B.A.D. [1] Mayuzumi hôm nay cũng ăn sô cô la [Hoàn thành]

Câu chuyện III - Phần 02

Câu chuyện III - Phần 02

Câu chuyện III – Phần 02

-----

“Xin chào. Mừng anh trở về”, Mayuzumi nói khi cắn một miếng sô cô la. “Anh đi nhanh thế”.

Một lọ thuốc chưa mở nằm trên bàn. Tôi muốn mắng cô ấy. Uống thuốc, ngừng ăn kẹo, giữ ấm và nằm yên trên giường đi. Tuy vậy, tôi nuốt lại lời. Lúc này đây, việc báo cáo những gì tôi phát hiện quan trọng hơn việc mắng cô ấy một trận.

“Bất ngờ lắm”, tôi mở lời. “Họ trông có vẻ vô tư, nên tôi không nghĩ tình hình nghiêm trọng, nhưng mà tôi chưa từng thấy chuyện như này trước đây”.

“Hửm. Như nào vậy?” Trái với lời nói, Mayuzumi dường như không hứng thú vì cô đã chui xuống dưới chăn. Tôi quyết định nói chuyện với con thỏ ở đầu chiếc mũ ngủ.

“Một bóng ma đang gây hại cho một người không hề liên quan”.

“Thực ra như thế là bình thường. Chỉ là những người gặp chuyện như vậy không tìm tới tôi. Đôi lúc người chết đi ám lung tung và những mối hận thù không mục tiêu sẽ cố bám vào ai đó. Trước đây tôi đã nhận được những yêu cầu mà có người không liên quan bị cuốn vào. Tuy nhiên, tôi chưa từng gặp một khách hàng nào hoàn toàn vô tội cả”.

Khi những hồn ma bị ai đó thu hút thì luôn luôn có một lý do. Dù họ có nhận thức được hay không thì luôn luôn có vấn đề với họ. Mayuzumi chưa từng gặp một khách hàng nào hoàn toàn vô tội trong các yêu cầu mà cô đã tiếp nhận.

“Và có lẽ sẽ chẳng bao giờ có người nào như thế”, cô mỉm cười nói thêm.

Nụ cười đáng ghét của cô ám chỉ ‘cô gái đó cũng có vấn đề gì đó’.

Dẫu thế, tôi không tin. Có lẽ chỉ là chưa phát hiện, song tôi không thể thấy một chút điên rồ nào từ Kotoko. Việc nghi ngờ cô ấy khiến tim tôi nhói đau vì tội lỗi.

“Tôi muốn hỏi cô về bóng ma”, tôi nói.

“Được, tôi không phiền. Nhưng mà, hãy nhớ là tôi đang ốm. Tôi có thể phản ứng mơ hồ, cơ mà tôi không xem nhẹ tình hình. Mong là anh hiểu”.

“Hiểu rồi. Từ vài tuần trước, khách hàng, tức Tachibana Kotoko đã gặp một bóng ma, đó là một cánh tay phủ đầy vảy. Nó đã tóm lấy cô ấy. Tôi cũng đã tận mắt chứng kiến, nên tôi sẽ nói thêm chi tiết sau nếu cô cần. Cô ấy đã nhờ một ngôi đền để trừ tà, cơ mà không thành, nên là cô ấy tìm những câu chuyện tương tự trên mạng. Một forum huyền bí đã dẫn cô ấy tới văn phòng chúng ta”.

Mayuzumi thò đầu ra từ dưới chăn. Đôi mắt mèo nheo lại khó hiểu.

“Một forum sao?”

“Phải, tôi đã kiểm tra URL, cơ mà có vẻ bài đăng chỉ đăng lên trong một khoảng thời gian ngắn và đã bị xóa. Bài đăng chứa một số fax và một tuyên bố nói rằng nếu ta liên lạc thì họ sẽ giải quyết vấn đề siêu nhiên của ta. Khách hàng nói rằng cô ấy sẽ không bao giờ liên lạc cho chúng ta nếu không tuyệt vọng”.

