• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Truyện

Chương 16

0 Bình luận - Độ dài: 2,931 từ - Cập nhật:

Corven Duskveil của cảnh tượng quá khứ được tái hiện đang giao chiến với một bóng dáng vặn vẹo.

Một người phụ nữ gầy ốm, da nhăn nheo, trông tái nhợt và ngập tràn khí tức tử vong. Đó là Faine, mẹ của Javie.

Cassian nhận ra ngay cảnh tượng này.

“Kia là mẹ của nhóc Javie.”

“Ừm.”

Aleksei vẫn không dời mắt nhìn chăm chú.

Trong khung cảnh ấy. Corven Duskveil của thời khắc 18 năm trước nhẹ nhàng áp chế được cương thi Faine kia. Nhưng điều kỳ lạ là cương thi Faine phản công rất yếu ớt, một tay ôm cái bụng trương phình, một tay yếu ớt chống cự.

Điều này tất nhiên sẽ không thể nào qua mắt của Corven, tức Aleksei của quá khứ kia. Chỉ với một cái liếc nhìn, Corven lần nữa tiếp cận.

Giọng nói của anh vang vọng trong đêm mưa tầm tã.

“Đứa bé trong bụng cô sẽ được an toàn thôi. Hãy buông bỏ oán hận và sự cố chấp. Quay về minh giới yên ngủ đi.”

“A… A… A”

Người phụ nữ muốn nói gì đó, nhưng chỉ có thể phát tiếng kêu vô nghĩa. Tuy vậy, sức hút từ lời nói của Corven vẫn khiến cô ta tin tưởng. Hoặc có lẽ, là tình cảnh chết đuối vớ được cọc.

Cương thi Faine lùi lại hai bước. Hai cánh tay gầy guộc đến xám goét, nhăn nheo như người già đưa lên xoa xoa cái bụng bầu trương phình.

Rồi, không lời báo trước. Faine dùng lực cực mạnh, xé toang da thịt mình. Hai gối cô khuỵu xuống. Corven đứng ở đối diện, không nói gì, cũng không can thiệp.

Máu đỏ đã thối rữa do thi biến, cùng với cơ quan nội tạng trào ra. Faine tự tay giật đứt dây rốn của đứa con mình. Đứa trẻ sơ sinh ấy là một bé gái. Cả người nó đỏ lòm, trông như cục than nóng.

Faine ẵm con gái mình lên, ánh mắt vô hồn vì đã chết từ lâu ngắm con một chút. Nàng ta sau đó hai tay nâng đứa bé lên, lết từng bước tới chân Corven.

“Làm… ơn.”

Theo câu nói ngắt quãng, đứt gãy của Faine. Corven nhận lấy đứa con của nàng ta. Anh nhẹ nhàng dùng tay áo, lau máu và dịch cho sinh mệnh bé nhỏ.

“Giờ, cô bé đã an toàn.”

“Kế đến, ta sẽ tiễn cô một đoạn.”

Corven dùng một tay còn lại, kéo lên một luồng lửa. Dưới ảnh lửa cháy hừng hực, Faine không hề cảm thấy nóng rát, chỉ có sự ấm áp như ngồi trước lò sưởi dưới mùa đông lạnh giá. 

Anh đã thao túng sức mạnh của mình đến mức thượng thừa, hoàn toàn loại bỏ cái “nóng”, chỉ để lại cái “ấm” mà ngọn lửa có thể mang đến. Corven dùng cách này để giải thoát cho Faine kia một cách không đau đớn nhất có thể.

“A… Ấm… Cảm ơn… ngài.”

Trong phút cuối cùng trước khi lìa ra cõi đời mà tiến về minh giới. Faine khôi phục một chút thanh tỉnh và nhân tính, nói lời cảm ơn với Corven.

Đến khi thiêu đốt toàn bộ Faine thành tro tàn. Corven đặc biệt chú ý đến một làn khói đen tản mạn ra từ người cô ấy. Đó là dấu hiệu của một kẻ nhập ma, hoặc có liên quan đến vực sâu. Điều kỳ lạ là, làn khói này không giống lắm với đám người trên. Khiến Corven có chút khó hiểu.

