Web Novel
Chương 46: Nữ thần Silverna Đáng Kính và Xinh Đẹp
4 Bình luận - Độ dài: 2,455 từ - Cập nhật:
“Em đi đây.”
Khoảnh khắc vừa tràn ngập cảm xúc sâu lắng vài phút trước bỗng chốc trở nên gượng gạo và khó xử.
Thấy Rihanna lùi lại để cố gắng đọc bầu không khí, Isaac nằm ngửa xuống giường.
“Em... em cẩn thận trên đường đi nhé.”
Anh đang kêu cô cẩn thận với cái gì vậy? Cô ấy chỉ về phòng thôi mà.
Ngay cả Isaac cũng không rõ vì sao mình lại thốt ra câu đó—anh chỉ buột miệng nói bất cứ thứ gì nảy ra trong đầu mình.
Rihanna nắm lấy tay nắm cửa.
Khi chuẩn bị bước ra ngoài, cô lưỡng lự trong giây lát rồi thận trọng quay đầu lại.
Má cô ửng lên một sắc hồng nhẹ. Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng trong trẻo như tiếng gõ trên cầu đá.
“Ừm, Isaac...”
“Sao thế?”
Có vẻ cô còn điều muốn nói nhưng Rihanna chỉ nhìn chằm chằm vào Isaac mà không nói tiếp.
“Chuyện gì?”
“...”
“Rihanna?”
Khi anh gọi tên, cô giật mình nhẹ. Cô cúi đầu đầy hối tiếc và lẩm bẩm.
“Anh lại trở về vẻ kia rồi.”
“...”
“Em... em đi đây.”
Rihanna rời đi nhanh chóng như đang cố bỏ chạy.
Nhìn khoảng không cô vừa bỏ lại, Isaac thở dài và thả lỏng toàn bộ cơ thể.
‘Rina, hửm.’
Đó là biệt danh anh từng gọi cô hồi họ còn hẹn hò. Anh cảm thấy vừa xấu hổ vừa bối rối khi vô tình sử dụng lại cái biệt danh cũ đó.
‘Tỉnh táo lại đi, Isaac. Đừng nghĩ ngợi linh tinh.’
Rihanna lúc nãy quả thực rất quyến rũ. Có người đàn ông nào lại không rung động trước khuôn mặt đẫm lệ của một trong những mỹ nhân nổi tiếng nhất vương quốc chứ?
Nhưng anh đã “phải lòng” cô một lần rồi.
‘Tuyệt đối không.’
Isaac hít một hơi thật sâu và phân định rõ ràng cảm xúc của mình.
‘Chỉ là giữa những kiếm sĩ với nhau thôi. Mình đơn giản là cảm thấy vui thôi. Dù sao thì cô ấy cũng là một kiếm sĩ mà mình ngưỡng mộ.’
“Haaa.”
Trong lúc lẩm bẩm than phiền và tự nhủ phải tự chấn chỉnh bản thân—
Cạch.
Cánh cửa lại mở ra, Vivian, người phụ trách trạm xá, bước vào.
“Tôi nghe nói cậu đã tỉnh.”
“Từ Rihanna ư?”
“À, không. Tiểu thư Silverna Caldias đã thông báo cho tôi.”
Silverna?
Hơi bối rối, anh đưa cánh tay phải ra để Vivian dễ dàng kiểm tra.
“Cậu vẫn còn đau, phải không?”
“Vâng, vẫn đau buốt.”
“Nói một cách dễ hiểu, cậu đã cố gắng dùng trứng chọi đá.”
“...”
“Cánh tay phải của cậu chính là quả trứng. Nó vỡ tan vì một lực tác động vượt quá khả năng chịu đựng. Tôi sẽ dùng ma thuật trị thương khi mana hồi phục, nhưng có thể sẽ có một số di chứng còn sót lại.”
Isaac cảm thấy một nỗi sợ hãi bất chợt. Ký ức về việc phải từ bỏ mọi thứ vì chấn thương vẫn còn quá rõ ràng.
Thấy bóng tối lo âu phủ lên khuôn mặt Isaac, Vivian giải thích thêm.
“Không thể tránh được. Nghiêm khắc mà nói, cậu đã xử lý một thứ mà năng lực cậu chưa cho phép.”
“Lại là vấn đề tài năng nữa sao?”
Vivian có thể được gọi là một tín đồ cuồng nhiệt của tài năng. Là một người theo chủ nghĩa ưu tiên ma thuật và có cảm giác ưu việt về tài năng, anh ta rõ ràng không hài lòng khi Isaac, với trữ lượng mana cực thấp, lại thể hiện một kỹ thuật kiếm thuật như vậy.
“Phải, là vấn đề tài năng.”
“Chẳng phải anh đã tận mắt thấy sao?”
“Chính vì thế...”
Vivian dùng tay day trán và trả lời bằng một tiếng thở dài cùng giọng nói có chút hoang mang.
“Chính vì thế mà tôi thấy khó hiểu. Những gì cậu thể hiện dường như là đỉnh cao của nỗ lực hơn là tài năng thiên bẩm.”
“...”
“Các pháp sư thường không thay đổi suy nghĩ của bản thân. Điều đó là do chúng tôi luôn suy nghĩ và cân nhắc kỹ lưỡng hơn người khác trước khi đưa ra bất kỳ câu trả lời nào!”
Anh vội quay lưng đi để sắp xếp thuốc, vụng về cố che giấu sự bối rối của mình.
“Vậy nên cậu hãy hiểu nhá! Việc cậu thay đổi suy nghĩ của một pháp sư có ý nghĩa lớn đến mức nào. Tôi không phải là người dễ bị lung lay hay thay đổi ý kiến vô cớ đâu!”
Vivian dùng kéo cắt băng quấn quanh cánh tay phải của Isaac và quấn băng mới.
“Hãy tiếp tục đến điều trị. Bằng cách đó, chúng ta sẽ xem cậu có thể đi xa đến đâu với thứ cậu gọi là nỗ lực... và tôi đã sai lầm như thế nào.”
Sau khi quấn băng xong, suy nghĩ của anh ta dường như đã được sắp xếp lại.
Bước lùi lại, Vivian nhìn Isaac với ánh mắt chân thành.
“Bóng lưng cậu khi leo lên Rào chắn—”
Những bước chân vô lực thách thức điều không thể.
“—nó đã khắc sâu vào tôi theo nhiều cách.”
Nhìn bóng lưng Vivian khi anh trở lại công việc, Isaac hỏi.
“Này—”
“Vâng?”
“Dù mối quan hệ có tồi tệ đến đâu, thì việc gọi vợ bằng biệt danh cũng không có gì quá kỳ lạ, đâu đúng không?”
“...”
Vivian, người đang nhìn Isaac trong tư thế gượng gạo, hít hà rồi gật đầu.
“Cậu chẳng nghe lọt tai bất cứ lời nào của tôi cả.”
Xin lỗi, nhưng tôi không có thời gian rảnh để tập trung vào chúng.
…
…
…
Đại quân ma thú đã được giải quyết.
Hoàng gia gửi vật phẩm tiếp tế để chúc mừng và an ủi, và Rào chắn Mallidan đã chìm trong không khí lễ hội kéo dài vài ngày dưới hình thức một bữa tiệc lớn.
Tất cả mọi người, ngoại trừ số lượng tối thiểu lính gác, đều có thể nghỉ ngơi thoải mái cho đến khi đống lửa lớn thắp ở trung tâm sân tập cháy hết.
Bắt đầu bằng củi và bổ sung thêm nhiên liệu cháy lâu, ngọn lửa đã cháy liên tục suốt ba ngày ba đêm.
Đến mức Uldiran đã phải cắt cử lính canh, nghi ngờ có người lén thêm củi vào mỗi sáng sớm vì muốn được nghỉ ngơi lâu hơn.
Dù sao đi nữa.
Rào chắn Mallidan mà họ đã vất vả bảo vệ đang trải qua những ngày tháng thư giãn, nhưng đương nhiên, khi đại quân ma thú đã tan rã, những lời chia tay cũng đến gần.
Đội Trinh sát số 5 đã tập hợp. Giữa lúc các quý tộc được điều động khác đang lần lượt rời đi, đã đến lúc Meladic Drakemore phải ra về.
Gia tộc Drakemore đã triệu tập cậu khẩn cấp nên cậu phải rời đi mà thậm chí không kịp uống vài chén rượu để hồi tưởng.
“Thật sự cảm thấy vừa vui vừa buồn khi phải rời đi.”
Phương Bắc là một cơ hội vàng để cậu, một tài năng đầy triển vọng của gia tộc Drakemore, tích lũy kinh nghiệm thực chiến.
Cậu không chỉ có được kinh nghiệm thực tế vượt xa lứa tuổi mà còn có được nhiều nhận thức sâu sắc ở nhiều khía cạnh khác nhau.
“Cậu đã làm việc chăm chỉ, Meladic.”
“Đội trưởng cũng vậy. Cảm giác như mới hôm qua tôi còn đối đầu với cô vào ngày đầu tiên.”
“May mắn thay, cậu đã bắt đầu biết nghe lời sau khi tôi dạy dỗ cậu một trận.”
Meladic cười toe toét và bắt tay Silverna. Sau khi bắt tay với những người khác, cậu đứng trước Isaac, và khác với những người kia, cậu nắm chặt tay Isaac bằng cả hai tay.
“Tôi đã học được rất nhiều nhờ có anh. Không phải kiếm thuật Drakemore, mà là ‘kiếm của Meladic’ là gì. Nhờ có anh, tôi cảm thấy như mắt mình đã được khai sáng.”
Meladic bày tỏ lòng biết ơn chân thành đối với những lời khuyên và bài học khác nhau. Isaac mỉm cười và đáp lại.
“Đừng nhầm lẫn việc học hỏi với bắt chước. Khi cậu vung kiếm, chỉ có chính cậu là người hiện hữu trọn vẹn ở đó.”
“Hửm?”
“Đó là điều một người tôi quen nói. Tôi nhớ nó vì nó cộng hưởng sâu sắc với tôi.”
“...”
“Hãy nhớ rằng cậu là một Drakemore. Đừng cố gắng tự ép mình theo khuôn mẫu đó; bất cứ nơi nào cậu đi đều là con đường của Drakemore.”
Khịt.
“À, gió lạnh quá.”
Cậu lẩm bẩm, giả vờ như gió đã làm cay mắt để che giấu những cảm xúc đang dâng trào.
Và cứ như thế.
Meladic Drakemore rời đi.
Nhiều quý tộc được điều động đã rời đi sớm vì nói rằng họ đã chán ghét phương Bắc, nhưng đây là lần đầu tiên có người trong Đội Trinh sát số 5 rời đi.
Dù chỉ ở bên nhau hơn một tháng, điều đó vẫn để lại một cảm giác trống rỗng bất ngờ trong lòng họ.
“Đó là điều anh đã nói với tôi trước đây, đúng không?”
Trên đường quay về sau khi tiễn Meladic, Silverna lặng lẽ tiến lại gần và hỏi.
“Anh đã bảo tôi đừng quên rằng tôi là một Caldias.”
Lời khuyên không nên tự ép mình theo giáo pháp Caldias, mà hãy trở thành một Caldias và tiến về phía trước.
Điều đó vẫn còn in sâu trong tim Silverna, vừa là niềm tự hào vừa là chất xúc tác khiến cô nỗ lực học hỏi hơn.
“Ai nói vậy?”
“Nó được viết trong một cuốn sách.”
“Sách gì?”
“Xin hãy giới thiệu vài cuốn sách. Để cho tiểu thư đọc.”
Anna chen vào từ bên cạnh, và Silverna bĩu môi cằn nhằn, nhưng Isaac trả lời bằng một nụ cười rỗng tuếch.
“Cô không đọc được đâu. Đó là một cuốn sách không còn tồn tại nữa.”
Để tôi nói rõ hơn.
Đó là một cuốn tự truyện.
Và cũng là một bản di chúc.
“Hmm?”
Silverna không hỏi thêm. Cô cũng không nghĩ mình sẽ đọc nó ngay cả khi được đưa.
“Quan trọng hơn. Cha tôi đang gọi anh.”
“Bá Tước ư?”
“Ông ấy đang hỏi về tình trạng của anh.”
Isaac vẫn còn nẹp và băng quấn quanh cánh tay phải.
Anh đang nhận điều trị bất cứ khi nào có thể, nhưng anh vẫn chưa được trị liệu bằng ma thuật hồi phục.
Vì đó là ma thuật đòi hỏi rất nhiều mana, nên phải mất vài ngày để hồi phục, vì vậy hiện tại anh chỉ đang nhận điều trị đơn giản.
“Tôi đã khiến ngài ấy lo lắng sao?”
“Không, ngược lại, ông ấy nói muốn tẩn anh một trận càng sớm càng tốt.”
“...Vì cái này ư?”
Isaac chỉ vào thanh kiếm bạc ở thắt lưng, thứ trông giống như một tinh thể băng.
