Mấy ngày sau Tết Trung Thu, trường Harmony không còn mang sắc đỏ rực rỡ nữa. Từng cái đèn lồng dùng để trang trí trong sân trường, hành lang và lớp học đã được gỡ xuống sạch sẽ - trả lại vẻ hiện đại cho không gian của trường.
Đám học sinh trường Harmony tưởng như lại được trở về với cuộc sống thường nhật…
… Nhưng chuyện đời không có đơn giản như vậy đâu nha!
Hiện vẫn đang trong tuần 2 của Sự Kiện ‘Chăm sóc các bạn gái nhân dịp Ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10’. Vào buổi sáng và buổi trưa, không khí tại căng tin trường Harmony vẫn sôi động, náo nhiệt và lãng mạn như một cuộc hẹn hò tập thể.
Nên có thể nói, còn khướt mới có chuyện đám học sinh hướng nội nói chung, hay là Sơn Nam nói riêng được yên ổn học hành.
Nhưng cũng may, nhờ có Thanh Trà mà tuần này Sơn Nam được yên thân một chút. Cặp sinh đôi lớp 11A - An Nhi và Yên Nhi đã nghỉ học mấy ngày nay rồi. Sơn Nam không phải chăm sóc họ trong các bữa trưa theo dòng Sự Kiện Ngày Phụ Nữ Việt Nam nữa.
Mỗi tội, lớp trưởng Quang Đức cứ lo sốt vó hết cả lên. Cũng vì cậu ấy cũng như nhiều thành viên lớp 11D biết rõ nguyên nhân An Nhi và Yên Nhi phải nghỉ học.
Tất nhiên, Quang Đức cũng chẳng dám tiết lộ việc Thanh Trà là người đã bắn những viên đạn DanInject - từ căn phòng bí mật trong tháp đồng hồ của trường Harmony - vào hai đứa sinh đôi đó. Bởi vì Quang Đức cũng là đồng phạm mà!
Ngoài ra, vẫn còn một lý do nữa khiến Quang Đức không muốn nói gì về vụ này thêm nữa. Đó là vì cậu cũng bắt đầu e ngại trước cô bạn cùng lớp có ngoại hình trắng toát từ đầu đến chân này.
Chả là sau Sự Kiện Tết Trung Thu và Cuộc Thi Trang Trí Mâm Ngũ Quả, nhờ cái mồm của Dũng Thám Tử mà đám học sinh trường Harmony lại phát sốt lên vì một tin đồn.
Chúng cho rằng Thanh Trà là một Vampire
và cô nàng đang sống ngay trong hầm tránh bom cũ của trường Harmony.
Cơ mà, do ảnh hưởng bởi phim ảnh và tiểu thuyết đại chúng, thay vì sợ hãi - đám học sinh trường Harmony đã lập một tổ đội đi truy lùng Thanh Trà - Công Chúa Vampire bí ẩn.
Bởi vì chẳng đứa nào biết được sự thật về quy trình biến đổi với tỷ lệ thất bại lên tới 99,99% cả - nên chúng cứ mơ mộng được nàng Vampire tóc trắng này cắn một cái để chúng được biến thành Vampire đẹp đẽ, bất tử và mạnh mẽ.
Báo hại bác Khoá - bảo vệ ca đêm của trường Harmony - đã vất vả vô cùng. Bác Khoá bắt được không ít học sinh khi chúng đang cố đột nhập vô phòng ngủ của bác. Lối vào hầm tránh bom cũ vốn nằm ngay trong phòng ngủ của các bác Khoá mà.
“Thế cậu không tính giải thích gì à, Thanh Trà? Ít nhất cậu cũng nên nói gì đó với lớp mình chứ?”
Sơn Nam ngáp dài. Cậu vừa có một giấc ngủ trưa đã đời trong Thư Viện của Thanh Trà. Từ ngày phát hiện ra sự thanh tịnh và bình yên của nơi này thì cậu không còn đến phòng ngủ trưa dành cho nam sinh nữa.