“…Tôi không nghĩ ra được ai là người đã đăng bài đó”.

“Vậy nên, tôi có một câu hỏi”.

Tôi có thể cảm thấy đầu lưỡi mình khô dần. Mở cái miệng nhớp nháp, tôi nặn ra lời.

Hắn có liên quan không?”

Mặt Mayuzumi trở nên vô cảm trong một khoảnh khắc. Tôi nghĩ là vậy. Và rồi, nụ cười như thường lệ nở trên khuôn mặt của cô.

“Tôi không biết. Không có nhiều thông tin để dựa vào”.

Thật sao? Tôi nghi ngờ nhìn cô ấy, song tôi không thể moi được thông tin gì từ nụ cười đó. Nếu Mayuzumi không muốn trả lời thì hỏi cô là phí thời gian. Cảm thấy vừa khó chịu vừa nhẹ nhõm vì đã tránh được kết quả tồi tệ nhất, tôi nói tiếp.

“Khách hàng trông yếu ớt lắm, đây là chuyện dễ hiểu. Đương nhiên bóng ma đó kỳ quái thật, cơ mà vấn đề lớn nhất là việc tiếp xúc trực tiếp. Nếu tình hình tồi tệ hơn, tính mạng cô ấy có thể gặp nguy. Đây là miếng vảy tôi thu được khi gặp bóng ma đó”.

Tôi đưa cho cô miếng vảy được bọc trong khăn. Mayuzumi không ngần ngại cầm nó lên và giơ dưới ánh đèn.

“Ra vậy…”

Ánh sáng lấp lánh như dầu trên nước. Mayuzumi mỉm cười ẩn ý, như thể đã phát hiện ra gì đó từ miếng vảy lấp lánh.

“…Một nàng tiên cá méo mó”.

Tôi nghĩ lại về cánh tay. Vảy cá mọc trên lớp thịt trắng mềm. Nó làm tôi nghĩ tới một nàng công chúa tiên cá được ban tặng đôi chân khiếm khuyết. Một ví dụ hoàn toàn phù hợp, song lại gây khó chịu.

“Vậy về việc bảo vệ cô ấy…”

“Ô, lạ thế, Odagiri-kun. Tôi chưa nói là tôi sẽ tiếp nhận yêu cầu mà”.

“…Hả?” Giọng tôi căng thẳng.

Mayuzumi ho và nói tiếp. “Tôi đang bị bệnh, như anh có thể thấy. Tôi cũng e rằng không có gì trong vụ này làm tôi hứng thú. Đôi lúc anh có vẻ quên mất là tôi chỉ là một cô gái mười bốn tuổi. Việc anh dành toàn bộ thời gian bảo vệ người khác sẽ là bất lợi với tôi”.

Má của Mayuzumi đúng thật là đỏ bừng vì sốt.

“Và bình thường anh đâu có như này”, cô nói tiếp, mang một nụ cười yếu ớt. “Tôi tưởng anh không muốn dính dáng quá nhiều tới người khác”.

Cô ấy nói đúng. Tôi sợ những cảm xúc mãnh liệt của người khác, như tuyệt vọng hay là đau đớn. Tôi không muốn biết họ cảm thấy như nào. Tôi không muốn dính dáng tới bất kỳ ai, kể cả người yêu hay bạn bè, vì chỉ có địa ngục là chờ đợi tôi ở con đường đó.

Tuy vậy, tôi muốn giúp Kotoko. Nếu cô ấy vô tội, tôi muốn giúp cô quay trở lại cuộc sống bình thường, một cuộc sống không liên quan tới hiện tượng siêu nhiên. Tôi không thể phớt lờ lời cầu xin giúp đỡ của cô. Tôi vẫn có hy vọng trong tôi-tôi muốn cứu bất cứ thứ gì có thể.

Tôi muốn tin mình vẫn có thể cứu lấy ai đó.

“…Nếu không làm gì thì đêm tôi sẽ không thể ngủ được”.

