Quyển 1: Tàn Tro Của Lời Nói Dối(cũ)

Chương 13: Cánh đồng hoa oải hương

Chương 13: Cánh đồng hoa oải hương

Đã lâu lắm rồi, từ khi em ấy rời đi. 

 

Trong cơn mê man, anh mới được thấy lại giấc mơ ấy.

 

Và nếu có thể quay lại…

 

Mà thôi, dù sao thì mọi chuyện cũng đã quá muộn rồi.

 

 

“Này anh Chris, anh xem nè, không ngờ ở gần nhà thờ Nhân giáo này lại có một cánh đồng hoa oải hương rộng lớn đến thế này kia chứ.”

 

David đứng từ phía xa, vẫy tay gọi với lại anh trai mình. Bóng hình nhỏ bé và lẻ loi ấy chìm nghỉm trong sắc tím trải dài đến bất tận, chói chang ánh vàng cam của buổi hoàng hôn đang dần chìm xuống đường chân trời. Đoạn cắt ngang phía xa ấy cứ kéo vào mãi tới tận điểm cuối của trường nhìn. Không có một ngọn cây nào chen vào cả.

 

Ánh nắng làm cho Chris nhíu mắt lại. Những tiếng hét chợt kéo anh về lại nơi đó. Quay lưng về phía mặt trời, anh hướng mắt về nơi nhà thờ nguy nga tráng lệ của Nhân giáo. Khung cảnh đã thay đổi hoàn toàn. Cây thánh giá có hai đầu nhọn trên đỉnh ấy dần dần bị nuốt trọn bởi khói đen và ngọn lửa hừng hực. Xung quanh đó là những tên elf đang hò hét điên loạn trong khi làm mấy trò tra tấn với các lão mục sư. Từ làm bao đấm, bẻ răng cho tới rút móng tay đều đủ cả. Còn các Thánh hiệp sĩ thì đã được chất thành đống và thiêu rụi cùng với nhà thờ.

 

Rồi anh quay người hướng về phía David. Em ấy lại nhảy cẫng lên gọi tên anh. 

 

Mẹ kiếp, nhìn xem cái thằng đã giết sạch gần nửa các Thánh hiệp sĩ ở đây đang hái hoa cài lên tóc trông vui chưa kìa.

 

Không muốn nhìn thêm nữa, anh quay bước vào lều doanh trại, không màng tới đứa em trai vẫn còn đang chờ mong dõi theo mình từ phía xa nơi cánh đồng hoa oải hương bát ngát ấy.

 

Tối đến, cả quân đoàn lại nhóm lửa lên bắt đầu nướng phần thịt trong nhà thờ vừa mới giành được. Mỗi vài người sẽ quây quanh một đám lửa nhỏ. Còn về các mục sư, họ thì vẫn chưa chết hẳn, vì dùng chúng làm con tin sẽ khá thuận lợi cho đàm phán sau này. Và cũng là để moi từ miệng họ một vài bí mật cần làm rõ nữa.

 

“Buổi chiều hôm nay có lấy được thông tin gì không?”

 

“Tao chịu. Mấy lão đó chẳng hé răng tiết lộ cái gì cả. Thế là tao bẻ luôn vài cái răng. Mà thế vẫn cứ lạ chứ, cái mồm của mấy lão ấy, nhất là lão Tổng giám mục kia, chỉ lảm nhảm chửi rủa bọn tao mãi, nào là tụi bây có quyền gì mà đánh giết lão, hay Chúa gì gì đó sẽ trừng phạt các ngươi. Chúa là loài người à? Ai nói thế vậy? Loài người chăng? Nghe cái tên Duy Thủ Nhân giáo thôi là tao đã thấy ngứa tai rồi. Cả cái cuốn kinh của chúng kia nữa, đọc chỉ toàn thấy giáo điều áp đặt dị đoan. Cái gì mà loài elf đã gây ra tội lỗi với loài người nên phải bị chính loài người trừng phạt chứ…”

 

Ryan vừa cằn nhằn vừa nốc hết gần nửa chai rượu quý lấy trong nhà thờ. Chris sau khi hỏi cũng chỉ im lặng mà tiếp tục nhìn vào miếng thịt đang nướng trên giá quay. Còn David, cậu ta đang lấy cháo từ nồi đang nấu gần đấy ra cho vào một cái bát và lúi húi chạy tới phía các lão mục sự đang bị trói chặt cả thân người bằng dây thừng vào một góc.

