Tập 02

Chương 13: Bên dưới lớp mặt nạ

Chương 13: Bên dưới lớp mặt nạ

Hồ Thu đảo mắt nhìn xung quanh. 

Cô không thể di chuyển ra khỏi chỗ ngồi của mình bởi vì nhóm nhảy Dancing Stars và Quyết Chiến đã chặn hết lối đi ở hai bên. Bọn chúng còn bố trí mấy thành viên nam đứng ở ngay đằng sau Hồ Thu nữa. 

Và dãy ghế phía trước Hồ Thu cũng đã được lấp đầy bởi đám học sinh trường Harmony. Rõ ràng là cô không nên chọn cách tiếp cận sân khấu bằng việc nhảy qua đầu đám đông đang phấn khích. 

“Ngồi yên đó đi, Hồ Thu! Lâu rồi chúng ta chưa có dịp nói chuyện với nhau mà!

Quyết Chiến làm ra vẻ điềm đạm, cậu ta ngồi xuống cái ghế bên cạnh Hồ Thu - trong khi cô cùng hai cô bạn lớp 11D vẫn đứng yên tại chỗ.

“Giữa chúng ta không có chuyện gì để nói cả. Cậu tránh ra mau. Không thì đừng có trách tôi!”

Hồ Thu trừng mắt nhìn Quyết Chiến như muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta. 

Theo bản năng chiến đấu vốn nằm trong huyết quản, Hồ Thu đã hơi hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống để sẵn sàng phản ứng nhanh nhất có thể. 

“He he! Thế cậu định làm gì tôi hả, Hồ Thu?”

Quyết Chiến chẳng hề sợ hãi trước ánh mắt nảy lửa của Hồ Thu. Cậu ta vẫn tỏ ra bình thản rồi đưa mắt về phía bọn Dancing Stars. 

Ngay lập tức, bảy đứa con gái có những cái tên rất đẹp của nhóm Dancing Stars là: Tường Vi, Đỗ Quyên, Diên Vĩ, Lưu Ly, Ngọc Diệp, Hoàng Cúc, Vàng Anh… liền bao vây lấy Anh Đào và Ái Mỹ sau cái nhìn đầy ẩn ý của Trưởng Nhóm Quyết Chiến.

Những bộ móng tay được gắn móng giả nhọn hoắc, được đính đá và đính hoa rất cầu kỳ của đám vũ công bắt đầu vuốt ve khuôn mặt của hai cô gái lớp 11D. Ngày thường, nhờ vào màu sắc khác nhau của những bộ móng này mà Hồ Thu nhớ ra tên của từng đứa con gái trong Dancing Stars. 

“Chà, da mặt mấy bạn gái lớp 11D này mịn ghê ha? Các bạn chăm sóc da như nào đó? Năm bước hay bảy bước?”

“Mấy bạn đứng yên đi nào. Mấy bạn cứ cựa quậy thế này… lỡ mặt mũi bị xây xước gì thì bọn tớ không chịu trách nhiệm đâu.”

“Ê. Bọn con gái cao dưới 1m6 nhìn dễ thương thực sự nha. Cơ mà, nhìn họ trông cứ yếu yếu kiểu gì thế nhỉ?”

“Ohhh! Thơm ghê! Hai bạn xức nước hoa gì vậy? Này là mùi hương tự nhiên à?”

“Haizzz! Sao hai bạn run rẩy dữ thế? Bọn tớ đã làm gì hai bạn đâu!”

“Thôi nào! Hai bạn đừng có khóc đấy. Bọn tớ không dỗ được hai bạn đâu!”

Đám Dancing Stars tuy không quá cao nhưng đứa nào đứa đấy cũng mang những đôi giày cả chục cm. Anh Đào và Ái Mỹ như bị đứng lọt thỏm giữa một bầy con gái khổng lồ. Ác ý của bọn họ làm hai cô gái thường ngày khá cứng cỏi cũng phải cảm thấy hoảng sợ. 

“Hồ Thu…”

Anh Đào run rẩy nhìn về phía Hồ Thu. Mặt cô nàng và Ái Mỹ đã tái nhợt. Đôi mắt đen láy của hai cô gái đã ngân ngấn nước.

“Cậu để Anh Đào và Ái Mỹ đi được không? Chuyện này không liên quan gì tới hai bạn ấy cả?”

Hồ Thu gằn giọng. Cô vốn ghét nhất những trò hèn hạ như này. 

