B.A.D. [1] Mayuzumi hôm nay cũng ăn sô cô la [Hoàn thành]

Câu chuyện III - Phần 01

Câu chuyện III - Phần 01

Câu chuyện III – Phần 01

-----

Đã đem lòng yêu chàng hoàng tử, nàng tiên cá ghé nhà mụ phù thủy. Đổi lại giọng nói của mình, nàng nhận được lọ thuốc biến đuôi thành chân.

“Nếu hoàng tử cưới người con gái khác, con sẽ hóa thành bọt biển và tan biến”, mụ phù thủy nói với nàng.

Nàng chấp nhận và đi gặp hoàng tử.

“Ta có thể coi đây là tình yêu thuần khiết mãnh liệt, nhưng nhìn từ góc nhìn khác thì đây là câu chuyện về giao kèo. Để lọ thuốc có hiệu ứng vĩnh viễn, nàng phải có tình yêu của hoàng tử. Nếu không đạt được điều kiện thỏa thuận, lọ thuốc nàng uống sẽ biến thành thuốc độc. Anh có biết thế nghĩa là sao không, Odagiri-kun?”

Mayuzumi ngẩng mặt lên khỏi quyển sách. Mắt cô lạnh lùng như mắt mụ phù thủy, song má cô lại đỏ bừng như lửa.

“Tình yêu không nhất thiết phải là mục tiêu trong câu chuyện này”, cô nói. “Giả sử tình yêu của nàng công chúa tiên cá không thật. Nếu nàng chỉ muốn tới thế giới loài người thì ta vẫn có một câu chuyện. Tình yêu của hoàng tử chỉ là phương tiện để đạt được mục đích. Nếu nàng chỉ muốn đôi chân không bao giờ biến mất, kịch bản vẫn không thay đổi”.

Có lẽ cô ấy nói đúng, cơ mà tôi thực sự chẳng quan tâm.

“Cô bị cảm lạnh rồi. Làm ơn ngừng nói nhảm và nghỉ ngơi đi”.

“Anh nên biết tôi đã chán tới mức nào ngay lúc tôi bắt đầu đọc mấy quyển sách này. Đọc xong quyển này là tôi đã đọc hết tất cả sách tôi có. Anh biết không? Thám tử lừng danh Holmes đã dùng thuốc phiện để giải khuây. Nên là, Odagiri-kun. Trước khi tôi thành một kẻ nghiện, hãy tìm tôi thứ giải khuây tốt hơn thuốc. Với tư cách là trợ lý của tôi, tôi tin đó là nghĩa vụ của anh”.

“Tiếc quá đi, tôi đang bận chăm sóc ai đó bị bệnh đấy. Với lại, tôi mong cô ngừng gọi tôi là trợ lý của mình chỉ khi có lợi cho cô”. Tôi mỉm cười.

Cô toàn đối xử với tôi như nô lệ.

Mayuzumi giãy chân phản đối, khiến đống sách đổ sụp. Không may cho cô ấy, người bị ốm không có quyền lên tiếng. Lập trường của tôi là khoảng thời gian yên bình và tĩnh lặng quan trọng hơn trái đất. Kế hoạch của tôi là buộc cô ấy phải hiểu điều đó.

Người ta có thể gọi đó là tẩy não, nhưng kệ đi.

Tôi vào bếp và nhìn vào nồi. Cháo đang sôi sùng sục. Tôi đập một quả trứng vào và nếm thử. Quả trứng lòng đào tan chảy trên đầu lưỡi. Tôi không giỏi nướng bánh, song tôi giỏi nấu ăn.

Để bắt đầu, tôi cần khiến cô ấy ăn thứ gì đó ngoài sô cô la.

“Mayu-san, cháo xong rồi”.

“Tôi không muốn. Nghĩ mà xem, Odagiri-kun. Làm sao tôi có thể ăn thứ tôi không thích khi ốm chứ? Tôi thà chết còn hơn ăn thứ gì khác ngoài sô cô la”.

Thế thì chết đi.

Tôi muốn nói thế với một nụ cười tươi, song kìm lại. Khi tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy, Mayuzumi chui vào chăn. Hai quả cầu lông ở trên chiếc mũ ngủ lắc lư và mắt của hai con thỏ lóe sáng.

Nó đã tiến hóa. Khi tôi nhìn chăm chú, Mayuzumi thò đầu ra từ dưới chăn.

