Quyển 1: Tàn Tro Của Lời Nói Dối

Chương 01: Sự cứu rỗi

Chương 01: Sự cứu rỗi

“Loài người đông đúc thêm trên mặt đất và sinh nhiều con gái. Các con trai Đức Chúa Trời thấy con gái loài người xinh đẹp, họ liền cưới những người họ ưa thích. Chúa Hằng Hữu phán: “Thần Linh của Ta sẽ chẳng ở với loài người mãi mãi, vì người chỉ là xác thịt. Đời người chỉ còn 120 năm mà thôi.” Đời đó và đời sau, trên mặt đất có người khổng lồ, do con trai Đức Chúa Trời ăn ở với con gái loài người sinh ra. Đó là những người hùng nổi danh thời cổ.”

      —Sáng Thế Ký 6:1-4, bản dịch Kinh Thánh Hiện Đại—

 

***

 

 Quảng trường hôm nay náo nhiệt hơn mọi khi. Đám dân đen từ khu chợ cách đó không xa ồ ạt lui tới, vừa đi vừa bàn tán xầm xì với nhau, có người còn bỏ lại quầy hàng trống không để đi chạy đến bên đó. Ánh nhìn của bọn họ không còn hướng về phía đám lính thất thểu vừa trở về sau cuộc chiến bại nữa.

Điều đó làm Sannes cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào. Trong khi những đồng đội của anh, kẻ thì lầm lũi đi theo đoàn xe, kẻ thì chạy tới bên gia đình đang chờ sẵn mà nức nở òa lên, cũng có kẻ theo đám đông mà rầm rộ tới phía quảng trường, thì anh vẫn cứ bước tiếp, những vết thương chưa lành lại nhói lên từng đợt. Mảnh giáp trụ anh đang mặc trên người dần trở nên nặng nề ghê gớm.

 Ít ra thì, anh vẫn còn cảm thấy mình may mắn chán.

 Anh liếc về chiếc xe đẩy bằng gỗ chở đầy xác chết đã được phủ manh trắng phía sau, và còn thêm cả một đám lính nằm thoi thóp trong tình trạng thương tật nghiêm trọng. Cụt chân, thủng bụng, mù loà, tất cả đều bị quấn lại bởi những tấm băng trắng thấm đẫm máu đen. Bầy quạ từ đâu kéo đến, dáo dác đứng trên những mái nhà lụp xụp. Ruồi nhặng vo ve, vo ve, bu khắp lên những chiếc xe chở xác chết và cả những quầy hàng thịt sống gần đó. Mùi của máu, thuốc khử trùng và sắt quyện lại với nhau, hoà vào mùi cá tanh, mùi rác cặn và mùi thịt nướng, tạo thành một bầu không khí đặc quánh, kinh tởm đến buồn nôn.

Trên cao kia, bầu trời chói chang với những áng mây trắng muốt, đầy nắng chiếu xuống mặt đất, phủ đầy lên những quầy hàng ô hợp và cả đoàn quân đang đi giữa chúng cũng ô hợp chẳng kém. Thật chẳng phù hợp một chút nào.

Bỗng một người phụ nữ trùm khăn hớt hải chạy lướt qua người anh, vô tình huých một cú thật mạnh vào vai anh làm thân hình gầy gò và yếu ớt ấy ngã xuống nền đất đầy bụi bẩn thỉu. Người phụ nữ đó chỉ ngoái lại nhìn anh, lâu hơn ánh liếc nhìn một chút. Đó là một người phụ nữ già đã ngoài sáu mươi, trông rõ là khắc khổ. Thoạt đầu, đôi mắt bà ta mở to, rồi sau đó cũng thất vọng cụp xuống mà luống cuống chạy theo đoàn xe chở xác chết sắp đi qua.

Cái nhìn cụp xuống, không trách cứ vô cớ mà đầy thất vọng của bà ta làm Sannes cảm thấy khó chịu kinh khủng. 

Rồi người phụ nữ già ấy chạy tới viên đội trưởng dẫn đầu và khẩn khoản nói với gã ta:

“Thưa ngài, xin ngài đợi một lát… tôi có chuyện này muốn hỏi…”

“Chuyện gì? Đừng có nhiều lời, nói mau đi.”

“...T-Tôi muốn xin hỏi, ngài, ngài có biết…” bà lão ngập ngừng, như thể đang cố gắng lựa lời. “Con trai nuôi của tôi… tên là David Halavender không? Nó hình như cũng tham gia trận chiến lần này với đội của ngài đấy. Bình thường nó vẫn về nhưng hôm nay tôi không thấy nó đâu cả…”

Sannes bất thần đứng lại. Dường như không thể tin vào tai mình.

