Millie!
Millieee!
Dù anh đang gào thét ngay trước mặt, nhưng giọng nói ấy nghe chỉ như một tiếng thì thầm xa xăm.
Những giọt nước mắt trong mắt Isaac phản chiếu qua đôi đồng tử đỏ thẫm của Millie, bất chợt khiến cô nhớ về những đêm trăng mà họ đã từng kề cạnh bên nhau.
Đó là một đêm muộn.
Vào một buổi tối đẫm ánh trăng, anh đã bí mật luyện tập đến mức mồ hôi nhễ nhại trong khi cầm thanh đại kiếm.
Có thể có nhiều lý do để một người phải nỗ lực trong cô độc, giấu giếm khỏi ánh mắt của kẻ khác.
Nhưng với trường hợp của Isaac thì lý do lại cực kỳ đơn giản. Anh không muốn để lộ khía cạnh thảm hại của mình.
Việc không thể làm chủ thanh đại kiếm mà lại để nó điều khiển bản thân là một sự hổ thẹn đối với các thành viên trong gia tộc.
Vì vậy, anh đã chọn cách luyện tập một mình khi màn đêm đã buông xuống.
Đáng tiếc thay, dù anh có vung thanh đại kiếm bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì anh vẫn không thể vượt qua giới hạn bẩm sinh của bản thân.
Sức nặng của tài năng bắt nguồn từ dòng máu Helmut là thứ gì đó quá đỗi áp đảo.
‘Ngài hãy ăn cái này trong lúc luyện tập nhé.’
Buổi sáng của một đầu bếp bắt đầu từ rất sớm.
Millie, người luôn thức dậy trước khi mặt trời mọc để chuẩn bị bữa sáng, theo lẽ tự nhiên đã trở nên thân thiết với Isaac.
Tại sao lại như thế à?
Nó không chỉ vì cô là một dân thường, mà còn là với tư cách một cô gái đến từ khu ổ chuột nhỏ bé, cô cần phải thể hiện sự siêng năng này để có thể tồn tại trong gian bếp khắc nghiệt của Helmut.
Đó có lẽ là lý do tại sao giữa họ hình thành nên nhiều sợi dây đồng cảm.
Cả hai đều nỗ lực làm việc từ sáng sớm để vượt qua thứ mà họ không thể đánh bại.
[Hôm nay lại cảm ơn cô nhé, Millie.]
‘Hôm qua ngài cũng tập lúc tối muộn mà. Hôm nay nghỉ ngơi chút chẳng phải sẽ tốt hơn sao?’
Đó là những cuộc trò chuyện bâng quơ khi cả hai cùng ngước nhìn bầu trời đêm đầy ánh trăng.
Vào lúc rạng sáng, những lời tán gẫu nhỏ bé của họ là khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trong dinh thự Helmut.
[Nghỉ ngơi sao? Tôi cần phải tiếp tục nỗ lực. Tôi vốn không có tài năng kiếm thuật.]
‘Tài năng...’
Millie nở một nụ cười cay đắng.
Với tư cách là một người có tài năng nấu nướng, cô tự hỏi việc có tài năng thì liệu thực sự có tạo nên sự khác biệt nào không.
Bếp trưởng đã nhận ra tiềm năng của cô và nhận cô, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc mọi người trong gian bếp đều công nhận cô.
Cũng giống như Isaac phải chịu đựng áp lực dưới trướng các thành viên trực hệ nhà Helmut, Millie cũng đang phải vật lộn với sự cạnh tranh khốc liệt trong gian bếp.
‘Kiếm thuật có gì mà ngài lại thích đến thế, để rồi phải nỗ lực đến nhường này?’
Cả hai đã trở nên thân thiết đủ để chia sẻ những cảm xúc thật lòng nhất.
Trước câu hỏi của Millie, Isaac ngẫm nghĩ một lát rồi xua đi bằng một nụ cười ngượng nghịu.
[Tôi đã lỡ ngưỡng mộ kiếm thuật mất rồi, nên tôi cũng muốn được như thế. Nhưng không chỉ vậy…]
[Tôi muốn mình có thể tự hào đứng cạnh cô ấy. Tôi muốn được ở đó, ngay bên cạnh Rihanna.]
‘Ngài vốn là chồng của cô ấy mà.’
[Tôi là chồng cô ấy nhưng tôi lại không có đủ tư cách. Tôi là con rể của Helmut, vậy mà tôi lại chẳng thể cầm nổi một thanh đại kiếm cho ra hồn.]