“Sao anh lại nhìn chằm vào mặt tôi vậy? Tôi sẽ không chết đâu nên anh làm ơn để tôi một mình đi được không? Có người nhìn ta khi ta đang ốm yếu khó chịu lắm. Bất kỳ sinh vật sống nào cũng đều có bản năng đó”.

“Ư-Ừ. Được rồi”.

Tôi quay đi khỏi cô ấy, song rồi nhận ra cô ấy phải ăn gì đó.

Có lẽ mình có thể lừa cô ấy bằng cách cho sô cô la vào.

“À mà, Odagiri-kun, tôi có việc muốn nhờ”.

“Vâng, thưa quý cô, tôi hiểu rồi. Quý cô cần gì ạ?”

Tôi quay lại ngay lập tức, cho rằng suy nghĩ của mình đã bại lộ. Có lẽ cô ấy đã kém nhạy bén hơn vì cô chỉ im lặng thò tay ra khỏi futon và vẫy một mảnh giấy đang cầm.

“Qua tôi có nhận được một yêu cầu qua fax. Một cô gái muốn được bảo vệ vì bị ma ám”.

“Vậy là… cô ấy cần người bảo vệ. Lạ thế. Đây cũng không phải là loại yêu cầu cô hay nhận”.

“Phải, không phải sở thích của tôi. Tuy nhiên, tôi chưa cho cô ấy câu trả lời. Nên là, tôi muốn anh đi gặp và nghe xem cô ấy nói gì”.

“Chắc là tôi đi được… Bao giờ đi gặp cô ấy vậy?”

“Mười hai giờ hôm nay”.

Tôi nhìn lên đồng hồ treo tường. Lúc này đã quá mười hai. Tôi nghĩ mạch máu trên trán mình sắp nổ. Cái bát tôi đặt xuống bàn phát ra tiếng keng to.

Sự yên bình và tĩnh lặng dường như sẽ mãi mãi nằm ngoài tầm với của tôi.

-----

“Cô có phải Tachibana Kotoko không?”

Khi tới công viên lạnh lẽo, tôi gọi một cô gái đang ngồi trên băng ghế. Cô giật mình rồi gật đầu. Đôi mắt to màu nâu nhạt mở to rồi dần dần thả lỏng nhẹ nhõm. Nụ cười của cô làm tôi nhớ tới một con chó thân thiện.

“M-Mừng là anh tới”.

Chiếc áo len màu be và quần bò bó rất hợp với cô. Mái tóc ngắn màu sáng cũng tỏa ra vẻ năng động. Cô có mùi như trái cây ngọt. Chắc là nước hoa.

Sau khi nhìn thoáng qua, tôi rụt người lại một chút. Cô ấy khác với hình ảnh tôi hình dung.

Cô không có vẻ kỳ lạ gì. Một người phụ nữ mặc váy trắng tinh và một cậu trai mỉm cười lóe lên trong tâm trí. Hầu hết khách hàng của Mayuzumi đều bất thường, song cô gái này rõ ràng là ngoại lệ.

Không đời nào người như vậy lại tìm tới Mayuzumi.

“Tạ ơn trời”, cô nói. “Tôi tưởng anh sẽ không bao giờ tới. Thực sự tốt quá”.

“Ừm, phiền cô một chút, Tachibana-san. Tôi hỏi cô một câu được không?”

“À, đ-đương nhiên là được. Xin lỗi, tôi hơi lơ đãng. Anh muốn hỏi gì vậy?”

“Cô đã gửi fax tới văn phòng của chúng tôi, phải không? Sao cô có số vậy?”

Tôi đã thắc mắc về điều đó. Văn phòng thám tử tâm linh Mayuzumi không được liệt trong danh bạ. Khách hàng thường được giới thiệu bởi người quen hay là họ hàng của Mayuzumi, hoặc đột nhiên xuất hiện ở văn phòng như thể có gì đó dẫn họ đi, thêm nữa là cả hai trường hợp đều có điểm chung; những người bị oán hận xứng đáng bị oán hận và những người liên quan bị định sẵn là phải liên quan. Tuy nhiên, cô gái này lại khác. Cô trông chẳng thuộc một trường hợp nào. Cô ấy đã tìm thấy Mayuzumi kiểu gì?

“Ừm, xin lỗi nếu tôi làm phiền anh”, cô nói. “Khách hàng lần đầu phải tới văn phòng trực tiếp sao?”

“Không, không phải vậy. Chỉ là số fax văn phòng của chúng tôi không được liệt ở đâu cả”.

“Hả?” Kotoko nghiêng đầu tò mò. “Tôi tìm thấy nó ở một forum trên mạng”.

