Tập 02

Chương 05: Cứ như lọt vào thế giới khác

Chương 05: Cứ như lọt vào thế giới khác

Sáng nay, Sơn Nam được ông Thanh Lâm và bà Hải Lam đích thân chở đi học. 

Sơn Nam chẳng còn sự lựa chọn nào khác nữa, bởi cái xe Jeep Wrangler Rubicon của anh Giang Hạ đang ở tiệm sửa xe. Chưa kể, anh Giang Hạ cũng đang khá bận rộn ở Bệnh Viện Dã Chiến. 

Tất nhiên, Sơn Nam cũng không được phép đi bộ hoặc đi xe đạp đến trường một mình khi mà thị trấn Nhân Hòa chưa trở về trạng thái bình thường. 

Điều hoà trên chiếc xe Vinfast VF9 của ông Thanh Lâm không quá lạnh, nhưng Sơn Nam đã nhìn thấy đám lông tay của cậu đang dựng đứng hết cả lên. Đồng thời, nhịp tim của cậu lại tăng tốc hơn bình thường một xíu. Cơ mà, những biểu hiện từ dấu ấn Bloodbound của Sơn Nam cho thấy ông Thanh Lâm không hề có ý định ‘làm gỏi’ cậu.

Sơn Nam vẫn chưa thể nào thích nghi được áp lực vô hình toả ra từ ông Thanh Lâm, nhất là khi độ ưa thích của ông Thanh Lâm dành cho cậu đã bị giảm đi khá đáng kể sau bữa tối qua. 

Nhưng cũng may ông Thanh Lâm là người công tư phân minh. Buổi luyện tập sáng nay của Sơn Nam với ông Thanh Lâm vẫn kinh khủng như buổi đầu tiên. Và cũng nhờ được ông Thanh Lâm chỉ dẫn tận tình cách thức giãn cơ mà cơ bắp của cậu đã dần bớt ê ẩm so với hôm qua. 

Ngoài ra, bữa sáng của ông Thanh Lâm chuẩn bị cho Sơn Nam vẫn ngon lành và nhiều dinh dưỡng, trong khi bữa trưa mang đi thì thơm phức mùi thịt bò và rau tươi cùng những quả dưa chuột bị thái lát. Sơn Nam cầm theo rất nhiều những túi cùng hộp vì cậu còn phải mang cả phần cơm trưa giùm Hồ Thu nữa.

Chiếc xe Vinfast VF9 của ông Thanh Lâm dừng trước cái cổng đá vĩ đại của Pháo Đài Cổ để đón Hồ Thu và Nhật Vương lên xe. Hôm qua là Chủ Nhật nhưng bọn họ vẫn phải làm nhiệm vụ trực đêm - theo dõi thị trấn từ xa tại phòng camera giám sát bên trong Pháo Đài Cổ. 

“Đêm qua có bất thường gì không mấy đứa ?”

Bà Hải Lam ngoái đầu ra sau hỏi cô con gái yêu. 

Không có tiếng trả lời từ Hồ Thu và Nhật Vương. Hai đứa đó vừa lên xe là đã ngáy khò khò luôn.

“Tội nghiệp bọn trẻ! Đang tuổi ăn tuổi lớn mà phải thức đêm thức hôm như vậy thì ảnh hưởng không tốt đến chiều cao. Nhật Vương thì đã cao 1m88 rồi, người Châu Á như thế là ổn, chắc thằng bé cũng không cần cao thêm làm gì. Nhưng con bé Hồ Thu nhà mình đang hơi bị lùn so với bạn bè đồng trang lứa rồi. Chẳng biết nó có cao lên được nữa không?”

Bà Hải Lam than thở trong sầu muộn với chồng. 

Qua gương chiếu hậu, Sơn Nam có thể nhìn thấy vẻ mặt không lấy gì làm vui vẻ của ông Thanh Lâm.

Bởi vì, Hồ Thu sau một hồi gật gù lại dựa đầu vào vai Sơn Nam mà ngủ khò. Còn vai bên kia của cậu cũng bị Nhật Vương dùng làm chỗ tựa, khiến cậu bị kẹt cứng giữa hai đứa bạn. 

