Tập hai.

Đi học chung.

Đi học chung.

Trong một buổi tối không có lịch làm thêm, cậu đang ngồi chơi game, call với thằng bạn đại học cùng bàn. Dù cuộc sống cả hai có rất nhiều điểm khác biệt, nhưng nhìn chung những tựa game lại là cầu nối dễ dàng nhất của hai thằng.

Tiếng gõ bàn phím kêu lạch cạch, âm thanh game vang vọng kèm theo đó là tiếng cười nói của cả hai đứa. Tiếng ồn ấy hoà quyện lại với nhau tạo thành một bức tranh quen thuộc đối với bất kì sinh viên nào.

Đang chơi dở, bỗng anh bạn đổi sang một chủ đề khác.

“À này, mai học cái môn đó có điểm danh đúng không?”

“Đúng rồi.”

Nghe nó hỏi như thế, cậu cũng đoán được hơn chín mươi phần trăm nó sẽ làm gì tiếp theo.

“Có phải mai ông muốn nghỉ học đúng không?”

Cứ ngỡ đoán trúng tim đen của nó, ai dè thằng bạn liền phủ nhận. Sự thật là, cậu ta muốn hỏi cho cô bạn gái của cậu ta. Bởi ngày mai cô bạn gái của anh bạn này bận một số việc trong câu lạc bộ, mà giảng viên môn này chấm điểm cũng như điểm danh rất khó.

“Thế ông muốn tôi giúp như nào?”

Ở đầu dây bên kia, thằng bạn im lặng một lúc, chỉ còn tiếng gõ phím lạch cạch. Một lúc sau nó mới lên tiếng, giọng nghe có vẻ ngập ngừng hơn bình thường.

“Ông còn nhớ cái hôm mình đi ăn ngoài phố không?”

“Nhớ.”

“Cái hôm ông đi cùng một bạn nữ đó.”

Cậu khựng tay lại trên bàn phím.

“…Ừ.”

Giọng nó bỗng cao lên một chút, đầy vẻ hứng thú.

“Trời ạ, bạn đó xinh thật sự.”

“Ông nói hoài vậy.”

“Không, tui nói nghiêm túc.”

Nó cười khì.

“Lúc đó tui còn tưởng bạn gái ông luôn.”

“Không phải.”

“Nhưng nhìn hai người thân mà.”

Nó nói tiếp.

“Với lại bạn đó kiểu… dễ nói chuyện, không khó gần.”

Cậu không đáp ngay. Nhân vật trong game đứng yên một nhịp, rồi mới tiếp tục di chuyển.

“Liên quan gì tới chuyện mai?”

“Thì thế này.”

Giọng nó hạ xuống, nghiêm túc hẳn.

“Mai bạn gái tui bận sinh hoạt câu lạc bộ. Môn kia lại điểm danh gắt. Tui nhờ hết mấy đứa quen rồi, không ai rảnh.”

“…Rồi?”

“Tự nhiên tui nhớ tới ông.”

“Nhớ tôi làm gì?”

“Ông quen bạn nữ hôm đó mà.”

Cậu quay hẳn ghế lại, cau mày.

“Ông định nói gì?”

Nó hít một hơi.

“Ông thử hỏi bạn đó giúp tui được không?”

“…Hỏi cái gì?”

“Nhờ bạn đó đi học giùm một buổi cho bạn gái tui.”

Cậu bật cười vì bất ngờ.

“Ông điên à?”

“Không, tui nghiêm túc.”

“Người ta đâu có nghĩa vụ giúp chuyện này.”

“Tui biết.”

Giọng nó nhỏ lại.

“Nhưng tui không còn ai để nhờ nữa.”

Cậu im lặng.

“Ông là người duy nhất tui nghĩ tới.”

Nó nói chậm rãi.

“Với lại… bạn đó là bạn cũ của ông, ông mở lời sẽ dễ hơn tôi.”

“Chúng tôi đâu có thân tới mức đó.”

“Nhưng tui thấy bạn đó nhìn hiền lắm.”

Nó nói rất thật.

Cậu cúi đầu nhìn bàn phím. Trong đầu hiện lên hình ảnh cô hôm ấy,  ánh đèn vàng, giọng nói bình thản, nụ cười rất nhẹ.

“Không được đâu.”

“Ông chỉ cần hỏi giúp tui thôi.”

Nó vội nói.

“Không đồng ý thì thôi. Tui không ép.”

“Ông nghĩ đơn giản quá rồi.”

“Nhưng nếu ông không hỏi, tui chắc chắn không còn hy vọng.”

Giọng nó nghe ra vẻ thật sự tuyệt vọng.

“Bạn gái tui mà bị trừ điểm, tui chết chắc.”

Cậu thở dài.

“Ông phiền thật.”

“Phiền nhưng đang cầu cứu.”

Nó cười khổ.

“Coi như tôi quỳ lạy ông qua màn hình.”

Cậu im lặng rất lâu. Chỉ còn tiếng game vang đều trong tai nghe.