Isaac ấn mạnh vào lòng bàn tay đầy những vết chai sạn.
Thành thật mà nói, nếu anh không thể vung nổi một thanh đại kiếm dù đã nỗ lực đến thế thì có khi anh đúng thiếu tài năng thật.
Nhưng khi Isaac ngước nhìn bầu trời đêm, trong mắt anh lại có một sự thuần khiết như một đứa trẻ đang cố với lấy những vì sao mà chúng chẳng bao giờ có thể chạm tới được.
‘Ngài không sợ sao?’
[Sợ gì cơ?]
Millie hỏi bằng một giọng có chút sắc sảo mà chính cô cũng không nhận ra.
‘Sợ thất bại dù đã nỗ lực hết mình. Sợ rằng có những cảnh giới mà ngài đơn giản là không thể chạm tới bằng sức mạnh của chính mình.’
[...]
‘Trường hợp của tôi cũng vậy... tôi biết mình có tài năng, nhưng chẳng ai chịu thuê tôi chỉ vì xuất thân thấp kém của mình cả.’
[Thành thật mà nói.]
Sau một quãng lặng ngắn, Isaac trả lời một cách ngượng ngùng.
[Tôi xin lỗi, nhưng tôi chưa bao giờ sợ điều đó. Tuy nhiên, tôi đã và đang chuẩn bị.]
‘Chuẩn bị...?’
[Nếu dù tôi có cố gắng thế nào đi chăng nữa, nếu tôi vẫn mãi là một người chồng kém cỏi không thể đứng cạnh vợ mình—]
Dù câu trả lời của anh rất bình thản nhưng nó lại chứa đựng một nỗi buồn đau đáu.
[Tôi sẽ phải rời đi. Đó là vì lợi ích của Rihanna.]
‘...!’
Nghe thấy điều này, Millie đã bị chấn động theo nhiều cách.
Bất chấp mọi nỗ lực của bản thân, mục tiêu cuối cùng của anh thậm chí còn không phải vì mình.
‘Nhưng ngài Isaac.’
[Sao vậy?]
Liệu đó có thực sự là điều mà cô Rihanna muốn không?
Câu hỏi đã chạm đến đầu lưỡi cô.
‘Không, không có gì đâu.’
Nhưng rồi Millie lại lắc đầu và nuốt ngược vào trong lời nhận xét mà cô cho là vô ích.
Isaac và Rihanna.
Tại thời điểm đó, họ mới kết hôn được vỏn vẹn sáu tháng.
…
…
…
Một năm sau khi họ kết hôn.
Gần đây, những tin đồn lan truyền khắp dinh thự rằng cặp đôi đó đã rơi vào giai đoạn cơm chẳng lành canh chẳng ngọt.
Ánh mắt của Rihanna đã khác trước.
Không còn giống như cái nhìn trước đây vốn truyền đạt sự quan tâm ngay cả khi không mở lời. Nó lạnh lùng và điềm tĩnh.
Thậm chí còn thường xuyên xảy ra trường hợp cô chẳng thèm nhìn Isaac lấy một cái.
Thật mỉa mai thay.
‘...Dạo này ngài không còn vết thương nào nữa nhỉ.’
[Hừm.]
Nhờ vậy mà cơ thể Isaac dạo này thường không bị thương tích.
[Tôi đoán vậy.]
Nhưng vẻ mặt của anh thì lại tệ hơn bao giờ hết.
Trong khi Rihanna chưa bao giờ thể hiện tình cảm quá lộ liễu, anh dường như vẫn cảm thấy không quá thoải mái khi sự quan tâm đó hoàn toàn biến mất trong thời gian gần đây.
[Chà, tôi chỉ cần tiếp tục cố gắng thôi.]
Dưới góc nhìn của Millie, Isaac đã trưởng thành khá nhiều sau một năm.
Trước đây, anh chỉ có thể vung được thanh đại kiếm vốn chỉ dành cho thành viên trực hệ, nhưng giờ đây anh ít nhất đã có thể sử dụng được nó.
Nhưng nó lại giống như việc mặc một bộ quần áo không vừa vặn.
Đến một thời điểm nào đó, Isaac đã ngừng tiến bộ và rơi vào cảnh dậm chân tại chỗ.
Giới hạn của một người lái đò vốn chỉ chèo thuyền trên sông đã đến.
‘Tôi sẽ mang cho ngài ít đồ ăn nhẹ.’
Millie đi vào trong bếp và lấy những củ khoai tây mà cô đã hấp riêng cho anh.