Ông Thanh Lâm bèn rời tay trái khỏi vô lăng, ông giơ hai ngón tay giống biểu tượng một cây kéo lên cao -  sao cho Sơn Nam có thể nhìn thấy. 

“Gì thế mình?”

Hành động của ông Thanh Lâm dù rất nhanh nhưng không thể qua nổi đôi mắt xanh biển của bà vợ.

“Chuyện giữa những người đàn ông thôi mà mình.”

“Thế hả? Mình làm em nhớ tới ông ngoại của đám trẻ quá. Ngày ấy mình cũng phải chịu nhiều ấm ức với ba của em nên bây giờ mình quay qua bắt nạt Sơn Nam chứ gì?”

“Khôngggg! Anh chỉ muốn thằng bé mạnh mẽ lên thôi chứ anh có làm gì nó đâu!”

“Thôi, thôi. Em hiểu mà!”

Bà Hải Lam cười khúc khích trong khi da dẻ ông chồng cao to của bà đang dần chuyển sang màu đỏ tía.

Khi chiếc xe ô tô đã lăn bánh gần đến cổng trường Harmony, Sơn Nam thấy trong người nhẹ nhõm hẳn. Cậu liền đánh thức đám bạn Vampire dậy. 

Sau khi gửi chào tạm biệt tới những người lớn xong, đám trẻ uể oải bước xuống xe. 

Và cả đám choáng váng đến lặng người ngay khi chúng vừa bước chân qua cổng trường Harmony. 

“Có… Có phải chúng mình vừa bị isekai đến thế giới khác không?”

Hồ Thu lắp bắp hỏi cả đám.

“Chúng ta có bị cái Truck-kun nào đụng phải đâu.”

Nhật Vương tỏ ra am hiểu. Cậu ngoái lại nhìn cổng trường Harmony như thể xác nhận rằng ở đó không có một cánh cổng pháp thuật vô hình hay khe nứt không gian nào cả.

Chát!

“Đau! Sao mày lại đánh taoooo!”

Nhật Vương gào lên sau khi Hồ Thu tặng cho cậu một cái phát mạnh như trời giáng vào lưng.

“Thông cảm nhé, Nhật Vương. Tao chỉ muốn xác nhận là mình không nằm mơ thôi.”

Hồ Thu nói một cách thản nhiên.

Sơn Nam nhìn đi nhìn lại không gian trong sân trường Harmony. Kiến trúc của ngôi trường không có gì khác biệt so với lúc cậu tan học vào Thứ Sáu tuần trước cả. Đó vẫn là lối kiến trúc pha trộn giữa tân cổ điển và hiện đại kiểu Tây phương. 

Ngoài những cái đèn lồng đủ màu được trang trí khắp nơi thì có lẽ sự kỳ quái là đến từ trang phục của đám học sinh đang đi đi lại lại trong sân trường. 

Tất cả học sinh - cả trai lẫn gái đều đang mặc những bộ cổ phục của Việt Nam. Đại đa số những nữ sinh đều trông rất xinh đẹp trong những bộ áo dài tứ thân hoặc áo dài ngũ thân. Đám nam sinh thì nhìn phèn hơn một xíu vì chúng lựa chọn trang phục giống như của nông dân ngày xưa. 

“Các cậu, nhìn Xuyến Chi lớp 11C kìa!”

Nhật Vương và Hồ Thu nhìn theo hướng tay  Sơn Nam chỉ. 

Xuyến Chi, cô gái hơi tí là ngất, đụng tí là xỉu đó - đang mặc một bộ váy áo mà khó có thể coi là cổ phục. Cô nàng mặc một cái áo Nhật Bình màu đỏ với chân váy siêu ngắn màu đen, đi cùng là đôi tất cũng màu đen chỉ cao đến nửa bắp đùi. Bộ trang phục càng ngầu hơn nhờ sự kết hợp với một đôi boot lửng gắn đầy đinh tán cùng những dây xích. 