“David Halavender?” Ý nghĩ của anh trùng khớp ngay khoảnh khắc mà viên đoàn trưởng lạnh lùng thốt ra cái tên ấy. Và anh còn cảm thấy như cả đoàn quân đều đồng thanh như vậy.

Viên đoàn trưởng liếc nhìn bà ta với một ánh mắt sắc lạnh, làm bà ta vô thức rùng mình và lùi lại một bước. Ngay sau đó, viên đoàn trưởng quát lớn:

“Sannes, Aimber, bắt bà già đó lại!”

“Hả?”

Trong lúc anh còn đang lưỡng lự, thì Aimber, một đồng đội của anh ở ngay gần đó, đã lập tức chạy tới thô bạo còng tay bà ta ra sau và lấy đầu gối đè người phụ nữ già hơn 60 tuổi ấy xuống đất.

“Đau! Đau quá! Các anh đang làm gì vậy?” Người phụ nữ hốt hoảng, hết quay ra đằng sau nhìn tên lính đang khống chế mình rồi lại quay sang viên đội trưởng với vẻ ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. 

Chạy đi. Chạy đi. Chạy đi. 

Trong đầu Sannes bất giác thì thầm, lặp đi lặp lại câu nói ấy.

Chạy đi. Chạy mau đi. Nếu không bà chắc chắn sẽ phải…

Tên đoàn trưởng nhảy xuống ngựa rồi tiến lại gần bà ta, không quên liếc nhìn Sannes một cái, làm Sannes hơi giật mình, không thầm thì trong vô thức nữa. Anh cảm thấy có vẻ như là mình sắp bị kỷ luật tới nơi rồi. Nặng hơn là còn có thể bị cách chức như chơi. Gì chứ cái cấp bậc của anh thì thiếu gì thằng thay thế. 

Chỉ là tới tận bây giờ, anh vẫn không thể tin được cái tên của cậu ta lại thốt ra từ một người trông rõ là bần hàn và tầm thường đến vậy. Hơn nữa, khi nghe tên cậu ta, anh vẫn còn đang sốc vì nhớ lại cái khoảnh khắc kinh hoàng chỉ vừa mới xảy ra ở ngay trong trận chiến ngày hôm kia.

Dù rằng cái họ này là rất hiếm, nhưng mà cũng chỉ là trùng tên thôi, phải không?

“Hẳn là bà chưa nghe tin nên mới dám chạy ra đây hỏi nhỉ?”

“Tin… gì cơ?” Người phụ nữ già cố gắng gượng dậy, ngước đầu lên và run rẩy đáp lại.

“Bà muốn tìm… David Halavender, đội trưởng tiểu đội bộ binh lính rìu đội 3 của quân đoàn Farnland trong chiến dịch đánh chiếm thành Annalora, được phát động vào khoảng một tháng trước có phải không?”

“À… đội trưởng đội… gì đó… đã làm gì vậy ạ?” 

“Đừng có đánh trống lảng, bà lão! Rõ ràng là mọi người ở đây đều nghe rõ cái tên đó thốt ra từ miệng bà! Có đúng là bà muốn tìm David Halavender không, nói đi!” Lão đội trưởng gằn giọng đe dọa.

Người phụ nữ già bị hắn quát làm cho sợ chết khiếp, chỉ dám cụp mắt xuống mà không nói thêm một lời nào nữa. 

“Hầy…” Tên đoàn trưởng thở dài, sau đó đưa tay ra hiệu cho Aimber đỡ bà đứng dậy, thả hai tay bị còng đằng sau lưng của bà ra. Rồi hắn bỗng nhiên chuyển sang tông giọng lịch sự nhẹ nhàng một cách ngọt xớt.

“Dối trá là không tốt đâu, thưa bà. Chúa biết hết tất cả mọi thứ và sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Chỉ cần bà thừa nhận, thì thề có Chúa, chúng tôi hứa sẽ không làm hại gì đến gia đình bà.” 

Rồi viên đoàn trưởng nhẹ nhàng đặt tay lên bờ vai mảnh khảnh còn đang rung lên bần bật ấy tỏ ý muốn trấn an. 

Thêm một quãng im lặng kéo dài. 

“Ừm… Đ-Đúng vậy…” Người phụ nữ già run rẩy, môi mấp máy thừa nhận. Nét mặt đã bắt đầu phảng phất chút hy vọng dấy lên.

“Nhân danh Thánh anh hùng Galos! Mau bắt bà ta lại. Giam vào ngục và chờ ngày xét xử!”

“Ơ!? N-Nhưng ngài đã nói…”

Không chờ nói hết, một toán binh lính lại gần, lấy một cái dây thừng và trói bà ta lại thật chặt khiến bà ta hét lên vì đau đớn. 

Tên đoàn trưởng từ nãy tới giờ chỉ im lặng nhìn bà, rồi khi mọi chuyện đã xong xuôi, hắn mới hơi nghiêng đầu một chút và thản nhiên nói:

“Đúng thế. Chúng tôi đã nói là sẽ không làm hại gì đến gia đình bà. Thế nhưng chúng tôi có nói rằng sẽ không xét xử bà đâu? Bà nên cảm thấy may mắn vì bà còn được quyền xét xử như một con người đấy, chứ không như con trai của bà… À… con trai nuôi chứ nhỉ, thứ lỗi nhé.”

“H-Hả… nó…”

“Có vẻ như bà không biết tới thân phận của nó nhỉ. Chúng tôi sau khi phát hiện đã bắt hắn lại và cho lên giàn hỏa thiêu rồi. Vì sao ấy hả? Vì nó là một Elf đấy.”

Thế rồi, bà ta bị những tên lính áp giải đi mất. Hình bóng già nua ấy dần bị nhấn chìm bởi các bộ giáp lạnh lùng vây xung quanh. Kết cục tệ nhất là bà ta có thể bị kết tội bao che cho elf và bị liệt vào danh sách phản loài, cái tội danh mà còn kinh khủng hơn cả phản quốc. Nhưng vì bà ta có thể không biết về sự thật ấy nên có lẽ là sẽ không đến mức bị tử hình bằng cách hỏa thiêu đâu.

Mong là vậy.

Cả khu chợ im phăng phắc một lúc lâu sau khi đoàn xe đi khỏi. Rồi bỗng dưng mọi thứ chợt nhốn nháo, rầm rộ cả lên. Nếu người ta không đổ xô đi đến quảng trường, thì chắc là còn ầm ĩ hơn cả như vậy.

Còn Sannes, mặc dù phải đi theo đoàn một đoạn nữa mới về đến nhà, thế nhưng vì sợ tên đoàn trưởng đó sẽ lườm với cái con mắt sắc lạnh y như lúc ấy để tra hỏi rồi kỷ luật anh, thế nên anh đành nhân lúc không ai để ý mà quay vào các hàng chợ gần đó, tiện thể mua miếng thịt và rau củ để làm món hầm cho bữa tối. Dù sao anh cũng chẳng quen gì bà lão ấy. Với lại, chắc gì trận sau anh sẽ còn gặp lại hắn ta.

Khẽ thở dài một hơi, anh thầm mừng vì viên đội trưởng không còn ngó ngàng gì đến anh cả. 

Những vết thương lại nhói lên theo từng nhịp bước đi. Nó như muốn nhắc nhở anh lại tiếp tục nghĩ tới trận chiến vào ngày hôm kia ấy.

Không! Không được nghĩ nữa! Đừng có lặp đi lặp lại mãi cái cảnh tượng đó nữa! Anh muốn nhanh chóng ăn một bữa thật no, dự định sẽ tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon sau những chuỗi này ăn bánh mì không và khoai đến phát ngấy trên chiến trường. Và rồi, anh sẽ ngả lên chiếc giường êm ái trong căn phòng trọ ấm áp của mình và ngủ một giấc thật dài để khỏi cần phải nghĩ đến bất cứ một điều gì nữa.

Dẫu sao cũng là do cậu tự làm tự chịu thôi, David. Đâu cần vì lời thề của chúng ta mà làm đến mức ấy chứ…

“À… tôi còn nghe nói con mụ nuôi trai elf ở trong nhà đó… Dạ? Anh muốn mua bao nhiêu…” Đang rôm rả bàn tán với mấy người bán hàng bên cạnh, chủ quán thịt thấy có người nên quay ngoắt sang, môi niềm nở, thế nhưng khi vừa nhìn thấy bộ giáp trên người anh, bà ta khịt khịt mũi, rồi nhăn mặt nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất.

“Mua gì, nói mau lên. Đứng đấy từ khi nào mà không biết mở mồm ra mà gọi?”

Sau khi mua một ít thịt cùng với rau củ ở quầy, anh quay bước rời khỏi đó, bầu không khí im lặng nặng nề bỗng chốc lại rầm rộ lên. Dường như họ còn cố tình nói to để cho anh nghe thấy. 

