Tập hai.

Gặp nhau ở siêu thị.

Gặp nhau ở siêu thị.

“Nhà mình hết mấy chai gia vị rồi, anh em đi mua không?”

Trong căn phòng trọ nhỏ, giọng nói ấy vang lên giữa buổi chiều lười nhác, kéo cậu ra khỏi mớ suy nghĩ còn đang dang dở. Căn phòng chỉ vừa đủ cho ba người ở, trần thấp, tường sơn trắng đã ngả màu theo thời gian. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua ô cửa sổ hẹp, chiếu xiên lên nền gạch lạnh, vẽ thành những vệt sáng dài loang lổ.

Chiếc quạt treo tường quay đều, phát ra tiếng kẽo kẹt quen thuộc, thổi tung mấy tờ giấy ghi chép học tập đang xếp chồng trên bàn. Mùi mì gói còn vương lại trong không khí, hòa lẫn với mùi bột giặt và cà phê nguội, một mùi rất đặc trưng của những căn phòng sinh viên. Trên chiếc bàn gỗ sát tường, vài cuốn giáo trình mở dở, bút viết lăn lóc, cạnh đó là chiếc laptop đã gập lại, màn hình còn in hằn vết tay.

Cậu ngồi tựa lưng vào ghế. Tin nhắn ban nãy vẫn còn chưa tắt hẳn, ánh sáng xanh nhạt hắt lên gương mặt có chút mệt mỏi nhưng không giấu được vẻ thư giãn hiếm hoi. Ở góc phòng, một người bạn cùng phòng đang đứng trước kệ bếp nhỏ xíu, tay cầm chai nước mắm trống không, lắc lắc mấy cái rồi thở dài, như thể đã quen với cảnh thiếu trước hụt sau này.

Bên ngoài, tiếng xe cộ vọng vào đều đều, xen lẫn tiếng rao hàng xa xa. Mọi thứ đều rất bình thường, rất đời. Nhưng với cậu, khoảnh khắc ấy lại mang một cảm giác yên ổn khó gọi tên, như thể giữa những ngày chạy đua với bài vở, tiền bạc và tương lai mơ hồ, vẫn có những buổi chiều giản dị thế này, nơi cậu được ngồi lại, hít thở chậm hơn một nhịp, và trả lời một câu hỏi.

Có đi mua gia vị hay không?

Rồi thế là cả ba thằng cùng nhau qua siêu thị. Vì căn trọ cậu thuê cách trung tâm mua sắm cũng không xa nên vừa đi bộ, cả ba vừa nói chuyện. Vừa đi vừa ngắm dòng người vội vã, ngắm những chiếc xe chạy băng băng trên đường, ngắm những tán lá xào xạc trong gió,… Khung cảnh nơi con phố nhộn nhịp gói gọn trong tầm mắt của cả ba đứa.

“Tới rồi.”

Một trong ba đứa kêu lên khi họ dừng chân tại trung tâm thương mại.

Cả ba người đi vào cùng nhau. Cánh cửa kính tự động mở ra, một luồng hơi mát lạnh lập tức tràn ra, đối lập hẳn với cái nóng hầm hập ngoài đường. Cả ba bước vào trong gần như cùng lúc, cảm giác ồn ào của phố xá phía sau bị chặn lại bởi lớp kính dày, nhường chỗ cho một thế giới khác sáng sủa và có trật tự hơn.

Bên trong trung tâm thương mại, ánh đèn trắng trải đều khắp không gian rộng lớn, phản chiếu lên nền gạch bóng loáng. Trần nhà cao, những dải đèn dài chạy song song như kéo không gian giãn ra thêm vài phần. Tiếng nhạc nền vang lên khe khẽ, không quá rõ, chỉ đủ để lấp đầy những khoảng trống giữa tiếng bước chân và tiếng xe đẩy lăn bánh đều đều.

Quầy siêu thị nằm ở tầng trệt, mở ra một không gian đầy ắp màu sắc. Các dãy kệ hàng xếp thẳng tắp, kéo dài như không có điểm dừng, mỗi kệ là một thế giới riêng, gia vị đủ loại với bao bì sặc sỡ, mì gói xếp thành từng khối cao, đồ hộp lấp lánh dưới ánh đèn, rau củ tươi xanh còn đọng hơi nước. Mùi thực phẩm trộn lẫn vào nhau, mùi bánh mì mới nướng thoang thoảng từ quầy bên cạnh, mùi trái cây chín, mùi nhựa của bao bì mới, tạo nên một thứ mùi rất đặc trưng, chỉ cần ngửi là biết ngay mình đang ở siêu thị.