Xuyến Chi giơ tay vẫy chào Hồ Thu với Sơn Nam nhưng rồi lại chạy biến đi mất luôn khi cô nàng phát hiện ra Nhật Vương cũng đang nhìn về phía mình. 

“Thế là thế nào nhỉ? Rõ ràng váy, tất và boot của bạn ấy là của thời đại này mà.”

Hồ Thu ôm đầu lộ vẻ hoang mang. Sơn Nam chỉ biết nhún vai để trả lời cô nàng. 

Ba đứa Sơn Nam, Hồ Thu và Nhật Vương vẫn chưa hiểu chuyện quái quỷ gì đang diễn ra ở trường Harmony nữa. Chúng chỉ biết rằng những bộ đồng phục học sinh của chúng nhìn trông vô cùng lạc quẻ so với cái tổng thể rực rỡ sắc đỏ nhờ vào những bộ trang phục cổ truyền. 

“Lạ nhỉ, hôm nay là ngày Thứ Hai đầu tiên của tháng 10, lẽ ra phải có tiết sinh hoạt toàn trường mới đúng chứ.”

Sơn Nam hỏi và chẳng ai trả lời được câu hỏi của cậu.

Do đã ăn sáng no nê ở nhà, nên cả đám quyết định đi thẳng lên phòng học của lớp 11D luôn thay vì cứ đứng thơ thẩn và ôm những thắc mắc ở sân trường.

Khi rảo bước dọc theo dãy hành lang tầng 3, những tiếng xì xào về Sơn Nam và hai đứa bạn Vampire vang lên rõ mồn một bên tai cậu.

“Ba đứa đó học lớp 11D phải không?”

“Bọn lớp 11D có vẻ thích chơi trội gớm, bọn nó không thèm mặc theo dress code luôn cơ đấy.”

“Bọn nó không nghe thông báo hay đọc email hoặc đọc tin nhắn trên app Harmony High Online hay sao vậy ta?”

“Bảo sao Harmony Point của lớp 11D luôn thấp nhất trường.”

“Thì cái lớp đó vốn nổi tiếng là tụ tập toàn những đứa kỳ quái mà, chắc gì bọn nó đã quan tâm đến Harmony Point.”

“Nghe nói Nhật Vương phải nhập viện để điều trị sốt xuất huyết mất một tuần. Vậy mà nhìn cậu ấy vẫn ‘ngon’ nhỉ?”

“Ừ, Nhật Vương thì mặc gì cũng đẹp, lẽ ra cậu ấy nên học lớp 11A mới đúng.”

Sơn Nam đột ngột dừng bước. Cậu bỗng dưng thở gấp như mèo đen lên cơn hen làm cho hai đứa bạn đi cùng cũng phải lo lắng theo. 

Hình như… hôm nay có một Sự Kiện khá quan trọng!

Sơn Nam vốn có trí nhớ không phải là siêu hạng nhưng cũng chẳng phải là tệ hại quá. 

Cuối tuần vừa rồi, đã có quá nhiều sự cố kinh hoàng mà một học sinh bình thường không thể nào tưởng tượng nổi xảy đến với Sơn Nam. 

Và rồi tất cả những tai nạn đó đã khiến cậu quên khuấy đi mất buổi trao đổi vô cùng nhiệt huyết về Harmony Point với lớp trưởng Quang Đức và bí thư Văn Dư vào sáng Thứ Sáu tuần trước.

Sơn Nam cảm thấy khá áy náy khi bước vào phòng học của lớp 11D. Lớp có 24 học sinh nhưng chỉ có đúng 3 học sinh là không mặc theo dress code - trong đó có cậu. 

Nhưng dường như đám học sinh lớp 11D không có vẻ gì là ngạc nhiên khi thấy Sơn Nam, Hồ Thu và Nhật Vương vẫn mặc bộ đồng phục học sinh Harmony như mọi ngày cả. 

Bởi vì hiện nay, lớp trưởng Quang Đức và bí thư Văn Dư mới là trung tâm của sự chú ý. Toàn bộ nữ sinh lớp 11D đang bu lấy hai thằng. 

Nhưng hai gã trai mà thường ngày vẫn tỏ ra mê gái - lại có vẻ chả thích thú gì trong lúc này. Khuôn mặt hai thằng nhìn ủ ê và chán chường như thể đây là ngày tận thế. 

“Lẽ ra lúc nhận đồ thì các ông phải kiểm tra cho kỹ rồi hẵng nhận chứ.”

“Bưởi thì vừa bé lại héo. Nho thì rơi rụng tả tơi. Dưa hấu thì dập nát. Chuối đã thâm lại còn không đều đặn. Những quả còn lại cũng xấu mã quá chừng.”

“Ngay cả đồ trang trí đính kèm cũng tơi tả phát khiếp. Hay là có người mưu hại lớp mình?” 

“Chịu! Có mà do hai ông Quang Đức và Văn Dư mang vận xui thì đúng hơn. Thế này thì thi với thố cái gì nữa. Lớp mình lại thua chắc rồi!”

Đám con gái nhao nhao trách cứ Quang Đức với Văn Dư làm Sơn Nam vô cùng tò mò. Khi đám đông dần tản ra, cậu mới bước tới để xem tình hình như thế nào thay vì về chỗ ngồi của mình.

“Có chuyện gì đó, Quang Đức?“

Sơn Nam suýt bật cười khi nhìn thấy Quang Đức và Văn Dư. Hai thằng đang mặc thứ gì đó giống như hoàng bào của những vị vua thời phong kiến. 

Cậu đoán mấy bộ hoàng bào này là trang phục biểu diễn qua chất vải bóng bẩy cùng những hoa văn thêu rồng, thêu mây bằng chỉ kim tuyến lấp lánh. 

Thành ra, kết hợp với điệu bộ ủ rũ, nhìn Quang Đức và Văn Dư trông chẳng có khí chất vua chúa chút nào.

“Hik! Tôi tưởng tối qua ông cũng đọc tin nhắn của tôi rồi cơ mà?”

Lớp trưởng Quang Đức rầu rĩ hỏi ngược lại Sơn Nam. 

“Tin nhắn…”

Sơn Nam lẩm bẩm. 

Tối qua, Sơn Nam đúng là có đọc lướt qua những tin nhắn mà Quang Đức gửi vào nhóm lớp 11D trên Telegram. Nhưng quả thực là chẳng có chữ nào chịu vào đầu Sơn Nam vì lúc ấy cậu đang mải để ý đến cách thằng nhóc Anh Tuấn thả thính Hồ Thu. 

“Hôm nay lịch dương là 06/10 nhưng lịch âm thì là ngày 15/08 đấy.”

Bí thư Văn Dư nhắc khẽ.

“Ohhh. Vậy nay là Tết Trung Thu hả?”

Sơn Nam ồ lên vì bất ngờ. 

Tết Trung Thu từng là một trong những ngày lễ hội truyền thống mà Sơn Nam yêu thích nhất hồi còn nhỏ. 

Chỉ có ngày này thì Sơn Nam và em trai Sơn Việt mới được ba mẹ mua cho những món đồ chơi cổ truyền như mặt nạ hay đèn lồng. Ngoài ra, nếu khéo nũng nịu thì hai thằng còn gạ gẫm được ba mẹ mua thêm cho ô tô đồ chơi hoặc bộ xếp hình.

Nhưng một ngày kia, ba mẹ Sơn Nam lại mua tặng hai anh em những cuốn sách như ‘500 đề ôn thi Toán nâng cao’ thay vì đồ chơi. Và thế là, trăng tròn hay trăng méo, trăng mờ hay trăng tỏ vào ngày Tết Trung Thu chẳng còn liên quan gì đến những người phải ngồi ở nhà giải bài tập Toán đến tận 12 giờ đêm nữa. 

Kể từ đó, Sơn Nam không còn thích thú gì ngày Tết Trung Thu luôn. 

