Tập một.

Công việc làm thêm.

Công việc làm thêm.

Vào một buổi chiều nọ, một cậu thanh niên đang chạy dọc theo con phố để xin việc. Đã hơn một tháng kể từ ngày cậu bước sang năm thứ hai, vì chưa có gì trong tay nên cậu đã hạ quyết tâm đi làm thêm, nhằm tích luỹ kinh nghiệm. Thế nhưng, suốt hàng tiếng đồng hồ, cậu vẫn chưa tìm được công việc phù hợp.

Với thể trạng yếu đuối, cậu không đủ khả năng làm những công việc nặng nhọc. Còn đối với những công việc như marketing, sales, hay nhân viên phục vụ thì bởi tài ăn nói của cậu, nó sẽ trở thành thảm hoạ nếu cậu đi tư vấn hay giới thiệu sản phẩm cho khác hàng. Cuối cùng, cậu về căn phòng trọ trong sự tiếc nuối, mất trắng một buổi chiều.

Về tới căn phòng trọ, cậu lập tức cắm mặt vào máy tính. Ngoài lo cho tương lai, cậu cũng lo cho tựa game mà cậu hay chơi nữa. Trong lúc đợi màn hình chờ vào game, cậu liếc nhìn những người bạn cùng phòng, thấy họ cắm cúi học hành khiến cậu tỏ ra vô cùng nể phục.

Cậu ở chung với 2 người bạn – Họ đều là những người thoải mái, học rất giỏi và cũng khá tốt bụng, bởi vậy nên họ sẽ không quan tâm tới bất kì điều gì ngoại trừ việc học của họ. Trước tới giờ, hai người bạn này đã đồng ở chung với cậu khá lâu, cũng có thể xem như anh em một nhà.

Vì vậy, cậu cũng không quá đặt nặng việc ganh đua hay so đo với họ, bởi một phần cậu học không giỏi, phần khác cậu cũng không muốn anh em xảy ra xích mích.

Khi vào tựa game, cậu bắt đầu đắm chìm vào thế giới ảo. Cậu chơi một mạch tới tận tối, tới khoảng tám giờ thì mới bắt đầu nghỉ. Lúc này, một trong số những người bạn chung phòng, cậu ấy lên tiếng hỏi.

“Dạo này mấy cậu có kiếm việc thực tập gì chưa?”

Nghe được câu này, cậu chợt sững người. Cậu quên mất rằng trong ngôi trường cậu theo học, cần phải có chứng chỉ thực tập thì mới có thể tốt nghiệp. Trái ngược với cậu, người bạn còn lại tỏ ra thờ ơ, chẳng mấy quan tâm lắm. Có lẽ vì cậu ấy chỉ quan tâm tới điểm số trong lớp, muốn toàn tâm toàn ý vào việc học, còn những thứ khác sẽ tính sau.

Thấy cậu lắc đầu, cậu bạn kia bắt đầu than vãn.

“Chán nhỉ? Lúc nào cũng phải sống bị gò bó như thế, thực sự chẳng có chút động lực nào cả.”

“Ha ha, tôi nghĩ cậu nên thoải mái đi.” – Cậu tiếp lời người bạn – “Dù sao thì chúng ta cũng chỉ còn vài năm nữa là ra trường rồi, cứ tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ này đã. Chuyện tương lai tính sau chưa muộn mà.”

Nghe vậy, anh bạn cùng phòng cũng bật cười. Hai người ôn lại chút kỉ niệm, rồi sau đó cậu đi tắm rửa. Sau khoảng 9h tối, cậu tính đi ngủ để mai còn đi học, nhưng không tài nào nhắm mắt nổi. Có một thứ gì đó khiến cậu thấy thiếu thiếu, dường như còn đang dang dở chuyện gì đó.

Cậu ngồi dậy, đi dạo bên ngoài cho đỡ căng thẳng.

Dưới ánh sáng hiu quạnh từ những con phố nhỏ, đứng giữa trời đêm lác đác vài bóng người ngang qua, cậu bước đi chậm rãi. Cậu lại rơi vào thế giới tinh thần, những suy nghĩ về tương lai lại ùa về trong tâm trí. Hồi còn học phổ thông, cậu không như vậy. Lúc nào cũng có thể cười, lúc nào cũng thoải mái theo đuổi ước mơ của riêng mình.

Cậu ngồi tạm vào chiếc ghế đá trên vỉa hè, ánh mắt xa xăm nhìn lên bầu trời đêm vô tận.