“…Để tôi hỏi thử.”

“Thiệt hả?”

“Nhưng tôi nói trước.”

Cậu nói chậm rãi.

“Nếu người ta không muốn, thì thôi.”

“Chỉ cần ông chịu hỏi là đủ rồi.”

Giọng nó sáng hẳn lên.

“Bạn cũ siêu xinh của ông đúng là hy vọng cuối cùng của tui.”

Cậu tắt mic trong vài giây, cầm điện thoại lên.

“Bạn cũ siêu xinh…”

Chính cậu cũng không hiểu vì sao nghe người khác nói vậy, tim mình lại đập nhanh hơn một nhịp.

 Cậu tháo tai nghe ra, căn phòng trọ lập tức chìm vào yên tĩnh. Chỉ còn tiếng quạt quay đều đều trên trần và ánh sáng xanh nhạt từ màn hình laptop hắt lên bức tường đối diện. Ngoài cửa sổ, mấy ngọn đèn đường vàng vọt chiếu xuống con hẻm vắng, thi thoảng có tiếng xe máy chạy ngang rồi lại mất hút.

Cậu cầm điện thoại lên.

Màn hình vẫn sáng, hiện ra khung chat với cô. Tin nhắn cuối cùng là từ buổi tối có lịch làm thêm ở quán.

[ Về tới nhà chưa? Nhớ ngủ sớm. ]

Chỉ một câu đơn giản, nhưng lúc này nhìn lại, tim cậu lại đập chậm đi một nhịp.

Cậu mở bàn phím.

Gõ được vài chữ.

[ Chị ơi… ]

Rồi xoá.

Gõ lại.

[ Em có chuyện muốn hỏi… ]

Xoá tiếp.

Cậu dựa lưng vào thành giường, thở ra một hơi dài. Ngón tay lướt qua chiếc móc khoá gỗ đang treo trên balo đặt cạnh bàn. Dòng chữ Keep going khẽ chạm vào đầu ngón tay, như một lời thúc đẩy rất nhỏ.

“Chỉ hỏi thôi mà…”

Cậu lẩm bẩm một mình.

Nhưng trong đầu lại hiện ra đủ thứ suy nghĩ.

Liệu cô có thấy phiền không?

Liệu có nghĩ mình làm chuyện kỳ cục không?

Hay sẽ hỏi lại: “Sao cậu lại nhờ chuyện này?”

Cậu ngồi thẳng dậy, quyết định viết cho rõ ràng.

[ Chị ơi, tối nay chị có rảnh không ạ? Em muốn hỏi chị một chuyện nhỏ. ]

Tin nhắn đã gửi.

Ba chấm hiện lên gần như ngay lập tức rồi lại biến mất.

Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình, tim đập nhanh hơn cả lúc chơi game ban nãy. Bên ngoài, gió lùa qua khe cửa sổ làm rèm cửa khẽ lay động, ánh đèn đường rung nhẹ trên tường.

Một phút.

Hai phút.

Điện thoại cuối cùng cũng chịu rung lên.

[ Có chuyện gì vậy? ]

Cậu nuốt khan.

Ngón tay gõ chậm hơn hẳn.

[ Dạ… là bạn em có nhờ em hỏi giúp. Ngày mai bạn gái của nó bận việc, mà môn học thì điểm danh rất gắt. ]

Cậu dừng lại, đọc lại tin nhắn vừa gõ, rồi tiếp tục.

[ Nó không quen ai khác nên mới nhờ em hỏi chị… xem chị có rảnh giúp được không ạ. Nếu chị bận thì thôi, em hỏi cho có thôi, chị đừng áp lực. ]

Gửi xong, cậu đặt điện thoại úp xuống giường như thể không dám nhìn tiếp. Nhưng chỉ được vài giây, cậu lại lật lên.

Ba chấm lại xuất hiện.

Lần này lâu hơn.

Cậu nhìn quanh căn phòng: chiếc bàn học bừa bộn, cốc mì ăn dở trên kệ, balo treo ở móc cửa. Tất cả đều rất quen thuộc, vậy mà lúc này lại thấy lạ lẫm, như thể cả căn phòng đang chờ một câu trả lời cùng cậu.

Điện thoại rung.

[ Ngày mai tôi rảnh. ]

Cậu khựng lại.

Rồi tin nhắn tiếp theo hiện ra.

[ Nghe cũng thú vị. Tôi chưa từng thử đi học chung với cậu kiểu đó. ]

Cậu mở to mắt.

[ Thật hả chị? ]

[ Ừ. Coi như đổi không khí. ]

Cậu cảm giác tim mình nhảy lên một nhịp rất rõ.

[ Nhưng mà… ]

[ Cậu nhớ nói bạn cậu là tôi chỉ giúp một buổi thôi nhé. ]

[ Dạ, em nói ngay ạ. Em cảm ơn chị nhiều lắm. ]

Một lúc sau, thêm một tin nhắn nữa.

[ Tôi cũng muốn xem cậu đi học trông thế nào. ]

Cậu nhìn dòng chữ đó rất lâu.

Khoé môi bất giác cong lên. Trong lòng dâng lên một cảm giác vừa vui vừa bối rối, giống như lúc nhận được hộp chocolate hôm trước. Không ồn ào, nhưng rất ấm.

Cậu đặt điện thoại xuống, ngả lưng ra giường, nhìn lên trần nhà.

Ngoài kia, gió đêm vẫn thổi nhè nhẹ. Thành phố đã ngủ bớt, chỉ còn vài ánh đèn xa xa. Trong căn phòng nhỏ, cậu bỗng thấy mọi thứ sáng hơn một chút, như thể ngày mai không chỉ là một buổi đi học bình thường, mà là một điều gì đó mới mẻ đang chờ phía trước.

Sáng hôm sau, cậu đến trường sớm hơn thường lệ.

Không khí vẫn còn vương cái lạnh nhè nhẹ của đầu ngày. Sân trường phủ một lớp nắng mỏng, ánh sáng chiếu xuyên qua hàng cây tạo thành những mảng sáng loang lổ trên lối đi. Sinh viên đi ngang qua trong những bộ đồ quen thuộc, tiếng nói cười rì rầm, mùi cà phê từ căn-tin lan ra trong gió.

Cậu đứng gần cổng toà giảng đường, tay nắm chặt quai balo, mắt liên tục nhìn về phía cổng trường.

Rồi cô xuất hiện.

Giữa dòng người đông đúc, dáng cô nổi bật lên rất rõ.

Mái tóc vàng được thả xoã tự nhiên, dài ngang lưng, phần chân tóc hơi gợn sóng nhẹ, như vừa được sấy khô vội nhưng vẫn giữ được độ mềm. Ánh nắng buổi sáng chiếu lên khiến màu tóc trông ấm và dịu hơn hẳn. Gió thổi qua làm vài lọn tóc khẽ lay động bên vai, tạo cảm giác rất khác với hình ảnh nghiêm túc thường ngày ở quán cà phê.

Cô trang điểm rất nhẹ, lớp nền mỏng, má ửng hồng nhạt, đôi mắt chỉ kẻ một đường mảnh và hàng mi cong tự nhiên. Son môi màu cam đào khiến gương mặt trông tươi tắn, đúng kiểu “đi học” chứ không phải “đi làm”.

Trang phục của cô đơn giản nhưng tinh tế. Áo len mỏng màu kem ôm vừa người, khoác ngoài là chiếc cardigan nâu nhạt. Chân váy đen, đi cùng đôi sneaker trắng sạch sẽ. Trên vai là chiếc túi tote vải, nhìn chẳng khác gì một sinh viên năm hai nào đó trong trường.

Cậu đứng sững vài giây.

Khoảnh khắc ấy, trong mắt cậu, cô không còn là “chị chủ quán” quen thuộc nữa, mà giống như một người thuộc về chính không gian này, giảng đường, sân trường, tuổi trẻ.

Cô đảo mắt tìm cậu giữa đám đông. Khi thấy cậu đứng ngơ ngác gần bậc thềm, cô khẽ cong môi cười.

“Cậu đứng đó làm gì mà nghiêm trọng thế?”

Cậu giật mình, bước nhanh lại.

“Dạ… em sợ chị không tìm được.”

“Trường cậu đông thật.”

Cô nhìn quanh, ánh mắt đầy tò mò.

“Lâu rồi tôi mới đứng giữa nhiều sinh viên như vậy.”

Cậu nhìn cô, rồi buột miệng.

“Chị giống sinh viên tụi em thật.”

“Thật à?”

Cô cúi nhìn lại mình, kéo nhẹ tay áo cardigan.

“Lâu rồi không đi học, tôi còn lo ăn mặc không hợp.”

“Không đâu ạ…”

Cậu nói nhỏ.

“…rất hợp với chị mà.”

Cô bật cười khẽ, ánh mắt cong lại theo nụ cười. Hai người cùng bước vào toà giảng đường.

Ngay khi cô xuất hiện ở hành lang, những ánh nhìn bắt đầu hướng về phía họ. Một vài bạn nữ đi ngang khẽ quay đầu lại nhìn. Mấy cậu con trai đang nói chuyện cũng chậm bước. Có những tiếng thì thầm rất khẽ.

“Ai vậy?”

“Sao lạ quá?”

“Bạn khoa nào mà xinh thế?”

Cậu đi cạnh cô, nhưng cảm giác như cả hành lang chỉ còn hai người. Mỗi bước chân của cô đều kéo theo ánh nhìn tò mò. Không phải vì cô ăn mặc khác biệt, mà vì gương mặt lạ lẫm giữa một tập thể đã quen nhau từ lâu, cộng với vẻ đẹp dịu dàng nhưng rất rõ nét.

“…Mọi người đang nhìn chị.”

Cậu nói nhỏ.

“Ừm.”

Cô đáp bình thản.

