The Outer One
Jrrn68
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 02

Chương 30: Rời Khỏi Dungeon

0 Bình luận - Độ dài: 3,210 từ - Cập nhật:

Một khoảnh khắc tĩnh lặng phủ lên toàn bộ đại điện sau tiếng gầm nhẹ của sinh vật mới tiến hóa. Không ai lên tiếng, không ai nhúc nhích.

Wake chỉ đứng đó — bình thản, ánh mắt như xuyên qua cả thực tại lẫn quá khứ.

Rồi hắn khẽ thở ra, đôi vai thả lỏng.

"Không tệ." Hắn lẩm bẩm, như thể đã kết luận xong một bài kiểm tra.

Ánh mắt dừng trên sinh vật đang quỳ phục, thứ từng chỉ là một con quái vật đầm lầy hạng xoàng. Giờ đây, nó đã khác, quá khác. Đôi mắt ấy, không còn sự thường thấy ở sinh vật cấp thấp. Thay vào đó là thứ gì đó gần như nhận thức.

Không ai đáp lại. Earth D’gon và Storm D’gon đứng im lặng như tượng đá. Không ai hiểu Wake đang nghĩ gì, ngay cả chính bản thân hắn cũng không chắc liệu mình có cần hiểu hay không.

Hắn dừng lại, cúi nhẹ đầu nhìn sinh vật đang phủ phục bên dưới, ánh sáng từ đôi mắt không đồng tử phản chiếu lên thân thể lầy lội của Swamp King.

"Ngươi sinh ra từ bùn lầy, dù yếu đuối nhưng vẫn có ý chí sống sót. Dù chỉ là phản xạ bản năng, nhưng ta chấp nhận điều đó."

"Lần trước… ngươi đã cứu một phân thân yếu ớt của ta." Giọng Wake vang lên, nhẹ như làn khói nhưng lại thấm sâu như tiếng gió giữa đêm lạnh.

Swamp King không động đậy, chính nó cũng không biết mình hiện tại là gì. Đôi mắt lấp lánh ánh đục như phản chiếu một thứ cảm xúc rất lạ.

"Ta không nợ ai cả." Wake nói tiếp: "Nhưng nếu từng có thứ gì giống như ân tình… thì ngươi là một trong số hiếm hoi."

Gió bỗng lặng. Cả Storm D’gon và Earth D’gon đứng phía trước đều không nói gì.

"Vagador đã chết." Hắn dừng một nhịp. Ánh mắt dõi thẳng về phía sinh vật nhầy nhụa trước mặt: "Ta không có hứng thú trở thành Vua. Nhưng ta muốn hỏi ngươi một điều…"

Một giây lặng im như cả đầm lầy nín thở.

"Ngươi có muốn trở thành Vua của tầng năm này không?"

Swamp King vẫn không nói, nhưng toàn thân nó khẽ rung lên, không phải vì phẫn nộ hay sợ hãi, mà như một đợt sóng cảm xúc lan ra từ bên trong bùn đất.

Wake khẽ gật đầu.

"Không phải mệnh lệnh hay một sự ban thưởng. Chỉ là… một câu hỏi, như một đặc ân. Vì ngươi xứng đáng được lựa chọn."

Swamp King vẫn quỳ đó như một tảng bùn sống. Không ai buộc hay thúc ép nó phải trả lời. Nhưng sự im lặng ấy… như kéo dài vô tận. Một cơn gió mỏng luồn qua những vết nứt trên vòm điện, thổi nhẹ đống tro bụi hòa quyện vào sương mù.

Swamp King khẽ ngẩng đầu. Lần đầu tiên, từ trong cặp mắt đặc sệt kia, không còn sự mù mịt vô tri của một con quái vật. Không có tham vọng, không có khát vọng quyền lực. Chỉ có sự lùi lại.

Nó lắc đầu, rất khẽ.

Không lời, nhưng rõ ràng như tiếng sấm giữa lòng đầm lầy. Nó không muốn, nó chưa từng muốn.

Wake nhìn nó hồi lâu, Không giận không thất vọng. Chỉ là một sự tĩnh lặng, thuần túy đến mức khiến người khác ngờ rằng… hắn còn đang tồn tại hay không.

Rồi hắn khẽ cười, không rõ là chế giễu, hay thấu hiểu.

"Ta hiểu."

Giọng hắn rất nhỏ, nhưng trong đại điện lạnh lẽo này, từng từ lại vang vọng như một bản án trầm lặng.

