng nảy, như thể anh ta đang lên cơn sốt vậy.

“...”

Nhưng Rihanna cũng chẳng thèm mở lời.

Cô đúng là vốn đã quyết tâm trở thành gia chủ, nhưng chẳng việc gì phải nói điều đó với Lohengrin cả.

Tuy nhiên, Rihanna không thể đưa ra bất kỳ phản ứng nào trong tình cảnh hiện tại.

“Ngày mai, thằng khốn Isaac đó sẽ đấu với tao.”

“...!”

Đôi mắt Rihanna thoáng dao động.

Không bỏ lỡ khoảnh khắc này, Lohengrin nhếch mép nói tiếp.

“Bất kể mày có nói gì đi chăng nữa, thì tao nhất định sẽ khiến thằng khốn đó trở thành một tên tàn phế.”

“Lohengrin!”

Rihanna rốt cuộc cũng đứng bật dậy.

Red Aura bắt đầu rục rịch dưới chân cô như thể đang chực chờ bùng phát.

Thế nhưng, Lohengrin lại chẳng hề lùi bước.

“Ngày mai chỉ để làm ví dụ thôi, Rihanna. Nên nếu cha quyết định chọn mày và mày trở thành gia chủ—”

Lohengrin nghiến răng bước tới và gầm gừ với Rihanna.

“—thì mọi chuyện sẽ không kết thúc như ngày mai đâu. Nếu mày trở thành gia chủ, thì liệu mày có thể luôn giữ hắn bên cạnh mình đến hết đời được không?”

Lohengrin lách qua người Rihanna và đi ra ngoài.

Trong tâm trí cô, giọng nói của hai con người chồng chéo lên nhau.

[Hãy trở thành gia chủ đi, Rihanna.]

[Đó là cách duy nhất để con có thể bảo vệ Isaac.]

Mẹ cô đã nhẹ nhàng nói như vậy với một nụ cười.

[Ngay khi mày trở thành gia chủ.]

[Thì cứ biết rằng chồng mày sẽ không còn tồn tại trên cõi đời này nữa.]

Lohengrin đã công khai nhe nanh cảnh báo.

Dù họ muốn những điều khác nhau, nhưng việc họ dùng cùng một quân bài để đe doạ khiến Rihanna cảm thấy như có một nhát dao đang xoáy vào cổ họng mình.

Thế nhưng cô giờ đây cần phải có một lập trường kiên định.

‘Phải rồi.’

Rihanna đã củng cố quyết tâm của bản thân.

Đêm nay.

Cô sẽ giết Lohengri—

Cốc cốc cốc.

Không đợi câu trả lời, người phụ nữ gõ cửa rồi sau đó cũng mở nó ra ngay lập tức.

Đến nước này thì người ta chỉ có thể tự hỏi rằng, liệu Rihanna có thực sự bị cấm túc hay không, nhưng người phụ nữ vừa bước vào lại có đủ uy thế để phớt lờ những thứ như vậy.

“Ahem, xin chào?”

Khi người phụ nữ mỉm cười rạng rỡ và vẫy tay chào, Rihanna vội vã quỳ một gối xuống.

“Công chúa Clarisse.”

“Ta nghe nói cô đang bị cấm túc, nhưng trông cô có vẻ không được ổn cho lắm.”

Với một nụ cười nhẹ, Clarisse đặt tay lên vai Rihanna.

“Chúng ta trò chuyện một chút nhé?”

‘Công chúa đã đi đâu rồi nhỉ?’

Tại bữa tiệc tối.

Isaac liếc mắt tìm kiếm công chúa Clarisse nhưng lại không thấy cô đâu.

Hôm nay cô ấy đã nói về việc điều tra kẻ đưa tin, và anh cũng tò mò là không biết cô ấy có khám phá được cái gì chưa.

“Oa, xung quanh Isaac thực sự chẳng có ai cả.”

Sharen, giờ đã diện một bộ váy dạ hội, vừa đi vòng quanh Isaac vừa lẩm bẩm.

Tất cả những người tham gia đại hội Ngũ Kiếm Đế đều được đám đông quý tộc vây quanh trò chuyện.

Nhưng Isaac, người duy nhất đã chiến thắng mà không cần phải đấu hôm nay, lại chẳng nhận được mấy sự chú ý.

Suy cho cùng, anh cũng chỉ là một tên con rể có xuất thân thường dân.

Nếu Rihanna đang ở đây thì có khi mọi chuyện đã khác.

“Ngài Isaac.”

Đúng lúc đó, Millie thận trọng tiến lại gần.

Bộ trang phục đầu bếp sạch sẽ hơn hẳn mọi khi cho thấy cô đã tâm huyết nhường nào với bữa ăn này.

“Hãy đi lối này ạ.”

“À, được rồi.”

Nhờ có cô mà anh đã có thể lặng lẽ thưởng thức món hầm mà Millie đặc biệt chuẩn bị.

