B.A.D. [1] Mayuzumi hôm nay cũng ăn sô cô la [Hoàn thành]
Câu chuyện III - Phần 06
1 Bình luận - Độ dài: 2,023 từ - Cập nhật:
Câu chuyện III – Phần 06
-----
“Xong rồi, Odagiri-kun. Lâu lắm rồi tôi mới khâu bụng anh lại”.
Giọng của cô ấy đánh thức tôi dậy. Khuôn mặt của Mayuzumi tràn ngập toàn bộ tầm nhìn. Cô ấy ho và lùi ra khỏi người tôi. Chiếc áo khoác phòng thí nghiệm cô thường chỉ khoác qua vai giờ đã được cài cúc. Trên đó có vết máu. Nằm trên ghế sofa, tôi ngơ ngác nhìn cô.
À. Nghĩ lại thì, cô ấy luôn luôn ở bên cạnh tôi.
“Anh rời xa tôi quá lâu rồi”, cô nói. “Tôi đã bảo anh đừng quên tôi. Hơn nữa, anh cảm thông với cô ấy quá nhiều. Chữ trên những mảnh giấy giúp thứ trong bụng anh phát triển hơn là khiến anh gặp ảo giác. Đương nhiên là bụng anh đã rách”.
Tôi choáng váng nằm đó. Bụng tôi đã được khâu lại hoàn toàn, không có vết sẹo nào trong tầm mắt. Thứ trong bụng tôi cũng đã quên mất đi hình dạng nó đã có. Cảm giác bụng tôi đang quằn quại chỉ là ảo ảnh. Mọi thứ đã trở lại bình thường và cuộc sống tôi tưởng mình đã lấy lại được đã sụp đổ không còn một dấu vết.
“Lời nguyền này nhằm giết anh”, Mayuzumi nói. “Anh ta dùng một cô gái bình thường-gu của anh để gài bẫy anh. Anh mắc bẫy dễ quá, Odagiri-kun. Mừng là anh sống sót”.
Mayuzumi ho liên tục. Má cô vẫn còn đỏ, song dường như cô không gặp vấn đề gì khi cử động, hoàn toàn khác so với lúc cô ấy nằm ngủ và bất động. Cô ấy cuối cùng cũng đã khỏe hơn. Đột nhiên, tôi nhớ ra lúc tôi đưa cho Mayuzumi miếng vảy. Cô ấy đã giơ lên trần để xem xét nó.
Lúc đó cô ấy đã thấy gì?
“Mayu-san, lúc tôi đưa cô miếng vảy, cô đã nói, ‘một nàng tiên cá méo mó’”.
Không trả lời, Mayuzumi cởi áo khoác phòng thí nghiệm ra, để lộ bộ trang phục gothic lolita.
Nhìn bóng lưng cũ, tôi hỏi, “Cô có biết chuyện này sẽ xảy ra không?”
“Ờ hớ. Nhưng mà, anh đã tự mình mắc bẫy. Anh có quyền chết khi cố gắng quay lại nơi mình không thể quay lại. Tôi không có quyền can thiệp”. Cô ấy quay lại và nở một nụ cười như mèo. “Ai nói rằng như thế không khiến anh hạnh phúc?”
Cổ họng tôi nghẹn lại và cảm giác khó tả tràn ngập lồng ngực. Dẫu thế, tôi không thể đáp lại gì cả. Tôi muốn phủ nhận, song không thể nghĩ ra một câu trả lời. Khi tôi cắn chặt môi, Mayuzumi cầm chiếc ô đỏ lên và gác nó lên vai.
“Giờ thì, câu chuyện “Nàng tiên cá” sắp sửa kết thúc”, cô nói. “May là tôi đã đọc cuốn sách tranh trước. Hay là có lẽ anh ta đã phát hiện tôi đang đọc cuốn đó và dựng lên trò hề ngu ngốc này. Điều đó có thể xảy ra. À, độc ác quá đi. Nhưng mà, tôi nghĩ câu chuyện sẽ kết thúc theo cách tôi muốn. Không biết chuyện gì sẽ xảy ra đây. Xin đừng ghét tôi nhé, Odagiri-kun”.
Nàng tiên cá méo mó.
Đó ẩn dụ cho cái quái gì?
“Chuyện xảy ra tiếp theo là kết quả hành động của cô ấy. Tôi không liên quan gì cả”.
“Nhìn từ góc nhìn khác thì đây là câu chuyện về giao kèo. Để lọ thuốc có hiệu ứng vĩnh viễn, nàng phải có tình yêu của hoàng tử. Nếu không đạt được điều kiện thỏa thuận, lọ thuốc nàng uống sẽ biến thành thuốc độc”.
Hình ảnh của Kotoko hiện lên trong tâm trí.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô thất bại?