Người qua lại không quá đông nhưng liên tục. Những gia đình đẩy xe đầy ắp đồ dùng sinh hoạt, mấy cặp đôi vừa đi vừa bàn bạc xem nên mua gì cho bữa tối, vài sinh viên mặc áo thun, đeo balo giống hệt bọn họ, lượn qua các kệ hàng với ánh mắt đắn đo vì ngân sách có hạn. Tiếng máy quét mã vạch từ quầy tính tiền vang lên đều đều, xen lẫn tiếng thông báo khuyến mãi phát ra từ loa treo trên trần.

Cậu bước chậm lại một nhịp, ánh mắt vô thức đảo quanh. Mọi thứ ở đây đều gọn gàng, sáng sủa, khác hẳn với căn phòng trọ chật chội mà họ vừa rời đi. Trong khoảnh khắc, cậu có cảm giác như mình đang đứng giữa một lát cắt rất đời của thành phố, nơi những nhu cầu nhỏ nhặt nhất của cuộc sống được bày ra ngay ngắn, sẵn sàng để người ta lựa chọn.

Ba thằng tản ra mỗi người một hướng, nhưng vẫn trong tầm mắt của nhau. Tiếng gọi nhau í ới vang lên giữa các dãy kệ, xen lẫn tiếng cười nhỏ. Chuyến đi mua vài chai gia vị tưởng chừng đơn giản, lại bất ngờ trở thành một khoảng thời gian thư thả, nơi cả ba tạm quên đi những áp lực thường ngày, chỉ còn lại những bước chân chậm rãi giữa một trung tâm thương mại đầy ánh sáng.

Sau một lúc cũng lấy được vài thứ đồ cần thiết, tụi bạn hỏi thêm.

“Anh em cần mua gì nữa mua luôn cho tiện.”

Cậu gật đầu đồng tình.

“Tụi mình mua thêm mấy cái bánh đi.”

Tụi sinh viên này bắt đầu ghé qua gian hàng snack. Cậu thì ít khi ăn mấy cái này, nhưng tụi bạn cậu lại là tín đồ của món ăn đóng gói này. Trong khi chờ đợi tụi nó lựa vị, cậu cũng nhìn ngó xung quanh xem có gì thú vị không. Bất chợt, một giọng nói dịu nhẹ vọng lại bên tai.

“Ayyo, đi đâu vậy?”

Cô gái mặc một chiếc váy liền đơn giản màu be nhạt, dáng váy mềm, rủ nhẹ theo từng cử động. Bên ngoài khoác hờ một chiếc cardigan mỏng, tay áo dài che quá cổ tay một chút. Cách ăn mặc rất đời thường, nhưng lại vừa vặn đến lạ, không phô trương, cũng không xuề xòa.

Mái tóc dài của cô được thả tự nhiên, không buộc, không kẹp. Tóc rẽ ngôi lệch, buông xuống hai bên vai, từng lọn tóc mềm phản chiếu ánh đèn trắng của siêu thị, trông có chút bóng mượt. Khi cô nghiêng đầu, vài sợi tóc trượt xuống trước má, tạo nên một cảm giác rất nhẹ, rất nữ tính. Ánh mắt cô khi nhìn thấy cậu thoáng hiện lên một chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển thành vui vẻ. Khóe môi cong lên thành một nụ cười quen thuộc, không quá rạng rỡ, nhưng đủ khiến người đối diện nhận ra rằng cô thật sự vui khi gặp lại.

“Trùng hợp ghê.”

Cô nói, giọng nhẹ tênh, như thể hai người vô tình gặp nhau trên một con phố quen.

Cậu đứng sững lại mất một nhịp.

Trong khoảnh khắc đó, tiếng ồn xung quanh như bị đẩy lùi ra xa. Cậu chỉ nhìn thấy cô, đứng giữa dãy kệ hàng, ánh đèn phía trên hắt xuống làm gương mặt cô sáng hơn bình thường một chút. Không phải kiểu xinh đẹp khiến người ta choáng ngợp ngay lập tức, mà là thứ xinh đẹp càng nhìn càng thấy dễ chịu, càng nhìn càng khó rời mắt.

Hai thằng bạn đứng cạnh cậu cũng khựng lại. Một đứa huých nhẹ vào tay cậu, thì thầm.

“Ê… ai vậy?”