 

Ngồi thẩn thơ được một lúc, chợt có gì đó xuất hiện trước mặt anh.

 

Là chai rượu mà Dyan đang cầm.

 

“Này, uống thử không?” Ryan lắc lắc cái chai.

 

“Ấy… nhưng mà… Có được không? Nó là rượu quý mà. Mày còn chả chịu chia cho ai. Tao còn chưa uống rượu bao giờ.”

 

“Có sao đâu. Cứ uống đi, rượu này cũng nhẹ ấy mà. Mày có phải mấy lão mục sư quái đâu mà kiêng với chả kỵ. Với lại trận sau sẽ đánh tiếp một nhà thờ nữa, rồi nếu tìm thấy chai nào trong đó thì khao lại tao là được.”

 

“...Ừm.”

 

Vậy là Chris cầm lấy chai rượu mà khẽ nhấp một ngụm. Vị cay nồng của men rượu cùng với hương ngọt thanh nhẹ của nho chín lan tỏa trong miệng anh. Trong giây lát, mọi thứ xung quanh dường như mờ đi. Chỉ còn vị giác là mãnh liệt. Cay đến rát họng. Nó còn xộc lên mũi anh làm anh nhăn mặt lại.

 

“Thấy sao? Ngon lắm đúng không?”

 

“Ừm… lần đầu tiên tao được nếm thứ rượu ngon đến thế này.” Chris cố không nhăn mặt nữa và tỏ ra là mình ổn. Nói chứ anh chỉ thấy cay họng mà thôi. Đầu óc lại còn hơi lơ mơ nữa.

“Lại chả thế. Mà tao lại không ngờ rằng trong nhà thờ lại có rượu đấy. Hình như đạo không cho phép nhà tu hành uống rượu thì phải. Như vậy thì có hơi gắt quá không nhỉ? Nhưng nếu nó được tìm thấy ở nhà thờ thì cái giáo luật ấy chắc cũng chả được coi ra cái mẹ gì hết. Thật là bất ngờ chưa! Các con chiên trung thành tội nghiệp ấy mà biết được thì chắc sẽ tự thiêu sống mình mất! Ahahaha!!!” Ryan đánh tét vào đùi mình một cái, rồi nốc thêm ngụm rượu nữa. “Cái gì càng cấm thì người ta càng làm mà. Sống ở trên đời mà không được thưởng thức hương vị này thì lại chẳng phải là phí quá. Có khi cái thiên đường mà bọn chúng mơ tới sau khi chết đi chắc là chả có nổi một ly rượu đâu. Mà nếu chúng muốn thì ở trên đó cũng có thể tự pha chế dễ dàng thôi. Thế thì bọn bợm rượu ở đâu mà chả có. Lúc say mèm lên thì người ta có còn biết sợ là gì nữa! Nếu vậy thì đâu khác quái gì ở hạ giới này. Tao nói đúng chứ, Chris?”

 

“Mày cũng là thằng bợm rượu đấy, Ryan. Ngưng luyên thuyên cái lý lẽ vô thần của mày đi. Những elf ở đây cũng phần lớn là theo đạo Elven đó.”

 

“Cái đạo Tiên Thánh từ xứ sở Snowelf ấy hả? Trừ những đoạn nặng mùi phân biệt chủng tộc của Nhân giáo thì hai đạo này cũng chả khác nhau là mấy, thậm chí là bên Elven cũng có mấy đoạn…”

 

“ĐỪNG CÓ LẠI GẦN TAO, CÚT ĐI!!! Tao không cần lũ tai dài đạo đức giả chúng mày thương hại! Chúng mày đã lấy sạch lương thực của bọn tao, giết chết những con chiên của Chúa Thượng, và thiêu rụi nhà cửa bằng ngọn lửa quỷ dữ của chúng mày! Chỉ trong sáng mai thôi, hai vạn quân từ tứ phương sẽ đổ về đây và đưa chúng mày về chốn địa ngục vĩnh hằng!”

 

Lão Tổng giám mục gào lên một tràng dài rồi vùng vẫy đá bát cháo trên tay David bay đi. Nó rơi cộp một phát xuống đất, lăn lông lốc. Những dòng cháo trắng còn ấm nóng chảy xuống nền đất, nghi ngút khói mờ bốc lên.