Khi cô đang bọc những củ khoai tây nóng hổi vào khăn trong bếp thì bi kịch đã âm thầm ập đến.
‘Phu nhân?!’
Galenia Helmut kín đáo đưa cho Millie một chiếc túi nhỏ.
[Hãy bỏ thứ này vào bữa sáng của Isaac ngày mai.]
‘Đây là...?’
Một cái nhìn sắc lạnh thay cho câu trả lời rằng liệu cô có thực sự cần phải thắc mắc hay không.
Millie đứng hình và run rẩy không nói nên lời.
Nhẹ nhàng xoa vai Millie, Galenia thì thầm an ủi một cách đầy giả tạo.
[Không cần lo lắng đâu. Hãy coi nó như là thuốc bồi bổ thôi. Thứ thuốc để giữ cho Helmut luôn khỏe mạnh.]
‘...!’
[Cậu ta sẽ không mất mạng đâu, vì điều đó cũng sẽ gây bất tiện cho ta. Vậy nên hãy tin ta.]
Nhắm chặt mắt lại. Millie đã lấy hết can đảm lớn nhất trong cuộc đời mình.
‘Nh-Nhưng—!’
[Con bé đến từ thành phố Bolten bẩn thỉu và tồi tàn, Millie Marso.]
‘...!’
[Ngươi thực sự nghĩ mình có thể làm việc tại Helmut chỉ vì một tay bếp trưởng nào đó thích ngươi sao?]
Lời nói ấy như muốn nghiền nát cô. Địa vị, dòng máu, giai cấp và cả cái xã hội này.
Một sinh vật tuyệt đối và áp đảo về mọi mặt đang chuẩn bị giẫm đạp lên một kẻ vốn chỉ sống như một con chuột trong ngõ hẻm.
[Lý do bọn ta chấp nhận một kẻ đến từ Bolten như ngươi là để dành cho những lúc như thế này.]
‘À....’
[Đây không đơn thuần là vấn đề lương tâm. Ta đã đặt mạng sống của gia đình ngươi và Isaac lên bàn cân.]
Gia đình sao?
[Ở Bolten, người ta bảo ai cũng sẵn sàng cầm dao lên nếu ngươi quẳng cho họ vài đồng xu mà nhỉ?]
‘Tại sao, tại sao lại là gia đình tôi—!’
[Bởi vì bây giờ ngươi đã biết bí mật của ta. Ngay lúc này, chính tại khoảnh khắc này.]
‘À.’
Nữ chủ nhân của Helmut đang âm mưu hãm hại chính con rể của mình.
Kể từ lúc nghe thấy điều này, cuộc đời của Millie không còn thuộc về chính cô nữa.
Trước khi kịp nhận ra, Millie đã chấp nhận chiếc túi màu tím ấy và khẽ gật đầu.
…
…
…
Hai tuần sau.
Isaac, sau khi đã hồi phục phần nào, vẫn luyện kiếm không ngừng nghỉ.
Tuy nhiên, có lẽ do thời gian nằm liệt giường, giờ đây anh thậm chí còn phải chật vật để nhấc nổi thanh đại kiếm.
[Hộc! Hộc!]
Cuối cùng cũng phải hạ thanh kiếm xuống, Isaac nhìn quanh trong khi cố lấy lại hơi thở.
[Millie?]
Millie, người lẽ ra đã đến thăm Isaac vào lúc này, vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu.
[Millie? Hừm? Hôm nay là ngày nghỉ của cô ấy sao?]
Isaac vào bếp để tìm cô nhưng Millie không có ở đó.
Cuối cùng, anh lẳng lặng quay trở lại ra ngoài.
‘Hức.’
Millie lúc này đang trốn dưới kệ kho bếp, cô nuốt ngược nước mắt vào trong với những tiếng nấc nghẹn ngào.
Cô vẫn không thể quên được tiếng khóc than xé lòng của Rihanna khi Isaac đổ bệnh và mất ý thức.
Cô không đủ can đảm để đối diện với Isaac - người chẳng bao giờ nghi ngờ cô chính là nguyên nhân dẫn đến cơn bạo bệnh đột ngột của mình.
Vì vậy, cô đã chọn cách tránh mặt anh suốt một thời gian dài.
Thời gian trôi qua, mặc dù sự dằn vặt trong tim vẫn không hề thuyên giảm, nhưng cũng đã đủ lâu để cô có thể che giấu nó mà không lộ ra ngoài.
Thịch.
Vài năm sau.