“Má ơi… Thối bỏ mẹ. Đây là cái chợ chứ có phải nghĩa địa đéo đâu mà cứ đi qua chỗ này. Lại còn tha ruồi nhặng vào đây nữa… Mất tiền đóng thuế rồi cũng mất mẹ luôn mấy héc lãnh thổ… Rồi còn mấy thằng bẩn thỉu ngoi ngóp lết về nữa… Có khác gì mình cho không hàng mình bán cho bọn nó đâu?”

Rồi anh chợt nhớ ra là mình phải đi qua quảng trường mới về được nhà. Mặc dù không thích đi qua bên đó vì kiểu gì cũng lại ồn ào kinh khủng, thế nhưng cũng chẳng còn con đường nào khác. Chẳng lẽ lại quay sang đi tiếp ở cái con đường chợ kia? 

Và thế là, anh lại rẽ hướng về nơi đó. 

Vẫn là sự dè bỉu ấy. Vẫn là những vết thương chưa kịp lành. Vẫn một mình trở về không một ai đón chờ…

Sáu năm... anh đã sống như thế này được sáu năm rồi.

Trong khi những đồng đội xung quanh anh lần lượt ngã xuống, anh vẫn cứ sống ngoi ngóp mà trở về nhà sau mỗi trận chiến khốc liệt. Có lúc thắng, có lúc thua, nhưng chưa một lần nào anh thấy vui cả. Trận chiến tiếp theo chắc chắn sẽ lại tiếp tục sau một tháng nữa. Như mọi khi thôi. Sau khi loài người đã đánh bại loài elf và tiến hành diệt chủng trên quy mô toàn thế giới, các quốc gia loài người đã không còn kẻ thù chung nữa, thế là họ quay sang đấu đá lẫn nhau, từ đó cũng ép buộc nhập ngũ với mọi đàn ông trong độ tuổi lao động, chỉ trừ các quý tộc ngoại binh và hoàng tộc, vậy nên tương lai của anh hẳn sẽ chỉ có giết chóc và chịu một kết cục là nằm lại trên chiến trường.

“Vậy thì tại sao mình không chết ngay bây giờ luôn nhỉ? Ít ra thì tự tử sẽ bớt đau đớn hơn là bị giết trên chiến trường. Một binh tốt mà chết trên chiến trường thì cũng chẳng oai phong gì lắm. Đằng nào thì, mình cũng chẳng còn biết mình sống để làm gì nữa…” Anh thầm nhủ trong đầu, rồi lại gạt bỏ ý nghĩ ấy đi.

“Không được, tự sát là điều cấm kị đối với những kẻ theo đạo. Có lẽ, Chúa đang thử thách mình bằng cách bắt mình chờ đợi một điều gì đó… Không, chắc chắn là vậy. Đó là lý do Chúa cho phép mình sống tới ngày hôm nay. Chắc chắn...”

Bỗng có một ai đó húc vai anh từ phía sau. Anh ngẩng đầu lên, rồi chợt thấy một đám dân thường đang bu lại trên một cây thập tự giá bằng sắt đặc với hai đầu nhọn cân xứng trên đỉnh, trông nó cứ như một cây thập giá nhỏ hơn vậy.

Bị treo trên đó là một nữ elf, hai tay và hai chân bị khoá lại bằng còng sắt. Nàng có mái tóc dài màu bạch kim với nước da trắng trẻo, khuôn mặt thanh tú và cả đôi tai dài và nhọn đặc trưng của loài elf. Nàng mặc trên mình một bộ váy màu trắng, nhưng đã dính màu đất và cả màu máu lem trên tà váy.

 Điều còn kì lạ hơn cả là nàng không hề tỏ ra sợ hãi, chỉ cúi xuống với vẻ mặt khinh thường nhìn đám dân đen nhung nhúc, ồn ào tiếng cười, tiếng chửi rủa và nhiều kiểu khác nhau, nó cứ vo ve, vo ve, y như một đám ruồi bẩn thỉu vậy.

 “Nàng ấy trông đẹp quá...” Anh lẩm bẩm trong miệng.

 “Mày vừa nói cái gì cơ?”

 Một người đàn ông gần đó chợt xách cổ áo anh lên, nhìn thẳng vào mắt tỏ ý đe doạ. Hắn ta có vẻ như là đồng đội của anh, với khuôn mặt bặm trợn và thân hình to lớn cùng bộ giáp lấm lem máu và đất, tay còn lại lăm lăm nắm đấm.