Hồi tưởng lại quá khứ khiến mặt Sơn Nam lại ngơ ra. Lớp trưởng Quang Đức cứ tưởng cậu không hiểu rõ những tin nhắn mà Quang Đức đã gửi vào Telegram của lớp 11D. Thế là, Quang Đức đành phải diễn giải lại.

“Hôm nay trường Harmony mình tổ chức Sự Kiện Tết Trung Thu. Dress Code cho Sự Kiện này sẽ là trang phục cổ truyền của Việt Nam với những tông màu như đỏ, vàng, nâu là chủ đạo. Học sinh phải mặc theo đúng dress code mới được tính là đã tham dự sự kiện và mang về 10HP cho lớp. Thôi dù sao tôi cũng quen với việc Nhật Vương và Hồ Thu luôn luôn mặc đồng phục học sinh trường Harmony trong mọi dịp rồi. Tết Trung Thu năm ngoái họ cũng không mặc dress code gì cả. Tôi chỉ hơi… tiếc cho ông thôi, Sơn Nam ạ.”

“Hê Hê. Ông có tiếc cũng đành chịu. Tôi không biết kiếm đâu ra trang phục như này.”

Sơn Nam cười buồn. Cậu vừa mất đi cơ hội kiếm 10HP. Xem ra mục tiêu có được học bổng toàn phần năm đầu tiên tại Đại Học Quốc Tế Symphony ngày càng trở nên xa vời rồi. 

“Như bình thường thì Thứ Hai đầu tiên của tháng sẽ có một tiết sinh hoạt toàn trường vào buổi sáng. Nhưng nay thì tiết đó được gộp chung với Sự Kiện Tết Trung Thu luôn. Sự Kiện sẽ bắt đầu lúc 3 giờ chiều nay với phần biểu diễn múa lân, kịch và âm nhạc… Hầu hết các tiết mục được biểu diễn bởi lớp 12A. Nhưng nghe nói có một bài Rap Diss rất thú vị được chính An Nhi và Yên Nhi lớp 11A sáng tác và biểu diễn.“

Quang Đức nói đến đây thì mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán Sơn Nam dù điều hoà của lớp 11D vẫn để 25 độ. Tin tức từ Dũng Thám Tử thế mà chuẩn. 

Là một trong những nguyên nhân khiến cặp sinh đôi An Nhi và Yên Nhi đó viết nên bài Rap Diss - Sơn Nam chỉ hy vọng lời lẽ của bài Rap sẽ không quá khó nghe. 

“Từ 4 giờ 30 đến 5 giờ chiều thì sẽ diễn ra Cuộc Thi Trang Trí Mâm Ngũ Quả giữa 12 lớp học. Đạt Giải Nhất sẽ mang về 100HP. Còn Giải Nhì là 50HP. Và Giải Ba là 30HP. Ngoài ra 3 Giải chính do Ban Giám Khảo chấm điểm thì còn một Giải Đặc Biệt trị giá 100HP do các học sinh bình chọn. Mỗi lớp sẽ được nhà trường tài trợ cho một thùng hoa quả bao gồm bưởi, dưa hấu, nho, chuối, táo… Lớp mình hơi bị xui khi tôi được giao một thùng hoa quả có ngoại hình hơi bị phế.”

Sơn Nam nhòm vô thùng cái các tông để trên bàn của Quang Đức. Dung mạo của đám hoa quả đúng là xấu xí như lời của các bạn gái lớp 11D nhận xét. 

“Thôi thì, năm ngoái lớp mình cũng chả được giải gì. Năm nay tôi cũng không dám đặt hy vọng gì vào thi với thố nữa.”

Quang Đức tiu nghỉu kết luận.

“Thế nếu không thi thố nữa thì những hoa quả này để tôi ăn luôn nhé?”

Nhật Vương và Hồ Thu đã chạy lại bàn của Quang Đức sau khi họ cất xong cặp sách và những hộp cơm trưa vô tủ đồ cá nhân.

Sau khi nắm rõ tình hình, Nhật Vương nhanh tay vặt mấy quả chuối và hào phóng quăng cho Hồ Thu vài quả. Trong chớp mắt, hai đứa đã ăn sạch gần nửa nải chuối trong thùng các tông.