Cậu ho khẽ một tiếng, có chút lúng túng không giấu được.

“À… ừm thì …”

Cậu dang tính giải thích, bỗng chị chen ngang.

“Tôi là bạn quen qua mạng của cậu ấy.”

Những đứa còn lại tròn xoe đôi mắt, dù khó tin nhưng vẫn phải chấp nhận. Một cô gái xinh xắn với ngoại hình chỉn chu và trưởng thành như vậy, lại nói mình quen qua mạng với một thằng sinh viên ăn mặc đơn giản, tay cầm giỏ gia vị rẻ tiền, quả thực là điều khiến người ta khó mà liên kết hai hình ảnh ấy lại với nhau. Cô đứng đó, dáng người mảnh nhưng không hề mong manh. Mỗi khi cô nghiêng đầu, mấy sợi tóc khẽ trượt về phía trước, chạm nhẹ vào cổ áo, tạo nên một cảm giác đỗi bình thương nhưng lại khó rời mắt.

Ánh mắt cô không sắc, cũng không lạnh. Đó là kiểu ánh nhìn điềm tĩnh, quen với việc quan sát người khác hơn là để người khác soi xét mình. Khi cô mỉm cười, khóe môi cong lên rất nhẹ, không phô trương, không làm quá, nhưng đủ để người đối diện cảm thấy dễ chịu, như thể vừa được trấn an bởi một điều gì đó rất tự nhiên.

Hai thằng bạn cậu nhìn cô rồi lại nhìn cậu, ánh mắt đầy nghi hoặc. Một đứa hơi cúi đầu ghé sát tai cậu hơn, giọng nhỏ nhưng không giấu được sự kinh ngạc.

“Quen… qua mạng thật hả?”

Cậu chưa kịp trả lời, chỉ thấy tai mình nóng lên. Cảm giác giống như bị bóc trần một bí mật nửa kín nửa hở, dù chính cậu cũng không rõ đó có thật sự là bí mật hay không. Cậu gật đầu nhẹ, động tác rất nhỏ, như thể chỉ cần mạnh hơn một chút là sẽ làm lộ hết sự bối rối trong lòng.

Cô đứng bên cạnh, dường như cũng nhận ra không khí có phần gượng gạo ấy. Nhưng thay vì né tránh, cô lại rất bình thản. Cô quay sang nhìn hai đứa bạn cậu, ánh mắt lịch sự, nụ cười vừa đủ.

“Ngạc nhiên lắm hả?”

Cô hỏi, giọng không trêu chọc, cũng không biện minh.

“Ah cũng hơi…” – Một đứa gãi đầu cười, “Tại tụi tôi không nghĩ… Bà lại quen bạn tôi.”

Câu nói thật thà đến mức khiến cậu muốn độn thổ. Cậu toan mở miệng giải thích gì đó thì cô đã bật cười khẽ. Tiếng cười không lớn, nhưng trong trẻo, vang lên giữa không gian ồn ào của siêu thị như một nhịp lệch rất dễ chịu.

“Thì tôi cũng đâu có nghĩ mình sẽ quen một người suốt ngày chia sẻ đề thi đại học trên mạng xã hội.”

Cậu sững lại, quay sang nhìn cô. Ánh mắt cô lướt qua cậu rất nhanh, như một cái liếc nhẹ mang theo chút trêu đùa kín đáo. Hai thằng bạn nghe vậy thì “ồ” lên một tiếng đầy ẩn ý, lập tức hiểu ra vấn đề theo một hướng nào đó mà cậu không dám đoán.

“Ra vậy…”

Cậu xua tay.

“Không phải như hai người nghĩ đâu….”

Cô nhìn cậu, ánh mắt thoáng dịu đi. Trong khoảnh khắc đó, cậu có cảm giác như cô đang nhìn thấy một phần con người mình mà rất ít người để ý, không phải sự vụng về, cũng không phải vẻ rụt rè, mà là sự cố chấp âm thầm, cái kiểu cố gắng theo cách rất riêng của cậu.

Dòng người vẫn đi qua đi lại phía sau, xe đẩy va vào nhau lách cách, tiếng loa thông báo vang lên đều đều. Hai người bạn không muốn làm phiền không gian riêng tư của đôi bạn trẻ, họ cũng biết điều mà giả vờ.

“À, tụi tôi đang tính mua một số đồ ăn nữa. Hai người vui vẻ nhé.”

Nói giữa chừng, tụi bạn cậu hoà mình vào trong đám đông. Chỉ để lại một câu “Hẹn gặp lại”, trước sự ngơ ngác của cậu.