Một cơn ớn lạnh kỳ lạ chạy dọc sống lưng.

Mặt cứng đờ, tôi hỏi, “Trên mạng sao?”

“Phải, trên mạng”.

Chuyện này chưa từng xảy ra. Dù Mayuzumi có vẻ ngoài hào nhoáng, song văn phòng chúng tôi chưa từng được bàn tán trên mạng. Một cảm giác kỳ lạ bò dọc sống lưng tôi như sên. Tôi cảm giác có chuyện sắp xảy ra với cuộc sống méo mó nhưng ổn định của mình.

Những hình ảnh xoay tròn và rải rác trong tâm trí. Tầng thượng. Bầu trời xanh. Có người biến mất ngoài tầm với của tôi. Cuối cùng, một khung cảnh tuyết trắng xóa. Mayuzumi Asato. Kể cả khi cái tên đó xuất hiện, người đứng dưới chiếc ô đỏ vẫn chẳng nói gì, chẳng nói với tôi điều gì kể từ ngày hôm đó.

Bụng tôi đau nhói.

“Ừm, anh có sao không?” Kotoko lo lắng nhìn vào mặt tôi.

Tôi rũ bỏ những hình ảnh đó khỏi tâm trí. “Tôi không sao. Cô yêu cầu có người bảo vệ, đúng không nhỉ? Cô đã nói là các bóng ma thường xuyên xuất hiện quanh cô”.

Kotoko cắn chặt môi. Nỗi sợ thoáng hiện trên khuôn mặt.

“Phải… Cơ mà, anh có lẽ không tin tôi”.

Nước mắt dâng lên đôi mắt to. Bề ngoài của cô không có vẻ điên loạn nào và cô trông thực sự bất lực với khuôn mặt hoang mang đó. Tôi chết lặng.

Tôi đã quên mất điều đó vì tôi từ trước tới giờ chỉ toàn gặp bên gây thù.

Với nạn nhân bị rơi vào tình huống vô lý thì chỉ có nỗi sợ hãi.

“Sao v…”

Kotoko hắt xì. Cô khịt mũi và nhét tay vào trong túi áo len. Nghĩ lại thì, hôm nay quá lạnh để nói chuyện bên ngoài.

“Sao chúng ta không đi đâu đó nhỉ?” Tôi gợi ý. “Ở ngoài này thì chết cóng mất”.

“…Ừm, ờm…”

Kotoko vội nắm lấy tay tôi như thể để ngăn tôi lại rồi ngay lập tức buông ra, rụt người lại vì xấu hổ. Có lẽ cô không tin tưởng tôi. Khi tôi định gọi cô lần nữa để trấn an, một vết nứt xuất hiện trên mặt cô.

Vẻ mặt của cô thay đổi đột ngột tới mức tôi tưởng mình thấy một vết nứt. Khuôn mặt cô tràn ngập sự kinh hãi. Toàn thân cô co giật, như thể bị điện giật. Lời nói tuồn ra từ đôi môi run rẩy.

“Chân… tôi…”

Tôi nhìn xuống và thấy một thứ.

“Chân tôi…”

Những ngón tay trắng như thịt chết đã cắm vào mắt cá chân gầy của cô. Làn da của nó lấp lánh như thể vẫn còn sống. Cánh tay trắng có vảy trông giống cá và xác chết đuối nắm lấy chân của Kotoko từ dưới băng ghế.

Tôi theo phản xạ đá nó đi. Đế giày chìm vào trong cánh tay mềm mại, khiến toàn thân tôi nổi da gà. Cánh tay trượt đi dưới băng ghế, vảy sột soạt và biến mất.

Nó để lại vết nước biển.

Khi nhìn vào đế giày, tôi thấy vài miếng vảy dính vào. Tôi lấy ra một miếng và gói trong khăn. Kotoko run rẩy che mặt lại. Làn da dưới quần của cô có những vết ngón tay đỏ.

“…Tới chỗ khác nào”, tôi nói.

Khóc và cắn môi, cô gật đầu, nhưng chân cô lại run rẩy và có vẻ không thể di chuyển. Ở lại nơi mà bóng ma vừa xuất hiện là rất nguy hiểm. Nắm lấy vai cô, tôi giúp cô đứng dậy.

“Xin lỗi… Tôi chỉ…”

“Không sao đâu. Đi thôi”, tôi nói như thể đang an ủi một đứa trẻ rồi bước đi.

Một mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ cơ thể cô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!