 “Đội trưởng Aimber...” Sannes thì thào nói, trong khi mí mắt cụp xuống tránh ánh nhìn sắc như dao từ hắn ta.

Từ cái vẻ đe dọa, bỗng dưng hắn tiến tới khoác vai Sannes và cười khục khặc. “Mày vừa nói đống thịt cháy kia đẹp quá, phải không? Hà hà, tao hiểu mà. Mày cũng vì thế nên mới bỏ đoàn đi tới đây, phải chứ? Nếu như Giáo hội không cấm làm mấy trò đó với ả điếm elf kia, thì có lẽ bọn Nhân Tự quân đã hiếp ả đến chết rồi chứ không có chuyện bị treo lên trên đó đâu. Quả thực, bọn chúng không có tình ‘yêu’ gì cả.”

“...Anh không đi theo đoàn à?” Sannes lí nhí.

“Tao nghe đồn có một ả yêu tinh bị hành hình ở quảng trường nên muốn chạy tới xem thôi. Với lại tao sống ở thị trấn này. Mà đừng hòng đánh trống lảng như bà già kia nhé, tao còn chưa bỏ qua chuyện của mày hồi nãy đâu! Hồi nãy mà tao qua nói với đoàn trưởng thì mày chết chắc, đội phó ạ.” 

“Anh Aimber! Lạy Chúa, tìm mãi mới thấy anh…”

Tên đội trưởng quay ra đằng sau rồi bỏ tay đang choàng vai anh ra rồi vỗ lưng anh vài cái, để lại anh với một lời chào, trong khi ôm eo với một người phụ nữ mới chạy tới:

“Thôi, tao về với vợ con đây. Mày cũng lo mà kiếm một bé đi, kẻo trận sau lại không ai đón mày về nữa đấy. Mày sống lâu lắm mà, lo gì. Mỗi tội là chẳng thăng tiến được bao nhiêu.”

Anh lại khẽ thở dài, thầm mừng vì không phải bị ăn đấm như mấy buổi đêm hôm còn ở chiến địa nữa. Có lẽ anh nên cảm ơn người phụ nữ đó. 

“Nhân danh Đức Chúa Trời! Nhân danh Thánh Anh Hùng Galos! Chúng ta sẽ tiến hành lễ thanh tẩy cho ngươi, Aelyra Silvaneon, tàn dư của dòng dõi hoàng tộc, để ngươi có thể gặp Chúa và đoàn tụ với gia đình High elf của ngươi ở dưới địa ngục!”

Lời nói rõ ràng và đanh thép của vị Tổng giám mục vang lên, làm cả đám đông đang ồn ào bỗng trở nên im bặt. Sannes quay mặt sang nhìn, bước tới gần hơn, thì bỗng thấy một vài người đang chất đống củi xuống phía dưới cây thập giá bằng sắt đặc có hai đầu nhọn đối xứng trên đỉnh. 

“Không lẽ... là thiêu sống sao!?”

Mắt anh lại nhìn chăm chú vào Aelyra. Càng nhìn, Sannes lại càng cảm thấy ở nàng có một cái gì đó thật quyến rũ lạ thường. Mặc cho người ta chất củi bên dưới, nàng vẫn cứ dửng dưng, nhưng giờ lại giống theo kiểu chấp nhận buông xuôi tất cả mọi thứ vậy. Có điều, cái quyết tâm im lặng và không hoảng sợ, không cầu xin, không khóc lóc để giữ khí tiết của nàng mới khiến anh bị mê hoặc hơn cả.

Cả khuôn mặt xinh đẹp kia…

Và cả bầu ngực to tròn ấy nữa…

“Mày cũng lo mà kiếm một bé đi, kẻo trận sau lại không ai đón mày về nữa đấy.”

Chợt anh nhớ tới lời của lão đội trưởng. Thực ra anh cũng khao khát, cũng thèm muốn có trong tay một người phụ nữ lắm. Nhưng một tên lính quèn mỗi tháng lại bị lôi ra chiến trường thì mấy ai ngó ngàng tới? Họ không thèm và cũng chẳng dám. Một thằng trai vừa mồ côi, vừa nghèo lại có thể chết bất cứ lúc nào thì cùng lắm sẽ chỉ mang cho họ cái bầu mà thôi. Những điều còn lại thì tất nhiên, anh ta không thể đáp ứng được.

 “Ngươi còn có lời trăn trối gì không?” Vị Tổng giám mục oang oang nói tiếp.

 “...” Aelyra chỉ im lặng, mắt vẫn đăm đăm nhìn vào khoảng không.