Tôi nhảy khỏi ghế và bắt đầu chạy. Tôi có thể cảm thấy Mayuzumi đang đi theo, song tôi lờ cô ấy đi và chạy tiếp. Chân tôi vướng vào nhau, có lẽ là do mất máu. Loạng choạng, tôi tiếp tục chạy. Cuối cùng tôi cũng tới được công viên mà tôi gặp Kotoko lần đầu. Một cô gái đang run rẩy dưới bầu trời lạnh giá. Vẻ tươi sáng từng có trên khuôn mặt cô đã biến mất không dấu vết, bị thay thế bởi nỗi sợ hãi tột cùng.
“…Tachibana-san”, tôi gọi cô.
Cô ngẩng mặt lên. Má cô nhăn lại và nụ cười quen thuộc xuất hiện.
Mang vẻ mặt điên cuồng, cô hỏi, “Tại sao anh lại không thích tôi?”
Mắt cô làm tôi nhớ tới một con thú bị dồn vào đường cùng. Toàn thân cô đang run rẩy, răng kêu lập cập.
Có linh cảm không lành, tôi hỏi, “Cô đã giao kèo gì với Mayuzumi Asato?”
“Tôi đã nói với anh về vụ tai nạn của tôi. Sự thật là, đó không phải là tai nạn nhỏ. Một chiếc xe tải đã cán qua chân tôi và nghiền nát nó. Máu cứ chảy ra và tôi đau lắm. Tôi sợ. Tôi nghĩ mình sắp chết. Nhưng rồi, có người tới cạnh tôi. Anh ấy nói rằng tôi không thể lấy lại đôi chân đã bị nghiền nát, nhưng nếu vẫn muốn, tôi có thể có một đôi chân mới thay cho đôi chân đã bị nghiền nát”.
Nàng tiên cá giao kèo với mụ phù thủy, từ bỏ chiếc đuôi để có đôi chân người.
Sẽ ra sao nếu nàng không thể đáp ứng điều kiện?
Mặt Kotoko lại nhăn nhó. Với vẻ mặt quỷ dữ, cô gào thét, vò đầu.
“Tại sao anh lại không thích tôi? Tại sao anh lại không yêu tôi?! Tôi đã hứa với Asato-san. Anh ấy nói là dùng những mảnh giấy và thuốc để khiến anh yêu tôi, khiến anh say đắm tôi và kéo anh đi khắp nơi cho tới khi anh chết. Nhưng mà, tại sao… Tại sao… Tại sao?!”
Cô khóc, mắt đẫm lệ. Cô nói rằng tất cả là lỗi của tôi. Vào lúc đó, có gì đó băng qua tâm trí tôi. Tôi cảm giác mình đã từng nhìn thấy cảnh tượng tương tự trong quá khứ.
“Là lỗi của anh”.
Một cánh tay gầy vươn về phía tôi. Với giọng khóc lóc, cô bám lấy tôi. Cô khóc, đổ lỗi cho tôi vì những chuyện đã xảy ra. Tôi đã trả lời cô ấy như nào?
Đột nhiên, Kotoko ngừng hét. Nước mắt dâng lên trong đôi mắt to. Vẻ căm ghét biến mất và vẻ hoang mang xuất hiện trên khuôn mặt ngơ ngác. Cô nhìn quanh như một đứa trẻ đã bị ném vào một nơi xa lạ. Sau đó, cô quay sang tôi và thì thầm.
“Cứu với”.
Đầu ngón tay cô sưng lên, làn da phình lớn như quả bóng bay, bắt đầu từ đầu ngón tay kéo dài đến cổ tay, toàn bộ bàn tay phình to gấp đôi kích thước ban đầu.
Và rồi, nó nổ.
Nổ như bóng bay bị bơm quá căng.
Không có gì còn lại từ đầu cổ tay của cô trở xuống. Tiếng hét của Kotoko vang vọng. Nhìn chằm chằm vào bàn tay đã mất, cô lắc đầu như một người điên.
“Không! Không! Khôngggggggg!
Hóa thành bọt biển. Đó chẳng phải là ẩn dụ. Cô ấy sẽ hóa thành bọt biển và tan biến. Chỉ khi tới bây giờ tôi mới nhận ra điều đó. Một cơn sốc chạy dọc cơ thể như thể tôi vừa bị đánh vào đầu. Cơn phẫn nộ làm mờ tầm nhìn. Lời nói tuôn ra từ đôi môi mím chặt.
“Dừng lại…”
Sao ta có thể làm một điều tồi tệ, tàn nhẫn như thế với một con người?
Bong bóng tràn ngập toàn bộ cơ thể cô. Da cô phồng lên như thể không khí đã được bơm vào cô từ bên trong. Giống như một đứa trẻ ngây thơ lấy một cái ống hút và thổi không khí vào người cô. Mặt cô sưng và mắt hóa to, lồi ra khỏi hốc. Nước mắt đọng ở khóe mi và chảy dài xuống má.