“Cây ngay không sợ chết đứng. Tớ có phải Vampire đâu mà phải lo. Nên những tin đồn kiểu như vậy chẳng cần đến việc phải giải thích. Cũng chẳng cần đến sự thao túng tâm trí của bọn Vampire đích thực tại trường Harmony này. Một khi có tin đồn hot hơn nổi lên là người ta sẽ quên ngay thôi. Như bây giờ, có ai thèm bàn tán gì về ’cái chết’ của thằng nhóc Hoàng Anh Tuấn nữa đâu.”
Thanh Trà đã tráo xong bộ bài Tarot trên tay. Cô nàng chìa bộ bài ra mời gọi Sơn Nam.
“Chỉ một lá thôi mà. Làm ơn đi, Sơn Nam!”
Sơn Nam có do dự một xíu nhưng rồi cậu cũng bốc lấy một lá bài.
Dường như có một luồng điện chạy qua người Sơn Nam khiến cậu cảm thấy tê rần bên não trái. Đồng thời, lông tay Sơn Nam cũng dựng đứng hết cả lên khi cậu vừa chạm vào bộ bài.
Sơn Nam lật ngay lá bài vừa rút được lên cho Thanh Trà xem.
Eight of Cups
“Ôi! Sơn Nam! Cậu đang tính… bỏ đi đâu vậy?”
Thanh Trà thảng thốt kêu lên khi cô nàng nhìn thấy hình ảnh trên lá bài.
Lá Eight of Cups vẽ nên một khung cảnh ảm đạm và buồn bã. Mặt trăng trên cao đang soi tỏ bóng dáng một người đàn ông cô độc. Ông ta chống gậy đi về phía ngọn núi xa xa, bỏ lại sau lưng 8 chiếc cốc được xếp thành hai hàng. Hàng dưới 5 cái, hàng trên 3 cái.
“Sơn Nam nè, bộ gia đình Hồ Thu đối xử tệ với cậu lắm hở?”
“Không đâu. Gia đình cô ấy…”
“Họ bắt cậu làm hết việc nhà phải không?”
“Chuyện này…”
“Hồ Thu đang bắt cá hai tay nhỉ? Con bé Vampire nhìn rất ngây thơ, trong sáng đó - vừa thả thính cậu, lại vừa ngọt ngào với đứa con trai khác hở?”
“Cô ấy…”
“Tớ biết ngay mà! Phải như thế nào thì cậu mới nghĩ ra nội dung clip quảng cáo cho Mâm Ngũ Quả của lớp mình theo motif: Chàng trai loài người hiền lành, tử tế và cam chịu bị gia đình người vợ Vampire đối xử tệ bạc. Sau đó anh ta còn bị vợ phản bội và sát hại…”
Thanh Trà cứ hỏi dồn dập. Nhưng cô nàng lại không hề kiên nhẫn để chờ Sơn Nam đưa ra câu trả lời.
“Trời ơi! Cậu nghĩ quá rồi, Thanh Trà!”
Sơn Nam kêu lên trong bức xúc.
Cậu luôn biết tư duy của bọn con gái rất khác với bọn con trai. Bọn con gái thường cố tìm ra mọi ẩn ý bên dưới những hành động và lời nói của người khác. Nếu cứ để Thanh Trà tiếp tục phỏng đoán rồi suy diễn như vậy thì câu chuyện sẽ bị đẩy đi xa hơn thực tế vốn là.
“Sự thật là như thế này nè: Lúc mà đám con gái lớp mình ép tớ phải… hôn Hồ Thu ấy, tớ đã nhắn tin nhờ thằng em trai - chuyên viết tiểu thuyết mạng - tìm ra motif câu chuyện mà sẽ thu hút phần đông bọn con trai tuổi teen. Sở trường viết của thằng Sơn Việt là fantasy phương Tây nhưng nó khá am hiểu nhu cầu của người đọc Châu Á cả nam lẫn nữ. Câu chuyện mà lớp mình tạo nên được dựa trên gợi ý của nó. Chỉ vậy thôi!”