“Bộ hai cậu ăn sáng chưa no hay sao vậy?”

Sơn Nam thắc mắc. Cậu tròn mắt trước tốc độ ăn nhanh như cô hồn tháng 7 của hai đứa bạn Vampire.

“Anh Vũ Xuân là một bác sĩ, nên một khẩu phần ăn cho nhân viên tại Bệnh Viện Dã Chiến đều được anh ấy tính toán thật khoa học sao cho đảm bảo không thừa cũng không thiếu dinh dưỡng.”

Hồ Thu rất lịch sự. Cô nàng nuốt xong một miếng chuối rồi mới trả lời Sơn Nam.

“Tóm lại, anh Vũ Xuân là đồ keo kiệt. Một khẩu phần ăn do anh ý cung cấp là không đủ với những đứa trẻ đang lớn như bọn tao.”

Nhật Vương thẳng thừng phê phán anh Vũ Xuân. Đúng là ông anh mắt xanh của Hồ Thu luôn tỏ ra hơi bị sòng phẳng trong chuyện tiền nong quá. 

“Nhật Vương nè, mày được anh Vũ Xuân nuôi ăn, nuôi ở miễn phí thì còn kêu ca gì nữa?” 

Hồ Thu dùng cùi chỏ huých mạnh vào eo của Nhật Vương khiến cậu phải gập người xuống vì đau.

“Ê Ê... Ông bà dừng ăn lại ngay. Trời ơi! Sao lại ăn bài thi như vậy?”

Lớp trưởng Quang Đức tái mặt. Chỉ vài phút lơ là không để ý mà thùng hoa quả đã vơi đi kha khá.

“Nhưng ông bảo lớp mình không có thi thố gì nữa cơ mà, Quang Đức?”

Nhật Vương lại tọng thêm mấy trái nho rơi rụng cho vào miệng.

“Không, Nhật Vương! Ý của tôi là… Chúng ta vẫn phải nộp bài thi cho có nhưng không ham hố gì giải thưởng ấy!”

“Hay chúng ta trích quỹ lớp ra mua bù số hoa quả khác để trang trí cho đẹp vậy?”

Hồ Thu gợi ý nhưng Quang Đức phản bác ngay.

”Như thế bị coi là phạm quy đấy…” 

“Thế thì tôi chịu! Giờ tôi chỉ còn tấm thân này mà thôi. Các ông có muốn mang nó đi thi thay cho đám hoa quả không?”

Nhật Vương sừng sộ vỗ đồm độp lên bộ ngực săn chắc của cậu. Sơn Nam thấy biệt danh Khỉ Đột mà học sinh trường Harmony đặt cho Nhật Vương đúng là chuẩn khỏi phải chỉnh.. 

“Và đó là một tấm thân được đánh giá là có khả năng bẻ cong cả trai thẳng đấy nhé.”

Văn Dư nhận xét, mặt cậu không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì. Còn Quang Đức thì làm điệu bộ như thể lời nói của Văn Dư nghe rất buồn nôn. 

Đúng rồi!

Sơn Nam bỗng lóe lên một ý tưởng. 

Sau khi tiếng chuông báo vang lên, Sơn Nam trở về bàn học như bao học sinh khác. Bên cạnh Sơn Nam, vẫn là một Hồ Thu ngủ không biết trời trăng gì. 

Mùi hương hoa ly tỏa ra từ cô nàng khiến cho giáo viên bị thôi miên và bỏ qua cho mọi hoạt động của người cùng bàn với Hồ Thu. 

Thế là, thay vì chú tâm vào bài giảng, Sơn Nam chỉ cặm cụi ngồi phác thảo ý tưởng cho Cuộc Thi Trang Trí Mâm Ngũ Quả cho Sự Kiện Tết Trung Thu vào chiều nay. 

Hình như, từ khi đến trường Harmony, Sơn Nam đã không còn dành nhiều thời gian cho học hành nữa rồi. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!