Đành vậy, cậu nhìn sang chị chủ quán. Giọng nói nhỏ lại.

“C-Chị cũng hay mua ở đây ạ?”

Cũng lấy làm lạ khi siêu thị này gần nhà cậu, trong khi nhà chị cách những hai cây số.

“Cũng thỉnh thoảng. Tối nay tôi tính nấu mấy món á.”

Quả thật chị ấy cũng biết nấu nướng. Hai người đi cùng nhau trong siêu thị, cụ thể để chị chủ quán lựa chọn nguyên liệu. Tới một quầy bán trứng, hai người dừng lại. Cậu nhìn vỉ trứng trên kệ rồi hỏi cô.

“Cái bánh chị nói chắc cần cả trứng nữa nhỉ?”

Cô gật đầu, đưa tay với lấy một vỉ trứng ở kệ trên, nhưng với chiều cao vừa phải, đầu ngón tay cô chỉ chạm được mép giấy carton. Cậu thấy vậy liền bước lên một bước, nhẹ nhàng lấy giúp rồi đưa xuống cho cô.

“Dạ… loại này được không chị?”

Cậu hỏi, giọng vẫn còn hơi ngập ngừng.

Cô cúi xuống nhìn, lật mặt sau xem hạn sử dụng rồi gật đầu hài lòng.

“Ừ, được rồi. Loại này lòng đỏ béo, làm bánh dễ thơm hơn.”

Cậu “à” một tiếng rất nhỏ, như thể vừa học thêm được một kiến thức mới không nằm trong giáo trình nào. Cô đặt vỉ trứng vào giỏ, tiếng chạm khẽ vang lên nghe rất nhẹ.

Hai người tiếp tục đi dọc theo dãy hàng. Đèn trần trắng sáng, phản chiếu lên sàn gạch bóng loáng. Xung quanh là tiếng bánh xe đẩy lăn đều, tiếng người nói chuyện rì rầm, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng cười của mấy đứa trẻ. Không gian đông nhưng không ngột ngạt, trái lại còn mang cảm giác rất yên bình.

Cô dừng lại trước quầy bơ sữa.

“Bánh này cần bơ lạt. Cậu biết phân biệt không?”

Cậu lắc đầu, thành thật.

“Dạ… em chỉ biết ăn thôi ạ.”

Cô bật cười, quay sang chỉ cho cậu từng loại, giọng chậm rãi.

“Bơ lạt thì không có muối, thường dùng làm bánh. Còn mấy loại này hay để phết bánh mì buổi sáng.”

Cậu gật gù nghe rất chăm chú, ánh mắt theo từng cử động tay của cô. Cô nói xong, tiện tay lấy một hộp bơ, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang hỏi.

“Cậu có hay ăn bánh ngọt không?”

Cậu suy nghĩ một chút.

“Dạ… không nhiều. Nhưng nếu là bánh nhà làm thì chắc ăn được.”

Cô nghe vậy thì khẽ cười, nụ cười không rõ là vui hay chỉ đơn giản là thấy thú vị.

“Vậy lát nữa tôi làm dư, cho cậu mang về một ít.”

Cậu khựng lại một nhịp, rồi vội lắc đầu.

“Dạ thôi, chị làm vất vả rồi—”

“Có gì đâu,” – Cô ngắt lời rất nhẹ, “Tôi cũng làm cho vui mà.”

Câu nói ấy không mang ý nghĩa lớn lao gì, nhưng lại khiến cậu im lặng hẳn. Cậu chỉ “dạ” một tiếng nhỏ, rồi theo cô sang quầy bột mì.

Ở quầy này, cậu mới nhận ra cô chọn đồ rất cẩn thận. Cô đọc kỹ từng nhãn mác, so sánh trọng lượng, giá tiền, thỉnh thoảng lại hỏi ý kiến cậu, dù rõ ràng cô là người rành hơn.

“Loại này rẻ hơn chút, nhưng độ mịn không bằng. Cậu thấy sao?”

Cậu nhìn qua nhìn lại, rồi nói rất thật.

“Em thấy… loại chị cầm nhìn yên tâm hơn ạ.”

Cô hơi ngạc nhiên, quay sang nhìn cậu.

“Yên tâm?”

“Dạ… nhìn cái bao bì chắc chắn hơn.”

Nói xong cậu mới nhận ra lý do nghe có phần ngớ ngẩn, liền gãi đầu cười trừ.

Cô không cười cậu. Ngược lại, cô gật đầu.

“Ừ, đôi khi cảm giác cũng quan trọng lắm.”

Hai người cứ thế đi chậm rãi từ quầy này sang quầy khác. Không vội vàng, không cần phải nói chuyện liên tục. Có những lúc chỉ là cùng đứng xem giá, cùng đẩy giỏ qua lối đi hẹp, vai vô tình chạm nhẹ rồi lại tách ra ngay, nhưng không ai tỏ ra khó xử. Khi giỏ hàng dần đầy, hai người đứng xếp hàng chờ tính tiền. Cậu nhìn vào giỏ, bất giác nghĩ, toàn bộ đều là đồ cô chọn, nhưng bằng cách nào đó, cậu lại cảm thấy mình cũng có mặt trong từng quyết định nhỏ.

Buổi tối hôm đó, quán cà phê không đông. Đèn vẫn sáng, mùi cà phê rang quen thuộc lan nhẹ trong không khí. Cô hẹn cậu ghé qua lấy bánh, nói rất gọn, như thể đó chỉ là một việc tiện tay. Cậu tới, cô đưa cho cậu một chiếc hộp giấy buộc dây mảnh, dặn dò vài câu vu vơ rồi quay lại quầy. Không lâu, cậu rời đi, ôm chiếc hộp trước ngực, cảm giác ấm áp vẫn còn vương trên đầu ngón tay.

Về tới phòng trọ, cửa vừa mở ra đã nghe tiếng tụi bạn lao xao.

“Ê, về rồi hả?”

“Gì trong tay đó?”

Cậu còn chưa kịp trả lời thì một thằng đã nhào tới, chỉ vào chiếc hộp.

“Nhìn là biết có chuyện rồi nha.”

Cậu đặt hộp bánh lên bàn, tháo dây cột. Nắp hộp mở ra, mùi bơ sữa thoang thoảng lan khắp căn phòng nhỏ, lấn át cả mùi mì gói quen thuộc. Bên trong là một chiếc bánh nướng vừa tay, mặt bánh vàng nhạt, rắc hạnh nhân rang mỏng. Lớp vỏ hơi nứt nhẹ ở rìa, không hoàn hảo theo kiểu tiệm bánh sang trọng, nhưng lại mang cảm giác như thứ gì đó được làm ra cho một người cụ thể, chứ không phải để trưng bày.

“Trời đất ơi…”

Một thằng tròn mắt.

“Bánh nhà làm hả?”

Cậu gật đầu.

“Ừ.”

Cả phòng im lặng vài giây, rồi bùng lên.

“Ông giỏi thiệt đó.”

“Mới bao lâu đâu mà—”

“Không phải dạng vừa đâu nha.”

Một thằng khác chống cằm nhìn chiếc bánh, giọng chậm lại.

“Bánh này nhìn khác mấy cái mua ngoài tiệm ghê.”

Cậu cũng nhìn theo. Chiếc bánh không quá ngọt, màu sắc không rực rỡ, nhưng đứng đó rất vững, tròn trịa giống như một lời quan tâm được đặt xuống nhẹ nhàng, không phô trương. Như thể ai đó đã dành thời gian cân nhắc từng nguyên liệu, từng nhiệt độ, để cho ra đúng hương vị vừa đủ.

“Ê,” – Một thằng huých vai cậu, cười cười, “Thiệt ra làm sao quen được người ta vậy?”

Cậu khựng lại một chút, rồi lắc đầu.

“Có làm gì đâu.”

“Xạo.”

“Ít nói mà sát thương ghê.”

Cậu không cãi. Chỉ im lặng cắt bánh ra từng phần. Dao chạm xuống, lớp bánh mềm xốp lộ ra bên trong, vàng nhạt, ẩm vừa đủ. Như một con đường không ồn ào, nhưng nếu bước vào rồi thì khó mà quay lại lối cũ.

Tụi nó ăn thử, rồi đồng loạt gật gù.

“Ngon thiệt.”

“Kiểu ăn vô thấy tràn đầy năng lượng á.”

Cậu nghe vậy, trong lòng khẽ rung lên một nhịp. Ngoài kia, thành phố vẫn ồn ào như mọi tối. Nhưng trong căn phòng nhỏ, giữa tiếng cười nói và mùi bánh mới, cậu nhận ra có những thứ đến rất chậm, nhẹ nhàng, nhưng khi đã xuất hiện rồi, lại khiến người ta khó lòng xem là chuyện bình thường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!