• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Truyện

Chương 19

0 Bình luận - Độ dài: 2,518 từ - Cập nhật:

Hình nhân đen đúa kia im lặng, không đáp. Ngây ngốc giống một bức tượng đá. Oliver thấy vậy, nhíu mày. Dựa vào năng lực siêu nhiên, hắn đã hiểu ra vấn đề.

“Hắn đã tự xoá ký ức bản thân?”

“Năng lực thần hệ khác?”

Tồn tại bí ẩn cực kỳ bất mãn, cái xoáy nước đen treo giữa mặt điên cuồng xoay chuyển. Tưởng như nắm chắc mọi thứ trong tay. Đến cuối cùng lại không thu được đáp án mong muốn. Nhưng gã không quá thất vọng.

“Ít nhất vẫn có được thân xác một á thần của thần hệ thâm hải.”

Oliver trầm tư vài giây, tự suy luận.

“Có lẽ thí nghiệm của lũ phàm nhân kia đã chọc đến thánh chủ thâm hải. Nên mới phái đến quyến giả điều tra.”

“Ồ, trong ký ức của tên phàm nhân này cũng xuất hiện một sự kiện liên quan đến một món đồ chơi mang theo lực lượng biển sâu.”

“Xem ra thánh chủ thâm hải cũng khá thừa sức lực đấy.”

Giọng điệu của thực thể bí ẩn không hề kiêng dè mỉa mai một vị chân thần thống trị biển sâu. Có chút chế giễu, lại pha chút khinh miệt. Quả thực là một tư thái kiêu ngạo coi trời bằng vung.

Dòng nước đen rút dần về cơ thể Oliver. Mang theo là cả Aleksei đoạ lạc và xác của những cô gái dân thường hay kẻ nhập ma đã chết mà không biết tại sao mình chết. Tồn tại bí ẩn thu dọn hiện trường sạch sẽ. Tự bao trùm Oliver, nuốt hắn trong bùn đen tăm tối.

Ý chí của hắn theo đó mà rời đi.

Ở cách đó vài dặm. Aleksei thực sự ngồi trên cây, tay cầm đạo cụ siêu việt của Oliver, ánh trăng trong bình. Anh đang xoá bỏ đi dấu vết của vực sâu đánh lên. Quanh anh là các đốm sáng tinh thần vô tận, chúng tiến nhập đạo cụ, đẩy khí tức đen đúa ra, đồng thời chặt đứt liên hệ. Ngăn cách việc sử dụng tính tương truyền mà tra ngược lại về.

Aleksei còn cẩn thận bố trí vách chắn linh lực để quấy nhiễu và tránh bị làm phiềm.

Những vật phẩm hay đạo cụ có sức mạnh phi phàm mà thuộc về cách thần hệ chư thần nhân gian, giống của thánh chủ thâm hải. Khi rơi vào tay ác ma, chúng buộc phải trải qua một lần tẩy lễ vực sâu. Để tránh khi dùng lại kéo đến sức chú ý của chư thần thuộc thần hệ tương ứng.

Vật phẩm càng mạnh, tẩy lễ cần kỳ công tương đương. Và càng dễ bị thần linh để mắt đến hơn.

Xong xuôi, chiếc ánh trăng trong bình đã bị thanh lọc hoàn toàn.

Bắt đầu từ lúc lên đi theo Oliver. Anh đã thần không biết quỷ không hay, tiện tay cuỗm luôn đạo cụ siêu việt này.

Và cái Aleksei bị đoạ lạc kia. Chẳng qua cũng chỉ là một phân thân anh chế tạo lúc dùng lọ thuốc kia, qua đó sức mạnh tạo tác khôi phục đáng kể. Đó là một phân thân cực kỳ chân thật, bị làm giả ở mức độ thượng thừa. Và cũng là một quả bom nho nhỏ anh tặng cho vực sâu.

Không biết khi nào sẽ nổ, nhưng khẳng định sẽ vô cùng thú vị.

So về tâm kế, trên cái đất Calvaria này. Chỉ có Aleksei đủ tư cách đọc vị và chơi ngược lại đám ác ma chân chính trong vực sâu.

Kẻ kia không chỉ giúp Aleksei hoàn thành suy nghĩ của mình, còn hảo tâm dọn dẹp hộ cho anh. Giúp anh ta bớt một phần việc.