“Em cũng muốn ăn nữa.”

Sharen lạch bạch theo sau.

Trong thoáng chốc, sắc mặt Millie tối sầm lại, nhưng cô không nói gì.

Một chiếc bàn được bày riêng biệt.

Món hầm trên tấm khăn trải bàn có vẻ hơi khiêm tốn đối với người khác, nhưng một nụ cười hài lòng hiện rõ trên môi Isaac.

Ngay khi anh ngồi xuống thì một hương thơm ngào ngạt đã bốc lên.

Những món ăn này hoàn toàn hợp khẩu vị của Isaac.

Anh vốn thích những món ăn bình dân nhưng được chế biến từ những nguyên liệu cao cấp.

Đặc biệt là nếu có nhiều miếng thịt lớn như thế này thì sẽ thật hoàn hảo.

“Chỉ có thế này thôi sao? Cô nói là nó sẽ xa hoa lắm mà.”

“Tôi xin lỗi, thưa tiểu thư.”

“Hả? Không, chỉ thế thôi thì cô đâu cần phải xin lỗi. Nếu có gì sai thì chẳng phải là do gu ăn uống của Isaac quá rẻ tiền sao?!”

“Không, tôi thực sự xin lỗi.”

Lời xin lỗi thái quá của Millie khiến Sharen đang bĩu môi cũng thấy khó xử.

Chắc cô bé sẽ đổi ý ngay khi nếm thử món hầm này thôi.

“Độ đặc của nước dùng rất vừa vặn. Đã thế còn có rất nhiều thịt bên trong nữa. Quả nhiên là Millie, cô hiểu rõ sở thích ăn uống của tôi thật.”

Khi Isaac mỉm cười khen ngợi, Millie cúi đầu và đặt thêm những món khác lên bàn.

Dù trông có vẻ giản dị, nhưng mỗi món trong đấy đều tinh tế đến mức cho thấy rằng chúng được nấu ra để dành riêng cho Isaac. 

Nhìn chúng khiến Isaac cảm thấy có chút tội lỗi.

“Thực ra hôm nay tôi chẳng cho cô thấy được gì cả.”

“Tôi làm việc này là để ngài có thể nỗ lực hết mình vào ngày mai mà.”

Millie nở một nụ cười nhạt với anh.

“Hà, Millie. Cô có chắc là mình không muốn trở thành đầu bếp riêng của tôi không? Tôi sẽ cố gắng xoay xở tiền bạc bằng cách nào đó.”

Trước lời đề nghị của Isaac, Millie chỉ giữ nguyên nụ cười.

Ngay khi anh định múc thìa đầu tiên.

“Ngài Isaac.”

“Sao vậy?”

“Dường như ngài đã thay đổi rất nhiều. Ngay cả việc ngồi cùng bàn với tiểu thư Sharen như thế này cũng vậy.”

Isaac liếc nhìn Sharen.

Sharen, người đang ngấu nghiến món hầm và tắm tắc khen ngon, dường như không nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.

“À, ừ. Tôi thực sự đã thay đổi rất nhiều. Tôi đặc biệt muốn cho cô thấy điều đấy.”

Trận đấu ngày mai với Lohengrin.

Isaac hy vọng là Millie sẽ đến xem.

“Nếu có thể thì tôi chắc chắn sẽ đến.”

“...Millie này, có chuyện gì không ổn sao?”

Isaac đặt thìa xuống và hỏi một cách bình thản.

Anh cảm thấy một sự bất an lạ lùng trước hành động khác xa thường ngày của Millie.

“Ngài mau ăn đi, món hầm sắp nguội rồi.”

“...”

Isaac chậm rãi múc món hầm lên.

Hơi ấm trong chiếc thìa từ từ chạm vào lưỡi anh và trượt xuống cổ họng.

“Oa.”

Thực sự. Isaac thực sự kinh ngạc.

Anh không ngờ nó lại ngon đến nhường này.

“Millie, món này thực s—!”

Nhưng lời nói của Isaac đã bị cắt ngang…

…bởi vì Millie đã ngã gục ngay tại chỗ.

“...Millie?”

Trong thoáng chốc, Isaac không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. 

Khi thấy máu trào ra từ miệng Millie, tâm trí anh như tê dại và một cơn đau dữ dội nhói lên trong đầu.

“Millie!”

Ngay khi anh vội vàng đứng dậy để giúp Millie.

“KYAAAAAAH!”

Tiếng hét và sự hỗn loạn cũng đồng thời bùng phát từ một nơi khác.

Sharen, người vừa giật mình vì sự gục ngã của Millie, giờ đang chạy về hướng ngược lại.

“Mẹ!”

Galenia Helmut.

Bà đang dùng bữa thì đột nhiên dùng cả hai tay ôm chặt lấy cổ họng với đôi mắt đỏ lòm và tỏ ra vô cùng đau đớn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!