Tập bốn.

Công việc mới.

Công việc mới.

Đã hơn một tháng kể từ ngày cậu trở lại cuộc sống thường nhật.

“Gắng lên nào tôi ơi…”

Cậu lẩm bẩm một mình khi đứng trước một căn nhà lạ. Bàn tay cậu khẽ siết lại quanh quai balo, như thể chỉ cần buông lỏng ra thì cả sự do dự trong lòng cũng sẽ rơi xuống theo.

Ngôi nhà trước mặt không quá lớn, nhưng trông gọn gàng và kín đáo. Cánh cổng sắt sơn màu trắng ngà đã bong vài chỗ, bên trong là một khoảng sân nhỏ với mấy chậu cây xếp ngay hàng thẳng lối. Dây phơi đồ treo sát tường, khẽ đung đưa trong gió chiều. Mọi thứ đều mang vẻ yên ắng, bình thường đến mức khiến cậu thấy mình như một kẻ dư thừa đứng trước một cuộc sống vốn không thuộc về mình.

Cậu ngẩng lên nhìn số nhà, rồi lại cúi xuống màn hình điện thoại.

Địa chỉ không sai.

Chỉ là lòng cậu thì chưa từng sẵn sàng.

Hình ảnh cuộc gọi hôm đó bất chợt tràn về, rõ ràng đến mức như mới xảy ra sáng nay.

Buổi trưa hôm ấy, cậu đang nằm dài trên giường, ánh nắng xuyên qua rèm cửa hắt lên trần nhà một màu nhợt nhạt. Điện thoại rung lên.

Là số của mẹ.

“Con đang làm gì đó?”

Giọng bà nghe bình thường, nhưng cậu vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.

Rồi bà chậm rãi nói về con gái của người bạn thân. Đại loại có thể hiểu là con bé sắp thi đại học, học Toán không theo kịp, gia đình cuống cuồng tìm người dạy kèm.

“Người ta nhờ mẹ hỏi con… vì ngày xưa con từng thi học sinh giỏi Toán.”

Cậu im lặng rất lâu.

Danh xưng ấy vang lên trong tai cậu như một thứ gì đó đã cũ. Nó thuộc về một thời khác, khi cậu còn ngồi trong phòng học chật chội, khi mọi người tin rằng chỉ cần giỏi Toán thì tương lai sẽ tự mở ra trước mắt. Nhưng bây giờ, nó chỉ còn là một cái bóng mà người lớn vẫn nắm chặt không buông.

“Con có thể giúp người ta một thời gian được không?”

Giọng mẹ dịu xuống.

“Người ta trông cậy vào con lắm.”

Không ai hỏi cậu có muốn hay không.

Chỉ là, tất cả đều tin rằng cậu nên làm thế.

Cậu nhìn trần nhà, thở ra một hơi dài. Trong đầu cậu lúc ấy không hiện lên những công thức hay bài toán. Thứ hiện lên lại là quán cà phê nhỏ, ánh đèn vàng buổi tối, và dáng người quen thuộc phía sau quầy bar.

Cậu đã định nói “con bận”.

Nhưng cuối cùng, chỉ nói được một câu rất nhẹ nhàng.

“…Dạ, để con thử.”

Một câu nói nhẹ hẫng, nhưng lại khiến mọi thứ đổi hướng.

Từ hôm đó, cậu rời quán. Những ngày sau trôi qua trong trạng thái lửng lơ. Cậu mở lại vở cũ, đọc lại sách, nhưng chữ nghĩa cứ trôi qua trước mắt mà không ở lại trong đầu. Không phải vì khó, mà vì lòng cậu không còn chỗ cho chúng.

Và bây giờ, cậu đứng trước căn nhà này.

Gió chiều thổi qua làm lá cây trong sân khẽ xào xạc. Âm thanh ấy nghe giống như tiếng thì thầm, nhắc cậu rằng, cậu đã đến đây rồi, không thể quay đầu nữa.

Cậu nhìn cánh cửa gỗ màu nâu nhạt trước mặt, cảm thấy tim mình nặng trĩu. Không phải vì cậu tin rằng mình giỏi. Mà vì cậu sợ làm người khác thất vọng. Bàn tay cậu từ từ đưa lên, dừng lại trước chuông cửa. Trong khoảnh khắc rất ngắn, cậu nhắm mắt lại.

“Chỉ là vì mọi người cần mình thôi…”

Cậu tự nhủ.

“Không phải vì mình muốn.”

Rồi tiếng chuông vang lên, khô khốc và rõ ràng, cắt ngang những suy nghĩ còn dang dở trong lòng cậu.

Cánh cửa mở ra sau tiếng chuông vang lên chưa đầy vài giây.

Một người phụ nữ trung niên đứng trước mặt cậu, dáng vẻ hiền hậu, trên tay còn cầm chiếc khăn lau bếp. Khi thấy cậu, bà thoáng ngạc nhiên rồi nhanh chóng mỉm cười.

“Cháu là… gia sư phải không?”

“Dạ, cháu chào cô ạ.”

Cậu cúi đầu lễ phép. Tim vẫn còn đập hơi nhanh, như thể vừa bước qua một ranh giới nào đó không thuộc về mình.

“Vào nhà đi cháu, con bé nó đang ở trong phòng.”

Bà quay người gọi lớn.

“Con ơi, gia sư tới rồi này.”

Từ cuối hành lang vang lên tiếng bước chân khe khẽ. Một cô bé ló đầu ra, mái tóc buộc cao, mặc áo thun rộng và quần short đơn giản. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai cùng khựng lại.

“…Là anh?”

“…Em?”

Cậu đứng sững.

Cô bé trước mặt không xa lạ. Chính là cô bé mẫu ảnh từng mượn quán cà phê để chụp concept hôm nọ, cô bé với chiếc váy trắng, ánh đèn vàng, và nụ cười rụt rè bên cửa kính. Khi ấy cậu chỉ nghĩ đó là một khách quen đặc biệt. Không ngờ, bây giờ lại đứng đây, trong vai trò hoàn toàn khác.

“Anh làm ở quán cà phê đúng không?”

Cô bé hỏi trước, giọng vừa ngạc nhiên vừa nhẹ nhõm.

“Bữa đó anh còn giúp em chỉnh lại cái bàn hoa…”

Cậu gật đầu, hơi bật cười.

“Ừ. Anh nhớ. Không ngờ lại gặp em ở đây.”

Không khí giữa hai người bỗng dịu đi rất nhanh, khác hẳn sự căng thẳng ban đầu trong lòng cậu. Ít nhất, đây không phải một người hoàn toàn xa lạ.

Người mẹ đứng cạnh nhìn hai người, hơi ngạc nhiên.

“Ủa, hai đứa quen nhau à?”

“Dạ… cũng coi như vậy ạ.”

Cô bé cười ngượng, rồi quay sang cậu.

“Em không biết anh là gia sư luôn đó.”

“Anh cũng không biết em là… học sinh của mình.”

Cậu nói nhỏ, như tự trêu chính mình.

Sau vài câu chào hỏi, người mẹ dẫn cả hai vào phòng học. Căn phòng không lớn, nhưng sáng sủa. Một chiếc bàn gỗ đặt cạnh cửa sổ, trên đó bày đầy sách tham khảo, đề thi thử và vài cuốn vở ghi chằng chịt công thức. Ánh nắng chiều nghiêng qua khung cửa, rơi lên mặt bàn thành một vệt sáng mỏng.

“Cháu cứ ngồi đây nhé. Có gì cần thì gọi cô.”

Bà nhẹ nhàng khép cửa lại, để lại hai người trong không gian yên tĩnh.

Cô bé kéo ghế ra, ngồi đối diện cậu.

“Anh… nhìn nghiêm túc hơn hôm ở quán ha.”

Cậu bật cười.

“Hôm đó anh chỉ là người pha nước thôi mà.”

Một khoảng im lặng ngắn trôi qua. Không phải ngượng ngùng, mà là kiểu im lặng cần thiết trước khi bắt đầu một điều mới.

“Giờ mình học luôn hả anh?”

“Ừ. Anh muốn xem thử trình độ hiện tại của em trước đã.”

Cậu mở balo, lấy ra vài tờ giấy trắng và cây bút.

“Em làm cho anh mấy bài cơ bản này nhé. Không cần lo đúng sai, anh chỉ muốn biết em đang vướng ở đâu.”

Cô bé gật đầu, cầm bút, cúi xuống làm bài. Tiếng bút sột soạt vang lên trong căn phòng nhỏ. Cậu ngồi đối diện, nhìn những dòng chữ hiện ra chậm rãi, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ.

Không phải là sự tự tin của người “từng là học sinh giỏi”. Mà là cảm giác mình đang bước vào một vai trò khác, xa quán cà phê, xa những buổi tối ánh đèn vàng, xa cả người con gái mà cậu vẫn chưa thể quên. Có chút đau buồn nhưng vẫn phải nỗ lực vượt qua, bởi tương lai trước mắt sao có thể từ bỏ?

Cứ vậy, buổi học diễn ra chậm rãi hơn cậu tưởng.

Cô bé làm bài rất tập trung, nhưng thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn cậu, như đang đắn đo điều gì đó. Một lúc sau, khi đặt bút xuống, em khẽ hỏi:

“Anh… sao lại đi làm gia sư vậy ạ?”

Cậu hơi khựng lại. Tay đang lật trang vở cũng chậm hơn một nhịp.

“À… do gia đình nhờ thôi.”

Cậu nói qua loa, ánh mắt tránh sang phía cửa sổ.

“Có người quen cần anh kèm thi đại học, nên anh thử xem sao.”

“Thế còn quán cà phê?”

Cô bé hỏi tiếp, giọng vô tư nhưng lại trúng ngay chỗ cậu không muốn nhắc tới.

“Em thấy anh không còn ở đó nữa.”

“…Anh nghỉ rồi.”

Chỉ ba chữ ngắn ngủi. Không giải thích thêm. Như thể nếu nói nhiều hơn, mọi thứ sẽ lộ ra hết.

Cô bé “à” một tiếng, rồi cúi xuống nhìn vào tập đề. Nhưng được một lúc, em lại nói tiếp, như chợt nhớ ra điều gì.

“Hôm bữa em ghé quán chụp ảnh lại… thấy chị chủ khác lắm.”

Cậu ngẩng lên.

“Khác?”

“Dạ… chị ấy vẫn cười, nhưng em thấy chị hay đứng nhìn ra ngoài cửa. Không nói nhiều như trước.”

Cô bé ngẫm nghĩ một chút, rồi nói chậm rãi.

“Có hôm em thấy chị pha cà phê mà quên cả cho đường.”

Một câu nói rất nhỏ. Nhưng rơi vào lòng cậu lại nặng hơn cậu tưởng.

“…Vậy hả?”

Giọng cậu khẽ đi, gần như không nghe rõ.

“Ừm. Với lại…”

Cô bé ngập ngừng.

“Chị ấy còn hỏi em là: ‘Dạo này em có gặp anh nhân viên hay đứng quầy bar không?’”

Cậu siết nhẹ cây bút trong tay.

“Em nói là không biết. Từ bữa đó tới giờ em cũng không thấy anh nữa.”

Trong phòng chỉ còn tiếng kim đồng hồ treo tường chạy tích tắc. Ánh nắng bên ngoài đã nhạt đi, chỉ còn một dải sáng mỏng vắt ngang bàn học.

Cậu cúi xuống nhìn bài làm của cô bé, nhưng mắt lại không đọc nổi những con số trước mặt. Trong đầu hiện ra hình ảnh quán cà phê quen thuộc, ánh đèn vàng, mùi cà phê rang, và bóng lưng của cô đứng sau quầy.

“…Chắc chị ấy chỉ mệt thôi.”

Cậu nói, không rõ là để trả lời cô bé, hay để tự trấn an mình.

Cô bé nhìn cậu một lúc, rồi gật nhẹ.

“Em cũng mong vậy.”

Cậu hắng giọng, kéo câu chuyện trở lại bài học.

“Rồi, tiếp theo mình làm câu này nhé. Phần này em sai ở chỗ đổi biến.”

Nhưng dù miệng nói về công thức, trong lòng cậu lại dần bị kéo về một nơi khác. Cậu đã cố chôn vùi thứ cảm xúc ấy, cũng muốn trở lại con người trước đây. Tuy nhiên, mọi thứ lại diễn ra hoàn toàn ngược lại. Công thức vẫn vậy, lý thuyết không khác ngày xưa, đôi mắt vẫn dõi theo từng dữ liệu bài toán… Ấy vậy mà đôi tay có chút run rẩy, tâm trí thì lại dừng ở chuyện khác.

Cậu cho con bé làm bài, bản thân ngồi cạnh quan sát.

Những lúc rảnh rỗi, cậu lôi chiếc điện thoại ra xem một số tin nhắn. Rồi ánh mắt lại đứng yên ở chấm xanh “đang hoạt động” của chị chủ quán.

Không biết giờ này chị ấy đang làm gì nhỉ?

Tự hỏi bản thân trong khi chính cậu là người lựa chọn rời xa cô.

Cậu cười khổ.

Bản thân đã chọn né tránh người ta, mà giờ lại quan tâm tới cuộc sống của người ta. Nghĩ lại tự thấy mình hơi ngốc, cậu chỉ biết im lặng, nhìn vào những công thức toán cho đỡ gượng gạo. Dù vậy cũng không tài nào tránh được ánh mắt ranh ma của cô bé.

“Anh sợ à?”

Cô bé hỏi thẳng trong lúc chép bài.

Cậu vội che đi chiếc điện thoại, để lộ sự vụng về khiến cô bé cười khì.

“Hehe, anh không phải giấu đâu.”

Những nét chữ của cô bé vẫn đều tăm tắp, nhưng sự tập trung lại đổ về phía cậu.

“Em thừa biết anh siêu thích chị ấy.”

Cậu khựng lại một nhịp.

“Em nói linh tinh gì vậy.”

Cậu cúi đầu thấp hơn, giả vờ chăm chú vào quyển vở trước mặt.

“Anh chỉ… quan tâm bình thường thôi.”

“Bình thường mà anh nghe tới tên chị ấy là đứng hình luôn hả?”

Cô bé nhướn mày, nửa đùa nửa thật.

“Lúc nãy anh còn cầm bút mà không viết nổi một con số.”

“…Do bài này khó.”

Cậu đáp rất nhanh, nhanh đến mức chính cậu cũng thấy gượng.

“Khó hơn cả mấy câu tích phân anh mới giảng cho em à?”

Cô bé bật cười khẽ.

“Anh đừng chối nữa. Em nhìn thấy hết rồi.”

Cậu im lặng.

Im lặng rất lâu.

Cuối cùng, cậu thở ra một hơi, dựa lưng vào ghế.

“Thì… thích thì sao?”

Giọng cậu nhỏ đi.

“Có làm được gì đâu.”

“Ủa, sao lại không?”

Cô bé dừng bút, nhìn thẳng vào cậu.

“Chị ấy đâu có ghét anh.”

“Nhưng anh là người nghỉ trước.”

Cậu cười khổ.

“Là anh trốn.”

Cô bé nghiêng đầu.

“Vậy là anh sợ?”

“…Ừ.”

Cậu chỉ biết thừa nhận.

“Sợ gặp lại, sợ nói chuyện, sợ biết người ta nghĩ gì về mình.”

Không khí trong phòng chùng xuống. Chỉ còn tiếng quạt quay đều đều trên trần nhà.

Cô bé chống cằm, nhìn cậu một lúc rồi nói.

“Anh ngốc thật.”

“…”

“Người ta buồn vì anh nghỉ. Còn anh thì trốn vì sợ người ta buồn.”

Cô bé lắc đầu.

“Hai người cứ tự làm khổ nhau.”

Cậu không đáp lại.

Những con số trong vở đã nhòe đi từ lúc nào. Trong đầu cậu chỉ còn hình ảnh ánh mắt cô chủ quán đứng nhìn ra cửa, qua lời kể vô tình của cô bé.

Buổi học kết thúc khi trời đã ngả sang tối. Cậu thu dọn sách vở, đứng dậy đeo balo. Trước khi bước ra cửa, cậu chợt quay lại, do dự một chút rồi nói:

“À… chuyện anh ở đây… em đừng nói với chị ấy, được không?”

Cô bé tròn mắt.

“Sao lại không?”

“…Anh chưa sẵn sàng.”

Cậu cúi đầu.

“Cho anh thêm chút thời gian.”

Cô bé nhìn cậu, ánh mắt không còn ranh ma như lúc nãy nữa, mà dịu xuống.

“Em không nói đâu.”

Rồi em mỉm cười nhẹ.

“Nhưng anh đừng trốn lâu quá. Người ta mà quen với việc không có anh, lúc đó anh có hối cũng muộn.”

Cậu khựng lại trước câu nói ấy.

Ngoài cổng, gió chiều thổi nhẹ qua con hẻm nhỏ. Cậu bước đi chậm rãi, trong lòng mang theo một cảm giác nặng nề khó gọi tên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!