Dù bên ngoài cố tỏ ra bình thản nhưng một chiếc túi màu tím khác lại một lần nữa được đặt trước mặt Millie - người vốn đã tan vỡ đến mức không thể cứu vãn.
Và lần này cô cũng chỉ có một lựa chọn duy nhất.
“Millie! Làm ơn! Làm ơn hãy tỉnh lại đi!”
Ngay cả khi mọi người đổ xô về phía Galenia Helmut, người đang quằn quại trong đau đớn.
Thì chỉ có Isaac vẫn ở bên cạnh cô.
Có phải giống như một đoạn phim hồi tưởng? Đi xuyên qua những ký ức cũ, từng cái một, những hồi ức của Millie cuối cùng đã chạm đến khoảnh khắc này.
Vẫn như mọi khi. Hai người họ bị bỏ lại một mình trong dinh thự tráng lệ.
“Có chuyện gì vậy! Cô đã ăn cái gì thế này! Millie!”
Những giọt nước mắt mà cô đã không rơi dù bị ngược đãi và hành hạ đủ điều, giờ đây từng giọt từng giọt lăn trên má Millie.
Tuyệt vọng cứu lấy người bạn của mình, Isaac khẩn thiết hét lớn về phía xung quanh.
“Bác sĩ! Không—! Pháp sư!”
Các pháp sư và bác sĩ đã tập trung hết bên cạnh Galenia.
Isaac nghiến răng định đứng dậy đi tìm người giúp nhưng Millie đã kịp nắm lấy cổ tay anh.
Isaac kinh hãi trước cái chạm của cô, một cái chạm yếu ớt đến mức đáng thương.
“Millie, đừng lo lắng. Tôi sẽ nhanh chón—!”
“I-Isaac...”
Trước tiếng gọi như đang van nài của Millie, Isaac kìm nén khao khát muốn gọi bác sĩ ngay lập tức mà nắm chặt lấy tay cô.
“Phải, Millie. Tôi đây. Vậy nê—”
“Tôi xin lỗi.”
“Cô xin lỗi vì cái gì chứ! Sớm thôi, tôi sẽ nhanh chóng tìm cách mà.”
“Tôi... tôi thực sự xin lỗi.”
Nhìn thấy những giọt lệ lớn lăn ra từ mắt Millie, Isaac nhận ra có điều gì đó cực kỳ không ổn.
Anh cảm thấy một sự bất hòa kỳ lạ trong việc Millie chấp nhận cái chết như thể đó là một điều tất yếu.
“Hức! Cuối cùng thì—.”
“Millie, làm ơn. Đừng từ bỏ mà. Tôi sẽ nhanh chóng—”
“Đến cả lời xin lỗi cũng... xin lỗi—.”
“Làm ơn! Đừng nói nữa! Bất cứ thứ gì cô muốn nói! Tôi sẽ nghe hết vào lúc sau! Nên làm ơn đừng từ bỏ!”
Tầm nhìn của cô đang mờ dần. Giọng nói than khóc ấy đẫm lệ.
“Tôi xin lỗi.”
“Tôi còn có thứ muốn cho cô thấy. Tôi không còn bị Helmut kiểm soát nữa đâu. Tôi đã muốn cho cô thấy... bản thân đầy tự hào của mình... vượt qua tất cả và tiến về phía trước!”
Bàn tay Millie chạm vào má Isaac.
Bàn tay run rẩy của cô mong manh như chính sinh mạng của cô vậy, dường như sắp tắt lịm bất cứ lúc nào.
Isaac đặt tay mình lên tay cô.
“Tôi sẽ tha thứ cho cô mà, được chứ? Millie. Làm ơn đi. Dù cô có làm gì sai tôi cũng không quan tâm đâu. Cho nên là—!”
Bình thản, mi mắt Millie dần khép lại.
Bàn tay cô rơi rụng như một đóa hoa tàn lúc hoàng hôn.
“Thật—.”
Mặc dù vậy, với một nụ cười nhẹ vương trên môi, Millie vẫn cố gắng thốt lên:
“—Thật tốt quá.”
Cô nhắm mắt lại, mãn nguyện vì Isaac sẽ tha thứ cho mình.
“...Millie? Millie!”
Chỉ còn lại tên của Millie vang vọng khắp sảnh tiệc rộng lớn.
Trong dinh thự bề thế này, vào lúc bình minh khi chỉ có ánh sao chạm tới họ.
Ước mơ của họ có thể khác nhau, nhưng nỗ lực của họ thì như nhau.
