B.A.D. [1] Mayuzumi hôm nay cũng ăn sô cô la [Hoàn thành]

Câu chuyện III - Phần 05

Câu chuyện III - Phần 05

Câu chuyện III – Phần 05

-----

“Tachibana Kotoko-san”, tôi gọi để đảm bảo.

“…Vâng”. Cô gật đầu.

Mùi hương ngọt ngào làm mờ đi tầm nhìn. Trong một khoảnh khắc, một suy nghĩ khác băng qua tâm trí. Chuyện này chẳng có gì lạ cả. Nếu mắc kẹt với những câu hỏi ngu ngốc tại chỗ này thì tôi sẽ không bao giờ có thể quay lại cuộc sống trước đây. Tại sao lại phải quay lại một cuộc sống méo mó chứ?

Không có hạnh phúc khi ở bên Mayuzumi. Tôi sẽ tồn tại, nhưng không phải là sống[note67892].

Tôi gần như lạc trong suy nghĩ đó, song tôi vẫn giữ vững quan điểm. Ở bên cô ấy không có hạnh phúc thì sao? Tôi đã chuẩn bị tinh thần từ lâu rồi.

Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn muốn sống.

Tôi lại nhìn Kotoko. Cô trông như sắp khóc. Chỉ riêng sự hiện diện của tôi không thể nào ngăn cản được bóng ma. Điều đó chỉ có một ý nghĩa.

Bản thân yêu cầu là nói dối.

“Cô có quen Mayuzumi Asato không?”

Một vết nứt xuất hiện trên mặt Kotoko và nụ cười dịu dàng biến mất. Giống như một vết thương xấu xí, môi cô méo mó và run rẩy. Tôi nhận ra cô quen Asato. Cảnh tượng phía sau cô phát ra tiếng xì như thủy tinh nóng. Tầm nhìn của tôi nhân đôi, cảnh tượng một con đường bình thường chồng lên cảnh tượng có những cánh tay mọc ra.

“…Đó là ai vậy?” Kotoko trả lời bằng giọng lạnh lùng.

“Tôi biết cô quen hắn. Nếu không, cô sẽ không bao giờ có thể dựng lên cảnh tượng này”.

“…Dựng lên cái gì cơ?”

Ký ức từ lúc tôi gặp cô cho tới giờ phát lại trong tâm trí. Tôi tới gần một cánh tay và đá nó đi. Vảy dính vào đế giày tôi. Tôi cúi xuống và nhặt một miếng lên. Những miếng vảy mỏng màu xanh lấp lánh ánh sáng cầu vồng. Nhưng vì cô đang nói dối, nó phải là thứ gì đó khác, không phải vảy. Khi tôi nhắm mắt lại và mở ra, miếng vảy biến thành một mảnh giấy, bề mặt đầy những hoa văn. Đột nhiên, nó ngọ nguậy như một con kiến và xuyên qua da tôi. Mực thấm vào mao mạch.

Đó là bản chất thực sự của ảo ảnh.

“Không có bóng ma nào cả”, tôi nói. “Cô chỉ cho tôi xem kịch thôi”.

Ngay khi tôi nhận ra sự thực, vô số cánh tay biến mất. Thịt chết run rẩy và tan rã với tiếng xì xèo. Tất cả những gì còn lại là những mảnh giấy lất phất trên vỉa hè.

“Khi ngồi trên băng ghế đó, cô đã nắm lấy tay tôi và ấn một mảnh giấy vào. Đó là ảo ảnh đầu tiên. Sau đó, tôi đá cánh tay ảo ảnh đi, hoặc là tôi nghĩ mình đã làm vậy, nhưng thực ra tôi lại tiếp xúc với nhiều mảnh giấy hơn. Hoa văn trên giấy cho phép cô khiến tôi nhìn thấy ảo giác bất cứ lúc nào”.

Tầm nhìn của tôi dần dần trở nên rõ ràng. Kotoko lùi lại một bước.

Tôi nói tiếp, trừng mắt nhìn cô. “Không chỉ vậy, mùi hương của cô có tác dụng gây nghiện”.

Một mùi hương vô cùng ngọt ngào. Một mùi hương nhẹ nhàng giống như hoa quả. Mỗi lần hít phải mùi hương dễ chịu đó, tôi đều cảm thấy tê dại, như thể đã bị tiêm thuốc mê. Sẽ thật thoải mái nếu tôi để bản thân đắm chìm trong mùi hương ngây ngất.

“Sao cô lại làm thế?” Tôi hỏi.

“Không…”

“Hửm?”

“Không, không, khônggggg!”

Cào đầu, Kotoko gào thét rồi quay lại và chạy đi. Ngay khi cô khuất khỏi tầm mắt, bụng tôi kêu lên. Đầu gối khuỵu xuống khi tôi định đuổi theo. Cơn đau nhói ùa về. Tầm nhìn tối sầm, song tôi buộc bản thân đứng vững. Tôi không thể để cơn đau kìm mình lại vào lúc này.

Tôi phải gặp Mayuzumi.

“Tôi chỉ là một cô gái mười bốn tuổi”.

Cô ấy cười. Chân tôi run rẩy vì sợ hãi. Lết cơ thể đi, tôi bước quãng đường tưởng chừng như vô tận tới căn hộ. Tôi đi thang máy lên tầng cao nhất và khi tới được cửa, mắt tôi mở to. Cánh cửa đang mở. Tôi ngó qua khe cửa nhỏ và chỉ thấy có bóng tối đáng sợ. Đột nhiên, cửa mở ra từ bên trong.

Một cậu trai đang mỉm cười xuất hiện. Đầu lâu người hiện lên trong tâm trí.

“Tôi biết anh sẽ tới mà. Thí nghiệm đã thất bại… hay là thành công nhỉ?”

“Yuusuke… Cậu đã làm gì?”

“Bình tĩnh. Chưa tới lúc khai màn đâu”. Yuusuke đặt tay lên vai tôi. Chân tôi cứng đờ. “Tôi chỉ tới để chào hỏi cô ấy thôi. Anh thực sự nghĩ Asato-san sẽ làm gì đó với cô ấy khi mà cô ấy đang ốm à? Cô ấy là đứa em gái quý giá của anh ta mà”.

Vẫy tay tạm biệt, cậu nói, “Hẹn gặp lại”. Sau một hồi, cơn tê dịu bớt. Tôi thắc mắc có phải đó là một loại thuốc hay là phép thuật không, song không có thời gian để nghĩ tới chuyện đó. Tôi đá cửa mở và xông vào phòng.

Mayuzumi đang ngủ trên ghế. Cơ thể mặc một chiếc váy đen giống như tang phục không nhúc nhích.

Cô ấy đã ở đó bao lâu rồi? Từ đó tới giờ sao? Tay cô ấy trắng bệch như tay của xác chết.

“Mayu-san! Mayu-san!”

Gào thét tên cô ấy, tôi bế cô ấy lên. Như cô ấy đã nói, cơ thể cô ấy chỉ là cơ thể của một cô gái mười bốn tuổi. Cô ấy vô cùng bất lực và không có cách để bảo vệ bản thân. Cô ấy không có vết thương bên ngoài nào, song cô không mở mắt. Đầu ngón tay lạnh như băng của tôi bắt đầu run rẩy. Sao tôi lại để cô ấy một mình? Sao tôi lại không nghe lời cô ấy? Sự hối hận ập đến như sóng biển. Thật kỳ lạ. Tôi đã quyết định rằng nếu cô ấy chết, tôi sẽ cười, cười trước cái chết của một cô gái cười nhạo nỗi bất hạnh của người khác. Dẫu vậy, mắt tôi lại nóng bừng và nước mắt dâng trào.

“Tại sao…?”

Tôi không thể hiểu sao cô ấy lại chết. Tôi không thể nghĩ nổi. Cái chết của cô giống như ngày tận thế. Mọi chuyện xảy ra từ lúc tôi gặp cô ấy hiện lên trong đầu. Một bộ trang phục gothic lolita màu đen. Chiếc ô đỏ. Một nụ cười như mèo. Cô ấy là người tồi tệ nhất tôi từng gặp. Tuy vậy, cô ấy đã luôn luôn ở bên cạnh tôi.

Mình sẽ làm gì nếu mất đi cô ấy? Từ giờ mình sẽ sống tiếp kiểu gì?

“Mayu-san…”

Không thể thốt ra lời, tôi ôm chặt lấy cơ thể cô ấy.

“Tôi nghe thấy rồi… Hạ giọng xuống được không? Và đừng rên rỉ sát tai tôi như thế nữa”.

Khoan.

“…Hả?”

Cô ấy mệt mỏi nhấc người dậy và ngáp dài, cáu kỉnh vặn cổ như thường lệ. Cô ấy không chỉ giống như thường lệ; cô ấy trông khỏe hơn lần cuối tôi gặp.

Chuyện gì đang diễn ra vậy?

“N-Nhưng mà… Asato đã yểm một lời nguyền chết người lên cô…”

Tôi bối rối. Kể cả dù câu nói của tôi hầu như chẳng có ý nghĩa, Mayuzumi vẫn hiểu tôi đang muốn nói gì.

“Anh đang nói gì vậy?” Cô tò mò hỏi. “Anh trai tôi có thể yểm một lời nguyền lên tôi, nhưng anh ta vẫn sẽ không thể giết tôi trừ khi anh ta tác động vật lý. Điều tôi e ngại trong khi anh vắng mặt là hỏa hoạn hoặc là trộm cắp. Mấy chuyện đó chẳng quan trọng nữa. Tôi nghĩ anh đã nhầm mục tiêu bị nguyền rồi”.

Một câu trả lời vòng vo, đặc trưng của Mayuzumi. Trước khi tôi thể hỏi thêm, tầm nhìn của tôi tối hơn. Mùi sắt rỉ tràn ngập mũi tôi và tôi có thể nghe thấy tiếng máu chảy. Dẫu vậy, Mayuzumi có vẻ không sao. Cô ấy nhìn xuống tôi với vẻ mặt lo lắng.

“Ý tôi muốn nói là… Anh có nhận ra không vậy?”

“Nhận ra gì cơ?”

“Anh quên mất lời cảnh báo của tôi rồi, đúng không?”

Mayuzumi chỉ tay vào bụng tôi. Chiếc áo sơ mi từng có màu trắng đã bị nhuộm đỏ. Bụng tôi đã rách, máu ấm chảy ra không ngừng.

“Bụng người dễ rách lắm”.

Một bàn tay nhỏ đang cố bò ra khỏi tử cung. Bàn tay xám xịt thò ra qua lớp thịt. Một cơ thể phủ đầy máu đang vật lộn để chui ra từ khe hở giữa các nội tạng.

Sinh vật trong bụng tôi đang cố gắng tự mình bò ra.

“A… aaa…”

Tầm nhìn của tôi mờ đi và tôi ngã gục.

-----

Oaaaaaaaaaa!

Có ai đó đang khóc. Âm thanh nghe như tiếng sóng biển. Tôi căng tai và nhận ra giọng nói đó thuộc về một cô gái. Cô đang khóc, giọng cô the thé, cô ấy đang khóc vì chuyện gì đó.

Nàng tiên cá phải được yêu thương không thì nàng sẽ chết.

“Anh sẽ giúp em chứ?”

Một giọng nói bị chôn sâu trong ký ức của tôi vang bên tai.

Không. Đừng mà! Ở yên đó và chết đi. Làm ơn.

Tôi hét lên, van xin. Nỗi buồn và tức giận tràn ngập trái tim. Tôi muốn thoát khỏi âm thanh đó, song tôi không biết cách. Giọng nói tiếp tục vang lên, thấm vào cơ thể tôi như thuốc độc.

“Anh sẽ cứu em chứ?”

Đó không phải là lời cầu xin. Cô ấy tin vô điều kiện rằng tôi sẽ cứu cô ấy. Một lời ép buộc trong hình dạng một yêu cầu. Đột nhiên, cơn đau biến mất. Có người đang khâu bụng tôi lại và ký ức từ từ chìm sâu hơn, bị khoá chặt một lần nữa.

Đây là lý do tôi ghét dính dáng tới người khác. Chẳng có gì tốt đẹp khi cho đi quá nhiều sự cảm thông.

Tôi không muốn dính líu tới bất kỳ ai.

Tôi phải sống tiếp trong cô độc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
2 nghĩa nhé
2 nghĩa nhé