 

Cả đoàn quân khựng lại. Một quãng im lặng kéo dài. Chỉ còn tiếng lão già vừa gào lên đang thở hổn hển. Và các lão mục sư cấp thấp bên cạnh, họ chỉ còn biết rủa thầm ông ta trong khi miệng im thin thít, sợ hãi đến co cụm cả người.

 

Đáng lẽ ra sau khi được cô gái tóc vàng xinh đẹp hiền lành đó đút cho ăn, thì họ đã có thể được cởi trói và nằm ngủ thoải mái trong tù bên dưới tầng hầm nhà thờ rồi.

 

“Lão khọm già chết tiệt này! Lại còn ăn cháo đá bát hả!?”

 

“Này thì Chúa Thượng!” Một cái đạp chân thô bạo vào mặt ông ta. “Này thì địa ngục vĩnh hằng!” Thêm một cú đá vào bụng. “Vì lão lãng phí thức ăn,” một cú đạp thẳng vào miệng nữa, “nên lão cũng phải đi xuống đó đấy nhé!”

 

Cả đám elf bu lại xung quanh đánh đập tơi bời lão Tổng giám mục. Ryan thì chỉ ngồi cười phá lên, tay chốc chốc lại nốc rượu. Hình như hắn đã say rồi. 

 

Còn Chris, anh ta chính là kẻ đã vừa đánh vừa chửi những câu “này thì” đó.

 

Càng đánh càng hăng, Chris liên tục tung ra những cú đánh thô bạo vào thân thể lão ta. Chỉ có tiếng rên rỉ phát ra từ đống bầy nhầy máu đen đặc quánh ấy. Còn các elf xung quanh, vì họ thấy Chris đánh ghê quá nên đã dừng lại thôi không ra cước nữa. Lỡ như bị ăn cùi chỏ thì lại lôi thôi, mệt lắm.

 

Hơn nữa, khi nhìn vào cảnh tượng ấy, bọn họ đều cảm thấy anh có gì đó là lạ. Hình như Chris đã nốc rượu tới mức say mèm mất rồi.

 

“Này, anh Chris! Thế là đủ lắm rồi, hãy dừng lại đi!!!”

 

Cái giọng the thé như con gái ấy chợt vang lên bên tai anh. Dừng đôi tay đẫm máu đang liên tục đấm lại, anh quay mặt về phía bên phải. Mái tóc ánh vàng dài ngang vai và đôi mắt xanh ngọc to tròn đó. 

 

Là David. 

 

“Thì làm sao? Lão này sống hay chết thì ảnh hưởng gì tới mày? Mày đừng có tưởng giết được gần nửa số quân mà lên mặt với anh trai mày nhé.” Chris lườm mắt, gằn giọng.

 

“Không phải là lên mặt! Em chỉ muốn nhắc nhở là anh ra tay mạnh quá! Ông ấy chỉ chửi vậy thôi chứ có gây hại gì đến được chúng ta đâu!” David nhìn thẳng vào mắt anh trai mình, trong khi chân bước tới gần.

 

“Vậy một thằng giết sạch gần hai trăm Thánh hiệp sĩ kia, lại còn đoạt luôn thủ cấp tướng địch thì tại sao lại đòi quyền sống cho một lão khọm già không biết bản thân vừa sủa ra cái gì hả?”

 

Bước chân của David chợt dừng lại. Khuôn mặt cậu trở nên bối rối, miệng nín lại im thin thít. Đôi mắt xanh ngọc ấy không nhìn vào mắt đối phương nữa, mà chỉ rụt rè cúi xuống nhìn mặt đất. Trông cậu lúc này chả khác nào một đứa trẻ vừa sơ ý làm vỡ bát.

 

“Này, hết lời để nói rồi à?”

 

David chỉ cúi đầu im lặng, không đáp lại.

 

“Vậy thì tốt. Mày lúc này đừng nên nói gì thì hơn. Dù sao thì mày cũng chỉ là một cỗ máy giết người đang cố tỏ ra tốt bụng và ngây thơ mỗi khi không phải giết ai mà thôi. Nhìn mày tung tăng hái hoa như một thiếu nữ mộng mơ chiều nay làm tao thấy ngứa cả mắt. Nam thì chả ra nam mà nữ thì chả ra nữ.”

 

Anh vừa dứt lời, David đã quay lưng lách qua đám đông xung quanh chạy một mạch đi mất dạng.

 

Chris chỉ đứng nhìn một lúc rồi thản nhiên lấy khăn lau đôi tay đầy máu của mình, đoạn tiến lại gần lão Tổng giám mục mà lẩm bẩm.