Về phần các cô gái bị bắt kia. Chỉ có thể nói, thật đáng tiếc.

Đa số các phần việc đều đã xong. Giờ anh sẽ đi gặp người chị em của Javie một chút.

Thân hình Aleksei mờ đi, dịch chuyển đến vị trí chỉ định. Nhìn quanh, chỗ này còn heo hút hơn cả nghĩa địa. 

Tối om và bí bách. Một cái hang động lớn. Aleksei dùng thị giác nhìn trong bóng tối, đi sâu vào trong hang. Càng vào trong, một cảm giác nặng nề liên tục gia tăng. Có thể khiến người thường hôn mê tại chỗ.

Bất quá, nó không phải vấn đề với Aleksei.

Đến cuối, Aleksei thấy một cánh cửa sắt nặng nề chắn trước lối đi. Ở trong hẳn là đang giam cầm, hoặc nhốt thứ gì đó. Lịch sự gõ cửa, phát ra tiếng công công công. Aleksei nâng cao giọng lên một chút.

“Xin chào.”

Quả nhiên, sau cánh cửa có phản ứng. Một âm thanh nhộn nhạo, lúc nhúc rì rầm rì rầm lay chuyển. Nó phát ra thanh âm phi nhân loại, tựa tiếng rít gào đau khổ, ngắt quãng. Qua tai Aleksei, anh dễ dàng dịch được.

“Cứu với… cứu với. Đau quá. Giết tôi đi. Giết tôi đi. Làm ơn.”

“Cầu xin ngài. Van xin ngài.”

Nghe hơi giống giọng nữ, đích thị là người chị em của Javie. Có vẻ tình trạng không tốt lắm. Aleksei trầm ngâm một vài giây, giống đang toan tính.

“Cô bé, có muốn được cứu không? Muốn được thoát khỏi lồng giam, có cuộc sống bình thường hay không?”

Tiếng rít kia im bặt lại, cảm thấy thực sự hoang đường. Dù vậy, lời của của người nam lạ lùng kia bằng cách nào đó vô cùng có sức hấp dẫn riêng. Không khỏi khiến người chị em Javie liên tưởng đến đủ mọi loại viễn cảnh.

Hy vọng thắp lên, tiếng gào rít như ma sát ấy vang lên.

“Muốn… Muốn. Làm ơn.”

“Tốt.”

Aleksei hài lòng gật đầu. Anh tạo ra một ngọn lửa nhỏ, bắn xuyên thấu qua cả lớp thép dày nặng. Bắn thẳng vào tồn tại phía sau cánh cửa.

“Đây là gì?” Giọng nói nữ ấy cảm thấy khó hiểu.

“Sự cứu rỗi ta ban cho cô. Hãy giữ kĩ nó.”

“A? Ngài bảo sẽ cứu tôi mà?”

Tiếng rít hơi hậm hực, muốn đối chất. Đến khi Aleksei đưa cánh tay lên, liền im bặt.

Sự vỡ nát lan rộng đến khó tin. Mới từ lúc chuyển giao hạch tinh cho Alisa, nó chỉ quanh quẩn ở bàn tay. Giờ đã vươn tới bắp tay. Các đốm sáng lách tách bay ra. Tựa một chiếc đồng hồ cát đang chầm chậm chảy.

“Xin lỗi, tình trạng hiện tại ta không cho phép ta làm vậy, lực lượng ít ỏi này còn cần ta dùng cho việc riêng. Tuy nhiên, ta đã nói là sẽ cứu cô bé. Thì chắc chắn sẽ được cứu.”

“Vậy… sao. Thế thì… tôi sẽ… đợi.”

Giọng nói biểu đạt sự cảm kích, và sự tin tưởng vào lời nói của Aleksei. Dù cho cả hai mới gặp nhau lần đầu. Có lẽ do đối phương là một người rất đáng tin cậy chăng?

Dù sao thì, lời người đàn ông đó nói ra trông vô cùng hợp lý và có sức thuyết phục cao. Người phía sau cánh cửa sắt bèn chọn nghe theo.

“Tốt lắm. Còn sống là tốt nhất. Còn sống mới là còn hy vọng.”

Aleksei hỏi tiếp.

“Cô có tên không?”

“Không có…” 

Giọng nói kia trở nên ủ dột.

“Vậy, tôi sẽ cho cô một cái tên.”

“Lynx. Đó sẽ là tên của cô.”