Vào khoảnh khắc đó, cô nhìn tôi.
“Đừng mà… Dừng lại… Khônggggggg!”
Hét lên, tôi với tay ra như cái ngày hôm đó. Những đầu ngón tay khô khốc của tôi chạm vào má cô.
Bụp.
Bong bóng nổ.
Cô ấy biến mất khỏi đầu ngón tay tôi. Vô số hạt nước rơi xuống đất như những giọt nước mắt.
Trong tâm trí tôi, Mayuzumi kể một kết cục tàn khốc.
Nàng tiên cá hóa thành bọt biển và tan biến. Mọi người sống hạnh phúc mãi mãi về sau.
Khi định thần lại, tôi đã ngã gục xuống đất. Toàn thân tôi ướt đẫm. Tôi từ từ giơ tay lên; chúng nhuốm màu đỏ của máu người. Tuy nhiên, đó không phải máu của Kotoko. Bụng tôi đã bắt đầu rách ra. Dẫu vậy, tôi không cảm thấy chút đau đớn nào. Nụ cười của cô đã in sâu vào mắt tôi. Một khuôn mặt khác xuất hiện. Những ký ức bị chôn vùi từ từ ùa về, nổi lên hoàn toàn khỏi bề mặt.
Nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đẫm máu, tôi lẩm bẩm, “Shizuka…”
Một cô gái đang khóc. Một căn phòng bừa bộn. Hoa anh đào uốn lượn trong gió. Một chiếc ô đỏ. Những tiếng hét. Một cánh tay bám lấy tôi, cầu xin được giúp đỡ. Đôi mắt trống rỗng và cái miệng há ra.
“Anh…”
Tôi ngồi xổm xuống cạnh cô ấy.
“Anh chẳng thay đổi gì cả”.

Một giọng nói kỳ lạ. Ngẩng mặt lên, tôi thấy một chiếc ô màu xanh đậm trong tầm nhìn đẫm nước mắt. Bên dưới chiếc ô là một người con trai cao ráo, cân đối, mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản và quần bò, trên đầu có một chiếc mặt nạ cáo. Hắn cũng đẹp giống như Mayuzumi.
“Nếu anh hỏi thì đây chính là chuyện sẽ xảy ra khi anh không yêu ai đó”.
“…Asato”. Tôi ép lưỡi mình cử động. Giọng tôi nghe giống tiếng rên rỉ của thú vật.
Hắn nghiêng đầu với đôi mắt ngái ngủ. Gật đầu, hắn xoay ô.
“Thứ bên trong bụng anh đã lớn kha khá. Tôi hơi hơi muốn nó đấy”.
Khi hắn xoay chiếc ô, bụng tôi lại bắt đầu đau. Tầm nhìn của tôi quay cuồng, bị lấp đầy bởi màu xanh. Đột nhiên, màu sắc thay đổi.
Màu đỏ tươi.
Mayuzumi đang đứng trước mặt tôi.
“Xin chào, em gái”.
“Xin chào, anh trai”.
Hai người giống nhau đứng đối diện với nhau. Trông như đang nhìn vào một chiếc gương có phần méo mó.
“Có lẽ em khỏe hơn là anh nghĩ đấy, em gái”.
“Đúng như anh nghĩ đấy, chỉ là cảm lạnh thôi, anh trai à. Anh thấy đấy, tôi chưa hoàn toàn hồi phục”.
Mayuzumi mỉm cười. Asato mỉm cười đáp lại.
Môi họ nhếch lên giống hệt nhau.
“Ra vậy. Thế thì được rồi. Hẹn gặp lại nhé”.
Hắn quay gót. Chiếc ô màu xanh đậm trở nên xa vời. Mayuzumi không đuổi theo hắn, chiếc ô đỏ đứng yên.
“…Asato”.
Mày không thoát được đâu. Tao không để mày chạy đâu.
Tôi cố đuổi theo hắn, song không thể di chuyển. Bò trên đất, tôi với tay ra, cố gắng trong tuyệt vọng để cào đất. Đá cắm vào móng tay và làm xước da thịt, song cơ thể tôi không tiến lên phía trước. Máu chảy ra từ bụng tôi, đọng thành một vũng. Một cánh tay nhỏ quằn quại, đe dọa sẽ mở lại miệng vết thương. Tuy vậy, chuyện đó hầu như chẳng quan trọng đối với tôi. Tôi chỉ quá buồn và khó chịu vì không thể di chuyển.
“Asatooooo!”
Giống như một con chó bại trận, tôi gào tên hắn.
Hắn bước đi, không ngoảnh lại lấy một lần.
Tôi hét vào kẻ tôi từng nghĩ là bạn.
1 Bình luận