Tập ba.

Bị ốm.

Bị ốm.

[ Tôi đang bị sốt nên tối nay cậu cố gắng nhé. ]

Dòng tin nhắn ấy gửi tới cậu, kèm phía dưới là một cô gái tóc vàng đang phải dán miếng hạ sốt. Cô nằm trên chiếc giường, ánh mắt lờ đờ cũng đủ hiểu cô mệt mỏi như thế nào. Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại thêm vài giây nữa, như thể chỉ cần nhìn lâu hơn thì có thể biết cô đang sốt bao nhiêu độ, đang mệt đến mức nào.

Bức ảnh vẫn còn đó.

Mái tóc vàng xõa trên gối, hơi rối. Trán cô dán miếng hạ sốt màu xanh nhạt. Ánh đèn trong phòng không sáng, chỉ đủ để thấy đôi mắt cô khép hờ, mệt mỏi đến mức không buồn che giấu.

Ngực cậu bỗng nặng xuống.

“…Sốt mà còn lo cho em nữa.”

Cậu đặt điện thoại xuống bàn, nhưng chỉ được vài giây lại cầm lên. Gõ rồi xóa. Gõ thêm một dòng nữa rồi lại xóa tiếp.

Cuối cùng, cậu gửi đi một tin ngắn.

[ Chị uống thuốc chưa? Nhớ nghỉ ngơi đó. Đừng làm việc nữa. ]

Tin nhắn đã gửi.

Dấu ba chấm đang nhập… Hiện lên rồi biến mất. Không có trả lời ngay.

Cậu dựa lưng vào ghế, nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia trời đã tối hẳn, mưa lất phất rơi, đèn đường hắt ánh vàng nhòe nhoẹt trên mặt đường ướt. Căn phòng trọ im ắng đến lạ, chỉ có tiếng quạt quay đều và tiếng kim đồng hồ tích tắc.

Mọi thứ bỗng trở nên trống trải.

Cậu nhớ lại buổi chiều ở quán, lúc cô vẫn còn đứng sau quầy pha cà phê, vẫn nói cười bình thường. Không ai nghĩ chỉ vài tiếng sau cô đã phải nằm trên giường với miếng dán hạ sốt trên trán.

“Không biết chị ấy có ăn uống gì chưa…”

Cậu lẩm bẩm một mình.

Cậu đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng. Laptop vẫn mở game dở dang trên bàn, nhưng cậu chẳng còn tâm trí nào để chơi tiếp. Con trỏ chuột đứng im, màn hình sáng nhưng vô hồn.

Trong đầu cậu hiện lên đủ thứ.

Nếu sốt cao thì sao?

Nếu ở một mình thì có ai chăm không?

Nếu mệt quá thì có dậy uống thuốc nổi không?

Cậu cầm điện thoại lên lần nữa, gõ thêm.

[ Em qua mua cháo cho chị nhé? ]

Nhưng vừa gõ xong, cậu lại do dự.

Quá đường đột.

Quá đường hoàng quan tâm.

Ngón tay cậu lơ lửng trên nút gửi rồi lại xóa đi.

“…Mình là gì mà đòi qua.”

Cậu ngồi xuống mép giường. Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt, làm rõ vẻ bối rối và lo lắng không giấu được.

Một lúc sau, điện thoại rung nhẹ.

[ Tôi uống thuốc rồi. Cậu yên tâm. ]

[ Chắc mai tôi đỡ hơn. ]

Tin nhắn ngắn, nhưng đủ khiến tim cậu dịu xuống một chút.

[ Vậy chị nghỉ sớm đi. Đừng mở máy tính nữa. ]

Cậu trả lời gần như ngay lập tức.

[ Quán để em lo. ]

Bên kia im lặng vài giây.

[ Ừ. Hôm nay nhờ cậu vậy. ]

Cậu nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Trong đầu hiện ra hình ảnh cô nằm trên giường, phòng tối, chỉ có ánh đèn ngủ và mùi thuốc cảm. Một người luôn mạnh mẽ, luôn bận rộn, giờ lại yếu ớt đến mức phải nhắn tin “nhờ cậu”.

Cảm giác ấy khiến cậu vừa lo, vừa thấy tim mình mềm ra.

Cậu đặt điện thoại xuống ngực, nằm ngửa nhìn lên trần nhà. Quạt quay đều, gió mát nhưng trong lòng cậu lại không yên.

“Mai phải dậy sớm hơn… mua cho chị ấy ít trái cây.”

Cậu tự nói với mình.

“Ít nhất cũng để chị ấy biết là… có người quan tâm.”

Ngoài trời, mưa vẫn rơi nhẹ. Trong căn phòng nhỏ, cậu nằm đó, không ngủ được, đầu óc chỉ quanh quẩn một hình ảnh duy nhất. Một cô gái tóc vàng, trán dán miếng hạ sốt, đang cố gắng nhắn tin cho cậu dù bản thân đang mệt mỏi.

Và lần đầu tiên, cậu nhận ra… Sự lo lắng này không còn đơn thuần là của một nhân viên dành cho chủ quán nữa.

Buổi sáng hôm ấy, bầu trời cao và trong đến lạ.

Sau cơn mưa đêm, không khí còn vương mùi ẩm của đất và lá cây. Ánh nắng đầu ngày không gắt, chỉ đủ để nhuộm con đường thành một màu vàng nhạt, dịu như một tấm khăn mỏng phủ lên mọi thứ. Những giọt nước còn đọng trên hàng rào sắt ven đường lấp lánh mỗi khi xe chạy ngang qua.

Cậu bước ra khỏi phòng trọ từ rất sớm.

Trong tay là một túi nylon trong suốt của siêu thị, bên trong có một chùm nho tím còn nguyên lớp sương lạnh và mấy quả táo đỏ được bọc từng lớp lưới xốp trắng. Túi trái cây không lớn, nhưng cậu đã chọn rất kỹ. Đứng trước quầy trái cây khá lâu, cậu còn cúi xuống xem từng quả một, tránh những quả bị trầy hay dập góc.

Không phải vì hình thức. Chỉ là… cậu không muốn mang đến cho cô thứ gì qua loa.

Con đường dẫn tới nhà cô yên tĩnh hơn thường ngày. Người đi làm còn thưa, tiếng xe máy vang lên rời rạc, không dồn dập. Gió thổi nhẹ qua những tán cây, làm lá xào xạc như thì thầm điều gì đó rất khẽ.

Trong đầu cậu vẫn nhớ rõ tin nhắn tối qua.

[ Tôi đang bị sốt nên tối nay cậu cố gắng nhé. ]

Và tấm ảnh cô nằm trên giường, mái tóc vàng xõa trên gối, trán dán miếng hạ sốt.

Cậu không ngủ ngon cả đêm.

Đến trước cổng nhà cô, cậu đứng lại một lúc.

Ngôi nhà quen thuộc hơn so với lần đầu cậu tới. Trước sân vẫn là mấy chậu cây nhỏ xếp ngay ngắn, lá còn ướt nước mưa. Ánh nắng chiếu xiên qua mái hiên, rọi lên bức tường màu sáng, tạo thành những mảng sáng tối rất mềm.

Cậu hít vào một hơi thật sâu rồi bấm chuông.

Tiếng chuông vang lên giữa buổi sáng yên ắng.

Cửa mở ra.

Là mẹ cô.

Bà mặc áo sơ mi nhạt màu, tay cầm túi xách, có vẻ đang chuẩn bị đi làm. Nhưng khi nhìn thấy cậu đứng trước cửa, bà khựng lại một nhịp, không phải vì lạ, mà vì bất ngờ.

“… Là con à?”

Giọng bà mang theo chút ngạc nhiên quen thuộc.

Cậu cúi đầu.

“Dạ, con qua thăm chị ấy. Nghe nói chị bị sốt.”

Bà nhìn cậu, rồi ánh mắt dừng lại ở túi trái cây trong tay cậu.

Chùm nho tím lấp lánh trong lớp nylon, mấy quả táo đỏ nổi bật dưới ánh nắng. Trông rất đơn giản, nhưng lại gọn gàng và chỉn chu.

Bà mỉm cười.

“Con mua ở siêu thị hả?”

“Dạ… con sợ mua ngoài chợ không giữ được lâu.”

Bà bật cười khẽ, nụ cười không lớn nhưng ấm.

“Phư phư… Chu đáo ghê ha.”

Hôm nay, gặp lại cậu trước cửa nhà mình vào buổi sáng sớm, lại mang theo túi trái cây, hình ảnh ấy càng khiến bà nhìn cậu lâu hơn một chút.

“Mới sáng mà đã qua rồi… Con bé nhà cô được ưu ái quá ta.”

“Dạ… con sợ chị ấy ở nhà một mình.”

Bà hơi nghiêng đầu, ánh mắt mang theo ý cười.

“Con trai mà vậy là được lắm đó.”

Rồi bà mở cửa rộng hơn.

“Vào nhà đi con.”

Cậu bước vào phòng khách. Không gian trong nhà yên tĩnh, ánh nắng xuyên qua rèm cửa mỏng, rơi lên nền gạch thành những vệt sáng dài. Trong không khí có mùi trà nhạt và mùi thuốc cảm thoang thoảng.

Bà vừa mang giày vừa nói vào trong.

“Bé ơi, có bạn tới thăm nè.”

Từ trong phòng ngủ, giọng cô vọng ra, yếu và khàn.

“… Ai vậy mẹ?”

“Cậu bạn làm ở quán á.”

Cô bước ra.

Mái tóc vàng xoã ngang, gương mặt nhợt hơn thường ngày. Không son phấn, không váy áo chỉnh tề như khi ở quán. Chỉ là một cô gái mặc đồ ở nhà, trông mong manh hơn rất nhiều.

Cô khựng lại khi thấy cậu.

“Cậu… tới thật à?”

Cậu hơi bối rối, giơ túi trái cây lên.

“Em… chỉ mua chút nho với táo thôi.”

Cô nhìn túi trái cây, rồi nhìn cậu. Ánh mắt cô chậm lại, như thể đang nhận ra điều gì đó không nói thành lời.

Mẹ cô đứng bên cạnh, nhìn cảnh ấy, khóe môi cong lên rất rõ.

“Bạn con nhìn hiền ha.”

Rồi bà quay sang cậu.

“Con ngồi chơi với nó chút nha, cô phải đi làm.”

Trước khi ra cửa, bà còn nói thêm một câu, rất tự nhiên nhưng đầy ẩn ý.

“Hai đứa vui vẻ nhé.”

Cửa khép lại.

Trong căn nhà nhỏ, chỉ còn hai người và ánh nắng buổi sáng.

Cậu đặt túi trái cây lên bàn, lấy chùm nho ra, từng quả còn lạnh vì tủ mát siêu thị. Ánh nắng chiếu lên lớp vỏ tím làm nó trông như có một lớp ánh sáng rất mỏng bao quanh.

Cậu khẽ hỏi.

“Chị… còn mệt không?”

“Đỡ hơn rồi.”

Giọng cô nhỏ.

Cậu nhìn cô, rất lâu. Không phải cái nhìn tò mò, mà là cái nhìn mang theo lo lắng thật sự.

Ngoài cửa sổ, gió thổi nhẹ làm rèm lay động. Bầu trời xanh trong đến mức khiến căn phòng cũng sáng hơn. Cậu ngồi ở chiếc ghế gỗ gần bàn ăn, ánh nắng buổi sáng nghiêng qua ô cửa sổ chiếu xuống mặt bàn thành một mảng sáng dịu. Ngoài kia, gió khẽ lay mấy tán cây trước sân, tiếng lá xào xạc vọng vào rất nhỏ, hòa với âm thanh xa xa của xe cộ đầu giờ đi làm.

Trong tay cậu là một quả táo đỏ.

Con dao nhỏ lướt chậm trên lớp vỏ mỏng, tạo thành một dải vỏ dài cong cong rơi xuống mặt bàn. Tiếng dao chạm nhẹ vào thớt nghe khẽ khàng, đều đặn, như nhịp thở. Mùi táo tươi lan ra trong không khí, mát và ngọt.

Cô ngồi đối diện, tựa lưng vào ghế sofa, trên người là chiếc váy ngủ màu be. Mái tóc vàng xõa nhẹ xuống vai, vài lọn hơi rối vì vừa mới ngủ dậy. Gương mặt cô vẫn còn nhợt, nhưng ánh mắt đã tỉnh táo hơn tối qua.

Căn phòng rất yên bình.

Không có tiếng nhạc, không có tiếng TV. Chỉ có ánh sáng, mùi trái cây, và hai người ngồi đối diện nhau với một khoảng cách vừa đủ gần để nghe rõ từng tiếng dao, từng nhịp thở khẽ.

“Cậu gọt kỹ ghê.”

Cô lên tiếng trước, giọng còn hơi khàn.

Cậu khựng lại một chút rồi cười.

“Em sợ vỏ còn sót… ăn không ngon.”

Cô nhìn dải vỏ táo dài gần đứt rời mà bật cười khẽ.

“Giống hồi nhỏ nhỉ. Ai gọt được một vòng không đứt là giỏi.”

Cậu cúi đầu, tập trung vào tay mình.

“Em hay làm đứt lắm.”

Cô chống tay lên thành ghế, nghiêng đầu nhìn cậu. Ánh nắng chiếu lên gò má cô, làm da trông nhạt màu hơn thường ngày.

“Hôm qua tôi tưởng cậu bận, không qua đâu.”

“…Em lo.”

Cậu nói rất nhỏ, như thể sợ câu đó vang lên quá rõ trong căn phòng yên tĩnh.

Ngoài cửa sổ, một con chim đậu lên sợi dây điện rồi lại bay đi. Ánh sáng trượt chậm trên sàn gạch, tạo thành một vệt dài kéo từ chân bàn tới sát ghế sofa. Cậu đặt quả táo đã gọt xong lên đĩa, cắt thành từng miếng vừa ăn. Những lát táo trắng ngần xếp gọn gàng, còn đọng chút nước.

“Chị ăn đi.”

Cậu đẩy đĩa về phía cô.

Cô nhìn đĩa táo, rồi nhìn cậu.

“Cảm ơn cậu.”

Giọng nói rất nhẹ.

Cô cầm một miếng táo lên, cắn một miếng nhỏ. Tiếng “rắc” khẽ vang lên trong không gian yên ắng.

“Ngọt.”

Cô nói.

Cậu thở ra một hơi, như nhẹ nhõm.

“May quá.”

Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều không nói gì thêm.

Cậu tiếp tục gọt thêm một quả nữa. Ánh sáng buổi sáng phủ lên đôi tay cậu, lên lưỡi dao bạc, lên lớp vỏ táo đỏ đang cuộn xuống. Cô ngồi đó, chậm rãi nhai từng miếng táo, ánh mắt thỉnh thoảng lướt sang cậu rồi lại quay ra cửa sổ.

Ăn hết mấy miếng táo, cô dựa lưng sâu hơn vào ghế sofa.

Ánh nắng đã dịch dần sang phía khác của căn phòng, không còn chiếu thẳng lên mặt bàn nữa mà trượt chậm xuống sàn gạch. Không khí buổi trưa yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc trong bếp.

Cô khẽ đưa tay lên trán.

“…Tôi thấy hơi chóng mặt.”

Cậu lập tức đứng dậy.

“Chị nằm xuống nghỉ chút đi.”

Cô gật đầu, bước chậm về phía phòng ngủ. Dáng đi không còn nhanh nhẹn như lúc sáng, vai hơi rũ xuống vì mệt. Cậu đi sau, kéo nhẹ rèm cửa cho ánh sáng dịu bớt rồi giúp cô nằm xuống giường.

Căn phòng ngủ mờ hơn phòng khách. Ánh sáng lọt qua rèm tạo thành một vệt sáng mỏng trên sàn. Mùi thuốc cảm thoang thoảng trong không khí. Cô nằm nghiêng, đôi mắt khép lại rất nhanh, như thể chỉ cần có người bên cạnh là cơ thể lập tức buông lỏng.

Cậu đứng cạnh giường một lúc, nhìn gương mặt cô lúc ngủ.

Không còn vẻ tự tin thường ngày ở quán, không còn ánh mắt sắc sảo khi tính toán sổ sách. Chỉ là một cô gái đang sốt, thở đều đều, mái tóc vàng xõa trên gối. Cậu lấy trong túi ra miếng dán hạ sốt đã chuẩn bị sẵn. Động tác rất chậm, rất nhẹ, sợ làm cô tỉnh giấc. Cậu dán lên trán cô, rồi kéo chăn lên cao hơn một chút.

“…Ngủ đi chị.”

Giọng cậu nhỏ đến mức gần như chỉ là hơi thở.

Cậu không rời đi ngay.

Cậu ngồi ở chiếc ghế cạnh giường, lưng dựa vào tường. Ngoài phòng khách, nắng đã lên cao, tiếng xe cộ vang lên rõ hơn. Nhưng trong căn phòng này, mọi thứ rất yên. Chỉ có tiếng quạt quay nhè nhẹ và nhịp thở đều của cô.

Đến gần trưa, cậu vào bếp.

Trong bếp, ánh sáng tràn qua cửa sổ chiếu lên bồn rửa và mặt bếp. Cậu mở tủ, tìm gạo, rửa nồi. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng muỗng chạm vào đáy nồi vang lên khẽ khàng.

Cháo sôi chậm.

Mùi gạo chín lan ra trong không gian, rất nhẹ, rất quen. Cậu đứng cạnh bếp, khuấy đều, thêm chút muối, rồi nếm thử.

“Nhạt… chắc vừa.”

Khi cháo xong, cậu bưng bát vào phòng.

Cô vẫn ngủ, trán còn dán miếng hạ sốt. Cậu ngồi xuống mép giường, gọi nhỏ.

“Chị… dậy ăn chút đi.”

Cô mở mắt, chậm chạp như người vừa đi qua một giấc mơ dài.

“…Mấy giờ rồi?”

“Gần trưa ạ.”

Cô chống tay ngồi dậy, tóc hơi rối. Cậu đưa bát cháo về phía cô. Hơi nóng bốc lên, mùi cháo trắng giản dị nhưng ấm.

“Cậu nấu à?”

“Dạ.”

Cô ăn từng muỗng nhỏ. Không nói gì nhiều, chỉ có tiếng thìa chạm vào thành bát rất khẽ.

“Ngon á.”

Cô nói, giọng yếu nhưng rõ.

Sau khi ăn xong, cậu lấy nước và thuốc đặt lên bàn.

“Chị uống thuốc rồi ngủ thêm chút nữa đi.”

Cô ngoan ngoãn làm theo, rồi lại nằm xuống.

Buổi trưa trôi qua rất chậm.

Cậu tranh thủ dọn lại phòng khách, rửa bát, lau bàn. Mọi thứ gọn gàng hơn hẳn so với lúc sáng. Trước khi về, cậu vào siêu thị gần nhà mua mấy hộp sữa chuối, loại cô hay uống khi ở quán. Những hộp sữa xếp ngay ngắn trong túi nylon, lạnh lạnh khi cậu xách về đặt trên bàn bếp.

Cậu viết một mảnh giấy nhỏ.

“Chiều nhớ ăn nhẹ và uống thuốc. Sữa chuối trong tủ lạnh.”

Rồi mới lặng lẽ ra về.

Buổi chiều, khi cô tỉnh dậy, ánh nắng đã đổi màu. Không còn gắt như buổi trưa mà nghiêng sang vàng nhạt. Cơ thể cô nhẹ hơn, đầu không còn choáng như sáng. Trán mát hơn, miếng dán hạ sốt đã khô.

Cô bước ra phòng khách.

Mọi thứ gọn gàng lạ thường. Bàn sạch, bát đã rửa, bếp không còn mùi cháo. Trên bàn là mảnh giấy nhỏ và túi sữa chuối đặt ngay ngắn. Đúng lúc đó, cánh cửa bỗng mở ra. Là mẹ của cô.

“Con dậy rồi à?”

Bà đặt túi xuống, nhìn quanh phòng một lượt.

“Nhà cửa… sạch ghê.”

Cô ngơ ra.

“…”

“Phư phư...”

Bà cười.

“Thằng bé vừa mới rời đi thôi.”

Cô khựng lại.

“…Lâu vậy sao?”

Bà vừa treo áo vừa nói.

“Thằng bé nấu cháo cho con, dán hạ sốt, rồi dọn cả nhà. Trước khi về còn mua sữa chuối nữa.”

Cô đứng yên giữa phòng.

Bà nhìn phản ứng của cô, bật cười.

“Con bé này, có người lo cho mà không biết quý.”

Cô cầm một hộp sữa chuối trong tay. Lạnh. Trên vỏ còn đọng chút nước.

Trong đầu cô lần lượt hiện lên những hình ảnh rất rõ ràng. Cậu ngồi ở bàn ăn buổi sáng, cúi đầu gọt từng vòng vỏ táo thật chậm. Rồi dáng cậu đứng trong bếp khuấy nồi cháo, ánh nắng trưa rơi lên vai, và cả khoảnh khắc cậu lặng lẽ dán miếng hạ sốt lên trán cô khi cô đã thiếp đi.

“…Cậu ấy về lúc nào ạ?”

Cô hỏi nhỏ, như sợ phá vỡ không gian yên ắng trong nhà.

“Khoảng hơn năm giờ.”

Mẹ cô đáp, giọng chậm lại.

“Trước khi đi còn hỏi mẹ là tối con ăn được không, rồi mới chịu về.”

Cô siết nhẹ hộp sữa chuối trong tay. Lớp vỏ lạnh làm lòng bàn tay cô mát đi, nhưng trong ngực lại dâng lên một cảm giác rất khác. Căn nhà yên ắng. Ánh nắng chiều phủ lên bàn ghế một lớp màu vàng ấm, kéo dài bóng hai mẹ con trên sàn gạch. Không còn mùi thuốc gắt như buổi sáng, chỉ còn mùi trái cây và mùi gió chiều nhè nhẹ tràn qua cửa sổ.

Cô đứng đó, cảm giác trong lòng không còn là mệt mỏi vì cơn sốt nữa, mà là một thứ gì đó rất khó gọi tên, ấm áp, chậm rãi, và lặng lẽ lan ra từng chút một.

“Ngốc thật, mẹ ạ…”

Cô nói nhỏ, không rõ là trách cậu hay đang tự trách chính mình.

Bà chỉ mỉm cười.

“Cậu ấy tốt như thế… con sợ con…”

Câu nói bỏ lửng giữa chừng, như một suy nghĩ chưa kịp thành lời.

Bà nhìn cô một lúc, rồi chỉ đáp bằng một câu rất ngắn, nhẹ như lông vũ.

“Theo mẹ thấy, nhóc đó mê con như điếu đổ rồi đó.”

Cô khựng lại.

Không nói gì thêm. Chỉ cúi đầu nhìn hộp sữa chuối trong tay, khóe môi cong lên rất khẽ, như thể trong lòng vừa có một điều gì đó được gọi đúng tên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!