Họ nương tựa vào nhau, an ủi, khích lệ và cả khiển trách nhau khi cùng tiến về phía trước.
Họ chỉ mong mỏi một điều duy nhất cho người kia:
Một ngày nào đó trong tương lai xa xôi, khi họ đối diện với nhau.
Sẽ không phải là khóc lóc.
Cũng chẳng phải lo lắng.
Mà họ hy vọng mình sẽ được mỉm cười.
Họ muốn được nhìn thấy nụ cười của người kia.
Chỉ vậy thôi.
…
…
…
Ngày hôm sau.
Khi mặt trời mọc, phòng của Millie đã trống không.
Khi Isaac muộn màng đến tìm cô, thì đã chẳng còn dấu vết nào của cô để lại rồi.
Nó cho thấy một sự cố không may tại đại hội Ngũ Kiếm Đế có thể được xử lý nhanh chóng đến mức nào.
Galenia đã an toàn.
Bà chỉ chịu đựng một chút đau đớn thôi.
Không giống như Millie, bà không gặp vấn đề gì khác.
Bà thậm chí còn tuyên bố là sẽ không quy trách nhiệm cho Millie về việc mưu sát mình nhằm bảo toàn danh tiếng cho đại hội Ngũ Kiếm Đế.
Nhiều quý tộc đã ca ngợi sự bao dung của Galenia.
Nhiều quý tộc đã tôn vinh bà như một vị thánh.
Nhiều quý tộc gọi bà là quý tộc cao quý nhất trong số các quý tộc.
Tất cả những gì còn lại trong tay Isaac là bức chân dung của Millie mà anh đã vẽ cho cô từ lâu.
Bức chân dung nằm trong phòng của Isaac, Millie dường như đã để nó ở đó trước khi đến bữa tiệc.
“...”
Ở mặt sau của khung tranh. Isaac đã đọc bức thư mà Millie để lại.
Bức thư kể lại việc Galenia đã âm mưu hãm hại Isaac như thế nào.
Việc gia đình và mạng sống của cô bị đem ra làm con tin ra sao.
việc gia đình cô đã biến mất trong cuộc cách mạng Bolten.
Và cuối cùng là lời xin lỗi chân thành của cô vì đã không thể xin lỗi anh một cách đàng hoàng.
“...”
Bức thư cũng chứa cả loại độc dược mà Galenia đã đưa cho cô.
Có vẻ như Millie đã định giết Galenia bằng cách nào đó khi cô sử dụng một loại độc hoàn toàn khác với loại mà bà ta đưa cho.
Điều đó có nghĩa là cô đã luôn âm thầm chuẩn bị cho thời điểm này.
Nhưng cái chết của Millie cuối cùng lại trở thành nấc thang để nâng tầm danh tiếng cho Galenia.
Thịch.
Sau khi cẩn thận đặt bức chân dung lên bàn làm việc, Isaac mỉm cười nhẹ nhàng.
Bước ra khỏi phòng, Isaac ngay lập tức đi tìm Clarisse.
Clarisse lúc này đang ở trong khu vườn đầy hoa hồng.
Sau khi nghe báo cáo về việc Isaac đã khóc tuyệt vọng như thế nào đêm qua, cô nhìn anh với vẻ lo lắng và định hỏi thăm:
“Anh có ổ—.”
“Galenia Helmut.”
Tuy nhiên, quanh mắt Isaac đã không còn vết nước mắt nào nữa.
“Nữ chủ nhân của Helmut là kẻ cấu kết và—.”
Với sự giúp đỡ của người bạn mình, anh đã chạm đến sự thật.
“Thần chắc chắn bà ta đã trở thành một Transcendent.”
“Anh có lý do không?”
Trong vỏn vẹn 1-2 phút trước khi Millie qua đời.
Bất chấp việc tiêu thụ một loại độc dược chết người như vậy, Galenia vẫn bình an vô sự mà không hề cần bất kỳ sự điều trị đặc biệt nào.
Và theo những gì Isaac biết. Những sinh vật quái dị như vậy chỉ có thể là các Transcendent.
“Nghe khá thuyết phục đấy.”
“Millie đã để lại một bức thư.”
Dù người khác có chỉ trích hay phán xét anh đi chăng nữa.
‘Cô đã vì tôi mà làm rất nhiều việc rồi.’
Nên đừng lo lắng nữa nhé.
Nếu có thể, thì tôi hy vọng cô sẽ mãi dõi theo tôi.
Hỡi người bạn quý giá của tôi.
5 Bình luận