“Chắc vì tôi không thuộc về nơi này.”

“Không phải đâu…”

Cậu ngập ngừng.

“Vì chị… nổi bật quá.”

Cô nghiêng đầu nhìn cậu.

“Cậu đang khen tôi đấy à?”

Cậu lập tức quay mặt đi.

Khi cửa lớp mở ra, không khí bên trong khựng lại trong một giây rất ngắn. Những người đang nói chuyện bỗng im lặng. Vài ánh mắt ngẩng lên cùng lúc. Rồi tiếng xì xào bắt đầu lan ra.

“Bạn mới à?”

“Đi nhầm lớp hả?”

“Sao đi với cậu đó?”

Cô đứng cạnh cậu dưới ánh đèn huỳnh quang của lớp học. Mái tóc vàng xoã nhẹ quanh vai, vài lọn gợn sóng rơi xuống trước ngực. Lớp trang điểm nhẹ khiến gương mặt cô sáng và dịu hơn giữa không gian toàn sinh viên quen thuộc.

Thằng bạn của cậu tròn mắt nhìn. Nó ghé sát lại, thì thầm.

“Trời… đúng là bạn cũ siêu xinh của ông có khác.”

Cậu huých nhẹ nó.

“Im.”

Cô quay sang cậu.

“Ngồi đâu?”

“Ở… đây ạ.”

Cậu kéo ghế ra cho cô ngồi cạnh mình.

Khi cô ngồi xuống, cả dãy bàn phía sau vẫn còn lén nhìn sang. Có người giả vờ mở vở nhưng ánh mắt lại liếc qua. Có người cầm điện thoại, chắc đang nhắn tin cho bạn. Trong lớp có người lạ xinh lắm.

Cô mở cuốn sổ nhỏ trong túi ra, lật vài trang trống rồi đặt cây bút lên mép bàn.

“Lạ thật.”

Cô khẽ nói, giọng thấp đủ để chỉ cậu nghe.

“Đã lâu rồi tôi mới ngồi trong một lớp học đúng nghĩa như thế này.”

Cậu quay sang nhìn cô.

“Chị… à không, cậu từng tốt nghiệp rồi mà, chắc cũng quen mấy cảnh này rồi nhỉ?”

Cô mỉm cười, ánh mắt thoáng chùng xuống một chút, nhưng không buồn giống như đang nhớ lại điều gì đó rất xa.

“Vì tôi tốt nghiệp sớm quá.”

Cô nói chậm rãi.

“Trong khi người khác vẫn còn đang sống đúng tuổi sinh viên, thì tôi đã bước ra ngoài rồi. Đi làm, tự lo mọi thứ, lúc nào cũng phải tỏ ra trưởng thành.”

Cô nhìn quanh lớp học. Những thứ gọi là thanh xuân như chiếc bảng trên bục giảng, mấy bạn đang cười nói, tiếng ghế kéo loạt xoạt, tiếng giảng viên chưa vào lớp.

“Đôi khi tôi muốn biết… nếu mình ở lại, thì những ngày này sẽ trông như thế nào.”

Cậu im lặng.

Bỗng dưng cậu nhận ra, đằng sau vẻ xinh đẹp và tự tin kia, cô cũng chỉ là người bằng tuổi mình, chỉ là đã đi nhanh hơn người khác vài năm.

“Thế nên hôm nay tôi mượn thế giới của cậu một chút.”

Cô quay sang cậu, cười nhẹ.

“Coi như… trải nghiệm lại tuổi sinh viên mà tôi chưa từng có đủ.”

Cậu thấy tim mình đập chậm lại.

Giữa căn phòng toàn những gương mặt quen thuộc, cô vẫn là người lạ duy nhất, nhưng không hề lạc lõng. Mái tóc vàng xoã nhẹ, vài gợn xoăn ở chân tóc rơi xuống vai, ánh đèn lớp học phản chiếu lên gương mặt trang điểm rất nhẹ của cô, khiến cô trông vừa chín chắn, vừa trẻ trung.

Không phải “chị chủ quán”. Không phải “cựu sinh viên Stanford”.

Chỉ là một cô gái bằng tuổi cậu, đang ngồi trong lớp học, thử sống lại một đoạn thanh xuân mà cô đã đi qua quá nhanh.

Cậu nhìn cô một lúc rồi nói nhỏ.

“Vậy… hôm nay cứ coi như cậu là sinh viên bình thường nhé.”

Cô bật cười.

“Được. Hôm nay tôi là sinh viên.”

Và giữa những ánh nhìn tò mò của cả lớp, khoảnh khắc ấy bỗng trở nên rất yên bình như thể hai người đang cùng đứng ở một điểm giao nhau giữa hai con đường khác biệt của tuổi trẻ.

Không khí trong lớp dần lắng xuống khi tiếng chuông báo vào học vang lên khô khốc. Những cuộc trò chuyện rời rạc nhanh chóng tắt đi, chỉ còn lại tiếng kéo ghế và tiếng lật sách sột soạt. Cô vẫn ngồi cạnh cậu, lưng thẳng, hai tay đặt ngay ngắn trên mặt bàn như thể thật sự là một sinh viên lâu năm quen với kỷ luật giảng đường.

Giảng viên bước vào lớp, đặt tập tài liệu xuống bàn rồi nhìn lướt qua một vòng. Ánh mắt ông khựng lại trong thoáng chốc khi thấy gương mặt lạ ở hàng ghế giữa, nhưng rồi cũng chỉ khẽ gật đầu như đã quen với việc lớp có thêm người dự thính.

“Chúng ta bắt đầu điểm danh.”

Danh sách được đọc lên từng cái tên. Mỗi lần nghe thấy “có” vang lên từ các dãy bàn, căn phòng lại vang nhẹ một tiếng đáp gọn gàng. Khi đến tên cậu, cậu đáp như thường lệ. Riêng cô thì chỉ im lặng, hơi nghiêng đầu quan sát cách mọi người phản ứng, như thể đang ghi nhớ một nghi thức rất nhỏ của đời sinh viên.

Cho tới khi tên bạn gái của thằng bạn vang lên, cô mới nói một từ "có" rất khẽ.

Cậu khẽ quay sang thì thầm.

“Không sau đâu. Thầy ấy không nhớ mặt đâu.”

Cô gật đầu, mỉm cười.

“Ừ, mong là vậy.”

Sau phần điểm danh, giáo sư bắt đầu bài giảng. Giọng ông trầm và đều, từng dòng chữ viết tay xuất hiện trên bảng trắng. Căn phòng ngập trong mùi mực bút lông và tiếng bút bi gõ nhẹ xuống mặt bàn. Ánh nắng buổi sáng chiếu nghiêng qua cửa sổ, phủ một lớp sáng mỏng lên mái tóc vàng xoã nhẹ của cô.

Cô chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng ghi vài dòng vào cuốn sổ nhỏ. Khác với vẻ tự tin thường ngày ở quán cà phê, lúc này cô trông rất giống một sinh viên bình thường. Hơi cúi đầu, ánh mắt tập trung, môi mím nhẹ mỗi khi giáo sư nhấn mạnh một ý quan trọng.

Có lúc cô ghé sát sang cậu, hạ giọng.

“Chỗ này… ông ấy đang nói về gì vậy?”

Cậu khẽ chỉ vào trang vở.

“Đoạn này là phần trọng tâm, lát nữa kiểu gì cũng ra trong bài kiểm tra.”

Cô khẽ “à” một tiếng, rồi bật cười rất nhỏ.

“Vậy ra đây là cảm giác ngồi học mà phải lo điểm số.”

Cậu cũng mỉm cười theo, bất giác thấy khoảnh khắc ấy thật lạ, một người đã tốt nghiệp Stanford sớm, từng bước qua những giảng đường lớn hơn, giờ lại ngồi trong lớp học bình thường này, nghe cùng một bài giảng với cậu, ghi chép từng dòng như bao sinh viên khác.

Tiết học trôi qua chậm rãi. Tiếng giáo sư, tiếng bút viết, tiếng quạt trần quay đều… tất cả hoà vào nhau tạo thành một nhịp điệu quen thuộc. Nhưng với cậu, hôm nay mọi thứ dường như khác đi một chút, vì bên cạnh cậu không chỉ là một người bạn ngồi học, mà là một cô gái đang thử sống lại một phần tuổi trẻ mà cô đã bỏ lỡ.

Chuông báo hết tiết vang lên, kéo cả lớp ra khỏi bầu không khí yên ắng của giảng đường.

Cậu thu dọn sách vở, quay sang cô.

“Giờ đi ăn trưa không?”

Cô gật đầu rất nhanh, ánh mắt sáng lên như thể đang chờ câu hỏi ấy từ lâu.

“Đi chứ, tôi muốn xem sinh viên ăn trưa thế nào.”

Ngoài hành lang, thằng bạn đã đứng đợi sẵn, tay đút túi áo khoác, nhìn hai người bước ra cùng nhau thì khựng lại một nhịp. Ánh mắt nó dừng trên cô hơi lâu hơn bình thường, rõ ràng vẫn chưa quen với việc “bạn cũ siêu xinh” của cậu xuất hiện ngay trong lớp học.

“Ờ… chào cậu, cảm ơn cậu nhiều…”

Nó gãi đầu, cười ngượng.

“Lại gặp nữa ha.”

Cô mỉm cười rất tự nhiên.

“Phư phư…”

Ba người cùng đi về phía căn tin. Giờ cao điểm nên không gian ồn ào hẳn lên, mùi đồ ăn nóng lan ra khắp hành lang. Tiếng khay inox chạm vào nhau leng keng, tiếng sinh viên gọi món, tiếng cười nói chồng chéo thành một âm thanh rất đời thường.

Họ lấy một bàn gần cửa sổ. Ánh nắng trưa rọi xuống mặt bàn gỗ, làm ly trà đá trước mặt cô ánh lên một màu trong veo. Cậu để khay cơm xuống, còn thằng bạn thì vừa ăn vừa liếc sang cô liên tục, rõ ràng vẫn tò mò nhưng không dám hỏi nhiều.

Chưa kịp ăn được mấy miếng, một nhóm bạn cùng lớp đi ngang qua thấy cậu liền dừng lại.

“Ê, ngồi chung được không?”

“Ừ, ngồi đi.”

Chỉ trong chốc lát, bàn ăn từ ba người thành năm, rồi sáu. Không khí tự nhiên rôm rả hơn hẳn. Một bạn nữ nhìn cô, hơi nghiêng đầu.

“Ủa, bạn mới hả? Mình chưa thấy cậu trong lớp bao giờ.”

Cô hơi ngập ngừng, rồi cười trừ.

“Ừm, mình… đi học ké hôm nay thôi.”

“Thiệt hả? Trông cậu giống sinh viên khoa nghệ thuật hơn đó.”

Một bạn khác nói đùa.

Thằng bạn của cậu chen vào ngay, giọng nửa khoe nửa trêu.

“Bạn cũ của nó đó. Hồi bữa tụi tôi đi ăn chung có gặp ngoài quán.”

Mấy ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cậu.

“Ghê nha, có bạn cũ xinh vậy mà giấu kỹ dữ.”

Cậu ho khẽ một tiếng, cúi xuống trộn cơm.

“Có gì đâu mà giấu.”

Cô bật cười khe khẽ, tay che miệng.

“Mấy cậu làm mình ngại quá.”

Một bạn nữ khác tò mò.

“Thế cậu học trường nào? Hay chuyển qua đây à?”

Cô lắc đầu.

“Không, mình chỉ muốn thử cảm giác đi học đại học lại thôi.”

Câu trả lời làm cả bàn hơi sững lại, rồi bật cười.

“Nghe như phim ấy.”

Bữa trưa trôi qua trong những câu chuyện phiếm. Môn học khó dễ ra sao, giáo sư hay điểm danh thế nào, quán ăn quanh trường chỗ nào rẻ mà ngon. Cô nghe nhiều hơn nói, thỉnh thoảng mới góp vài câu, nhưng mỗi lần lên tiếng đều khiến mấy người xung quanh chú ý.

Cậu nhận ra, không chỉ vì gương mặt lạ lẫm, mà vì cách cô ngồi giữa đám sinh viên ấy, vừa hòa vào, vừa khác biệt. Như một người đã đi rất xa rồi, nay quay lại đứng giữa một đoạn đời quen thuộc, mang theo chút bình thản mà những người xung quanh chưa có được.

Khi mọi người đứng dậy dọn khay, thằng bạn ghé sát tai cậu, nói nhỏ.

“Công nhận… bạn cũ ông nổi bật thiệt.”

Cậu không đáp, chỉ nhìn theo bóng cô đang bước chậm phía trước, mái tóc vàng khẽ lay theo ánh nắng trưa. Trong lòng cậu bỗng xuất hiện một cảm giác rất lạ, vừa tự hào, vừa bối rối, vừa thấy buổi trưa hôm nay khác hẳn mọi ngày.

Rời khỏi căn tin, cả nhóm rẽ sang quán nước nhỏ nằm ngay góc đường trước cổng trường. Quán chỉ là một xe đẩy đơn giản, vài cái ghế nhựa thấp đặt lộn xộn dưới tán cây bàng, nhưng lúc nào cũng đông sinh viên. Trưa nắng nhẹ, gió thổi qua làm mấy tấm bảng menu giấy khẽ lay, mùi trà đào và đường nâu lan trong không khí ngọt dịu.

Cậu đi cạnh cô, ánh mắt vẫn dõi về phía trước. Còn cô nhìn bảng menu một lúc lâu, như thể đang đứng trước một thứ rất mới mẻ.

“Ở đây sinh viên hay uống mấy món này hả?”

“Dạ… rẻ mà dễ uống” – Cậu đáp rồi chỉ lên bảng, “Cậu thử trà đào đi.”

“Nghe có vẻ hợp hôm nay,” cô cười.

Khi nhận ly nước lạnh trên tay, cô xoay xoay chiếc ly nhựa, nhìn lớp đá tan chậm bên trong.

“Đúng là trải nghiệm sinh viên thật.”

Cậu bật cười nhỏ, nhưng chưa kịp nói gì thì mấy bạn nữ trong nhóm cũng đã mang nước ra, tự nhiên đứng tụ lại quanh hai người. Ánh mắt họ lướt qua cậu rồi dừng lại ở cô, rõ ràng là không giấu nổi sự tò mò.

Một bạn nữ mặc áo khoác xám mở lời trước.

“Nè… tụi mình hỏi chút được không?”

Cậu hơi giật mình.

“Hỏi gì?”

Bạn đó nhìn qua nhìn lại hai người.

“Hai người là gì của nhau vậy? Từ sáng tới giờ tụi mình thấy đi chung suốt.”

Một bạn nữ khác che miệng cười.

“Đúng đó, nhìn giống người yêu hơn là bạn bình thường.”

Cậu khựng lại, tim đập mạnh hơn một nhịp.

“Không… không phải đâu.”

Giọng cậu nhỏ và thiếu tự tin đến mức chính cậu cũng thấy câu trả lời ấy không đủ sức thuyết phục. Cô đứng bên cạnh, hút một ngụm trà đào rồi quay sang nhìn cậu, ánh mắt mang theo chút tinh nghịch.

“Ủa, trong mắt mọi người tụi tôi giống người yêu lắm hả?”

Cả nhóm lập tức “ồ” lên.

“Giống chứ sao không!”

“Nhìn cách hai người đứng cạnh nhau là biết liền.”

Cậu cúi đầu, tránh ánh mắt mọi người.

“Chỉ là… bạn cũ thôi.”

“Bạn cũ mà đi học chung, ăn trưa chung, giờ còn mua nước chung?”

Một bạn nữ khác hỏi tiếp, giọng đầy hứng thú.

Cậu lúng túng, cảm giác như bị gài, không biết nên giải thích thế nào cho gọn. Cậu không dám nói mạnh, cũng không dám phản bác lời cô, chỉ đứng im nghe họ hỏi, cảm giác như mỗi câu nói của mình đều có thể bị hiểu theo hướng khác.

Cô nghiêng đầu nhìn cậu, rồi quay sang mấy bạn nữ, giọng nhẹ nhàng.

“Tại hôm nay tôi rảnh, cậu ấy rủ tôi đi học thử một ngày thôi.”

Một bạn nữ nheo mắt.

“Nghe không thuyết phục lắm nha.”

Cô mỉm cười.

“Nếu mấy cậu muốn hiểu là người yêu thì… Cũng được.”

Câu nói ấy rơi xuống rất khẽ, nhưng lại khiến cả nhóm sững lại một giây.

“Thiệt hả?”

“Trời ơi, nghe giống tỏ tình ghê!”

“Vậy là hai người đang mập mờ hả?”

Mặt cậu nóng bừng lên.

“Đừng nói vậy chứ…”

Nhưng giọng cậu yếu ớt, không hề mang ý phủ nhận rõ ràng. Cậu không dám bật lại cô, không dám nói rằng “không phải”, chỉ biết đứng đó, tay siết chặt ly nước lạnh.

Một bạn nữ nhìn phản ứng của cậu rồi cười khúc khích.

“Thấy chưa, cậu ấy không dám phủ nhận kìa.”

“Đúng rồi…” – Bạn khác tiếp lời, “Kiểu này là có gì đó thật.”

Cô quay sang cậu, ánh mắt vừa trêu vừa dịu.

“Sao cậu không nói gì hết vậy?”

Cậu ngập ngừng.

“Chỉ là… chỉ là không muốn làm cậu khó xử.”

Câu nói rất thật, rất nhỏ, nhưng lại khiến mấy bạn nữ đồng loạt “à” lên.

“Trời ơi, nói vậy còn giống người yêu hơn.”

“Bảo sao người ta nghi.”

Cô bật cười khẽ.

“Thấy chưa, tại cậu hiền quá đó.”

Một bạn nữ tò mò hỏi tiếp.

“Thế hai người quen nhau bao lâu rồi?”

“Quen kiểu gì?”

“Có từng học chung không?”

Cậu chưa kịp trả lời thì cô đã nói.

“Quen lâu rồi. Mỗi người đi một con đường khác, hôm nay tôi chỉ quay lại làm sinh viên chung với cậu ấy một ngày thôi.”

“Nghe như phim luôn.”

Một bạn nói, mắt sáng lên.

Cậu đứng giữa những câu hỏi dồn dập, cảm giác tim mình cứ đập nhanh hơn. Cậu không hề khó chịu, nhưng lại thấy bối rối lạ thường. Chính sự im lặng và thái độ dè dặt của cậu, vì tôn trọng cô, vì không dám nói bừa lại khiến mọi người càng tin rằng giữa hai người không chỉ là “bạn cũ”.

Khi cả nhóm bắt đầu tản ra về phía giảng đường, một bạn nữ quay lại cười.

“Thôi nha, tụi mình không hỏi nữa. Nhưng công nhận hai người nhìn hợp ghê.”

Cô quay sang cậu, giọng nhỏ lại.

“Cậu thấy không, cậu càng không nói gì thì người ta càng tin.”

Cậu siết chặt ly nước trong tay, khẽ đáp.

“Tại tôi… không biết nên nói sao cho đúng.”

Cô nhìn cậu một lúc, rồi mỉm cười.

“Vậy thì cứ để họ hiểu vậy đi. Cũng đâu có sao.”

Cậu không trả lời. Nhưng khi bước cạnh cô dưới nắng trưa nhạt màu, cậu chợt nhận ra, chỉ một buổi mua nước bình thường thôi, cũng đủ khiến mối quan hệ giữa hai người trong mắt người khác trở nên mơ hồ, và trong lòng cậu, cũng bắt đầu không còn đơn giản như trước nữa.

Chiều buông xuống rất chậm.

Sau tiết học cuối cùng, sân trường không còn ồn ào như buổi trưa. Ánh nắng nghiêng sang màu cam nhạt, phủ lên những dãy giảng đường cũ kỹ, bóng cây kéo dài trên lối đi lát gạch. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ non và mùi giấy vở quen thuộc của một ngày học vừa kết thúc.

Cậu và cô bước song song ra cổng trường.

Không ai nói gì ngay. Chỉ có tiếng bước chân hòa vào âm thanh xe cộ ngoài đường lớn. Thỉnh thoảng, vài nhóm sinh viên đi ngang qua vẫn liếc nhìn cô thêm một lần vì mái tóc vàng buông xõa và gương mặt lạ lẫm giữa môi trường quen thuộc.

Cậu thấy lòng mình vừa nhẹ vừa căng thẳng.

“Ngày hôm nay… cũng thú vị nhỉ.”

Cô là người lên tiếng trước, giọng chậm rãi.

“Dạ… cũng hơi đông người.”

Cậu đáp, rồi ngập ngừng hỏi thêm.

“Chị có mệt không ạ?”

Cô lắc đầu.

“Không. Ngược lại là khác với tôi tưởng.”

Cậu quay sang nhìn cô.

“Khác… thế nào ạ?”

Cô bước chậm lại một chút, để không bị dòng người phía sau thúc đi nhanh quá.

“Tôi nghĩ mình sẽ thấy lạc lõng. Nhưng đi bên cậu, tôi lại thấy… giống như mình thật sự là sinh viên bình thường.”

Cậu khựng lại một nhịp.

“Em sợ chị thấy chán…”

“Không hề.”

Cô nhìn về phía trước, giọng trầm hơn.

“Thấy mọi người tò mò, hỏi tôi đủ thứ… Tôi mới nhận ra đã lâu rồi tôi không đứng ở một nơi mà không cần nghĩ tới quán cà phê, không cần nghĩ tới công việc.”

Cô dừng lại ở đoạn đường có hàng cây thấp, ánh hoàng hôn rơi lên vai áo cô.

“Hôm nay tôi chỉ là một người đi học cùng cậu. Thế thôi.”

Cậu nghe tim mình đập khẽ.

“Em sợ lúc trưa mấy bạn hỏi nhiều làm chị khó xử.”

Cô bật cười nhẹ.

“Phiền thì không. Nhưng buồn cười nhất là phản ứng của cậu.”

“…Phản ứng gì ạ?”

Cậu hỏi nhỏ.

“Cậu không phủ nhận gì cả.”

Cô nghiêng đầu nhìn cậu.

“Chỉ đứng đó, nói mấy câu rất... hmm, đàng hoàng chăng?”

Mặt cậu nóng lên.

“Em không muốn làm chị khó xử.”

Cô im lặng vài giây, rồi nói chậm rãi.

“Nhưng chính vì vậy… tôi lại thấy yên tâm.”

Cậu quay sang.

“…Yên tâm ạ?”

“Ừ.”

Cô siết nhẹ quai túi trên vai.

“Tôi quen tự giải quyết mọi chuyện. Nhưng hôm nay, có người đi bên cạnh, lo xem tôi có mệt không, có bị người ta hỏi khó không…”

Cô mỉm cười rất khẽ.

“Cảm giác đó… không tệ.”

Hai người tiếp tục bước đi dưới ánh chiều tà. Phía trước là con đường dẫn ra bến xe buýt, đèn đường vừa bật lên, ánh vàng ấm trải xuống mặt đường.

“Hôm nay tôi vui.”

Cô nói tiếp.

“Vui hơn tôi nghĩ rất nhiều.”

“…Thật không ạ?”

Cậu hỏi.

“Thật.”

Cô gật đầu.

“Tôi tưởng chỉ đến cho đủ lời hứa với cậu. Nhưng cuối cùng lại thấy… Muốn có thêm những ngày như vậy.”

Cậu nắm chặt quai balo. Chiếc móc khóa gỗ trong túi khẽ va vào khóa kéo, phát ra tiếng “cạch” rất nhỏ.

“…Nếu chị muốn, lần sau em vẫn có thể dẫn chị đi học tiếp.”

Giọng cậu nhỏ nhưng chắc.

Cô quay sang nhìn cậu, ánh mắt dịu hẳn đi.

“Vậy thì… Hẹn cậu lần sau.”

Cậu gật đầu.

Không ai nói thêm gì nữa, nhưng khoảng cách giữa hai người tự nhiên gần hơn một chút. Dưới bầu trời nhuộm màu hoàng hôn, cậu chợt nhận ra.

Một ngày đi học bình thường dần trở nên đặc biệt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!