Wake không nói thêm gì.

Lựa chọn đã được đưa ra. Có đôi khi, từ chối vương quyền… chính là sự khởi đầu của một triều đại im lặng.

Wake không cười, không buồn, chỉ nói như một lời kết: "Vagador đã chết rồi."

Câu nói ấy rơi xuống như tiếng chuông tang giữa đại điện hoang tàn, làm rung động cả không khí vốn đã lạnh lẽo.

"Ngai vàng này không còn ai ngồi. Các ngươi không cần phục tùng ai nữa."

Ánh mắt Wake khẽ lướt qua hai sinh vật từng là hộ vệ trung thành của Vua Dungeon. Giọng điềm nhiên như thể đang nói chuyện đời thường: "Từ giờ trở đi… các ngươi được tự do. Làm bất cứ điều gì mình muốn."

Không còn tiếng xích xiềng, không còn gông cùm bổn phận. Chỉ còn hai sinh vật Nhân Long đứng đó, đối mặt với thứ lần đầu tiên xuất hiện trong cuộc đời dài đằng đẵng của họ, tự do.

Wake không cần nhìn phản ứng của họ. Bởi với hắn, tất cả chỉ là một chương ngắn trong cuộc hành trình vô tận.

Một dấu chấm nhỏ trong quyển sách mà hắn sẽ sớm lật sang trang kế tiếp.

"…Tự do sao?" Storm D'gon khẽ lẩm bẩm, đôi cánh vươn lên trong vô thức: "Tôi… chưa từng nghĩ sẽ có ngày đó."

Earth D'gon thì không nói gì, chỉ cúi đầu thật thấp, hai chân giống như vùi sâu vào lớp nền lạnh lẽo dưới chân. Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi ngẩng lên: "Tôi sẽ ở lại." 

Cả tòa đại điện vẫn còn vương mùi tro bụi. Ánh sáng từ những ngọn đuốc cổ xưa hắt lên trần đá rạn nứt như những hình bóng đã mất. Vagador đã chết, ngai vàng bỏ trống. Nhưng tầng năm không thể vô chủ.

Storm D’gon tiến lên một bước, đôi đồng tử ánh sét của nàng xoáy sâu vào khoảng không như đang truy vấn chính bản thể mình.

"Ta không cần ngai." Cô trầm giọng, mỗi từ vang lên như sấm giáng: "Nhưng nếu tầng năm cần một kẻ gìn giữ trật tự... thì để tôi là cơn bão thổi bay sự phản loạn."

Earth D’gon bên cạnh cũng đưa ra lựa chọn của mình, dáng người vạm vỡ như tượng đá sống, mỗi bước chân hắn dẫm xuống, mặt đất như rung nhẹ đáp lời. Không ồn ào, không giận dữ, chỉ là sự tĩnh lặng của núi sâu.

"Tôi cũng không sinh ra để trị vì." Hắn nói, giọng trầm ổn như tiếng đá rơi xuống lòng vực: "Nhưng nếu nơi này cần một nền móng vững bền để luật lệ không sụp đổ… thì để tôi là tảng đá cuối cùng không bị cuốn trôi."

Họ không là Vua, nhưng tiếp theo toàn bộ tầng năm Dungeon, có lẽ sẽ biết hai Nhân Long này chính là cột trụ mới.

Storm D’gon – người gìn giữ cơn bão.

Earth D’gon – người trấn giữ đại địa.

Không có ngai, nhưng có Luật. Không có vua, nhưng có Ranh Giới.

Wake quay đầu bước trở về. Trước mặt hắn, Dolly, con búp bê không cảm xúc vẫn ngồi bất động, lưng tựa vào ngai vàng đá đã không còn chủ. Đôi mắt nó lặng lẽ nhìn về hư vô, cơ thể lấm bụi sau trận hỗn loạn, như một xác búp bê bị bỏ quên giữa tàn tích cổ.

Wake nhẹ nhàng cúi xuống, bế lấy Dolly bằng một tay, rồi đặt nó lên vai mình như một món hành lý quen thuộc. Không một lời thương xót, không một cái nhìn trìu mến.

Hắn đưa mắt về phía hai Nhân Long.

"Earth D’gon." Wake trầm giọng: "Thu gom toàn bộ vật phẩm, trang bị còn sót lại vào nhẫn không gian."

"Vâng." Earth D’gon cúi đầu, ánh mắt toát lên sự sâu sắc, không phải với một vị vua, mà là với một kẻ đã xé toạc trật tự cũ.

Storm D’gon ôm quả trứng rồng đen được bao bọc trong chiếc kén tạo ra từ năng lượng ma thuật rồi bước lại gần. Cô không nói gì, chỉ đứng chờ mệnh lệnh.

"Dẫn ta đến cổng dịch chuyển, ta không có ý định nán lại thêm phút nào." Wake nhìn cả hai và nói.

Earth D’gon và Storm D’gon cúi người, giọng trầm vững: "Xin mời."

Cả hai Nhân Long bước đi song song trước hắn,như hai trụ cột mới của trật tự tầng năm. Phía sau, Wake lặng lẽ bước theo, trên vai hắn, Dolly vẫn lặng thinh như một con rối vô tri. Một kẻ đi ngang qua tầng hỗn loạn. Một cơn gió lạ đã thổi qua vùng đất này… để lại sau lưng một kỷ nguyên mới không ngai.

Chỉ còn lại Swamp King đang lặng thinh giữa đại điện.

Đôi mắt nó vẫn dõi theo nơi Wake vừa khuất sau cánh cửa, như thể dáng hình ấy vẫn còn hằn lại trong không gian bất động, trầm mặc, như một cột đá khắc sâu vào ký ức.

Trong cõi tĩnh lặng ấy, bên trong Swamp King là một cơn cuộn trào âm ỉ. Nó không thể gọi tên cảm xúc đang dâng lên trong mình. Sợ hãi, kính phục. Một thứ gì đó sâu hơn, mơ hồ và vô hình đang khuấy động lớp bùn đen đặc sệt, trong trái tim của nó, nếu như nó thực sự còn một trái tim để cảm nhận.

Có điều gì đó trong nó đã thay đổi.

Không còn ai cai trị tầng này nữa. Có lẽ, cũng chẳng cần một vị Vua.

Swamp King ngẩng đầu lên. Ánh hoàng hôn vĩnh cửu vẫn lơ lửng trên bầu trời đầm lầy, không bao giờ tắt, không bao giờ rực rỡ. Bùn vẫn lạnh, cỏ vẫn úa, thời gian thì như ngừng trôi. Nhưng tận sâu dưới lòng đầm, một mầm mống lặng lẽ vươn mình, câm lặng mà ngoan cường.

Ánh hoàng hôn ấy... tựa như lời tàn cuộc, nhưng chưa từng là kết thúc.

Mọi thứ... chỉ vừa mới bắt đầu.

‐--

Vòng tròn dịch chuyển có kết cấu bằng đá lóe sáng giữa làn sương mờ đặc của đầm lầy tầng năm.

Trong ánh sáng chập chờn ấy, ba bóng người đồng loạt hiện ra, Wake, Storm D’gon và Earth D’gon. Cả ba bước chân xuống mặt đất phủ đầy rêu ẩm, nơi từng là hậu viện sau cung điện của Vagador.

Không khí nơi đây nặng trịch và yên tĩnh đến lạ. Wake chậm rãi đảo mắt nhìn xung quanh, rồi quay sang hai Nhân Long: "Đến đây là đủ rồi."

Câu nói đơn giản, nhưng giọng hắn trầm thấp như lệnh trục xuất. Storm D’gon khẽ cúi đầu không nói, Earth D’gon cũng chỉ lặng lẽ gật một cái nặng nề, không dám cãi lời.

Cả hai cùng xoay người, cất bước vào làn sương mù tan loãng phía xa, bóng lưng họ nhanh chóng tan biến như chưa từng tồn tại.

Còn lại Wake, một mình đứng bất động trước cánh cổng dịch chuyển im lìm.

Hắn đặt Dolly xuống. Tiếp theo sau đó, từ khẽ nứt nơi ngực hắn, vết nứt mang hình dạng như vực sâu địa ngục ấy, những vệt tro mịn bắt đầu trườn ra, mỏng manh nhưng kỳ dị. Chúng bò dọc theo làn da như nham thạch đông đặc, rạn nứt từ bên trong.

Làn tro bò lên cổ, phủ kín đầu, tràn xuống hai tay, đôi chân… nuốt trọn toàn bộ hình dạng kì dị to lớn ấy. Như thể thứ gì đó đang trồi lên từ đáy sâu tăm tối, cuốn lấy hắn rồi định hình lại.