“Tớ không tin cho lắm…”
Thanh Trà tỏ ý nghi ngờ. Bộ não ưa drama của cô nàng nhất quyết không chấp nhận sự thật này.
“Thật mà! Gia đình Hồ Thu đối xử với tớ như con cháu trong nhà họ. Ông Thanh Lâm thô bạo với mấy anh con trai của ông như thế nào thì cũng nghiêm khắc với tớ như thế trong những giờ luyện tập sức khỏe buổi sáng. Nhưng đúng là nhờ thế mà tốc độ chạy và sức bền của tớ được cải thiện so với trước đây.”
Sơn Nam đưa cánh tay đầy những vết xước cùng băng dính urgo cho Thanh Trà xem. Rồi cậu nói liền một tràng để thanh minh cho gia đình Hồ Thu.
“Ba mẹ của Hồ Thu còn không chịu nhận tiền sinh hoạt phí của tớ nè. Có thể nói, tớ đang được ăn ở miễn phí tại nhà họ. Tớ cũng chẳng phải phụ giúp việc gì ngoài tự dọn dẹp phòng riêng. Tốc độ xử lý việc nhà của ông Thanh Lâm không như con người, cậu cũng biết điều đó mà. Đã vậy, hai bác còn mất công đưa đón tớ đi học hàng ngày nữa. Thật sự tớ rất là ngại!”
“Đợt này cả gia đình Hồ Thu còn phụ tớ làm hoa giấy cho backdrop trang trí lớp học của Sự Kiện Ngày Phụ Nữ Việt Nam 20/10 nữa chứ. Trước đây, tớ đã làm gần xong hết rồi nhưng đám hoa giấy cũ đã bị hỏng toàn bộ vào đêm phòng trọ của tớ bị Infected tấn công.”
“Còn về Hồ Thu… Sau khi ăn tối và làm bài tập về nhà xong là cô ấy sẽ theo các anh trai và Nhật Vương cùng thằng nhóc Anh Tuấn đến Pháo Đài Cổ để làm việc. Khi thì cô ấy chăm sóc các Infected, khi thì cô ấy phải trực Camera. Do vậy, cứ đến lớp là cô ấy lại lăn ra ngủ. Hồ Thu rõ là không có thời gian để đối thoại bình thường với tớ nữa là thả thính.”
“Và nếu cô ấy có ngọt ngào với ai thì cũng chẳng liên quan gì đến tớ cả. Cô ấy là Vampire, người ta cũng là Vampire. Họ còn là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau. Dòng thời gian của bọn họ phù hợp với nhau hơn. Họ sẽ có hàng thế kỷ để song hành với nhau…”
(Ủa! Mình đang lảm nhảm cái gì thế nàyyyy?)
Sơn Nam đã cảm thấy mặt cậu đỏ nhừ. Giọng cậu bỗng nhỏ dần rồi tắt hẳn khi cậu nói về Hồ Thu.
Cậu không hiểu vì sao cậu lại nói ra những lời tự ti như vậy.
Có lẽ là vì không khí dễ chịu trong Thư Viện chăng?
Hay do áp lực từ khuôn mặt đang hớn hở hóng drama của Thanh Trà nhỉ?
“Chà, tớ hiểu rồi! Nhưng tớ đang nghi là Hồ Thu tránh nói chuyện với cậu vì nó sợ cậu hỏi về chủ đề Bloodbound. Và theo như ý nghĩa của lá bài Eight of Cups mà cậu vừa bốc thì: Cậu đã quá mệt mỏi để tìm hiểu sâu hơn về mối quan hệ giữa Bloodbound và Chủ Nhân. Cậu đang tính bỏ đi thật xa. Cậu định bỏ lại sau lưng những thành quả đạt được, bỏ đi cả những mục tiêu mà cậu từng khao khát. Phải không, Sơn Nam?”
