Web Novel

Chương 53: Một người phụ nữ đặc biệt(2)

Chương 53: Một người phụ nữ đặc biệt(2)

“Ái?! Chủ quán?! Ta vừa trả bằng lời khuyên rồi mà! Á á?! Đau quá!”

Chủ sạp hàng điên tiết túm lấy tóc người phụ nữ và khiến cô hoảng loạn vật lộn tìm cách thoát thân.

“Phù.”

Khi sự chú ý của mọi người dần đổ dồn về phía họ, Isaac tiến lại gần và đưa ra một đồng xu.

“Chủ quán, đây. Tôi sẽ trả tiền cho cô ấy.”

“Không, con mụ này cần một bài học về lễ độ hơn là tiền bạc! Sao nó dám xỉa xói việc làm ăn của người khác một cách trơ trẽn như thế chứ—!”

“Tôi sẽ mua thêm vài xiên cho tôi và người đồng hành nữa, nên hãy thả cô ấy ra đi.”

“Hehe, chào chủ quán nhé!”

Jonathan đứng phía sau vẫy tay chào.

Thấy cậu ta đang khoác trên mình bộ giáp hiệp sĩ nhà Helmut, lão chủ sạp hàng lặng lẽ buông tay rồi nhận lấy tiền.

Người phụ nữ cùng xiên thịt của mình lách qua khe hở hẹp giữa các gian hàng để đi cùng Isaac.

“E hèm, cảm ơn vì sự hào hiệp của anh. Nhưng anh thử ăn xiên thịt này mà xem. Anh sẽ thấy lời khuyên của ta đáng giá ngàn vàng đấy—!”

Người phụ nữ vẫn chưa hoàn toàn lấy lại bình tĩnh định nói thêm gì đó, nhưng đột nhiên cô nhìn chằm chằm vào mặt Isaac.

“...Chẳng lẽ anh đã bị vẻ đẹp của ta hớp hồn rồi sao?”

“Im lặng chút đi.”

Sau khi thúc khuỷu tay vào gã Jonathan đang thì thầm trêu chọc vào tai mình, Isaac đưa xiên thịt cho cậu ta. Để mặc Jonathan tận hưởng hai xiên thịt của mình, Isaac thở dài nhắc nhở:

“Lần này tôi giúp cô nhưng lần sau đừng có ăn nếu không có tiền trong túi.”

“Đó là hiểu lầm thôi vì ta cứ đinh ninh là mình có mang theo tiền mà. Ta không phải hạng người mặt dày thích ăn quỵt đâu.”

“......”

“Quan trọng hơn là—.”

Người phụ nữ khoanh tay và nở một nụ cười ranh mãnh.

Như thể đã nhận ra điều gì đó, cô nhún vai rồi chỉ ngón tay về phía Isaac.

“Isaac Helmut. Anh vừa mới trở về từ phương Bắc, phải không?”

Cô ấy ngay lập tức nhận dạng được Isaac là ai.

“Hả?!”

Việc cô ấy ngay lập tức nhận dạng được danh tính của Isaac khiến Jonathan há hốc mồm kinh ngạc vì không hiểu sao cô có thể biết được điều đó.

Do vốn dĩ Isaac rất hiếm khi ra ngoài nên ngay cả dân làng trong lãnh địa cũng chẳng mấy ai biết mặt anh.

Người phụ nữ quay đi với một nụ cười bí ẩn hiện trên môi.

“Đôi khuyên tai làm từ Băng Ngân. Anh đang đeo một thứ khá xa xỉ đấy.”

Có vẻ rất đắc ý vì đã phô diễn được sự nhạy bén và thần bí của mình nên cô bắt đầu sải bước rời đi một cách đầy duyên dáng. Isaac chỉ biết thở dài rồi gọi bóng lưng ấy:

“Công chúa, người đang làm cái quái gì ở đây thế?”

“...!”

Người phụ nữ khựng lại. Sau đó, với vẻ mặt gượng gạo cùng những giọt mồ hôi lạnh, cô quay đầu lại đáp:

“K-K-Không... anh nhầm người rồi.”

Vẫn ở giữa những sạp hàng. Ba người họ đang ngồi xổm đối diện nhau.

“S-Sao anh biết được?”

Công chúa của vương quốc Albion. Clarisse Evangel Regardia. Hậu duệ trực hệ của hoàng gia Regardia.

“Bởi vì Băng Ngân chỉ có gia tộc Caldias và hoàng gia mới được phép sử dụng thôi.”

Đó là điều mà Silverna đã nói khi tặng anh đôi khuyên tai.

[Ở ngoài phương Bắc này thì ai mà nhận ra được Băng Ngân chứ?]

Nhưng nếu có người nhận ra, điều đó chỉ có thể rơi vào hai trường hợp: Hoặc là người nhà Caldias, hoặc là hoàng gia.

“Dựa vào ngoại hình của người nên thần đoán người có thể là Công chúa.”

