Quyển 1: Tàn Tro Của Lời Nói Dối
Chương 05: Anh trai của David
0 Bình luận - Độ dài: 3,251 từ - Cập nhật:
Chris im lặng dẫn Sannes và Aelyra tới một ngôi mộ đã được giấu kín đằng sau những bụi cây dày đặc. Từ lúc anh nghe được lí do mà tên con người đó cứu công chúa High elf Aelyra, anh chỉ ngạc nhiên một lúc rồi bảo sẽ bàn chuyện đó sau. Ít ra thì đối với anh bây giờ, việc công chúa có thể sống sót trở về đã là một kỳ tích rồi.
Tuy là đã giấu trong rừng rất kĩ, nhưng khi tới nơi, Sannes và Aelyra mới thấy rằng ngôi mộ này đã được chôn âm xuống đất, trên bề mặt phủ đầy lá khô, dấu hiệu duy nhất có thể nhận ra chỉ là vết khắc hình chữ thập trên cái cây trước mặt. Anh nhìn vào ngôi mộ một lúc, rồi quay sang nói với cả hai, giọng hơi trầm xuống:
“Đây là tro cốt của những người làng mà tôi đã thu gom được. Chắc chắn là tôi không thể tìm được hết tất cả, vì gió đã thổi đi gần hết khi tôi tới đây rồi, nhưng mà ít ra thì bọn họ đã có thể yên nghỉ cùng với những anh chị em, cha mẹ và con cái của mình trên ngôi làng mà họ đã sinh sống bấy lâu nay.”
Nói rồi Chris quay ra trước ngôi mộ, làm dấu rồi chắp tay lẩm nhẩm cầu nguyện. Aelyra cũng bước tới rồi làm theo.
Mười mấy giây cứ thế trôi qua, làm Sannes phần nào cảm thấy khó xử. Nhưng rồi anh lại thấy mình cũng không cần phải làm theo họ, nên anh cứ thả mình nhìn ngắm rừng núi xung quanh, rồi lại lặng yên quan sát họ.
Đối với một người ngoài như anh thì im lặng cũng là một cách để tôn trọng những elf đã an nghỉ ở đây rồi.
Nhìn vào Chris, anh lại chợt nhớ về David, mỗi khi thăm mộ những người đồng đội tử trận thì cậu ta đều làm như vậy. Kỳ thực hình thức nó cũng không khác lắm so với hình thức viếng mộ của các tín đồ Nhân giáo là bao.
Chris thực sự có những đường nét trên khuôn mặt giống như David, nhưng chỉ có điều trông góc cạnh hơn và về phần cơ thể cũng cao lớn và lực lưỡng hơn cậu ta nữa.
Nhưng nếu Chris không nói rằng anh là anh trai của cậu ta thì chắc là anh cũng không bao giờ đoán ra nổi.
...
Sau khi viếng mộ xong, Chris, khẽ ngước đầu lên, nhìn về phía những căn nhà cháy dở ngổn ngang phía xa. Anh lặng lẽ dẫn hai người tới một ngôi nhà còn nguyên vẹn nhất, một căn nhà gỗ nhỏ xíu nằm ở một góc của ngôi làng. Nhìn về phía trung tâm ngôi làng, có thể thấy một vết cháy đen khá lớn. Trên mặt đất còn thấy loang loáng màu đỏ của máu. Phần lớn những ngôi nhà ở đây đều là theo kiểu tạm bợ, nhưng nhìn chung thì vẫn vững chãi hơn là những căn lều của dân du mục. Cả ba lặng lẽ tiến vào nhà, rồi lấy những chiếc ghế gỗ vẫn còn khá nguyên vẹn được lấy ra từ vài căn nhà bị cháy. Sau lần viếng mộ vừa nãy thì có vẻ như Chris đã bình tĩnh hơn khi ngồi mặt đối mặt với Sannes. Đây cũng là lần đầu tiên anh có thể ngồi gần và nói chuyện bình tĩnh với một con người. Anh cũng nhận ra rằng Sannes thực sự không có một chút sát khí nào tỏa ra cả, kể từ khi lần đầu gặp Sannes cho tới tận bây giờ.
Trực giác của anh mạnh hơn nhiều so với con người nên chắc chắn là không thể sai được.