Tiếng rít kia kịch liệt hơn. Có lẽ vì phấn khích, nó liên tục lặp lại cái tên của mình.

“Lynx… Lynx… Ta có tên… Lynx”

Xong xuôi, Aleksei cũng không định ở lại đây lâu, bèn chào tạm biệt Lynx rồi dịch chuyển đi. Về lại khu phố của Santiago.

Tất cả mọi thứ, đã sắp xếp ổn thoả. Anh mang tâm trạng trầm ổn, quét qua các cửa hàng. Nhìn vào quầy sách, Aleksei nhớ đến con rối ở nhà. Nàng ta rất thích đọc, cụ thể là tiểu thuyết. 

Thế là anh bước vào, tỉ mỉ chọn lựa, mang ra thu ngân hai chồng sách lớn áng chừng gần 30 quyển, thu ngân nhìn mà choáng váng.

“A. Của ngài là 203 escudo.”

Aleksei lấy ra 6 xu vàng reale để trả, cũng lười không lấy tiền thừa. 6 reale là bằng 204 escudo. Theo chuyển đổi, 1 đồng reale vàng bằng 34 escudo.

Ở thời đại này, in ấn và xuất bản có thể nói là phát triển. Nên các toà soạn và nhà sách xuất hiện ở khắp nơi. Tuy nhiên, dù cho có nhiều sách báo được bán ra. Giá cả của chúng cũng khá đắt đỏ.

Vì mới trải qua giai đoạn tái thiết do pháp điển đoạn tội mở ra. Dưới sự hỗ trợ của hoàng gia, Calvaria dần dần ổn định chưa đầy ba thập kỷ. Nên giá cả đa số vật chất lẫn lương thực đều leo thang.

Đây là lý do dù pháp điển đoạn tội đã cố gắng hỗ trợ, nhưng lượng người phải chạy đến viện cứu tế vẫn luôn luôn đông. Rồi xảy ra tình trạng không đủ ăn đủ mặc, không có chỗ ở.

Đủ loại vấn đề, thế nên mới dẫn đến nhiều cô gái bán thân chỉ để có một chỗ ngủ, chỗ ăn dù điều đó chẳng khác nào vứt bỏ cuộc sống của mình.

“Ngài có cần túi không?”

“Không cảm ơn.”

Đống sách tự có ý thức, chúng vỗ vỗ như vỗ cánh bay theo Aleksei. Nhìn trông rất thơ mộng và có chất cổ tích. Anh mang theo đống chim sách này, tiếp tục mua thêm đồ lưu niệm cho Alisa đang đợi ở nhà.

Mắt thấy phía sau mình hơi nhiều tạp vật bay theo, có chút bất tiện. Aleksei vung tay, vẽ lên không trung một đường thẳng. Hư vô mở ra một cánh cổng, Aleksei lùa hết đống đồ mua về cho con rối vào trong để làm thoáng cung đường.

Một buổi mua sắm đã tốn mất nguyên một buổi chiều. Aleksei giờ đây lại đứng ở cồn cát nơi anh đặt chân trở lại Calvaria. Tay anh cầm chiếc hộp bạc lấy ra từ cái vali nâu, bị vứt ở chỗ Cassian. Aleksei bóp mạnh, phá huỷ hoàn toàn cái hộp cùng khí tức hắc ám cất chứa bên trong. Hết giá trị sử dụng, anh không muốn mang theo cái thứ này quá lâu nữa.

Kế đó, Aleksei rút ra một phong thư, cánh tay anh vung mạnh. Phong thư theo gió bay về tiệm đồ cổ ngày cũ. 

Đây là lời của anh tạm biệt với Cassian.

Phong thư đi chục dặm, cứ bay và bay mãi. Rồi bằng một cách thần kỳ. Nó rơi thẳng vào quầy tiếp tân nơi Javie đang trực.

Cô gái đang mải mê đọc lại một cuốn sử thi về thần tượng của mình. Tay nàng ta vẫn đeo chiếc lắc đính đá đỏ nhạt được tặng. Chợt chú ý tới bức thư niêm phong ngay trên bàn.

Javie nhíu mày, cầm lên xem, thì một giọng nói truyền đạt thẳng vào đầu cô.

“Mang đến cho Cassian.”