Thanh Trà vẫn chưa thoả mãn với những câu trả lời của Sơn Nam. Cô nàng lại tiếp tục suy diễn những điều Sơn Nam đã kể theo cách hiểu của mình.
“Sao tớ thấy lần trải bài này cứ sai sai thế nào ấy. Đúng là mọi người luôn gợi ý rằng tớ nên trở về quê nhà và theo học chương trình Homeschooling đấy. Nhưng bây giờ tớ không có ý định chạy trốn khỏi thị trấn Nhân Hòa đâu. Tớ chỉ muốn sớm bắt được Kẻ Cho Máu để thị trấn trở lại bình thường. Như vậy, cuộc sống của tớ mới yên bình trở lại.”
Quả thật là Sơn Nam không còn thiết tha tìm hiểu về Bloodbound nữa. Bởi vì hiện nay cậu đã có mục tiêu khác quan trọng hơn. Và cậu không ngần ngại chia sẻ điều đó với nữ Vampire Hunter ưa drama này.
“Ohhhhh! Cậu cũng biết về vụ Kẻ Cho Máu rồi ư? Xem ra bọn Vampire nhóc con đó đã chia sẻ cho cậu khá nhiều thông tin tối mật rồi đấy nhỉ? Những thông tin đó không phải ai cũng được biết đâu. Bọn Hồ Thu và Nhật Vương lại rình trộm lúc người lớn như tớ và anh Vũ Xuân bàn luận rồi.“
“Ha! Cậu… người lớn…ư?”
Sơn Nam ôm bụng cười bò.
Theo như thông tin trên app đặt Vampire Hunter - The Staker - thì Thanh Trà là một Vampire Hunter được đặc cách tốt nghiệp sớm những 3 năm của Học Viện Solaria.
Dù cho cô nàng đã có giấy phép hành nghề Vampire Hunter và được giao giám sát Cộng Đồng Vampire tại thị trấn Nhân Hòa nhưng tính theo tuổi con người thì Thanh Trà vẫn chưa đến tuổi trưởng thành. Thậm chí, ngày sinh của Thanh Trà còn kém Sơn Nam tận 1 tháng.
“Hello! Tớ đã đi làm rồi mà. Trở thành nữ sinh lớp 11 tại trường Harmony chỉ là vỏ bọc thôi. Tại vì tớ mới 16 tuổi nên không thể đóng giả giáo viên hay nhân viên của trường được.”
Thanh Trà cau có. Cô nàng đã cất lại bộ bài Tarot vào một cái hộp gỗ nhỏ đặt trên bàn trà.
Ngắm Thanh Trà phồng má hút cốc trà sữa Phê Pha full topping trong tức tối, đầu Sơn Nam bỗng nảy ra một suy nghĩ.
Những thông tin mà Hồ Thu và Nhật Vương có được là do nghe lén từ những cuộc nói chuyện của anh Vũ Xuân và Thanh Trà. Khả năng cao là thông tin sẽ không đầy đủ và chính xác như nguồn của chính chủ.
Vậy có lẽ, Sơn Nam nên hỏi thẳng Thanh Trà thì biết đâu sẽ truy ra được nhiều manh mối chính xác hơn?
“Thế cậu có thông tin nào mới về Kẻ Cho Máu không, Thanh Trà? Cô ta có thể là ai trong đám nữ sinh của trường Harmony được nhỉ? Và tại sao cô ta lại tấn công Vampire khác? Cô ta tạo ra nhiều Infected với Feral Vampire như thế với mục đích gì? Cô ta sẽ bị xử lý ra sao nếu bị chúng ta bắt được?”
Lần này, đến lượt Sơn Nam dồn Thanh Trà bằng một đống câu hỏi về Kẻ Cho Máu và động cơ của ả.
Và Sơn Nam khá bất ngờ vì Thanh Trà cũng hào hứng chia sẻ thông tin với cậu chứ không tỏ thái độ giấu giấu diếm diếm như đám Vampire bạn cậu.