“Trước tiên thì, Sannes, tôi xin cảm ơn anh vì đã cứu mạng công chúa Aelyra của chúng tôi. Dù là với lí do gì hay là anh thuộc loài nào đi chăng nữa thì cũng không thể phủ nhận được sự thật đó.”
Tuy là Chris cảm ơn với một vẻ mặt hơi khó chịu, làm Sannes cảm thấy rằng có lẽ thực sự trong lòng anh ta vẫn chưa chấp nhận nổi cái lí do ấy, vậy nên anh cũng không muốn bày tỏ nguyên nhân sâu xa làm gì mà chỉ gật đầu đáp lại.
“À... vâng... Mà tên anh là...”
“Ừm, tôi quên mất. Tôi chưa bao giờ xưng tên với bất cứ loài người nào,” Chris hắng giọng, nói với vẻ chán nản. “Giới thiệu với anh, tôi là Chris Halavender, một Metal elf và là chiến binh của phe Báo Thù thuộc nhánh đoàn quân Skyria mà người lãnh đạo là phụ thân của công chúa Aelyra đây, đức vua Skarius, và tôi là một thiên binh tướng trong quân đoàn ấy.”
‘Gã loài người này giờ cũng chẳng thể quay về xã hội với đồng loại được nữa, nên chắc mình có lỡ phô trương chút cũng chẳng sao. Cho hắn ta biết rằng bản thân đang nói chuyện với ai cái đã.’ Chris thầm nghĩ, môi khẽ nhếch lên.
“Halavender... anh có biết ai là David Halavender không? Tôi là bạn thân của cậu ta.”
“Anh chỉ quan tâm mỗi điều đó thôi sao... Chậc... Thôi cũng được, đó là em trai của tôi. Chỉ tiếc là nó đã bỏ nhà đi từ hơn bảy năm trước và giờ vẫn chưa thấy quay về. Nói đến đây tôi lại nhớ tới lũ khốn bên phe Hòa Nhập đã dụ nó đi xuống nơi nơi con người sinh sống nữa... Mà giờ thằng đó sao rồi? Anh biết tình hình hiện tại của nó bây giờ thế nào không?”
Sannes né tránh đôi mắt xanh ngọc có phần sắc sảo hơn David đang nhìn thẳng vào anh, đầu ngón tay xoa vào nhau, ngần ngừ một lúc rồi khẽ liếc qua Aelyra một cái. Nàng cũng gật đầu tỏ ý rằng anh cứ kể sự thật ra. Thế là anh mím chặt môi, ngẩng đầu lên, nhìn Chris với ánh mắt đượm buồn và chậm rãi nói với anh, giọng vừa đủ nghe để không đến mức thì thào:
“Tôi rất tiếc, cậu ấy đã ra đi được năm năm rồi.”
Một khoảng im lặng kéo dài. Đôi mắt Chris có hơi dao động, bần thần nhìn vào khoảng không. Chỉ còn tiếng lá xào xạc vang vọng xung quanh, và cả mùi khét thoang thoảng trong không khí. Một thứ mùi chết chóc, dường như trong những hạt bụi vần vũ dưới ánh sáng ấy, chính là tro cốt của những elf bị hỏa thiêu. Trong vô thức, Aelyra ho sặc sụa, đưa tay lên che mũi lại, rồi lại thấy việc này quá vô nghĩa, rốt cục cũng chả có tác dụng gì cả. Nàng cảm thấy rằng bản thân như một kẻ đạo đức giả khi trước đó cũng đã hít lấy hít để bầu không khí này ngay khi vừa chạm chân tới đây vậy. Thế là nàng lại bỏ tay xuống, tay xoa xoa vào nhau trong khi im lặng quan sát phản ứng của Chris trước mặt.
Rồi sau đó anh cũng thở một hơi dài, dựa lưng vào tựa ghế, nhìn lên bầu trời xanh ngắt qua mái nhà trống hoác một hồi rồi lại gập người xuống, nhìn thẳng vào mắt anh và thản nhiên nói một câu:
“Thế anh hay người khác có biết nó là một elf không?”
“À... không. Chả ai biết cả. Cậu ta luôn để tóc dài ngang vai và chẳng bao giờ thấy cột lên cả. Nhưng có vài lần tôi thấy tai của cậu ấy, và hình như... trông nó hơi kì lạ. Nhưng chả ai để tâm cả. Ai cũng tưởng cậu ta sinh ra đã thế.”