Rất nhanh, theo yêu cầu của Aleksei đã gắn trên phong thư. Cassian ngồi ở dưới đang đau đầu với nhóm năm người Linna bên dưới.

Họ là do đích thân Aleksei gửi đến. Nên Cassian nghĩ có lẽ nên để họ gia nhập pháp điển đoạn tội. Có lẽ sắp xếp cho họ vị trí nhân viên bàn giấy chẳng hạn.

Lúc này, Javie đem đến cho Cassian bức thư. Kể lại ngắn gọn mọi chuyện. Ông ta mở to mắt, bóc phong thư ra xem. Dưới ánh nhìn tò mò của Javie, hai người đọc từng nét bút đẹp đẽ do Aleksei viết.

“Mọi thứ đã xong xuôi. Đây là lời tạm biệt tôi dành cho anh và Javie. Cũng cảm ơn vì sự trợ giúp. Nó rất hữu ích trong công cuộc điều tra của tôi. Ở đây, tôi gửi lời chúc phúc chân thành nhất, dành cho anh và Javie. Tất nhiên là mọi người ở pháp điển đoạn tội nữa.”

“Thật đáng tiếc khi tôi sẽ không bao giờ quay trở lại đây nữa. Nhưng tôi tin rằng tất cả đều sẽ vì Calvaria mà cố gắng. Di sản và ý chí của vô số người đã cùng tôi đồng hành sẽ ở bên chúng ta.”

“Mãi mãi luôn hy vọng.”

“Corven Duskveil.”

Đọc xong bức thư. Hai người bùi ngùi đủ loại cảm xúc. Cassian đã rơi nước mắt. Còn Javie thì đầy buồn bã tiếc nuối.

Đám người Linna đối diện hiện lên vẻ nghi vấn. Nhưng rất biết ý mà giữ im lặng.

Ở bên kia, phía bờ biển.

Gợn sóng to nhỏ ồ ạt nối tiếp nhau, bọt nước bắn tung toé. Từ dưới biển cả, một thuỷ quái to lớn nổi lên. Đó là con mà đã đưa Aleksei từ hòn đảo đến Calvaria. Nó nghiêng mình, mở to cái miệng rộng lớn. Anh theo đó đi bộ thẳng vào khoang miệng tối mịt.

Ngả lưng vào một điểm tựa, Aleksei mở chiếc đồng hồ mang theo từ đầu. Ngắm kim giờ, giây, phút đuổi bắt nhau. Tiếng ùng ục và áp suất mạnh mẽ của đại dương không thể ảnh hưởng đến việc anh giết thời gian.

Khoảnh khắc ba cây kim chỉ giờ đều điểm chính xác ở số 6. Biểu thị giờ đã là 6 giờ sáng. Aleksei bước ra từ miệng hải thú khổng lồ, vẫy tay chào nó xong. Anh băng qua các lán cây xanh mướt. Tràn ngập hơi thở thiên nhiên. Đám động vật nhỏ linh cảm được gì đó, chẳng mấy chốc đã thò đầu ra. Chào đón sự trở về của Aleksei.

Anh mỉm cười, vuốt ve một con thỏ trắng. Chỉ khi trở về đây, anh mới thực sự thư thái.

Từng bước chân, khoảng cách càng ngày càng gần. Anh đã thấy căn nhà gỗ đặt ở giữa khu rừng, bên cạnh là một khu vườn nhỏ. Đứng trước cửa là một kỵ sỹ cầm đại kiếm trấn thủ. Thấy Aleksei, kỵ sĩ quỳ một bên gối hành lễ.

Mở ra cánh cửa, bên trong vẫn không thay đổi quá nhiều. Trừ một vài chỗ có vết cháy sém đen được xử lý khá cẩu thả. Nhìn là đoán ra ngay ai là thủ phạm.

Anh ta lấy ra các cuốn sách đã mua, cất vào ngăn tủ. Cũng kéo ra toàn bộ món quà về tặng con rối Alisa còn đang ngủ trên lầu 2 kia.

Và, trở về vị trí quen thuộc. Chiếc ghế đặt ngay cạnh cửa sổ sau khi pha xong cốc cà phê nóng. Thật ngạc nhiên khi nơi này lại không có vết đen nào cả.

Aleksei búng một tiếng tách. Căn nhà liền khôi phục như mới, dọn dẹp sạch sẽ đống rắc rối Alisa bày ra.

Anh đã trở về nhà.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận