Buổi sáng cậu rời khỏi phòng trọ trong cái lạnh nhè nhẹ của tháng hai. Ánh nắng còn yếu, trải một lớp mỏng lên con hẻm quen thuộc, phản chiếu trên những vũng nước đọng sau cơn mưa đêm qua. Cậu khoác balo lên vai, theo thói quen kéo nhẹ khóa kéo lại cho chắc. Chiếc móc khóa gỗ nhỏ đung đưa trước mắt cậu, hình chiếc lá và tách cà phê khẽ va vào nhau phát ra tiếng rất khẽ. Dòng chữ Keep going khắc phía sau vẫn rõ ràng. Cậu nhìn nó một giây, rồi mới bước tiếp, như thể mang theo một mảnh ấm áp rất nhỏ trong buổi sáng còn ngái ngủ.
Ra tới con đường lớn, cậu mới nhận ra không khí hôm nay có gì đó khác thường. Hai bên vỉa hè, mấy tiệm hoa mở cửa sớm hơn mọi ngày, những bó hoa hồng được bọc giấy đỏ hồng xếp đầy trước cửa.
Một cửa hàng tiện lợi treo bóng bay hình trái tim, phía trên là tấm bảng ghi “Happy Valentine’s Day”. Mùi hoa tươi hòa lẫn với mùi cà phê nóng từ quán ven đường khiến không khí buổi sáng vừa ngọt vừa ấm. Cậu đi chậm lại khi thấy trước trạm xe buýt, một cô bạn gái đang đưa cho bạn trai mình một hộp socola nhỏ. Cậu con trai ngơ ra vài giây rồi cười, luống cuống nhận lấy, còn cô gái thì che miệng cười khúc khích.
Gần đó, một nhóm sinh viên nữ ôm mấy bó hoa giấy, vừa đi vừa nói chuyện rôm rả về việc chuẩn bị quà cho người yêu. Những hình ảnh ấy lặp đi lặp lại suốt quãng đường tới trường, khiến cậu dần hiểu ra điều mà ban đầu mình không để ý.
“…Valentine rồi à.”
Cậu mở điện thoại xem ngày, con số 14 hiện rõ trên màn hình. Trước giờ, Valentine với cậu chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác: đi học, chơi game, rồi về ngủ. Nhưng hôm nay, giữa dòng người đông hơn thường lệ, cậu lại thấy lòng mình chùng xuống một nhịp.
Không phải vì buồn, mà vì một cảm giác lạ lẫm đang len vào. Cổng trường đại học hiện ra, đông đúc và ồn ào hơn mọi khi. Trước cổng có vài bàn nhỏ bán hoa, gấu bông và thiệp viết tay, tấm bảng carton dựng nghiêng với dòng chữ, “Quà Valentine cho người chưa kịp chuẩn bị.” Trong sân trường, những hàng ghế đá có thêm nhiều cặp ngồi cạnh nhau, cô gái tựa đầu lên vai bạn trai, trên tay cầm bó hoa còn nguyên giấy gói. Tiếng cười nói, tiếng bước chân và mùi cà phê sáng hòa vào nhau tạo thành một không khí rất khác so với những buổi sáng thường ngày.
Vào lớp, trên bàn vài bạn nữ đã đặt sẵn những hộp quà gói giấy hồng để lát nữa đưa cho bạn trai. Không khí trong giảng đường chưa học đã rộn ràng. Cậu ngồi xuống chỗ của mình, mở vở ra nhưng ánh mắt lại nhìn khung cảnh thân mật của tụi yêu nhau trong lớp.
Giữa một buổi sáng Valentine của cả thành phố, cậu chợt nhận ra mình không còn xem hôm nay là một ngày bình thường nữa. Nhưng sự mong đợi này dành cho ai? Cậu kì vọng vào ai?
Sao lại chỉ nghĩ tới người đó nhỉ?
Trong đầu cậu chỉ toàn những hình ảnh về người ấy. Cậu tự nhủ phải công tư phân minh, không được dao động vì cô ấy. Dẫu vậy, không hiểu sao cậu luôn nghĩ về cô, dù bất kể việc gì. Cậu lấy chiếc vở ra, lôi chiếc laptop trong cặp để học. Bất chợt, một cái vỗ thật mạnh vào lưng từ phía sau, kèm theo một giọng nói quen thuộc.
“Sao ủ rũ vậy?”
Đó là thằng bạn ngồi chung bàn của cậu.
Mới đến lớp đã tràn đầy năng lượng, có lẽ là do mấy thanh chocolate cậu bạ đang cầm trên tay. Cậu mỉm cười, để chiếc máy tính sang một bên.
“Có gì ủ rũ đâu.”
Anh bạn ngồi cạnh, liền muốn tâm sự với cậu.
“À phải rồi, hồi trước lúc ở quán ăn ấy, bạn nữ đi cùng ông là bạn gái ông đúng không?”
Cậu lắc đầu.
“Không đâu.”
Anh bạn vẫn không tin, gặng hỏi thêm chút thông tin.
“Mà bạn ông xinh thật. Tui không ngờ luôn á.”
Cậu gật đầu. Về khoản này cậu đồng ý.
Anh bạn thấy phản ứng của cậu, cũng lờ mờ đoán ra chuyện.
“Ông đang mong đợi điều gì à?”
Giọng nó kéo dài ra, ánh mắt đầy vẻ dò xét, khóe môi cong lên rất rõ là đang trêu chọc. Cậu hơi khựng lại, rồi quay đi chỗ khác, giả vờ chỉnh lại quyển vở.
“Có mong đợi gì đâu.”
“Thôi đi.”
Thằng bạn chống cằm, nghiêng đầu nhìn cậu.
“Nhìn mặt ông là biết đang có chuyện. Từ nãy tới giờ ông ngồi thừ ra, chẳng giống mọi ngày tí nào.”
Cậu cau mày.
“Ông tưởng tượng thôi.”
“Không phải tưởng tượng.”
Nó chỉ vào balo của cậu.
“Kia kìa. Cái móc khóa gỗ ông treo lủng lẳng từ sáng tới giờ. Bình thường ông có bao giờ để ý mấy thứ đó đâu.”
Cậu cúi xuống nhìn theo phản xạ. Chiếc móc khóa khẽ đung đưa theo nhịp bàn rung nhẹ. Tim cậu chợt hụt một nhịp.
“…Chỉ là quà thôi.”
“Quà của ai?”
Thằng bạn hỏi ngay, không để cậu né.
Cậu im lặng vài giây rồi đáp nhỏ.
“Của bạn thôi.”
“À à.”
Nó kéo dài giọng, nheo mắt.
“Bạn xinh xắn hôm trước hả?”
“Ừ…”
“Thế thì rõ rồi.”
Nó bật cười.
“Hôm nay Valentine, người ta tặng socola cho người yêu, còn ông thì ngồi đây nhìn cái móc khóa mà thở dài. Không nghĩ tới người ta mới lạ.”
“Ông nói linh tinh gì vậy.”
Cậu đỏ mặt.
“Cậu ấy chỉ là… Bạn bè bình thường thôi.”
“Bạn bè mà mua quà cho ông à?”
Thằng bạn nghiêng sát lại, hạ giọng như nói chuyện bí mật.
“Ông biết không, con gái mà để ý mấy chi tiết nhỏ vậy là không đơn giản đâu.”
Cậu vội xua tay.
“Không có đâu. Cô ấy mua cho bạn bè thường thôi.”
“Ờ, bình thường tới mức khắc chữ Keep going.”
Nó bật cười.
“Nếu là tôi, tôi cũng suy nghĩ giống ông.”
Cậu không trả lời, chỉ cúi xuống mở laptop, giả vờ chăm chú vào màn hình. Nhưng mấy dòng chữ trước mặt cứ nhòe đi, không vào đầu được chữ nào.
Thằng bạn thấy vậy thì khoác tay.
“Thôi, tôi không chọc nữa. Nhưng mà…”
Nó nhìn cậu, giọng chậm lại.
“Nếu ông đang mong đợi điều gì đó, thì cũng đâu có gì sai. Valentine mà.”
Cậu siết nhẹ quai balo.
“…Ông nghĩ tôi đang mong gì?”
“Chắc là một tin nhắn.”
Nó nói rất tự nhiên.
“Hoặc ít nhất là một câu ‘Chúc Valentine vui vẻ’ từ người đó.”
Cậu im lặng.
Thằng bạn cười khì.
“Thấy chưa, im luôn là biết rồi.”
Chuông vào tiết học vang lên, cắt ngang cuộc nói chuyện. Giảng viên bước vào lớp, không khí ồn ào dần lắng xuống. Nhưng trong lòng cậu, những câu nói vừa rồi vẫn còn vang lên rất rõ.
Một tin nhắn.
Chỉ cần một câu chúc thôi… cũng đủ khiến hôm nay khác đi.
Cậu lén lấy điện thoại ra dưới bàn. Màn hình vẫn im lìm, không có thông báo mới. Cậu nhìn thêm một giây rồi lại cất vào balo, tay chạm phải chiếc móc khóa gỗ.
Keep going.
Cậu hít nhẹ một hơi, tự nhủ mình phải tập trung vào bài học. Nhưng giữa buổi sáng Valentine đầy hoa và socola ấy, trong đầu cậu vẫn không ngừng hiện lên hình ảnh của một cô gái, người mà cậu không dám gọi tên thành mong đợi, nhưng lại không thể ngừng nghĩ tới.
Đến buổi tối, cậu lại có mặt ở quán cà phê như thường lệ.
Ngay từ lúc vừa đẩy cửa bước vào, cậu đã nhận ra không khí hôm nay khác hẳn mọi ngày. Ánh đèn trong quán được chỉnh ấm hơn, trên quầy thu ngân đặt thêm vài lọ hoa nhỏ màu hồng nhạt. Một sợi dây đèn hình trái tim được treo dọc theo bức tường gần cửa sổ, ánh sáng vàng dịu phản chiếu lên mặt kính, khiến cả không gian trông mềm lại.
Bảng menu trước quầy cũng được viết thêm một dòng mới bằng phấn màu: Choco Boom - Món đặc biệt cho Valentine. Bên cạnh là hình vẽ một cốc chocolate nóng với lớp kem bông phía trên và vài trái tim nhỏ xíu.
Cậu nhìn mà ngẩn ra một lúc.
“Đứng đó làm gì vậy?”
Giọng cô vang lên từ phía sau quầy.
Cậu quay lại.
“À… em thấy menu mới.”
Cô đang buộc lại tạp dề.
“Hôm nay tôi thêm món đó. Chocolate nóng với marshmallow. Dễ uống, hợp mấy cặp đôi.”
“Choco Boom nghe… dễ thương thật.”
Cậu nói nhỏ.
Cô bật cười.
“Không khí Valentine mà.”
Quán bắt đầu đông dần. Khác với những buổi tối bình thường, hôm nay khách chủ yếu là các cặp đôi. Có người nắm tay nhau bước vào, có người ngồi đối diện, đặt hoa và hộp quà lên bàn rồi mới gọi nước. Tiếng cười nói rì rầm hòa với tiếng nhạc nhẹ vang lên từ loa treo tường.
Cậu đứng ở quầy pha chế, vừa làm nước vừa liếc nhìn xung quanh. Một bàn gần cửa sổ có đôi sinh viên đang chia nhau một cốc Choco Boom, cô gái cười khi lớp marshmallow dính lên mũi bạn trai. Ở góc khác, một cặp đôi trung niên ngồi yên lặng hơn, chỉ khẽ nói chuyện, tay đặt gần nhau trên bàn.
“Cho em hai Choco Boom và một trà đào.”
Một cô gái đứng trước quầy gọi món.
Cậu gật đầu.
“Dạ, đợi em chút.”
Khi cậu đang khuấy chocolate trong cốc, cô chủ quán bước lại bên cạnh.
“Hôm nay mệt không?”
“Dạ… hơi đông hơn mọi ngày.”
Cậu nhìn quanh quán.
“Nhưng cũng vui chị ạ.”
“Ừm.”
Cô dựa nhẹ vào quầy.
“Valentine mà, mấy ngày này quán lúc nào cũng vậy.”
Một lát sau, khi quán tạm vắng khách, cậu mang hai cốc Choco Boom ra bàn cho một đôi đang ngồi giữa quán.
“Chúc hai anh chị… một buổi tối vui vẻ ạ.”
Cậu nói hơi lúng túng.
Cô gái cười.
“Cảm ơn em.”
Quay lại quầy, cậu thở nhẹ ra một hơi.
“Làm phục vụ mà còn chúc Valentine nữa à?”
Cô chủ quán trêu.
“Em thấy người ta vui nên… nói vậy thôi.”
Cậu gãi đầu.
Cô nhìn cậu một lúc rồi hỏi.
“Hôm nay ở trường chắc cũng đông mấy cặp đôi lắm?”
“…Dạ.”
Cậu gật đầu.
“Đi đâu cũng thấy.”
“Oh, cậu thấy không khí sao?”
Giọng cô rất bình thản.
Cậu suy nghĩ một chút.
“Không biết nữa chị… chỉ là thấy lạ. Bình thường em không để ý mấy ngày này.”
Cô khẽ cười.
“Vậy hôm nay chắc là ngày đặc biệt rồi.”
Cậu không trả lời ngay. Trong quán, một bản nhạc chậm vang lên. Ánh đèn phản chiếu lên những chiếc cốc thủy tinh trên kệ, tạo thành những vệt sáng nhỏ. Cậu nhìn ra cửa kính, thấy từng đôi người bước qua con đường trước quán, tay cầm hoa, tay cầm túi quà.
“…Chị có hay để ý Valentine không?”
Cậu hỏi nhỏ. Sau đó, cô liền lắc đầu.
“Cũng bình thường à.”
“…Dạ.”
Cậu tiếp tục cặm cụi với ly nước đang pha dở cho đến khi vị khách cuối cùng rời quán. Đồng hồ trên tường chỉ gần mười một giờ đêm, ánh đèn trong quán đã được dịu xuống, chỉ còn lại mùi cà phê nhạt và chút hương chocolate vẫn vương trong không khí.
Hai người cùng nhau dọn dẹp như thường lệ. Cô lau quầy, còn cậu xếp lại những chiếc ghế ngay ngắn sát vào bàn. Không ai nói nhiều, chỉ có tiếng chổi quét nhẹ trên sàn và tiếng cốc chạm khẽ vào nhau.
Khi mọi thứ xong xuôi, cả hai bước ra trước cửa quán. Con đường về đêm yên tĩnh hơn ban nãy, vài chiếc xe lướt qua để lại vệt sáng dài trên mặt đường.
Cậu đứng bên cạnh, khoảng khắc quen thuộc chờ cô mở điện thoại đặt xe.
“Cậu về cẩn thận.”
Cô nói, mắt vẫn nhìn vào màn hình.
“Dạ… chị cũng vậy.”
Cậu đáp.
Một lát sau, tiếng xe dừng lại trước quán.
“Tôi về trước nhé.”
Cô cất điện thoại vào túi.
“Vâng.”
Cậu vẫy tay chào cô.
Cậu nhìn theo khi cô bước lên xe. Đèn hậu đỏ dần rồi khuất hẳn ở cuối con đường. Như mọi khi, cậu chỉ đứng đó thêm vài giây, rồi mới quay lưng đi về phía ngược lại. Trong lòng có một cảm giác trống trải quen thuộc, không buồn hẳn, chỉ là hơi hụt hẫng, như thể một buổi tối đáng lẽ còn có thể kéo dài thêm chút nữa.
Về đến phòng trọ, cậu thả balo xuống ghế, bật đèn. Căn phòng nhỏ im ắng. Cậu định kéo laptop ra để chơi game cho đỡ nghĩ ngợi thì chợt thấy trong cặp có thứ gì đó cứng cứng.
“Ủa…?”
Cậu mở khóa kéo, thò tay vào. Đầu tiên là một hộp chocolate nhỏ được gói bằng giấy nâu, buộc dây ruy băng đỏ. Bên cạnh là một bịch marshmallow trắng hồng. Trên cùng là một tờ giấy gấp gọn.
Tim cậu bỗng đập nhanh hơn.
Cậu cầm tờ giấy lên, mở ra. Nét chữ quen thuộc, tròn trịa.
“Hôm nay làm việc vất vả rồi. Chocolate và marshmallow là phần thưởng cho nhân viên chăm chỉ nhất quán. Chúc cậu một Valentine không quá cô đơn.”
Cậu đọc lại lần nữa, rồi thêm lần nữa.
Một nụ cười không kìm được hiện ra trên môi. Ngực cậu nóng lên, cảm giác vui lan ra rất nhanh, giống như vừa uống một ngụm chocolate nóng thật ngọt. Cái cảm giác hụt hẫng ban nãy biến mất, thay vào đó là sự rộn ràng khó tả.
“Chị ấy… bỏ vào cặp mình lúc nào vậy…”
Cậu lẩm bẩm, tay vẫn giữ chặt hộp chocolate.
Cậu đặt tất cả lên bàn, ngồi xuống giường mà vẫn chưa hết lâng lâng. Chiếc móc khóa cô tặng cậu treo bên balo khẽ đung đưa khi cậu kéo cặp ra thêm chút nữa. Nhìn nó, cậu lại nhớ tới nụ cười lúc cô bảo sẽ để lại cho cậu một cốc Choco Boom.
Cậu mở hộp chocolate, mùi cacao ngọt dịu lan ra. Lấy một viên bỏ vào miệng, vị ngọt tan chậm, không gắt, giống hệt cảm giác trong lòng cậu lúc này, ấm, nhẹ và rất rõ ràng.
Cậu dựa lưng vào tường, cầm bức thư lên đọc thêm một lần nữa, khóe môi vẫn cong lên.
Buổi tối Valentine khép lại trong căn phòng nhỏ, với hộp chocolate, bịch marshmallow và một niềm vui bất ngờ mà cậu không hề nghĩ tới. Và lần đầu tiên, cậu thấy ngày Valentine của mình không còn trôi qua một cách bình thường nữa.
0 Bình luận