Thân hình cao lớn dần thu nhỏ, co cụm lại thành hình dáng của một nhân loại. Và khi tất cả lắng xuống, làn tro xám tan đi như chưa từng tồn tại… chỉ còn lại một người.

Một người khoác trên mình bộ giáp đen kín toàn thân, lặng lẽ đứng giữa khoảng không vắng lặng.

Gen đã trở lại.

Cùng lúc ấy, Dolly cũng khẽ động đậy. Không một âm thanh, không một tia sáng, chỉ đơn giản là chuyển động như thể bên trong nó vừa được kích hoạt bởi một nguồn năng lượng vô hình, một mối liên kết từ ma lực được kết nối.

Thân thể búp bê của nó chuyển mình theo một chuỗi phản xạ hoàn hảo.

Dolly đã "thức tỉnh". Không phải vì có suy nghĩ, càng không phải vì có cảm xúc. Chỉ đơn giản là Gen đã trở lại, sự hiện diện của hắn chính là mạch dẫn đưa nó quay về với thực tại. Một hầu cận trung thành không cần lời gọi.

Dolly đứng lên, im lặng bước đến bên cạnh hắn như thể chưa từng bị đặt xuống.

"Bắt đầu thôi."

Gen khẽ nói, ánh mắt lướt qua quả trứng rồng màu đen, cùng vài chiếc nhẫn không gian được Storm D’gon và Earth D’gon cẩn thận đặt tại một góc.

Hắn bước tới. Ngón tay chạm nhẹ lên bề mặt một chiếc nhẫn, không hề có hoa văn, cũng không khảm ngọc cầu kỳ, nó chỉ là một mảnh đá không gian nguyên chất, được gọt đẽo thành hình dáng một chiếc nhẫn đơn sơ.

Tiếp theo, hắn đưa ma lực của mình chảy vào bên trong, tạo nên sự kết nối vô hình.

Chỉ trong khoảnh khắc chưa đầy một giây, một hình ảnh sống động hiện lên trong tâm trí hắn, không gian bên trong chiếc nhẫn như được phơi bày toàn bộ, từng ngóc ngách, từng món đồ đều rõ nét đến từng chi tiết. Một vùng không gian rộng gần ba mươi mét vuông, được sắp xếp đủ loại vật phẩm và trang bị.

Hiển nhiên, Earth D’gon đã chọn lọc những chiếc nhẫn quý nhất, không gian lớn nhất. Những kẻ từng sa xuống tầng năm này, ít có ai là kẻ yếu cả. Những vật phẩm để lại, không thứ nào là tầm thường.

Còn đối với Gen, người từng chỉ là một tên lính quèn thì đây là lần đầu tiên hắn được trực tiếp sở hữu thứ được gọi là "nhẫn không gian". Với hắn của quá khứ, đây từng là biểu tượng của những kẻ cao quý, là giấc mơ xa vời vĩnh viễn chẳng thể chạm đến.

Tất nhiên, cách sử dụng nhẫn không gian cũng chả phải là điều bí mật gì. Gen cũng hiểu rõ nguyên lý vận hành của nó.

Không do dự, hắn kiểm tra từng chiếc một. Những món trang bị nặng nề, thậm chí cả những vật phẩm huyền bí bị phong ấn, lướt qua tay hắn. Cuối cùng, hắn lấy ra ba chiếc hộp kỹ năng mà Earth D’gon đã giới thiệu.

Gen đưa tay mở chiếc đầu tiên, hộp kỹ năng màu vàng.

[Thông báo: Chọn kỹ năng để nâng cấp.]

Dòng chữ hiện ra, lơ lửng trong không trung như một lời gọi mời.

Các kỹ năng hiện lên:

[Regeneration] [Forge] [Thẩm định] [Kiếm Kỹ] [Fire Ball] [Wind Sword] [Arrows Water] [Bind] [Walls Land] Light Flash] [Stop Time] [The Shadow].

Gen trầm ngâm.

Nhưng rồi hắn đã quyết định chọn The Shadow, kỹ năng tạo ra bóng giúp thăm dò môi trường xung quanh thây hắn.

Chúng tựa như những camera biết di chuyển vậy, có thể tiếp nhận thông tin và truyền lại thông điệp. Kỹ năng kỳ quái nhất.

Không chút do dự, hắn xác nhận.

[Thông báo: Kỹ năng "The Shadow" đã được nâng cấp thành "Umbral Avatar".]

Umbral Avatar sao?