“Haiz, không biết bao giờ mới kiếm được việc ta…”

Cậu thở dài một hơi. Tính tới hiện tại, cũng đã hơn 5-6 ngày cậu tìm kiếm một công việc làm thêm. Dù không tới mức đói ăn đói mặc, nhưng cậu không muốn sống ăn bám kiểu này nữa. Dẫu sao bố mẹ cậu cũng có tuổi, nếu để họ gánh vác trách nhiệm chăm sóc cho cậu từng chút một như vậy, cậu sẽ chẳng bao giờ có thể trưởng thành được.

Cậu đưa ánh nhìn của mình về con đường trước mắt, cảm giác bất lực xen lẫn chút cô đơn làm cho cậu có chút yếu đuối.

“Phải làm sao đây?”

Tự đặt câu hỏi cho chính mình, cậu chết lặng một góc.

“Hay là làm web?”

Những ý tưởng mới bắt đầu len lỏi trong tâm trí.

“À không, như thế thì làm về cái gì?”

Cậu đang suy nghĩ rất kĩ.

“Hay livestream game?”

Cũng là một ý tưởng không tồi. Nhưng…

“À quên, mình chơi dở ẹc mà.”

Cậu lại rơi vào trầm tư thêm lần nữa.

Trong lúc chưa hiểu gì, cậu bất chợt nhìn thấy một quán cà phê vẫn còn sáng đèn. Một quán nước xinh xắn, trang trí chủ yếu bởi hoa và cây cảnh. Ánh đèn bên trong quán hắt ra như soi rọi tương lai của cậu, làm rõ từng con chữ trên chiếc bảng dựng bên ngoài. Cậu vô thức đọc lên từng dòng chữ ấy.

“Tuyển nhân viên thu ngân?”

Ngơ ngác một hồi rồi cậu thầm nghĩ. Đây chẳng phải là công việc mình mong muốn suốt bấy lâu nay sao? Một công việc chỉ việc bấm máy tính tiền? Chào hỏi và nhận order nước chính là mấu chốt đúng chứ?

Nghĩ được một lúc, cậu quyết định sẽ đi thăm dò trước. Vào quán nước để điều tra xem môi trường có phù hợp hay không.

Cậu đứng dậy khỏi chiếc ghế đá, từng bước tiến về nơi ánh đèn vàng nhẹ nhàng ấy. Một nơi vừa gần trọ, vừa tuyển một công việc đơn giản, quả thực suốt bấy lâu ở đây, sao lại không nhận ra sớm hơn nhỉ? Bước gần tới quán, bỗng cánh cửa chính bị đẩy ra bởi một cặp đôi cao trung đầy ngọt ngào, họ vừa đi vừa bàn tán.

“Eo ơii !!! Cái chị trong đó xinh thật đấy anh ạ.”

“Thì người ta cũng đại học mà em.”

“Vậy em với chị ấy, anh thấy ai xinh hơn?”

“Em”

Tụi nhỏ này….

Cậu bắt đầu ngứa mắt rồi. Nhìn tụi nhỏ dễ thương và hạnh phúc, cậu không kìm nổi ánh nhìn đầy ngưỡng mộ.

Thời phổ thông, cậu chỉ là một thanh niên tập trung vào việc ôn thi đại học. Tới suốt quá trình học năm nhất đại học, cậu cũng chỉ nói chuyện với bạn nữ thông qua làm việc nhóm, chứ chưa từng nếm trải mùi vị tình yêu là gì. Thấy tụi nhỏ quấn quýt với nhau, cậu không khỏi xót xa cho số phận của mình. Giá mà ngày đó không để thanh xuân trôi đi trong vô định thì tốt biết bao.

Gạt chuyện đó sang một bên, cậu cần phải tiếp tục tương lai của chính mình.

Mở cánh cửa, cậu bước vào dưới tư cách một vị khách. Sau này có thể sẽ là một nhân viên thu ngân cũng thú vị. Nhìn ngó xung quanh, bàn ghế ở đấy cũng bình thường. Decor cũng như bao quán study coffee khác, menu cũng là những loại trà và nước ép, cũng không có gì nổi bật. Có lẽ điểm nhấn duy nhất của quán là đa số khách hàng vào đấy đều là những cặp đôi, nhóm bạn cao trung và một vài sinh viên đại học – lứa tuổi thanh thiếu niên ?

Trong khi cậu đang mải mê quan sát xung quanh, bỗng có một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía đối diện.

“A.. ưm, bạn gì ơi … Bạn uống gì vậy ạ?”

Để ý lại mới thấy đó là một bạn nhân viên – Vị trí rất có thể sau này trở thành đồng nghiệp của cậu.

“À cho mình một ly matcha.”

Cậu gọi nước xong, vừa ngẩng mặt lên để trả tiền thì chợt khựng lại. Phía trước cậu là cô nhân viên với mái tóc vàng nhạt. Đôi mắt cô mang một màu xanh trong veo, không rực rỡ mà dịu nhẹ, giống như ánh phản chiếu của mặt nước dưới nắng chiều. Gương mặt cô thanh tú, đường nét, sắc sảo khiến người đối diện dễ chú ý. Làn da sáng, gò má phớt hồng như vừa nhiễm chút gió mát, tạo cảm giác gần gũi hơn là xa cách.

Khi nhận ra ánh nhìn của cậu, cô hơi bối rối, khẽ cúi đầu, đôi môi mím lại thành một nụ cười rất nhẹ, không phải nụ cười chuyên nghiệp của nhân viên, mà giống phản xạ tự nhiên của một người đang ngại ngùng.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cậu chợt nhận ra mình đã nhìn quá lâu.

“…”

Đứng đơ một hồi, cậu mới nhận ra mình hơi thô lỗ khi nhìn chằm chằm cô ấy. Sự xinh đẹp ấy đã xoá tan khái niệm thời gian, khiến mọi thứ trở nên chậm rãi. Cậu cúi đầu xin lỗi, sau đó về bàn mình ngồi.

“Quả nhiên, rất xinh đẹp.”

Cậu nghĩ thầm.

Có lẽ cặp bạn trẻ hồi lướt qua cậu nhắc tới cô nhân viên này. Đúng như họ nói, cô gái này thực sự quá xinh đẹp.

“Xinh đẹp như vậy thì thật sự quá lãng phí tài năng ở đây.”

Cậu tự nhủ.

“Vậy nên chỗ đó sau này sẽ là của tôi nhé.”

Cậu cười một cách gian xảo khi nhìn vào cô. Có lẽ thứ cậu quan tâm duy nhất, chắc chắn là công việc. Cậu biết rõ, rất có thể cô gái này làm không được việc nên chủ cửa hàng muốn thay thế cô.

Cũng có thể tuyển thêm nhân viên, nhưng tỉ lệ không cao với quán nước nhỏ nhắn thế này. Việc thuê thêm sẽ làm tốn một khoản phí không cần thiết, cậu nghĩ thầm.

Cậu ngồi uống nước, đọc một số tin tức trên báo. Sở dĩ cậu không hỏi cô về việc làm thêm, bởi có thể cậu ngại trước đám đông. Ngồi khoảng 2 giờ đồng hồ, khi các cặp đôi về hết, chỉ còn cậu và cô nhân viên. Lúc này, cậu mới dám bước tới gặng hỏi cô.

“Dạ chị ơi? Cho em hỏi một chuyện được không ạ?”

Cô nhìn cậu, ánh mặt trong veo ấy một lần nữa làm tâm hồn cậu xao xuyến.

“Ừm, cậu hỏi đi.”

“À dạ, tình hình em thấy bên ngoài có treo cái biển tuyển nhân viên thu ngân ấy ạ.” – Cậu tiếp lời, “Không biết bên mình đã có ai cho vị trí đó chưa ạ?”

Hơi hồi hộp nhưng cậu đã nói ra thành lời. Thấy gương mặt có chút xấu hổ của cậu, cô gái phì cười.

“Phư phư, cậu… cậu tới xin việc nhỉ?”

Cô đi thẳng vào vấn đề. Có lẽ cô ấy muốn tuyên chiến – Một lời tuyên chiến suất nhân viên thu ngân chính? Cậu chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt trở nên kiên định, rõ ràng hơn. Dường như cậu đã hạ quyết tâm sẽ trở thành nhân viên của quán cà phê này.

“Ở đây đang thiếu vị trí đó thật. Nhưng là làm vào 7h – 9h tối nhé, làm vào những ngày chẵn. Lương trả theo tháng, cậu có thể cân nhắc kĩ.”

Nghe vậy, cậu cũng lấy làm lạ. Sao cô ta không gây khó dễ gì nhỉ? Cậu bắt đầu tiếp lời.

“Dạ, nếu vậy thì tốt quá rồi.”

“Ủa? Cậu không còn câu hỏi gì à???” – Cô gái thắc mắc.

“Dạ không. Em muốn hỏi là khi nào gặp chủ quán ạ?”

Cậu giờ chỉ quan tâm vào làm thôi. Thấy sự nôn nóng của chàng trai, cô gái cảm nhận cậu là một người khá hài hước. Cậu ta thực sự chỉ cần có việc làm thôi à? Không hỏi lương lậu gì ư? Sau đó, cô gái lấy từ ngăn bàn ra một tờ giấy và cây bút.

“Ở đây quán tuyển dài hạn á. Làm đúng lịch và phải có trách nhiệm nên hãy đọc kĩ hợp đồng rồi kí vào là được.”

“Ủa vậy không cần gặp chủ hả chị?”

Cậu ngơ ngác hỏi. Cô chỉ biết cười trừ.

“Tôi là chủ quán.”

Cô nói vậy khiến cậu mới sững sờ. Hoá ra do chưa có nhân viên nên chị chủ mới đứng ra phục vụ, bởi nhìn dáng vẻ cô ấy không giống một kẻ đói ăn như cậu, không thể là nhân viên được. Nhưng mà, sao cô ấy trẻ quá vậy? Nhìn tầm tuổi này chắc cỡ mấy nhỏ bạn cậu, hoặc cùng lắm là giống mấy tiền bối trong trường đại học của cậu thôi.

Lúc này, cậu có chút gượng gạo. Nãy còn tính cạnh tranh với cô, ai ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy. Không biết giấu mặt mũi đi đâu, cậu chỉ có thể hỏi một số câu chuyện ngoài lề.

“Ha ha, nãy em còn tưởng chị là nhân viên cơ.”

“…Tại quán thiếu người nên tôi mới làm á.”

Cậu hỏi thêm.

“Dạ vậy mai là thứ tư, em đi làm luôn được chứ ạ?”

Cô gái mỉm cười.

“Được chứ. Nhưng trước đó đọc kĩ hợp đồng, điền thông tin vào nha.”

Cậu nhanh chóng lấy tờ giấy. Đọc sơ qua không có vấn đề thì mới bắt đầu điền thông tin. Cô gái nhìn cậu cặm cụi viết, cũng mở lời hỏi han.

“Mà nè, tôi đoán cậu là sinh viên nhỉ?”

Vừa viết, cậu vừa đáp lại.

“Dạ, em học năm hai.”

“Ồ, vậy hả?”

“Dạ…”

“… Tôi cũng năm hai…”

“Dạ..…. Hả !????” – Cậu bất ngờ

“Sao nhìn cậu ngạc nhiên thế?”

Cô vuốt nhẹ mái tóc ra sau. Ánh mặt vẫn nhìn về phía cậu như đang muốn dò hỏi điều gì đó.

“Dạ, tại em thấy chị giỏi quá trời. Cùng bằng tuổi mà có cả cơ đồ trong tay rồi.”

Cậu thực sự thán phục cô nàng trước mắt. Vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang, chắc chắn là thiên tài.

“Không có đâu… Chỉ là tôi thích kinh doanh và kinh tế thôi.”

Nghe tới đây, cậu bỗng sựng lại một chút. Nhưng sau đó cũng tiếp tục điền tiếp thông tin. Cô lại tiếp tục bắt chuyện với cậu.

“Mà cậu học ở đâu thế?”

“Em học ở Kinh tế ạ”

“Ồ, trường kinh tế à? Ngành gì vậy?”

“Dạ kinh doanh quốc tế.”

“Ồ, giỏi vậy ta.”

Cô khen cậu. Nhưng cậu chả thấy cái đó tự hào gì cả. Học ở đây suốt một năm, cậu vẫn thấy chẳng thể áp dụng kiến thức vào thực tế. Cậu viết xong tờ giấy, đưa lại cho cô quản lí rồi định rời đi.

Bất chợt cô kéo lấy tay cậu, đôi môi khẽ run lên.

“Này, cậu thực sự sẽ nghiêm túc ở lại đây chứ?”

Cậu có chút khó hiểu. Ở lại đây là sao? Nếu là bây giờ thì đã quá muộn, cậu cần đi ngủ để chuẩn bị cho tiết học ngày mai nữa. Hay ý của cô muốn cậu không rời bỏ công việc? Cậu hiểu theo ý thứ hai, và cũng gật đầu đáp lại.

“Chị ạ, em hứa sẽ không rời đi đâu.”

Vì đây là công việc có thể giúp cậu giảm chi phí sinh hoạt xuống. Mức lương không thấp, môi trường không cạnh tranh. Giờ giấc và lịch làm việc tương đối nhẹ nhàng. Kể cả những kẻ ngốc nhất trên đời cũng không dại gì mà từ bỏ cơ hội này.

Nhìn vào phản ứng của cậu, với sự quyết tâm và ý chí rực cháy, cô gái mới thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy giúp đỡ nhé.”

Hai người bắt tay nhau.

Hành trình của cậu chỉ vừa mới bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!