“Chuyện ở dưới sân khấu kia cũng có liên quan gì tới cậu đâu, Hồ Thu? Đó là chuyện nội bộ của Câu Lạc Bộ Âm Nhạc bọn tôi. Let’s Dance và Dancing Stars… chỉ có một nhóm được phép tồn tại. Cái trường bé con con này không cần đến hai nhóm nhảy đâu. Vậy nên… cậu và mấy cô bạn kia nên ngồi xuống đây và thưởng thức nốt Cuộc Thanh Trừng này đi.”

Quyết Chiến vỗ nhè nhẹ vào cái ghế bên cạnh cậu ta để tỏ nhã ý mời Hồ Thu ngồi xuống.

Hồ Thu cắn môi. 

Cô chẳng muốn thỏa hiệp với Quyết Chiến chút nào. 

Xử lý gọn gàng mấy đứa Dancing Stars và cả Quyết Chiến không phải chuyện gì quá khó nhằn với Hồ Thu. Bọn họ chỉ nhanh nhẹn và khỏe mạnh hơn người bình thường một chút thôi. 

Cơ mà - Hồ Thu sẽ buộc phải dùng đến sức mạnh đặc biệt của mình bởi vì Dancing Stars có số lượng áp đảo. Và thật khó để hành động sao cho không gây sự chú ý tới những con người đang có mặt tại Nhà Hát Lớn vào thời điểm này.

“Nghĩ cũng buồn cười! Cái gã Sơn Nam kia toàn có mặt không đúng lúc và không đúng chỗ. Lẽ ra Nhật Vương mới là người ở vị trí đó. Ai bảo Sơn Nam nhận lời tham gia Let’s Dance thay cho Nhật Vương chứ? Số cậu ta xui nhỉ?”

Quyết Chiến cười khẩy. Cậu ta ngả người ra phía sau rồi gác hẳn đôi chân ngắn ngủn lên cái ghế ở đằng trước ra chiều rất thoải mái.

Nghĩ đến Sơn Nam, trái tim Hồ Thu đột nhiên nhói lên một cái.

Sơn Nam có thể không được may mắn như những người khác, nhưng những rắc rối của cậu đâu phải là do tình cờ. Có thể nói, chính Hồ Thu đã góp phần tăng thêm vận xui của Sơn Nam. 

Như là vào giữa Tháng Chín vừa rồi, Hồ Thu mới đi học lại và chính thức làm quen với Sơn Nam … 

…. Vì cái tính bốc đồng, hấp tấp và nóng nảy lẫn chút háo thắng mà Hồ Thu đã thách đấu Sơn Nam chạy thi trong giờ Thể Chất. Lúc đó, Hồ Thu chẳng nghĩ sâu xa gì nhiều, cô chỉ muốn nghịch ngợm tí cho vui sau những ngày vất vả với đám Infected ở Bệnh Viện Dã Chiến. 

Ai mà ngờ được con mèo Orange của Xuyến Chi ở đâu không biết, bỗng dưng đi lạc vào sân vận động!

Sau đó, Orange vì sợ hãi trước đám người đang phấn khích trên sân mà trở nên hoảng loạn. Nó đã dùng bộ móng vuốt sắc nhọn của mình để bấu chặt lấy bờ vai của Sơn Nam - khiến cậu đã đổ máu ngay trên sân tập. 

Thế là, mùi máu thơm ngon, hấp dẫn và tinh khiết của một thiếu niên chưa vướng bụi trần đã vô tình biến Sơn Nam trở thành mục tiêu săn đuổi mới của hội Femme Fatale. 

Hồ Thu đã thầm ao ước rằng - giá mà vận xui của Sơn Nam chỉ dừng tại đây thôi thì tốt biết mấy.

Thế nhưng, chẳng hiểu làm sao mà tình cờ Sơn Nam lại vướng vào câu chuyện phức tạp liên quan đến Kẻ Cho Máu. Dẫn tới cậu đã gặp vô vàn rắc rối và thậm chí là suýt mất mạng khi trở thành Bloodbound của cô. 

Mà Hồ Thu vẫn còn chưa hiểu cơ chế tạo nên một Bloodbound là như thế nào nữa cơ. 

Từng giờ, từng ngày - lúc nào mà chẳng có những con người tình nguyện chìa cổ ra hiến máu cho Vampire. Nhưng cuối cùng thì bọn họ chỉ trở thành những Bloodslave.

Còn Bloodbound hiếm đến độ người ta từng nghĩ rằng họ chỉ có trong tiểu thuyết giả tưởng. Ấy thế mà Hồ Thu đã vô tình tạo nên một Bloodbound - chỉ ngay trong lần đầu tiên hút máu người của cô. 

Gò má Hồ Thu lại đỏ bừng khi nghĩ về cái đêm Sơn Nam ép buộc cô uống máu cậu ấy. Chuyện đó mới chỉ xảy ra cách đây hai tuần thôi mà Hồ Thu cứ ngỡ là đã lâu lắm rồi. 

Cô vẫn chưa chấp nhận nổi việc bản thân mình bị ràng buộc với một con người bởi máu và linh hồn. 

Cô chẳng thích việc tâm trí của cô cứ vô thức tràn ngập hình ảnh của chàng trai loài người ấy. 

Cô cũng không muốn bộ não mình cứ phải căng ra vì luôn phải lo lắng cho sự an nguy của Sơn Nam từng phút từng giây.

Và cô cực ghét cách trái tim mình đập loạn xạ mỗi khi nhìn thấy cậu ấy đứng cạnh những cô gái khác hay những Vampire khác.

Từ dưới sân khấu, Sơn Nam lại chăm chú nhìn về khu vực khán đài mà Hồ Thu đang đứng. Khuôn mặt cậu ấy trông rất lo lắng. Hình như ngoài việc luôn định vị được vị trí của Hồ Thu thì Sơn Nam cũng ít nhiều cảm nhận được cảm xúc của cô.

Bloodbound và Chủ Nhân ư?

Thật chẳng rõ là ai mất tự do hơn ai trong mối quan hệ này?

Hồ Thu những muốn đổ hết trách nhiệm cho chất lượng máu của Sơn Nam hay số phận của cậu ấy lắm. Nhưng hơn ai hết, Hồ Thu biết rõ rằng mọi chuyện diễn ra như thế cũng chỉ vì cô quá non nớt trong việc kiềm chế bản năng, bộ răng và tuyến nọc của mình. 

“Sao? Cậu đã quyết định được chưa, Hồ Thu? Cậu chọn bảo vệ ai? Hai cô bạn này hay là chàng trai của cậu?”

Sau câu hỏi của Quyết Chiến, Ái Mỹ bỗng khóc ré lên. Một cái cúc áo của cô nàng đã rơi xuống sàn. Còn đám Dancing Stars thì rú lên cười như một lũ khùng.

”Chết tiệt.”

Hồ Thu lẩm bẩm. 

Cô đang rất lo lắng cho Sơn Nam, nhưng cô tính rằng: Ở dưới sân khấu, đang có cả trăm con mắt khán giả dõi theo nhất cử nhất động của đám nam sinh thuộc nhóm nhảy Let’s Dance cùng Biên Đạo và những trợ thủ của cô ả. 

Ngoài ra, từng ngóc ngách trong Nhà Hát Lớn này đều có camera giám sát. Và hình như, Nhà Hát Lớn còn được gắn cả hệ thống đèn UV cảm ứng với Vampire ở một vài vị trí bí mật nữa. 

Tóm lại, bọn chúng sẽ không dám làm trò gì quá đáng với Sơn Nam và các thành viên còn lại của Let’s Dance giữa thanh thiên bạch nhật như này. Cùng lắm, các chàng trai sẽ bị trói, bị bịt miệng và bị nhốt sau tấm rèm sân khấu một lúc thôi. Kể ra nếu nhịn nhục được thì cũng không có gì đáng quan ngại lắm!

Và dù sao, Sơn Nam cũng là một đứa con trai tương đối khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Cộng thêm với giác quan của một Bloodbound, có lẽ cậu ấy đủ khả năng để chạy trốn khỏi nơi đó nếu có sự cố gì nguy hiểm. 

Trong khi đó, Anh Đào và Ái Mỹ thì mong manh hơn nhiều. Cả hai chỉ là những cô gái chân yếu tay mềm. Bọn họ cũng chẳng biết gì về Vampire và thế giới đen tối của Vampire tại trường Harmony và thị trấn Nhân Hòa này. 

Hồ Thu mím môi rồi từ từ ngồi xuống cái ghế bên cạnh Quyết Chiến.

Cô không muốn hai cô bạn cùng lớp của mình bị thương hay bị hạ nhục bởi đám Dancing Stars chút nào. Và cô cũng chẳng đành lòng để họ bị lôi kéo vào thế giới của Vampire như Sơn Nam đã từng.

Thấy Hồ Thu đã nhượng bộ, Quyết Chiến mỉm cười rồi phất tay ra lệnh cho đám Dancing Stars dừng ngay việc dọa nạt các cô gái lớp 11D. 

“Tôi xin lỗi…”

Hồ Thu quay sang Anh Đào và Ái Mỹ. Hai cô bạn vẫn đang run rẩy và ôm chặt nhau như bọn Koala mồ côi bởi sự đe doạ của đám con gái Dancing Stars vừa rồi.

Dù Hồ Thu đã thỏa hiệp nhưng Quyết Chiến vẫn không để cho Anh Đào và Ái Mỹ được rời khỏi nơi đây. Hai cô gái vẫn phải ngồi lại như những con tin - để giữ Hồ Thu ở yên trên khán đài.

“À, đúng rồi, cậu đưa điện thoại đây! Tôi không thể để cậu gọi điện hay nhắn tin cầu cứu Nhật Vương được. Yên tâm đi! Sau khi Let’s Dance bị giải tán một cách nhục nhã thì tôi sẽ trả lại điện thoại cho cậu.” 

Trước yêu cầu của Quyết Chiến, Hồ Thu đành giao lại điện thoại của cô cho cậu ta, dù cô thấy cậu ta đề phòng như thế là hơi bị thừa. 

Tất nhiên, chuyện này thì làm sao mà Quyết Chiến biết được chứ!

Vào những ngày mà Sơn Nam phải luyện tập với Let’s Dance như hôm nay, phải đến tầm 8 giờ tối thì ba mẹ Hồ Thu mới lái xe đến đón cả đám về nhà ăn cơm được. Trong lúc chờ đợi, Nhật Vương đã tắt hết các thiết bị liên lạc với lý do cần tập trung cho việc riêng. 

Hừm! Nhật Vương trông thế mà dại gái ra phết đấy nha.

Do một vài chuyện trong quá khứ mà Nhật Vương luôn tỏ ra rất sợ hãi khi bị đụng chạm bởi phái nữ loài người lẫn loài Vampire. Nhưng chẳng biết vì sao mà Thanh Trà - nữ Vampire Hunter yếu đuối và hậu đậu đó lại là một ngoại lệ. 

Hay là vì Thanh Trà có đôi mắt xám và mái tóc trắng cùng tỉ lệ cơ thể nhìn giống mấy cô gái trong anime, đúng gu của Nhật Vương luôn nhỉ?

Hồ Thu chưa bao giờ thấy Nhật Vương và Thanh Trà nói chuyện tử tế với nhau cả. Mỗi lần gặp gỡ, họ cứ phải tranh cãi rồi cào cấu cắn xé lẫn nhau đúng kiểu mối quan hệ độc hại thường thấy giữa Vampire và Vampire Hunter. Thế mà, chỉ cần Thanh Trà ngọt ngào mở lời nhờ vả thì dù việc khó đến đâu - Nhật Vương cũng sẽ giúp cô nàng. 

Như hiện tại, dù rất bận rộn với việc đi học vào ban ngày và trực camera vào ban đêm, nhưng Nhật Vương vẫn cố dành thời gian rảnh để code tính năng mới hay fix mấy cái bug khỉ gió gì đó cho cái App đặt Vampire Hunter - The Staker cho cô nàng. Trong khi cậu ấy đang vô cùng thèm trải nghiệm cái game Silent Hill F - một game kinh dị đình đám mà cậu ấy vừa mới mua tuần trước

Nhìn vào tình cảm đơn phương của Nhật Vương dành cho Thanh Trà, Hồ Thu ước rằng mình sẽ không bao giờ sa chân vào lưới tình. Tình yêu quả thật là phiền phức chết đi được! Nó làm người ta mất hết lý trí và hành xử ngu muội như một lũ mất não. 

“Rồi! Giờ các cậu thưởng thức Cuộc Thanh Trừng vui vẻ nha.”

Quyết Chiến đút ngay điện thoại của Hồ Thu vào túi áo trong đắc thắng. 

Bây giờ, Hồ Thu không biết làm gì ngoài việc hướng ánh mắt trở lại sân khấu. Bỗng cô nghe thấy tiếng gì đó như là tiếng ghế da bị đâm thủng.

Cô liếc nhìn xuống ghế của mình. Móng vuốt của cô đã cào cấu nát bét cái đệm của cái ghế đang ngồi từ lúc nào không biết. 

Ngay lập tức, Hồ Thu nhắm nghiền mắt lại để giấu đi đôi mắt đang phát sáng trong bóng tối. Vì phẫn nộ mà cơ thể cô đã tự động chuyển sang trạng thái Awakened từ lúc nào không biết!

Hồ Thu thấy giận bản thân hết sức bởi cô vẫn chưa thể làm chủ được cảm xúc và khống chế được bản năng của mình. Đúng là thực hành thì bao giờ cũng khó hơn lý thuyết. 

