The Outer One
Jrrn68
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 02

Chương 36: Một Ngày Mới Không Bình Thường

0 Bình luận - Độ dài: 3,033 từ - Cập nhật:

Bình minh nhẹ nhàng phủ xuống quảng trường, ánh sáng dịu dàng xuyên qua lớp sương mỏng còn đọng trên mái lều. Không khí trong lành và mát mẻ, tiếng chim hót vang lên từng hồi, đánh thức mọi người khỏi giấc ngủ đêm dài.

Những người lính bắt đầu thức dậy, di chuyển chậm rãi nhưng không kém phần trật tự. Tiếng lửa bập bùng của bếp lửa nhỏ tạo nên âm thanh ấm áp giữa khung cảnh tĩnh lặng buổi sáng. Họ ăn sáng vội vàng, đôi khi trao đổi vài câu chuyện nhỏ, ánh mắt vẫn còn đượm nét mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm.

Bữa ăn kết thúc, tiếng vỗ tay nhẹ vang lên như hiệu lệnh. Một loạt bước chân nhanh nhẹn vang lên khi binh lính bắt đầu thu dọn lều trại, vải lều gấp gọn cẩn thận, trang bị được xếp lại chỉnh tề.

Giữa quảng trường, một cỗ xe ngựa mới toanh được mua ở thị trấn vào ngày hôm qua, vỏ gỗ còn thơm mùi gỗ mới, không có gì xa hoa hay trang trí cầu kỳ. Trên xe, Celestia và Charlotte ngồi thẳng lưng, ánh mắt thanh khiết nhưng kiên định. Cả Aaron cũng đang có mặt ở bên trong. Ông ta đã rất mệt mỏi vì phải viện cớ giải thích cho sự có mặt của mình.

Vây quanh cỗ xe, các hiệp sĩ oai phong lẫm liệt đứng bảo vệ, trong đó có phó tướng Fay và Amar đang đứng hộ tống. Thanh kiếm gọn gàng bên hông, bộ giáp không quá lấp lánh nhưng chắc chắn và bền bỉ, như chính tinh thần của họ.

Những hiệp sĩ từng theo chân công chúa Charlotte tiến đến Dungeon bằng ngựa, nhưng khi bị giam giữ trong hầm ngục đá tăm tối, tất cả ngựa chiến đều đã bị mất hoặc bị bỏ lại phía sau. Bây giờ khi trở về, không một ai trong số họ có ý định sử dụng ngựa nữa.

Fay và Amar đứng giữa đội hình, ánh mắt kiên định. Họ từ chối cưỡi ngựa, xem đó không chỉ là sự cứng rắn về thể chất mà còn là bài học ý chí.

Bước chân họ dồn trên mặt đất đá, vững chãi và chắc chắn như thể đang dạy cho chính mình cách làm chủ cơ thể sau bao ngày tháng tù đày và thử thách.

Đối với các hiệp sĩ, đây là cách họ rèn luyện bản thân, khẳng định ý chí không khuất phục dù trong hoàn cảnh tăm tối nhất và để mỗi bước chân trở thành lời thề trung thành, bất khuất với Đế Đô và công chúa Charlotte.

Anatolia thì đang âm thầm lặng lẽ ở phía sau.

Kế đến là Mo Gang, đương nhiên là theo cùng để lấy phần thưởng.

Khi đội hình dừng lại để điểm danh trước khi rời đi, Celestia đứng ở vị trí trung tâm, ánh mắt sắc lạnh và nghiêm nghị. Nhưng may mắn thay, hôm nay cô không trực tiếp làm công việc đó. Một binh sĩ khác được phân công đứng thay cô điểm tên từng người.

Gen thở phào nhẹ nhõm, biết rằng nếu bị Celestia để ý và nhớ lại, có lẽ hắn sẽ không tránh khỏi một trận “giũa” tàn khốc vì tội đào ngũ, trốn tránh nhiệm vụ.

Tiếng vó ngựa vang đều đặn, các binh sĩ giương cao cờ hiệu, tạo nên một bức tranh sống động của sự uy nghiêm và đoàn kết. Từng bước tiến, từng tiếng vó đều vang vọng như nhịp đập mạnh mẽ của trái tim đất nước đang lên đường, rời khỏi thị trấn trong sự chú ý của mọi ánh mắt.

Gen bước lững thững ở cuối cùng đội hình giống như thời điểm đến ban đầu. Gương mặt lạnh nhạt, dáng đi không nhanh không chậm, hòa lẫn giữa tiếng giáp khẽ lách cách và bước chân rộn ràng của đội quân. Nhưng đó chỉ là Umbral Avatar, phân thân do bóng tối kết tinh. Hắn giống như người lạc lõng, vừa như một bóng ma thấp thoáng giữa những binh sĩ có khí thế và đồng phục chỉnh tề.

Còn Gen thật thì đang thong thả cúi người buộc dây ủng trong căn phòng nhỏ của nhà trọ, ánh sáng ban mai chỉ vừa kịp chạm tới bậu cửa sổ. Không một giọt mồ hôi, không chút bụi bặm trên áo quần, hắn như kẻ vừa có một đêm yên giấc hơn bất kỳ ai ngoài kia. Sự tĩnh lặng nơi hắn ngồi đối lập hoàn toàn với sự ồn ào, khẩn trương của đoàn binh trên quảng trường.

Gen với tay kéo chiếc ba lô từ góc giường lại gần. Quả trứng rồng vẫn nằm gọn bên trong, màu vỏ ánh lên thứ sắc mờ ảo toả ra hơi ấm âm ỉ. Gen khẽ điều chỉnh lại vị trí, đảm bảo nó được cố định, rồi kéo dây buộc miệng ba lô.

Khi đã sẵn sàng, Gen khoác ba lô lên vai, cảm nhận sức nặng quen thuộc dồn xuống lưng rồi cất bước nhẹ nhàng trên sàn gỗ cọt kẹt. Sau đấy mở miệng ra hiệu cho Dolly. Không cần thêm lời nào, nó lập tức bước theo.

Vừa đẩy mở cánh cửa phòng, Gen ném một cái nhìn lơ đãng ra ngoài cửa sổ của hành lang cũ kỹ. Ánh nắng ban mai len lỏi qua những mái ngói đã bạc màu, loang lổ bóng sáng trên các bức tường đá xám của thị trấn. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi bánh mì mới nướng từ đâu đó, xen lẫn hơi ẩm của đá và gỗ sau một đêm dài. Hắn khẽ hít một hơi, ánh mắt vẫn bình thản như kẻ chẳng có gì phải vội, rồi chậm rãi bước xuống bậc thang gỗ ọp ẹp, để ánh sáng buổi sớm tràn vào sau lưng.

Trước đó, đêm qua, khi mới trở về, hắn đã ghé qua khu chợ và tìm thấy một cửa hàng quần áo nhỏ nằm lọt thỏm giữa hai dãy nhà. Ở đó, hắn mua một bộ đồ đơn giản, chiếc áo vải màu xám nhạt, quần bó sẫm màu và một đôi ủng da nâu, kiểu dáng phổ biến mà cư dân nơi đây thường mặc hằng ngày.

Không có gì trong diện mạo ấy gây chú ý. Chỉ một kẻ lữ hành bình thường, đang thong thả chuẩn bị cho một ngày mới.

Emi nằm nhoài người trên quầy như thường lệ, hai chân đung đưa giữa không trung, khi nghe tiếng gỗ kẽo kẹt phát ra từ cầu thang thì ngẩng đâu nhìn lại, nụ cười hồn nhiên sáng bừng.

Cô bé nhanh nhẹn đứng thẳng, nói: "Anh dậy rồi ạ! Để em chuẩn bị bữa sáng ngay."

Gen đi lại bàn gần cửa sổ, Dolly đứng lặng phía sau. Ánh sáng ban mai nghiêng nghiêng phủ lên mặt bàn gỗ trầy xước. Hắn đưa mắt nhìn quanh, vài bộ bàn ghế vẫn trống không.

"Buổi sáng ở đây không có khách sao?" Hắn hỏi, giọng bình thản như chỉ để giết thời gian.

Emi hơi khựng lại, rồi mỉm cười bối rối: "Ừm… sáng thì hầu như chẳng có ai đâu ạ. Ban ngày mọi người ra chợ hoặc quán lớn ngoài quảng trường, để tiện đường đi làm việc. Nhà trọ này chỉ đông hơn vào buổi tối, nhưng cũng chỉ có vài Mạo Hiểm Giả ghé qua thôi. Ở đây rẻ hơn mấy quán ngoài kia, mà thu nhập của họ cũng không cao, nên… chắc là muốn tiết kiệm."

Gen không hỏi thêm, chỉ gật đầu rồi ngồi xuống.

Khi Emi mang bữa sáng ra, hắn bắt đầu ăn chậm rãi. Giữa lúc ấy, Gen đặt thêm một đồng vàng lên bàn, ánh vàng của nó bắt sáng rực rỡ trong luồng nắng chéo qua ô cửa.

Cô bé khựng lại, tim đập nhanh. Một đồng vàng (Solare), thứ tiền mà cả năm nhà trọ này cũng khó chạm tới một lần. Trong cái thế giới này, mười đồng bạc (Lunare) mới đổi được một đồng vàng, và mười đồng đồng (Terrin) mới đổi được một đồng bạc. Một người bình thường phải làm lụng cả tháng mới đủ một đồng bạc, huống hồ là vàng.

Cha cô đã qua đời, để lại món nợ sửa quán mà hai mẹ con vẫn gắng gượng trả dần. Khách khứa thưa thớt, thu nhập chỉ đủ xoay xở từng ngày. Cả đời Emi chỉ mới được nhìn thấy vàng vài lần, mà lần nào cũng nằm trong tay người khác, chưa bao giờ rơi vào tay mình.

"Ơ… anh… hôm qua… anh đã đưa hai đồng vàng rồi mà…" Giọng cô bé run nhẹ, như sợ mình vừa tính sai: "Một đồng là tiền phòng… một đồng là bữa tối hôm qua… giờ lại thêm… cái này… nhiều lắm ạ…"

Gen chỉ đẩy nhẹ đồng vàng về phía cô bé, giọng dửng dưng: "Gói thêm ít thịt khô và bánh mì. Anh mang theo."

Vàng là mệnh giá duy nhất mà hắn có, hơn nữa còn không ít. Hắn chưa bao giờ xem tiền là tiền, nếu không khi còn ở Trái Đất đã chẳng bán đi căn nhà rồi sống một cuộc sống không cố định.

Bàn tay Emi run run chạm vào mép đồng vàng, như cầm một vật quá quý giá chứ không chỉ đơn thuần là tiền ăn. Cô bé khép ngón tay thật chặt, như sợ nếu buông ra nó sẽ tan biến vào không khí.

Vừa bước vào bếp, cô bé đã nghe tiếng mẹ mình xì xào với chiếc nồi súp nhỏ đang sôi lục bục.

"Mẹ… anh khách kia… đưa thêm một đồng vàng nữa…"

"Lại vàng?"

Người phụ nữ ngẩng lên, đôi mắt mở lớn, gần như không tin vào tai mình.

Emi gật đầu, rồi đặt đồng tiền lên bàn bếp. Ánh sáng hắt lên mặt đồng vàng phản chiếu trong ánh mắt hai mẹ con, vừa ngỡ ngàng, vừa lo lắng.

Người mẹ chỉ khẽ nói: "Thôi, chuẩn bị đồ ăn đi. Đừng để cậu ta chờ."

Emi liền xắn tay áo, lấy thịt khô từ kệ gỗ, cắt thành từng lát, rồi chuẩn bị bánh mì gói lại. Cô bé cố làm nhanh, nhưng lòng vẫn cứ xao động, đồng vàng ấy quá lớn so với bữa ăn sáng và điều đó khiến cô bé thấy bất an như đang nắm trong tay một món nợ vô hình.

Ngay khi cô bé vừa đặt con dao xuống, thì tiếng bản lề cửa chính kêu "két" một tiếng khô khốc.

Bước qua khung cửa là một người đàn ông trung niên, cao lớn, vai rộng như chặn cả lối vào. Ánh mắt hắn sắc lạnh không chút cảm xúc, như lưỡi dao vừa rút khỏi vỏ, sẵn sàng chém xuống bất cứ lúc nào.

Trang phục hắn mặc là sự hòa trộn hoàn hảo giữa sự kín đáo và sát khí, thắt lưng nặng trĩu những chuôi dao găm, bên hông là một thanh đoản đao mỏng.

Trên gương mặt hắn, vết sẹo dài kéo từ trán, cắt qua hốc mắt trái, rồi kết thúc gần cằm. Vết tích như một đường rạch của số phận. Vừa dữ tợn vừa lạnh lùng, khiến người đối diện chỉ cần liếc nhìn đã thấy gáy mình lạnh toát.

Mo Hamus đã đến.

Emi ngẩng đầu, thoáng sững lại trước dáng vẻ dữ tợn ấy, nhưng niềm vui bất ngờ vì có khách vào buổi sáng nhanh chóng lấn át sự dè chừng. Cô bé lau vội tay vào tạp dề, chạy ra khỏi bếp với nụ cười rạng rỡ.

"Cháu chào chú! Buổi sáng hiếm khi có khách lắm… chú muốn ăn gì ạ?"

Mo Hamus khựng lại nửa bước. Ánh mắt sắc bén của hắn quét khắp tầng trệt, lướt nhanh đến người phụ nữ trong bếp, rồi trở lại nơi Emi đứng. Hắn đã xác định rõ mục tiêu mình đến để diệt.

Ánh mắt tiếp tục lia sang Gen, kẻ đang thong thả ngồi ở bàn gần cửa sổ, người chẳng tỏ vẻ gì đặc biệt ngoài sự bình thản. Rồi cả Dolly cạnh bên đeo chiếc mặt nạ trông quái dị kia. 

Một nụ cười nhạt kéo nhẹ nơi khóe môi Mo Hamus.

"Xem ra… hôm nay con mồi của ta lại có kẻ xui xẻo làm bạn đồng hành."

Câu nói như thể chỉ là một nhận xét vu vơ, nhưng ẩn trong đó là sát ý lạnh lẽo, len lỏi khắp căn phòng vốn đang bình yên.

Emi đứng trước mặt Mo Hamus, vẫn giữ nụ cười tươi rói cùng đôi mắt long lanh vì ngạc nhiên và háo hức, chẳng mảy may nhận ra sự nguy hiểm.

Trong khoảnh khắc ấy, bàn tay khổng lồ của Mo Hamus đã vươn ra. Không lời báo trước, hắn bóp lấy cổ Emi như nhặt một con chim non, nhấc bổng cô bé lên. Khuôn mặt Emi cứng đờ. Nụ cười vừa rồi biến mất, thay bằng đôi mắt mở to hoảng sợ.

"Không phải bữa sáng…" Mo Hamus gằn giọng, ánh mắt lạnh lẽo: "Mà là con mồi."

Chợt...

Ngay khi câu nói vừa chấm dứt—

"[Shop Time]."

Một bàn tay khác, cứng như sắt và mạnh mẽ như gọng kìm đang siết lấy cổ tay của Mo Hamus. Hắn giật mình quay lại và nhận ra, kẻ vẫn đang ngồi ăn đã đứng ngay bên cạnh mình từ bao giờ.

"Bỏ tay ra… nếu không muốn mất nó."

Bàn tay Gen như gọng kìm thép, giữ chặt cổ tay Mo Hamus đến mức máu ngừng lưu thông.

...Khi nào?

Hơi thở của Mo Hamus chậm hẳn, đầu óc hắn như trống rỗng.

Không nhìn thấy cách thức di chuyển, thời gian giống như bị đánh rơi một nhịp, người kia xuất hiện ngay sát bên hắn, gần đến mức hắn có thể nghe rõ nhịp thở.

Da thịt ở cổ tay hắn kêu răng rắc dưới sức bóp, cảm giác như xương sắp vỡ vụn.

Không thể nào…

Đôi mắt Mo Hamus lấp lóe một tia hoảng hốt ngắn ngủi, rất nhanh bị thay thế bởi sát ý. Nhưng khoảnh khắc đó, dù chỉ chưa đầy một giây là lần đầu tiên trong nhiều năm hắn cảm thấy bản năng sinh tồn gào thét như thế.

Mo Hamus nghiến răng, mắt ánh lên tia dữ tợn.

"[Night Veil] – Màn Đêm Phủ."

Mo Hamus không rút được tay, bèn tung ra một quả bom khói đen kịt rơi xuống sàn.

Bụp!

Làn khói ma thuật lập tức trào ra, cuộn xoáy như những con rắn, nuốt chửng mọi ánh sáng. Bước chân hắn trở nên vô thanh, hơi thở tan vào khoảng không.

"[Blood Lotus] – Liên Hoa Huyết."

Từ trong màn khói, tiếng gió xé ngang tai.

Năm nhát đao liên tiếp chém ra, tấn công từ những góc độ không tưởng.

Gen lập tức bóp mạnh cánh tay Mo Hamus hơn, xương cánh tay kêu lên răng rắc như muốn vỡ ra, buộc hắn phải nới lỏng tay.

Ngay tức khắc, Gen tóm lấy Emi rồi mau chóng lùi lại. Cả hai cũng vì thế tránh thoát những nhát đao nguy hiểm của Mo Hamus.

Mo Hamus cũng không tiếp tục tấn công, ngược lại mượn nhờ làn khói vẫn còn chưa tiêu tan, quả quyết lách người rời đi.

Nhịp tim hắn đập nhanh hơn, không phải vì sợ, mà vì cơn kích thích khó chịu của kẻ săn mồi bị bất ngờ.

Hắn vốn nghĩ nhà trọ này chỉ toàn những con mồi mềm, trực tiếp ra tay là có thể giải quyết xong, khỏi phí thời gian cho mấy trò rình rập, ám sát.

Sát thủ sống bằng bóng tối như hắn, không phải kẻ lao vào cuộc chiến trực diện. Nhưng lần này… hắn đã tự tin quá mức. Kẻ khó xơi thế này… hoàn toàn nằm ngoài dự tính.

Khi làn khói đen mờ dần và bóng dáng Mo Hamus biến mất ngoài cửa, một sự im lặng nặng nề như ngừng đọng cả không gian trong nhà trọ.

Mẹ Emi chạy vội ra khỏi bếp, đôi mắt đỏ hoe, mặt mày hoảng loạn không giấu nổi sự sợ hãi và đau lòng.

Bà lao đến, ôm chặt lấy cô con gái bé nhỏ trong vòng tay.

Emi run rẩy, dựa vào bờ vai mẹ, nước mắt lăn dài trên má, sự sợ hãi vừa tan biến nhường chỗ cho cảm giác ấm áp và an toàn trong vòng tay ấy.

"Con… con có sao không? Mẹ tưởng con mất rồi…" Giọng mẹ nghẹn ngào, lòng đau xé khi nhìn thấy đôi mắt hoảng loạn của Emi.

Chuyện vừa rồi thật sự xảy ra quá nhanh, khi nhận ra cũng là thời điểm kết thúc.

Emi không nói nên lời, chỉ biết ôm chặt lấy mẹ mình, tim cô bé như được chữa lành bởi tình thương bao la của mẹ, một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão tăm tối vừa qua.

Không gian nhỏ bé ấy bỗng trở nên dịu dàng, ấm áp hơn bao giờ hết, như một ngọn đèn le lói dẫn lối qua bóng tối.

Gen bước từng bước chậm rãi về phía bàn mình, nơi bữa ăn vẫn còn dang dở trước mắt. Hắn ngồi xuống, cằm nhẹ chiếc thìa trên đĩa rồi bắt đầu ăn tiếp.

Giống như tất cả mọi chuyện chẳng hề liên quan tới bản thân.

Ánh mắt đôi khi vẫn thoáng nhìn ra ngoài như đang cân nhắc điều gì đó. 

Tên [Mo Hamus] màu đỏ rực, cùng cấp độ 85 đang liên tục di chuyển. Dòng thông tin ấy như một la bàn dẫn đường, giúp Gen theo dõi sát sao đối phương ngay cả khi tầm nhìn thực tế bị hạn chế. Dòng chữ đang dần nhỏ lại, biểu thị khoảng cách giữa cả hai ngày càng xa, một lát sau mới ngừng lại hoàn toàn ở đâu đó.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận