Đôi lời tác giả.

Lời bạt.

Lời bạt.

Cảm ơn quý độc giả đã đọc tác phẩm “Làm việc ở quán cà phê”.

Khi viết đến những dòng cuối cùng của câu chuyện này, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là khoảng cách giữa hai con người, mà là sự ngốc nghếch rất đẹp của nam chính sau khi vỡ lẽ ra tình cảm của mình.

Cậu đã chọn một cách yêu không ồn ào, dùng toàn bộ những gì mình có để đổi lấy một khoảnh khắc được nói lời yêu, rồi lặng lẽ quay về phía sau, để người con gái ấy bước tiếp về tương lai. Sự ngốc nghếch ấy không đến từ thiếu suy nghĩ, mà đến từ một thứ can đảm rất hiếm gặp. Chính là can đảm yêu mà không giữ, can đảm đặt hạnh phúc của người khác lên trước nỗi sợ mất mát của chính mình.

Tôi tin rằng, tình yêu không phải lúc nào cũng cần ở cùng một nơi. Có những mối quan hệ được nuôi dưỡng bằng niềm tin, bằng sự chờ đợi và bằng việc âm thầm dõi theo nhau từ hai đầu thế giới. Khoảng cách không làm họ xa nhau hơn, mà chỉ khiến mỗi lời hỏi han, mỗi tin nhắn “Em ổn không” trở nên có ý nghĩa hơn bao giờ hết.

Nếu câu chuyện này để lại điều gì trong lòng người đọc, thì tôi mong đó là một cảm giác rất đơn sơ, rằng đôi khi, sự ngốc nghếch trong tình yêu lại chính là hình thức dũng cảm nhất của con người. Và rằng, dù có cách xa vạn dặm, vẫn có những mối quan hệ không bị thời gian hay không gian làm phai mờ, mà chỉ trở nên lặng lẽ và bền chặt hơn.

Viết đến đây, tôi không muốn gọi câu chuyện này là một kết thúc. Tôi muốn coi nó như một lời nhắc nhở. Có những người gặp ta từ khi bắt đầu, nhưng họ đã từng bước ngược dòng chỉ để đứng cạnh ta một đoạn đường. Và chính đoạn đường ấy, đôi khi đủ để ta mang theo suốt cả cuộc đời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!