“Chà, ổn thôi. Nếu anh muốn vậy thì tôi không có vấn đề gì cả”. Ngạc nhiên thay, cô dễ dàng từ bỏ. “Nhưng nhớ này, Odagiri-kun”. Giọng cô rất nghiêm túc. Cô nhẹ nhàng xoa bụng mình. “Bụng người dễ rách lắm”.

-----

“Mừng quá. Cảm ơn anh rất, rất nhiều”.

Khi tôi gặp lại cô ấy ở công viên và nói là chúng tôi sẽ tiếp nhận yêu cầu, Kotoko đã rất vui, mắt đẫm lệ. Một nụ cười nở trên khuôn mặt từng tăm tối và căng thẳng. Cô không thể nói với ai về vấn đề của mình. Cô nói mình lo người ta có thể nghĩ cô bị điên. Một tâm trí căng thẳng cuối cùng sẽ bùng nổ. Tôi phải giải quyết vấn đề trước khi nó trở nên tồi tệ hơn. Tôi không biết mình có thể làm gì nếu không có Mayuzumi giúp, song tôi mong mình có thể hỗ trợ gì đó.

“Tôi muốn thảo luận về lịch trình”, tôi nói.

“À, phải. Ừm, chúng ta đi chỗ khác được không?”

Cô ấy nói có một cửa hàng cô muốn dẫn tôi tới. Cô chạy ra đường cao tốc và đột nhiên dừng lại. Mặt cô nhăn nhó khi nhìn thấy chiếc xe tải đậu đằng xa. Khi nhìn kỹ, chân cô đang hơi run.

“Sao vậy?” Tôi hỏi.

“Tôi xin lỗi. Chỉ là, trước đây tôi từng gặp tai nạn. À, không có gì nghiêm trọng đâu. Nhưng mà, tôi vẫn hơi sợ”.

Cô cúi mặt xuống. Cánh tay đó có liên quan gì tới vụ tai nạn không? Tôi nghĩ về việc hỏi cô, song chân cô không ngừng run rẩy nên tôi từ bỏ ý định. Ký ức về vụ tai nạn có vẻ là chấn thương với cô. Những ký ức đau đớn không dễ phai mờ.

Giống như cách tôi buồn nôn khi nghĩ về quá khứ.

Im lặng, tôi đi tới cạnh để che chắn cho cô khỏi dòng xe cộ. Khi chúng tôi bắt đầu bước, mắt Kotoko mở to và cô mỉm cười nhẹ nhàng.

“Anh là người tốt, Odagiri-san”.

“Anh là người tốt, Tsutomu-san”.

Một giọng nói từ quá khứ chồng lên giọng cô. Giọng nói đó là của ai? Trước khi tôi có thể nhớ ra thì ảo giác thính giác đã biến mất và tất cả những gì còn lại là những cảm xúc tôi có khi đó. Khoảnh khắc khi tôi cảm thấy quý mến và trái tim tôi ấm lên hiện lên trong tâm trí. Đó là một cảm giác hoài niệm tôi sẽ không bao giờ có thể trải nghiệm lại.

Song đồng thời, vì lý do nào đó, sống lưng tôi ớn lạnh. Cảm giác như có gì đó ẩn sau cảm giác hoài niệm.

Tuy vậy, tôi không biết đó là gì.

“Không phải…”

…đâu.

Khi tôi bị giằng xé giữa hai cảm xúc, Kotoko mỉm cười và thì thầm, “Phải mà. Anh rất tốt bụng”.

Tôi ngửi thấy một mùi hương. Ngay lập tức, nỗi sợ biến mất. Lòng tôi tràn ngập cảm giác hoài niệm và niềm vui vì có thể có một cuộc trò chuyện bình thường với người khác. Kotoko nắm lấy tay tôi và thì thầm lần nữa.

“Rất, rất tốt bụng”.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
URL (viết tắt của Uniform Resource Locator) được gọi một cách thông thường là địa chỉ web.
URL (viết tắt của Uniform Resource Locator) được gọi một cách thông thường là địa chỉ web.