Tập một.

Kèm cặp dạy học.

Kèm cặp dạy học.

Ngày mai là ngày kiểm tra môn toán thống kê – Môn học cậu bị đấm rõ đau, không thấm nổi vì có quá nhiều công thức. Mặc dù trước kia hồi phổ thông từng là một trong những học sinh đại diện đi thi quốc gia, nhưng giờ gặp những bộ môn đụng tới điểm yếu của bản thân, cậu lại tỏ ra rụt rè và yếu đuối.

Trong buổi học cuối trước kiểm tra, giảng viên còn khẳng định chắc nịch.

“Đề kiểm tra sẽ trải dài toàn bộ các chương, nên cố gắng ôn tập nhé.”

Nhớ lại những câu nói còn đọng lại ở buổi sáng, cậu chỉ biết thở dài. Xui sao hôm nay lại là thứ tư, tức ngày làm thêm của cậu. Nếu hôm nay đi làm, chắc chắn sẽ không có thời gian ôn luyện. Còn nếu nghỉ thì cậu lại chưa biết nên xin nghỉ như thế nào.

Liệu chị ấy có nghĩ mình vô trách nhiệm không nhỉ?

Cậu thầm nghĩ.

Sự lo lắng thể hiện rõ trên gương mặt. Một bên là trách nhiệm cơm áo gạo tiền, bên còn lại là tương lai phía trước. Sức nặng khi đưa ra lựa chọn khiến cậu rơi vào hoàn cảnh bối rối. Cậu suy nghĩ mãi, vẫn không thể tìm ra lời giải hợp lí cho bài toán này. Vậy nên cậu mới thử dò hỏi xem sao.

Rút điện thoại, tìm kiếm tài khoản của chị chủ rồi cậu nhắn tin.

[ Tối nay chị có qua không? ]

Hỏi câu này, cậu biết tới 99% rằng cô sẽ qua quán cà phê. Đó cũng là lí do để cậu có thể khéo léo xin nghỉ.

Chờ một lúc, tin nhắn phía bên kia gửi lại.

[ Có ]

Cậu liền nhắn lại.

[ Bình thường thứ tư khách cũng lác đác chị nhỉ? ]

Bên kia gửi lại một sticker mang hàm ý “Đúng vậy”. Cậu nghĩ một lúc, định kiếm một cái cớ nghe thật hợp lí để nghỉ ở nhà. Suy đi tính lại, việc “bị bệnh” sẽ là phương án dễ khiến người ta thông cảm và nâng xác suất được nghỉ cao nhất.

[ Em không hiểu sao hôm nay em hơi mệt. ]

Cậu nhắn thêm.

[ Tối nay chắc em xin nghỉ một hôm chị ạ. ]

Sau khi gửi đi tin nhắn xin nghỉ, cậu đặt điện thoại xuống bàn, lòng nặng trĩu một cảm giác khó gọi tên. Đó không hẳn là nhẹ nhõm, cũng chẳng phải tội lỗi rõ ràng, mà là một thứ lửng lơ ở giữa, như thể vừa né được một tảng đá rơi trước mặt, nhưng lại biết chắc mình đã để lại một vết xước ở đâu đó trong lòng người khác.

Chưa đầy vài phút sau, màn hình điện thoại rung lên.

[ Cậu mệt thế nào? Có sốt không? ]

Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng đủ khiến tim cậu khẽ thắt lại. Ngón tay cậu chần chừ trên bàn phím. Cậu vốn chỉ định lấy lý do “không khỏe” cho qua chuyện, không ngờ cô lại hỏi kỹ đến vậy. Sau vài giây do dự, cậu đánh chữ.

[ Chắc do mấy hôm nay em thức khuya quá. Hơi đau đầu với mệt người thôi ạ. ]

Tin nhắn gửi đi, cậu vô thức cắn nhẹ môi. Một lời nói dối không quá lớn, nhưng đủ để kéo theo những câu hỏi mà cậu không lường trước.

[ Thế thì nguy hiểm đó. Trời dạo này thất thường, mệt là phải nghỉ liền. ]

Một tin nhắn khác gửi ngay sau đó.

[ Tối nay cậu nghỉ đi. Đừng cố. ]

Câu cuối cùng hiện lên khiến cậu sững lại một chút. Không có sự nghi ngờ, không trách móc, cũng không nhắc tới chuyện thiếu người làm ca tối. Chỉ đơn giản là… cho nghỉ. Thậm chí còn mang theo một sự lo lắng rất rõ ràng.

Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình, một lúc lâu mới gõ lại.

[ Dạ… em cảm ơn chị. ]

Đặt điện thoại sang một bên, cậu dựa lưng vào ghế, thở ra thật chậm. Kế hoạch xin nghỉ đã thành công, nhưng cảm giác trong lòng lại chẳng hề dễ chịu hơn. Cậu biết, nếu cô phát hiện ra mình không hề ốm, có lẽ cậu sẽ chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cô nữa.

Buổi tối trôi qua trong căn phòng trọ quen thuộc. Đèn bàn bật sáng từ sớm, những trang giáo trình toán xác suất thống kê mở ra trước mặt cậu như một bức tường dày đặc ký hiệu và chữ số. Ban đầu, cậu còn cố tự trấn an rằng chỉ cần tập trung là được. Nhưng càng nhìn lâu, đầu óc càng rối. Những công thức từng được giảng trên lớp giờ đây nằm im trên giấy, xa lạ đến mức cậu không biết bắt đầu từ đâu.

Cậu viết vài dòng, rồi gạch bỏ. Lật sang trang khác, đọc lại định nghĩa, nhưng chữ nghĩa cứ trôi qua trước mắt mà không đọng lại. Đồng hồ trên tường nhích từng chút một, còn cậu thì cảm thấy thời gian như đang dồn ép mình từ mọi phía.

Có những lúc cậu buông bút, chống trán, để mặc cho sự bất lực tràn lên. Cảm giác ấy quen thuộc một cách đáng sợ, giống như khi đứng trước một bài toán mà mình biết chắc là vượt quá khả năng ở thời điểm hiện tại. Không phải vì không cố gắng, mà vì càng cố lại càng thấy mình kém cỏi.a

“Chắc mình không hợp với mấy môn này thật rồi…”

Ý nghĩ ấy thoáng qua, khiến ngực cậu nặng trĩu.

Đúng lúc đó, điện thoại rung lên lần nữa.

Cậu giật mình, ngẩng đầu lên. Tên chị chủ hiện trên màn hình, kèm theo một cuộc gọi video đến bất ngờ. Tim cậu đập mạnh hơn một nhịp. Trong đầu cậu vụt qua hàng loạt suy nghĩ. Giờ sao? Mình đâu có ốm thật… Phòng thì bừa bộn… Không kịp nghĩ thêm, cậu vội hắng giọng, cố tạo ra một tiếng ho khụ khụ nghe có vẻ “đáng tin” rồi mới nhấn nhận cuộc gọi.

Khuôn mặt cô hiện lên trên màn hình. Ánh đèn trong phòng cô dịu nhẹ, chiếu rõ nét gương mặt có phần lo lắng. Ngay khi thấy cậu, ánh mắt cô lập tức dò xét, như thể muốn xác nhận xem cậu có ổn hay không.

“Cậu sao rồi?”

Giọng cô hạ thấp hơn thường ngày, chậm và cẩn thận.

Cậu theo phản xạ ho nhẹ thêm một tiếng, rồi gật đầu.

“Dạ… cũng đỡ hơn chút rồi chị.”

Cô nheo mắt nhìn cậu, không phải nghi ngờ, mà giống như đang cố đọc ra tình trạng thật sự phía sau cái màn hình nhỏ bé ấy. Khi thấy sách vở bày kín bàn phía sau lưng cậu, cô hơi nhíu mày.

“Cậu đang học à?”

“Dạ… mai em kiểm tra.”

Cậu đáp, giọng nhỏ hơn bình thường, vừa nói vừa đưa tay kéo tập vở lại gần, như để chứng minh rằng mình không nói dối hoàn toàn.

Cô thở ra một hơi rất khẽ, ánh mắt lộ rõ vẻ không đồng tình.

“Bị mệt mà còn học kiểu đó, coi chừng kiệt sức. Đừng ép mình quá.”

Câu nói ấy khiến cậu thoáng sững người. Không phải vì lời nhắc nhở, mà vì cách cô nói, không gay gắt, không dạy dỗ, chỉ đơn giản là lo. Một kiểu lo bình dị, rất chân thật, như thể cậu là một người mà sức khỏe của cậu…. có ý nghĩa đối với cô.

Cô liếc nhìn mấy trang giấy trên bàn cậu qua màn hình.

“Xác suất thống kê hả?”

Cậu gật đầu, trong lòng thầm than “chết rồi”. Cô im lặng vài giây, rồi nói tiếp, giọng chậm rãi hơn.

“Cái môn này, nếu cứ học theo công thức không thôi thì mệt lắm. Cậu đang bệnh nữa, càng không nên nhồi.”

Cậu chưa kịp phản ứng thì cô đã nói tiếp.

“Nếu cậu không phiền, tôi sẽ chỉ cho cậu vài cách nghĩ nhanh. Không cần học nhiều, hiểu hướng là được.”

Lời đề nghị ấy đến nhẹ nhàng, không ép buộc. Nhưng với cậu lúc này, nó giống như một chiếc phao được thả xuống đúng lúc cậu sắp chìm.

Vài phút sau, Google Meet được mở lên. Màn hình chia đôi, một bên là bài tập của cậu, một bên là khuôn mặt cô. Cô không lao ngay vào công thức, mà bắt đầu bằng cách hỏi cậu nghĩ gì khi nhìn đề bài. Mỗi lần cậu trả lời lúng túng, cô không chê, chỉ gật đầu, chỉnh lại suy nghĩ cho cậu đi đúng hướng.

Cậu nhận ra, khi cô giải thích, bàn tay cô thường vô thức cầm bút, gõ nhẹ xuống bàn mỗi khi nhấn mạnh một ý. Đôi mày khẽ cau lại khi tập trung, rồi giãn ra rất nhanh khi cậu hiểu ra vấn đề. Những cử chỉ nhỏ nhặt ấy, trong khung cảnh yên tĩnh của buổi tối, bỗng trở nên rõ ràng đến lạ.

Trong lòng cậu dần dần lắng xuống. Không phải vì bài toán bỗng dưng trở nên dễ dàng, mà vì cậu không còn cảm giác phải tự mình gồng gánh tất cả. Dù chỉ qua một màn hình, nhưng sự hiện diện của cô khiến căn phòng trọ nhỏ bớt đi cái lạnh lẽo quen thuộc.

Cậu biết, mình vẫn đang nói dối về chuyện “bị ốm”. Nhưng ở khoảnh khắc đó, khi nghe cô nhắc đi nhắc lại rằng đừng quá sức, rằng sức khỏe quan trọng hơn một bài kiểm tra, cậu bỗng thấy cổ họng nghèn nghẹn. Có lẽ, điều khiến cậu mệt mỏi nhất suốt thời gian qua… không phải là toán thống kê mà là cảm giác phải mạnh mẽ một mình.

Ngày hôm sau, bài kiểm tra toán thống kê bắt đầu. Trong lớp học, sinh viên ngồi nghiêm túc xếp thành hàng dài ngay ngắn. Ai cũng tập trung làm bài, bởi họ biết điểm quá trình môn sẽ phụ thuộc vào bài kiểm tra sau đây.

Khoảng chừng một tiếng rưỡi sau, tiếng chuông báo thức vang lên cũng chính là lúc thời gian làm bài kết thúc. Ai nấy trong lớp cũng đều than thở rằng không hiểu sao đề lại khó tới vậy, họ đã phải đánh lụi tới chục câu trắc nghiệm. Vì thi trên máy tính nên kết quả cũng có ngay lập tức.

Bất ngờ hơn nữa, người đạt điểm số cao nhất lại là cậu, lần đầu trong cái lớp cậu thi điểm cao như thế. Quả không uổng công tối qua tu luyện cùng cử nhân ngành khoa học máy tính, tư duy thật khác bọt. Một số thanh niên ngồi cạnh cậu cũng được hưởng ké, bởi tụi nó không ngờ cậu lại liều tới mức quay sang chỉ bài cho. Những gương mặt vốn dĩ là đáy xã hội trong lớp, liên tục đứng ở các vị trí đầu tiên, khiến cho một số bạn trong lớp có chút bất ngờ.

Một thằng bạn vô vai, dò hỏi bí kíp của cậu.

“Dạo này ông ôn luyện chăm chỉ vậy?”

Cậu lắc đầu.

“Không có. Tối qua mới ôn mà.”

“Kiếm được cái nguồn nào uy tín hả?”

Cậu cũng không ngại khi chia sẻ.

“Tối qua tôi có được người chỉ cho thôi.”

“Ồ.”

Câu trả lời thoả đáng làm cho tụi trong lớp không còn hiếu kì nữa. Cậu cũng lấy trong túi chiếc điện thoại, chụp lại cái số điểm đáng mơ ước này. Không cầu kì, cậu gửi ngay tới người ấy với dòng tin nhắn.

[ Cảm ơn chị nhiều nha. Không có chị chắc em chết mất. ]

Không lâu sau, một chiếc sticker hình con hải ly loppy gửi lại cho cậu. Bên dưới là một dòng tin nhắn hỏi han.

[ Đỡ mệt hơn chưa? ]

Cậu nhìn dòng tin nhắn ấy lâu hơn cần thiết. Hai chữ “đỡ mệt” hiện lên rất bình thường, nhưng lại khiến khoé môi cậu vô thức cong lên một chút. Cảm giác chiến thắng sau giờ kiểm tra vẫn còn âm ấm trong ngực, giờ lại được phủ thêm một lớp nhẹ tênh khác, kiểu vui không ồn ào, không phô trương, chỉ lặng lẽ lan ra.

Cậu gõ lại, chậm rãi.

[ Dạ đỡ nhiều rồi chị ạ. Chắc tối qua ngủ sớm nên khỏe hơn. ]

Một lời nói dối nữa, trơn tru hơn lời nói dối hôm qua. Nhưng lần này, cậu không thấy bồn chồn như trước. Có lẽ vì cậu biết, dù có nói thật hay không, sự lo lắng của cô dành cho cậu là thật.

Tin nhắn trả lời đến khá nhanh.

[ Vậy là tốt rồi. Nhớ giữ sức nha. Điểm cao là được, đừng ham quá rồi bệnh lại. ]

Cậu bật cười khẽ. Trong đầu thoáng hiện lại hình ảnh cô tối qua, ánh mắt chăm chú, giọng nói chậm rãi, kiên nhẫn dẫn cậu đi từng bước. Không hề có cảm giác bề trên của người “chỉ bài”, cũng không có sự khoe khoang kiến thức. Chỉ đơn giản là giúp, như một điều hiển nhiên nên làm.

Cậu cúi xuống nhìn số điểm trên máy tính. Con số ấy vẫn ở đó, rõ ràng, không hề biến mất. Lần đầu tiên, cậu không thấy nó chỉ là thành tích cá nhân. Nó giống như một dấu mốc nhỏ, rằng có những lúc, chỉ cần gặp đúng người, mọi thứ khó khăn cũng có thể được gỡ rối theo cách nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Trong lớp, tiếng bàn tán vẫn chưa dứt. Mấy đứa ngồi gần cậu thỉnh thoảng lại liếc sang, vừa tò mò vừa khó hiểu. Cậu không giải thích thêm. Cũng chẳng cần thiết. Có những chuyện, giữ lại cho riêng mình lại hay hơn.

Giờ ra chơi, cậu chống tay lên lan can hành lang, nhìn xuống sân trường đang nắng. Điện thoại rung nhẹ trong tay.

[ Khi nào rảnh, tôi sẽ chỉ cậu thêm vài mẹo nữa. Không cần học nhiều đâu. ]

Cậu đọc xong, lòng khẽ rung lên. Không phải vì chuyện học. Mà vì cái “khi nào rảnh” ấy nghe rất tự nhiên, như thể việc hai người nói chuyện với nhau đã trở thành một điều hiển nhiên, không cần lý do.

Cậu trả lời.

[ Dạ, để em khỏe hẳn đã. Chứ học nữa chắc chị lại lo. ]

Phía bên kia im lặng vài giây, rồi gửi lại một sticker khác, hình con hải ly giơ tay che mặt, trông vừa bất lực vừa buồn cười.

Cậu cất điện thoại vào túi, hít một hơi thật sâu. Lần đầu tiên sau rất lâu, cậu thấy tương lai gần của mình không còn là một chuỗi ngày mù mịt toàn áp lực và tự nghi ngờ. Ít nhất, ở đâu đó trong guồng quay ấy, có một người sẵn sàng dừng lại, hỏi cậu “đỡ mệt chưa?”. Và chỉ riêng điều đó thôi, cũng đã đủ khiến cậu muốn cố gắng thêm một chút nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!