“Nó đã cắt tai mình chỉ để vào cái thế giới dơ bẩn, dị đoan và hỗn loạn ấy mà nó coi là tự do đó. Tai elf sẽ chẳng mọc lại như đuôi thằn lằn đâu, kể cả có dùng phép chữa lành đặc cấp đi chăng nữa. Ở đó cũng chẳng thể kết hôn với bất cứ con người nào cả vì vừa khi sinh con ra là tai của giống lai tạp ấy đã nhọn hoắt rồi. Giáo hội sẽ đốt cả lò chúng nó thành tro bụi luôn, kể cả đứa con người trong đó... Mà vậy là tốt rồi. Nó đã giữ bí mật đó tới tận lúc chết... Ha ha, mà dù sao thì nó vẫn chỉ là...”
Chris bỗng khựng lại. Dường như anh nghĩ rằng, nếu như mình nói thêm gì về vấn đề này, đó quả thực là thừa thãi. Anh sợ rằng mình sẽ vô tình xúc phạm nó như khi nó còn sống với anh. Chỉ cần nói vậy thôi là đủ rồi. Nếu như ngày trước anh không buông những lời lẽ miệt thị với nó, có lẽ nó bây giờ vẫn cùng anh ra chiến trường bảo vệ quê hương như ngày xưa.
“Anh thì biết cái cái quái gì...” Sannes tức giận siết chặt tay, toan đứng dậy khỏi ghế. Anh có thể cho qua việc Chris coi thế giới mà anh từng sống là dơ bẩn, dị đoan và hỗn loạn, chẳng sao cả; nhưng việc xúc phạm và coi thường David với tư cách là một người anh trai là điều không thể chấp nhận được.
Aelyra vội đứng dậy chạm vào vai Sannes, khẽ lắc đầu như muốn khuyên anh rằng hãy bình tĩnh. Anh nhìn nàng một lúc rồi thả lỏng người, thở hắt ra, quay lại về phía Chris. Cả hai đều lặng người. Chris Halavender, kẻ đã tấn công dọa giết Sannes và coi loài người đều là lũ hạ đẳng, bấy giờ đang cúi đầu trước mặt anh, giọng nói đầy thành khẩn:
“Tôi thực lòng xin lỗi vì lời nói khiếm nhã vừa nãy. Mạn phép cho tôi hỏi anh về em trai tôi một vài câu thôi. Anh là bạn thân của em trai tôi đúng không? Thế thì... em ấy có sống tốt khi ra ngoài thế giới loài người không? Và em ấy đã ra đi như thế nào? Xin hãy cho tôi biết, Sannes.”
Lúc ấy, khi thấy phản ứng ấy của Sannes, thì bỗng nhiên anh cảm thấy bản thân vô cùng hổ thẹn. Thân là anh trai ruột thịt, vậy mà lại để một loài người xa lạ đứng ra bảo vệ cho phẩm giá của chính em trai mình như thế. Lòng kiêu hãnh cao ngất luôn thường trực của anh bây giờ chẳng còn gì cả.
Thời khắc mà Sannes lo sợ cuối cùng cũng thực sự đã tới.
...
“Vậy ra trong một năm ấy nó đã sống như vậy sao?”
Sannes vẫn còn cúi gằm mặt từ khi kể đoạn đó ra. “Đúng vậy. Tôi thực lòng xin lỗi anh, Chris. Tại tôi mà...”
“Thôi, chuyện cũng đã qua rồi, vả lại đây cũng là quyết định của nó, nên anh không có lỗi gì cả. Quan trọng là nó đã sống hết mình, sống một cách cao cả, và quan trọng hơn hết là đã sống thành thật với chính bản thân mình. Thế là tôi tự hào về nó rồi.”
Giọng Chris như dịu lại. Ánh mắt sắc lạnh cũng trở nên hiền hòa một cách lạ kỳ từ khi nào. Anh từ trước đến giờ dù có những lúc mâu thuẫn với David, song trong thâm tâm anh vẫn luôn cảm thấy tự hào về đứa em trai của mình. Chỉ là, đến tận bây giờ, anh mới có thể nói điều đó ra bằng lời. Tiếc rằng anh đã không còn cơ hội nào để nói trực tiếp điều đó ra với em ấy nữa.
...
Vì cũng đã gần tới trưa, Chris quyết định sẽ đưa cả ba bọn họ tới ngôi làng elf gần đó nhất. Lần này, bọn họ sẽ đi bộ, một phần bởi một Metal elf như Chris thì không biết bay, Aelyra thì biết chỗ nhưng đã thấm mệt vì cõng Sannes bay một đoạn xa. Anh chàng loài người thì trông có vẻ sung sức lắm, thế nhưng trong lòng anh lại dấy lên một nỗi bất an. Nhỡ đâu anh không được chấp nhận vào làng thì sao? Có thể khi vừa nhìn thấy anh, thì hàng tá mũi tên sẽ lao về phía anh và biến anh thành một con nhím thực sự? Hiện tại, cuộc đời anh chỉ có thể trông cậy được vào hai elf vừa mới gặp mặt không lâu này mà thôi.
Chợt Aelyra gục xuống đất, thở hổn hển. Từ phía sau, Sannes thấy lưng nàng đã ướt đẫm mồ hôi, tóc bết dính vào gáy. Chỉ mới vừa nãy thôi anh thấy nàng còn bình thường mà. Dù sao thì nàng cũng đã nghỉ một lúc rồi còn gì.
“Này... em không sao chứ?” Sannes lo lắng tiến lại gần.
“Công chúa, nàng mệt rồi sao? Hay để tôi cõng nàng đi?” Chris cũng luống cuống quay lại, quỳ xuống trước mặt nàng.
“Để Sannes cõng tôi cũng được. Anh lo dẫn đường với quan sát xung quanh thì tốt hơn. Sannes cũng còn nợ tôi khoản tôi chở anh ấy bay một đoạn dài mà.”
Nói rồi nàng quay sang nhìn Sannes, giọng vẫn còn hơi mệt mỏi. Đôi mắt màu xám bạc đã trở nên mệt nhoài như có thể ngất lịm đi bất cứ lúc nào.
“...Được không? Sannes?”
Thế là bất đắc dĩ anh đưa cây rìu chiến đã đồng hành suốt bao năm của mình cho Chris, trong khi cõng trên vai nàng elf Aelyra. Nếu như bỏ qua sự ngượng ngùng của anh khi cảm nhận rõ cơ thể mềm mại của nàng sau lưng, thì có vẻ như cơ thể nàng đang dần nóng lên, mặc dù đã uống khá nhiều nước vừa nãy.
“Tôi nghĩ... có lẽ Aelyra bị sốt rồi. Nàng vẫn còn thở dốc và người cũng nóng ran nữa.”
“Hôm qua anh với công chúa ngủ ở đâu vậy?” Chris hỏi anh, trong khi vẫn nhìn về phía trước.
“Ở... trong rừng. Chúng tôi đốt lửa rồi ngủ ở đó. Cũng không lạnh quá đâu. Vì chúng tôi... ừm... ôm nhau ngủ mà... Chỉ có vậy thôi. Không làm gì khác đâu. Thật đấy, tin tôi đi.”
“Lính tráng như anh thì cái đó chẳng vấn đề gì cả. Anh còn mặc quần áo dài và dày thế kia. Còn công chúa, nàng chỉ có duy nhất bộ váy trắng liền thân mỏng manh đó thôi. Mà nàng đâu phải là lính tráng cơ chứ. Nàng là công chúa cơ mà. Ngay từ khi còn nhỏ thì nàng đã hay bị cảm lạnh rồi. Mà sau đó nàng còn phải dùng phép bay để chở một gã to con như anh nữa chứ. Khi phép thuật của một elf gần cạn thì đó cũng là lúc mà họ dễ ốm lắm đấy.”
Tuy Chris nói với Sannes bằng giọng như đang khiển trách, nhưng sau đó anh lại thở dài một hơi, giọng nhẹ nhàng đi hẳn.
“Hầy... Thôi thì dù sao anh cũng đã cứu công chúa. Như vậy là tốt rồi. Nhưng mà... anh có thể kể cho tôi lí do rõ ràng hơn lí do tại sao anh cứu nàng ấy được không? Chỉ với cái lí do ấy thì tôi không tin được.”
“Thế à?” Anh cười nhạt. “Hừm, tôi cứ nghĩ là anh sẽ chẳng thèm quan tâm tới điều ấy cơ.”
Vậy là hai binh sĩ ở hai chiến tuyến khác nhau, một người một elf kể cho nhau nghe về những thắc mắc của đối phương với mình.
“Ha ha, kể cả khi nghe được toàn bộ lí do của anh về việc tại sao lại cứu công chúa thì tôi vẫn thấy anh điên thật.”
“Chính tôi cũng nghĩ rằng lúc ấy cứ như là mình bị điên mà.” Sannes cười nhạt.
“Nhưng nếu là anh là tôi, thì chắc chắn tôi cũng sẽ làm vậy.”
“Không lẽ là anh cũng thấy nàng thật xinh đẹp và thân hình của nàng cũng...”
“K-Không có đâu! Chỉ vì nàng là công chúa của vương quốc chúng tôi mà thôi. Dù rằng chính chúng tôi cũng không thực sự có một lãnh thổ cố định...”
Nói đến đây Chris ngừng hẳn.
“Vương quốc của anh toàn là dân du mục sao?”
“...Đúng thế. Thảm hại lắm đúng không? Chúng tôi cứ như thể là... một đàn chuột tai nhọn đang trốn chui trốn nhủi những con mèo, là các Hiệp sĩ của Nhân Tự quân và quân đội của các quốc gia loài người chiếm hữu từng mảnh đất trên khắp thế giới vậy.”
Cả hai lại im lặng. Chỉ còn tiếng bước chân và tiếng Aelyra thở dốc sau lưng.
‘Thực sự đúng là thảm hại thật. Giống như những tộc người sống trên núi bị tàn dư loài elf đuổi xuống đồng bằng vậy. Kết quả là hầu hết bọn họ bị dân đồng bằng bắt làm nô lệ khổ sai... Nhưng vẫn đỡ hơn là bị thiêu sống như elf.’ Sannes thầm nghĩ, rồi xốc nàng elf lên lần nữa và bước nhanh về phía Chris.
“Vậy... anh ở đây một mình chủ yếu là để do thám xem quân địch có còn quay lại không, đồng thời bí mật an táng cho dân làng và tìm lại những vật dụng trong nhà mà chưa bị phá huỷ sao?”
“Đúng thế. Chỉ tiếc là... chẳng còn gì cả. Ha ha... Đến cả con búp bê bằng vải mà cô nhóc đó thường ôm theo bên mình cũng không còn nguyên vẹn nữa...”
Cứ như vậy họ nói qua nói lại, đôi khi lại cười, nhưng rất khẽ. Một phần là vì tương lai sắp tới của bọn họ có lẽ sẽ khó mà suôn sẻ lắm.
“Anh biết không, Sannes? Kể từ lần đầu tiên mà xã hội elf chúng tôi đón nhận một con người và coi người đó là một phần của tập thể, thì đến nay cũng đã một thiên niên kỷ rồi.” Nói rồi anh quay lại liếc nhìn anh và Aelyra. Vẻ mặt Chris không khỏi lo lắng.
“Không lẽ là... anh cũng biết câu chuyện về Thánh Anh Hùng Galos?”
“Chuyện đó để sau đã. Sắp đến rồi đấy. Chuẩn bị tinh thần đi, Sannes.”
“...Ừm. Để sau cũng được.”
Đúng vậy, trước tiên anh phải lo tập trung vào hiện tại cái đã. Hơn nữa, Aelyra vẫn còn thở dốc và người lại nóng lên một chút. Giờ nàng còn nổi da gà và run lên từng đợt nữa. Mồ hôi nàng chảy ra đã thấm đẫm vào lưng anh rồi.
Chris cầm chặt cây rìu của anh, mắt quay lại vẫn đăm đăm nhìn về phía trước. Phía xa sau những rặng cây dày đặc, thấp thoáng một vài cái lều làm từ gỗ mục ghép vào nhau. Có một vài bóng ai đó qua lại, nhưng dường như rất khẽ. Không rõ là vì quá xa hay chăng, mà Sannes không thể nghe được bất cứ tiếng động nào từ phía đó.
0 Bình luận