 “Không có đúng không? Vậy thì ta sẽ bắt đầu nghi lễ!”

 Rồi ông ra hiệu cho người tưới dầu hỏa lên đống củi bên dưới cây tiên giá.

 “Bắt đầu đốt củi rồi kìa!”

 “Thiêu nó đi!”

  “Mấy trò yêu thuật của mày chẳng có tác dụng đâu!”

Đám đông lại rầm rộ lên. Trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác kì lạ. Lại là nỗi xúc động ấy. Anh nhìn những đám dân đen bẩn thỉu, những “con người” kia đang hò hét, và những mục sư với khuôn mặt lạnh tanh, đang dội thẳng về phía nàng High elf Aelyra, bấy giờ đang ngẩng đầu nhìn ngắm bầu trời trên cao.

Ánh nắng dần hiện ra, phủ lên nàng một màu vàng óng ả lung linh. Vẻ đẹp của nàng lại càng trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết.

Dù cho mọi chuyện xảy đến với cậu có tồi tệ như thế nào đi nữa… thì cậu… vẫn phải sống… Cậu phải sống… vì chính bản thân cậu…”

Anh chợt nhớ đến lời nói cuối cùng của David dành cho anh. 

Từ tận sâu trong thâm tâm Sannes, David vẫn hiện lên một cách thật sống động làm sao. Chỉ một khoảnh khắc, một ánh mắt thôi mà biết bao nhiêu những ý vị không thể thấu hiểu hết, những xúc cảm không bao giờ có thể lý giải hoàn toàn. Thế nhưng, cũng chỉ cần một khoảnh khắc sơ sảy thôi, thì tất cả mọi thứ đều tan biến thành tro bụi.

Anh lặng lẽ nhìn về cái kiếp người đớn hèn của mình. Một kẻ như anh sẽ mãi mãi không thể với tới được nàng ấy. Một phẩm giá cao quý và sắc đẹp tuyệt trần. Tựa như một thiên thần giáng thế vậy.

Nhưng nếu anh có thể cứu mạng nàng ấy, thì chí ít rằng anh sẽ có thể có một cơ hội nào đấy. Dù chỉ là một tia hi vọng le lói giữa biển máu và mưa tên. Anh muốn lấy tia sáng đó làm của riêng mình.

Anh đã chẳng thể cứu được cậu ấy… Nhưng biết đâu…

Anh muốn chuộc lại lỗi lầm do bản thân mình đã gây ra.

“Ta nhất định... phải cứu nàng và cưới nàng ấy về làm vợ!” 

Sannes thầm nghĩ, bàn tay siết chặt lại. Anh chẳng còn gì để mất cả. Đến cả người bạn thân duy nhất luôn kề vai sát cánh chiến đấu, anh cũng không còn nữa. Anh đã chán ngán việc phải chơi vơi suốt trên chiến trường lẫn những lúc về nhà rồi. Một căn phòng trọ bằng gỗ xập xệ chỉ có mình anh sống. Anh vốn chẳng phải kẻ ngoan đạo. Cũng không bận tâm gì về đám elf từng chiến tranh với loài người trước khi anh sinh ra. Thế nhưng giờ đây, khi nhìn vào một nàng elf tuyệt sắc sắp bị ngọn lửa tàn nhẫn của Giáo hội thiêu sống, anh đã quyết định rằng, anh sẽ từ bỏ tất cả, từ bỏ cuộc sống chỉ có chém giết liên tục cho tới lúc chết này. Chúa muốn trừng phạt elf nên đã giao cho loài người tiêu diệt hết tất cả, và giờ đây, anh sẽ phản lại ý muốn của Chúa. Anh sẽ cùng nàng trốn đi thật xa, thật xa khỏi thế giới tàn nhẫn này, bất chấp sự khác biệt về giống loài, bất chấp rằng tương lai có ra sao đi chăng nữa.

Không chần chừ thêm, anh lia mắt tới viên mục sư đang treo chìa khóa trên eo. Chắc chắn đây là chìa khóa để mở còng. Và rồi anh thấy một cái thùng nhỏ gần đó, là cái thùng đựng dầu hỏa mà đám mục sư vừa tưới lên đống củi. Anh khẽ luồn qua đám đông, tới gần người mục sư đang đeo chìa khóa bên hông rồi lén lấy dao cắt mảnh thắt lưng và rút vào lại trong đám đông.

Sau đó anh ghé vào một quán bán dầu hỏa gần đấy. Vét gần hết số tiền trong túi, anh mua lấy một chai dầu hỏa và một mồi lửa.

BÙM!!!

Một tiếng nổ ầm trời vang lên, làm tất cả hướng tới sự chú ý bên đó, từ đám đông đang há hốc mồm bên dưới, mấy lão mục sư ngơ ngác và cả Aelyra cũng giật mình nhẹ, đôi mắt không khỏi ngạc nhiên.

 “Cháy! Cháy rồi! Là từ quán dầu hỏa!” Vài người gần đó hốt hoảng gào lên.

Đám đông đang tụ tập ở quảng trường cũng bắt đầu thưa dần, rồi dạt vào các nhà dân gần đó lấy nước kéo tới đổ tới tấp vào ngọn lửa đang cháy hừng hực. Ngọn lửa lại càng bùng lên mạnh hơn, lan tới các tòa nhà ở gần và cũng làm bỏng những người đang cố gắng chữa cháy. Một tiếng hét chói tai chợt vang lên. Lão chủ quán đang bị thiêu sống ở trong.

 “Cứ đổ nhiều nước vào! Có là dầu hỏa thì nhiều nước dập cũng tắt!”

 “Ông ấy vẫn đang hét kìa! Mau! Mau lên! Đổ nhiều nước vào một chỗ để mở đường rồi cứu ông ta trước khi quá muộn!”

 Lão Tổng giám mục đã rời khỏi bậc thềm cao nhất trên quảng trường rồi chạy hồng hộc tới phía đó, vừa chạy vừa ra hiệu cho mọi người, để lại vài mục sư còn đang chần chừ có nên đi theo ông ta hay không.

 Ngay thời khắc đó, Sannes từ trong đám đông chui ra, lao lên cây tiên giá sắt, đạp lên đống củi nhớt đầy dầu hỏa, lấy chìa khóa tháo còng cho Aelyra. Chiếc chìa khóa đầu tiên… không vừa. Chiếc thứ hai… mẹ kiếp… không vừa nốt… Chiếc thứ ba…

Vì việc tháo khóa lâu hơn dự tính, hơn nữa còn tận ba cái khóa phải mở, nên rốt cục vẫn không thể tránh ánh mắt của một vài người còn ở lại. 

 “Ả High elf đang trốn thoát rồi kìa! Bắt bọn chúng lại mau!”

 Họ gào lên rồi trèo lên cả bệ hỏa thiêu cao chót vót và toan bắt lấy họ. 

Thế nhưng, một tia sáng trắng bất chợt lóe lên. Cả mười mấy người bám vào bệ hỏa thiêu bị tia sáng đó chém đứt đầu, máu đỏ tươi từ cổ phụt lên tung tóe khắp nơi, còn phần đầu bay đi thì đã rơi bịch xuống đất, lăn lông lốc. 

 

“AAAA!!!”

 

Tiếng thét thất kinh của một nữ giáo sĩ trẻ vang lên khi cô vừa bắt được cái đầu của một ông chú trung niên trên tay mình đang còn ngoi ngóp thở. Mọi người từ đám cháy bỗng chuyển sự chú ý sang giàn hỏa thiêu nằm giữa quảng trường. 

Aelyra Silvaneon, tàn dư của dòng dõi hoàng tộc High elf, với cơ thể lơ lửng trong không trung, mái tóc bạch kim bồng bềnh tỏa ánh hào quang cùng với đôi mắt bạc lạnh lùng nhưng đầy sát khí nhìn đám đông xung quanh, nhưng lại đang túm gáy áo một tên lính với khuôn mặt đầy máu, lưng được giắt một cây rìu chiến, chỉ mặc độc giáp lưới và ủng da bò sờn rách ở dưới chân, mắt mở to nhìn đống xác nằm la liệt ngay dưới chân mình.

Thế rồi, không chờ đợi cho các lính trị an cầm phi tiêu kháng phép ném tới, Aelyra đã bế tên lính cao to gần gấp đôi mình lên theo kiểu công chúa rồi bay đi mất.

Trong lúc mọi người còn đang hốt hoảng không biết là nên dập lửa cho quán dầu hỏa hay đuổi theo, một người trong số họ đã bắt gặp một cái túi đựng ít thịt và rau, cùng với bộ giáp sắt, cả giáp áo lẫn giáp chân nằm chỏng chơ trên đường. Họ nhặt chúng lên và thấy một dòng chữ trên ngực trái: Vương quốc Farnland – Đội phó tiểu đội bộ binh lính rìu – Sannes.

 

“...C-Cái gì thế này?” Sannes, mặc dù còn chết khiếp vì những gì mà nàng làm vừa nãy, vì sợ độ cao nên bất giác ôm chặt lấy cổ nàng, trong khi cả hai đang bay vút trong không trung, bên dưới có một vài người chỉ trỏ lên trời. 

“Phép bay của tôi đó. Giờ thì ngồi im và đừng có cựa quậy nữa. Tôi không đủ sức để chở một tên lính to con như anh bay xa đâu.”

Nàng lạnh lùng đáp lại, trong khi mái tóc bạch kim đang phấp phới trong làn gió mạnh, và đôi tai nhọn cũng thấp thoáng ẩn hiện đằng sau từng lọn tóc lấp lánh bởi mặt trời chiếu qua.

Và ẩn trong đôi mắt ấy, dù chỉ thoáng qua thôi, nhưng mà anh lại thấy quen lắm. Một đôi mắt chỉ vừa mới đầy sát khí từ từ chuyển dần sang vẻ nhẹ nhõm và dịu dàng đến lạ. Như thể, trong ánh mắt ấy không hề tồn tại ký ức về cuộc thảm sát vừa nãy vậy. 

Mùi máu ấm nóng còn vương nồng trên mặt anh theo gió xộc vào mũi làm anh suýt nôn ọe ra, thế nhưng đã kịp nín lại. Giãy giụa một chút là nàng thả mình xuống dưới luôn chứ chẳng chơi. Mà với lại, cũng có quái gì ở trong bụng để mà nôn ra đâu chứ.

“Dẫu sao thì, mình cũng đã cứu nàng và nàng cũng đã cứu mình kia mà. Nàng chắc chắn sẽ không làm hại gì mình đâu. Chắc chắn là thế…” Anh thầm nghĩ, rồi nén họng lại nhịn nôn, hai mắt nhắm chặt, tay khẽ ôm sát lấy cổ nàng hơn.

Aelyra xốc Sannes lên lần nữa rồi bay nhanh hơn tới một ngọn đồi gần đó. Cả hai nghỉ ngơi ở gần một con suối nhỏ. Sannes mau chóng bỏ cây rìu giắt ở sau lưng ra rồi nằm vật lên nền cỏ, thở một hơi thật dài:

 “Phù, thoát chết rồi...”

Rồi anh cúi đầu xuống quan sát xung quanh, thì cũng thấy nàng elf đang nằm ngửa lên nền cỏ, một tay ôm lấy bụng, thở dốc. Không hiểu sao, anh lại bất giác đỏ mặt.

Xem ra phép bay làm cho nàng mệt đến vậy...

Rồi anh cũng ngồi dậy, bò tới chỗ nàng và nói nhỏ:

 “Cô cứ nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ lấy một ít nước cho cô.”

 Sau khi lấy nước từ con suối gần đấy, anh dìu nàng ngồi dậy rồi cẩn thận rót nước vào miệng. Nàng cũng ngoan ngoãn uống một mạch hết túi nước, rồi lại nằm xuống, nhịp nhở dần nhẹ nhàng và đều đặn.

“Cô thấy đỡ hơn rồi chứ? Có đau ở đâu không?” Anh khẽ rút tay ra khỏi lưng nàng, nhẹ nhàng đặt xuống nền cỏ rồi lo lắng hỏi.

 “Tôi không sao. Chỉ thấy hơi mệt thôi. Nhưng giờ thì khỏe hơn chút rồi.”

“Cô cứ nằm đây nghỉ đi, để tôi ra suối rửa mặt cho sạch máu rồi sẽ tạm thời vào rừng kiếm gì đó cho cả hai ăn.”

Nói rồi anh đứng dậy toan quay lại vào rừng.

“Chờ đã.” Nàng gọi anh, đầu không ngoảnh lại. 

Anh giật mình quay lại, ấp úng đáp. Trong đầu anh vẫn còn nhớ khoảnh khắc mà máu tươi ấm nóng từ dưới giàn hỏa thiêu bắn đầy lên mặt anh.

“S-Sao vậy… Aelyra?” Phải cố gắng lắm, anh mới dám nói ra tên của nàng. 

Nhưng xem ra, nàng chẳng phản ứng gì.

“Sao anh lại cứu tôi? Và còn nhiều điều nữa mà tôi muốn hỏi anh. Nhưng giờ hãy trả lời câu hỏi này trước đi.”

Anh ngập ngừng một lúc, cố gắng lựa lời:

“Tại... tại tôi thấy cô xinh quá... T-Thế nên là... anh muốn cưới em về làm vợ!”

Thôi xong, lựa lời cho cố vào rồi giờ lỡ mồm rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!