“...Ta tự gậy ông đập lưng ông trong lúc cố tỏ ra nguy hiểm rồi sao.”

Clarisse trông có vẻ chán nản.

Nhìn cô, Isaac mỉm cười cay đắng.

Thực tế thì thành thật mà nói, anh đã có một mối nhân duyên nhất định với cô ở kiếp trước.

Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy cô, anh đã phân vân không biết nên giải thích thế nào về việc mình nhận ra cô.

May mắn thay, cô đã tự “vấp cỏ” như thế này.

“Chuyện này thực ra lại hay. Ta đã nghĩ một rằng chỉ một mình mình thì có hơi quá sức.”

Clarisse nhặt một viên sỏi gần đó và vẽ một vòng tròn xuống đất.

“Đây là Blackthorn. Isaac, nhờ báo cáo của anh, bọn ta đã biết về những thực thể chưa xác định được gọi là Transcendent.”

“......”

“Bọn ta đang âm thầm chuẩn bị để tấn công thẳng vào đại bản doanh của Blackthorn.

Việc này sẽ tiến hành ngay sau đại hội Ngũ Kiếm Đế một cách sớm nhất có thể.”

“Nhanh vậy sao?”

“Thế này vẫn là chậm đấy. Ta vẫn chưa biết lũ Transcendent đó sẽ làm gì tiếp theo.”

Clarisse thở dài khiến Jonathan tiện thể thắc mắc:

“N-Nhưng tại sao người lại đến đại hội Ngũ Kiếm Đế? Người hẳn phải bận rộn lắm chứ.”

“Chính là vì chuyện đó đấy.”

Clarisse mỉm cười rạng rỡ và vẽ một đường thẳng.

Ở điểm cuối, cô vẽ một hình tam giác rồi dùng viên đá gõ nhẹ vào đó.

“Có tình báo cho rằng một người nào đó từ nhà Helmut đang cấu kết với lũ Transcendent, thế nên ta mới đến đây để điều tra bí mật.”

“...Đích thân Công chúa sao?”

“Ta có năng lực mà. Nếu không có ta thì bọn ta đã chẳng thể biết được nhà Helmut đang cấu kết với lũ Transcendent.”

Nàng công chúa kiêu hãnh nhún vai.

“Anh không biết họ đã giữ bí mật kỹ lưỡng đến mức nào đâu. Ta đã thực sự vất vả lắm đấy, anh biết không?”

Nhưng rồi cô lại xị mặt xuống than vãn:

“Ta suýt chút nữa đã nghĩ thà mình đừng biết còn hơn. Thật không ngờ Helmut – thanh kiếm của vương quốc – lại đi cấu kết với bọn chúng.”

“Là ai thế?”

Isaac thực sự tò mò.

Ở kiếp trước, anh thậm chí còn không biết nhà Helmut đã cấu kết với lũ Transcendent.

Dù có sự tha hóa của người con trai thứ ba Alois, nhưng theo những gì Isaac biết, chuyện đó xảy ra sau khi Alois bị trục xuất khỏi gia tộc.

‘Có thể là ai được nhỉ?’

Isaac không biết nhiều về chuyện này nên anh đã hỏi Công chúa.

“Kẻ phản bội từ nhà Helmut đã cấu kết với lũ Transcendent chính là—.”

Nàng công chúa dõng dạc tuyên bố cùng một nụ cười đắc thắng:

“Sharen Helmut!”

Isaac đập tay vào trán một tiếng ‘bốp’ rồi thở dài.

Clarisse Evangel Regardia.

Cô chắc chắn là một cá nhân kiệt xuất.

Cùng với Rihanna, cô đã góp phần bảo vệ nhân loại cho đến tận giây phút cuối cùng. Nếu Rihanna là thanh kiếm cuối cùng của vương quốc, thì cô chính là niềm kiêu hãnh cuối cùng của hoàng gia.

Một vị chỉ huy của nhân loại và là một chiến lược gia đầy sáng tạo.

Tuy nhiên, cũng giống như Silverna, dường như tài năng của cô lúc này vẫn chưa thực sự nở rộ hoàn toàn.

“K-Không! Ta nói đúng mà! Ta không hề nói nhảm đâu! Hai tháng trước, Sharen Helmut đã đuổi các hầu gái của mình ra ngoài một cách đầy bất thường mỗi ngày! Trước đây cô ta chưa từng làm thế!”

Thực ra đấy là để đi tìm bánh quy ngôi sao. Bởi vì Isaac, người thường mang đến cho cô, đã đến phương Bắc.

“Không chỉ vậy, cô ta còn đích thân đi ra ngoài đến những nơi gần đại bản doanh của Blackthorn nữa!”

 Chắc là cô bé đã đi xem có chỗ nào bán bánh quy ngôi sao không thôi.

“Và lần này cô ta còn đụng độ lũ Transcendent ở phương Bắc nữa?! Theo thông tin ta thu thập được từ nguồn riêng, Sharen Helmut đã đột ngột tình nguyện đi điều động ở phương Bắc—!”

Chà, nhưng tôi vẫn phải thừa nhận một điều.

‘Khả năng thu thập thông tin của cô ấy không phải dạng vừa đâu.’

Làm thế quái nào mà cô ấy có thể tra ra những chuyện như vậy chứ?

Khi Isaac nhìn cô trân trối, Clarisse - người nãy giờ vẫn khăng khăng Sharen là kẻ phản bội - dần hạ thấp giọng.

“...Anh không nghĩ vậy sao?”

Cô liếc nhìn Isaac và Jonathan, rõ ràng là đang cân nhắc khả năng mình có thể đã sai.

“Không, không phải con bé đâu.”

Trước câu trả lời dứt khoát của Isaac, Jonathan cố gắng xoa dịu tình hình:

“À, có lẽ là vì người chưa gặp cô ấy thôi! Nếu người thấy cô ấy ngoài đời, người sẽ biết cô ấy chắc chắn không phải loại người như vậy đâu!”

“Vậy sao.”

Clarisse bĩu môi thở dài rồi chậm rãi đứng dậy.

“Ta hiểu rồi. Quả nhiên thông tin đơn thuần sẽ là không đủ nếu chỉ tiếp nhận và tổng hợp lại.”

Biểu cảm của Clarisse quả thực đã tươi tỉnh hơn.

Nụ cười dần hình thành trên mặt cô lộ rõ một tinh thần hiếu thắng tinh nghịch.

“Cần phải trực tiếp cảm nhận tại hiện trường. Đúng như ta nghĩ, ta cũng thấy ngạc nhiên về bản thân khi dự đoán được cả những thiếu sót của chính mình.”

“......”

“......”

“Vậy thì, hai người! Giúp ta đi. Hãy tìm ra xem kẻ cấu kết ở nhà Helmut thực sự là ai.”

“Được thôi.”

Isaac cũng đứng dậy.

Thực lòng mà nói, anh cũng tò mò liệu thực sự có kẻ cấu kết nào ở nhà Helmut trong khoảng thời gian này hay không.

Theo những gì anh biết, không có người nào nhà Helmut cấu kết với lũ Transcendent ngoại trừ Alois.

‘Vậy liệu chứng bệnh kinh niên của Arundel cũng có gì đáng ngờ không?’

Nếu Arundel có thể sống sót thì điều đó sẽ tạo ra một sức răn đe đối với chiến tranh.

“Chúng ta cùng về dinh thự nhé?”

Clarisse là người của hoàng gia.

Cô đương nhiên sẽ nhận được lời mời tham dự đại hội Ngũ Kiếm Đế, và những người có lời mời sẽ được nghỉ lại tại dinh thự Helmut trong suốt sự kiện.

“Không, ta sẽ đi thám thính xung quanh thêm chút nữa. Những thông tin thu thập được bằng chính đôi chân mình sẽ giá trị biết bao. Hai người không mong chờ sao?”

“......”

“......”

“Ahem, ta là công chúa đấy nhé?”

“Thần thực sự rất mong chờ.”

“Hy vọng người sẽ chia sẻ nó với chúng thần.”

“Tuyệt vời! Vậy hẹn gặp lại ở dinh thự nhé!”

Clarisse xuất hiện như cơn gió và biến mất như một cơn bão sau khi khuấy đảo mọi thứ.

Hai người họ chỉ biết nhìn nhau với vẻ mặt bối rối khi thấy cô rời đi.

Cỗ xe ngựa dừng lại khi đến điểm đích.

“Hàaa.”

Dù đã biết trước nhưng anh không ngờ mình lại trở về theo cách này.

Isaac bước ra khỏi xe ngựa với một tiếng thở dài. Hiện ra trước mắt anh là dinh thự Helmut đồ sộ và uy nghiêm.

Những cỗ xe ngựa khác xếp hàng dài thuộc về những quý tộc khác cũng nhận được lời mời.

Ai nấy đều bận rộn chào đón khách khứa, nên không mấy ai để ý đến sự trở về của Isaac.

Ngoại trừ một người.

“Anh... anh rể!”

Một dáng đi tập tễnh gượng gạo.

Khoảnh khắc Isaac thấy Alois đang mỉm cười tiến về phía mình, tay chống gậy.

“Anh rể! Chị em hình như có chút hiểu lầm gì đó— Anh rể?”

“Phụt.”

Isaac không thể nhịn được cười, anh lấy tay che miệng.

“Có muốn anh dạy cách dùng gậy không? Cậu trông vụng về quá đấy.”

Đó vốn dĩ là chuyên môn của anh mà.

“...Em sẽ sớm quen thôi.”

Alois nghiến chặt răng, tâm trạng rõ ràng là đã trở nên vô cùng tồi tệ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!