“Từ từ nào! Để tớ trả lời lần lượt từng câu hỏi của cậu nhé. Thứ nhất là tớ không có thông tin nào mới về Kẻ Cho Máu cả. Thứ hai là cô ta có thể là bất cứ nữ Vampire nào, trừ Hồ Thu ra. Về câu hỏi thứ ba thì tớ có giả thuyết như này.”
“Ừm. Cậu chờ tớ chút! Rồi, cậu nói tiếp đi.”
Sơn Nam lôi ra cuốn sổ ký hoạ mà cậu đã dùng để ghi chép thông tin về Vampire tại thị trấn Nhân Hòa. Với cây bút trong tay, cậu đã sẵn sàng ghi chép thêm manh mối mới.
”Theo thống kê sơ bộ, trong tháng 8 và tháng 9 đã xuất hiện ít nhất 50 Infected. Để 1 một BloodSlave biến thành Infected cần ít nhất 200ml máu Vampire. Tạm cho là trung bình 1 tháng có khoảng 25 Infected đi. Nếu ả Vampire kia thực sự cho các BloodSlave hút máu mỗi người 200ml thì cô ta mất hẳn 5 lít máu mỗi tháng. Trong khi trung bình một Vampire nữ nặng 50kg chỉ có khoảng 3.5 - 4 lít máu thôi. Mà một Vampire chỉ có thể hoạt động như bình thường với ít nhất 30% máu trong cơ thể…”
Thanh Trà nói thật chậm để cho Sơn Nam kịp ghi chép và suy luận.
“Thanh Trà này, có phải ý cậu là… Kẻ Cho Máu tấn công đồng loại và hút máu họ để bù lại số máu mà cô ta đã cho các BloodSlave uống phải không?“
“Tớ cho là vậy, Sơn Nam!”
“Và đám Hybrid Vampire tuổi teen được sinh ra trong thời bình tại thị trấn Nhân Hòa không được đào tạo chiến đấu bài bản. Tớ còn đoán rằng chế độ ăn uống hiện đại hạn chế MÁU NGƯỜI đã làm giác quan và sức mạnh của bọn họ suy giảm đáng kể so với thế hệ tổ tiên. Do vậy bọn họ đã trở đúng là những mục tiêu dễ ăn nhất trần đời với Kẻ Cho Máu phải không, Thanh Trà?”
Thanh Trà giơ ngay một ngón tay cái lên để bày tỏ sự thán phục bởi Sơn Nam đã hiểu rất nhanh giả thuyết của cô nàng.
Sau đó, cô nàng chậm rãi trả lời nốt những câu hỏi của Sơn Nam.
“Còn về câu hỏi thứ tư của cậu… Tớ chịu không đoán được vì sao Kẻ Cho Máu lại tạo ra nhiều Infected và Feral Vampire đến như vậy. Phải bắt được cô ta thì mọi việc mới rõ ràng. Về hình phạt - thì tử hình là chắc chắn, dù cho cô ta đang ở tuổi vị thành niên đi chăng nữa.”
Sơn Nam rùng mình.
Tội ác của Kẻ Cho Máu đúng là không thể tha thứ được.
Nhưng không hiểu sao cậu cứ cảm thấy day dứt với bản án dành sẵn cho Kẻ Cho Máu.
Thật kinh khủng khi nghĩ rằng chỉ nay mai thôi, một trong các nữ sinh cùng trường Harmony với cậu sẽ phải nhận án tử hình.
”Hoàng Anh Tuấn có thể đã chết thật nếu không có sự hỗ trợ của công nghệ hiện đại và Cộng Đồng. Nhật Vương cũng sẽ chịu chung số phận như vậy nếu đêm đó cậu và Hồ Thu không xuất hiện. Mà có khi, Hồ Thu sẽ phải ngủ đông một giấc trăm năm nếu cậu không cho con bé đó uống máu kịp thời. Và nếu Nhật Vương không kịp gỡ bộ răng nanh của Hồ Thu ra khỏi cái cổ của cậu thì bây giờ thân thể cậu cũng đang mục rữa dưới ba tấc đất rồi.”