Đám đông xung quanh Hồ Thu bỗng hú hét ầm ỹ làm cô choàng tỉnh khỏi nỗi day dứt.

Dưới kia, Biên Đạo đã không còn đeo mặt nạ nữa. Và khuôn mặt thường ngày rất xinh đẹp, quyến rũ và sắc sảo của Kim Ngọc hôm nay lại mang một vẻ đẹp phi giới tính khác lạ. 

Còn Sơn Nam thì vẫn lạnh te, cậu không hề tỏ ra sợ hãi cô ả như Hồ Thu mường tượng. 

Và điều Hồ Thu thấy bất ngờ nhất ở đây là cái mặt nạ của Kim Ngọc đang ở trên tay của Sơn Nam. 

Hình như Hồ Thu vừa bỏ lỡ điều gì đó!

“Sơn Nam ngầu thật! Tôi ước gì lúc nãy bà không ngủ gật, Hồ Thu ạ!”

Anh Đào hào hứng kể cho Hồ Thu nghe.

“Này nhé! Kim Ngọc và mấy đứa trợ lý của nó cứ nhảy múa uốn éo một cách trơ trẽn quanh bọn con trai Let’s Dance. Nhưng mà Sơn Nam không thèm quan tâm đến bọn chúng mấy. Cậu ấy chỉ mải nhìn về phía chúng mình thôi. Thế nên, Kim Ngọc mới bực tức, rồi nó cứ đứng chắn tầm nhìn của cậu ấy và lải nhải điều gì đó. Đột nhiên, Sơn Nam bỗng nghiêm sắc mặt rồi giật ngay cái mặt nạ của Kim Ngọc xuống, chấm dứt luôn màn trình diễn lố lăng của nó.”

Hồ Thu hết sức ngạc nhiên về Anh Đào. Cô bạn vừa trải qua một tình huống khá là đau tim với hội Dancing Stars mà vẫn quan sát dưới sân khấu kỹ được đến vậy. 

“Ồ. Biên Đạo là Kim Ngọc ư? Thế mà từ nãy tôi không nhận ra luôn! Bạn ấy hôm nay… đẹp trai quá! Hoan hô, Kim Ngọcccc!!!”

Bên cạnh Hồ Thu, Ái Mỹ cũng hú hét theo đám đông. Dường như cô bạn này đã lấy lại bình tĩnh nhờ được nhìn ngắm một vẻ đẹp khác của Kim Ngọc. 

“Ôi không! Ái Mỹ, tỉnh lại! Bà tỉnh lại ngay cho tôi! Kim Ngọc thì có gì tốt đâu!”

Anh Đào ra sức lay lấy lay để đôi vai của Ái Mỹ nhưng nỗ lực của cô nàng chẳng ăn thua mấy. Ái Mỹ vốn mê cái đẹp bất chấp giới tính của chủ thể mà. 

Và có lẽ, cũng như đám học sinh trường Harmony, Ái Mỹ cũng chẳng quan tâm tới việc bông hoa đẹp dưới sân khấu kia là một loại hoa độc đầy gai đâu. 

Thật! Dù đám học sinh trường Harmony có thể lờ mờ cảm nhận được sự nguy hiểm của Kim Ngọc, nhưng đứa nào đứa nấy đều yêu thích cô ả cùng cặp sinh đôi An Nhi và Yên Nhi. 

“Chúng em yêu chị!”

“Moa moa moa!”

“Kim Ngọc mãi đỉnh!”

Đám đông trên khán đài vỗ tay và gào thét kêu tên Kim Ngọc rõ lâu. Còn cô ả vẫn vẫy tay rồi gửi những nụ hôn gió đến đám khán giả với phong thái của một Nữ Hoàng. Cô ả chưa muốn thiên hạ ngừng thể hiện sự hâm mộ dành cho mình. 

Hồ Thu chẳng bao giờ hiểu được vì sao và từ khi nào Kim Ngọc lại trở nên khao khát ánh hào quang, sự chú ý, sự ngưỡng mộ và tình yêu từ đám đông như vậy.

Một nỗi buồn đột nhiên dâng lên trên trong lòng Hồ Thu làm cho mi mắt cô lại ươn ướt. 

Trước đây Kim Ngọc không như thế này. Cô ả đã từng rất tử tế, dễ thương và dịu dàng như một người chị gái với Hồ Thu vậy.

Hồ Thu thực sự rất nhớ Kim Ngọc của những ngày xa xưa!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!