Anh nhìn đứa bé trên tay, trông nhỏ yếu và mong manh vì bị sinh sớm. Corven đảo mắt, trong con ngươi là ẩn chứa một dải tinh tú trên bầu trời sao. Sau khi kiểm tra một hồi, Corven nhíu mày. Một cái quét tay, anh từ trong cơ thể của đứa trẻ gom ra một luồng khí tức hắc ám tồn đọng trong người, phân bố cực kỳ rải rác và không nhất quán.

Một sự nghi ngờ dấy lên. Nhưng dòng tư duy của anh buộc phải gián đoạn. Bởi một toán kẻ nhập ma đã kéo đến nườm nượp.

Corven quay người, một tay ôm đứa bé, vẫn không e ngại mà sẵn sàng nghênh chiến.

“Corven Duskveil. Ngươi lại cản trở bọn ta.”

Thủ lĩnh của đám người lên tiếng. Sự thù hằn và địch ý không thể che giấu in rõ trên từng câu từng chữ. Đám kẻ nhập ma này mặc đồ tối máu, đeo mặt nạ có được làm cầu kỳ có màu đen. Khác hẳn cái mặt nạ màu trắng có phần tối giản của cái tên gọi là quản lý bị Aleksei thiêu chết dưới cồng ngầm.

Tất cả là gần hai chục kẻ nhập ma. Và chúng có vẻ đều là ở trình tự 3. Gã thủ lĩnh không cam lòng nhìn đứa bé Corven bế trên tay. Lại e ngại sức mạnh của anh, nhưng hắn không thể không đánh. Hắn còn phải đánh thắng để mang cô bé kia về cho chủ nhân hắn. Nếu không, gã ta cũng không sống nổi.

“Bắt buộc phải mang được đứa nhóc kia về. Bằng không gia chủ sẽ giết chúng ta mất.” 

“Nhưng trước mặt lại là cái tên phán quan tối cao khốn khiếp kia. Hoàn toàn không thể thắng.”

“Không thể bỏ trốn. Chỉ có thể liều thôi.”

Thủ lĩnh nhìn về phía thuộc hạ đang xôn xao nghị luận, gã ta nghiến răng hét lớn. Đám người cũng hiểu được vấn đề, trong một cái chớp mắt. Cơ thể gần 20 kẻ nhập ma vặn vẹo, biến đổi. Khói đen hắc ám và dơ bẩn bốc lên. Cơ thịt phình to, theo tiếng xương răng rắc. Cấu trúc cơ thể đám người chuyển biến nhanh chóng.

Tất cả mọc ra một cặp sừng cong như sừng dê. Mắt hoá thành màu đỏ, tròng đen đặc. Một vài nơi trên người còn sưng lên những vết bớt đen nhầy nhựa, rỉ dịch ô uế. Chúng mọc ra cặp cánh dơi lớn đặc trưng, mỗi cú vỗ cánh đều có thể nổi lên gió mạnh.

Năng lực đặc thù của kẻ nhập ma trình tự 3.

Ác ma hoá hình.

Tiếng trẻ con khóc vang lên. Đứa bé hẳn bị doạ sợ. Chỉ thấy Corven nắm một khối quần tinh với các tông màu nóng lên lòng bàn tay. Ném chúng ra, những mảnh tinh huy kia nở ra thành hình. Chế tạo thành hai kỵ sĩ to lớn cao hơn hai mét giống cái cách anh chế tạo ra một kỵ sĩ cho Alisa trước đây vậy. Một kỵ sĩ cưỡi ngựa và một xạ thủ cầm cung.

Hay kỵ sĩ thép vừa thành hình, đã triển khai tấn công. Kỵ sĩ cưỡi ngựa dũng mạnh băng lên, tay cầm trường thương rực lửa quét ngang chiến trường. Ở phía sau, xạ thủ triệu hồi ra vô hạn mũi tên bắn liên tục, yểm trợ cho kỵ sĩ cưỡi ngựa.

Corven không thèm để tâm nữa. Anh dùng ngọn lửa sưởi ấm và trấn an cho đứa bé rồi thằng thừng quay gót rời đi, bỏ ngoài tai tiếng gào thét của đám người sau lưng. Để cho hai tạo vật của mình thanh lý đám nhập ma.

“Dừng.”

Giọng nói của Aleksei hùng hậu vang lên. Khung cảnh khựng lại như một cuốn băng bị nhấn nút tạm dừng. Aleksei bay tới vị trí mà anh đã tiễn đưa Faine đi, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Cassian cũng lật đật đi tới. Dùng ánh mắt sùng kính và trầm trồ nhìn anh.

“Hoá ra đây là cách ngài đã cứu Javie.”

Cassian từng được Corven nói qua về hoàn cảnh ra đời của cô, mà đến bây giờ Cassian mới chân chính nhìn rõ được toàn cảnh mọi việc. Anh ta lắc đầu tiếc nuối thay cho Javie, rồi hỏi Aleksei.

“Ngài phát hiện ra dấu vết gì rồi sao?”

“Ừ. Đã đủ rồi, ta đã thấu tỏ mọi chuyện.”

Anh thu hồi lại sức mạnh, khung cảnh lại trở về với căn phòng được xây dưới lòng đất. Thời gian vẫn như lúc ban đầu kể từ khi Aleksei tiến vào khoảnh khắc lịch sử tái hiện ấy.

Phân thân Aleksei hỏi Cassian.

“Javie ở trên tầng 1 à?”

“Ồ, phải. Ngài muốn tìm con bé sao? Để tôi kêu nó xuống.”

“Không cần.”

Nói xong, Aleksei đi bộ lên cầu thang. Dọc đường, anh lại chế tạo ra một chiếc vòng tay nhỏ màu vàng, đính một viên đá đỏ màu nhạt.

“Javie.”

“Ối… ngài Corven.”

Cô nhóc lại bị Aleksei doạ cho giật mình lần thứ 2. 

Lúc này, anh cảm thấy thời gian trôi qua cũng thật nhanh. Một đứa bé sơ sinh được mình cứu vào đêm mưa hôm đó ngày nào giờ đã đến tuổi thanh niên trưởng thành. Aleksei không có ý định tiết lộ cho Javie chuyện cô sinh ra như thế nào.

Cassian năm đó cũng chỉ nói là mẹ Faine của cô đã thi biến, sau khi chết vẫn bảo vệ Javie. Cho đến khi Corven đến đã siêu thoát cho nàng ta và cứu Javie chứ không nói rõ ràng rằng Faine có thể đã là một kẻ nhập ma. Và Javie khi sinh ra đã mang mầm mống vực sâu.

Tuy nhiên vấn đề ấy đã được Aleksei giải quyết triệt để nên sẽ không có hậu quả nào về sau cả.

Nhưng… nếu không cần thiết, tốt nhất có nhiều chuyện cứ giấu đi sẽ là tốt nhất.

Ai mà biết được tâm trí của Javie sẽ ra sao khi biết được sự thật.

“Món này, ta tặng cháu.”

Aleksei bước đến gần, trao cho Javie cái lắc tay mới chế tạo xong. Không phải nói cũng thấy rất rõ sự bất ngờ và lúng túng của cô gái. 

Nói mới nhớ ra, lúc Aleksei cứu cô là vào 18 năm trước. Vậy hiện nay Javie cũng tròn 18 tuổi gì đó. Điều này khiến một thiếu nữ mới lớn hơi đỏ mặt ngại ngùng.

“Cho… cháu ư?” 

Javie chỉ chỉ tay vào mình, cảm thấy hoài nghi.

“Ừm.”

Anh đáp, đồng thời đeo nó vào cho cô gái. Điều này khiến Javie thực kỳ thích thú. Nàng ta đưa tay cao ngang tầm mắt, đôi mắt như lấp lánh ngắm nghía món quà do chính người mình hâm mộ trao tặng tận tay.

“Tại sao ngài lại tặng cháu… nó có hơi bất ngờ.”

“Đây có thể coi như là một lời chúc phúc.”

Javie mỉm cười hạnh phúc, đeo ngay vào tay, niềm nở đáp.

“Cảm ơn. Cháu sẽ trân trọng nó.”

Phân thân của Aleksei lần này chủ động mở chủ đề cuộc trò chuyện.

“Cassian đã dạy cháu những gì mà khiến cháu muốn trở thành phán quan. Phải biết, muốn đạt đến trình độ của một phán quan hạ cấp. Ít nhất cũng phải đạt đến trình tự 3.”

Javie gãi gãi đầu, giọng nói cô non nớt tuổi mới lớn. Tuy vậy, lại ẩn chứa ý chí kiên định và một niềm khao khát mãnh liệt. Sự hoài bão của người trẻ tuổi thường thấy.

“Ngài Cassian ban đầu cũng kể cho cháu nghe về ngài một vài lần. Sau đó cháu tò mò, tìm hiểu thêm qua sách báo và ghi chép. Rồi cháu cảm thấy, mình nên làm cái gì đó để trả lại công ơn cứu mạng của ngài.”

Javie ngại ngùng nói ngắn gọn. Cô có rất nhiều thứ muốn được kể ra, nhưng vì da mặt quá mỏng và kỹ năng giao tiếp kém đã cản trở. Nhưng ý nghĩa truyền tải Aleksei vẫn hiểu hết. 

Cô muốn nói Corven chính là hình mẫu lý tưởng trong lòng mình. Đến mức bản thân cô suốt ngày cắm mặt đọc đủ loại sách truyện về Corven, hoàn toàn cô lập mình khỏi đám bạn cùng trang lứa.

Hay là cô còn đòi Cassian huấn luyện mình để chuẩn bị gia nhập pháp điển đoạn tội cho tương lai, dù lúc ấy cô mới 8 tuổi. Mà Cassian lại hy vọng cô lớn lên một cách bình thường như bao đứa trẻ khác. Tất nhiên, ông ta đã từ chối.

Dù vậy, dưới sự năn nỉ, hay là nói, đeo bám dai dẳng khiến Cassian phát mệt, ông đành phải truyền dạy cho Javie một vài chương trình đào tạo của tổ chức.

Lần này, Javie lên tiếng hỏi.

“Tại sao lần này quay về. Ngài lại tìm tới ông Cassian? Vẫn còn nhiều người mạnh mẽ hơn mà. Dù sao, Cassian chỉ là một phán quan hạ cấp, lại còn nghỉ hưu.”

Aleksei gõ gõ lên bàn gỗ, trả lời một cách ngắn gọn và mơ hồ.

“Có lẽ do anh ta khá giống một người bạn cũ của ta.”

Javie nghiêng đầu, tò mò người bạn mà anh nhắc tới là ai. Đợi một lúc thấy Aleksei không nói gì thêm, cô cũng ngoan ngoãn không hỏi sâu.

“Lát nữa sẽ có vài vị khách đến đây.”

Aleksei nhìn ra ngoài cửa, nói bâng quơ một câu. Sau đó, trước mặt Javie. Thân hình anh hoá thành hư ảo, trở nên nhạt đi cho đến khi biến mất hoàn toàn.

“Dịch chuyển? Sức mạnh này, ít nhất cũng phải đến tới trình tự 5, thậm chí là… á thần?”

Chỉ còn lại một mình, Javie há miệng ngạc nhiên. Đến khi bừng tỉnh, cô bắt đầu dựa vào kiến thức về thần bí học mà Cassian đã dạy cho mình, bắt đầu phân tích.

Để mà nói, Javie càng nghiêng về giả thiết Corven là một á thần hơn. Vì sự xuất hiện của anh đã là từ khoảng năm 1129 theo lịch thái dương đến nay là năm 1206.

Đã qua gần một trăm năm, ngoại hình của anh ấy vẫn trẻ trung như vậy. Không có dấu hiệu lão hoá hay già yếu nào cả. Đây không phải là á thần thì là gì.

Javie không rõ một á thần có thể sống được bao lâu, vì ngay cả Cassian cũng không biết. Nhưng đoán chừng, họ có tuổi thọ dài không thể tưởng tượng nổi, chí ít là 1000 năm.

“Đó là lý do ngài ấy là phán quan tối cao.”

Ở hệ thống của tổ chức pháp điển đoạn tội. Thấp nhất là các kẻ hành quyết, họ thường là những người mới đạt đến giai đoạn phi phàm, khoảng trình tự 1 và 2.

Đến cao hơn và phán cao. Chia làm 3 cấp bậc: cao, trung, hạ. Hạ cấp phán quan là khi đạt đến trình tự tối thiểu là 3. Trung cấp là trình tự 4, bước vào giai đoạn siêu việt. Và cao cấp là trình tự 5.

Vậy suy luận ra, trên phán cao cấp cao. Tức là phán quan tối cao, vị trí của ngài Corven Duskveil. Thì khẳng định sẽ là trình tự 6. Một á thần.

“Bảo sao 5 năm này không ai dám ngồi vào vị trí ấy. Vì họ đều không phải á thần.”

Javie liền cảm thấy đắc ý. Vì nàng chính là được vị á thần ấy cứu khi vừa mới chào đời. Lại còn được trò chuyện, được nhận quà từ ngài ấy.

Bất chợt, Javie thấy ở bên ngoài cửa. Có năm cô gái mặc áo khoác lớn, hơi quá khổ so với người đứng ngó vào trong. Một lúc sau, một người từ trong hội mới bước vào. Khuôn mặt cô ấy trông có chút nhếch nhác, tiều tuỵ.

“Tôi là Linna. Ừm, tôi đến đây vì một quý ngài bảo chúng tôi tới.”

Nàng ta tự giới thiệu bản thân. Đó là Linna và bốn người mà anh đã tiện tay cứu lúc ở dưới cống ngầm. Họ có vẻ sau khi mua quần áo rẻ tiền để mặc, đã tức tốc thuê xe ngựa đến đây.

Linna lấy ra huy chương mà Aleksei đã đưa cho, giơ lên cho cô gái ở quầy xem. Javie đối diện thấy cái huy hiệu này quen quen, bèn hỏi.

“Ai đã đưa cô cái này vậy?”

Linna thành thật mô tả lại tình huống lúc đó, miêu tả ngoại hình và sức mạnh của người đàn ông tức Aleksei lúc đã được anh nới lỏng hạn chế năng lực và nhận thức. Javie nghe xong, trong đầu hiện ra một nhân vật.

“Ngài Corven?” Javie thấp giọng, khiến Linna ở bên cạnh hơi hốt hoảng sợ tưởng mình đã nói sai gì.

“À không. Không có gì, tôi chỉ lẩm bẩm chút thôi.” Cô vội vàng trấn an.

Nàng ta nghĩ, rõ là thấy ngài Corven luôn ở dưới với ông Cassian hay sao. Rồi nhớ đến sức mạnh dịch chuyển của anh, lại liên tưởng đến sức mạnh cấp á thần. Javie lập tức quẳng chuyện này ra sau đầu.

Nàng nhớ một câu Cassian đã từng dạy.

“Đừng dùng tâm trí của phàm nhân mà đo lường suy nghĩ của thần.”

Thế là Javie không quản nữa, nếu ngài Corven đã quyết như nào thì là như vậy, có lẽ là một kế hoạch hay gì đó thì sao. Nghĩ xong, nàng ta mời năm cô gái đang sợ đông sợ tây kia vào uống nước trước. Kế đó đi xuống lòng đất mang chuyện này xuống nói với Cassian giải quyết.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận