Không gian trong căn phòng hình vòm chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng gió rít mảnh như dao lùa qua khe cửa thép và âm vọng trầm đục từ các xưởng rèn phía dưới như nhịp thở của một con quái thú khổng lồ đang ngủ.
"Đấy có phải là sự thật hay không?"
Giọng Julia trầm đi rõ rệt, như sắt bị tôi quá lâu trong nước băng: "Đừng quên, Aethra. Các lý lẽ, những lời răn dạy mà ngươi từng nói, ta vẫn còn nhớ rõ…"
Đôi mắt hai màu ngước lên nhìn Lò Rèn Vĩnh Hỏa, ánh đỏ từ ngọn lửa phản chiếu khiến tròng xám như đông đặc lại.
"Ngươi nói ta đừng tin vào ánh sáng, vì ngay cả Thần cũng biết nói dối."
Một thoáng lặng nặng nề cứ thế trôi qua.
Aethra không đáp. Không tiếng rít, không dao động. Chỉ có một tia sáng đỏ mảnh hiện lên trong những khe nứt của vòng sắt rồi vụt tắt, như một hơi thở bị nén sâu.
Julia nhìn nó, trong ánh mắt pha lẫn chút tò mò lẫn cảnh giác.
"Im lặng sao?" Chợt nàng khẽ cười, nhưng nụ cười ấy không hề dịu đi: "Ngươi vẫn luôn giữ bí mật… nhưng ta muốn nghe điều đó từ chính ngươi."
Trong mắt cô, có thể nói Aethra vừa là thầy, vừa là bạn. Nếu không có sự dẫn dắt của con rắn thần bí này, có lẽ cô chẳng bao giờ trở thành nữ vương của Ravennica.
Nguyên do cả hai ký kết khế ước với nhau, cho nên Aethra đã ban cho cô kỹ năng đặc biệt của nó.
Đấy là một kỹ năng bị động, có thể giúp Julia phân biệt lời nói dối của kẻ khác.
Cũng chính vì đã ký kết khế ước với Aethra, cho nên chức nghiệp của cô bây giờ là Summoner Path (Con đường Triệu Hồi).
Hơn nữa, khác với các Beast Tamer — Thuần Thú Sư thông thường, những kẻ điều khiển Linh Dã để chiến đấu kia.
Aethra nói rằng bản thân khác biệt so với các Linh Dã vậy nên chức nghiệp của cô cũng chẳng phải là Beast Tamer, thay vào đó cô là một Huyết Khế Giả (Bloodbound Artificer). Khác với thuần thú sư chỉ điều khiển sinh vật, Huyết Khế Giả hòa nhập linh hồn của mình với thực thể được khế ước hóa, khiến cả hai trở thành một hệ thống ma lực thống nhất cùng chia sẻ cảm xúc, sinh lực và trí nhớ.
Julia không "sở hữu" Aethra, nàng và nó đồng tồn tại trong cùng một mạch ma lực.
Khi ký kết Khế Ước Máu (Blood Pact), một phần linh hồn của Huyết Khế Giả được khắc vào hình thể chứa linh hồn, ở đây chính là chiếc vòng sắt. Thực thể được khế ước Aethra sẽ ngủ trong đó, trở thành Trái Tim Ma Cấu (Core Familiar).
Khi cần, Huyết Khế Giả có thể đánh thức linh hồn ấy, mượn lấy một phần kỹ năng, bản năng hoặc năng lượng nguyên sinh của đối phương.
Đó là những gì Aethra đã nói với cô.
Nhưng theo năm tháng, khi kiến thức và quyền lực của Julia ngày một lớn, cô dần nhận ra có điều gì đó sai lệch trong mối liên kết giữa họ.
Cô không hoàn toàn là một Huyết Khế Giả (Bloodbound Artificer), ít nhất là không theo đúng định nghĩa mà các học giả đã từng ghi lại.
Bởi lẽ trong khế ước máu, hai bên phải cùng chia sẻ. Thế nhưng, suốt bao năm qua Julia chưa từng cảm nhận được dù chỉ một nhịp đập, một hơi thở, hay một thoáng ký ức nào từ Aethra.
Aethra đối với cô vẫn là một bí ẩn không thể chạm tới.
Chính vì thế, đôi khi Julia nghi ngờ rằng "khế ước" giữa họ vốn chẳng tồn tại, rằng tất cả chỉ là một lời dối trá được gói ghém bằng ma lực và nỗi sợ của đứa trẻ năm xưa.
Nghĩ đến điều này, bất giác một ký ức xa xôi lại len vào tâm trí của Julia.
Cái ngày cô mang theo em gái chạy trốn khỏi binh lính Đế Quốc, lao đến Vực Nứt Ardent như kẻ tuyệt vọng, chính là ngày cô nhặt được chiếc vòng tay sứt mẻ này.
Khi đó, cô run rẩy hỏi: "Ngươi là ai?"
Đáp lại cô là thứ giọng khàn khàn, lạnh như tro tàn vọng lên từ chiếc vòng mà đến giờ cô vẫn nhớ rõ như in.
"Nơi nào ánh sáng còn tồn tại, nơi đó sẽ có bóng tối của ngờ vực. Ta là lời dối trá đầu tiên mà Tạo Hóa từng thốt ra."
Câu nói ấy mơ hồ, kiêu ngạo và bi thương đã hằn sâu trong ký ức Julia.
Đôi khi, cô tự hỏi phải chăng chính khoảnh khắc đấy, lời nói đó mới là điều chân thật nhất Aethra từng nói suốt bao năm qua?
Chợt, chiếc vòng sắt trên cổ tay Julia lại một lần nữa khẽ rung nhẹ, kéo tâm trí cô trở về với thực tại.
Aethra cựa mình như kẻ khó khăn chìm vào giấc ngủ. Rồi ngẩng đầu, không hề giấu giếm, đôi mắt đỏ rực như dung nham chưa kịp nguội hẳn hướng về phía cao nguyên băng Lumer, nơi tuyết trắng trải dài vô tận.
Julia ngồi thẳng, mắt dõi theo Aethra: "Ngươi nhìn về phía đó… Có điều gì bên ngoài tuyết băng sao?"
Cô tò mò cũng là điều dễ hiểu, từ trước cho tới nay, con rắn chưa bao giờ có hành động khác lạ nào như thế.
"Không phải điều gì… Ngươi, Julia, chưa sẵn sàng để hiểu hết nó." Aethra rít nhẹ: "Không phải mọi thứ đều có thể nói ra… chưa phải lúc."
"Vậy phần bí ẩn kia, ngươi sẽ giữ nó mãi sao? Hay chỉ cho ta vài manh mối?"
"Ngươi… có thể tự đoán, nhưng liệu ngươi có dám tin không?"
Julia nhíu mày, giọng hờ hững nhưng chứa đầy áp lực: "Nếu đây là trò chơi tinh thần, ta sẽ tham gia. Nhưng ngươi không được phép đánh lừa ta hoàn toàn, Aethra."
Aethra khẽ cười, tiếng cười vang lên lạnh lùng và mơ hồ: "Ngươi cho rằng ta từng là gì… hay là ai… chưa chắc ngươi đã đủ chuẩn bị để hiểu."
Julia cảm thấy một luồng nhức nhối len vào trong tim. Cô biết, con rắn này luôn dẫn dắt cô, nhưng lần này, cảm giác không chỉ là dẫn dắt, mà còn là cảnh báo.
Aethra siết nhẹ vòng quanh cổ tay Julia, giọng khàn đi, kèm theo chút lạnh lùng: "Ngươi chẳng lẽ thật sự thỏa mãn với hiện tại sao? Ngươi chưa bao giờ đề cập tới việc trả thù Đế Quốc."
Julia giữ im lặng, nhưng thực chất, bên trong tim cô khẽ nhói.
Aethra nghiêm giọng nói tiếp: "Cha mẹ ngươi đã chết… ngươi thật sự cam tâm sao Julia?"
Tiếng nói ấy không chỉ là câu hỏi, mà còn là tiếng chuông gõ thẳng vào tâm trí cô, rung lên từng nhịp. Không gian trong phòng hình vòm dường như co đặc lại, tiếng gió rít bên ngoài trở nên xa xôi, chỉ còn lại hai thực thể, một người, một rắn đối mặt với quá khứ, hiện tại và những quyết định chưa từng được nói ra.
Julia hít một hơi thật sâu, bàn tay đặt lên vòng sắt, cảm nhận Aethra co quấn quanh cổ tay mình.
"Ngươi đang mong đợi điều gì à, Aethra?" Julia không đáp thẳng, chỉ bình thản chuyển hướng: "Vậy tại sao ngươi lại hy vọng ta sẽ làm như thế?"
Một câu hỏi đơn giản như một thanh kiếm lạnh đặt giữa họ. Ai cũng giấu cho mình những toan tính, mục đích thật sự. Liệu Julia có thực sự muốn trả thù? Hay Aethra chỉ đang dẫn dắt cô theo một con đường mà chính cô cũng chưa nhận ra?
Cả hai vẫn luôn kiên nhẫn quan sát và chờ đợi. Đây không chỉ là cuộc trò chuyện, mà là một trò chơi tinh thần, nơi bất cứ sự nhượng bộ nào cũng có thể bị khai thác. Kẻ mạnh hơn không phải kẻ biết nhiều hơn, mà là kẻ bình tĩnh hơn.
Đây chính là sự liên hệ của họ, mối quan hệ ký sinh, đồng hành, lừa dối giữa Julia và Aethra.
Rồi, sau một khoảng thời gian dài đầy tĩnh lặng, Aethra lần đầu tiên đánh mất sự điềm tĩnh của mình. Đôi mắt đỏ rực như dung nham chưa nguội, quét thẳng vào Julia, cháy lên thứ cảm xúc mà bình thường nó chẳng bao giờ để lộ.
Trong khi đó, Julia lại hờ hững như thể không hề nhận thấy, nhẹ nhàng nhặt lên sơ đồ bản thiết kế rồi xem lại từng chi tiết một lần nữa.
"Chắc có lẽ… ta đã dạy dỗ ngươi quá tốt rồi."
Aethra khó chịu nói ra, vừa là lời nhận xét, vừa là cảnh báo. Trong khoảnh khắc, căn phòng vòm chìm vào một sự im lặng mới, không phải yên tĩnh, mà là căng thẳng ngầm như cả hai đang đo lường nhau, nơi ký sinh, đồng hành và dối trá tạo thành một mối liên kết vừa bền chặt vừa nguy hiểm.
Tiếp theo, giọng điệu Aethra trở nên nặng trĩu, như tự thốt ra sự thật mà chính nó chán ghét: "Ta… đã bại bởi thời gian, Julia, kể cả sự điềm tĩnh của ta."
"Vậy sao?" Julia mở miệng chế giễu: "Thế điều gì khiến ngươi mất đi sự điềm tĩnh? Tại sao... đột ngột trở nên mềm yếu như vậy? Đây không hề giống bản tính của ngươi một chút nào."
Cô nghiêng người, giọng đày bình thản: "Nếu đây là một cái bẫy về sự dối trá mà ngươi đang giăng ra, ta phải nói cho ngươi biết, Aethra… ngươi sẽ thất vọng đấy."
Trong ánh mắt hai màu của Julia, cô vừa thách thức vừa quan sát, cô muốn biết, Aethra sẽ phản ứng ra sao trước sự cứng rắn không khoan nhượng của mình.
Aethra thẳng thừng chia sẻ: "Tại sao ư? Julia Asterfeld, bởi vì ngươi và ta sẽ phải chết trong tương lai. Thời gian đang đếm ngược từng khoảnh khắc... có thứ gì đó vừa thức tỉnh và ta không thể ngăn được. Ta cần máu, rất nhiều máu. Tốt nhất là ngươi nên tuyên chiến với Đế Quốc. Ngươi được thoả nỗi thù hận của mình, ta được lớn mạnh bằng mạng người. Chiến tranh là mùa gặt sinh mệnh nhanh nhất. Chỉ có vậy, số phận của cả hai ta mới có cơ may tốt hơn."
Lời nói trút ra không vòng vo, không ẩn dụ, khiến đôi mắt đỏ rực của Aethra như sống dậy, nóng bỏng và vô tình. Không chờ đợi Julia tin hay không, con rắn dường như đã nói hết điều nó phải nói.
Julia cũng không cam chịu yếu thế, đáp trả bằng một tông giọng lạnh băng: "Ồ? Vậy ngươi nói rõ hơn xem, thứ gì vừa thức tỉnh? Và tại sao ngươi lại biết? Rốt cuộc ngươi đang che giấu điều gì?"
Vừa nói cô vừa đứng dậy, quay người bước tới bức tường khảm kín vũ khí. Chúng không phải vũ khí hoàn chỉnh, chỉ còn những khung rỗng, tượng trưng những người đã không trở về.
Một nghĩa trang bằng sắt.
Julia đưa tay lên, khẽ vuốt ngang từng ô rỗng.
Ngón tay chạm lên như chạm vào di vật của một linh hồn. Những cái tên không được khắc, nhưng cô nhớ hết.
"Mặc kệ có phải kịch bản ngươi vẽ ra hay không." Julia tiếp tục, từng chữ đanh lại như tiếng đập búa trong lò rèn: "Nhưng khi ngươi đã mở miệng nói, không cần biết ta có tin hay không… ít nhất ta phải hiểu."
Aethra im lặng.
Julia quay lại, giọng điệu đày sắc bén: "Aethra, ta không muốn phải chiến đấu khi không hiểu rõ đồng minh của mình. Đế Quốc không phải thứ có thể đùa giỡn. Nếu ngươi muốn ta tin tưởng, trước tiên phải để ta nhìn thấy thứ ngươi đang giấu."
Ánh mắt đỏ rực của Aethra vốn luôn như đang mơ hồ cười, nhưng bất giác, lần đầu tiên trở nên yên tĩnh.
"Julia… ngươi đang buộc ta phải nói ra thứ mà chính ngươi… chưa đủ điều kiện để tiếp nhận."
Julia không chớp mắt: "Thử ta xem."
Một khoảng trống kéo dài. Rồi Aethra bật cười, tiếng cười vang lên như kim loại bị xoắn đến cực hạn: "Rất được."
Nó thu mình lại, hai mắt đỏ hằn lên như hai ngọn than sống đang rực cháy âm thầm.
"Ma Thần!"
Aethra nói, mỗi chữ vang lên như thể bị kéo từ tận đáy vực u tối nào đó, thanh âm mang theo một âm hưởng lạ lùng.
Julia sững lại trong nửa nhịp, đôi mày nhíu chặt theo bản năng. Giọng cô trượt xuống thành một đường sắc lạnh: "Ngươi nói gì cơ?"
"Ngươi tin hay không thì tùy… nhưng ta cảm nhận được một tên đã thức tỉnh sau hàng ngàn năm. Nếu hắn khôi phục hoàn toàn, việc tìm đến ta, không... là tìm đến chúng ta, chỉ còn là vấn đề thời gian."
Aethra ngừng lại. Một sự im lặng được đặt vào đúng thời điểm, như thể nó cố ý dành cho Julia vài nhịp thở để tự đối mặt với sức nặng của lời tuyên bố vừa rồi.
Julia bật cười.
Không phải tiếng cười thoải mái, cũng không phải cười mỉa mai, mà là kiểu cười bật ra khi đầu óc đang cố lý giải điều phi lý nhất mà mình từng nghe. Trán cô khẽ nhíu lại, ánh mắt lóe lên một tia vừa kinh ngạc vừa khó tin. Thật nực cười, thậm chí… lố bịch.
Phải biết rằng đây là câu chuyện hài hước nhất mà cô từng nghe trong năm nay. Nó chẳng khác gì việc đứng trước một ván bài căng thẳng, chờ đối thủ tung ra quân bài tối hậu… để rồi nhận ra quân bài đó lại là Joker.
"Ngươi đang đùa hả? Chuyện này dùng để dọa nạt ta hay sao?"
Nhưng ngay trong tiếng cười đó, thần sắc Julia vẫn nghiêm trọng đến mức có thể cắt được bằng dao. Cô không phải kẻ ngốc, dù cho lời Aethra nghe như hoang đường, bản năng và trực giác chiến lược của cô vẫn buộc bản thân phải đề phòng.
Vì đôi khi… sự thật đáng sợ nhất lại chính là thứ nghe phi lý nhất.
"Ý ngươi là… Lục Ma Thần sao? Vị Ma Thần nào thức tỉnh?"
Julia thu lại vẻ cười cợt, giọng hạ xuống trầm và nặng.
"Cứ cho lời ngươi nói là thật đi… nhưng tại sao một trong các Ma Thần lại tìm đến ngươi?"
"Là Mol'Tharn!"
Aethra nói mà không hề quanh co.
"Bùn nhão bất tử, kẻ thứ sáu trong Lục Ma Thần."
Giọng nó không cao, không giận, không cố tạo ra kịch tính, chỉ là sự thật lạnh lẽo được nhai nát rồi phun ra. Nếu là lúc khác, có lẽ Aethra đã chế nhạo Julia một hai câu, hoặc cố ý nói mập mờ để xem cô phản ứng thế nào, nhưng hiện tại thì không.
Không có chỗ cho trò đùa.
"Ở Ma Giới, mọi thứ đều nuốt lấy lẫn nhau. Ngươi hiểu không?" Thanh âm của nó khô khốc, kéo dài từng chữ một: "Chẳng có liên minh nào tồn tại lâu, chỉ có kẻ mạnh nuốt kẻ yếu. Luật duy nhất của chúng ta vốn là như vậy.”
Đôi đồng tử đỏ, vốn lúc nào cũng mang sắc độ giễu cợt, nay lóe lên một tia sáng sắc lạnh rồi vụt tắt.
Aethra hạ giọng thấp đến mức gần như là tiếng gầm nén lại.
"Nếu hắn đến thật, ngươi nghĩ mình có thể bảo toàn nơi này sao? Ravennica sẽ không còn là thành phố nữa… nó sẽ chỉ còn lại một đầm lầy sống, thứ đầm lầy biết nuốt lấy mọi sinh mệnh. So với hắn, Ma Vương của một ngàn năm trước cũng chỉ là chuyện cười."
Hơi thở của Aethra trở nên gấp khẽ, giống như bản thân nó cũng đang ghìm lại cảm xúc dâng trào.
"Julia Asterfeld, ta không muốn phải tha thứ cho sự ngu dốt. Lần này, kẻ thù của chúng ta không phải con người, không phải quốc gia, không phải quân đội. Đó là một cổ quỷ đã thức tỉnh. Một thứ sẽ không dừng lại trước biên cương, luật lệ, pháp ước hay bất cứ khái niệm nào của thế giới này."
Càng nói, giọng nó càng ngập trong thứ gì đó khó phân, không hoàn toàn là sợ hãi… mà là căm hận.
Nó chưa từng nghĩ rằng sau hàng ngàn năm, vẫn tồn tại một Ma Thần khác như nó trong cõi này, đã vậy còn ở gần đến mức đáng nguyền rủa. Và sự thật phũ phàng nhất, dù thức tỉnh sớm hơn Mol’Tharn một bước… với tình trạng hiện tại, với ma lực rách nát này… nó thậm chí không đủ sức để tự bảo vệ chính mình.
Im lặng rơi xuống nặng như tấm lông phủ tuyết. Julia cảm thấy một luồng lạnh khác đè lên lồng ngực mình, trườn lên sống lưng cô, không phải vì sương giá ngoài kia, một thứ lạnh của trực giác, của sự thật bị bóc trần quá đột ngột, quá khó tiếp nhận.
Cô hiểu.
Cô lý giải rất nhanh những hàm ý ẩn dưới từng chữ Aethra thốt ra.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ… liệu cô có nên tin hay không? Tất cả những gì nó nói đều quá mức hoang đường, vượt xa mọi tri thức mà Julia từng biết.
Không biết chừng... đây chỉ là một trò lừa dối mới của Aethra, nhưng cô dám đánh cược và phớt lờ sao?
Cứ cho rằng cô tạm thời tin tưởng nó.
Vậy nên dựa theo lối suy nghĩ ấy, từ từng mảnh bộc lộ mà Aethra để lộ, dù vô tình hay cố ý, Julia dần ráp lại được hình hài thật sự của sinh vật đang cuộn mình trong chiếc vòng tay này.
"Vậy ngươi là ai trong Lục Ma Thần?" Julia hít một hơi sâu, cố bình ổn cảm xúc rồi hỏi. Nhưng không đợi cho con rắn kịp mở miệng, cô đã tiếp lời, giọng điệu như đang buộc nó phải thừa nhận: "Để ta đoán xem, Aethra… Không, hẳn nên gọi ngươi là Nith'Zerra, đúng không? Ma Thần cổ đại Rắn Hư Vô, hiện thân của Dối Trá?"
"Phải!" Aethra vô cùng dứt khoát.
"Ta thừa nhận bí mật này vì ta không còn lựa chọn nào khác. Ta và ngươi đang cùng ở trên một con thuyền đang chìm. Nếu ngươi còn chần chừ như thế, thì bi kịch của mười bảy năm trước sẽ tái diễn ngay tại Ravennica này. Và lần này… sẽ không còn ai sống sót."
Julia nhắm mắt lại. Trong bóng tối sau mi mắt, những mảnh thông tin vỡ vụn lặng lẽ xếp lại thành hình. Cô phải thừa nhận mình thông minh, nhưng thông minh vẫn là chưa đủ khi đối diện với một Ma Thần mà kỹ năng phân biệt nói dối không có tác dụng. Mỗi từ Aethra nói ra, cô đều phải cân nhắc từng chữ một.
Một lát sau, Julia mở mắt. Ánh nhìn sắc bén như muốn xuyên thủng con rắn.
"Ngươi thật sự tỉnh dậy mười bảy năm trước sao, Nith'Zerra?"
"...Phải—"
"Nếu ngươi còn dám giấu ta nửa chữ, đừng mong ta tin bất kỳ điều gì!"
Julia hít sâu, giọng lạnh như thép.
Aethra khựng lại, ánh mắt đỏ rực của nó thu hẹp lại thành một đường chỉ mảnh.
"...Nhưng cũng không phải."
Nó thở dài, không phải vì yếu đuối, mà vì nhận ra người phụ nữ này không dễ qua mặt như những sinh vật tầm thường khác.
"Ta từng tỉnh dậy cách đây một ngàn năm, rồi lại bị phong ấn trong Vực Nứt Ardent. Ta ngủ cho đến khi… máu của những kẻ chết trong trận chiến Ravennica thấm vào vết nứt và đánh thức ta một lần nữa."
Lời nói của Nith'Zerra không hề giả, nhưng cũng không hoàn toàn là sự thật.
"Vậy hóa ra… ngươi từng tỉnh dậy... ngay trong Kỷ Hắc Ám?" Julia khẽ hít vào, giọng cô trầm xuống: "Ngươi khiến ta bắt đầu hoài nghi đấy, Nith'Zerra… rằng Kỷ Hắc Ám năm đó có thể chính là do ngươi thúc đẩy."
Cô ngả người về phía sau, như muốn lấy khoảng cách để nhìn rõ sự thật đang mở ra.
"Ravennica từng là cứ điểm của Ma Vương. Đội quân hắn dựa vào nơi đây để rèn vũ khí... nhầm mục đích tấn công toàn lục địa…" Julia khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc nhọn đâm thủng tấm màn che vô hình: "Giống như ngươi... hiện giờ đang tìm mọi cách để xúi giục ta tuyên chiến với Đế Quốc."
Khi thốt ra suy luận ấy, chính Julia cũng thấy lạnh sống lưng. Đây là điều quá điên rồ, một kết luận mà ngay cả cô, người vừa nói ra nó, cũng không chắc mình muốn tin.
0 Bình luận