Silverna bĩu môi, khoanh tay và gật đầu.
“Nhỉ?”
“Ahem, Silverna. Về thanh kiếm này...”
“Thanh kiếm này? Anh vừa nói ‘thanh kiếm này’ ư? Tôi khá chắc mình đã đặt tên cho nó rồi.”
“...”
“Không thích à? Nếu không thì trả lại đây. Tôi sẽ bảo Antonio nấu chảy nó ngay lập tức—!”
“Được rồi! Được rồi!”
Isaac hắng giọng.
Anna cười khúc khích bên cạnh, còn Sharen và Jonathan cũng liếc nhìn.
Rihanna đã rời đi như thể muốn chạy trốn.
“Ngài ấy gọi vì... ‘Nữ thần Silverna Đáng Kính và Xinh Đẹp’ ư?”
“Ừ, đúng rồi. ‘Nữ thần Silverna Đáng Kính và Xinh Đẹp’ thực chất là một sự cố rò rỉ Băng Ngân.”
“Ừm, Silverna. Tôi thực sự biết ơn, nhưng chúng ta có thể đổi tên không?”
“Tôi không muốn.”
Silverna nhìn Isaac với vẻ mặt khó chịu rồi sải bước qua anh.
“Không, Silverna. Khoan đã—!”
Nhìn Isaac vội vã đuổi theo Silverna, người có vẻ hơi bực bội, Anna thầm kinh ngạc.
‘Tiểu thư đã thực sự tìm ra điểm yếu của anh ta rồi.’
…
…
…
Trong ánh hoàng hôn yên tĩnh chiếu rọi Dinh thự Helmut, một lá thư báo tin chiến thắng ở phương Bắc với đủ lời lẽ hoa mỹ được đặt trên bàn làm việc của Arundel.
Nhờ việc giải quyết đại quân ma thú, cuộc thi Ngũ Kiếm Đế sẽ diễn ra suôn sẻ.
Mặc dù hơi bị trì hoãn chút nhưng nếu xét đến tình hình đặc biệt của đại quân ma thú, thì điều này thực sự may mắn.
“Cha gọi con à, thưa Cha.”
Con trai cả, Lohengrin Helmut, bước vào phong với một nụ cười tự tin cùng những bước đi có vẻ đầy hứng khởi.
Dường như anh ta cũng đã nghe tin về việc giải quyết đại quân ma thú ở phương Bắc.
“Thật sự may mắn phải không, thưa Cha? Con đã lo rằng cuộc thi Ngũ Kiếm Đế có thể bị hoãn, nhưng giờ thì nó có thể diễn ra mà không—”
“Con—”
Arundel cắt ngang những lời không cần thiết.
Ông cắt ngang không chút do dự, như thể không nghe thấy giọng nói của người con trai cả.
“Con đang vung thứ gì?”
Đứng thẳng với vai mở rộng và sự tự tin trong nụ cười rạng rỡ, anh ta tự hào trả lời.
“Kiếm của Helmut, thưa Cha.”
“...”
Câu trả lời của anh ta có vấn đề gì sao? Lohengrin nuốt khan dưới ánh mắt nặng nề của Arundel và nói thêm.
“Dù-Dù so với kiếm của Cha, con vẫn còn thiếu sót, nhưng—!”
“Ha.”
Một tiếng thở dài ngắn. Arundel nhắm mắt lại và thốt ra một câu ngắn gọn.
“Đừng trở thành một bản sao.”
“...Dạ?”
Chỉ vậy thôi. Arundel không nói thêm gì nữa và quay lại nhìn bức thư trên bàn.
Lohengrin, người đã đứng đờ ra, khẽ cúi đầu rồi bước ra ngoài.
“Ý Cha là sao?”
Rắc!
Lohengrin siết chặt nắm tay đến mức xương gần như muốn nghiền nát nó, rồi lẩm bẩm với vẻ mặt méo mó.
“Chẳng phải Cha là Helmut sao, thưa Cha?”
Chôn vùi sự bực bội trong lòng, Lohengrin lại đi ra ngoài để tập luyện.
Ngày mai, mẹ anh sẽ trở về.
Khi bà trở về, anh định là sẽ nhờ bà thăm dò tâm tư khó hiểu của cha mình.
‘Mẹ muốn mình trở thành gia chủ.’
4 Bình luận
Đọc bình luận của chú cứ hài hài kiểu gì ấy