Có lẽ Thanh Trà cũng đã nhận thấy phút yếu lòng của Sơn Nam nên cô nàng lại chia sẻ tiếp những bằng chứng về tội ác của Kẻ Cho Máu.
”Kẻ Cho Máu tuy chưa trực tiếp giết con người nào cả nhưng đã có kha khá công dân lương thiện trong thị trấn này biến thành Feral Vampire vì cô ta. Mà những sinh vật khát máu như Feral Vampire thì không có ý thức và cũng chẳng thể nào kiểm soát họ được. Những Vampire có kinh nghiệm chiến đấu đã phải rất vất vả mới giết được họ đấy.”
Ký ức về trận chiến với Kitty - con chó Chihuahua đột biến của bà chủ nhà trọ trước đây ùa về trong tâm trí Sơn Nam. Chỉ là một con chó bị biến thành Feral Vampire mà Hồ Thu lẫn Nhật Vương còn không thể xử lý triệt để được thì nói gì đến Feral Vampire vốn là người.
“Sơn Nam nè…!”
Thanh Trà đã tháo xong cái dây chuyền với mặt dây gắn một loại đá quý nào đó có màu xanh - mà cô nàng thường hay đeo trên cổ.
”Chuyện của Vampire thì hãy để cho người của thế giới Vampire giải quyết. Tuần tới này, Hội Đồng Tối Cao sẽ bổ sung thêm một Vampire Hunter có khả năng chiến đấu thực thụ để hỗ trợ cho thị trấn Nhân Hòa. Do vậy, cậu đừng lo lắng gì nữa nha.”
Cô nàng giơ cái dây chuyền có gắn đá lên trước mặt Sơn Nam rồi đong đưa mặt dây qua lại.
“Và tất cả những chuyện mà tớ vừa kể… Cậu hãy quên hết đi nha, Sơn Nam!”
Sơn Nam cảm thấy mắt cậu như đang bị lác dần đi.
“Cậu…hãy… quên… đi…nào!”
Tâm trí Sơn Nam dần trở nên trống rỗng.
Còn giọng Thanh Trà thì cứ đều đều vang lên, tựa hồ như cô nàng đang ở một nơi xa xôi lắm.
Đôi mắt Sơn Nam đang dần khép lại rồi.
Nhưng…
Hình như Sơn Nam thấy lý trí của cậu đang toét miệng cười mỉa mai bản thân.
Cái lý trí xấc xược ấy nhắc lại cho cậu nhớ rằng - chưa có Vampire nào trong Cộng Đồng Vampire tại thị trấn Nhân Hoà này thao túng nổi Sơn Nam. Từ Nhật Vương, Kim Ngọc và thậm chí là cả Vampire mấy trăm tuổi như bà Hải Lam.
Chưa kể, đến cả Chủ Nhân của trái tim Sơn Nam là Hồ Thu còn chẳng thể thao túng được cậu nữa là dăm ba cái trò thôi miên với con lắc của Vampire Hunter.
Giờ mà cậu mà chịu khuất phục trước Thanh Trà thì nhục lắm!
Đúng!
Quá nhục luôn ấy!
Nghĩ vậy là Sơn Nam choàng tỉnh ngay.
“Lêu lêu. Khum! Cậu còn lâu mới đủ tuổi thao túng tớ.”
Sơn Nam nhanh tay gạt cái dây chuyền của Thanh Trà ra khỏi tầm mắt của cậu trong sự ngơ ngác, ngỡ ngàng đến bật ngửa của nữ Vampire Hunter tóc trắng.
Và sau khi lỡ tay búng sưng cái trán bướng bỉnh của Thanh Trà, Sơn Nam chạy biến đi ngay khỏi Thư Viện - mặc cho cô nàng la hét đến khản cả giọng đằng sau.
“Chết tiệt, Sơn Nam! Cậu đứng lại ngayyyy!”
0 Bình luận