 

“Nếu đúng như lão ta nói, sáng ngày mai hai vạn quân sẽ đổ bộ tới đây từ bốn hướng, nhằm tạo ra thế gọng kìm đôi và chúng ta sẽ chết chắc. Thảo nào bọn chúng không chịu hé răng đến nửa lời. Mà còn có răng nữa đâu mà hé chứ!”

 

Nói rồi Chris ôm bụng cười ngặt nghẽo vì trò đùa mình vừa mới tạo ra. Phía xa xa, Ryan có vẻ như cũng ôm bụng cười nữa. Vậy là hai tiếng cười của hai gã say đó cứ văng vẳng mãi trong đêm, tạo nên một bản hòa âm khó chịu đến mức mọi người ai nấy đều quay về ăn nốt phần ăn của mình rồi chui vào lều đi ngủ. Còn Chris, sau khi cười chán rồi thì anh lại lững thững đi vào lều ngủ, mặc cho Ryan đã biến mất từ lúc nào. Chắc là cậu ta bây giờ đang ngáy khò khò ở đâu đó mất rồi.

 

 

Tờ mờ sáng hôm sau, Chris mơ màng tỉnh dậy vì tiếng gọi của một đồng đội bên cạnh. Là Ryan. Anh ngồi nhổm dậy, tự nhiên thấy miệng đắng ngắt và đầu đau như búa bổ. Thẫn thờ nhìn xung quanh lều, anh thấy mọi người ai nấy đều đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc chất lên xe kéo. Còn David thì không thấy đâu nữa. Thường thì nó sẽ có chỗ nằm ở ngay bên cạnh anh. Mà chắc là em ấy đã dậy rồi cũng nên.

 

“Này, tao tìm nãy giờ mà vẫn không thấy David ở đâu hết. Mày có biết nó đang ở đâu không?” Ryan cất tiếng hỏi.

 

“Không…”

 

Chợt khung cảnh hoàng hôn trên cánh đồng hoa oải hương lại hiện ra trong đầu anh. Như có điều gì đó thôi thúc, anh bật dậy rồi chạy ngay tới nơi ấy.

 

Lờ mờ nhớ lại hôm qua, hình như là anh đã buông lời hơi thậm tệ với nó và từ đó nó đã đi đâu mất rồi. Tính nó đúng là hơi bị nhạy cảm quá mức mà. 

 

Thế nhưng khi vừa chạy tới nơi, trên cánh đồng hoa oải hương bái ngát ấy, lại không còn bóng dáng của David đâu nữa cả. Ánh bình minh từ từ vươn lên từ đường chân trời như đang thúc giục về việc mà anh và cả đội phải làm lúc này.

 

Tuy nhiên, khi vừa mới chỉ quay về, anh mới nhận ra rằng - các mục sư đã không còn ở đây nữa. Chỉ còn những cái cột gỗ với đầy dây thừng đứt đoạn xung quanh.

 

“Này… có lẽ nào…”

 

Chợt Ryan từ đâu chạy tới, đặt tay lên vai anh mà khuôn mặt hốt hoảng: 

 

“Tao thấy… có khi là… David đã cởi trói cho các mục sư và cùng bọn chúng trốn thoát rồi cũng nên.”

 

“Còn các lính canh gác đâu rồi!? Sao tao lại không biết gì hết vậy?” Chris đáp lại, vẻ mặt cũng hốt hoảng không kém.

 

“Họ… tao rất tiếc…” Ryan cúi mặt xuống, khẽ lắc đầu.

 

“...Họ cũng đã mất tích rồi. Giống như em trai mày vậy.”

***

 

“KHÔNG ĐƯỢC!!!”

 

Anh lập tức mở toang mắt ra. Thở dốc một lúc, anh nhìn xung quanh thì mới nhận ra mình đang bị trói bằng dây thừng trên một chiếc ghế gỗ. Nguồn sáng duy nhất giúp anh nhìn thấy xung quanh là một cây đèn dầu nhỏ. Có vẻ như nơi này là một căn phòng kín, không có cửa sổ thì phải.

 

“Chào đằng ấy nhé. Tỉnh táo rồi chứ?” Một giọng trầm khàn như giọng của một ông già vang lên bên cạnh.

 

Giật mình quay sang, anh thấy một lão già mặt đeo một tấm vải đen, mũ trùm đầu, chỉ để lộ đôi mắt đầy vết chân chim. Trên người ông cũng mặc một bộ áo choàng đen, làm từ đầu tới chân của ông ta chỉ độc một màu đầy bí ẩn.

 

Ngơ ngác một lúc, anh mới chợt nhớ lại rằng bản thân đã ngất đi do ngạt khói khi bị bao vây trong một trận cháy rừng. Vậy không lẽ lão già trước mặt này là…

 

“À quên mất, xin được tự giới thiệu, tôi là Người Thẩm Vấn. Tên thật thì tôi buộc phải giữ bí mật, nên mong cậu thông cảm nhé. Còn nữa, tôi là một loài người thuần chủng. Chả phải cái loại Hòa Nhập giả mạo tự cắt tai mình cho giống người đâu.”

 

Tuy lời nói và đôi mắt ông ta có vẻ thoải mái, thế nhưng khi nằm giữa lòng địch thế này hơn nữa còn đang bị trói chặt vào ghế, trong lòng anh vẫn cảm thấy vô cùng bất an.

 

Nếu về phần đánh tay đôi thì một Metal elf như anh có thể hoàn toàn thắng được một lão già loài người yếu ớt này. Có lẽ anh nên…

 

Không suy nghĩ nhiều nữa, anh lập tức cúi người về phía ông già và định gồng cơ bắp nhằm thoát ra khỏi dây trói. Thế nhưng không hiểu sao, người anh lại yếu ớt đi hẳn, như thể không còn một chút sức lực nào.

 

“Nếu cậu nghĩ rằng có thể thoát ra khỏi đây bằng sức mạnh của một Metal elf như cậu thì cậu đã lầm rồi nhé. Loài người chúng tôi không ngu dốt như đám elf các cậu đâu. Trước khi tiến hành cứu sống cậu, tôi đã tiêm một liều cưỡng chế sức mạnh lên cậu làm cho cậu vận động chậm và yếu đi gấp ba lần. Chỉ ba lần thôi, nhưng như vậy cũng là quá đủ với tôi rồi.” 

 

Chris không đáp lại, chỉ chằm chằm nhìn ông ta một lúc rồi cũng thả lỏng người, ánh mắt khẽ rơi xuống đầu gối của mình.

 

“Hợp tác như vậy là tốt. Mong rằng từ nay về sau cậu sẽ luôn như vậy. Giờ vẫn chưa tới giờ ăn nên nếu cậu có đói thì mong cậu hãy thông cảm nhé.”

 

Người Thẩm Vấn sau khi bịt mắt Chris lại, ông mới đứng dậy và rảo bước tới phía cánh cửa. Tiếng kéo kẹt mở vang lên rồi đóng cách lại. Cũng có cả tiếng leng keng của chìa khóa tra vào ổ. 

 

Chris chỉ biết bất lực nghe ngóng mọi chuyện đang diễn ra bằng đôi tai dài nhọn của mình. Tác dụng của loại thuốc đó quả nhiên là ghê gớm, chỉ riêng ngẩng đầu nhìn ông ta thôi cũng đã làm anh phải hụt hơi rồi. Và cả đôi mắt của ông ấy… 

 

Không biết tại sao anh lại có cảm giác như đã từng gặp ông ta ở đâu đó.

 

Sau một lúc chìm trong yên lặng, cánh cửa lại kẽo kẹt kêu lên, theo đó là tiếng bước chân của một người nữa. Chợt có một mùi hương nào đấy, dù chỉ thoang thoảng thôi, cũng làm anh ngay lập tức nhận ra kẻ đi theo Người Thẩm Vấn là ai.

 

“Được rồi. Giờ cậu có thể nhìn. Nhớ chào hỏi đối tác của mình một tiếng nhé.” Ông ta tiến tới rồi cởi khăn che mắt của Chris ra. 

 

Ánh sáng vừa lấp ló vào đôi mắt anh, nó đã mở to ra như thể trợn trừng. Tất cả mọi tiêu điểm đều hướng về phía đối tác của anh. Cảm giác kiệt sức vừa nãy chợt tan biến, chỉ còn lại nỗi căm giận dần lớn bùng lên, dường như sắp nổ tung bất cứ lúc nào.

 

Quả nhiên là cái mùi máu tanh tưởi của lão ta.

Không ai khác, đó chính là tướng quân của quân đoàn Skyria, Skarius Silvaneon.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!