"[Umbral Avatar.]"

Vì muốn thỏa mãn tính tò mò, hắn lập tức thử thi triển kỹ năng.

Khi hắn vừa dứt lời, không khí thoáng rung động.

Cái bóng đen tách ra từ gót chân hắn một cách quỷ dị, im lặng, lặng lẽ, không tiếng động. Nhưng thay vì chỉ là một hình thể mơ hồ chỉ có hình dáng, cái bóng giờ đây đã có da thịt, có hình dáng, có cả mắt mũi, một bản sao hoàn hảo của chủ thể.

[Umbral Avatar – Level 28]

Một bản thể thứ hai. Không còn là cái bóng mà là một Gen khác.

Vấn đề chính là... bản sao không hề có quần áo, nó hoàn toàn khỏa thân.

Gen vội phất tay, hủy bỏ ma thuật.

Hắn lấy ra chiếc hộp kỹ năng bạc, không chút do dự, Gen mở nắp hộp.

[Thông báo: Tìm thấy kỹ năng mới.]

[Thông báo: Kích hoạt kỹ năng?]

[Đồng ý] / [Từ chối]

Hắn chọn.

Xong, không có luồng sáng nào bùng nổ, không có tiếng nhạc huy hoàng. Chỉ là một cảm giác mơ hồ như một con mắt thứ ba vừa mở ra đâu đó trong tiềm thức.

Ngay sau đó, bảng trạng thái hiện lên, nhưng không chỉ một.

Hai bảng trạng thái xuất hiện chồng lên nhau, một cái phía trước, một cái phía sau trông như hai lá bài giữa không trung.

Gen nhíu mày. Nhưng vấn đề này không quan trọng. Hắn nhận ra, bảng phía trước là bảng trạng thái hiện tại của hắn. Nếu muốn, hắn có thể lựa chọn "lật chuyển", đẩy bảng còn lại ra ngoài để hiển thị công khai.

[Bảng trạng thái]

Gen | 23 tuổi | Nam

Chủng tộc: The Human

Danh hiệu: 「Trống」

Chức nghiệp: 「Trống」

HP: 「Trống」

MP: 「Trống」

Cấp độ: 「Trống」

Sức mạnh: 「Trống」

Kháng sức mạnh: 「Trống」

Ma lực: 「Trống」

Kháng ma pháp: 「Trống」

Nhanh nhẹn: 「Trống」

Kỹ năng độc hữu: 「Trống」

Kỹ năng cơ bản: 「Trống」

Trạng thái: 「Trống」

Gen lướt nhanh qua bảng trạng thái mới. Hắn không vội phân tích, chỉ âm thầm ghi nhớ, sau này còn nhiều thời gian để suy xét.

Tiếp theo hắn tháo bộ giáp đen Deadroot King Set, từng món một, rồi mặc lên người trang bị mới để bản thân trông như một chiến binh bình thường. Đây là những món có cấp độ 40, vật phẩm rơi ra trong ngôi mộ Devastated. Bộ trang bị mới không hề nổi bật, nhưng vừa đủ để không thu hút ánh nhìn.

Sau đó, hắn lựa chọn một chiếc nhẫn không gian có thể tích lớn nhất, đeo vào ngón giữa bàn tay phải — vị trí của quyền kiểm soát trong triết học cổ đại.

"Dolly." Hắn lên tiếng: "Ôm lấy quả trứng."

Con búp bê lặng lẽ bước đến. Không nói lời nào, nó đưa tay ra, nhẹ nhàng nâng quả trứng rồng đen như đang ôm lấy một linh hồn còn đang say ngủ.

Gen lấy ra một chiếc áo choàng dài, khoác lên người Dolly. Áo vốn dành cho người trưởng thành, nên cơ thể nhỏ bé của con búp bê hoàn toàn bị bao phủ, tựa như một cái bóng di động. Cuối cùng, hắn dứt khoát thu bộ giáp đen vào trong nhẫn không gian, mọi thứ giờ đây đã gọn gàng và ngăn nắp.

Không còn điều gì vướng bận.

Hắn quay lưng, bước về phía vòng tròn dịch chuyển, nơi ánh sáng lập lòe như hơi thở của một cánh cổng nối giữa hai thế giới.

Dolly khoác áo choàng theo sau. Không ai hay biết rằng, ẩn sau lớp vải dày, một quả trứng rồng đang được ôm chặt trong đôi tay búp bê vô hồn ấy.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận